Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Rơi Vào Ngân Hà - Chương 16

  1. Home
  2. Rơi Vào Ngân Hà
  3. Chương 16
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 16: Không biết xấu hổ.

Trần Ngân Hà dẫn theo Ngô Thanh Đào đến lớp 11A3. Vừa qua thời gian ăn tối, nên trên hành lang, cầu thang khắp nơi đều là học sinh, lần trước Trần Ngân Hà, Tô Dao và Giang Bất Phàm có buổi tuyên truyền về an ninh trong khuôn viên nhà trường tại trường cấp ba số bốn, nên không ít người nhận ra anh.

Có hai nữ sinh can đảm bước tới.

“Chú… Anh cảnh sát.” Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đỏ mặt, nói: “Em đã viết giấy cho anh.”

Sắc mặt Ngô Thanh Đào đanh lại, không biểu cảm nhìn cô gái trước mặt, có phải là em ấy viết bức thư cầu cứu hay không, có phải em ấy là người biết rõ sự tình không?  

Giọng nói của cô gái buộc tóc đuôi ngựa trầm xuống, nghe có vẻ rất thất vọng: “Trên tờ giấy đó có ID Wechat, hình như anh vẫn chưa kết bạn với em.”  

Trần Ngân Hà liếc nhìn nữ sinh trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ chân thành: “Xin lỗi, anh không biết cái nào là của em.”  

Ý khác của câu nói này hình như là, nếu anh biết cái nào là của em thì anh đã kết bạn rồi.  

Ngô Thanh Đào từng nghe Giang Bất Phàm nói, Trần Ngân Hà nhận được rất nhiều thư, nhưng đều bị anh ném vào thùng rác một cách không thương tiếc. Ngô Thanh Đào nhất thời cảm thấy xúc động, đội trưởng Trần của cô ấy, một người đàn ông đã phải hy sinh sắc đẹp của mình để điều tra vụ án.

Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa mỉm cười: “Số Wechat của em là xxx, anh nhớ thêm vào đó, em muốn hỏi anh một vài vấn đề về an ninh trong khuôn viên nhà trường.”

Nữ sinh đeo nơ và kẹp tóc bên cạnh che miệng cười, rồi khẽ huých vai vào người cô gái buộc tóc đuôi ngựa một cái, sau đó bắt đầu cổ vũ. 

Trong lúc nói chuyện thì đã tới lớp học 11A3. Trần Ngân Hà liếc nhìn vào phòng học, còn mười phút nữa là tới giờ tự học buổi tối, trong lớp mới chỉ có nửa số học sinh có mặt.

Trần Ngân Hà nói với nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa: “Chắc hẳn em học hành rất chăm chỉ nhỉ, thấy em đến nghe tuyên truyền còn mang theo cả sổ ghi chép.”  

Cuối cùng Ngô Thanh Đào cũng biết mục đích của Trần Ngân Hà khi nói chuyện với hai cô gái này.

Tờ giấy được sử dụng để viết thư cầu cứu là loại giấy rất bình thường, nó được xé ra từ một cuốn sổ, học sinh nào cũng có vài cuốn sổ ghi chép như vậy, nhưng không phải ai cũng mang nó đến giảng đường khi nghe tuyên truyền để ghi chép.

Đối với học sinh lúc nào cũng căng thẳng như học sinh trung học phổ thông, thì đến nghe tuyên truyền là một hình thức thư giãn và nghỉ ngơi, trong thời gian nghỉ ngơi đó mà vẫn còn nghĩ tới việc học và mang theo sách vở hầu hết là những học sinh chăm chỉ.  

Trần Ngân Hà: “Không có nhiều người mang theo sổ ghi chép khi đi nghe tuyên truyền đâu nhỉ?”

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa muốn được nói chuyện thêm với anh cảnh sát đẹp trai này, nên cố gắng nhớ lại một chút, rồi rất tích cực trả lời: “Vâng, không nhiều, khoảng bảy, tám bạn, đại đa số đều là con gái, cũng có cả ba bạn nam.”  

“Em, Lý Hồng, Ôn Lương, Hạ Tiểu Hà, Liêu Khung, còn ai nữa thì em quên rồi, nhưng em có thể giúp anh hỏi các bạn trong lớp, anh cảnh sát, hai người hỏi cái này làm gì?  

Cô gái kẹp nơ nói: “Có phải mọi người tới điều tra việc của Tưởng Chân Chân không ạ?”  

Trần Ngân Hà nhìn xuống hai nữ sinh trước mặt, ánh mắt thoải mái, đem theo chút khích lệ.

Ngô Thanh Đào thấy Trần Ngân Hà không nói chuyện, bản thân cũng không dám lên tiếng, chỉ học theo bộ dạng của anh, thu lại ánh mắt xem xét kỹ càng của mình.

Quả nhiên là hai nữ sinh đã bắt đầu thảo luận, âm thanh nghe có chút buồn thương và tiếc nuối.  

“Tưởng Chân Chân rất tốt, lần trước trong giờ Thể dục, em không cẩn thận bị xước da, bạn ấy còn cho em thuốc mỡ để bôi.”  

“Chỉ có điều hình như bạn ấy không thích ồn ào, năm ngoái ba mẹ tổ chức sinh nhật cho em, em có mời bạn ấy, nhưng bạn ấy nói mình bận không đến được, rồi nhờ người khác mang thiệp chúc mừng đến tặng em.”  

“Haizz… vốn dĩ em còn muốn kết bạn với bạn ấy, nhưng thấy thái độ của bạn ấy, đến sinh nhật cũng không muốn tới, có lẽ là không thích em, nên em cũng không tìm bạn ấy chơi nữa.”  

