Rơi Vào Ngân Hà - Chương 18
Chương 18: Không gặp không về.
Cánh cửa được mở ra từ bên trong, mẹ Hạ thò đầu ra khỏi khe cửa, đôi mắt liếc nhìn đánh giá Tô Dao cùng những người khác mấy lượt từ trên xuống dưới.
Tô Dao lấy thẻ cảnh sát ra chứng nhận một chút.
Mẹ Hạ trông có vẻ trẻ hơn so với tuổi thực, lúc này đang mặc trên người chiếc áo ngủ màu hồng cánh sen, mái tóc nửa ướt buông xõa trên vai, vẻ mặt lạnh lùng: “Đợi tôi thay quần áo đã.”
Mẹ Hạ thay quần áo xong đi ra: “Mấy người có gì cần hỏi thì hỏi nhanh đi, tôi sắp phải ngủ rồi.”
Tô Dao: “Hạ Tiểu Hà đâu?”
Mẹ Hạ vô cùng cảnh giác: “Con bé ngủ rồi, ba con bé đang đi công tác không có nhà, mấy người có gì thì cứ hỏi tôi.”
“E là không được.” Tô Dao nói: “Hạ Tiểu Hà bị nghi ngờ trong việc bạo lực học đường, hành hung và giết người, đi cùng chúng tôi một chuyến, đừng ép tôi phải còng tay.”
Tô Dao biết rất rõ Hạ Tiểu Hà không giết người, cô ta khám bác sĩ xong liền bắt xe rời đi, không có thời gian để gây án. Mẹ Hạ quá khó tính, nếu không dọa cho bà tạ sợ, e rằng bà ta sẽ không chịu ngoan ngoãn hợp tác.
Mẹ Hạ vừa nghe thấy hai từ giết người, não bộ gần như nổ tung: “Không thể nào!”
Tô Dao liếc nhìn Ngô Thanh Đào.
Ngô Thanh Đào tiến lên, nói: “Thầy chủ nhiệm của Tưởng Chân Chân đã xác nhận Hạ Tiểu Hà có hành vi bạo lực với Tưởng Chân Chân trước khi cô ấy qua đời. Vào đêm Tưởng Chân Chân bị sát hại, Hạ Tiểu Hà đã xuất hiện gần hiện trường gây án, chúng tôi có lý do để nghi ngờ rằng cái chết của Tưởng Chân Chân có liên quan tới Hạ Tiểu Hà, vui lòng hợp tác điều tra.”
Từng bước từng bước đưa ra bằng chứng, bao gồm cả lời khai của Chu Lâm Quân và bác sĩ tại phòng khám cùng đoạn video giám sát quay lại được cảnh Hạ Tiểu Hà xuất hiện gần hiện trường xảy ra vụ án.
Mẹ Hạ tái mặt, quay người đi vào phòng ngủ, mở cửa ra rồi lại đóng cửa lại, một lúc sau mới đi ra. Hạ Tiểu Hà núp sau lưng mẹ Hạ, cúi thấp đầu nhìn xuống mũi chân, không dám nhìn ai.
Mẹ Hạ liếc nhìn ba viên cảnh sát, biết rằng Tô Dao là lãnh đạo, nhưng xem ra cô không dễ nói chuyện, nữ cảnh sát bên cạnh trông có vẻ chẳng mấy thực lực nên đành đưa mắt về phía nam cảnh sát duy nhất có mặt tại đây.
Mẹ Hạ đi đến bên cạnh Trần Ngân Hà, vẻ cay độc trên gương mặt đã không còn, ánh mắt yếu ớt: ” Đồng chí cảnh sát, mấy người muốn hỏi gì thì hỏi ở nhà đi, đêm hôm bị đưa đến phòng thẩm vấn ở Cục cảnh sát, nếu để hàng xóm thấy được thì chúng tôi biết nhìn hàng xóm láng giềng thế nào?”
Người phụ nữ này cũng thật tinh ranh, biết dùng lợi thế về giới tính của mình để tìm kiếm sự giúp đỡ của đàn ông. Nhưng thật không may, Trần Ngân Hà chỉ lạnh lùng liếc nhìn mẹ Hạ một cái, rồi lấy còng tay ra khỏi thắt lưng đi đến trước mặt Hạ Tiểu Hà, “cạnh” một tiếng còng tay cô gái lại.
