Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 21

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 21
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 21: Surprise.

Căn nhà gỗ bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp cảnh sát được trang bị đầy đủ, những tay súng bắn tỉa nấp trong bóng tối liên tục điều chỉnh đầu súng để tìm góc ngắm.

Tô Dao bố trí nhân lực, cầm lấy chiếc loa mà Giang Bất Phàm đưa cho, nghiêm nghị nói: “Người bên trong nghe rõ, cậu đã bị bao vây, bỏ vũ khí xuống, thả con tin ra, lập tức đầu hàng!”

Trong phòng truyền đến tiếng hét thất thanh của cậu thiếu niên: “Tạm thời em sẽ không làm tổn thương cô ta, mọi người lùi lại, không được hành động.”

Tạm thời không làm tổn thương cô ta, còn qua cái tạm thời này thì không chắc chắn.

Qua khe cửa sổ, Tô Dao nhìn thấy Ôn Lương đứng sau người Dương Sơ Mẫn, một tay cầm điện thoại, tay còn lại cầm con sao gọt trái cây, mũi dao chĩa thẳng vào cổ Dương Sơ Mẫn. Sắc mặt Ôn Lương có chút hoảng hốt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Cậu ta không thành thạo loại việc này, thậm chí còn có chút lo lắng, trong lòng lại có một chỗ dựa tình thần rất vững chắc.

Toàn thân Dương Sơ Mẫn run rẩy, miệng bị bịt chặt, trong cổ họng phát ra vài tiếng thút thít.

Tô Dao nhìn qua một lượt, cửa sổ của căn nhà gỗ quá nhỏ, người không thể chui vào, không có cách nào dùng nó làm điểm đột phá, chỉ có thể dùng đến đội bắn tỉa ngắm bắn.

Toàn bộ không gian kín mít, kín cổng cao tường, con dao nhẹ nhàng đặt trên cổ Dương Sơ Mẫn, có thể lấy mạng cô ta chỉ trong một giây, bọn họ có xông vào cũng không kịp giải cứu Dương Sơ Mẫn ra ngoài.

Tô Dao ngước mắt nhìn nhóm bắn tỉa, chỉ cần Ôn Lương có động tĩnh là bọn họ sẽ nổ súng. Cũng may, tay cầm con dao của Ôn Lương không hề di chuyển.

Ngô Thanh Đào dùng điện thoại di động mở chương trình phát sóng trực tiếp, đi đến bên cạnh Tô Dao: “Chị Tô, phòng phát sóng có hình ảnh rồi.”

Tô Dao nhìn vào, lượng người xem đã lên tới hơn hai nghìn vạn, nhưng khung cảnh phát sóng lại không giống như trước đây. Đó là một đoạn video, hình ảnh khẽ rung lên vài lần trước khi ổn định lại.

Không phải Tưởng Chân Chân đang mỉm cười trong căn phòng công chúa màu hồng lam, cô ấy đang cuộn mình trong góc con hẻm thiếu ánh sáng, đầu tóc rối bù ngước nhìn người trước mặt.

Một cô gái đi đôi giày Martin [1] màu đen đang quyết liệt dùng chân đá vào đùi cô ấy, thấy cô ấy tránh ra sau, đối phương lại nhấc chân giẫm lên tay, rồi di di trên đất.

“Á…” Tiếng hét thảm thiết của Tưởng Chân Chân phát ra từ màn hình điện thoại.

Cô ấy chống cự không được, chạy cũng chẳng xong, cánh tay bị một cô gái khác giữ chặt, cách đó không xa còn một người khác đứng canh giữ.

Khuôn mặt kẻ tàn ác đã được quay lại rõ một một, cầm đầu là Dương Sơ Mẫn, người khống chế Tưởng Chân Chân là Hạ Tiểu Hà, còn người đứng canh gác là một nữ côn đồ.

Dương Sơ Mẫn lấy đầu thuốc lá trên miệng xuống, ngồi xổm nhìn Tưởng Chân Chân rồi nói với người bên cạnh: “Cởi áo nó ra.”

