Thế Giới Truyện Chữ Online
  • Blog Cohet
Tìm kiếm nâng cao
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog Cohet
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Quyển 1 - Chương 99

  1. Home
  2. Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Quyển 1
  3. Chương 99
  • 10
Prev
Next

Chương 99

Tranh chấp

Ngã ba đường, Nguyên Tu và Nguyệt Sát nổi lên tranh chấp.

Mộ Thanh mất tích, ba người đuổi theo tới giao lộ, lại không hề thấy bóng người.

Mạnh Tam gãi gãi đầu: “Anh Duệ Tướng quân vừa ở ngay phía sau ta. Sao… sao không thấy?”

Hai người cùng bị đẩy ra, Mộ Thanh lui xa hơn, hắn thì bị quăng ngã. Chỉ trong lúc bò dậy, sao người đã lặng yên không một tiếng động biến mất?

Có quỷ?

Suy nghĩ này vừa hiện lên, Nguyệt Sát từ bên cạnh lướt qua như gió đen, lửa đèn dầu trên vách lại không thấy động giống như bóng quỷ!

Nguyên Tu phi ra theo, liếc đèn dầu kia một cái, túm Mạnh Tam lại, dừng ở ngã rẽ.

Ở ngã rẽ, Nguyệt Sát liếc nhìn hai con đường kia. Đường bên trái thây phơi khắp nơi tĩnh mịch không tiếng động, đường ở giữa sột soạt hình như có độc trùng chuyển động. Tất cả vẫn giống như khi bọn họ tiến vào con đường bên phải, không giống có người ra vào, Mộ Thanh dường như thật sự biến mất vào không khí.

Bên cạnh có gió mạnh thổi qua, Nguyệt Sát chợt quay đầu lại, thấy Nguyên Tu đang lướt trên đường. Ngọn đèn dầu trên tường bị gió mạnh cắn nát, nổ ra đốm lửa, rơi rớt trên đường. Nam tử lướt xa như đạp ngân hà, tuyệt nhiên không giống có thương tích trong người, chớp mắt đã ở ngoài mười trượng.

Nguyệt Sát điểm mũi chân, phi thân đuổi theo, Mạnh Tam đuổi theo phía sau. Hắn đuổi theo khoảng chừng trăm trượng thì dừng lại, thấy một cái thềm đá hướng về phía trước.

Thềm đá kia khá giống thềm đá mà bọn họ đi xuống dưới, Nguyên Tu và Nguyệt Sát đã ở phía trên. Mạnh Tam chạy bịch bịch lên thềm đá, thấy đỉnh đầu hiện ra một cửa ngầm, bên trong đen nhánh, ánh đèn không chiếu tới, đường cửa ngầm kia lại to ngang với con đường mà bọn họ xuống dưới.

Trong lòng Mạnh Tam bỗng sinh cảm giác không ổn. Khi leo lên, một ngọn đèn dầu được thắp sáng, Nguyên Tu và Nguyệt Sát đưa lưng về phía đường cửa ngầm, hắn thấy một đường đi sâu hun hút ở giữa hai người, bạch ngọc lót đường, trên đường hỗn độn, đầu một con chim đá lăn ở cửa đường ngầm, nát nửa bên, mặt mày điêu họa tinh tế đang nhìn hắn chằm chằm.

Mạnh Tam hít sâu một hơi, lạnh nửa trái tim.

Đường mà Hô Diên Hạo đi vào!

“Người không ở đây.” Nguyên Tu vừa nói chuyện vừa đi lên trước vài bước, thử một ngọn đèn dầu ở bệ đồng thau treo trên tường: “Lạnh rồi.”

Hô Diên Hạo đã ra khỏi đường một lúc lâu rồi.

Vừa dứt lời, Nguyệt Sát xoay người lập tức nhảy xuống đường ngầm. Mạnh Tam còn chưa đi lên, chỉ duỗi đầu ra nhìn vào bên trong. Nguyệt Sát xoay người lại thấy hắn chống tường, không hề dừng lại, mũi chân đạp lên trán hắn, Mạnh Tam úi một tiếng ngã ngửa xuống thềm đá. Khi gáy sắp đập xuống thềm đá, chỉ cảm thấy vạt áo bị người ta xách lên, Nguyệt Sát lướt qua như gió lốc từ trước mặt hắn, túm lấy vạt áo hắn, vứt phế vật này xuống thềm đá tiếp theo!