Mẹ Hạ nhìn thấy con gái bị còng tay thì lập tức phát điên, nhưng lại bị ánh mắt của Trần Ngân Hà dọa sợ, vị cảnh sát nam này xem ra còn không biết nể tình hơn cả vị cảnh sát nữ kia.
Rất nhanh đã đến Cục Công an thành phố, Hạ Tiểu Hà bị đưa vào phòng thẩm vấn, trẻ vị thành niên tiếp nhận thẩm vấn bắt buộc phải có sự có mặt của người giám hộ, nên mẹ Hạ được sắp xếp ngồi bên cạnh.
Tô Dao không muốn vòng vo, nên đi thẳng vào vấn đề: “Nói ra những gì mà em biết, buổi tối ba ngày trước đã xảy ra chuyện gì?”
Hạ Tiểu Hà cúi gằm mặt, co rúm người lại: “Không, không xảy ra chuyện gì, em chỉ đi dạo bên bờ sông, do không cẩn thận nên bị bong gân ở chân.”
Tô Dao nhìn chằm chằm vào mắt Hạ Tiểu Hà: “Sau đó Tưởng Chân Chân đã chết cách phòng khám không xa.”
Mẹ Hạ như con gà mẹ bảo vệ đàn con: “Mấy người đừng ép con bé, nó vẫn là một đứa trẻ.”
Hạ Tiểu Hà cắn chặt môi, không chịu nói một lời.
Cửa phòng thẩm vấn được mở ra, Trần Ngân Hà bước vào đưa cho Tô Dao một chiếc túi đựng bằng chứng, anh không lên tiếng cứ thế quay người đi ra ngoài. Tô Dao cầm lên xem, bên trong là bức thư cầu cứu đầu tiên cùng một bản báo cáo giám định chữ viết tay, trong đó xác nhận rằng bức thư cầu cứu là do Hạ Tiểu Hà viết.
Dưới cùng là một mẫu có nét chữ gần giống hệt với nét của Hạ Tiểu Hà: “Tưởng Chân Chân lớp 11A3 xảy ra chuyện rồi.” Bên cạnh có đề tên người viết, Dương Sơ Mẫn.
Tô Dao chợt nhớ ra khi Trần Ngân Hà nói chuyện với Dương Sơ Mẫn, Dương Sơ Mẫn vì để chứng minh rằng bức thư cầu cứu là do mình viết, nên bắt chước theo nét chữ của Hạ Tiểu Hà, việc này chứng tỏ Dương Sơ Mẫn đã sớm biết việc Hạ Tiểu Hà viết thư cầu cứu gửi cho cảnh sát. Hạ Tiểu Hà phản bội lại Dương Sơ Mẫn, nên có thể Dương Sơ Mẫn cũng đánh Hạ Tiểu Hà như đã từng đánh Tưởng Chân Chân.
Tô Dao đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Tiểu Hà, vươn tay vén ống tay áo của cô gái lên, phát hiện bên cánh tay phải có một vết bầm tím lớn. Tô Dao quay đầu liếc nhìn về phía cửa sổ thủy tinh một chiều, cô biết Trần Ngân Hà đang ở đó. Rốt cuộc tên đó đã trải qua chuyện gì mà lại thấu hiểu trò ác ma của Dương Sơ Mẫn như vậy, đến cả việc Dương Sơ Mẫn sẽ đánh Hạ Tiểu Hà cũng đoán ra.
Mẹ Hạ nhìn thấy vết thương trên người Hạ Tiểu Hà liền đau lòng kêu thất thanh: “Con yêu, sao lại thế này?”
Tô Dao lạnh lùng nhìn mẹ Hạ: “Mạng sống của người khác thì không đáng nhắc đến, bây giờ nhìn thấy con gái chịu ấm ức đã chịu hợp tác chưa?”
Cuối cùng Hạ Tiểu Hà cũng không chịu được nữa, cô gái bật khóc, rồi nói rằng mình bị Dương Sơ Mẫn đánh.
