Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Phu Nhân Giả - Chương 23

  1. Home
  2. Phu Nhân Giả
  3. Chương 23
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 23

Nghiêm Thù Lân bế tôi ra khỏi thùng rồi cẩn thận lau khô người tôi.

Tôi liên tục nhắc mình không được rung động với công chính, nhưng khi hắn ôm mặt tôi hôn, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đầu lưỡi chạm nhau, cảm giác tê dại lập tức lan truyền lên da đầu.

Tắm xong hắn lại hôn khắp mặt tôi không chừa chỗ nào. Tôi đỏ mặt nhìn thị nữ bên cạnh rồi đưa tay chặn môi hắn sắp sửa hôn mình, nghĩ thầm Nghiêm Thù Lân xem tôi là mèo để hít đấy à, lúc nãy hắn đã mút ra rất nhiều vết đỏ trên cổ tôi rồi.

“Nghiêm trang chủ,” khi hắn định bế tôi lên, tôi vội vàng cản hắn lại, “Ta tự đi được mà.”

Nghiêm Thù Lân nhìn tôi rồi lại cụp mắt nhìn cây gậy thô cứng nóng hổi của hắn đang kề sát mông tôi.

Tôi: “……”

A a a trời ạ, lúc nãy tôi đã bắn một lần trong thùng tắm mà quên mất Nghiêm Thù Lân vẫn còn cứng ngắc!

Hắn định để nguyên như vậy trở về sao?

Tôi cúi đầu thấy dương vật đỏ tía của hắn lớn hơn mình rất nhiều, phần thân nổi gân chằng chịt nhìn hơi đáng sợ, tôi nhịn không được nuốt nước miếng, biết rõ không nên nhìn nhưng lại không thể dời mắt đi, trong lòng sợ hãi cực kỳ.

Nghiêm Thù Lân hỏi tôi: “Muốn sờ không?”

Sờ? Sờ gì?

Tôi còn chưa định thần lại thì hắn đã kéo tay tôi sang rồi bắt tôi cầm cây gậy thịt đáng sợ kia.

Cảm nhận được quy đầu của hắn chĩa vào lòng bàn tay mình, phần thân khẽ nhúc nhích như có sinh mệnh, tôi cứng đờ tại chỗ, cánh tay đang bị hắn nắm nên không tiện buông ra, chỉ có thể bất đắc dĩ xoa nhẹ mấy lần.

Lòng bàn tay dính chút chất lỏng nhơn nhớt.

Tôi nghe thấy Nghiêm Thù Lân phát ra tiếng thở dốc rất khẽ.

Khi ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt đen nhánh của hắn, tim tôi giật thót một cái, cứ cảm thấy mình làm sai gì đó, muốn rụt tay lại nhưng không thành công.

Nghiêm Thù Lân bỗng nhiên siết chặt cánh tay tôi, tôi chớp mắt, thở mạnh cũng không dám, sau khi cúi đầu nắm trọn phần cán của hắn trong lòng bàn tay thì hắn mới từ từ buông ra.

“Về phòng đi.” Sờ thấy chất lỏng từ dương vật hắn thấm qua kẽ tay tôi, hắn mới cho phép tôi dừng lại.

Sao lại biến thành thế này chứ.

Tôi ngồi quỳ trên giường, cúi đầu cầm gậy thịt của Nghiêm Thù Lân bằng cả hai tay, tóc mai mới khô một nửa xõa xuống sau tai che khuất gương mặt nóng bừng của tôi.

Hắn và mình đều là đàn ông, không cần để ý như vậy. Tôi tự thôi miên mình, cố nén cảm giác xấu hổ mãnh liệt..

Phù…… Tôi chưa từng làm chuyện này cho ai nên kỹ thuật hơi vụng về, tuốt lên tuốt xuống mấy chục lần, chỉ cảm thấy cây gậy trong tay cứng hơn chứ chẳng có dấu hiệu gì sắp bắn.

“Nghiêm trang chủ, ta không biết làm……” Tay tôi đã mỏi nhừ mà hắn vẫn chưa cho tôi nghỉ, tôi cũng không dám ngừng lại, chỉ biết ngước mắt nhìn hắn với vẻ cầu khẩn, “Sướng không?”

Nghiêm Thù Lân không trả lời mà bảo tôi cúi mặt xuống thấp.

Tôi nín thở, chóp mũi gần như chạm vào vật kia của hắn, nửa chừng nín hết nổi nên há miệng thở hắt một hơi lên quy đầu.

Trong lúc choáng váng, vô số dịch trắng đặc sệt bắn lên mặt tôi, tôi sợ ngây người, theo bản năng nhắm tịt mắt lại, hình như lông mi và môi đều dính chất lỏng ấm nóng.

Hơi tanh, không ngon lắm. Tôi ngơ ngác liếm môi, một lát sau mới bàng hoàng nhận ra mình vừa ăn phải thứ gì.

Mọi người ơi, cứu tôi với!

26: Đừng sợ

Đi xe ngựa mất mấy ngày, nếu đi bộ e là hơn mười ngày mới đến, cũng chẳng biết giờ Doãn Hoàn Từ đang ở đâu nữa.

Khương Nhược Châu đội mũ rộng vành, cắn cọng cỏ đuôi chó, ngồi sau xe bò nghĩ về những dự định sắp tới.

Giấc mơ kia quá chân thực khiến cả người hắn toát mồ hôi lạnh. Nhưng bây giờ bình tĩnh nghĩ lại, có thể đó chỉ là mơ chứ sẽ không thực sự xảy ra.

Nhưng hắn một là không biết tên đầy đủ của Doãn Hoàn Từ, hai là chưa từng gặp trang chủ Nghiêm Thù Lân, sao chuyện này lại xuất hiện rõ ràng trong mộng của hắn được chứ?

