Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Quyển 1 - Chương 100
Chương 100
Lừa người cần phải có trí thông minh
Khi giọng nói cất lên, Nguyên Tu và Nguyệt Sát đã nhìn thấy phía trước. Quả cầu sắt treo san sát như rừng trên đỉnh vách tường bị nắm đấm quét sang hai bên, phía trước hiện ra một cái hố sâu!
Nguyệt Sát ở phía trước, một đường chạy như gió, lướt từ rừng cầu sắt ra. Khi trông thấy hố sâu kia, người đã ở giữa không trung! Bờ bên kia cái hố là cuối đường, cửa đá ngay trước mặt. Trước mắt lại bỗng nhiên không còn cơ quan cầu sắt, Nguyệt Sát đang ở giữa không trung, lực trước đó đã hết, không chỗ mượn lực, rơi một cái là lọt vào trong hố sâu!
Hai vách tường trên đường cơ quan này có đèn, Nguyên Tu và Nguyệt Sát lại không ai có thời gian châm đèn. Hai người một đường sờ soạng đi về trước, hố sâu tối đen, không thấy năm ngón tay. Nguyệt Sát rơi xuống, chưa đợi hai mắt làm quen với bóng tối này, đã ngửi thấy mùi sắt nặng và chín lưỡi đao thấy máu dưới vực sâu, lạnh lẽo xuyên tràng.
Nguyệt Sát nâng cổ tay áo lên, ở bóng tối không nhìn thấy sợi mỏng trong tay áo hắn, chỉ thấy trong lúc hắn nhanh chóng rơi xuống, không biết mượn lực ở đâu, đạp lên tường đá, bay lướt lên như chim ưng xanh!
Vừa lên vừa xuống này chỉ trong chớp mắt, Nguyên Tu đã ra khỏi rừng cầu sắt. Trước khi Nguyệt Sát rơi xuống, trong lòng hắn đã có báo động. Khi sắp xuất hiện rừng cầu sắt, hắn đấm một quả cầu vào vách đá, tiếng vang điếc tai, gạch xanh trên vách đá rơi xuống, Nguyên Tu đạp đá vụn kia, nhanh chóng điểm lên vách đá, mượn lực nhảy sang đối diện hố sâu.
Khi hắn rơi xuống, Nguyệt Sát cũng đang đi lên, sợi dây mỏng trong cổ tay áo đã thu lại. Mắt Nguyên Tu lộ ra vẻ nghi ngờ, cụp mi nhìn về phía kia hố sâu che thần sắc nơi đáy mắt, nhìn trong chốc lát, giữa mày nhăn lại.
“Hố cơ quan?”
“Ừ.”
“Nơi này còn có hố cơ quan! Chủ nhân địa cung này quá lừa người!” Mạnh Tam mắng. Từ đường đi đến ba lối rẽ, gặp lại hố cơ quan hiểm độc này, trong lòng hắn đã không còn tí cảm tình nào với chủ nhân địa cung. Nếu nơi này thật sự là lăng tẩm của Đại Đế Xiêm Lan thì Đại Đế này quá âm hiểm rồi! Cơ quan này, quả cầu sắt dày đặc như rừng, nhanh như gió, còn tối đến khó phân biệt con đường phía trước. Trên tường có đèn dầu, nhưng ai có thể châm vào lúc đó? Cho dù có thể có cao thủ đến đây, cũng có thể bị bẫy chết ở hố cơ quan vào thời điểm cuối cùng!
“Bên phía nàng có lẽ cũng có hố này.” Sắc mặt Nguyệt Sát lạnh đi.
“Yên tâm đi! Nàng có bản lĩnh tìm được phương pháp đi qua.” Nguyên Tu khoanh tay nói. Hắn xoay người nhìn cửa đá phía sau, cửa đá này và hố cơ quan chỉ cách nhau có hơn một trượng. Không biết chốt mở cơ quan có ở trong khoảng hơn một trượng này không.
Đến cuối đường rồi, Nguyên Tu lại cảm thấy không xác định. Hắn vẫn cảm thấy quá thuận lợi, lấy tâm tư của chủ nhân địa cung, chốt mở cơ quan có lẽ sẽ không dễ tìm.
“Có khi ở trong hố cơ quan này.” Nguyệt Sát nói. Hắn cũng cảm thấy quá thuận lợi. Bọn họ tìm chốt mở cơ quan trên đường lâu như vậy, cơ quan trên đường này tuyệt đối sẽ không đơn giản, có khi đặt ở chỗ khó nhất cũng chính là hố cơ quan này.
