Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nhân Danh Bóng Đêm - Chương 2768

  1. Home
  2. Nhân Danh Bóng Đêm
  3. Chương 2768
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 2768: Ông Chủ Đã Đến

“Jindai Kura! Lần sau ngươi còn dám làm như thế nữa thì đời này ta không thèm để ý đến ngươi nữa!”

Jindai Kura há hốc mồm, mèo con dịu dàng ngoan ngoãn sao lại đột nhiên hóa thành cọp cái rồi?!

Sora đi đến trước mặt hắn, bịch một tiếng, nàng đấm một cú lên ngực hắn, làm hắn suýt nữa không thở nổi.

Jindai Kura ngẩng đầu nhìn Unshuu:

“Ngăn lại đi chứ!”

“Đáng đời.”

Unshuu bĩu môi, nói.

Jindai Kura:

“Các ngươi xuống khỏi khí cầu máy bằng cách nào thế?! Ta đã cài đặt hành trình tự động rồi mà, chưa đến thành phố số 5 thì nó sẽ không dừng lại!”

“Unshuu chém cửa.”

Sora nói:

“Bọn ta dùng dù trong khí cầu máy để nhảy xuống đấy.”

Jindai Kura ngập ngừng:

“Lợi hại quá.”

Sora nhìn chằm chằm Jindai Kura:

“Đừng để ta phát hiện ngươi định đi chết một mình nữa!”

“Này, ngươi nói chuyện với ta nhẹ nhàng chút đi chứ, cô gái dịu dàng trước kia đi đâu rồi, sao tự dưng ngươi lại biến thành thế này hả!”

Jindai Kura phàn nàn:

“Jindai Sora dịu dàng ngoan ngoãn đâu mất rồi?”

Sora cười gằn:

“Jindai Kura, ta chịu đựng ngươi quá đủ rồi, rõ ràng trước kia trộm quả tỳ ba toàn là ngươi gây ra động tĩnh lớn nhất, kết quả lần nào cũng đổ cho ta dẫn ngươi đến. Còn cả những người phụ nữ kia tiếp cận ngươi là vì thân phận của ngươi, thế mà ngươi còn cho rằng sức hút của mình quá lớn! Ta cảnh cáo ngươi, về sau ngươi còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt thì ta giết ngươi và mấy cô ả đó!”

Jindai Kura:

“Các nàng ấy có tội tình gì đâu, đừng làm hại những người phụ nữ đó!”

Sora nổi cơn tam bành:

“Ngươi cũng biết là do ngươi đúng không!”

“Ơ hay, ngươi ăn nói cẩn thận cho ta! Ta là đại ca của các ngươi đấy!”

“Sau này không phải!”

Jindai Kura khóc không ra nước mắt, cô bé trước kia luôn theo sau hắn không oán không hối biến mất rồi, giờ lại thay bằng một nàng cọp cái.

Rõ ràng mình lo lắng Sora và Unshuu đi theo mình gặp nguy hiểm nên mới quyết định như thế.

Biết đi đâu đòi lẽ phải đây?!

Đều tại ông chủ! Nếu không phải vì nhiệm vụ ông chủ giao cho thì đâu xảy ra nhiều chuyện thế này!

Trong lúc họ đang nói chuyện, chợt có tia sáng lập lòe ở phía xa, họ quay sang nhìn thì thấy hạm đội Phong Bạo Thành đang lặng lẽ di chuyển trong bóng đêm.

Nhưng đi cùng với nó không chỉ có khí cầu máy, mà còn có cả cứ điểm trên không của Jindai – tàu Yamata.

Jindai Kura cảm thán:

“Ông chủ bảo ta đến phía bắc cướp lấy tòa cứ điểm trên không kia, bây giờ xem ra ta thất trách rồi.”

“Bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Sora hỏi:

“Có đánh không?”

“Dodomeki đã rơi vào ngủ say rồi, phỏng chừng phải mất vài ngày mới khôi phục lại được.”

Jindai Kura suy nghĩ rồi nói:

“Hay là chúng ta chạy trước đi.”

“Hả?”

Sora sửng sốt:

“Không giúp họ đánh nhau à?”

“Ông chủ đã đến rồi, cần gì chúng ta nữa.”

Jindai Kura cười tủm tỉm.

“Nhưng mà hắn chỉ có một tòa cứ điểm trên không, sao đánh thắng được đối phương, người ta cũng có cứ điểm trên không đây, hơn nữa còn có hẳn một hạm đội không quân của đại lục phía Tây!”

“Ai bảo hắn chỉ có một tòa cứ điểm?”

Tàu Chư Thần đã đến, vậy tàu Chư Thiên sẽ còn xa nữa ư?

Jindai Kura thầm tán thưởng, lợi dụng thân phận của Trần Dư, cướp hai cứ điểm trên không của Trần thị liền một lúc, có lẽ đây là hành động vĩ đại chưa từng xuất hiện trong lịch sử chiến tranh nhân loại.