Hạ Tiểu Hà và nữ du côn một người giữ cánh tay Tưởng Chân Chân, người còn lại kéo quần áo cô ấy. Tưởng Chân Chân vùng vẫy trong tuyệt vọng, cứ thế cho đến khi tàn thuốc nóng bỏng áp lên làn da trên ngực nhưng cô ấy vẫn chưa thể thoát khỏi xiềng xích.

Vào khoảnh khắc đầu thuốc lá rơi xuống, dường như Tô Dao nghe thấy cả tiếng “xèo xèo” của bàn ủi cháy trên da thịt, thậm chí còn ngửi thấy cả mùi thịt phảng phất kì dị.

Tận mắt chứng kiến những vết bỏng trên người Tưởng Chân Chân, quá trình “hành xác” trực tiếp diễn ra trước mắt, thực sự khiến trái tim người ta thắt lại, sống lưng ớn lạnh.

Quá tàn ác, quá điên cuồng.

Phòng phát sóng trực tiếp nãy giờ luôn hiện lên cơn mưa bình luật bỗng chốc im bặt, nếu video trên màn hình đang không tiếp tục được phát thì người ta còn tưởng phòng phát sóng bị dừng rồi.

Giọng nói sắc bén của kẻ tàn bạo vang lên: “Ai cho mày nói chuyện với Phương Văn Huy, con đĩ.”

“Tiện nhân!”

“Lần sau còn dám đến báo với thầy Chu thì bà đây sẽ đánh gãy chân mày.”

Dương Sơ Mẫn nhặt chiếc cặp sách dưới đất lên, từ bên trong lấy ra bài tập về nhà của Tưởng Chân Chân, “xoẹt xoẹt” một tập giấy bị xé nát không còn lại một tờ: “Muốn thi vào đại học H chứ gì, nằm mơ đi con.”

Dương Sơ Mẫn ném đống mảnh giấy lên đầu Tưởng Chân Chân, giọng nói lạnh lùng như một bóng ma bò ra từ địa ngục: “Mày trốn không thoát đâu.”

Các bình luận ngay lập tức nổ ra như đạn pháo trong phòng phát sóng.

“Chắc chắn không phải là diễn? Sao có thể như vậy được, sao lại xảy ra chuyện thế này?”

“Trời ơi, tôi vừa xem cái gì thế này, tức đến mức tay phát run luôn rồi.”

“Thật đáng sợ, Tưởng Chân Chân là bị người bạn học kia hại chết phải không, chắc chắn là thế rồi!”

“Tại sao lại đối xử với cô ấy như vậy, vì ghen tị với sắc đẹp và học lực của cô ấy sao, hay chỉ vì cô ấy nói chuyện với nam sinh kia vài câu?”

“Ai là người đã quay đoạn video này vậy, tại sao không lên giúp cô ấy?”

“Sao bạn biết là không giúp, nói không chừng vì giúp lại bị bạo hành chung luôn rồi.”

“Kia chẳng phải là Dương Sơ Mẫn à,  sao lại là bạn ấy được, bạn ấy là một học sinh ngoan mà, thường xuyên giúp đỡ người khác, còn rất dịu dàng, chắc chắn là giả vờ, trên đời này làm gì có người như vậy!”

“Haizz, thật may là tôi đều gặp được những bạn học tốt, cảm ơn các bạn vì đã không bắt nạt tôi.”

“Giáo viên đâu, làm cài gì rồi, phụ huynh không quản hay sao? Không biết báo cảnh sát à, thật là ngu ngốc.”

“Lẽ nào cảnh sát có thể kè kè theo sát bên bạn 24/24 chắc, nếu muốn chửi thì chửi mấy người bạo hành kia kìa, liên quan gì đến người bị hại.”

“Khóc rồi, trước đây tôi cũng đã từng bị bắt nạt, chỉ vì được chọn làm đại diện cho môn Ngữ văn của lớp, còn cô ta thì không được chọn, nên đã rủ người khác bắt nạt tôi, còn bỏ sâu vào hộp cơm của tôi nữa, thật kinh tởm, sao những người này không chết hết đi!”

“Đi chết cả đi, không xứng đáng làm người.”

