Phu Nhân Giả - Chương 16
Chương 16
Thời tiết rất đẹp, ánh nắng vàng rực xuyên qua kẽ lá, thỉnh thoảng có tiếng chim hót líu lo. Dỏng tai lên còn nghe được tiếng lá trúc bị gió thổi xào xạc, hình như còn có tiếng suối chảy róc rách giữa khe núi đá.
Chắc vì tôi ăn quá no, nhạc công mà Nghiêm Thù Lân gọi tới đàn quá êm tai nên nghe một hồi tôi lim dim ngủ gật, khi mơ màng mở mắt ra mới phát hiện mình ngồi trong lòng Nghiêm Thù Lân từ lúc nào không hay.
Tôi giật thót tim, vội vàng đứng dậy nhưng hắn ôm trọn eo tôi, chân tôi không chạm tới đất nên tạm thời chưa có điểm tựa để đứng dậy.
Khi nắm lấy cánh tay hắn, mặt tôi vẫn áp vào lồng ngực rắn chắc ấm áp của hắn, đầu óc trở nên mụ mẫm, cảm thấy được ôm như vậy thật dễ chịu, thân thể căng cứng từ từ thả lỏng, cũng không định chạy trốn nữa.
Hắn nâng cằm tôi rồi cúi đầu hôn nhẹ lên mắt tôi, sau đó lại liếm chóp mũi và gò má. Tôi bị hắn liếm ướt mặt, ngẩn ngơ muốn nói chuyện với hắn nhưng vừa há miệng ra thì đầu lưỡi nóng ướt của hắn lập tức luồn vào, sau khi mạnh mẽ đâm chọc bên trong thì lại quấn chặt lưỡi tôi.
“Nghiêm Thù Lân, ngươi đừng……” Tôi thở hổn hển, bị ép nuốt nước bọt của mình hòa lẫn với hắn, đầu lưỡi bị hắn mút vừa tê vừa nóng, “Thị nữ……”
“Các nàng đi rồi,” Nghiêm Thù Lân đưa ngón tay lau sạch tơ bạc chưa kịp nuốt trên khóe môi tôi rồi lại cúi đầu hôn, “Chỉ có hai chúng ta thôi, đừng lo.”
Đây, đây không phải càng làm người ta lo hơn sao!
Tôi nói nhiều như vậy mà hắn chẳng nghe lọt tai câu nào cả!
Tôi đoán chắc từ mặt đến cổ mình đã đỏ bừng, rõ ràng trong đầu nghĩ không nên làm chuyện này với hắn, nhưng môi hắn mềm mại nóng bỏng, áp vào cũng không gây khó chịu, hôn lâu còn làm đầu óc tôi mụ mị, khi hắn buông tôi ra, tôi mơ màng thè lưỡi liếm môi hắn.
“Sướng không?” Nghiêm Thù Lân nắm lưỡi tôi xoa nhẹ mấy lần, sau đó thò hai ba ngón tay vào miệng tôi khuấy động.
Tôi xấu hổ ngậm ngón tay hắn, nói không nên lời, miễn cưỡng nuốt nước bọt tiết ra vì bị hắn cọ xát.
Tôi không thể……
Hắn nổi hứng nhất thời với tôi thì sao chứ, nếu hắn có cơ hội quen biết Khương Nhược Châu thì sẽ quên tôi ngay.
Đương nhiên hắn đừng nhớ tôi vẫn tốt hơn, tôi chỉ muốn rời khỏi đây để yên ổn sống thêm một kiếp thôi.
“Sao lại không chứ?” Hắn rất thích cắn thùy tai tôi, từ từ mút vào, còn phát ra tiếng nước khiến người e lệ, “Vuốt ve thế này không sướng à?”
Khi hắn xoa eo tôi, bụng dưới tôi thít chặt, dù đã mím môi nhưng vẫn rên lên một tiếng ngắn ngủi.
Tôi áp mặt vào vai hắn rồi nói hết lời với hắn: “Ngươi tìm người khác làm phu nhân đi, ta, ta là kẻ lừa đảo, vừa tham sống sợ chết vừa ham tiền nữa, ngươi đừng……”
Tôi còn chưa nói hết thì Nghiêm Thù Lân đã nâng mặt tôi lên rồi hôn chụt môi tôi mấy cái.
Tay hắn nắm trọn gáy tôi, sau đó cúi đầu liếm yết hầu tôi. Tựa như có một dòng điện đột ngột chạy qua sống lưng khiến tôi vô thức rùng mình, bị kích thích làm nước mắt ứa ra từ đôi mắt nhắm chặt.
“Doãn Hoàn Từ, hôn sự của ngươi và ta đã định, sau này phải gần nhau hiểu nhau,” hắn nói, “Những chuyện khác không còn quan trọng nữa.”
17: Khương Nhược Châu
Khương Nhược Châu ngủ một ngày một đêm, đến khi tiểu nhị quán trọ gõ cửa giục y trả tiền thuê phòng mới tỉnh dậy.