Mạnh Tam ngã dập mông xuống đấy, phì phì phun ra một miệng bùn, tức giận mắng: “Ngươi dám giẫm lên đầu tiểu gia! Dám để cho tiểu gia ăn bùn dưới đế giày của ngươi! Dám ném tiểu gia! Tiểu gia băm… Ái!”

Còn chưa chửi rủa xong, gió mạnh bên cạnh nổi lên, cổ áo hắn bị Nguyên Tu xách lên, như bị gió cát đại mạc cuốn đi, một đường trời đất u ám, khi chạm đất thì đã ở ngã rẽ.

Nguyệt Sát chạy về con đường ở giữa, Nguyên Tu một tay xách theo Mạnh Tam, một tay đưa về phía bả vai Nguyệt Sát, thế mạnh như lửa, ép cho Nguyệt Sát trầm xuống!

Nguyệt Sát nâng cao mày kiếm, xoay người rơi xuống đất, ánh mắt chứa kiếm: “Đại Tướng quân có ý gì?”

“Đường này không thông, đi đường cũ!” Nguyên Tu nói.

“Nàng ở đường này! Đại Tướng quân không cứu?” Giao lộ ổ rắn, mặt Nguyệt Sát lạnh như sương.

Mộ Thanh chắc chắn đã bị Hô Diên Hạo cướp!

Vậy mà Hô Diên Hạo còn ra khỏi đường trước bọn họ! Con đường kia của gã ở phía sau bọn họ, khi ra thấy đường ngầm trên thềm đá của bọn họ đóng lại, chắc chắn biết bọn họ còn chưa tìm thấy lối ra. Người này xảo trá, có lẽ nấp ở đường giữa rình mò, tìm thời cơ cướp nàng vào đường này!

Hô Diên Hạo không có khả năng cướp nàng ở chỗ sâu trong đường. Con đường mà bọn họ đi xuống dưới này thẳng tắp sâu xa, nửa đoạn đường trước lại có ánh sáng đèn dầu, vừa rồi nàng bị đẩy ra đến khi bọn họ xoay người, chỉ có trong khoảnh khắc. Nếu Hô Diên Hạo cướp nàng chạy về phía sau, khi bọn họ xoay người chắc chắn có thể thấy. Khả năng duy nhất là gã cướp nàng rồi ngoặt vào đường giữa nấp, lúc này mới tránh khỏi tầm mắt của bọn họ.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Ba đường rẽ này, hai bên đều là con đường cơ quan, bọn họ chọn đường bên phải, mới vừa đi vào đã chạm phải cơ quan thì đường bên trái cũng không kém bao nhiêu. Con đường bên trái của Hô Diên Hạo không có khả năng không mở cơ quan, gã chỉ có thể ẩn nấp ở đường giữa! Đường này độc trùng khắp nơi, sao gã có thể tránh được thì Nguyệt Sát không biết. Dù sao Ngũ Hồ ở thảo nguyên là dị tộc, nói không chừng là có bí pháp. Hắn chỉ biết lúc này nữ nhân kia đang ở cạnh Hô Diên Hạo, tình cảnh hung hiểm, cần phải cứu nàng ra!

Nguyên Tu ngăn cản hắn là có ý gì?

“Hô Diên Hạo sẽ không giết nàng.” Nguyên Tu buông Mạnh Tam ra, lại không buông Nguyệt Sát, tay ấn ở đầu vai hắn lực nặng ngàn cân.

“Không giết nàng chẳng lẽ cũng không làm nàng bị thương?” Nguyệt Sát cười lạnh, liếc đầu vai một cái, trong lòng thầm nặng nề. Người này nội kình mạnh mẽ, không giống với chủ thượng. Nhưng Nguyên Tu bị thương trong người, sốt cao mới khỏi, lại nhịn đói mấy ngày mà còn có thể ra kình lực mạnh mẽ một chưởng đè hắn xuống, công lực thật sâu!

“Làm nàng bị thương?” Nguyên Tu nghe vậy lại cười: “Ngươi là thân binh của Tướng quân nhà ngươi, Tướng quân nhà ngươi có bao nhiêu bản lĩnh mà ngươi không biết? Hô Diên Hạo muốn tổn thương nàng, hai cái đầu cũng không đủ!”

Ánh mắt nam tử trong sáng như ngân hà, ý cười sâu, vậy mà nhìn không lo lắng chút nào.

Nguyệt Sát mím môi không nói.