 

……

Ôn Lương đã phát sóng tổng cộng ba đoạn video, toàn bộ là cảnh Dương Sơ Mẫn dẫn theo người đi bắt nạt Tưởng Chân Chân, trong hẻm, trong nhà vệ sinh nữ, trong rừng cây, thủ đoạn càng ngày càng tàn bạo.

Tại thời điểm này, số lượng xem phát sóng trực tiếp đã lên đến con số sáu nghìn vạn.

Tô Dao vừa nghe âm thanh trong màn hình, vừa nhìn chằm chằm vào cử động của Ôn Lương trong căn nhà gỗ.

Ôn Lương đặt màn hình điện thoại trước mặt Dương Sơ Mẫn, một tay cầm dao ép cô ta phải xem video. Trong miệng Dương Sơ Mẫn phát ra tiếng “huhuhu”, toàn thân run rẩy, không ngừng lắc đầu, sợ hãi đến nước mắt không ngừng chảy. Chỉ cần cô ta nhắm mắt lại, thì con dao gọt trái cây sẽ ấn sâu hơn một chút.

Sau gáy lạnh ngắt, Dương Sơ Mẫn cảm thấy dường như mũi dao đã đâm vào cổ mình. Không có dòng máu ấm chảy ra như dự đoán, mà thay vào đó là nước tiểu, quần Dương Sơ Mẫn ướt sũng, một vệt nước vàng chảy xuống mặt đất.

Trong video phát sóng trực tiếp có cảnh cô ta ấn cổ Tưởng Chân Chân, bắt cô ấy quỳ xuống uống nước trong bồn cầu.

Ôn Lương nhấc miếng giẻ ra khỏi miệng Dương Sơ Mẫn, Dương Sơ Mẫn hít một hơi thật sâu, vừa khóc vừa van xin tha mạng: “Cầu xin cậu, xin cậu hãy thả tôi ra, tôi sẽ không dám nữa.”

“Sẽ không bao giờ gọi người đánh cậu nữa, tôi xin lỗi cậu, nhà tôi có tiền, cậu muốn bao nhiêu ba tôi đưa cậu bấy nhiêu.”

Giọng nói của Ôn Lương tràn đầy sự lạnh lẽo: “Cô ấy chết rồi, bị cô đẩy xuống sông Vân Giang dìm chết rồi.”

Dương Sơ Mẫn lắc đầu: “Không phải tôi, không phải, tôi không giết cô ấy!”

“Là cô ấy tự rơi xuống sông!”

Sau khi đoạn video trong buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, Ôn Lương đặt điện thoại lên bàn đối diện, hướng camera về phía Dương Sơ Mẫn: “Còn một đoạn video cuối cùng.”

Tô Dao đeo tai nghe Bluetooth, bên trong phát ra giọng nói của một tay súng bắn tỉa: “Đội trưởng Tô, đã tìm thấy vị trí bắn tốt nhất và ngắm chuẩn mục tiêu.”

Tô Dao: “Đã rõ, không có lệnh thì không được nổ súng.”

Video bắt đầu phát. Khung cảnh mờ ảo, là vào buổi tối, đập vào mắt là một con sông dài, mặt đất ẩm ướt, ánh đèn đường phản chiếu trên vũng nước, đó là bờ sông Vân Giang sau cơn mưa.

Gió thổi qua đám lau sậy bên kia sông, hai cô gái chạy vào màn hình, người chạy phía trước mặc đồng học sinh là Tưởng Chân Chân, người đuổi theo sau cô ấy là Dương Sơ Mẫn. Dương Sơ Mẫn không mặc đồng phục, có lẽ vì ban đêm trời lạnh, nên cô ta khoác thêm chiếc áo choàng sẫm màu bên ngoài áo phông.

Tưởng Chân Chân tiếp tục chạy bán mạng, đến rơi cả giày cũng không dám quay lại nhặt. Tưởng Chân Chân chạy không lại Dương Sơ Mẫn, cuối cùng bị chặn lại trên con đường ván gỗ bên sông. Lưng cô ấy dựa vào lan can, không thể tiếp tục lùi ra sau nữa.

Sau trận mưa xối xả, nước sông cao lên rất nhiều, từng đợt sóng dâng theo làn gió giống như con quái thú khổng lồ đang há to miệng.