“Ừm, cũng có khi ở trên đường đi của chúng ta.” Nguyên Tu tán đồng. Với tâm tư của chủ nhân địa cung này, chưa chắc ông ta đã không làm ra việc này. Hố cơ quan là một khả năng, cũng có khả năng ở trên đường đi, ví dụ như trên vách đá. Trên vách đá có đèn dầu, bọn họ một đường không rảnh phân thân đốt đèn, nhưng có khi cơ quan lại yêu cầu vừa đi qua rừng cầu sắt vừa châm đèn.
Hai người nhìn hố cơ quan, mặt đều trầm như nước.
Mạnh Tam cổ quái liếc bóng dáng hai người, ấp úng chỉ lên trên tường: “Cái đó… Không phải ở đằng kia sao?”
Nguyên Tu và Nguyệt Sát quay phắt đầu lại, nhìn sang và ngơ ngẩn.
Trên vách trái cửa đá, có miếng gạch xanh khắc lõm hình trăng rằm!
Nguyên Tu: “…”
Nguyệt Sát: “…”
Mạnh Tam khụ một tiếng, vì chừa chút mặt mũi cho Nguyên Tu nên nói: “Nhìn giống… giống cơ quan mở cửa, không biết có phải không.”
Nguyên Tu nhíu chặt mày. Hắn và Nguyệt Sát đều cho rằng cơ quan mở cửa không dễ tìm, hai người không ngờ có thể tìm được ở trong một trượng này nên không lưu ý chỗ gần, không ngờ lại thật sự có! Nhưng có phải thật hay không thì khó nói.
Nguyệt Sát cũng không ngờ nhưng cũng có lẽ do bọn họ nghĩ phức tạp. Cơ quan trong địa cung này kỳ lạ khó dò, một đường đi tới mỗi một chỗ đều không dễ dàng, bọn họ theo bản năng cảm thấy cơ quan của cửa đá này không dễ tìm.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
Có lẽ chủ nhân địa cung này đoán được bọn họ sẽ có suy nghĩ này nên làm theo cách trái ngược thì sao?
Nguyên Tu và Nguyệt Sát liếc nhau một cái, hai người muốn đi cùng nhau.
“Nếu không lại tìm xem?” Mạnh Tam hỏi.
“Không, mở đi!” Nguyên Tu khoanh tay nhìn gạch xanh kia, bóng dáng như thấy càn khôn sáng rỡ xương cứng vang vang: “Sợ gì thật giả! Ông ta dám bày cơ quan này, ta cũng dám mở! Mở sai thì cùng lắm chém giết một trận! Đập nát cơ quan này, ta không tin không ra được!”
Nguyệt Sát không dị nghị, sai cùng lắm thì đánh một trận, đúng thì có thể đi ra ngoài. Không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể đi ra ngoài.
Mạnh Tam nghe lời này của Nguyên Tu, tâm sinh hào hùng, vỗ ngực: “Ta phát hiện, để ta làm!”
Nguyên Tu không cản hắn, cùng Nguyệt Sát mỗi người tránh sang một bên. Nguyên Tu tránh ở bên cạnh Mạnh Tam, đề phòng lát nữa mở cửa đá, nếu có sát chiêu, cũng tiện mang theo hắn cùng tránh đi.
Mạnh Tam không sợ trời không sợ đất, cũng không có tâm tư phức tạp như Nguyên Tu và Nguyệt Sát. Nguyên Tu đồng ý mở cơ quan, hắn móc tay vào khe lõm trăng rằm kia dứt khoát kéo xuống!
Gạch xanh kéo xuống, vách đá lạnh lẽo đến xương, gạch nặng như thiết, bên tai có tiếng sắt ngầm chuyển động. Cửa đá ngàn năm chưa mở, ngày khởi động lại, động đất như phá thạch, cuồn cuộn nổ vang kinh thiên.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Hình như có sức cực mạnh va chạm cửa đá!
Tay Mạnh Tam còn móc trên gạch xanh, há miệng quay đầu nhìn chằm chằm cửa đá kia: “Sao… sao lại lớn vậy…”
Hai chữ “động tĩnh” còn chưa ra khỏi miệng, cửa đá đã mở! Như miệng một con rồng khổng lồ chợt mở rộng, sóng lớn cuồn cuộn, trong khoảng một trượng phút chốc hất văng ra!
Nguyên Tu và Nguyệt Sát vừa nghe thấy tiếng va chạm kia đã cảnh giác. Ngay lúc cửa đá mở ra, Mạnh Tam bị Nguyên Tu kéo về, bước lên vách đá, nhưng đã quá muộn. Cửa đá như gắn với sông ngầm, cửa vừa mở như đập lớn xả cống, sóng lớn ào ào. Dưới sự va chạm, Nguyên Tu và Nguyệt Sát cùng trượt chân, người chưa bay lên, ba người đã bị nước sông ngầm quét vào hố cơ quan!
