Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nguyệt Minh Thiên Lý - Chương 173

  1. Home
  2. Nguyệt Minh Thiên Lý
  3. Chương 173 - Thủ Thành (Tiếp)
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Đám binh sĩ Vương Đình ngơ ra nhìn nàng.

Nàng ngẩng đầu, nhìn trên đầu thành Đàm Ma La Già một thân áo tăng, xa xa đối mặt với chàng.

“La Già!”

Nàng cười hô, một đôi mắt, muốn sáng hơn sao li ti trên trời.

Ở sau lưng nàng, đại doanh liên quân bắn tia lửa tung toé, một đội thiết kỵ chòng chọc đuổi theo, ánh bạc chớp sáng, tiếng sấm nổ vang đất bằng.

Nàng mỉm cười, toàn bộ bầu trời đêm đột nhiên sáng rỡ mấy phần.

Đàm Ma La Già nhìn xuống nàng, không nhúc nhích, cà sa nhẹ phất.

Một tích tắc tiếp theo, bỗng chàng nắm bội đao, thân ảnh như chớp, lao xuống đầu tường.

Tất Sa kịp tỉnh táo, bờ môi run run mấy lần, thúc giục binh sĩ mở cửa thành.

Từ Sa Thành trở về Đàm Ma La Già làm tất cả những người gần chàng cảm thấy lạ lẫm, đáng sợ.

Chàng dẫn đầu tướng sĩ thủ thành, trấn an bách tính, trừng trị thế gia, phóng thích nô lệ, có vẻ giống như trước kia, nhưng tất cả đều biết không còn giống thế, ngài ấy tựa như vị thần cao cao tại thượng, thương xót, nhưng không một chút tình cảm.

Dẫu liên quân Bắc Nhung có suýt công phá cửa thành, chàng cũng chỉ hơi nhíu mày.

Cho tới giờ phút này, mãi đến khi Văn Chiêu công chúa nhẹ nhàng gọi chàng một tiếng La Già, chàng mới xem như chân chính sống lại.

Cửa thành mở rộng, Đàm Ma La Già một ngựa lao ra cửa, nhanh chóng ruổi về phía Dao Anh.

Ánh lửa ngút trời nơi đại doanh liên quân, nửa bầu trời cháy đến đỏ bừng, thi thể xếp đầy đất, thiết kỵ từ các hướng khác nhau đuổi theo, đầy khắp núi đồi tiếng loạn binh oa oa kêu to tán loạn khắp nơi, tiếng ngựa hí, tiếng kêu thảm thiết, tiếng lửa lớn thiêu đốt, tiếng rống giận dữ… Giống như quỷ vực Tu la trong giấc mơ của chàng.

Chàng trầm luân vào, vĩnh viễn rơi xuống địa ngục.

Gió tanh mưa máu, khói đen tràn ngập, bóng hình thướt tha kia tự dưng từ trên trời rơi xuống, chạy về phía chàng, mũ trùm bị gió thổi rơi, tóc xanh như suối.

Giữa trời đất, chỉ còn lại bóng hình kia.

Chàng cứ nghĩ sẽ không còn được gặp lại nàng.

Đàm Ma La Già không chớp mắt nhìn nàng, sợ một chớp mắt, toàn bộ trước mặt sẽ tan biến.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, từng tiếng rồi lại từng tiếng, giống như bước qua trong lòng chàng.

Nàng bỗng siết chặt dây cương, dừng lại nơi cách chàng mấy trượng, híp mắt, khẽ hứ.

Hai người yên lặng nhìn nhau.

Chung quanh bỗng nhiên như vùng nước lặng lạnh lẽo tịch mịch, tất cả tiếng người huyên náo đã rời xa, Đàm Ma La Già nghe được tiếng tim mình đập, một chút một chút, chậm chạp ung dung.

“Văn Chiêu công chúa đến đây làm gì.” Giọng chàng trong lạnh, trấn định.

Dao Anh cười nhẹ nhàng: “Bổn công chúa ngày nhớ đêm mong chàng, đến đây tìm chàng.”

Binh sĩ Vương Đình theo sát sau xông lại tiếp ứng há to miệng, nhìn nhau.

Đàm Ma La Già không lộ cảm xúc, đôi mắt xanh thẫm thật sâu.

“Công chúa, ta là người xuất gia.”

Dao Anh buông tay: “Bổn công chúa không chê chàng là người xuất gia.”

Đàm Ma La Già nhắm mắt một tích tắc, lại ngước mắt, ánh mắt sắc bén thâm thúy: “Ta bị công pháp phản phệ, không còn nhiều thời gian.”

Dao Anh nhìn chàng, thần sắc chậm rãi mềm mỏng dịu dàng: “Vậy chúng ta hãy trân quý thời gian còn lại thật tốt, được không?”

Đàm Ma La Già im lặng mãi lâu, đôi ngươi gợn sóng phun trào.

Trường phong phần phật.

Dao Anh cười khì: “Sao hả, Pháp sư quên chuyện đêm hôm ấy rồi sao? Quên làm sao ôm tôi, nhận lời tôi sau này sẽ không lại gạt tôi? Quên…”

Trước mắt nàng tối đen, im bặt dừng lại.

Vó ngựa giẫm nát tuyết đọng, chàng bỗng ruổi ngựa xông lên, giật bàn tay nắm chặt dây cương của nàng, giang tay, trực tiếp ôm nàng từ trên lưng ngựa vào lòng, mùi máu tanh quyện với hơi thở phô thiên cái địa trên người chàng ập đến, ngón tay lạnh như băng gài vào mái tóc dài của nàng, đôi mắt xanh nhìn nàng chăm chú.

Nàng hơi thở dốc, đưa tay đỡ lấy khuôn mặt gầy gò đi không ít của chàng, vành mắt dần dần phiếm hồng.

“La Già, chàng lại gạt em.”

Đàm Ma La Già ôm nàng, toàn thân phát run, cúi đầu, cánh tay siết chặt, hôn lên môi nàng.

Nụ hôn này vội vàng, bá đạo, hung mãnh cạy mở làn môi trơn bóng của nàng, hoàn toàn khác với nụ hôn rơi trên đỉnh đầu trước kia của chàng, cánh tay ôm trên người nàng càng thu càng chặt, cách lớp cà sa, cơ bắp căng cứng nhẹ rung động.

Một dòng điện lan khắp người, cả người Dao Anh run bắn, đưa tay ôm eo chàng.

Lộp độp, tiếng binh khí rơi xuống đất, dưới tường thành Vương Đình binh sĩ ngây ra như phỗng.

Trước thiên quân vạn mã, Phật Tử của họ, người mặc cà sa, hôn Văn Chiêu công chúa.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 173"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

den-lanh-tren-giay-hoa-le-lanh-trong-mua.jpg
Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa
26 Tháng mười một, 2024
lang-nghe-nhip-tim-anh.jpg
Lắng Nghe Nhịp Tim Anh
30 Tháng 3, 2025
thap-nien-80-nhat-ky-sinh-ton-cua-bach-phu-my.jpg
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
4 Tháng mười một, 2024
nay-anh-hom-nay-anh-gap-hoa-do.jpg
Này Anh Hôm Nay Anh Gặp Hoạ Đó
3 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online