Ngô Thanh Đào thở dài một tiếng trong lòng, cô ấy không phải là không muốn kết bạn, chỉ là mỗi tháng chỉ có một trăm tệ tiền sinh hoạt phí, nên chẳng mua nổi món quà sinh nhật cho tươm tất.  

Trần Ngân Hà vờ như vô tình hỏi một câu: “Em ấy nhờ ai mang thiệp chúc mừng tới?”  

Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa ngẫm nghĩ: “Hình như là Ôn Lương, em không nhớ rõ, lại hình như là Dương Sơ Mẫn thì phải, mối quan hệ giữa bạn ấy và Dương Sơ Mẫn rất tốt, còn cả Hạ Tiểu Hà nữa. Ba người bọn họ thường xuyên đi cùng nhau.”

Trần Ngân Hà quay đầu lại nói với Ngô Thanh Đào: “Lấy chữ viết tay của Ôn Lương và Hạ Tiểu Hà.”

Ngô Thanh Đào nhỏ giọng hỏi: “Hạ Tiểu Hà cũng lấy ạ?”

Khi Giang Bất Phàm gọi tớ có nói, Hạ Tiểu Hà là người tham gia vào việc bắt nạt Tưởng Chân Chân và rất có thể là đồng phạm của Dương Sơ Mẫn, vậy tại sao lại có thể viết giấy cầu cứu chủ động để lộ bản thân mình ra ngoài chứ?

Trần Ngân Hà: “Lấy.”

Ngô Thanh Đào nói với hai nữ sinh: “Có thể nhờ hai em gọi Ôn Lương và Hạ Tiểu Hà tới đây không, bọn chị cần hai bạn ấy phối hợp điều tra một chút.”

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa liếc nhìn vào phòng học: “Ôn Lương ở đây, còn Hạ Tiểu Hà xin nghỉ ốm rồi ạ.”

Ngô Thanh Đào: “Vậy gọi Ôn Lương tới trước vậy.”

“Vâng ạ.” Hai cô gái nói xong, lại do dự hỏi: “Tưởng Chân Chân là vô tình rơi xuống nước, tự sát hay là bị người ta đẩy xuống sông thế ạ?”  

Ngô Thanh Đào việc công xử theo phép công, nói: “Vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra, cụ thể thế nào thì không tiện tiết lộ.”

Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa thở dài: “Em cảm thấy Tưởng Chân Chân không thể tự sát, tuy không thân với bạn ấy, nhưng có thể nhìn ra bạn ấy không phải là người tiêu cực hơn nữa lại luôn rất chăm chỉ nỗ lực.”

Nữ sinh đeo nơ cũng nói: “Đúng đấy ạ, có một lần trong giờ sinh hoạt lớp, thầy Chu bảo mỗi người nói ra ước mơ của mình, khi đó Tưởng Chân Chân đã nói ước mơ của mình là thi đậu được vào Đại học H.”

Đại học H là một trường không tồi trong các trường trọng điểm, nó nằm ở một thành phố cách thành phố Vân Giang vài nghìn kilomet. Cô gái tội nghiệp, còn chưa kịp chạy thoát đã phải bỏ mạng. Cùng với tiến triển của cuộc điều tra, càng hiểu hơn về Tưởng Chân Chân, Ngô Thanh Đào lại càng cảm thấy thương hại cô bé.

Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa: “Bọn em vào gọi Ôn Lương ra ạ.”  

Hai cô gái bước vào lớp: “Ôn Lương, có người tìm cậu.”  

Rất nhanh, nam sinh có tên Ôn Lương bước ra. Trông cậu ta rất bình thường, ngoại hình trung bình, chiều cao trung bình, đeo một cặp kính gọng đen, mặc đồng phục học sinh xanh trắng, chân đi đôi giày thể thao màu trắng.

Nhìn thấy đôi giày này, Ngô Thanh Đào lập tức trở nên cảnh giác, đây chính là đôi giày chất lượng kém, chỉ có Tưởng Chân Chân và Dương Sơ Mẫn tình nguyện đi, Tưởng Chân Chân là do nghèo, còn Dương Sơ Mẫn là do đang biểu diễn nhân cách.

Thấy Ngô Thanh Đào nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, Ôn Lương có chút ngượng ngùng nói: “Em cảm thấy đi đôi giày này khá tốt, nên không nỡ vứt.”  

Ngô Thanh Đào quan sát nam sinh trước mặt, kính của cậu ta rất cũ, một phần gọng đã bị gãy, phải cuốn băng keo dính lại, điều kiện gia đình của cậu ta cũng không phải quá tốt, chẳng trách đã giữ lại đôi giày này.

Trần Ngân Hà liếc nhìn Ngô Thanh Đào một cái, ra hiệu cho cô ấy làm việc.

Ngô Thanh Đảo đưa giấy bút cho Ôn Lương: “Viết một chút phương châm của em, tay trái, tay phải mỗi tay viết một lần.”

Ôn Lương cũng không hỏi nhiều, nhận lấy giấy bút viết xong rồi đưa qua.  

Trần Ngân Hà nhìn qua: “Trời càng tối, sao càng sáng.”  

Khi đọc câu này, giọng của anh rất nhẹ nhàng, mềm mại, như thể đang đọc một bài thơ: “Phương châm rất hay.”

Ngô Thanh Đào hỏi thêm vài câu về quan hệ giữa Ôn Lương và Tưởng Chân Chân, cậu ta trả lời cũng như những người khác, Tưởng Chân Chân không thích chơi với bạn nam, cậu ta và cô ấy hoàn toàn không thân thiết với nhau.  