“Đúng là Hô Diên Hạo tàn nhẫn thích giết chóc, nhưng gã xảo trá như sói, không phải hạng người lỗ mãng. Cơ quan trong địa cung này rất mạnh, gã cướp nàng, có ý muốn để nàng có thể dẫn gã tìm bảo tàng ra khỏi địa cung! Yên tâm đi, tạm thời tính mạng của nàng không có gì đáng lo!”

Nguyên Tu khuyên như thế, tuy có lý nhưng Nguyệt Sát lại không chịu nghe: “Đại Tướng quân dám cam đoan Tướng quân nhà ta không bị thương chút nào chứ? Ngươi từng thấy sự tàn nhẫn của Hô Diên Hạo, Tướng quân nhà ta khiến gã thất bại mấy lần. Hiện giờ người lọt vào trong tay gã, chắc chắn không chết nhưng có thể đảm bảo không bị thương à? Với thủ đoạn của Hô Diên Hạo, thủ đoạn khiến người ta muốn sống không được muốn chết không xong có rất nhiều!”

Hắn thừa nhận, nữ nhân kia thông minh! Nhưng hắn chỉ lo nàng thông minh!

Vừa rồi gặp tai kiếp, với sự thông minh của nữ nhân kia, nàng sẽ không thể nghĩ đến việc nhắc nhở bọn họ à?

Nàng không để lại bất kỳ tín hiệu gì, chỉ có thể chứng minh sau khi nàng bị cướp thì bị Hô Diên Hạo khống chế. Hô Diên Hạo tất nhiên sẽ phong bế đại huyệt toàn thân nàng từ sau lưng. Khi hắn đuổi theo ra nhìn vào đường giữa đã không thấy bóng người, có thể thấy được tốc độ Hô Diên Hạo cực nhanh. Nhanh như vậy, chắc chắn sẽ không kéo nàng đi trước, mà nàng hẳn là bị Hô Diên Hạo khiêng hoặc là bí mật mang theo. Ai mà biết được cái tay của thằng nhãi người Hồ kia có sờ đến chỗ không nên sờ nào không, một đường này có phát hiện thân phận của nàng không?

Nếu nàng không bị Hô Diên Hạo phát hiện thân phận nữ nhi, có lẽ còn không quá nguy hiểm, nếu bị phát hiện, vậy thì nguy hiểm!

Cho dù Hô Diên Hạo có bao nhiêu thủ đoạn tàn ngược, đối phó với nữ nhân, một thủ đoạn là đủ rồi!

Hắn nghe lệnh chủ thượng bảo vệ nàng trên hành trình Tây Bắc này, lại tự xin làm thân binh của nàng, hắn không thể để nàng gặp phải hiểm cảnh thế kia được!

“Buông ra!” Mặt Nguyệt Sát trầm như nước, liếc đầu vai một cái. Nguyên Tu không biết nàng là thân nữ nhi, tất nhiên không biết lo lắng đốt người của hắn. Nếu Nguyên Tu còn không bỏ, hắn sẽ bất chấp việc che giấu thực lực, cũng phải đánh một trận với Nguyên Tu ở đây.

“Tiểu tử này, sao nói không nghe?” Nguyên Tu nhíu chặt đôi mày anh tuấn, trong lòng khó hiểu, lại vẫn ấn Nguyệt Sát không thả: “Ta hỏi ngươi, đường này độc trùng khắp nơi, ngươi có nắm chắc tự bảo vệ mình và đánh một trận với Hô Diên Hạo, sau đó cứu nàng ra không?”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

“Việc không nhọc Đại Tướng quân lo lắng!”

“Ngươi là thân binh của nàng, cũng là lính quân Tây Bắc, ta phải lo lắng!”

“Bây giờ Đại Tướng quân thương lính như con, sao không nghĩ giờ phút này nàng ở trong tay địch trên con đường khắp nơi độc trùng này?”

“Nàng đi theo Hô Diên Hạo, không sợ độc trùng! Bộ tộc người Địch giỏi chế binh khí, thường chôn cơ quan đoản tiễn dưới đại mạc, đại mạc là nơi rắn chuột côn trùng lui tới, vì phòng trận cơ quan bại lộ, thầy mo đời trước của người Địch phối một loại phấn đuổi trùng, rắn chuột đều sợ. Việc này là ta sơ sẩy, không ngờ Hô Diên Hạo có thể ra khỏi con đường kia. Gã đã vào đường này, trên người quá nửa có mang theo thuốc bột đuổi trùng kia, nàng ở bên cạnh gã, không cần sợ độc trùng.” Nguyên Tu trầm giọng nói.

