Nguyệt Minh Thiên Lý - Chương 124
Công chúa Man Đạt nhắm mắt lại, không khỏi thầm nghi hoặc: cô ta thật không sợ chết à?
Bên ngoài nghe lanh lảnh một tiếng còi, một con ưng đen đập cánh ngoài cửa sổ, bụi trên cánh cửa tung rơi.
Dao Anh nghiêng tai nghe ngóng, không chút hoang mang đứng dậy. “Công chúa Man Đạt, thân binh tới đón ta rồi.”
Công chúa Man Đạt kinh hãi, đi tới trước cửa sổ nhìn ra, phía dưới lầu đầy tiếng ngựa hí, mấy chục thân binh người mặc áo tay bó đã bao vây cửa tiệm.
Nàng ta cắn răng nói: “Y quan còn trong tay ta, ta sẽ không cho ông ta chẩn trị cho ngài, công chúa bị bệnh nhiều năm, tư vị bị bệnh tật tra tấn không dễ chịu tí nào đâu nhỉ?”
Dao Anh cười một tiếng.
Không dễ chịu.
Có điều nếu thật sự sinh tử của nàng có nằm trong tay y quan đi chăng nữa, nàng cũng sẽ không vì mình muốn chữa khỏi bệnh mà hợp tác với cô ta. “Hôm qua y quan còn đi Vương Tự, công chúa thì không thể nào đưa người ra khỏi thành trong giờ giới nghiêm đêm qua được, chứng tỏ y quan còn trong thành. Sứ đoàn không thể tự tiện đi lại, y quan không ra khỏi dịch quán, mà dịch quán lại không hề có mật thất đường hầm, tìm một người rất dễ dàng. Công chúa, nơi này không phải quê hương ngươi, trên dưới sứ đoàn gồm cả tạp dịch, chỉ có mấy mươi người. Muốn tìm được y quan dễ như trở bàn tay.”
“Ta nói rồi, ta không có thời gian rảnh rỗi uống trà với ngươi.”
Da mặt công chúa Man Đạt tê cứng. Nàng cho là Văn Chiêu công chúa chỉ là một nữ tử kiêu căng vì yêu mà cuồng nhiệt, không ngờ rằng trong thời gian ngắn cô ta có thể điều động nhiều người vậy.
Nàng ta chủ quan rồi.
…
Duyên Giác tự mình dẫn người tìm người, hỏi tra từng kẻ, rất nhanh tìm được y quan. Ông ta cũng chẳng bị thương tổn chỗ nào chỉ bị giam lại. Ông hành lễ với Dao Anh, khóc xin: “Công chúa Man Đạt thân thế lận đận, hồ đồ trong phút chốc mới nghĩ ra ý ngu ngốc mạo phạm công chúa thế này, xin công chúa rộng lượng.”
Duyên Giác ở một bên nói: “Công chúa Man Đạt tuy là sứ giả nhưng ý đồ bất chính, há buông tha dễ dàng vậy?”
Y quan lo lắng vạn phần, nhìn Dao Anh. “Tiểu nhân đến chẩn trị cho công chúa, xin công chúa nể tình mà tha thứ cho công chúa Man Đạt.”
Dao Anh ngẩn ra. Nàng nghĩ công chúa Man Đạt hiểu lầm mới tỏ vẻ không hề quan tâm để cô ta chùn bước… Chả nhẽ chẳng phải hiểu lầm?
“Ngươi đến để chữa bệnh cho ta à?”
Y quan gật đầu, quỳ xuống nói: “Phật Tử bảo tiểu nhân chẩn trị cho công chúa, mấy hôm trước ngài vừa mới dùng thuốc viên chính là do tiểu nhân điều phối.”
Dao Anh nhẹ rùng mình, mãi thật lâu không lên tiếng.
Tình cảnh hôm đó từng chỗ thoáng hiện, khi đó, đúng thật Đàm Ma La Già chưa hề nói mục đích y quan đến Vương Đình, nàng chỉ nói ra suy đoán chính mình mà ngài ấy không phủ nhận, cũng không sửa lời, thế là nàng cứ nghĩ y quan đến đây vì ngài ấy.
Sao ngài ấy không nói sự thật?
Dao Anh còn đang sững sờ, một con khoái mã vội chạy đến, cận vệ Ba Murs nhào xuống ngựa, ôm quyền với nàng: “Công chúa, mời lập tức trở về Vương Tự.”
Duyên Giác đang dẫn người thu hộp quý sách quý các thứ, nghe vậy, quay lại hỏi: “Sao thế?”
Ba Murs ra hiệu những người khác ra ngoài, nhỏ giọng nói: “Vương triệu kiến công chúa.”