“Lần tiếp xúc nhiều nhất là vào sinh nhật trước của Lâm Ân, em thấy bạn ấy đứng ở trước cửa khách sạn, nên hỏi tại sao bạn ấy lại không vào, thì bạn ấy nói mình còn có việc nên nhờ em gửi thiệp chúc mừng cho Lâm Ân.”  

“Từ đó về sau bọn em hầu như không còn liên lạc gì nữa.”  

Lâm Ân có lẽ là tên của nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa.

Sau khi Ôn Lương trở lại lớp học, Ngô Thanh Đào đóng cuốn sổ ghi chép lại: “Tưởng Đại Lâm đúng là một tên súc sinh, vì bị ông ta quấy rối nên Tưởng Chân Chân mới không thể tiếp xúc một cách bình thường với những người đàn ông khác, đây chắc là do rào cản tâm lý.”

Trần Ngân Hà liếc nhìn vào phòng học: “Cô cảm thấy Ôn Lương thế nào?”

Ngô Thanh Đào biết Trần Ngân Hà hỏi như vậy là có vấn đề, nhưng cô ấy không nhìn ra vấn đề nằm ở đâu, chỉ biết gãi đầu gãi tai: “Câu trả lời của cậu ta và những người khác là như nhau, xem ra rất bình thường.”  

Trần Ngân Hà kiên nhẫn nói: “Việc đưa thiệp chúc mừng chúng ta không hỏi, là cậu ta chủ động nói ra.”  

“Cậu ta thấy chúng ta nói chuyện với Lâm Ân, sau đó lại gọi cậu ta ra ngoài. Nên đoán rằng Lâm Ân sẽ nói với chúng ta về việc tấm thiệp, quan hệ giữa cậu ta và Tưởng Chân Chân không nhẹ nhàng bâng quơ như những gì cậu ta nói.”  

Ngô Thanh Đào ngẫm nghĩ một lúc: “Cậu nhóc này quá thông minh rồi.”

Một lúc sau, đột nhiên Ngô Thanh Đào lại nói một câu: “Đội phó Trần, anh mắng em hai câu đi, nếu không em sẽ cảm thấy không quen.”  

Trần Ngân Hà nhướng mắt, tỏ vẻ khó hiểu.

“Một vấn đề quá rõ ràng cũng không nhìn ra, nếu là chị Tô thì lúc này đã mắng em đến vuốt mặt không kịp rồi.” Ngô Thanh Đào học theo bộ dạng thường ngày khi mắng người của Tô Dao: “Đồ ngốc, em còn làm cảnh sát làm gì nữa, về nhà mà bán khoai lang đi cho xong.”  

“Ồ, không, e rằng đến cả khoai lang em cũng không rành nữa rồi, cuốn sợi dây vào cổ rồi đi kéo máy xay đi.”

Giọng của Ngô Thanh Đào mang theo thần thái, bắt chước bộ dạng mắng người khác của Tô Dao một cách rất sống động.

Lại nhìn đến tính tình nhã nhặn của Trần Ngân Hà liền xúc động đến không nói thành lời: “Vẫn là đội phó Trần tốt nhất.”  

“Việc này không trách cô.” Trần Ngân Hà nhìn Ngô Thanh Đào với ánh mắt thương hại: “Luôn phải có người hy sinh vì sự không đồng đều trong thế giới, cô vất vả rồi.”

Ngô Thanh Đào: “…”

Cú đâm này của đội phó Trần có tính sát thương không kém gì việc bảo cô cuốn dây vào cổ đi kéo máy xay. Ngô Thanh Đào vừa khóc lóc vừa nói: “Anh và chị Tô, một người giấu dao trong bịch bông, một người thì như hung thần tàn ác.”

Nếu như không phải đang điều tra vụ án, thì cô ấy thực sự nhịn không được hóng hớt, đội phó Trần và chị Tô có thật sự không phải là mối quan hệ bạn trai bạn gái cũ hay không, tin đồn lần trước mà tiểu Vu nói cô ấy có chút không tin, nhưng hiện tại thì thực sự tin rồi. Cặp đôi này quá mạnh mẽ, trong lòng cô ấy chợt lóe lên một tia cảm hứng, đã nghĩ ra cả tên cho cặp đôi này luôn rồi, chính là: “Vân Giang song sát”.  

Trần Ngân Hà: “Lấy một phần chữ viết tay trong sổ ghi chép của Hạ Tiểu Hà rồi mang cả chữ của Ôn Lương đi làm giám định.”  

Ngô Thanh Đào: “Em thấy tám mươi phần trăm bức thư cầu cứu đó là do Ôn Lương viết, có lẽ quan hệ của cậu ta và Tưởng Chân Chân rất tốt, cậu ta không muốn để lộ danh tính là vì sợ Dương Sơ Mẫn báo thù.”  

Ngô Thanh Đào như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: “Đội phó Trần, lúc trước chị Tô nhờ em chuyển lời đến anh, nói cái gì ấy nhỉ, lưỡi dao lướt qua sẽ không còn quả trứng nào lành lặn nữa, câu này là có ý gì ạ, chị Tô mua dao mổ lợn làm gì?” 

Trần Ngân Hà hơi híp mắt lại, đôi mắt cong cong: “Trẻ con không nên hỏi chuyện của người lớn.”  

Lưỡi dao lướt qua, không còn quả trứng nào lành lăn, cô đúng là mạnh miệng. Việc điều tra đi đến bước này, thì đáp án cũng đã rõ như ban ngày. Nghĩ đến cuộc cá cược với Tô Dao, Trần Ngân Hà khẽ cong môi, nở nụ cười trào phúng như thể vô cùng dễ chịu, giống như con quái vật nguy hiểm chơi đùa cùng con soi đang nhe nanh múa vuốt.  