“Bốp” một tiếng, Tưởng Chân Chân nhận một cái tát như trời giáng, cô ấy lấy tay che má, lau đi vệt máu trên môi.

Dương Sơ Mẫn quay đầu liếc nhìn bên cạnh một cái, rồi mắng chửi: “Phế vật.” Người bạn đồng hành cùng cô ta bị trẹo chân nên không theo kịp.

Tưởng Chân Chân nhân cơ hội cầm cặp sách đập vào người Dương Sơ Mẫn một cái, rồi quay người bỏ chạy. Dương Sơ Mẫn kéo dây đeo cặp sách của Tưởng Chân Chân, vây cô ấy vào lan can.

Bên ngoài căn nhà gỗ, điện thoại của Giang Bất Phàm liên tục đổ chuông: “Chị Tô, bên Cục Giáo dục gọi tới, nói bằng mọi giá phải cắt đoạn video đó.”

Tô Dao: “Ông ta là cái thá gì mà dám chỉ đạo đội cứu viện hành động.”

Giang Bất Phàm: “Còn cả điện thoại của Cục trưởng Khương, Cục trưởng Khương nói, nói…”

Tô Dao: “Nói!”

Giang Bất Phàm: “Nói nếu không giải quyết tốt mọi việc sẽ giết chị rồi phân xác ra ném lên núi cho sói ăn.”

Tô Dao nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không còn gì nghi ngờ, chắc chắn đoạn video này là quay lại quá trình Tưởng Chân Chân bị Dương Sơ Mẫn đẩy xuống sông giết chết.

Số lượng người xem hiện tại đã là tám nghìn vạn, mục đích của Tưởng Chân Chân và Ôn Lương là phơi bày tội ác của Dương Sơ Mẫn ra ánh sáng. Bọn họ thực sự rất thông minh.

Dựa theo quy trình điều tra thông thường của cảnh sát, kết hợp với áp lực từ các bên, gia đình Dương Sơ Mẫn lại vừa có tiền vừa có quyền, thì vụ án chắc chắn sẽ bị dập tắt và xử lý trong thầm lặng. Video về việc bắt nạt và mưu sát càng tuyệt đối không thể phơi bày ra ánh sáng.

Chỉ thị mà Tô Dao nhận được là:

1. Bảo đảm an toàn cho con tin.

2. Cố gắng không làm tổn thương kẻ bắt cóc.

3. Không để video về vụ giết người được phát sóng.

Nhiệm vụ này cơ bản là không thể hoàn thành, Dương Sơ Mẫn đang ở trong tay Ôn Lương, nếu đóng phòng phát sóng trực tiếp, thì Dương Sơ Mẫn sẽ mất mạng. Dương Sơ Mẫn chết thì Ôn Lương cũng coi như xong, cô phải cứu lấy đứa trẻ đó.

Đại Vu trực tại văn phòng Cục gọi điện tới: “Đội trưởng Tô, kỹ thuật viên đã sẵn sàng rồi, có thể phát tín hiệu nhiễu và đóng phòng phát sóng bất cứ lúc nào.”

Tô Dao đứng bên ngoài căn nhà gỗ, nhíu mày thật chặt, thấp giọng nói vào tai nghe: “Không đóng, phát thì cũng đã phát rồi, tôi chịu trách nhiệm.”

Đột nhiên bên tai chợt lỏng, Tô Dao ngước mắt lên nhìn thì thấy Trần Ngân Hà đã tháo tai nghe Bluetooth của cô ra, rồi đeo vào tai mình.

Tô Dao: “Anh không khử trùng đã đeo rồi à?”

Trần Ngân Hà tỏ ra không chú ý tới vấn đề này: “Quên.”

Đây rõ ràng không phải lúc để xung đột, Tô Dao: “Đưa tai nghe cho tôi.”

Trần Ngân Hà chỉnh lại tai nghe, giọng điệu không để người khác có quyền thắc mắc: “Từ bây giờ trở đi, hiện trường sẽ thuộc về tôi.”

Tô Dao vươn tay cướp lấy tai nghe: “Tôi là đội trưởng, nghe lệnh của tôi.”