Duyên Giác kinh ngạc mở to mắt.
Sáng nay, Đàm Ma La Già đã bế quan, trừ Ba Murs và Tất Sa, không ai có thể vào hầm đá. Đến lúc Lý Dao Anh đi tiệm da dê, cậu ta và Tất Sa thương lượng đối sách, chia nhau hành động tìm y quan, vì việc khẩn cấp sợ quấy nhiễu đến Đàm Ma La Già, họ chỉ để lại một lời nhắn, La Già hẳn phải đang bế quan mới đúng…
Sao Vương còn chạy ra làm gì, còn muốn lập tức triệu kiến công chúa nhỉ?
Dao Anh hơi hoảng hốt, đáp lời rồi cùng Ba Murs chạy về Vương Tự, Ba Murs phủ thêm bào trắng che chắn cho nàng, dẫn nàng theo hẻm khuất vào chùa, trèo lên thềm đá thật dài, đi vào trước cửa một gian điện vắng vẻ.
Trong phòng có tiếng nói chuyện, Dao Anh đi vào, Tất Sa cũng ở trong phòng, gật đầu thăm hỏi nàng. “Công chúa không sao chứ?”
Dao Anh cười đáp lại, nâng tầm mắt nhìn sang Đàm Ma La Già.
Từ sau đêm cầu phúc trên Phật tháp chỗ hang đá, nàng không gặp lại Đàm Ma La Già, hôm đại hội tỷ võ, nàng ngồi dưới đài, ngài ấy ngồi trong lều lớn trên đài, khoảng cách quá xa, nàng không nhìn rõ bóng ngài ấy.
Không biết vì sao, mấy ngày không gặp, giờ nhìn ngài ấy, cảm giác như đã cách một kiếp.
Thật giống như Đàm Ma La Già tay cầm đèn cầu phúc cho nàng kia mãi mãi dừng lại trong đêm ấy, không quay lại.
Đàm Ma La Già không nhìn Dao Anh, nét mặt trong vắt lạnh lẽo.
Dao Anh nhìn chàng, kinh ngạc nhìn xuất thần.
Chàng khi thì lạnh nhạt trang nghiêm, không dễ thân cận, khi thì dịu dàng quan tâm, giống như đỉnh núi tuyết trắng xóa đầy gió, quanh năm mây mù che phủ, không thấy rõ toàn cảnh, thi thoảng trời trong nắng ấm, bầu trời xanh thẳm, nắng vàng rực rỡ trút xuống, mới may mắn nhìn thấy dáng núi hùng vĩ tráng lệ.
Dao Anh mãi thật lâu không lên tiếng, Đàm Ma La Già liếc nàng, ánh mắt trong veo.
Tất Sa khẽ cau mày, hỏi: “Công chúa, công chúa Man Đạt đã biết gì rồi?”
Dao Anh lấy lại tinh thần. “Công chúa Man Đạt không biết pháp sư bị bệnh, nàng ta…” Nàng tóm tắt lại. “Nàng ta nghĩ y quan đến xem bệnh cho ta nên muốn dùng nó khống chế ta.”
Tất Sa như trút được gánh nặng nói: “Vậy tốt rồi.”
Thân binh chẳng nói rõ ràng, anh ta còn tưởng công chúa Man Đạt nắm được cán rất quan trọng tay uy hiếp họ, thì ra chỉ là một trận sợ bóng sợ gió.
Cặp mày Đàm Ma La Già hơi nhăn lại, ánh mắt nhìn Dao Anh lạnh băng đầy uy nghiêm: “Lần sau công chúa không nên lỗ mãng vậy, đợi Duyên Giác tới báo trước đã.” Giọng điệu nghiêm khắc, mang ý chỉ trích.
Tất Sa trong phút chốc không dám lên tiếng.
Dao Anh mím môi, gật đầu đồng ý.
Không khí đọng lại, trở nên có phần lúng túng.
Con ngươi Tất Sa xoay chuyển, tằng hắng một cái, cười giải thích giúp Dao Anh: “Vương, tiệm da dê cạnh dịch quán kia là sản nghiệp dưới tên nhà tôi, mỗi ngày đều có người ở đó trông chừng dịch quán. Công chúa Man Đạt là sứ giả, chỉ dám giam cầm y quan của nàng ta chứ không có dám làm gì khác. Nếu là ai khác hoặc là hẹn chỗ nào khác, chắc chắn công chúa sẽ không nhận lời mà đến đâu.”
Đàm Ma La Già lặng thinh.
