Nguyệt Minh Thiên Lý - Chương 123
Y quan quỳ xuống đất, chắp hay tay giơ ngang giữa lông mày, hành lễ với công chúa Man Đạt. Công chúa nhẹ khẩy vòng vàng trên cổ tay, hỏi: “Có phải ngươi giấu ta chuyện gì? Có phải Vương Đình có quý nhân bệnh nặng cần ngươi chẩn trị, nên lễ quan của họ mới cho phép ta hiến múa trên điển lễ không?”
Y quan đáp: “Công chúa, hạ quan là một thầy thuốc, xin thứ cho hạ quan không thể trả lời.”
Công chúa Man Đạt thở dài, đứng dậy bước xuống tháp, đi đến trước mặt y quan cúi người, trong đôi mắt xanh nâu như có sóng nước vỗ về, mê ly mị hoặc. “Y quan không thể giúp ta một lần à?”
Y quan cũng thở dài, khom người bái lạy, “Công chúa, hạ quan đã giúp ngài một lần, Vương Đình và Bang quốc chúng ta khác biệt, ngài từ bỏ đi.”
“Từ bỏ?” công chúa Man Đạt cười lạnh, “Sau đó về lại ổ ma quỷ đó à? Lại bị Phụ Vương ta đưa đi lấy lòng kẻ khác? Hay là bị ông đưa đi chùa miếu tiếp tục phụng dưỡng trưởng lão?”
Y quan rũ mắt thở dài. Công chúa Man Đạt đi qua đi lại, vòng vàng trên tay chân leng keng, “Ta không thể quay về đó, ta chịu đủ rồi.”
Nàng ta nâng mặt y quan lên. “Ngươi có thể giúp ta một lần, sao không giúp cho trót? Nếu ta có thể ở lại, ngươi cũng có thể ở lại Vương Đình, trở thành y quan trong cung điện Vương Đình, cùng ta hưởng thụ vinh hoa phú quý.”
Lông mi dài của nàng chớp chớp, sắc mặt phát lạnh. “Thân nhân bạn bè quê nhà của ngươi cũng có thể được ban thưởng.”
Y quan nghe ra uy hiếp trong lời của công chúa Man Đạt, ngây ra, trên mặt hiện vẻ xấu hổ giận dữ, gạt tay nàng ta ra, đập trán vào mu bàn chân nàng: “Công chúa, sở dĩ hạ quan giúp ngài, không phải là vì vinh hoa phú quý, cũng không phải lấy lòng sứ giả, hạ quan đồng tình với hoàn cảnh của ngài, hy vọng ngài đạt thành mong muốn, mới thỉnh cầu Phật Tử Vương Đình. Hạ quan thiếu Pháp sư Đề Bà Mông Đạt một phần ân tình, vốn nên trả lại, lại vì tư tâm khẩn cầu Phật Tử đồng ý một thỉnh cầu của mình, phụ tình nghĩa của Pháp sư, trong lòng bất an. Hạ quan không thể làm gì cho ngài nữa, muốn trách phạt hạ quan, hạ quan không dám phàn nàn.”
“Chỉ xin công chúa đừng trút giận lên người nhà của hạ quan.”
Sắc mặt công chúa Man Đạt trầm như nước. “Cút!”
Y quan phủ phục đến cạnh cửa rồi lui ra, nghe sau lưng hình như có tiếng khóc lóc, hơi khựng lại, thở dài quay lại cạnh cửa.
“Công chúa, Phật Tử không giống mấy trưởng lão ở chùa miếu, dáng múa của ngài có thể làm mọi đàn ông của Tì Ra Ma La cúi đầu, nhưng không cách nào dao động Phật Tử.” Cuối cùng ông vẫn mềm lòng, nhỏ giọng nói, “Ngài ở đây cũng phí thời gian, không bằng… không bằng đi cầu Văn Chiêu công chúa, có lẽ nàng ấy có thể giúp ngài.”