Việc này đúng là hắn sơ sẩy, sau khi ra khỏi con đường kia, vì trong lòng hắn hơi loạn, nhìn thấy phía trước có ba lối rẽ thì quên mất nhìn ra sau một cái. Do không tra xét đường lui nên không phát hiện ở trăm trượng phía sau còn có một thềm đá, trùng với con đường Hô Diên Hạo đi vào kia. Nếu vừa rồi điều tra, bọn họ sẽ có thể phát hiện Hô Diên Hạo đã ra khỏi đường đó, trong lòng có cảnh giác thì sẽ không xảy ra việc nàng bị cướp.

Đại quân muốn động, lương thảo đi trước, lương thảo muốn động, thám báo đi trước, đây là đạo hành quân. Hắn làm tướng mười năm, vậy mà vì tâm sự nhất thời phạm vào tối kỵ như thế!

Đỉnh mày Nguyên Tu đè nặng, bóng tối dưới mắt như mai. Hắn sơ sẩy khiến nàng đang ở hiểm cảnh, là giờ phút này hắn cần phải bình tĩnh, quyết sách không lầm mới có thể cứu nàng ra cũng đảm bảo thân binh của nàng không có việc gì.

“Nếu ngươi muốn cứu nàng, đưa nàng rời khỏi Hô Diên Hạo, hai người các ngươi đều sẽ bị độc trùng làm khó, không bằng tiến lên đường cũ. Đường bên phải là do nàng chọn, ngươi và ta đã biết được cơ quan ra sao. Qua đường này, tìm cách mở cơ quan là có thể đi ra ngoài. Hô Diên Hạo cướp nàng chắc chắn với mục đích bắt nàng hỗ trợ tìm kiếm đường ra. Trên ba con đường này chỉ một đường có lối ra, không bằng chúng ta đi ra ngoài cứu nàng trên con đường kia. Chỉ cần trên con đường kia không có độc trùng, cứu nàng từ trên tay Hô Diên Hạo sẽ không khó.”

Từ tiền điện tới đây, trong lòng hắn đã có thể hiểu một chút về dụng ý của chủ nhân địa cung, dường như ông ta cũng không vì giết bọn họ. Trên hai con đường này, bất kể họ chọn con đường nào, đường ra đều ở trên một đường. Ba lối rẽ này cũng như vậy, khác biệt chỉ ở chỗ cơ quan khác nhau, xem bọn họ muốn chọn đường nào.

Nguyệt Sát nghe vậy, nhíu mày im lặng.

“Ngươi phải tin tưởng, bằng bản lĩnh của nàng muốn tìm đường ra rất dễ dàng. Mà chúng ta, đến cuối muốn tìm cơ quan mở cửa phải tốn vài canh giờ. Cho nên chúng ta phải nhanh, không có canh giờ để trì hoãn.” Nguyên Tu dứt lời, chờ Nguyệt Sát lựa chọn.

Nguyệt Sát hất tay Nguyên Tu ra, mũi chân vừa chuyển, quay về con đường bên phải. Bằng thân thủ của hắn, quả cầu sắt vụng về kia không giữ được hắn, trong chốc lát là có thể qua đường này. Nếu có thể tìm cơ quan mở cửa đi ra ngoài, đúng là cứu nàng sẽ dễ hơn con đường độc trùng, chỉ không biết có tìm được cách mở cơ quan kia không.

Thôi! Đi xem một cái là biết!

Nguyên Tu thấy Nguyệt Sát quay về đường cũ, xách Mạnh Tam lên cũng phi vào!

Quả cầu sắt dày đặc, to cỡ đầu người, tốc độ khá nhanh, nàng suy đoán không hề sai! Cơ quan đã mở, lại có suy đoán của nàng cảnh báo trước, ba người lướt nhanh như gió, Nguyên Tu mang theo Mạnh Tam, quyền phong như sấm, đập bay quả cầu sắt trước mặt. Quả cầu sắt kia bay đi, đâm về phía trước, tiếng như sét rót vào tai, đập nứt vách tường, đá vụn như mưa! Hai người lướt qua trong rừng sắt đá, đều như gió thanh xua trăng, sét nứt trời cao!

Mạnh Tam nhìn lướt qua cửa đá phía trước, hít hà một hơi, hô: “Đại Tướng quân!”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 99"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

  • Home
  • Blog
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Chính sách bảo mật
  • Truyện ngôn tình
  • zBlogg

© 2025 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ Online