Trần Ngân Hà: “Liên hệ với Hạ Tiểu Hà.”

Ngô Thanh Đào gọi một cuộc điện thoại, sau khi cúp máy nói: “Người giám hộ của Hạ Tiểu Hà không mấy hợp tác, nói rằng em ấy không khỏe, không đồng ý để em ấy tiếp nhận cuộc nói chuyện với cảnh sát.” 

Điện thoại của Ngô Thanh Đào đổ chuông, cô ấy nhấp vào một bức ảnh rồi đưa cho cho Trần Ngân Hà xem: “Đây là tiểu Vu gửi tới, bệnh án của Hạ Tiểu Hà, em ấy thực sự đang ốm, cảm cúm và sốt, đến đơn thuốc của bác sĩ kê cũng lưu lại rồi.”

Trần Ngân Hà gật đầu: “Lên lớp 11A6 tìm người.”

Sau khi Tô Dao bắt được tên môi giới Diêu Viên, qua cuộc thẩm vấn cô biết được người đàn ông mua đêm đầu tiên của Tưởng Chân Chân tên là Phương Quân, ông ta có một người con trai tên là Phương Văn Huy, đang học tại trường cấp ba số bốn.

Lúc trước, Tô Dao gọi điện tới bảo Trần Ngân Hà đi tìm một người, người đó chính là Phương Văn Huy, nam sinh này có lẽ chính là nguyên nhân khiến Dương Sơ Mẫn bắt nạt Tưởng Chân Chân.  

Rất nhanh Phương Văn Huy đã được gọi ra. Phương Văn Huy có dáng người rất cao, lại đẹp trai, là mẫu nam sinh điển hình được lòng các cô gái, chưa nói đến đẳng cấp hotboy trường, nhưng ít ra cũng là hotboy trong lớp.  

Khi Phương Văn Huy bước ra, cậu ta có vẻ hơi bối rối khi nhìn thấy cảnh sát, ánh mắt đem theo vẻ sững sờ, như thể nghĩ tới điều gì đó, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, chủ động nói: “Hai người hỏi đi ạ.”  

Trần Ngân Hà: “Nói xem quan hệ giữa em và Tưởng Chân Chân là thế nào?”

Phương Văn Huy giải thích: “Em không yêu sớm.”  

Ngô Thanh Đào bảo Phương Văn Huy thả lỏng, không cần căng thẳng: “Yêu sớm là việc của giáo viên và phụ huynh quản lý, cảnh sát không quản lý việc này.”

Câu trả lời của Phương Văn Huy tương tự như những người khác: “Em là bạn học với Tưởng Chân Chân hồi cấp hai, trước đây bạn ấy ngồi bàn phía trước em, sau khi lên cấp ba, thỉnh thoảng có tình cờ gặp nhau trong trường, nhưng cũng chỉ gật đầu chào hỏi, bạn ấy không thích chơi với con trai.”  

Trần Ngân Hà tựa vào lan can nghiêng đầu nhìn Phương Văn Huy. Phương Văn Huy cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của anh, dù sao thì cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ, tất cả những tâm cơ thầm kín, hay bí mật nào đó đều bị viết rõ cả trên mặt.

Trần Ngân Hà đưa Phương Văn Huy đến một nơi không có người, đi thẳng vào vấn đề: “Ba em đã bị bắt.”  

Phương Văn Huy nghe xong liền nhíu mày thật chặt, thấp giọng nói: “Chẳng phải ông ấy dừng tay rồi hay sao?”

Cảnh sát đã tìm ra mọi thứ, Phương Văn Huy cũng không cần phải giấu giếm nữa mà nói rõ tất cả những gì mình biết.

“Cách đây hai tháng, em vô tình nghe được ba em nói chuyện điện thoại với người khác, còn nhìn thấy video phát sóng trực tiếp trong điện thoại của ông ấy và nhận ra đó là Tưởng Chân Chân. Em đã vô cùng tức giận rồi lao vào phòng ba cãi nhau một trận.”  

“Sau đó, ba đã hứa với em sẽ không làm việc phạm pháp nữa, đồng thời cũng đảm bảo không làm tổn thương Tưởng Chân Chân.”  

“Em có đến lớp Tưởng Chân Chân tìm bạn ấy hai lần, cũng thử hỏi vài câu và phát hiện bạn ấy hoàn toàn không biết chuyện gì, nên tưởng rằng sự việc cứ thế qua đi.”

Ngô Thanh Đào thở dài một hơi: “Ba em lừa em rồi, ông ta không dừng lại.” Nếu không đã chẳng bị bắt.

Như thể không có cách nào chấp nhận kết quả này, Phương Văn Huy trầm mặc một hồi, biểu cảm đau khổ, hỏi: “Vậy Tưởng Chân Chân?”  

Ngô Thanh Đào: “Em ấy không bị xâm hại, vì không kịp.”

Trần Ngân Hà lướt xem diễn đàn của trường cấp ba số bốn, vì cái chết của Tưởng Chân Chân nên một bài đăng cũ từ hai tháng trước đã được ghim lên trên. Trong bài đăng có vài tấm ảnh Phương Văn Huy và Tưởng Chân Chân đang né tránh mọi người để nói chuyện trên hành lang. Trai xinh gái đẹp chỉ cần xuất hiện cùng lúc với nhau sẽ giống như phát sinh câu chuyện tình yêu nào đó.  

Bên dưới bài viết có không ít người hò reo cổ vũ, nói rằng Phương Văn Huy đang theo đuổi Tưởng Chân Chân còn nói hai người họ đã hẹn hò với nhau rồi. Cũng may là Phương Văn Huy chỉ đến tìm Tưởng Chân Chân hai lần, sau đó hai người không còn liên lạc nữa, nên những tin đồn cũng dần dần lắng xuống.

