Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Phu Nhân Giả - Chương 19

  1. Home
  2. Phu Nhân Giả
  3. Chương 19
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 19

Khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì trong phủ đang dọn bữa tối. Tôi túm lại mái tóc dài xõa tung rồi mờ mịt đứng dậy mở cửa sổ nhìn ra ngoài. Trời đã tối hẳn, trăng lưỡi liềm treo giữa không trung, trong sân mơ hồ vang lên tiếng côn trùng kêu rả rích.

Chẳng bao lâu sau có thị nữ bước vào chăm sóc tôi như buổi sáng, tỉ mỉ lau mồ hôi nóng trên cổ rồi khoác thêm áo ngoài mềm mại cho tôi.

Mới đầu tôi chưa có cảm giác gì, sau khi ngồi trên ghế hồi lâu thì chợt cảm thấy nửa người dưới là lạ, giữa hai chân hơi nhờn, hình như có mấy hạt châu mắc kẹt ở chỗ khó nói.

Nhích mông sang, cảm giác căng trướng kia càng thêm rõ rệt. Nghe mình vô thức rên rỉ một tiếng, con ngươi tôi run rẩy hồi lâu, nắm chặt tay áo rộng rồi đỏ mặt liếc trộm mấy cô nương bên cạnh, môi mấp máy nhưng không tiện hỏi các nàng chuyện này là sao.

Đang định bảo các nàng tôi muốn đi vệ sinh thì Nghiêm Thù Lân tới.

Toàn thân hắn mặc đồ đen tuyền, bên hông đeo một thanh loan đao màu vàng sậm, vừa vào cửa thì đi thẳng tới chỗ tôi.

Tôi vẫn còn băn khoăn về giấc mơ lúc nãy, khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng của hắn thì lại tưởng hắn tới giết mình, thế là quay đầu bỏ chạy, kết quả chưa kịp đứng dậy đã bị hắn nâng mông bế lên.

“Đói chưa?” Nghiêm Thù Lân hỏi tôi.

Tôi níu vạt áo hắn, ngơ ngác nhìn cằm hắn một hồi mới định thần lại trả lời hắn: “Hơi, hơi đói thôi.”

Thú thật tôi đã ngủ một giấc dài, ăn xong lại ngủ đến tối nên giờ không thấy đói cho lắm.

Khi tay hắn chạm vào xương cụt, tôi nhắm nghiền mắt như bị điện giật, cắn môi rên rỉ một tiếng, hai chân cũng kẹp chặt, mấy hạt ngọc bóng loáng bên trong ma sát với thành ruột của tôi, còn đè ngay chỗ mềm nhất.

“Nghiêm Thù Lân……” Tôi thở dốc một hơi, xấu hổ vùi khuôn mặt đỏ bừng vào ngực hắn nói, “Ta……”

“Ngươi chỉ gọi tên ta khi không tỉnh táo thôi nhỉ.” Nghiêm Thù Lân ngắt lời tôi.

Bỗng nhiên tôi kịp phản ứng, vội vàng sửa lời: “Xin, xin lỗi, Nghiêm trang chủ, ta không nên gọi thẳng tên ngươi……”

Nghiêm Thù Lân nói: “Đặt tên là để người khác gọi mà, ngươi là phu nhân của ta, đừng để ý quy củ nhiều vậy.”

Hắn ân cần quá làm tôi không quen.

Tôi ngước mắt nhìn hắn nhưng hắn không nhìn tôi, chỉ quay lưng bế tôi ra cửa.

“Ta……” Tôi nghĩ chắc hắn không nghe mình nói đâu, nhưng vẫn thử nói rõ với hắn, “Ta không phải trang chủ phu nhân.”

Nghiêm Thù Lân nói: “Ngươi sẽ là.”

Gió đêm thổi qua hành lang, tóc mai hắn bị gió thổi phất nhẹ qua mặt tôi.

Tôi nói mình tự đi được nhưng hắn vẫn bế tôi không chịu thả xuống.

“Đêm đầu tiên của ngươi, nóng vội sẽ khó tránh khỏi bị thương.” Hắn vừa đi vừa bình tĩnh nói, “Làm quen mấy ngày đã, đêm tân hôn mới dễ động phòng.”

Tôi không ngờ hắn sẽ nói ra lời này, nhớ đến mấy thị nữ còn đi theo bên cạnh, tôi lập tức vùi khuôn mặt đỏ bừng vào ngực hắn rồi nài nỉ: “Nghiêm trang chủ, xin ngài đừng nói nữa……”

Nghiêm Thù Lân nói: “Gọi Nghiêm Thù Lân đi.”

Tôi lắp bắp: “Ta, ta không dám gọi.”

Nghiêm Thù Lân dừng bước rồi cúi đầu nhìn tôi.

Một lát sau, hắn lại nhấc chân đi tiếp, hờ hững bảo tôi: “Muốn gọi phu quân cũng được.”

21: Hiệp lữ

Khác với Nghiêm Thù Lân, cha mẹ Khương Nhược Châu lúc còn sống là hiệp lữ nổi danh khắp giang hồ, cả đời hành thiện tích đức, trọng tình trọng nghĩa.

Năm xưa họ ra tay cứu Nghiêm phu nhân trẻ tuổi rồi uống say một trận, đôi bên nể phục nhau nên định ra hôn sự này cho hai đứa con chưa ra đời.

Thứ Khương Nhược Châu đem theo chính là tờ hôn ước có dấu tay của cha mẹ hai bên và một chiếc khóa định tình bằng bạc trắng. Đã gần hai mươi năm trôi qua nhưng vì được giữ kỹ nên chữ trên giấy vẫn chưa mờ, có thể thấy rõ nét chữ sắc bén mạnh mẽ của người viết.