Công chúa Man Đạt chợt ngẩng lên. Y quan đã đi xa.
Kiện nô từ trong góc khuất bước ra, cầm mấy phong thư, quỳ xuống nói: “Công chúa, nô theo lời dặn của ngài lục tìm trong phòng của y quan, đúng là tìm ra mấy bức thư của Pháp sư Đề Bà Mông Đạt.”
Công chúa Man Đạt cầm lấy, xem kỹ từng bức, ánh mắt lấp lánh mấy lần.
Trên thư không có gì khác, ngoài mấy câu hỏi thăm sức khỏe đều thảo luận về bệnh tình, hơn nữa theo thư, hẳn là về bệnh của một nữ tử.
Bệnh nhân của y quan chẳng lẽ là một quý phu nhân Vương Đình?
Nữ tử quan hệ với Phật Tử không đơn giản, nhưng công chúa Xích Mã không có ở Thánh Thành… Còn có cô gái nào có thể khuyên Phật Tử chấp nhận hiến múa?
Một tia sáng lóe qua đầu Man Đạt, chợt nhớ tới ánh mắt Phật Tử nhìn về phía màn trướng trong buổi điển lễ, nàng cảm giác chắc chắn có người sau màn, cố ý xông tới ai ngờ lại lòi ra một khuôn mặt méo mó của thân vệ. Nàng tưởng chỉ là ảo giác. Càng về sau, càng nghĩ nàng càng thấy không thích hợp, nhìn quanh một vòng, phát hiện Văn Chiêu công chúa vẫn chưa quay về chỗ ngồi.
Người phía sau tấm màn rất có thể là Văn Chiêu công chúa.
Công chúa Man Đạt suy đi nghĩ lại, sáng tỏ: Bệnh nhân của y quan không phải ai khác mà chính là Văn Chiêu công chúa! Nàng ta muốn cầu cạnh y quan, khuyên Phật Tử chấp nhận hiến múa, lại sợ Phật Tử động tâm thế nên mới kè kè bên cạnh nhắc nhở Phật Tử.
Như vậy, chỉ cần khống chế y quan là có thể khiến Văn Chiêu công chúa ngoan ngoãn nghe lời.
…
Sáng hôm sau, Dao Anh lại nhận được một thiếp mời do kiện nô công chúa Man Đạt đưa tới.
Kiện nô đầy sâu xa nói: “Công chúa điện hạ, công chúa và y quan chúng tôi cùng chờ điện hạ, mong điện hạ phải đến, công chúa nói, ngài đã biết được hứa hẹn giữa y quan và Pháp sư Đề Bà Mông Đạt.”
Nói rồi gã lôi ra một túm tóc xoăn màu nâu và một bức thư Đề Bà Mông Đạt tự tay viết.
Dao Anh không khỏi nhảy dựng trong lòng, y quan Thiên Trúc nhận sự nhờ vả của Đề Bà Mông Đạt chẩn trị cho Đàm Ma La Già, việc này không ai biết rõ, nhưng công chúa Man Đạt đã biết?
Chuyện này tuyệt đối không thể truyền ra.
Nàng hờ hững hỏi: “Giữa Pháp sư với y quan có hứa hẹn gì? Liên quan gì đến ta?”
Kiện nô nói: “Công chúa nói, hứa hẹn đó có liên quan đến điện hạ, chắc chắn là ngài biết đó là gì, nếu ngài không tới, tự gánh hậu quả, với cả tốt nhất đừng để lộ chuyện này ra ngoài.”
Dao Anh tính toán rất nhanh, nói: “Nếu công chúa Man Đạt đã muốn gặp ta, địa điểm để ta ấn định, mời công chúa chờ ta ở tiệm bán da dê ngoài dịch quán.”
Kiện nô lộ vẻ chần chừ.
Dao Anh trầm mặt: “Nếu công chúa Man Đạt không đồng ý thì thứ cho ta không thể nhận lời mời, ta nghi ngờ thành tâm của công chúa.”