Trần Ngân Hà: “Nói thêm về em và Dương Sơ Mẫn đi.”

Phương Văn Huy: “Bạn ấy gửi thư tình cho em vài lần, nhưng em đã từ chối, sau đó bạn ấy cũng không còn tìm em nữa, đã hơn một tháng nay không liên lạc với em rồi, việc của Tưởng Chân Chân có liên quan gì đến Dương Sơ Mẫn không ạ?”

Trần Ngân Hà không trả lời: “Vào lớp đi.”

Phương Văn Huy do dự một chút: “Ba em…”  

Trần Ngân Hà không lên tiếng nên Phương Văn Huy cũng không dám hỏi nhiều, đành cúi đầu nặng nề bước về lớp học.  

Trở lại xe, Trần Ngân Hà bảo Ngô Thanh Đào gọi điện báo cáo lại cho Tô Dao: “Điện thoại của tôi hỏng rồi.”  

Ngô Thanh Đào sắp xếp lại nội dung những gì vừa điều tra được, có chút ngạc nhiên nói: “Điện thoại của anh không phải là mới sao?”  

Trần Ngân Hà dựa người vào ghế uống nước: “Bị rò điện.”

Ngô Thanh Đào: “Vậy anh có thể tìm chị Tô, trước đây chị ấy từng xem tháo rời điện thoại để kiếm vật chứng, tiện thể học được luôn cách sửa chữa điện thoại.”

Trần Ngân Hà có chút ngạc nhiên: “Cô ấy biết cái đó sao?”

Ngô Thanh Đào tự hào nói: “Đương nhiên rồi, cái gì chị Tô cũng biết làm, sửa bồn cầu, thay bóng đèn, sửa xe, nghề mộc, điện nước, hàn điện, khoan tường lắp đặt đồ đạc, chẳng có cái gì là chị ấy không biết, chỉ có anh là không tưởng tượng ra được thôi.”  

Trần Ngân Hà: “Vậy cô ấy rất đem đến cho người khác cảm giác an toàn nhỉ.”

“Tất nhiên.” Ngô Thanh Đào sắp xếp xong bản ghi chép rồi gọi điện cho Tô Dao.

Trong văn phòng Cục Công an thành phố, mọi người đều đang tổng hợp những thông tin trước mắt mà mình điều tra được.

“Lần Trước em còn đoán rằng liệu không biết người muốn mua đêm đầu tiên của Tưởng Chân Chân có phải là ba của Dương Sơ Mẫn hay không, vậy nên Dương Sơ Mẫn mới hận Tưởng Chân Chân đến vậy.” Giang Bất Phàm tức giận nói: “Thật không ngờ lại là vì Tưởng Chân Chân nói chuyện vài câu với người con trai mà Dương Sơ Mẫn thích, việc này quả thực là tàn ác.”  

Tô Dao dựa vào bàn vừa lật xem thông tin của Dương Sơ Mẫn, vừa nói: “Lý do xảy ra việc bắt nạt trong khuôn viên nhà trường dù là do đâu, thì cái sai không phải ở người bị bắt nạt, mà chính là thủ phạm, bất kể là lý do gì đi chăng nữa thì kẻ bắt nạt người khác đều là sai.”

Tiểu Vu gật đầu lia địa: “Chị Tô nói phải!”  

Giang Bất Phàm: “Dương Sơ Mẫn không thể thoát khỏi liên quan đến cái chết của Tưởng Chân Chân, trừ phi Tưởng Chân Chân rơi xuống nước là việc ngoài ý muốn.”

Tô Dao quay đầu lại, nói: “Đã có kết quả xét nghiệm của tất cả các mẫu nước chưa, nếu chưa có thì giục bọn họ khẩn trương lên một chút.”  

Đúng lúc này, điện thoại trong văn phòng đổ chuông, Tô Dao bắt máy, sau khi cúp máy, cô nói: “Tìm thấy vị trí Tưởng Chân Chân rơi xuống nước rồi.”  

“Số 300 đường Vân Giang, xuất phát!”

“Rõ, đội trưởng Tô!”

Rất nhanh Tô Dao đã dẫn người phi đến hiện trường xảy ra vụ án. Đêm Tưởng Chân Chân bị sát hại có một trận mưa lớn, cho dù nơi gây án có lưu lại dấu vết gì đó thì cũng đã bị nước mưa cuốn trôi sạch cả rồi.  

Số 300 đường Vân Giang nằm cạnh đoạn tường rào dài ven sông được dựng bằng ván gỗ, ở giữa có một khoảng chừng nửa mét bị gãy, tám mươi phần trăm là Tưởng Chân Chân rơi từ vị trí đó xuống sông.

Hai nhân viên giám định dấu vết đang thực hiện kiểm tra gần đó, để xem liệu thông tin sinh học của kẻ sát nhân có thể được phát hiện hay không. Sau lượt giám định ban đầu, một cán bộ giám định cho biết: “Hiện trường không để lại bất cứ dấu vết nào, không có dấu vân tay, dấu chân cũng như vết máu.”

Tô Dao đã cử người đi điều tra các camera giám sát gần đó và thăm hỏi người đi đường cùng các cửa hàng nhỏ bên đường, còn mình thì đứng bên sông tận mắt giám sát đội giám định dấu vết: “Không có bất cứ mạnh mối nào sao?”  

“Tìm thấy rồi.” Một người trong đội giám định dùng nhíp gắp một mẩu quần áo từ một đầu tấm gỗ gãy rồi cho vào túi vật chứng: “Không phải đồng phục của trường cấp ba số bốn.”

