Rơi Vào Ngân Hà - Chương 19
Chương 19: Tốc độ xe rất nhanh.
Một người được cảnh sát tuyên bố là đã chết lại đột nhiên xuất hiện, còn thông báo về thời gian phát sóng trực tiếp của mình, tin tức mang theo vẻ thần bí và đặc sắc này lập tức lan truyền như một vụ nổ.
“Tưởng Chân Chân không phải đã chết rồi sao, sao vẫn có thể phát sóng trực tiếp?”
“Có phải là chưa chết hay không, bị rơi xuống nước nhưng được cứu lên rồi.”
“Không thể, tôi đã có mặt tại hiện trường vào ngày thi thể Tưởng Chân Chân được tìm thấy, trên người còn có cả giòi bò rồi, sao có thể cứu được chứ, chắc chắn là có người trốn sau cô ấy giả ma giả quỷ.”
“Nói không chừng là chị em sinh đôi thì sao, có ai biết tình hình gia đình của Tưởng Chân Chân không?”
“Nghe nói cô ấy được nhận nuôi, ba mẹ nuôi đối xử không tốt với cô ấy, những lần phát sóng trực tiếp trước đây của cô ấy đều là bị ép buộc.”
“Tôi nhớ có một lần Tưởng Chân Chân thay quần áo mà quên tắt camera, không phải cô ấy đang muốn câu view, mà do ba nuôi của cô ấy làm, lừa cô ấy nói là tắt camera rồi nhưng thực ra là chưa tắt. Tên súc sinh đó vì muốn tăng lượng truy cập để kiếm tiền.”
“Phòng phát sóng trực tiếp ban đầu của Tưởng Chân Chân đã bị chặn rồi, tôi có video ở đây, được bạn gửi cho.”
“Liệu có phải là do cô ấy chết quá oan uổng, không nỡ rời đi, nên muốn nói cho mọi người biết chuyện gì đó không?”
“Bật luận là vì lý do gì, thì một giờ sau không phải sẽ biết rõ sự thật hay sao, ồ còn năm mươi phút nữa.”
……
Chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, vậy mà phòng phát sóng trực tiếp đã đạt được con số hơn một trăm vạn người theo dõi, hơn nữa còn đang tiếp tục tăng lên.
Cục trưởng Khương đang họp trên tỉnh xa xôi cũng đích thân gọi điện cho Tô Dao, yêu cầu cô phải bảo đảm an toàn tính mạng của mọi người và giảm thiểu tác động xác hội, nếu không sẽ tìm cô tính sổ đầu tiên. Đến cả Cục trưởng Khương, người luôn tốt bụng và nhân từ cũng nói đến câu tìm cô tính sổ đầu tiên, cho thấy việc này có sức ảnh hưởng rất lớn.
Kể từ khi gia nhập đội ngũ cảnh sát, Tô Dao chưa từng gặp vụ án nào đáng lo ngại như vậy.
Triệu Dương chạy vào, thở không ra hơi: “Đội trưởng Tô, ngoài cổng Cục cảnh sát có rất nhiều phóng viên, tất cả đều đang chờ câu trả lời của chị, Tưởng Chân Chân thật sự đã chết chưa? Việc phát sóng trực tiếp là thế nào?”
“Còn có cả người hỏi về việc bạo lực học đường, hỏi Tưởng Chân Chân chết là vì gia đình cô ấy hay vì vấn đề bạo lực học đường.”
Tô Dao đứng bên cửa sổ nhìn phóng viên cầm đủ loại ống kính máy quay đang bị nhân viên an ninh chặn lại, cô quay đầu nói với Triệu Dương: “Để bùng nổ nữa đi, vẫn chưa đủ ồn ào.”
Ngô Thanh Đào hét lên một tiếng: “Đội trưởng Tô, Cục phó Cục Giáo dục gọi tới, nói có chuyện muốn gặp chị.”
Tô Dao lo lắng tới mức đến cổ họng cũng sắp bốc khói đến nơi, vậy mà có một số người vẫn muốn sửa lại thái bình: “Bảo ông ta biến đi.”
Ngô Thanh Đào phiên dịch lại lời nói của Tô Dao: “Thật xin lỗi, Cục phó X, đội trưởng Tô hiện tại rất bận, không tiện nghe điện thoại của ông, đợi đến khi mọi việc kết thúc sẽ liên lạc lại với ông sau.”
Tô Dao quay đầu nhìn chằm chằm vào phòng phát sóng trực tiếp trên màn hình máy tính, khung cảnh tối đen một mảng, không nhìn ra bất cứ manh mối nào.