Kiện nô sợ nàng đổi ý, gật đầu: “Xin điện hạ yên tâm, công chúa chúng tôi tuyệt đối không có ác ý, chỉ muốn nói mấy lời với công chúa. Tiểu nhân sẽ cho người chuyển lời về, nhưng điện hạ nhất định phải lên đường lập tức, mà chỉ được dẫn theo hai tùy tùng.”
Dao Anh sinh nghi trong lòng, nàng cố ý đưa ra yêu cầu chỉ để thăm dò kiện nô, nhìn phản ứng của gã thì bên gã không đủ trọng lượng, rốt cuộc công chúa Man Đạt có biết việc Đàm Ma La Già bệnh nặng hay không? Nếu chỉ là nghi ngờ, chuyến đi này của nàng chẳng phải vừa vặn xác minh suy đoán của cô ấy?
Không đi, ngộ nhỡ công chúa Man Đạt thẹn quá hoá giận, giết y quan, hoặc liều lĩnh rêu rao ra ngoài, vậy thì khó rồi, nói không chừng y quan có thể trị hết bệnh cho Đàm Ma La Già, không thể cứ thế mà bị giết…
Dao Anh cân nhắc một hồi, do dự khó quyết.
Thật ra về lý, Đàm Ma La Già luôn cẩn thận, ngài ấy đã dám giao cho y quan Thiên Trúc, chắc chắn đã có cách đối phó, thế nhưng y quan cuối cùng cũng là người Thiên Trúc…
Nàng nghĩ nghĩ, không dám mạo hiểm, gật đầu đồng ý.
Thân binh trừng trừng cặp mắt, định ngăn nàng. Dao Anh lắc đầu, nói: “Công chúa Man Đạt hao tổn công sức, cũng chỉ là ép ta gặp mặt, nàng ta không dám tổn thương đến ta.”
Chỗ này là Thánh Thành, công chúa Man Đạt làm việc chắc chắn còn phải e dè, mục đích của nàng ta là ở lại đây chứ không phải đắc tội với Vương Đình.
Giờ việc cấp bách là ổn định công chúa Man Đạt trước, những chuyện khác gặp cô ta lại nói. Trước tiên nàng có thể thăm dò công chúa Man Đạt xem cô ta đến cùng biết nội tình nhiều ít.
Dao Anh quyết định xong nói với kiện nô: “Ta có thể chỉ đem hai tùy tùng.” Vừa nói, vừa liếc mắt ra hiệu cho thân binh.
Thân binh hiểu ý, đợi Dao Anh đi theo kiện nô ra ngoài, lập tức chạy đi Vương Tự báo tin cho Duyên Giác.
Duyên Giác cả kinh thất sắc, giậm chân lo lắng nói: “Vương đã bế quan! Giờ ta không thể nào báo Vương, đành đợi Tướng quân A Sử Na về rồi quyết định!”
Thân binh ngây ra, Phật Tử đã bế quan?
…
Lúc Dao Anh theo kiện nô đến tiệm bán da dê, công chúa Man Đạt đã đến, chờ ở bên trong.
“Văn Chiêu công chúa dám đến cuộc hẹn, quả nhiên có can đảm.”
Dao Anh cười một tiếng, ngồi vào phía đối diện công chúa Man Đạt, sắc mặt ung dung, thái độ cao ngạo. “Công chúa Man Đạt muốn nói chuyện gì? Thật không giấu, chỉ cần cận vệ thống lĩnh biết ta đến gần dịch quán, sau nửa canh giờ chắc chắn sẽ dẫn người đến tra hỏi để bảo đảm ta bình yên vô sự, cũng không phải là ta cố ý tiết lộ tin tức, mà quy định là như thế. Công chúa muốn gì tốt nhất nói cho nhanh, ta rất bận, không rảnh uống trà tám với công chúa.”