—
Ánh lửa trên tám cột trụ đo đỏ, trên đài cao hoàng kim châu ngọc chồng chất như núi, mười bệ bên cạnh rương lớn, giáp y tràn ra, tơ vàng lóa mắt.
Hô Diên Hạo chưa đến gần, giơ tay ném một cái! Ánh lửa chiếu chủy thủ kia, ánh sáng lạnh ánh lên lửa đỏ, bắn về phía giáp y kia đinh một tiếng!
Tiếng trong trẻo lọt vào tai, chủy thủ leng keng rơi xuống đất, giáp y mềm mại vắt ở cạnh rương, không hề tổn hao chút gì.
Ánh mắt Hô Diên Hạo sáng ngời, bước đi cầm giáp y kia lên. Giáp y kia không giống chiến giáp của võ tướng mà là giáp mềm, nhìn chế bằng tơ vàng nhưng tơ vàng mềm không thể làm giáp này. Không biết giáp này được tạo bằng vật gì, binh khí không vào!
Suốt mười bệ rương lớn giáp y, nếu có thể làm một đội quân thần giáp, chắc chắn có thể rong ruổi trên đời, thành một thần quân!
Tâm trạng Hô Diên Hạo sục sôi, vừa định mặc giáp y vào, chợt thấy phía sau có ánh mắt truyền đến. Gã xoay người nhìn về phía Mộ Thanh ở sau, trong mắt nổi lên vẻ âm u, cười nói: “Bổn vương có thể tìm được bảo tàng, công lao của Anh Duệ Tướng quân không cạn. Bổn vương tặng giáp y này cho Tướng quân.”
Nói là tặng, gã lại không cho Mộ Thanh từ chối, mở hai tay nàng ra, mở rộng giáp y, muốn mặc vào luôn cho nàng. Trước ngực giáp y kia có thắt đai, nếu gã mặc cho Mộ Thanh thì không thiếu được phải giúp nàng buộc đai. Nửa người trên của Mộ Thanh bị điểm huyệt đạo, không từ chối được, chân cẳng lại có thể hành động tự nhiên.
Nhưng nàng không lui về phía sau, chỉ nhếch cao mày, lạnh lùng trào phúng: “Hô Diên Vương tử hầu hạ người rất thuần thục.”
Sắc mặt Hô Diên Hạo lập tức sa sầm, khói mù đầy đầu, ném giáp y lên trên người Mộ Thanh, giơ tay giúp nàng giải huyệt đạo, rít từng chữ như nghiến răng: “Tự mặc đi!”
Mộ Thanh thu được tự do, trong lòng biết Hô Diên Hạo tặng nàng giáp y không phải xuất phát từ khẳng khái, chỉ là xảo trá đa nghi, sợ mặc giáp y vào sẽ gặp nguy hiểm, lấy nàng làm thí nghiệm thôi. Trong lòng nàng biết rõ lại không nói toạc ra, nhận giáp y trên tay, chỉ cảm thấy vào tay ấm áp mềm mại, không lạnh băng như kim loại, sau khi mặc vào không cảm thấy cứng lạnh lại mà rất ôm người.
Hô Diên Hạo thấy Mộ Thanh không có việc gì, vui sướng như hóa cuồng, nhìn rương thần giáp kia, giơ tay tiếp tục muốn điểm huyệt Mộ Thanh. Khi ngón tay gã dừng ở trên người Mộ Thanh, gã chợt sững người, ngay sau đó biến sắc!
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net
Mắt Mộ Thanh lộ ra vẻ trào phúng, nàng thay gã thử giáp y, gã lại không thể tiếp tục điểm huyệt đạo của nàng.
“Ngươi… cố ý lừa bổn vương đưa giáp y cho ngươi?” Hô Diên Hạo nheo mắt lại, nguy hiểm như sói. Vừa rồi thật ra gã không muốn đưa giáp y cho nàng, chỉ vì trước khi định mặc giáp y thì cảm nhận được ánh mắt nàng, gã mới kinh ngạc phát hiện phải có người thử đồ này trước, lúc này mới đưa giáp y cho nàng. Lúc ấy gã chỉ nghĩ để nàng thí nghiệm xem giáp y có nguy hiểm có chỗ nào không ổn không, vẫn chưa nghĩ đến sau khi nàng mặc vào thì gã không điểm được cả huyệt đạo nữa. Giờ phút này ngẫm lại, vừa rồi nàng có hiềm nghi dụ dỗ gã!
“Lừa người cần có trí thông minh, đối với ngươi, ta vô dụng.” Mộ Thanh không thừa nhận.
Nàng không cho rằng nàng lừa gạt Hô Diên Hạo, nàng chỉ lợi dụng sự đa nghi của gã, một ánh mắt là thần giáp có thể tới tay. Không phải do mánh khoé bịp người của nàng cao siêu, chẳng qua do gã quá ngốc.
