Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn - Chương 1083
Chương 1083: Lôi Tát Khôn
Ngưng Sương mở to đôi mắt xinh đẹp đáng yêu nhìn Lôi Tát Khôn như muốn nói, ngươi có chắc là ta đang bị ép buộc không?
Điều này quả thực làm Lôi Tát Khôn giật mình, các ngươi là một nhóm sao?
Không thể nào, Trần Lạc vừa tới, ngươi liền nhào vào trong ngực hắn ôm ấp sao?
Không, là Trần Lạc vừa đến liền có ức bò cà chua.
Trần Lạc tiếp tục phớt lờ các đòn tấn công của Lôi Tát Khôn và sử dụng toàn bộ sức mạnh quay ngược thời gian lên người Lôi Tát Khôn.
Dị năng thời không đã tiêu hao một phần mười.
Trong lòng Trần Lạc khẽ động, liệu nước mắt của Ngưng Sương có thể khôi phục dị năng thời gian của ta hay không?
Thời điểm Trần Lạc đạt đến cấp Vương, nước mắt của Ngưng Sương có trợ giúp, nhưng khi đạt đến catm Trần Lạc cũng không chắc liệu có thể làm được hay không.
Hồi Nguyên Đan kia cũng có thể khôi phục dị năng không gian nhưng lại không thể khôi phục dị năng thời gian.
Trần Lạc hấp thụ nước mắt của Ngưng Sương, khống chế dị năng thời gian để hấp thụ sức mạnh.
Gần như trong nháy mắt, Trần Lạc cảm thấy dị năng thời gian của mình đang khôi phục rất nhanh.
Rất nhanh, dị năng thời gian đã được khôi phục toàn bộ.
Hiệu quả quả thực có một chút mãnh liệt.
Lúc đầu, sử dụng quay ngược thời gian lên Lôi Tát Khôn có chút khó khăn, nhưng khi Lôi Tát Khôn càng ngày càng yếu đi, tốc độ quay ngược thời gian cũng ngày càng nhanh hơn.
Ước chừng khoảng bốn mươi giây sau, Lôi Tát Khôi từ dáng vẻ trưởng thành đã khôi phục lại hình dáng thanh niên của mình.
Sau hai giây nữa, Lôi Tát Khôn liền biến thành một đứa trẻ.
Khi còn nhỏ, Lôi Tát Khôn thoạt nhìn cũng không phải là người tốt, trông như một đứa trẻ nghịch ngợm.
Trần Lạc giáng một cái tát mạnh vào Lôi Tát Khôn, đánh Lôi Tát Khôn thịt nát xương tan.
Một cấp Thần mười đạo pháp tắc chỉ có như vậy thôi sao?
Dễ dàng giải quyết.
Nếu như không có những giọt nước mắt của Ngưng Sương, Trần Lạc cảm thấy có lẽ sẽ tiêu hao hết 6% dị năng thời gian.
Thực ra, cách tốt nhất để đối phó với một người lớn tuổi như Lôi Tát Khôn này là sử dụng thời gian gia tốc, nếu như có pháp tắc thời gian gia tốc, chỉ cần vài giây cũng có thể giết chết Lôi Tát Khôn.
Quay ngược thời gian phù hợp để đối phó với những người còn trẻ giống như Ô Phổ.
Sự việc đã xong, không để lại chút dấu vết.
Trần Lạc bây giờ cũng không có hứng thú với không gian giới chỉ của Lôi Tát Khôn.
Ngưng Sương quay đầu nhìn về phía Nhân Ngư Tinh:
“Chờ đến khi ta trở nên mạnh mẽ hơn, ta nhất định sẽ bảo vệ Nhân Ngư.”
Sau đó Ngưng Sương nóng lòng chờ đợi Trần Lạc mở ra dị năng không gian.
Vừa tiến vào dị năng không gian, Ngưng Sương đã kích động kêu lên:
“Chị, Mễ Phạn, Mễ Linh, ta trở về rồi đây.”
Mễ Lạp và những người khác sớm đã biết Ngưng Sương sẽ trở về nên bọn họ đã chờ đợi từ lâu.
Ngưng Sương nhào vào trong lòng ngực Mễ Lạp, nghẹn ngào nức nở:
“Chị, ngươi có biết hai tháng nay ta sống thế nào không? Ngay cả một miếng ức bò cà chua cũng không được ăn?”
Trần Lạc nhếch miệng nhìn, chỉ có hai giọt nước mắt vừa rồi của Ngưng Sương là có tác dụng, còn lại thì không có năng lực đặc biệt gì.
Nước mắt của Ngưng Sương có tác dụng tốt như vậy, theo lý mà nói, thực lực của Ngưng Sương càng mạnh thì hiệu quả càng tốt.
Hiệu quả của nước mắt này là dựa vào huyết thống và thực lực của Nhân Ngư, huyết thống là quan trọng nhất, chỉ có thực lực thôi thì chưa đủ.
Mà lúc trước Olivia nói rằng huyết thống của Ngưng Sương còn mạnh hơn cô rất nhiều.
Trần Lạc đang nghĩ, làm thế nào để khiến Ngưng Sương khóc đây.
Mễ Lạp an ủi:
“Hôm nay nhất định sẽ làm thật nhiều để cho ngươi ăn thỏa thích.”
Mễ Phạn ăn một miếng lớn cà chua.
Trần Lạc xua tay và yêu cầu Bạch Mộng Kỳ làm thêm mấy phần ức bò cà chua.
Trước tiên cứ để Ngưng Sương hài lòng rồi sau đó mới khiến cô khóc.
Bạch Mộng Kỳ nói:
“Thịt bò còn, nhưng cà chua lại không còn nữa.”
Cà chua là dùng một loại trái cây có vị chua ngọt để thay thế.
Ngưng Sương sửng sốt một lát, nước mắt lại trào ra, sau đó chịu không được mà sụp đổ.
Ta vất vả lắm mới cảm động được một lần, nhưng ngươi đã khiến ta sụp đổ hoàn toàn.
Chỉ có thịt bò mà không có cà chua.
Mễ Phạn sờ lên bụng, lau miệng, vốn dĩ là còn mấy miếng nữa nhưng đã bị ta ăn hết.
Trần Lạc mỉm cười:
“Bây giờ đi đến Xà Tinh, tộc nhân của Xà Mẫu vẫn còn ở đó, mang tất cả mọi người vào trong dị năng không gian.”
Xà Mẫu cảm kích liếc nhìn Trần Lạc.
Trần Lạc cảm thấy rất áy náy, tai nạn của bản thân ngươi đều là do ta gây ra, giải quyết xong nỗi lo của Xà Mẫu lại đến xem Hoàng Nghiêu thế nào.
Lúc này, Hoàng Nghiêu và Hoàng Lê đang ở trên một chiếc phi thuyền, bọn họ được hộ tống đến Đế Đô của Đế quốc Volsey.
Hoàng Nghiêu có một đạo pháp tắc, căn bản không dám phản kháng, ngồi trên mặt đất với vẻ mặt tuyệt vọng, đúng là bị Trần Lạc hại chết rồi.
Hai cấp Thần đích thân canh giữ Hoàng Nghiêu, Hoàng Nghiêu và Hoàng Lê bị giam giữ chặt trong một căn phòng nhỏ.
Hoàng Lê đang mơ màng say giấc ngủ.