“Em không muốn, em không muốn đánh Tưởng Chân Chân. Tưởng Chân Chân rất tốt, có một lần em bị hạ đường huyết, bạn ấy đã đưa em đến phòng y tế, còn mua socola cho em.” Hạ Tiểu Hà vừa khóc vừa nói: “Nhưng nếu em không ra tay với Tưởng Chân Chân thì Dương Sơ Mẫn sẽ đánh chết em.”
Tô Dao đưa cho Hạ Tiểu Hà một chiếc khăn giấy: “Em cũng không muốn ôm tội lỗi của mình với Tưởng Chân Chân mà sống cả đời đúng không, nếu không đã chẳng viết thư cầu cứu gửi cho cảnh sát.”
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, mặc dù không hề thích một cô gái có tính ích kỷ đến tận xương cốt như mẹ của mình như này. Hạ Tiểu Hà khóc đến thương tâm, vết bầm tím trên cánh tay rất nghiêm trong, nhưng cô không hề cảm thấy đồng tình, không ai có thể thay Tưởng Chân Chân tha thứ cho những kẻ tàn bạo này.
Hạ Tiểu Hà lấy khăn giấy lau nước mắt: “Hai tháng trước, nam sinh mà Dương Sơ Mẫn thích là Phương Văn Huy có đến tìm Tưởng Chân Chân, còn gọi bạn ấy ra ngoài nói chuyện rất lâu. Dương Sơ Mẫn đã ghi hận lên người Tưởng Chân Chân và bắt đầu bắt nạt bạn ấy, còn ép em phải tham gia cùng.”
“Sau vài lần, Dương Sơ Mẫn phát hiện ra rằng việc bắt nạt Tưởng Chân Chân vui hơn nhiều so với yêu đương và bắt đầu bắt nạt bạn ấy theo một cách khác.”
Tô Dao: “Buổi tối ba ngày trước đã xảy ra chuyện gì?”
Hạ Tiểu Hà nghẹn ngào vài lần: “Hôm đó, Dương Sơ Mẫn hẹn Tưởng Chân Chân ra bờ sông Vân Giang, rồi lại bắt đầu bắt nạt bạn ấy. Tưởng Chân Chân bỏ chạy, bọn em liền đuổi theo sau, chân em bị trẹo không thể đi được, nhìn thấy bên đường có một phòng khám nhỏ nên vào đó khám chân.”
“Khi em ra khỏi phòng khám mới nhìn về phía bờ sông, thì thấy Dương Sơ Mẫn đẩy Tưởng Chân Chân một cái, khiến Tưởng Chân Chân rơi xuống nước. Em rất sợ hãi sợ bị vạ lây nên vờ như không nhìn thấy, rồi bắt xe rời đi. Dương Sơ Mẫn không biết việc em nhìn thấy cô ta giết người, nếu không sẽ không bỏ qua cho em.”
“Ngày hôm sau, anh chị đến tuyên truyền về an ninh trong khuôn viên nhà trường, em đã lén lút nhét tờ giấy cầu cứu cho anh chị. Dương Sơ Mẫn nhìn thấy cảnh sát can thiệp cảm thấy bí mật là do em tiết lộ, nên đã đánh em, còn nói với thầy Chu muốn làm bạn cùng bàn với em.”
“Em biết mình đã xong rồi, Dương Sơ Mẫn nhất định không bỏ qua cho em, cô ta sẽ đối xử với em như đối xử với Tưởng Chân Chân, sớm muộn gì cũng giết em.”
Tô Dao: “Tại sao lại không báo cảnh sát?”
Hạ Tiểu Hà khóc đến toàn thân run rẩy: “Không phải là Tưởng Chân Chân chưa từng phản kháng, nhưng thầy Chu không để ý tới. Tưởng Chân Chân nói muốn báo cảnh sát nhưng Dương Sơ Mẫn nói nhà cô ta có tiền, một người thân nào đó của cô ta là người trong Cục Cảnh sát, cảnh sát cũng không thể kiểm soát nổi cô ta. Việc báo cảnh sát chỉ đem lại sự trả đũa nghiêm trọng hơn.”