Khương Nhược Châu bỏ ra ít tiền để dò la tin tức về trang chủ sơn trang.

Thanh danh trang chủ Nghiêm Thù Lân trên giang hồ không tốt, nghe nói lúc mười bốn mười lăm tuổi đã tự tay chém đầu người khác, dùng đao rất giỏi, còn trẻ mà đã độc ác nham hiểm, tính tình giống hệt mẹ mình.

Nhưng truyền thuyết này chắc có mấy phần bịa đặt, nửa thật nửa giả nên không thể tin hoàn toàn.

Ổ khóa này vốn được chôn dưới gốc cây trong sân nhà Khương Nhược Châu.

Mấy năm trước cựu trang chủ Nghiêm phu nhân chết bệnh, lúc đó cha mẹ Khương Nhược Châu bị cuốn vào giang hồ phân tranh, ốc còn không mang nổi mình ốc nên không thể đến sơn trang phúng viếng.

Giờ cha mẹ hắn cũng lần lượt qua đời.

Khương Nhược Châu vén mũ rộng vành lên nhìn ánh nắng rực rỡ trên đường, nghĩ thầm: Dù theo hai phe chính tà khác nhau nhưng nếu hợp tính vẫn có thể làm bạn tốt, đáng tiếc……

Suy cho cùng vẫn không phải người chung đường.

Mặt trời từ từ lặn xuống.

Khương Nhược Châu ôm kiếm, hai mắt nhắm hờ.

Từ bé cha mẹ đã dạy hắn phải giúp đỡ người khác, đừng so đo quá nhiều được mất, người nhà họ Khương sinh ra phải có lòng can đảm hiệp nghĩa, trừ gian diệt ác, tốt bụng lương thiện.

Trước kia Khương gia không hề thiếu tiền.

Một năm nọ gặp phải thiên tai, cha mẹ đem rất nhiều bạc đi cứu tế dân chúng, nhiều lần giúp đỡ quan phủ.

Nhưng sau đó công lao này bị đại quan kia giành hết, còn dựng tượng đá để dân chúng tôn kính.

Làm người tốt phải nuốt giận sao?

Làm chính nhân quân tử nên phải chịu thiệt thòi.

Khương Nhược Châu lắc đầu cười, nghĩ cũng chẳng có cách nào, giống như phụ thân từng nói, hắn đừng nên so đo nhiều như vậy.

Hắn mở mắt ra, bàn tay nắm chặt ánh nắng chiều, lại nhớ tới thiếu niên tên Doãn Hoàn Từ kia cong mắt nói với mình thế đạo khó khăn, muốn giàu thì phải liều.

Công danh lợi lộc đối với hắn chỉ là cát mịn, dù có nắm chặt cỡ nào cũng sẽ chảy qua kẽ tay.

Làm người chỉ cần không thẹn với lương tâm là đủ rồi.

Đêm khuya.

Tôi bị Nghiêm Thù Lân ôm vào lòng, đỏ mặt nhớ lại lúc nãy hắn đưa ngón tay lau tinh dịch trên má tôi, sau đó lại bôi lên môi tôi.

Tôi cũng không biết làm sao từ chối, cứng đờ trước mặt hắn, ngoan ngoãn nuốt thứ hắn bắn lên mặt mình vào bụng.

Suy nghĩ thật lâu, trong lúc nửa mê nửa tỉnh tôi nghe thấy tiếng mèo kêu, cái đuôi xù phất qua mặt vừa tê vừa ngứa.

Tôi dần yên tâm lại, nghĩ thầm: Mặc dù mọi người đều nói Nghiêm Thù Lân ác độc nhưng hắn nuôi nhiều mèo như vậy chắc cũng có chút lòng tốt. Nếu tôi nói chuyện đàng hoàng với hắn, biết đâu hắn sẽ không giết tôi.

Thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề, thế mà lại mơ thấy Khương Nhược Châu.

Tôi chưa từng gặp Khương Nhược Châu, nhưng trong trí nhớ của nguyên chủ có tướng mạo hắn nên tôi nhận ra ngay.

Giấc mơ này tối như mực, tôi không thể cử động, toàn thân đều đau buốt, khi thở hổn hển mở mắt ra thì bất ngờ nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Khương Nhược Châu.

Oa, nhìn từ khoảng cách gần Khương Nhược Châu quả thật rất chính trực, nhìn là biết đại hiệp tốt bụng quang minh lẫm liệt.

“Đừng sợ, ta cứu ngươi ra ngoài.” Hắn nói với tôi, sau đó rút kiếm chém đứt xích sắt trên cổ tay tôi.

Trên cổ cũng đau, đau đến nỗi lưng tôi rịn mồ hôi.

Đến khi Khương Nhược Châu thả tôi xuống, tôi mới rùng mình phát hiện ống quần mình trống không, máu tanh nhớp nháp thấm ướt vải, tí tách nhỏ xuống nước lạnh dưới người tôi.

“Đừng nhìn.” Khương Nhược Châu bịt kín mắt tôi, ấm giọng nói, “Ngủ một giấc đi.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 23"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

san-duoi-ve-dep.jpg
Săn Đuổi Vẻ Đẹp
21 Tháng 10, 2024
hinh-nguoi-may-moc-convert.jpg
Hình Người Máy Móc Convert
1 Tháng mười một, 2024
cau-he-tieu-trong-suot-convert.jpg
Câu Hệ Tiểu Trong Suốt Convert
7 Tháng mười một, 2024
thoi-hoa-thoi-an.jpg
Thời Họa Thời An
13 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online