Ngay sau đó, lại một đám mây đen che phủ mặt đất, một cứ điểm trên không khác của Trần thị nhanh chóng hạ thấp độ cao.

Tàu Chư Thiên và tàu Chư Thần giống như hai dãy núi hùng vĩ sừng sững giữa thủy triều chờ kẻ địch đến.

Hạm đội còn chưa tới mà pháo điện từ chủ lực của hai bên đã khai hỏa, nhằm thẳng vào đối phương.

Hạm đội của Phong Bạo Thành nhanh chóng tiếp cận tàu Chư Thiên trong sự yểm hộ của cứ điểm trên không Jindai, đại lục phía Tây không tiếc bất cứ giá nào, định dùng tàu Yamata để đổi lấy tàu Chư Thiên!

Họ lựa chọn vị trí rất khôn ngoan, luôn trốn sau tàu Thí Thần, không hề tiếc rẻ lấy tàu Yamata để che chắn như bia đỡ đạn, tìm được thời cơ là chui ra tấn công tàu Chư Thiên.

Chỉ sau 10 phút ngắn ngủi, tàu Chư Thiên và tàu Yamata đã mất động lực phi hành, chỉ còn lại trang bị phản trọng lực khiến chúng lơ lửng trên không, trở thành tấm bia ngắm.

Đây là tệ nạn của nội chiến, chưa có một cứ điểm trên không của đại lục phía Tây nào đến nhưng Liên Bang đại lục phía đông đã tổn thất hai cứ điểm!

Tàu Chư Thần của Khánh Trần bắt đầu rút lui, chỉ để lại tàu Chư Thiên chiến đấu một mình trên không.

Hắn không xác định đối phương có còn kế hoạch nào phía sau không, có thể giữ được một tòa cứ điểm trên không còn hơn là lãng phí nó ở đây.

“Nhàm chán, đi thôi.”

Jindai Kura xua tay, lại tiêu sái triệu hồi Thương Long ra lần nữa, mang theo Unshuu, Sora bay hướng Tây Nam, không hề ngoảnh đầu nhìn lại chiến trường sau lưng.

Đếm ngược.

Trở về.

Trở về.

Đếm ngược 168:00:00.

Khánh Trần mở mắt, họ vẫn ở trong trụ sở huấn luyện, chẳng qua mọi người không còn vui cười như trước.

“Tổng cộng hy sinh bao nhiêu người?”

Khánh Trần hỏi.

“2700 người.”

Tiểu Thất nhỏ giọng trả lời:

“Hơn nữa đều là hy sinh vô ích.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Cũng không hoàn toàn là không có ý nghĩa, cái chết của họ cảnh tỉnh chúng ta tuyệt đối không thể dùng kinh nghiệm chiến đấu ở đại lục phía Đông để đối phó với kẻ địch ở đại lục phía Tây, thủ đoạn của bđối phương kỳ lạ hơn, không chỉ có phép thuật hắc ám, mà đến nay chúng ta vẫn chưa rõ thần quan của Hắc Thủy Thành rốt cuộc có năng lực gì, sứ giả Tro Tàn của Phượng Hoàng Thành chiến đấu như thế nào.”

La Vạn Nhai hỏi:

“Có 170 nghìn thành viên Hội Phụ Huynh rút lui đến Hắc Diệp Nguyên, số lượng quá đông, chỉ riêng việc tiếp tế đã là vấn đề. Mà quan trọng nhất đây đã là lực lượng nòng cốt của chúng ta, tất cả đều có thực lực cao cấp nhất, nếu họ chỉ có thể trốn vào Hắc Diệp Nguyên thì chẳng khác nào Hội Phụ Huynh bị chặt đứt hai tay.”

Nếu là xử lý công việc thì còn dễ nói, dù sao chỉ cần mở mật thược chi môn ra là mọi người như ra vào phòng làm việc thôi, không ảnh hưởng gì đến việc truyền tin tức qua lại.

Nhưng sức chiến đấu của Hội Phụ Huynh lại không dùng được.

La Vạn Nhai nói:

“Nếu không thì tạm thời quán đỉnh khẩn cấp cho ra một nhóm cao thủ cấp C, để ông chủ sai phái?”

“Quán đỉnh sẽ làm trì trệ việc tu hành của các ngươi, ta muốn là sức chiến đấu cao cấp, cho dù tạm thời quán đỉnh một nhóm cấp C thì với cường độ chiến tranh thế này họ cũng chỉ có thể làm vật hy sinh.”

Khánh Trần suy nghĩ, nói:

“Cứ yên tâm ở lại Hắc Diệp Nguyên tu hành, người tu hành thời gian các ngươi cũng trở lại Kình Đảo hết đi, tất cả mọi người dùng Tử Lan Tinh tu luyện. Trước tiên im hơi lặng tiếng một thời gian, ta sẽ nghĩ cách giải quyết.”

Hội Phụ Huynh phát triển với tốc độ quá nhanh, mọi người đắc chí, đã đến lúc tạm nghỉ.