Y có một giấc mơ thật dài, khi tỉnh lại toàn thân đầy mồ hôi, đầu vẫn đau âm ỉ, không biết mình đang ở đâu. Sau khi nghe tiểu nhị nói một tràng dài, y mới tỉnh táo lại khỏi cơn choáng váng.
Tiền…… Tiền của y đâu rồi? Khương Nhược Châu gãi đầu rồi sờ soạng túi hành lý bên cạnh, phát hiện túi mình bị lục tung, quần áo vương vãi dưới đất. May mà không mất túi tiền và đồ trang sức của mẫu thân, bảo kiếm phụ thân rèn cho hắn cũng còn nguyên.
Thoạt nhìn như không mất thứ gì, nhưng sau khi kiểm tra kỹ lại, y phát hiện lá thư và chiếc khóa mẫu thân để lại đều biến mất.
“Ai đưa ta đến đây vậy?” Khương Nhược Châu trả tiền phòng cho tiểu nhị rồi hỏi.
“Là một tiểu công tử đeo mặt nạ hồ ly, thấp hơn ngài chút xíu, nhìn cằm nhọn hoắt.” Tiểu nhị hồi tưởng một lát rồi nói, “Hắn nói ngài tỉnh lại sẽ tự trả tiền phòng, sau khi đưa ngài đến đây thì khinh công đi mất, cũng chẳng nhắn lại gì cả.”
Khương Nhược Châu sửng sốt, nhớ lại thiếu niên uống rượu tâm sự với mình. Thiếu niên kia không nói y biết tên đầy đủ mà chỉ nói nhũ danh là A Từ, nhìn khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặt nhỏ, màu mắt nhạt hơn người Trung Nguyên, đuôi mắt hơi xếch, lông mi dài, khi cười lên quả thật hơi giống tiểu hồ ly.
A Từ ăn nói rất khéo, sau khi bị hắn chọc cười, y nhịn không được uống thêm mấy chén, men say bốc lên, còn kể cho đối phương nghe chuyện khóa định tình.
“Khương đại hiệp, ngươi cố ý xuôi Nam để tới sơn trang thành hôn à?” A Từ chớp mắt chống cằm hỏi y.
“Thành hôn? Không phải ta đi thành hôn đâu……” Y cúi đầu nhìn chén rượu, say khướt cười nói, “Ta và Nghiêm trang chủ chưa từng gặp nhau, lần này đường đột tới đó chắc sẽ gây ra nhiều phiền toái lắm.”
“Nghiêm trang chủ có tiền có thế,” A Từ nói, “Nếu ngươi thành hôn với hắn, chẳng phải sẽ phát tài trong chớp mắt sao?”
Khương Nhược Châu lắc đầu, uống thêm một hớp rượu rồi nói: “Hôn sự là lệnh của cha mẹ, đối với ta và hắn đều là gánh nặng. Lần này ta tới chỉ để nói với hắn không cần tuân thủ ước định thôi.”
Y hoàn toàn không xem trọng chiếc khóa kia.
Từ khi mẫu thân giao khóa định tình cho y, hôn sự này vẫn luôn làm y phiền lòng. Y đã quen xông xáo giang hồ một mình, kết bạn với hào kiệt đủ mọi tầng lớp, thỉnh thoảng gặp chuyện bất bình hành hiệp trượng nghĩa, chẳng mấy hứng thú với tình yêu, càng khỏi nói đến chuyện thành hôn.
“Ta lại thấy đây là chuyện tốt ấy chứ,” thiếu niên lắc chén rượu, đôi mắt cong cong nhìn y, “Cha mẹ ngươi ước hẹn với mẫu thân hắn, nể mặt mẫu thân, dù hắn không làm phu thê với ngươi thì ít nhiều gì cũng cho ngươi chút đồ tốt.”
“Ầy, ngươi đừng nghĩ dễ dàng như vậy……” Khương Nhược Châu xoa huyệt thái dương nhức buốt rồi bật cười, “Đó là giao tình của cha mẹ, ta không nên lấy việc này ra để ép hắn. Huống chi ta không biết tính tình hắn thế nào, đến đó e là sẽ gặp rắc rối cho xem.”
A Từ cũng cười theo y, không quan tâm mấy lời này của y mà nói tiếp: “Khương đại hiệp, thế đạo khó khăn, mọi người đều nói muốn giàu thì phải liều. Đĩa bánh lớn đã bày sẵn trước mặt mà ngươi còn không chịu ăn nữa sao?”
Chuyện sau đó Khương Nhược Châu không nhớ rõ lắm.
Y gặp một cơn ác mộng dài dằng dặc, lúc tỉnh lại sống lưng vẫn còn lạnh toát, khó lòng thoát ra khỏi mộng.
Thì ra…… thiếu niên kia tên Doãn Hoàn Từ sao?
Y vịn khung cửa, trên trán đầm đìa mồ hôi lạnh.
Chính vì y kể những chuyện kia nên mới khiến tiểu hồ ly đem khóa của y dấn thân vào chỗ chết sao?