Rơi Vào Ngân Hà - Chương 14
Chương 14: Nhuận họng.
Mười một rưỡi trưa, Trần Ngân Hà xuống xe, Ngô Thanh Đào theo sau, cô ấy không hiểu nói: “Đội phó Trần, không phải chúng ta cần đến trường cấp ba số bốn điều tra sao ạ?”
Đây là khu kinh doanh thịnh vượng cách trường cấp ba số bốn hai trạm xe, vẫn chưa đến trường cấp ba số bốn.
Trần Ngân Hà: “Ăn trưa trước đã, tôi không thể để bụng đói.”
Là một người mê ăn uống, Ngô Thanh Đào cảm động đến rơi nước mắt: “Đội phó Trần, anh đúng là người thân của em, em cũng không thể để bụng đói.”
Nếu chị Tô dẫn đội thì chắc chắn sẽ là làm việc trước rồi ăn cơm sau, đợi đến khi xong việc cũng là lúc đến bữa cơm tiếp theo rồi, thường xuyên ăn hai bữa gộp làm một. Và chỉ cần ăn bừa vài miếng ở các quán ăn ven đường, năm phút là kết thúc rồi lại tiếp tục chiến đấu.
Ngô Thanh Đào lấy điện thoại ra tìm thử: “Trước mặt, cách đây một trăm mét có tiệm mì Trùng Khánh, cách hai trăm mét là tiệm bán đồ hấp, năm trăm mét là một nhà hàng cơm chiên và mì xào, đội phó Trần anh muốn ăn ở đâu, em sao cũng được, cái gì cũng có thể ăn.”
Trần Ngân Hà nhìn cô ấy một cái, nhưng không lên tiếng.
Ngô Thanh Đào thấy Trần Ngân Hà rẽ vào một hướng nên vội vàng chạy theo: “Đội phó Trần, chẳng phải anh từ thành phố An Nam chuyển đến sao, vậy mà anh rất thông thuộc thành phố Vân Giang nhỉ?”
Trần Ngân Hà: “Khi còn nhỏ tôi từng sống ở đây.”
Anh tìm được một nhà hàng dựa theo trí nhớ của mình, rồi vào thang máy: “Tầng 68.”
Có vi khuẩn trên các nút bấm thang máy, anh không muốn chạm vào nó, nên để Ngô Thanh Đào bấm.
Ngô Thanh Đào lướt các ngón tay trên nút bấm thang máy, nhưng không dám ấn xuống: “Đội phó Trần, có phải anh nói nhầm không ạ?”
Tầng 68 là nhà hàng ngắm cảnh hoa viên, có thể nhìn ra toàn cảnh thành phố Vân Giang, nổi tiếng với giá cả cực kỳ đắt đỏ, một bữa ăn có thể hết cả nửa năm tiền lương của cô ấy.
Trần Ngân Hà: “Bấm đi.”
Sếp đã ra lệnh thì Ngô Thanh Đào chỉ đành bấm, khi bấm tay còn khẽ run run.
Ngô Thanh Đào cảm thấy cần thiết phải nhắc nhở một chút: “Đội phó Trần, trong Cục thành phố của chúng ta, tiền ăn được hỗ trợ khi ra ngoài là ba mươi tệ một bữa, nếu vượt quá số đó sẽ không được bù đâu ạ.”
Trần Ngân Hà: “Không cần bù.”
Ngô Thanh Đào run rẩy hỏi: “Vậy cưa đôi sao ạ?”
Trần Ngân Hà liếc nhìn Ngô Thanh Đào: “Ăn có bữa cơm cùng tôi mà lại phải để cô bỏ tiền sao?”
Ngô Thanh Đào bị choáng ngợp bởi khí chất ấy của anh, nhưng cô ấy là một đứa trẻ thành thật, cảm thấy ăn không của người ta không thích hợp cho lắm, nên nhỏ giọng nói: “Chỗ này giá cả quá cao.”