Trần Ngân Hà tránh sang một bên, rồi quay người đi sang bên cạnh, nói vào tai nghe: “Không đóng, không được phát tín hiệu nhiễu, bảo đảm buổi phát sóng diễn ra bình thường.”

Tô Dao đứng sau lưng Trần Ngân Hà, khoác một tay lên cổ anh, khuỵu gối mình ấn mạnh vào gối anh, thành công cướp lại chiếc tai nghe: “Hiện tại chúng ta đang giải cứu con tin, không phải là lúc để anh tìm cách chiếm đoạt ngai vàng.”

Trên sóng trực tiếp, Tưởng Chân Chân bị Dương Sơ Mẫn ép đến không thể cử động, lưng tựa vào lan can thân trên ngửa ra sau, xem ra sắp rơi xuống sông đến nơi.

Dương Sơ Mẫn vươn tay đẩy Tưởng Chân Chân một cái, “rắc” một tiếng, tiếng thanh gỗ bị gãy truyền đến. “Bùm!” Tưởng Chân Chân mất điểm tựa, ngả người ngã xuống sông, một tia nước lớn bắn lên mặt sông.

Có vẻ như Tưởng Chân Chân không biết bơi, cô ấy vật lộn trong làn nước: “Cứu mạng!”

Dương Sơ Mẫn đứng bên đoạn lan can đứt gãy nhìn xuống bờ sông, sau cơn hoảng loạn ban đầu, thần sắc của cô ta dần trở nên lạnh lẽo, cô ta đi đến bên cạnh khom lưng nhặt chiếc giày thể thao màu trắng mà Tưởng Chân Chân đánh rơi, ném xuống lòng sông.

Ánh đèn đường mờ ảo giăng giăng khắp mặt sông, sau sơn giằng co dữ dội, trên mặt nước chỉ còn lại một bàn tay mỏng manh nhợt nhạt đưa lên cao trong vô vọng. Cứ thế cho đến khi ngón tay cuối cùng bị nuốt chửng rồi hòa vào dòng hạ lưu đục ngầu, trôi dạt về cuối đêm đen.

Lúc này, số lượng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đã vượt quá một trăm triệu, vô số bình luận và ném đá nổi lên ầm ầm, tất cả đều buộc tội Dương Sơ Mẫn là một kẻ vô tâm, máu lạnh.

Khung cảnh di chuyển, hình ảnh Dương Sơ Mẫn đang bị trói trên ghế được phơi bày trên sóng trực tiếp, cô ta đang không ngừng kêu cứu về phía màn hình và với cảnh sát đang bao vây xung quanh căn nhà gỗ: “Cứu mạng!”

Kèm theo tiếng kêu khóc của Dương Sơ Mẫn là hàng loạt bình luận liên tục đổi mới.

“Dương Sơ Mẫn đã giết người, sẽ có pháp luật trừng trị, người bắt trói cô ta, cậu đang muốn báo thù cho Tưởng Chân Chân phải không, nhưng nó không đáng để cậu phải tự mình trả giá.”

“Đúng vậy, thả cô ta ra đi, việc đã ầm ỹ tới mức này, cho dù nhà cô ta có nhiều tiền thế đi nữa cũng không thể mua được quyền lực tư pháp, người dân trên toàn quốc đều đã xem rồi.”

“Thả cô ta ra đi, tất cả vẫn còn kịp.”

“Chắc chắn là mối quan hệ của cậu và Tưởng Chân Chân rất tốt, cô ấy cũng sẽ không muốn nhìn thấy cậu trở thành kẻ sát nhân.”

“Cầu xin cậu, thả cô ta ra đi!”

“Sự việc đã ầm ỹ đến mức này, sau này không ai còn dám bắt nạt cậu nữa đâu.”

 ……

Ôn Lương làm như không nhìn thấy, cậu ta cầm một con dao gấp màu hồng đi tới trước mặt Dương Sơ Mẫn: “Chân Chân nói, đây là con dao yêu thích của cô ấy, bảo tôi hãy dùng con dao này.”

Dương Sơ Mẫn dậm chân xuống đất muốn trốn về phía sau, suýt chút nữa thì ngã xuống đất cùng chiếc ghế, cô ta run rẩy hét lên: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi.”