Công chúa Man Đạt liếc Dao Anh một chút. Nàng ta dám trước mặt mọi người dùng roi đánh công chúa Bắc Nhung, bước vào lửa đàn dọa đám công chúa khác, quả nhiên kiêu căng hống hách, bị mình nắm đằng cán mà còn phách lối như vậy.
Muốn lớn tiếng doạ người, lấy khí thế áp đảo mình à?
Đáng tiếc nàng ta người cũng đã tới, chứng tỏ để ý đến tính mạng của y quan, mình ngồi vững ghế thắng, sao bị mê muội được?
“Công chúa phong thái xuất chúng, là người sảng khoái.” Công chúa Man Đạt dừng một chút, từng chữ từng chữ đi thẳng vào vấn đề: “Ta đã biết giao dịch giữa ngài và y quan.” Nói xong, nàng ta nhìn Dao Anh, quan sát biểu lộ của nàng.
Đến lông mày Dao Anh còn không nhúc nhích một chút, không hề lo lắng nói: “Công chúa khéo đùa, ta và y quan quý quốc vốn không quen biết, giao dịch cách nào chứ?”
Công chúa Man Đạt mỉm cười, đuôi mày khóe mắt đều là phong tình: “Công chúa không cần che giấu, ta đã cho người kiểm tra hòm thuốc và thư từ của y quan, chứng cứ vô cùng xác thực. Giờ ông ta bị ta giam một chỗ không ai biết, nếu công chúa có thể giúp ta một chuyện, ta sẽ để ông ta còn sống gặp công chúa.”
Dao Anh bắt đầu lo lắng, hai tay trong tay áo siết chặt, mỉm cười nói: “Chứng cớ gì? Ta không rõ ngài nói gì, ta và y quan quý quốc chẳng hề qua lại.”
Mi tâm công chúa Man Đạt giật giật. Đã đến nước này, Văn Chiêu công chúa còn muốn gạt ai?
Nàng cười lạnh, đối mặt với Dao Anh, chậm rãi nói: “Công chúa mắc bệnh nan y, Pháp sư Đề Bà Mông Đạt và công chúa là chỗ quen biết cũ, luôn nghĩ cách giúp công chúa tìm đơn thuốc, y quan được nhờ vả mà đến chẩn trị cho công chúa. Công chúa tới gặp ta, không phải là sợ ta giết y quan sao?”
Dao Anh sửng sốt. Công chúa Man Đạt nghĩ nàng đã bị mình dọa, không khỏi đắc ý nói: “Bệnh của công chúa chỉ có y quan trị được, giờ tính mạng của ông ấy nằm trong một ý niệm của ta, có phải công chúa thấy ta đủ tư cách nhờ ngài làm giúp ta một việc không?”
Dao Anh lấy lại tinh thần, dở khóc dở cười: thì ra Man Đạt cho rằng y quan đến xem bệnh cho nàng? Còn bắt y quan để uy hiếp nàng? Nói vậy, nàng ta không biết việc Đàm Ma La Già bị bệnh.
Dao Anh thầm nhẹ thở phào, nhưng mặt vẫn vẻ căng lại, trong đầu thì nhanh chóng tính toán, công chúa Man Đạt đã hiểu lầm thế thì chi bằng đâm lao phải theo lao, xem cô ta muốn gì. “Công chúa muốn ta đồng ý chuyện gì?”
Nghe giọng điệu nàng có phần chậm lại, công chúa Man Đạt càng thêm vững tin nàng đang e sợ, nhếch miệng cười nói: “Ta và công chúa đồng bệnh tương liên, sẽ không tổn thương cô… Ta đây tới giúp ngài, ta có thể giúp ngài đạt thành tâm nguyện.”
Dao Anh bày ra vẻ vô cùng nghi hoặc.