Tô Dao nhận lấy xem xét: “Tốt quá rồi.”  

Khi họ đến nơi, đoạn cọc gỗ đứt gãy này đã có rào chắn gần đó, rõ ràng là do công nhân bên môi trường xanh làm, để phòng ngừa có người đi bộ vô tình rơi xuống nước. Không có người đi bộ nào đến gần đoạn đường bị đứt gãy này, nên mảnh vải quần áo đó rất có thể là của kẻ sát nhân để lại.  

Tô Dao: “Cũng may là đoạn đứt gãy vẫn chưa kịp sửa chữa, nếu không sẽ chẳng có dấu vết nào được lưu lại nữa rồi.”

Một cán bộ giám định dấu vết cho biết: “Thông thường, các công nhân nhận thấy đường ván bị hỏng sẽ nhanh chóng báo cáo và sửa chữa mà không để chậm trễ đến giờ vẫn chưa sửa chữa như vây.”

Tô Dao: “Giang Bất Phàm, liên hệ với công nhân bên môi trường xanh phụ trách đoạn đường gỗ này để lấy lời khai.”  

Giang Bất Phàm nhanh chóng tìm ra thông tin liên lạc của công nhân, rồi bấm máy gọi và bật loa ngoài bảo công nhân đó nói qua về đoạn đường bằng ván gỗ này.

Người công nhân đó vừa nghe thấy là công an, còn tưởng có người rơi xuống sông, sợ bị truy cứu trách nhiệm vì không sửa chữa đoạn ván gỗ kịp thời, nên vội vàng nói: “Vốn dĩ sáng nay đã được sửa chữa rồi, vật liệu chúng tôi cũng đã mua cả, ai ngờ lại bị lãnh đạo gọi đi.” 

“Nói rằng cấp trên đích thân phát lệnh, cần hai người biết nghề mộc đến sân nhà thờ dựng đài tưởng niệm tạm thời, nên việc sửa chữa mới bị chậm trễ, chỉ có thể để lại đến ngày mai.”  

Tô Dao tập trung: “Đài tưởng niệm gì?”

Người công nhân: “Lãnh đạo nói bạn của con gái mình qua đời, con gái của lãnh đạo muốn làm lễ tưởng niệm, nói đó là người bạn tốt nhất, phải làm cho cẩn thận nên mới gọi chúng tôi đến.”  

Tô Dao: “Tạm thời phong tỏa đoạn đường ván gỗ này, không có lệnh của cảnh sát thì không được động vào.”

Người công nhân vội vàng nói: “Được, được, được, nhất định sẽ phối hợp, bên này còn đang bận, nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy nhé đồng chí cảnh sát.”  

Khung cảnh xung quanh bên phía người công nhân rất ồn ào, nghe ra là thực sự đang rất bận. Trong âm thanh ồn ào đó Tô Dao nghe thấy giọng nói của Dương Sơ Mẫn: “Chân Chân thích hoa Cúc, mang chỗ hoa Cúc này đặt ở giữa đài tưởng niệm.”

“Ở giữa viết chữ gì? Cứ viết ‘Chân Chân bọn tớ rất nhớ cậu’ là được.”  

“Phụ trách âm thanh, lễ tưởng niệm có thể bắt đầu rồi, hãy mở bài ‘Đi thôi’ đi.”

Giọng nói của cô gái vừa nhẹ nhàng lại vừa thương tâm, Tô Dao cảm thấy toàn thân phát lạnh, đột nhiên cô nhớ tới câu mà Trần Ngân Hà đã hỏi mình.  

“Cô đã từng giao chiến với ác ma chưa?”  

Sau khi cúp máy, Tô Dao đã gọi cho đại Vu, bảo anh ấy mang theo người nhanh chóng đến lễ tưởng niệm, đồng thời đưa Dương Sơ Mẫn đến Cục Công an thành phố với lý do bị nghi ngờ có hành vi bạo lực học đường và cần sự hợp tác với cảnh sát để xử lý vụ việc.  

Bất luận thế nào trước tiên cứ khống chế được người đã rồi tính, đợi đến khi có kết quả giám định dấu vết tới lúc đó sẽ có thể chính thức thẩm vấn Dương Sơ Mẫn.

Một nhân viên giám định dấu vết nhìn đoạn ván bị gãy, thở dài nói: “Thật đúng là lưới trời lồng lộng, đến ông trời cũng không chịu nổi nữa rồi, nên mới giúp người đã khuất lưu lại bằng chứng.”  

Tô Dao cất điện thoại đi: “Quan trọng là bằng chứng này còn do chính tay nghi phạm mang đến.”  

Nếu không phải Dương Sơ Mẫn nhất quyết giả ân giả đức tổ chức lễ tưởng niệm cho Tưởng Chân Chân rồi gọi hai thợ mộc đến để lập đài tưởng niệm cho cô ấy, khiến việc sửa chữa đoạn đường bị trì hoãn, thì sẽ chẳng có mảnh vải quần áo nào được lưu lại nữa rồi.

Tô Dao quay lại nói với cán bộ giám định dấu vết đứng cạnh mình: “Sợi vải quần áo đó có phổ biến không?”  

Cán bộ giám định trả lời: “Phổ biến lại cũng không phổ biến, nó là loại tơ tằm cao cấp.”

Tô Dao nghe thấy mấy chữ tơ tằm, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: “100% là sợi tơ tằm sao?”  

Cán bộ giám định đưa túi chứa mảnh vải quần áo tang vật đến: “Đúng.”

Tô Dao nhận lấy, nhìn dưới ánh đèn: “Đây là màu lam đậm?”