Tô Dao cười lạnh một tiếng: “Cô ta đúng là liều lĩnh và bất cần rồi.”
Bên ngoài phòng thẩm vấn, tiểu Vu cầm một bản báo cáo xét nghiệm đi tới: “Đội phó Trần, mảnh vải quần áo tìm được bên sông Vân Giang phù hợp với chiếc áo choàng mà Dương Sơ Mẫn bỏ lại chỗ đội trưởng Tô.”
Trần Ngân Hà nhìn qua một lượt, anh đeo tai nghe bluetooth nói với Tô Dao trong phòng thẩm vấn: “Nhân chứng vật chứng đã đủ, động cơ phạm tội cũng có, có thể bắt giữ rồi.”
Tô Dao ra ngoài, gọi cho đại Vu lúc trước được cử đi giám sát Dương Sơ Mẫn: “Tìm được Dương Sơ Mẫn chưa?”
Đai Vu: “Ngay khi em đến nhà thờ thì lễ tưởng niệm đã bắt đầu rồi, đâu đâu cũng là người, nhưng không thấy Dương Sơ Mẫn xuất hiện.”
Tô Dao: “Cô ta không xuất hiện để biểu diễn sao?”
Đại Vu phái người đi tìm: “Người bên nhà thờ nói vừa rồi Dương Sơ Mẫn vẫn ở đây.”
Tô Dao: “Tiếp tục tìm.” Sân khấu đã dựng xong, Dương Sơ Mẫn không thể không lên biểu diễn.
Sau khi cúp máy của đại Vu, Tô Dao vừa gọi cho Dương Sơ Mẫn vừa đi về phía văn phòng.
Trần Ngân Hà quay đầu nhìn Tô Dao: “Thế nào?”
Tô Dao: “Có tín hiệu, nhưng không có người bắt máy.”
“Giang Bất Phàm, bảo người định vị tín hiệu điện thoại của Dương Sơ Mẫn.”
Rất nhanh, đã có định vị, Tô Dao liếc nhìn: “Vẫn ở nhà thờ.”
Đại Vu lần theo tọa độ đi tới sân sau nhà thờ, tìm thấy điện thoại di động của Dương Sơ Mẫn nằm trong lùm cỏ, bên cạnh có một hàng dấu vết kéo lê: “Đội trưởng Tô, Dương Sơ Mẫn mất tích rồi, nghi ngờ bị người bắt cóc!”
“Cái gì?” Tô Dao nói: “Tiếp tục tìm kiếm xung quanh nhà thờ.”
“Tiểu Trương, liên lạc với người giám hộ của Dương Sơ Mẫn.”
Tô Dao ra lệnh cho vài người tới hỗ trợ đại Vu, rồi quay lại nói với Trần Ngân Hà: “Là ai bắt cóc Dương Sơ Mẫn được đây?”
Tưởng Chân Chân đã chết, thi thể còn đang nằm trên bàn phẫu thuật trong phòng pháp y. Không có một người thân thiết nào bên cạnh cô ấy, nên không thể có người thay cô ấy báo thù.
Ngay cả khi có người nào đó đi chăng nữa, thì cuộc điều tra của phía cảnh sát vẫn đang trong giai đoạn bí mật, không ai biết Dương Sơ Mẫn là nghi phạm giết hại Tưởng Chân Chân, sao người đó lại biết được cơ chứ?
Giang Bất Phàm: “Liệu có phải là trùng hợp không, ai đó thấy gia đình Dương Sơ Mẫn có tiền, nên nhân lúc người đông phức tạp đã bắt cóc Dương Sơ Mẫn, bước tiếp theo sẽ đòi tiền chuộc.”
Tô Dao xua tay: “Sao có thể có chuyện tình cờ xảy ra đúng lúc phát sinh việc quan trọng của Tưởng Chân Chân vậy được.”
Giang Bất Phàm vò đầu: “Vậy thì là ai bắt cóc Dương Sơ Mẫn?”