Ôn Lương cầm con dao, cậu ta chưa từng giết người, đến cả gà cũng chưa từng giết, nhìn thấy con kiến còn không nỡ giẫm chết nó. Cậu ta không thể hiểu tại sao lại có người xấu xa đến vậy, xem việc bắt nạt người khác làm trò vui.

Nếu đã không trốn được thì cùng nhau hủy diệt vậy, sau khi giết Dương Sơ Mẫn, cậu ta cũng không sống nổi nữa, đây vốn dĩ là kế hoạch đã tính toán của cậu ta và Tưởng Chân Chân. Lúc này có lẽ cô ấy đang đợi cậu ta ở bên cầu Nại Hà [2], cậu ta nghĩ không nên để cô ấy phải đợi sốt ruột.

Tô Dao đưa cái loa đến tay Trần Ngân Hà: “Anh thương lượng với cậu ta đi, khuyên cậu ta thả Dương Sơ Mẫn ra.”

Nếu không đợi đến khi Ôn Lương nhắm con dao gấp vào Dương Sơ Mẫn, sẽ phải thông báo đội bắn tỉa hành động, lúc đó Ôn Lương sẽ chết.

Trần Ngân Hà nhìn cảnh tượng trong phòng, ánh mắt khóa chặt vào con dao gấp màu hồng kia, trầm giọng nói: “Không sao.”

Tô Dao: “Cậu ta đã lấy dao dùng để giết người ra rồi sao có thể không sao được chứ?”

Trần Ngân Hà dời mắt khỏi con dao, quay đầu nhìn Tô Dao: “Trong quá trình điều tra, cô đã từng thấy Tưởng Chân Chân làm tổn thương người khác chưa, đến cô cũng muốn cứu Ôn Lương thì Tưởng Chân Chân còn muốn hơn thế nữa.”

“Anh đang nói cái gì thế, Tưởng Chân Chân đã chết rồi, mà Ôn Lương lại đang chuẩn bị giết Dương Sơ Mẫn kìa!” Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái: “Chẳng ai lại có thể mạo hiểm chỉ vì cái suy đoán cá nhân của anh đâu.”

Trần Ngân Hà một lần nữa nhìn chằm chằm vào con dao gấp màu hồng. Những ký ức trong tâm trí vụt qua như tia chớp.

Tô Dao điều chỉnh lại loa, cô cố ý bỏ qua tên của Ôn Lương, để không một ai trong phòng phát sóng trực tiếp có thể nghe được tên của cậu ta.

“Nghe đi, bỏ vũ khí xuống, bạo lực không phải là cách giải quyết vấn đề, việc Dương Sơ Mẫn sát hại Tưởng Chân Chân là sự thật không thể chối cãi, cô ta không thể thoát tội, cậu không nhất thiết phải kéo bản thân mình vào đó!”

Giọng nói của Ôn Lương truyền ra ngoài, đem theo sự kiên quyết, cá chết thì lưới cũng phải rách: “Em đã hứa với Tưởng Chân Chân rồi, ngoài cô ấy ra em sẽ không nghe theo lời một ai.”

Ôn Lương cầm con dao gấp nhắm vào Dương Sơ Mẫn, lần đầu cậu ta giết người nên không thể đâm vào một cách đơn giản và gọn gàng.

Tô Dao lại thuyết phục Ôn Lương thêm vài câu, vừa mềm vừa cứng, lại vừa ép buộc và dụ dỗ, Ôn Lương đều làm như không nghe thấy, đến một câu đáp lại cũng không.

Hầu hết tất cả mọi người đều nhận ra, ngay cả chuyên gia đàm phán hàng đầu có mặt cũng vô dụng, Ôn Lương chỉ nghe lời Tưởng Chân Chân, tuyệt đối không giao tiếp với bất cứ ai. Tưởng Chân Chân đã chết, không ai có thể lay chuyển được cậu ta.

Ôn Lương nhấc tay chỉ thẳng vào tim Dương Sơ Mẫn, đó là động tác chuẩn bị cố gắng hết sức giết chết đối phương bằng một nhát dao.