Tất Sa sờ chóp mũi, đổi chủ đề, nói: “Vương, y quan Thiên Trúc có đáng tin không ạ? Nếu y thuật ông ta cao siêu, chi bằng mượn cơ hội này lấy quan to lộc hậu giữ người lại.”
Đàm Ma La Già thu ánh mắt, lắc đầu: “Không cần, y là y giả, đã để lại đơn thuốc, không được ép ở lại. Cậu đi dịch quán, mời sứ đoàn Tì Ra Ma La ngày mai lập tức về nước, đích thân cậu đưa họ ra khỏi thành.”
Tất Sa hiểu ý, ôm quyền hô vâng. Chính anh ta đưa đi, là cưỡng ép sứ đoàn Tì Ra Ma La rời đi. Chờ một lúc thấy La Già không dặn gì thêm thì cáo lui ra ngoài.
Anh ta vừa đi, trong phòng trở nên ngột ngạt, bầu không khí còn khó xử hơn ban nãy.
Đàm Ma La Già cúi đầu nhìn Dao Anh.
Dao Anh đứng trước mặt chàng, tinh thần hoảng hốt, hai gò má tái nhợt, hình như hơi ủ rũ cúi đầu, cặp mắt ảm đạm vô thần.
Đàm Ma La Già im lặng một lúc, người không có việc gì thì tốt rồi.
“Nếu có lần sau, không được lỗ mãng.” Lúc này giọng đã dịu đi mấy phần.
Dao Anh ngước mắt, nghĩ nghĩ, nói thật lòng: “Nếu Pháp sư nói thật với tôi từ sớm, tôi sẽ không lỗ mãng.”
Thật ra trước đó nếu nàng nghĩ thêm một tí sẽ nhìn ra, y quan Thiên Trúc đến Thánh Thành, vừa vặn La Già tìm thuốc mới cho nàng. Chuyện ngài ấy bị bệnh không thể tiết lộ mà y quan Thiên Trúc là sứ giả nước khác, thân phận mẫn cảm, Tất Sa sao lại để y quan ở lại dịch quán lắm người nhiều miệng?
Chỉ vì nàng chưa từng nghi ngờ Đàm Ma La Già, nên mới không suy nghĩ tỉ mỉ, sợ y quan xảy ra chuyện. Trong mắt nàng, La Già không từng cố gắng giấu diếm điều gì.
Đàm Ma La Già rũ mắt, “Là do ta sơ suất không báo cho công chúa.”
Dao Anh lắc đầu: “Pháp sư sẽ không phạm sai lầm như thế này, vì sao Pháp sư không nói thật với tôi?”
Đàm Ma La Già dời mắt, thản nhiên nói: “Không cần thiết.”
Dao Anh nghẹn ngào, ngài ấy trả lời nhẹ nhàng bâng quơ thế thì chẳng thể nào hỏi tới nữa.
Đúng thế, với ngài, rất nhiều chuyện không cần thiết.
Cả hai người đều không nói gì nữa.
Một lát sau, Đàm Ma La Già hỏi: “Nói thật cho công chúa thì hôm nay người sẽ không lỗ mãng thế chăng?”
Dao Anh gật đầu, không chút nghĩ ngợi nói: “Nếu không phải vì lo lắng cho Pháp sư, việc gì tôi phải để ý đến công chúa Man Đạt?” Nếu biết từ sớm, nàng sẽ không chút hoang mang mà đi tìm Tất Sa bàn những chuyện cần làm khi xuất phát, sẽ không lo lắng công chúa Man Đạt giết y quan mà vội vàng đi gặp.
Đôi mắt xanh biếc của La Già chăm chú nhìn Dao Anh.
Dùng tính mạng nàng uy hiếp, nàng có thể ung dung như không… Dùng chàng uy hiếp, nàng lại vội vàng đến thế…
Dao Anh đối mặt với chàng, cảm giác được ánh mắt chàng phá lệ sâu thẳm, nghĩ là chàng còn đang giận, thấp giọng nói: “Pháp sư, lần sau tôi sẽ không lỗ mãng nữa.”
Đàm Ma La Già nhìn Dao Anh, trên mặt không hề lộ vẻ cảm xúc.
Trong đầu, lại là tiếng gió cờ đầy trời.
Mai: công chúa bị đưa đi lấy lòng Quân chủ khác, chứng tỏ bị xem như công cụ, thuộc về phe thất thế mà cũng chưa chắc là con gái của thủ lĩnh. Hơn nữa, đó là những bộ lạc nhỏ, tiểu quốc rất nhỏ, nghe thì cái danh công chúa Thiên Trúc vang dội, thật ra cũng chỉ là công chúa một nước nhỏ, dạng như Man Đạt có thể đếm đến mấy trăm.