Bước vào nhà hàng, có nhân viên phục phụ ra chào đón, Ngô Thanh Đào thu mình lại sau lưng Trần Ngân Hà, không dám nhúc nhích, vì sợ hơi thở của mình sẽ làm ô nhiễm không khí trong nhà hàng, rồi sẽ bị người ta bắt đền tiền.
Trần Ngân Hà đi thẳng đến vị trí ngồi bên cạnh khóm hoa, rồi ra hiệu cho nhân viên phục vụ đưa thực đơn cho Ngô Thanh Đào.
Ngô Thanh Đào lén lút lau lau tay mình lên quần áo, sau đó mới nhận lấy thực đơn “Cái đó, xin lỗi, anh không cần đứng ở đây đâu ạ, chúng tôi chọn món xong sẽ gọi anh sau.”
Sau khi nhân viên phục vụ rời đi, Ngô Thanh Đào cầm thực đơn che mặt lại, nhỏ giọng nói với Trần Ngân Hà: “Đội phó Trần, chúng ta đi thôi, tiệm mì ở dưới lầu cũng không tệ, ở đó có món mì cá ngon Hoàng lắm.” [1]
Trần Ngân Hà lấy thực đơn từ tay Ngô Thanh Đào, liếc nhìn vài cái, nhân viên phục vụ được đào tạo bài bản cũng bước tới.
Khi Ngô Thanh Đào nghe thấy Trần Ngân Hà đọc một loạt danh sách các món, đầu óc cô ấy như bị choáng váng, đến hóa đơn cũng không biết tính luôn rồi, chỉ biết rằng tiền lương gần nửa năm của mình đã đi tong.
“Một tô mì cá Hoàng cho cô gái này.”
Ngô Thanh Đào có chút kinh ngạc, há hốc miệng: “Ở nhà hàng này còn có thể gọi món không có trong thực đơn sao?”
Nhân viên phục vụ mỉm cười, nói: “Vâng ạ, cô còn yêu cầu nào khác không?”
Ngô Thanh Đào vội vàng xua tay: “Không, không, không, hết rồi.”
Ngô Thanh Đào thấy Trần Ngân Hà nhìn chằm chằm vào những bông hoa bên cạnh, nên không dám lên tiếng quấy rầy, cô lén lút lấy điện thoại ra chụp mấy chục tấm ảnh trong nhà hàng, đến cả khăn trải bàn trên bàn cũng chụp.
Quá cao cấp, chưa từng được thấy.
Đến khi đồ ăn được dọn lên, Ngô Thanh Đào lại cầm điện thoại chụp thêm một hồi: “Lát nữa em gửi vào nhóm cho bọn họ xem.”
Trần Ngân Hà: “Chụp xong chưa?”
Ngô Thanh Đào: “Xong rồi ạ!”
Trần Ngân Hà cầm đũa lên, Ngô Thanh Đào cũng làm theo, đợi anh gắp đồ ăn xong cô ấy mới dám gắp. Mới ăn được vài miếng, Trần Ngân Hà đã bỏ đũa xuống.
Ngô Thanh Đào: “Mới thế đã no rồi ạ?” Cô ấy chỉ mới lót dạ thôi mà.
Trần Ngân Hà: “Cô cứ ăn từ từ.” Anh nói xong thì không động đũa cũng không nói chuyện nữa, chẳng ai biết anh đang nghĩ điều gì.
Bây giờ là giờ ăn trưa, các học sinh đều đang ăn cơm, nên không cần vội đến trường cấp ba số bốn, Ngô Thanh Đào ăn một bữa no nê, rất nhanh bát đĩa trên bàn đã nhìn thấy đáy.
Trần Ngân Hà: “Sức ăn không tồi nhỉ.”
Ngô Thanh Đào lau miệng: “Còn không là gì so với chị Tô của em.”
Trần Ngân Hà nhướng mày: “Ồ.”