Cán bộ giám định gật đầu và chỉ vào nó: “Giữa màu lam đậm còn có chút vàng, chắc là hoa văn chìm trên quần áo.”

Tô Dao biết mình đã nhìn thấy loại vải này ở đâu. Loại vải có sợi rất mịn, màu lam đậm nhìn gần giống với màu đen, trước đó cô cứ tưởng rằng đó là màu đen, nên không nghĩ tới chiếc áo choàng màu xanh lam điểm hoa vàng mà Dương Sơ Mẫn đã đưa cho cô.  

Tô Dao đi đến bên sông, gọi điện cho tiểu Vu đang trực văn phòng ở Cục: “Mang chiếc áo choàng màu xanh lam đậm tôi để trên ghế sang phòng vật chứng, lát nữa cần làm xét nghiệm, vật chứng quan trọng, giữ cẩn thận.”  

Đó là chiếc áo hôm nay Dương Sơ Mẫn đưa cho cô khi thấy cô hắt xì hơi.  

Trước giờ cô chưa từng mặc quần áo bằng vải lụa, thứ đó vừa đắt đỏ vừa mảnh mai, không tiện. Vì chưa từng dùng, nên mới xem xét kỹ một chút, thì phát hiện phía bên trái ở gần thắt lưng bị khuyết một vệt dài, lúc đó cô còn nghĩ, một chiếc áo tốt như vậy mà bị hỏng thì thật là đáng tiếc.

Để thể hiện lòng tốt của mình, Dương Sơ Mẫn đã đích thân gửi bằng chừng cho cảnh sát. Cuối cùng lại gậy ông đập lưng ông, tự vác đá ném vào chân mình.  

Tô Dao không khỏi nhớ tới Trần Ngân Hà, anh hỏi cô đã giao chiến với ác ma hay chưa, nó có nghĩa là anh đã từng giao chiến với ác ma, rốt cuộc thì người này đã trải qua những gì vậy?  

Cục trưởng Khương đến văn phòng Tỉnh dự cuộc họp, Tô Dao vẫn chưa có cơ hội hỏi về việc của Trần Ngân Hà, đợi khi nào Cục trưởng Khương quay lại, cô nhất định phải hỏi cho rõ.  

“Đang nghĩ gì thế?”  

Tô Dao nghe thấy tiếng nói phía sau nên quay đầu lại: “Đang nghĩ đến thứ gì đó vừa đắt vừa mỏng manh lại không dễ dùng.”  

Trần Ngân Hà liếc nhìn cô một cái, rất nhanh đã nắm được trọng điểm, vẻ mặt nghiêm túc nhắc đến tên mình: “Tôi đắt, tôi mảnh mai nhưng tôi không hề không dễ dùng.”  

Tô Dao trợn mắt không nói nên lời, cô đưa tay chọc lên ngực Trần Ngân Hà, khiến anh lùi liên tiếp về sau hai bước: “Anh thế này mà dám nói là mình dễ dùng sao?”

Trần Ngân Hà cong môi, ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát bên bờ sông chiếu lên gương mặt anh lúc sáng lúc tối, trong mắt anh mang theo một tia giễu cợt không rõ: “Không tin thì thử xem.”

Tô Dao dựa vào lan can bằng gỗ, nghiêng đầu nhìn Trần Ngân Hà, giọng nói cũng ngập tràn ý giễu cợt: “Anh biết không, trên người anh có một loại khí chất vô cùng đặc biệt.”

“Thế nào?” Yết hầu của Trần Ngân Hà khẽ cuộn, anh đứng sang một bên như muốn phân rõ ranh giới: “Cô bị mê hoặc rồi sao?”

Tô Dao nói nốt câu mình chưa nói hết: “Một loại khí chất vô cùng gợi đòn.” Cô nói xong nhanh chóng nâng chân móc lấy cẳng chân Trần Ngân Hà, để ngăn anh né tránh giống lần trước.  

Mũi chân cô dùng lực móc lấy, quả nhiên khiến chàng tiên nhỏ đột ngột tổn thương, cả người anh loạng choạng đổ về phía trước vì cú móc của cô.

Dáng người anh cao lớn, đột ngột lao về phía cô như bóng mây phủ đến. Tô Dao không kịp né tránh, theo bản năng cô ngả người về phía sau, hai chóp mũi như kề sát vào nhau, đôi mắt sâu thẳm tựa một bầu trời sao bất ngờ ập vào tầm mắt cô.

Gần thêm chút nữa, là môi hai người sẽ chạm vào nhau rồi. Để ngăn ngừa sự việc hủy thiên diệt địa này phát sinh, Tô Dao tiếp tục ngả người về phía sau, suýt chút nữa có thể hoàn thành một động tác hạ eo tiêu chuẩn. Hôm nay, cho dù có phải bẻ gãy eo, cô cũng không thể để cái tên này lợi dụng mình.  

Trần Ngân Hà bám lấy lan can bên cạnh để ổn định cơ thể, mắt nhìn đến đôi môi xinh đẹp đang cách môi mình chưa đầy ba phân. Khuôn ngực cô gái phập phồng theo từng hơi thở, nhẹ nhàng cọ qua lớp quần áo trên ngực anh tạo thành một âm thanh yếu ớt của sự ma sát.  

“Hơi nhỏ.”

Tô Dao đứng thẳng dậy, thoạt nghe không hiểu anh đang nói cái gì, đợi đến khi cô phản ứng lại thì anh đã quay người đi về phía đội giám định dấu vết rồi.

Tô Dao lấn át người khác đã quen, cô túm lấy vai Trần Ngân Hà kéo anh về phía sau: “Bà đây size 34D.”  