Tô Dao giữ lấy chiếc tai nghe Bluetooth trên tai, hít sâu một hơi: “Đội bắn tỉa…”

Cô còn chưa ra lệnh xong, thì Trần Ngân Hà lại một lần nữa tháo tai nghe của cô xuống: “Đã nói rồi, hiện trường là của tôi.”

Trần Ngân Hà đeo tai nghe vào: “Đội bắn tỉa đứng tại chỗ chờ lệnh.”

Tô Dao: “Anh điên rồi sao?”

Nếu Dương Sơ Mẫn và Ôn Lương chỉ có một người được sống, thì với cá nhân cô, cô đương nhiên sẽ muốn để Ôn Lương sống. Nhưng về mặt thủ tục, cô phải đảm bảo người còn sống sót là con tin.

Chỉ cần một ngày tòa án chưa tuyên án, thì Dương Sơ Mẫn không chính xác là kẻ giết người, cho dù cô ta có là tội phạm đi chăng nữa thì người xét xử cũng không phải là Ôn Lương.

Trong trường hợp có thể cứu được con tin lại không cứu, thì kết quả này chẳng ai có thể gánh được, đó là một mạng người đang sống sờ sờ ra mà. Tô Dao không muốn để Ôn Lương chết, nhưng Ôn Lương phải chết, không có lựa chọn thứ hai.

Nhân lúc Ôn Lương còn đang chuẩn bị tâm lý, chưa thể ra tay, Tô Dao lại vươn tay giật lấy tai nghe, chuẩn bị ra lệnh cho đội bắn tỉa một lần nữa.

Trần Ngân Hà biết mình cướp không lại Tô Dao nên dứt khoát tháo tai nghe ra, “bốp” một tiếng, ném vào bãi cỏ.

“Mẹ kiếp!” Tô Dao chửi Trần Ngân Hà một câu hết sức thô tục, sợ lớn tiếng hét lên sẽ khiến Ôn Lương sợ hãi, vì vậy cô nhanh chóng chạy về phía đội bắn tỉa.

Không kịp nữa rồi, Ôn Lương đang ôm con dao gấp màu hồng mà Tưởng Chân Chân yêu thích nhất, đâm về vị trí tim của Dương Sơ Mẫn. Toàn bộ thế giới dường như đã bị ấn vào nút tạm dừng, tất cả cảnh tượng đều như bị biến thành hành động chuyển động chậm kéo dài vô tận.

Nằm cách ngọn núi Linh Vân khoảng 50km có một ngôi biệt thự. Một người đàn ông mặc áo sơ mi màu hồng ngồi trước màn hình phát sóng trực tiếp, hai đặt đan chéo đặt trên bàn, khẽ cong khóe môi.

Con dao gấp màu hồng đó găm vào phần bụng của cô gái, giọng nói trầm thấp và nhẹ nhàng của người đàn ông vang lên trong căn phòng trống trải: “Surprise.”

[1] Giày Martin.

[2] Cầu Nại Hà: (奈何桥, Nại Hà kiều) là cây cầu ở Địa ngục thứ 10 (

) bắc qua 

 (

) và được xem như ranh giới cuối cùng của 

. Những linh hồn sau khi đi qua cầu Nại Hà sẽ phải lựa chọn hoặc là uống một loại nước (canh 

) để quên đi mọi thứ từ kiếp trước và bắt đầu một kiếp mới, hoặc là không uống, nhưng họ sẽ không được đầu thai ngay mà phải chịu đựng nỗi dày vò ngàn năm dưới dòng Vong Xuyên. Nếu ai chọn uống canh 

, linh hồn của họ sẽ được chuyển đến Phong Đô – nơi đầu thai chuyển kiếp.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 21"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

troi-sinh-mot-doi-sunness.jpg
Trời Sinh Một Đôi
12 Tháng 4, 2025
ca-kinh-thanh-deu-mong-nang-hoi-cung.jpg
Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung
11 Tháng mười một, 2024
Doi-doi-kiep-kiep-tham-moc
Đời Đời Kiếp Kiếp
1 Tháng mười một, 2024
dong-tho-thu-chin.jpg
Dòng Thơ Thứ Chín
12 Tháng 4, 2025

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online