Bên điều tra kỹ thuật đã điều tra ra, địa điểm phát sóng trực tiếp mà Tưởng Chân Chân thông báo là trên một nền tảng nhỏ, yêu cầu thông tin không nghiêm ngặt, thông tin đăng ký tài khoản là dùng chứng minh thư giả.
Số người trong phòng phát sóng trực tiếp đã đạt tới con số hai trăm vạn người, trong nháy mắt đã tăng lên mười mấy vạn.
Tô Dao đứng trước màn hình máy tính, nhìn con số ngày càng nhiều, ngón cái và ngón trỏ bên bàn tay phải của cô sắp ma sát đến bốc lửa luôn rồi. Cô phải nhanh chóng đưa ra quyết định xem có nên đóng phòng phát sóng trực tiếp đó hay không.
Tưởng Chân Chân đã chết, đây là sự thật chắc chắn, tất nhiên cô ấy không thể xuất hiện tại phòng phát sóng trực tiếp được, đoạn video thông báo mười phút trước là do Tưởng Chân Chân quay lại khi còn sống. Cũng giống như buổi phát sóng trực tiếp khiến Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân sợ chết khiếp vào đêm hôm sau khi Tưởng Chân Chân qua đời.
Còn cả Dương Sơ Mẫn nữa, tại sao Ôn Lương lại bắt Dương Sơ Mẫn đi, là vì muốn trả thù cho Tưởng Chân Chân sao? Nếu là trả thù, thì chỉ cần một nhát dao là xong, cần gì phải tốn nhiều công sức để bắt cóc người đi như vậy, còn làm ra buổi phát sóng trực tiếp thần thần bí bí này nữa.
Đặt giả thiết, cứ cho là Ôn Lương không ra tay, với chứng cứ mà hiện tại phía cảnh sát có được, thì việc buộc tội Dương Sơ Mẫn vào tội cố ý giết người sẽ không thành vấn đề, Ôn Lương hoàn toàn không cần tự mình làm chuyện này, mục đích của cậu ta với Tưởng Chân Chân rốt cuộc là gì?
Tô Dao nghĩ tới đoạn giới thiệu buổi phát sóng trực tiếp của Tưởng Chân Chân: “Mọi người, một giờ nữa nhé, không gặp không về.”
Tất cả những thứ này đều đã được lên kế hoạch từ trước và được Tưởng Chân Chân và Ôn Lương cùng nhau hoàn thành.
Thật sáng tạo.
Về phần mục đích của hai người họ thì nhìn vào số lượng người xem phát sóng cũng như những thảo luận của mọi người thì đại khái cũng có thể đoán ra. Tưởng Chân Chân không muốn bị hành hạ đến chết rồi ra đi trong sự đau buồn như vậy. Cô ấy biết rằng sớm muộn gì mình cũng bị Dương Sơ Mẫn giết chết, nên đã tạo ra sự quan tâm trên toàn thế giới với cái giá là mạng sống của chính bản thân mình.
Tô Dao nhíu mày thật chặt, đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp là việc rất đơn giản, cô chỉ cần hạ lệnh là xong, sau đó đưa ra một bản thông báo rằng có người nào đó giở trò chơi khăm, như vậy sóng gió rất nhanh sẽ lắng xuống.
Trần Ngân Hà đưa cho Tô Dao một cốc nước, nhưng cô cũng chẳng buồn nhìn: “Không uống.”
Trần Ngân Hà: “Ngoan nào, uống đi.”
Tô Dao lo lắng tức giận đến cơm tối cũng chưa ăn, thực ra cũng khát rồi, cô nhận lấy cốc nước, ngẩng đầu uống một hơi hết sạch: “Sao anh chẳng lo lắng chút nào thế?”
Trần Ngân Hà nghịch chiếc cốc trong tay: “Lo lắng có tác dụng gì không?”
“Bỏ đi, dù sao thì người chịu trách nhiệm cũng không phải là anh.” Tô Dao liếc nhìn Trần Ngân Hà một cái, con người này tuy rằng rất thiếu đòn, nhưng mấu chốt là vẫn rất đáng tin cậy: “Anh cảm thấy có nên đóng phòng phát sóng trực tiếp lại không?”
Trần Ngân Hà ngó xuống phòng phát sóng trực tiếp tối om, nhìn chằm chằm vào số lượng người xem ngày một tăng: “Dương Sơ Mẫn vẫn đang ở trong tay Ôn Lương, cậu ta sẽ không cho phép chúng ta khóa phòng phát sóng trực tiếp.”