Từ lúc vào nhà hàng, Ngô Thanh Đào đã nhận thấy Trần Ngân Hà có hơi thất thần, hình như đang nghĩ đến việc từ rất lâu rồi, biểu cảm trên gương mặt anh nhàn nhạt, không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì. Chỉ có lúc này, mới có thể nhìn ra chút sống động trên khuôn mặt anh. Ngô Thanh Đào lộ ra vẻ mặt nhìn thấu bí mật, quả nhiên là chị Tô và đội phó Trần có chuyện gì đó.
“Ăn được vậy sao?” Trần Ngân Hà uể oải tiếp lời: “Vậy thì cô ấy thực sự là… Một con heo nhỏ.”
Ngô Thanh Đào: “…”
Được rồi, cô ấy nghĩ quá nhiều rồi, nếu để chị Tô nghe được câu nói này, thì hai người họ chắc chắn “có chuyện” gì đó và đội phó Trần sẽ bị ăn đánh.
Ngô Thanh Đào gửi những bức ảnh vừa chụp vào nhóm chat có tên “Có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu” trên Wechat. Là nhóm trò chuyện của ba đội bọn họ.
[Đào Đào ham ăn: Nhà hàng sân vườn trên tầng 68!
]
[Giang Phàm Phàm không bình phàm: ??? Đào, cô sao thế, có phải mắc bệnh nan y gì rồi không, nên trước khi ra đi muốn dùng hết tiền tiết kiệm của mình để ăn một bữa thật ngon, không để lại chút tài sản nào cho tôi và con à?
]
[Đào Đào ham ăn: Biến.
]
[Đại Vu thấy tiểu Vu của đại Vu: !!!
]
[Đào Đào ham ăn: Tôi ăn ké đội phó Trần, trải nghiệm một chút đãi ngộ của nữ chính trong các bộ phim thần tượng. Aaaaa, biết vậy tối qua đã gội đầu rồi.]
[Hoa hậu cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Đào.
]
[Đào Đào ham ăn: Chồng ơi!
]
[Hoa hậu cảnh sát đẹp nhất Vân Giang: Đừng gọi chị là chồng, em đã bị tên tiểu yêu tinh khác bắt đi mất rồi.
]
Tô Dao chính là hoa hậu cảnh sát đẹp nhất Vân Giang, cô đang lật nhìn những bức ảnh đồ ăn ở nhà hàng cao cấp mà Ngô Thanh Đào vừa chụp, lại nhìn đến món cơm khoai tây ớt xanh khô cằn trước mặt.
“Chị Tô, đột nhiên em không thấy ngon miệng nữa rồi.” Giang Bất Phàm vừa ăn một miếng ớt xanh vừa nói ra nỗi lòng của Tô Dao: “Sao bọn họ lại đối xử tàn nhẫn với chúng ta như vậy!”
Tô Dao đưa Giang Bất Phàm đến trường cấp ba số bốn, vừa hay đến giờ cơm trưa, con phố bán đồ ăn nhanh ở cổng trường rất nhộn nhịp, cửa hàng nào cũng chật cứng, họ chỉ có thể mua đồ rồi ngồi xổm bên vệ đường để ăn.
Tô Dao ngồi đến nỗi hai chân tê dại, nên ngồm ngoàm ăn thêm vài miếng: “Cứ đợi đấy.”
Cô mở cuộc trò chuyện trong nhóm, muốn @Trần Ngân Hà, để hung hăng mắng cái tên tiểu tư sản đó một trận. Nhưng tìm cả nửa ngày cũng không thấy người đâu, mới nhớ ra Trần Ngân Hà không có trong nhóm, cô cũng chưa từng thêm tài khoản Wechat của anh.
Trần Ngân Hà bảo nhân viên đóng gói một phần lê hấp đường phèn và nấm tuyết cùng một túi đá vào hộp.
Đến trường cấp ba số bốn, Trần Ngân Hà nói với Ngô Thanh Đào: “Đưa hộp canh nấm tuyết này cho chị Tô của cô.”
“Nói là để nhuận họng.”