Giọng công chúa Man Đạt mềm mại, từ tốn nói: “Lúc ta đến Vương Đình có nghe qua chuyện của Văn Chiêu công chúa, ngài quê xa hơn vạn dặm, mà quê nhà ta cũng cách Vương Đình rất xa. Ở đó, thân phận phụ nữ rất hèn mọn, dù ta là công chúa nhưng vốn không do Vương hậu sinh ra, mẹ ta là một nữ kỹ đê tiện…”
Nói đến đây, trong mắt công chúa Man Đạt như rưng rưng, nhìn rất thương. “Từ nhỏ ta đã bị Vương hậu đưa đi học múa, mẹ ta lấy nước mắt rửa mặt, khi đó ta trẻ người non dạ, không hiểu nỗi đau thương của mẹ, sau này khi mẹ sắp lâm chung mới bảo, ta xuất đầu lộ diện, lấy múa hầu người, chắc hẳn tương lai cũng rơi xuống đáy xã hội như bà, bị người đời nhạo báng…”
“Về sau, lời mẹ ta như sấm truyền, ta có dáng múa xuất chúng, nổi tiếng khắp nơi, Phụ Vương thường muốn ta múa diễn ở các yến hội, năm ấy ta mười bốn tuổi, phản quân tấn công vào thành, Phụ Vương để lấy sự ủng hộ của trưởng lão mà hiến ta đi…”
Công chúa Man Đạt quẹt khóe mắt. “Rồi từ đó, ta lại bị đẩy đưa giữa nhiều người khác, xa gần thành Tì Ra Ma La đều nổi danh đãng phụ.”
Công chúa Man Đạt thở thật dài, con mắt xanh nâu chăm chú nhìn Dao Anh, trong mắt như ngậm một vũng nước. “Sau khi đến Vương Đình, lúc đầu ta muốn trèo lên cạnh Phật Tử, nhưng thấy hành động vĩ đại của Văn Chiêu công chúa khi tặng hoa và bước vào lửa đàn mới bỏ đi suy nghĩ. Công chúa thật sự chân tình đối với Phật Tử, trong lòng ta vô cùng cảm phục, hơn nữa chính Phật Tử nói chỉ có mỗi mình công chúa là Ma Đăng Già, ta không dám tranh chấp với ngài.”
Công chúa Man Đạt nhẹ nhàng nắm chặt tay Dao Anh, “Công chúa dám vì Phật Tử bước vào lửa đàn, hẳn là tình cảm rất sâu nặng, đáng tiếc Phật Tử vẫn hờ hững, đợi tròn kỳ hạn một năm, ngài đành buồn bã ra đi, ngài đẹp như vậy, rời Vương Đình rồi chắc hẳn sẽ gặp nguy cơ khắp nơi, người người ngấp nghé. Tình cảnh của ta rất tương tự công chúa nên muốn giúp ngài đạt thành tâm nguyện mà ở lại.”
“Đương nhiên, ta giúp công chúa cũng có chỗ cầu, hy vọng sau khi công chúa đạt thành thâm nguyện có thể giúp ta tìm một Vương công quý tộc Vương Đình làm chỗ dựa, sau này, hai ta giúp đỡ lẫn nhau, lẫn nhau có chỗ dựa vào, công chúa có thể thường xuyên làm bạn bên cạnh Phật Tử mà ta cũng có thể được hưởng vinh hoa phú quý.”
Dao Anh nhìn Man Đạt, có vẻ hơi động. Man Đạt vẫn vô cùng chân thành: “Ta tính toán từ sớm nhưng chẳng thể có cơ hội gặp ngài nói chuyện, rơi vào đường cùng đành dùng y quan mà ép công chúa.”
Nàng phất tay, ra hiệu kiện nô đưa lên một chiếc hộp và sách quý, đặt trên bàn.
“Mong công chúa tin thành ý của ta, đây đều là lễ vật ta dành cho ngài. Quê hương ta có rất nhiều bí pháp nam nữ song tu, ta tinh thông đạo này, có thể truyền lại cho công chúa, chỉ cần học được, công chúa sẽ không cần phí nhiều sức mà có thể dẫn dụ Phật Tử trầm mê, ta cam đoan, sau này mỗi ngày Phật Tử đều không thể rời khỏi người công chúa.”