Tô Dao cầm tài liệu về Tưởng Chân Chân trên bàn lên: “Điều tra lại một lần nữa các mối quan hệ xã hội của Tưởng Chân Chân, người thân, hàng xóm, bạn học, giáo viên, những ai có quan hệ tốt với cô ấy hoặc nghi ngờ có quan hệ tốt đều không được bỏ qua.”
Trần Ngân Hà dựa vào bàn nói ra một cái tên: “Ôn Lương.”
Ngô Thanh Đào nghĩ tới việc chiều nay đến điều tra tại trường cấp ba số bốn, liền vỗ vào đầu một cái: “Chắc chắn là cậu ta!”
Không lâu sau, thông tin về Ôn Lương đã được tìm ra, gọi điện thì đầu dây bên kia tắt máy. Ngô Thanh Đào nói: “Chu Lâm Quân chủ nhiệm lớp của Ôn Lương nói tối nay cậu ta không có mặt trong tiết tự học buổi tối, xin nghỉ rồi, không có ở trường.”
Tô Dao: “Người nhà thì sao?”
Giang Bất Phàm nhanh chóng lướt trên màn hình máy tính: “Ba mẹ của Ôn Lương đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi từ mười năm trước, cậu ta được bà nội nuôi dưỡng.”
“Bà nội Ôn cũng đã qua đời vào đầu năm nay, hiện tại người giám hộ hợp pháp chính là dì của cậu ta.”
Tô Dao: “Liên hệ với dì của Ôn Lương.”
Giang Bất Phàm bấm gọi vào số điện thoại của Dì Ông Lương, rồi mở loa ngoài: “Xin chào, chúng tôi là người bên Cục Cảnh sát, có chút việc cần Ôn Lương cung cấp manh mối, cho hỏi hiện tại cậu ta có ở đó không?”
“Thằng bé không có ở chỗ tôi, mà sống trong căn nhà của bà nội, nói ở bên đó quen rồi, không muốn sống chung nhà với chúng tôi.” Dì của Ôn Lương lo lắng nói: “Sao thế ạ, xảy ra chuyện gì rồi sao, có phải lại có ai đó bắt nạt thằng bé không?”
Tô Dao cau mày: “Ý cô là sao, ai bắt nạt cậu ta rồi?”
Dì của Ôn Lương thở dài: “Ba mẹ thằng bé mất sớm, con người lại quá thật thà, nên có một vài học sinh hư hỏng trong trường thích bắt nạt thằng bé, còn đánh nó nữa, nhưng tôi hỏi nó không chịu nói.”
Lại thêm một đứa trẻ nữa bị bắt nạt, đột nhiên Tô Dao cảm thấy tức ngực, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, rồi cử hai người đến nhà Ôn Lương, ngay khi vừa dứt lời thì đại Vu gọi cuộc gọi video tới.
“Đội trưởng Tô, Tưởng Chân Chân xuất hiện rồi, cô ấy sẽ bắt đầu phát sóng trực tiếp sau một giờ nữa.”
Nghe thấy giọng nói của đại Vu, tất cả mọi người trong văn phòng đều quay về phía Tô Dao rồi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không khỏi thảo luận: “Thế này là thế nào?”
“Đúng với nghĩa đen của nó.” Đại Vu đưa ống kính vào đúng hội trường lễ tưởng niệm của Tưởng Chân Chân.
Dương Sơ Mẫn đã trả rất nhiều tiền để thuê một màn hình đèn LED cực lớn, đám đông có thể nhìn thấy rõ nội dung trên màn hình ở khoảng cách xa, đó là một đường link phát sóng trực tiếp. Màn hình nhấp nháy vài cái và Tưởng Chân Chân xuất hiện trên màn hình, với phông nền là căn phòng công chúa màu hồng lam trong nhà họ Tưởng.
Cũng giống như những lần phát sóng trực tiếp trước, cô gái mặc trên người bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, mái tóc đen buông xõa sau vai, lúc này đang mỉm cười với mọi người bên ngoài màn hình. Giọng cô ấy nhẹ nhàng, trong trẻo vang vọng dưới bầu trời đầy sao.
“Mọi người, một giờ nữa nhé, không gặp không về.”
Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!