Ngô Thanh Đào không nghĩ nhiều: “Được ạ, anh đợi em một chút, hình như bọn họ đang ở cổng trường.”
Ngô Thanh Đào rất nhanh đã tìm thấy Tô Dao và đưa hộp canh nấm tuyết đến: “Chị Tô, đội phó Trần bảo em mang tới.”
Tô Dao vừa nóng vừa khát, liền nhận lấy uống vài ngụm hết sạch: “Coi như cái tên đó vẫn còn có lương tâm.” Cô quyết định tạm thời không xử lý anh nữa.
Ngô Thanh Đào: “Nói là để cho nhuận họng.”
Tô Dao: “…”
Chết tiệt, đồ mất nết!
Ngô Thanh Đào không hiểu: “Sao thế chị Tô?”
Đương nhiên, Tô Dao không thể nói ra màn đánh cược giữa cô và Trần Ngân Hà, bảo cô nhẹ nhàng gọi anh là anh, vậy thì thật xấu hổ, sau này cô còn có thể uy nghiêm trước mặt anh thế nào đây.
Qua cuộc điều tra sáng nay, Tô Dao đã có tính toán trong lòng. Tưởng Đại Lâm thú nhận việc mình bạo lực trong thời gian dài đối với Triệu Vân, cũng nhận hành vi quấy rối tình dục với Tưởng Chân Chân cùng hành vi cưỡng ép trẻ vị thành niên không thành, nhưng không thừa nhận việc mình đã ra tay đánh Tưởng Chân Chân. Đến tội nặng hơn ông ta còn nhận rồi vì vậy không có lý do gì lại không thừa nhận tội danh nhẹ hơn như thế.
Những vết sẹo trên cơ thể Tưởng Chân Chân không phải là giả, vết thương cũ cộng thêm vết thương mới, chỉ những người luôn ở bên cạnh cô ấy mới có cơ hội ra tay. Có rất nhiều nghi vấn trong khuôn viên nhà trường của trường cấp ba số bốn, Trần Ngân Hà đang đi đúng hướng và có khả năng cô sẽ là người thua cuộc.
Tô Dao: “Hai người điều tra thế nào rồi?”
“Dương Sơ Mẫn rất đáng nghi.” Ngô Thanh Đào nhìn chằm chằm vào Tô Dao: “Chị Tô, sau khi uống hộp canh nấm tuyết đó, giọng chị nghe hay hơn hẳn đấy.”
“Thật đó, rất ngọt, tai em tê rần rần cả rồi đây này.”
Tô Dao nhìn Ngô Thanh Đào với ánh mắt chết chóc chẳng chút ngọt ngào: “Ở với lưu manh lâu nên em cũng biến thành lưu manh rồi phải không?”
Ngô Thanh Đảo: “Hả?”
Tô Dao: “Tránh ra, đồ ngốc!”
“Chờ đã.” Tô Dao gọi Ngô Thanh Đào lại: “Giúp chị chuyển lời tới đội phó Trần, bảo với anh ấy chị đang mua dao, một con dao sắc bén nhất trong lò mổ lợn.”
“Xoẹt!” Tô Dao cầm một con dao vô hình quơ qua quơ lại, vẻ mặt nghiêm nghị: “Con dao lướt qua, sẽ chẳng còn quả trứng nào hoàn hảo cả!”
Cô thua người chứ không thua trận, dù kết quả có ra sao thì trước tiên về mặt khí thế cô nhất định phải áp đảo được anh.
Ngô Thanh Đào nghe không hiểu, nhưng nhìn vẻ mặt đằng đằng sát khí của Tô Dao, cô ấy không dám hỏi thêm gì nữa chỉ đành tung tăng chạy đi truyền lời.
[1] Cá Hoàng: Không biết ở bên mình gọi là cá gì, search baidu thì ra con cá dưới ảnh.
Truyện được edit bởi Thiên Hamho và đăng tải duy nhất tại xiaoliang90.wordpress.com. Hãy like, comment để ủng hộ Editor nhé!