Hô Diên Hạo tức đến bật cười, ý cười lạnh băng, như thấy hàn băng chốn u minh. Gã bỗng nhiên duỗi tay, bóp về phía cổ Mộ Thanh!
Mộ Thanh sớm có dự đoán, lập tức ngồi xổm người xuống, lưỡi dao giữa ngón tay vẫn luôn chưa thu tàn nhẫn đâm về phía đầu gối Hô Diên Hạo! Nàng không lùi mà tiến tới, nhanh nhẹn như báo. Trong lòng Hô Diên Hạo rét lạnh, tay chưa thu, chân muốn lui đã không kịp. Trong khoảnh khắc, trên đùi gã bị kình khí đánh văng ra, lưỡi dao của Mộ Thanh chỉ cách đầu gối gã chút xíu, lại chỉ cảm thấy mũi dao như bị kình khí vô hình cản lại, cổ tay tê dại, dao ở đầu ngón tay bị đánh bật đến suýt nữa rơi xuống đất! Nàng siết chặt thu lại, khom người lướt lui ra, xa xa nhìn Hô Diên Hạo, trong lòng âm thầm tiếc nuối.
Hô Diên Hạo không đuổi theo, ánh mắt dừng trên mũi dao của nàng, cười lạnh lẽo: “Ngươi vẫn luôn lừa bổn vương.”
Trên mũi dao kia ánh màu vàng nhạt, chất độc của rắn, vừa rồi dính lên khi nàng dùng dao này đẩy gạch xanh ở ổ rắn. Vừa rồi nàng lấy dao này ám sát gã, gã mới chợt hiểu ra, lúc ấy nàng dùng dao này đẩy gạch xanh, chỉ sợ cũng có suy nghĩ ám sát gã. Đáng tiếc lúc ấy tâm tư của gã đặt ở mặt người trên gạch xanh, chưa từng phát hiện.
Để gã ngẫm lại xem, còn gì mà gã chưa phát hiện không?
“Ngươi nói muốn xem phân bố của những gạch xanh ở trên tường, liên hệ ý nghĩa trong đó, thật ra là vì lừa bổn vương giải huyệt đạo cho ngươi chứ gì?” Hô Diên Hạo cũng không ngốc, có một số việc chưa phát hiện chỉ vì Mộ Thanh làm quá mịt mờ. Nhưng nếu đã phát hiện nàng có suy nghĩ dùng nọc độc của rắn để giết gã thì rất dễ dàng có thể phát hiện lời nói dối về lý do khiến gã cởi bỏ huyệt đạo cho nàng. Bởi vì những mặt người trên gạch xanh cần trí nhớ, cũng không cần nhìn phân bố gì cả. Khi nàng nói lý do này thì đã xem qua hai miếng gạch xanh trên tường, với sự thông minh của nàng, lúc ấy hẳn cũng đã biết gạch xanh này là hình đủ loại quan lại trên đường đi. Như vậy, đâu ra muốn xem phân bố gạch xanh ở trên tường để tìm cơ quan?
Khi đó chẳng qua là lừa gã cởi bỏ huyệt đạo, để cho nàng thuận lý thành chương mà cầm dao đẩy gạch xanh, nhân cơ hội để nọc độc dính lên dao, tiện tùy thời ám sát gã thôi.
Ngay giây phút cửa đá ở ổ rắn mở ra, nếu không phải gã không yên tâm về nàng, điểm huyệt đạo của nàng thì chỉ sợ khi đó nàng sẽ động thủ! Chỉ vì gã chưa từng tin nàng, ở ngoài ổ rắn nàng mới không tìm được thời cơ động thủ, nhưng gã ngàn phòng vạn phòng, vẫn lại cho nàng thời cơ, bị nàng lừa thần giáp, suýt nữa bị thương dưới tay nàng!
Hô Diên Hạo bỗng nhiên cười to, tiếng cười phá tim gan, ánh mắt hung dữ, dần dần cười ra mùi máu.
Gã từng nói, thế gian này, kẻ muốn giết gã đều đã chết, gã không nói giỡn. Nàng rơi vào tay gã, mặc dù gã cần đến nàng, nhưng gã không thiếu thủ đoạn khiến nàng muốn sống không được muốn chết không xong. Gã có rất nhiều thủ đoạn tra tấn nàng, gã lại chưa thương tổn đến một sợi lông tơ của nàng.
Hiếm khi gã có lòng tiếc người tài, nàng đánh bại gã, liên tiếp muốn giết gã, gã đều có thể không truy cứu, nhưng gã không cho phép lừa gạt.
Vốn định sau khi tìm được đường ra, chỉ cần nàng chịu đi theo gã thì gã có thể không giết nàng. Hiện giờ xem ra, chỉ có thể để nàng bỏ mạng ở nơi đây!