Mẫu thân bảo y hôn sự này sẽ không ép y thành thân với người mình không yêu, đến tuổi kết hôn, nếu y thích người khác thì không cần phải tuân theo hôn ước. Đến lúc đó y có thể kết làm huynh đệ với con trai Nghiêm gia, thêm một người bạn là thêm một con đường, sau này hai người có thể giúp đỡ lẫn nhau trên giang hồ.

Khương Nhược Châu vừa thông minh vừa cần cù hiếu học, từ nhỏ đã hiểu chuyện, sau này làm việc cũng theo tác phong quân tử.

Y dùng trường kiếm phụ thân rèn cho mình, trên vỏ kiếm khắc hoa văn uốn lượn màu xanh, khi rút kiếm ra, thân kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo như mặt băng dưới ánh trăng.

Xét về dung mạo, Khương Nhược Châu cũng thuộc hạng đứng đầu giang hồ.

Y có gương mặt giống mẫu thân, ôn hòa thân thiện, lúc không cười khóe môi vẫn hơi nhếch lên. Bề ngoài tuấn tú chính trực, luôn xử sự theo đạo lý, cũng chẳng phong lưu đa tình, có lẽ trên đời này không ai ghét hiệp sĩ như y cả.

Đương nhiên cũng có người nói y dễ mềm lòng nên hay chịu thiệt thòi, nhưng y không hề bận tâm mà vẫn tuân theo đạo nghĩa cha mẹ dạy bảo.

Y là chính đạo của chính đạo, giữ lễ nghiêm ngặt, gặp ai cũng kết bạn được. Dù có quen biết hay không thì gặp chuyện bất bình y vẫn sẵn sàng rút đao tương trợ.

Bữa tối vẫn rất hợp khẩu vị của tôi, chỉ là dưới người bị nhét mấy hạt châu nên khó lòng làm ngơ được.

Nghiêm Thù Lân âm thầm làm việc này với tôi mà sắc mặt vẫn hết sức bình thản, cứ như mấy lời đáng xấu hổ kia không phải do miệng hắn thốt ra vậy.

Tôi cũng không dám nhìn hắn.

Cứ nhìn Nghiêm Thù Lân thì tôi lại nhớ tới lúc trong đình bị hắn đè ra hôn hít sờ soạng, còn bắn ra tay hắn nữa.

Để làm mình phân tâm, tôi vùi đầu ăn thịt cá hắn gắp, trong lòng lại nhớ thương người tốt Khương Nhược Châu.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi cắn đầu đũa, chợt phát hiện trong truyện có một chi tiết mình không để ý.

Trong truyện “Doãn Hoàn Từ” phè phỡn ở sơn trang hai tháng nhưng trang chủ phu nhân thật sự Khương Nhược Châu vẫn không tìm đến, có vẻ như y chẳng quan tâm gì chuyện bị trộm khóa cả.

Chỉ cần y muốn thì có thể vạch trần “Doãn Hoàn Từ” bất cứ lúc nào.

Nhưng Khương Nhược Châu không tới.

Y chỉ vô tình làm bại lộ chuyện này mà thôi.

Trong thư mẫu thân chỉ dặn y đến Nghiêm gia tìm người, y cũng không biết mặt trang chủ Nghiêm gia. Huống chi lúc quen nhau, Nghiêm Thù Lân không nói y biết tên thật của mình.

Sau này uống rượu tán gẫu, Khương Nhược Châu mới buột miệng nói ra chuyện khóa định tình, xem đó như một trò đùa.

Thì ra y không ngại “Doãn Hoàn Từ” trộm khóa của mình.

Nghiêm gia tổ chức tiệc cưới, tất nhiên người trên giang hồ đều nghe thấy. Khương Nhược Châu không đến, chẳng lẽ muốn để mặc kẻ lừa bịp thành hôn thay mình sao?

Tôi nghĩ Khương Nhược Châu chắc chắn không có ý xấu, y biết “Doãn Hoàn Từ” ham vinh hoa phú quý, nói ra biết đâu sẽ hại chết tên lừa đảo trẻ tuổi này……

Y tới làm khách chỉ vì được mời, đâu ngờ sự xuất hiện của mình sẽ hại chết “Doãn Hoàn Từ”.

Nghĩ đến đây, tôi nhìn chằm chằm chén canh, chẳng hiểu sao lại thấy buồn bã, khi Nghiêm Thù Lân lên tiếng gọi tôi, nước mắt tôi lăn xuống rơi vào chén canh.

“Sao lại khóc?” Nghiêm Thù Lân giơ tay áo lau mắt cho tôi rồi đứng dậy đi tới cạnh tôi hỏi, “Không thích ăn à?”

“Nghiêm trang chủ,” tôi ngẩng đầu nhìn hắn, khóe mắt đỏ lên, lí nhí nói, “Trang chủ phu nhân phải là người có tấm lòng chính trực, võ công cao cường, tài mạo song toàn, người…… người như ta chưa làm được bao lâu sẽ chết thôi.”

Bàn tay thô ráp của Nghiêm Thù Lân xoa mặt tôi, hắn nói: “Ngươi đừng nghĩ gì khác mà cứ yên tâm làm trang chủ phu nhân đi, sẽ có mèo để vuốt, muốn gì ta cũng cho ngươi hết.”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 19"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

hoang-hon-dat-vang.jpg
Hoàng Hôn Dát Vàng
27 Tháng 10, 2024
ngu-sung-trong-long-ban-tay-bao-quan-tan-tat.jpg
Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật
10 Tháng 4, 2025
the-hon.jpg
Thế Hôn
3 Tháng 12, 2024
bat-tuan.jpg
Bất Tuần
9 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online