“Đến lúc đó, công chúa cần gì phải mạo hiểm vào lửa đàn?”
Nàng ta mở sách quý, trên tờ giấy vẽ rất tinh xảo những bức nam nữ động tình quấn lấy nhau, đường cong trôi chảy, giống như thật, động tác phong phú.
Trước bàn có thắp một ngọn đèn, dưới ánh sáng chập chờn, đôi nam nữ trong tranh được chiếu thật có sức câu hồn đoạt phách người.
Khóe miệng công chúa Man Đạt cười mỉm, lại mở tiếp chiếc hộp quý. “Còn đây là những bí dược trợ hứng dùng trong cung đình không truyền ra ngoài, dùng bí dược này, ông già bảy mươi cũng có thể hô mưa gọi gió. Còn có thuốc cho nữ tử dùng, không màu không vị, chỉ cần bôi một tí lên người, đàn ông có khắc chế mấy cũng điên cuồng vì ngài.”
Dao Anh quét mắt một vòng qua mớ tranh trong sách và bí dược trong hộp, khóe miệng giật giật, đây là muốn dạy nàng thuật trên giường sao?
Môi đỏ công chúa Man Đạt hé mở, giọng tràn ngập mê hoặc: “Phật Tử phong thái vô song, chả nhẽ ngài không muốn sớm có ngày cùng Phật Tử trải nghiệm cực lạc lớn nhất trong đời người, để ngài ấy cuối cùng không thể rời xa người?”
Trong đầu Dao Anh hiện lên khuôn mặt trong lạnh thánh khiết của La Già, tiếng lòng kéo căng, giật mình.
Sai lầm sai lầm.
Công chúa Man Đạt thỏa mãn nhìn nàng bị mình khơi gợi ý nghĩ, một nụ cười xinh đẹp nhoẻn bên môi, “Công chúa một cây chẳng chống vững nhà, hợp tác với ta, hai ta đều có lợi, sao hả?”
Sau một khắc, nụ cười nàng ta đóng băng nơi khóe miệng.
Mặt Dao Anh không có tâm trí đáp lại, vẻ ngượng ngùng, xấu hổ hay cố kiềm nén sự xấu hổ, nàng cười cười, ngước mắt, “Mong muốn của công chúa, sợ không chỉ đơn giản là gả cho Vương công quý tộc thế đâu nhỉ?”
Mặt công chúa Man Đạt hơi trầm xuống.
Dao Anh nhếch miệng, “Công chúa giúp ta đạt thành tâm nguyện, thật ra chỉ cố vòng vèo.” Nếu nàng chỉ là một nữ tử điên cuồng lưu luyến si mê Đàm Ma La Già, lại không có gì cả, bị công chúa Man Đạt giật dây, đi dùng những thứ bí pháp, bí thuật bảy điên tám đảo cô ta tặng, chẳng khác nào bước thẳng vào cạm bẫy của cô ta, sau đó cô ta sẽ lợi dụng nàng từng bước một tiếp cận Đàm Ma La Già, rồi thay thế nàng.
Mấy cả, có ai biết ba thứ bí dược này có hại chỗ nào không? Nàng cứ dùng đại khiến Đàm Ma La Già xảy ra chuyện, thế thì Man Đạt vừa vặn thừa lúc vắng chủ vọc niêu.
Dao Anh lạnh lùng thốt: “Ta sẽ không hợp tác với công chúa.”
Nụ cười trên mặt công chúa Man Đạt biến mất: “Y quan nằm trong tay ta, công chúa không sợ sau này sẽ không còn được gặp lại y quan à?”
Dao Anh buông hai tay, “Không gặp thì không gặp thôi, chết sống có số.” Giờ nàng đã xác định công chúa Man Đạt không biết Đàm Ma La Già bị bệnh, nàng càng không thèm để ý, y quan càng an toàn.