Khánh Trần tìm Alice và Sorel, mỉm cười ôm chầm lấy họ và nói lời chia tay.

Hội Phụ Huynh để lại hai chiếc máy bay trực thăng ở đây, sau đó trở lại Kình Đảo bằng mật thược chi môn, còn Khánh Trần bay vào bầu trời đêm với sự giúp đỡ của Ương Ương.

Ngày hôm sau, Khánh Trần xuất hiện ở một bệnh viện công lập tại Hải Thành, hắn cầm biên lai đi vào phòng chụp cộng hưởng từ, nằm thăng trên giường, chậm rãi bị đưa vào máy quét.

Lần này hắn đến bệnh viện mà không thông qua Hồ thị, chỉ như một người bình thường đến đăng ký, xếp hàng, trả tiền.

Khánh Trần không muốn quá nhiều người biết bệnh tình của mình, tuy khám bệnh qua Hồ thị có thể giữ bí mật nhưng rất có khả năng Khôi Lỗi Sư ưu tiên trà trộn vào tập đoàn Hồ thị.

Buổi chiều có kết quả chụp cộng hưởng từ.

Khánh Trần cầm ảnh chụp đi tìm bác sĩ, hắn mỉm cười nói với Ương Ương:

“Có lẽ bác sĩ sẽ nói với ta muốn ăn cái gì thì ăn cái đó đi.”

Ương Ương khoác tay hắn:

“Đã đến lúc nào rồi còn có tâm trạng nói đùa.”

Ương Ương còn tỏ ra lo lắng hơn Khánh Trần.

Khánh Trần vào phòng, hỏi một cách lịch sử:

“Chào bác sĩ, ta muốn hỏi mình còn bao nhiêu thời gian?”

Bác sĩ xem từng bức ảnh rồi nhìn Khánh Trần:

“Tế bào ung thư của ngươi đã lan ra khắp cơ thể…Ngươi không đau à?”

“Đau chứ.”

Khánh Trần trả lời:

“Chỗ nào cũng đau, cứ như toàn thân nứt toạc ra vậy, tim phổi cũng suy yếu rồi.”

Bác sĩ kinh ngạc:

“Ta thấy ngươi như không hề có việc gì ấy, người khác bệnh đến tình trạng này là hư thoát rồi, sao mà ngươi vẫn có thể cười như vậy?”

Bệnh ung thư phá hủy toàn diện mọi chức năng trong cơ thể. Vì thế đến thời điểm này, mỗi một giây mỗi một phút bệnh nhân sẽ cảm vô cùng đau đớn, một chiếc lông vũ đặt trên người cũng có cảm giác như bị ngọn núi đè dưới đất.

Không sao thở nổi.

Bác sĩ từng thấy rất nhiều bệnh nhân đã đến giai đoạn cuối khi mà tế bào ung thư đã lan khắp cơ thể, có đôi khi còn không đành lòng nhìn dáng vẻ đau khổ của những người bệnh ấy.

Nhưng Khánh Trần đang ngồi trước mặt hắn lại khác.

Đối phương cũng đau, mà vẫn hết sức bình tĩnh.

Thậm chí bình tĩnh đến mức không giống như một bệnh nhân ung thư.

Khánh Trần suy nghĩ, rồi giải thích:

“Đúng là đau đớn có tồn tại, chẳng qua có lẽ đã quen rồi, ngưỡng chịu đau của cơ thể được nâng cao từ trước, cho nên mức độ đau đớn này tạm thời ta vẫn chịu được.”

Bác sĩ cực kỳ ngạc nhiên, ngưỡng chịu đau của người này được nâng lên đến mức nào? Hoặc là nói cậu thanh niên trước mặt này từng trải qua chuyện gì mới có thể tăng khả năng chịu đau đến nỗi…Có thể bình tĩnh trước cơn đau do ung thư gây nên?

Khánh Trần mỉm cười:

“Bác sĩ, ta còn có thể cứu chữa được không?”

Bác sĩ lớn tuổi đẩy mắt kính rồi lại nhìn ảnh chụp:

“Dùng liệu pháp miễn dịch PD-1 hoặc PD-L1, trước tiên kiểm tra gen xem ngươi phù hợp sử dụng loại nào. Ta không rõ gia cảnh của ngươi thế nào, liệu pháp này khá đắt, có lẽ một năm tiêu tốn khoảng 800 nghìn, vẫn có tác dụng với người mắc ung thu giai đoạn cuối.”

“Có tác dụng phụ không?”

Khánh Trần hỏi.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 2768"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

buong-em-phu-thuy-kia-ra-tha-nu-phu-thuy-kia-ra.jpg
Buông Em Phù Thủy Kia Ra
9 Tháng 3, 2025
mua-he-bat-chot.jpg
Mưa Hè Bất Chợt
27 Tháng 10, 2024
troi-sang-em-se-ve.jpg
Trời Sáng, Em Sẽ Về
23 Tháng mười một, 2024
kho-bao.jpg
Khó Bảo
1 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online