Tô Dao cau mày, cho dù tất cả bằng chứng đều chỉ ra Dương Sơ Mẫn là kẻ sát hại Tưởng Chân Chân, nhưng chỉ cần tòa án chưa đưa ra phán quyết, thì Dương Sơ Mẫn cũng chỉ là đối tượng tình nghi, không phải tội phạm. Ngay cả khi cô ta đã là tội phạm thì cảnh sát vẫn buộc phải dốc toàn lực để giải cứu cô ta khỏi tay người xấu.
Tô Dao nghĩ đến cậu thiếu niên bị bắt nạt kia, có chút không muốn gọi cậu ta là người xấu. Tuy nhiên cậu ta thực sự đã vi phạm pháp luật.
Trần Ngân Hà: “Chỉ có pháp luật mới có thể thi hành án tử đối với một người.”
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên phía ngoài cửa: “Không được đóng phòng phát sóng trực tiếp!”
Một người đàn ông mặc vest đi giày da giơ điện thoại về phía viên cảnh sát hình sự, vẻ mặt hoảng hốt, nói: “Tên xấu xa kia đã nhắn tin cho tôi, nói rằng nếu dám đóng phòng phát sóng trực tiếp, cậu ta sẽ lấy mạng con gái tôi!”
Trần Ngân Hà bước tới, cầm lấy điện thoại của người đàn ông: “Ông là Dương Quân, ba của Dương Sơ Mẫn sao?”
Dương Quân run rẩy lau mồ hôi trên trán, lo lắng nói: “Mẹ con bé vẫn đang dự một cuộc họp, hai tiếng nữa mới tới được.”
“Đứa bé hiện tại thế nào rồi, tại sao tên bắt cóc còn chưa đòi tôi tiền chuộc?”
Trần Ngân Hà nhìn điện thoại của Dương Quân, số điện thoại gửi tin nhắn tới là của Ôn Lương, gọi lại thì bên kia tắt máy, không thể định vị.
Trần Ngân Hà đi đến bên cạnh một điều tra viên kỹ thuật: “Có thể định vị tín hiệu vị trí của phòng phát sóng trực tiếp không?”
Kỹ thuật viên trả lời: “Tạm thời chưa thể định vị.”
Trần Ngân Hà: “Cần bao nhiêu thời gian?”
Kỹ thuật viên: “Nửa giờ.”
“Nửa giờ?!” Tô Dao không thể tin được: “Đùa cái gì thế? Đối phương chẳng qua chỉ là một học sinh cấp ba, vậy mà anh lại không đấu lại được cậu ta à?”
Kỹ thuật viên này được công nhận là người có kỹ thuật tốt nhất trong văn phòng, tên là Cung Dương, biệt danh là tổng tấn công. Cung Dương đang vận hành máy tính nhanh chóng, từng dòng từng dòng mật mã chạy trên màn hình: “Công nghệ máy tính của đối phương ít nhất cũng đứng top 5 toàn quốc, còn sử dụng mức độ mã hóa cao nhất, cho tôi thêm chút thời gian.”
Một học sinh cấp ba với hoàn cảnh gia đình bình thường, thậm chí là hơi nghèo khó, thì lấy đâu ra tiền mời một cao thủ trợ giúp mình chứ, Tô Dao không có thời gian để điều tra vấn đề này, cô quay lại phái người đi điều tra camera giám sát xung quanh nhà thờ, xem rốt cuộc là Ôn Lương đã đem Dương Sơ Mẫn đi đâu.
Hai mươi phút sau, Cung Dương báo cáo một chuỗi tọa độ: “Tín hiệu phát sóng trực tiếp là ở núi Linh Vân.”
Núi Linh Vân là một danh lam thắng cảnh không quá nổi tiếng tại thành phố Vân Giang, trên núi không bị tín hiệu bao phủ.
Tô Dao dẫn theo người lên xe cảnh sát, chạy đến núi Linh Vân với tốc độ nhanh nhất. Tô Dao đích thân lái xe, Trần Ngân Hà ngồi ở ghế phụ lái, hàng ghế sau có thêm ba người khác, cùng bốn chiếc xe cảnh sát theo sau, bao gồm cả cảnh sát có vũ trang bắn tỉa.
Đường phố vào chín rưỡi tối không mấy tắc, tiếng còi xe cảnh sát cắt ngang bầu trời đêm, lao nhanh như bay qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ.