Chỉ có điều đôi khi cô phải mặc áo nịt ngực để thuận tiện cho việc hành động, nhưng đây không nên là lý do để anh cười nhạo cô. Ngay cả khi cô là cup A đi chăng nữa thì anh cũng không được cười cô, cơ thể cô thì liên quái gì đến anh.

Trần Ngân Hà cong khóe môi, đôi mắt như cười như không: “Sao cô lại báo số đo ngực mình cho một người đàn ông thế hả, cô có biết việc này ám chỉ điều gì không?”

Tô Dao bĩu môi: “Đúng, đây quả thực là ám chỉ, ám chỉ rằng trong mắt tôi anh vốn dĩ không được tính là đàn ông.”  

“Ồ?” Trần Ngân Hà nhướng mày, rũ mi nhìn Tô Dao: “Vậy hôm nào chị em ta cùng tắm nhé?”  

Tô Dao: “…”

Đồ không biết xấu hổ!

Vô sỉ, hạ lưu!

Sao trên đời này lại có người như vậy cơ chứ?

Nếu cô có tội, xin hãy để pháp luật trừng trị thay vì để cô phải làm đồng nghiệp cùng người chị em, à không người đàn ông này.

Trần Ngân Hà đi về phía đội giám định dấu vết, Tô Dao gọi Ngô Thanh Đào đến một nơi không có người, thấp giọng nói: “Anh ấy có ức hiếp em không?”  

Ngô Thanh Đào há hốc miệng: “Há?”

“Cả ngày nay em luôn đi cùng đội phó Trần điều tra vụ án, không có gặp Giang Bất Phàm, nên anh ấy không ức hiếp được em?”  

Tô Dao gõ vào sau đầu Ngô Thanh Đào: “Đồ ngốc, ý chị là đội phó Trần có bắt nạt em hay không?”  

Đào nhà cô có ngoại hình khá xinh đẹp, cô lo lắng rằng với phẩm hạnh của Trần Ngân Hà, anh sẽ ra tay với Đào nhà cô.

Ngô Thanh Đào gãi đầu, ánh mắt có chút sững sờ: “Không có ạ.”

Cô ấy lại nói thêm: “Đội phó Trần rất tốt, trong bữa trưa hôm nay, em tiện miệng nói một câu muốn ăn mì cá Hoàng, vậy mà đội phó Trần đã bảo người giúp em làm một bát, khiến em cảm động đến mức ăn sạch cả bát mì, không thừa lại một giọt canh.”  

Tô Dao: “Chị đang muốn hỏi tác phong của anh ấy thế nào?”  

Ngô Thanh Đào: “Em cảm thấy rất tốt.”  

Tô Dao lập tức cảnh giác, nếu tên đó dám chọc ghẹo con gái trong văn phòng, cô sẽ không bỏ qua cho anh, cô sẽ khiến anh không thể làm cảnh sát được nữa.  

Ngô Thanh Đào: “Em cảm thấy đội phó Trần quá xa xỉ, phong cách này không tốt, nhưng em thích, vì có thể được ăn ké, hehehe.”  

Tô Dao lại đánh một cái vào đầu Ngô Thanh Đào: “Ý chị muốn hỏi là anh ấy có hành động gì vượt quá giới hạn với em không?”  

Lúc này, Ngô Thanh Đào mới hiểu, cô ấy có chút tức giận: “Chị Tô, sao chị lại nói đội phó Trần như vậy?”  

Tô Dao đã lười chẳng muốn đánh người nữa rồi, cô bất lực nhìn Đào của mình: “Rốt cuộc em là người của ai thế hả, có một bữa cơm đã bị người ta mua chuộc rồi à, đồ phản bội!”

Việc liên quan đến thanh danh của đội phó Trần nhà cô ấy, nên Ngô Thanh Đào rất nghiêm túc giải thích: “Chị Tô, đội phó Trần nhà em…”  

Cái cô Đào này quả thực đã phản bội rồi, mở miệng ra là đội phó Trần nhà em, Tô Dao bất lực xua tay: “Thôi bỏ đi, em nói tiếp đi.”  

Ngô Thanh Đào: Thật đó, đội phó Trần là người đàn ông chính trực nhất mà em từng gặp. Chỉ là, thỉnh thoảng có thể chị sẽ thấy anh ấy có vẻ bất cẩn trong mọi việc, nhưng thực tế thì anh ấy nói năng hay làm việc đều rất đúng mực, khiến người ta cảm thấy thoải mái.”

Tô Dao sờ sờ lên trán Ngô Thanh Đào: “Đào, em đâu có sốt, vậy mà lại cảm thấy cái tên cà lơ phất phơ kia đúng mực?”

“Chị Tô, sao chị lại gây hấn với đội phó Trần thế ạ, vừa rồi có phải lại nổi giận rồi không?” Ngô Thanh Đào cân nhắc một chút: “Em cảm thấy đội phó Trần đối xử với chị rất khác.”  

Tô Dao rất đồng ý với quan điểm này, Trần Ngân Hà đang nhắm vào cô, anh đối xử với cô không giống với những người khác. Anh là tên tiêu chuẩn kép, anh là một tên chó tiêu chuẩn kép!

Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!  

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 16"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

chieu-hu.jpg
Chiều Hư
2 Tháng 12, 2024
suoi-tien-cua-xu-nu.jpg
Suối Tiên Của Xu Nữ
4 Tháng 12, 2024
hay-de-co-ay-den-ben-toi
Hãy Để Cô Ấy Đến Bên Tôi
5 Tháng 9, 2024
bien-thoi-gian.jpg
Biển Thời Gian
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online