Giang Bất Phàm cầm máy tính xách tay ngồi tại hàng ghế sau, không ngừng thông báo kết quả điều tra mới nhất: “Tiểu Lâm, tiểu Trương khám xét nhà Ôn Lương phát hiện một hộp thuốc thường dùng, ngoài ra không có gì bất thường.”
Tô Dao liếc nhìn màn hình máy tính: “Báo cáo tên thuốc.”
Giang Bất Phàm báo cáo lại một lượt: “Chỗ thuốc này đều dùng để điều trị chấn thương bên ngoài, ngày sản xuất vẫn còn mới, dường như Ôn Lương thường xuyên bị đánh.”
Tô Dao ừm một tiếng, không nói thêm gì nữa, tiếp tục đạp chân ga.
“Đã thông báo cho người nhà chưa?”
Ngô Thanh Đào: “Người nhà của Dương Sơ Mẫn ở chiếc xe phía sau, còn người nhà của Ôn Lương đang ở Cục cảnh sát.”
Tô Dao: “Tôi đang hỏi mấy người kìa.”
Ngô Thanh Đào vội vàng cầm điện thoại lên: “Alo, mẹ, hôm nay con không về đâu, mẹ đừng đợi nhé.”
“Cơm tối ạ, con ăn rồi.” Ngô Thanh Đào sờ sờ cái bụng phẳng lì vì đói của mình: “Yên tâm, yên tâm, không nguy hiểm, bận nốt việc con sẽ về nhà, không cần lo cho con, mẹ ngủ ngon nhé, con cúp máy đây.”
Sau khi Ngô Thanh Đào kết thúc cuộc gọi thì điện thoại của Giang Bất Phàm đổ chuông.
“Alo, ba, con bận quá nên quên mất, hôm nay con không về đâu, mẹ con làm thịt kho ạ, ngày mai con hâm nóng lại rồi ăn sau, con đang bận, thôi nhé.”
“Con biết, con biết, khi nào đỡ bận con sẽ gọi lại cho ba mẹ.”
Sau đó là Triệu Dương: “Em không cần gọi, tối nay mẹ em có tới chỗ làm còn mang cơm cho em, em đã nói với mẹ rằng hôm nay mình không về nhà rồi.”
Trên xe chỉ còn lại Trần Ngân Hà và Tô Dao. Trần Ngân Hà lấy ra một cặp tai nghe bluetooth chuẩn bị đưa cho Tô Dao đeo, cô lái xe nên không tiện nhận điện thoại.
Tô Dao nghiêng đầu né tránh, thấp giọng nói: “Tôi không cần.”
Trần Ngân Hà: “Tối không về cũng không nói với người nhà một tiếng à?”
Tô Dao nhìn con đường phía trước: “Xem bà đây giống như mấy người chắc, lề mà lề mề.”
Trần Ngân Hà nghiêng đầu nhìn Tô Dao, nhưng lại bị cô trừng mắt quét qua một cái: “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy đại mỹ nhân đầu đội trời chân đạp đất bao giờ à?”
Trần Ngân Hà ừm một tiếng: “Chưa từng thấy.”
Khung cảnh cùng ánh đèn bên ngoài cửa sổ lướt qua với tốc độ cực nhanh, những dải ánh sáng đủ màu xẹt qua khuôn mặt trắng như tuyết của cô, ánh sáng cùng bóng tối rơi vào đôi mắt cô, trông vừa sống động phi phàm lại vừa vô cùng cô đơn.
“Ngồi cho vững.” Tô Dao quan sát tình hình đường xá phía trước, quay người bẻ lái vào ngã rẽ, bỏ xa mấy chiếc xe cảnh sát phía sau.
Ở băng ghế sau, Ngô Thanh Đào không kịp thắt dây an toàn đã suýt chút nữa thì bị văng ra khỏi cửa sổ. Giang Bất Phàm và Triệu Dương thì chấn động không hề nhẹ. Đây là lần đầu tiên Triệu Dương ngồi xe của Tô Dao, trước giờ cậu ấy chưa từng nhìn thấy người phụ nữ nào lái xe ngông cuồng như vậy, tay cậu nắm chặt dây an toàn, tim đập thình thịch, vì sợ lật xe.
Chỉ có sắc mặt Trần Ngân Hà là còn bình thường, hình như anh không hề tỏ ra sợ hãi, còn có lòng nhắc nhở Tô Dao: “Cách thời gian phát sóng trực tiếp còn hai mươi tám phút.”
Ra khỏi thành phố, đường xá rộng rãi hơn, trên đường hầu như không có xe cộ, Tô Dao đạp chân ga phóng nhanh đến chân núi Linh Vân.