Love Affair / Diễm Ngộ - Chương 4
Chương 4
Trần Diệp xoay người ngồi dậy, đầu óc còn chưa tỉnh táo hẳn, y ngơ ngác một lát mới thấp giọng nói: “Mấy giờ rồi?”
“10:30.”
“Ừm, mau chóng thu dọn thôi. Đã tới lúc trả phòng rồi.” Trần Diệp đứng dậy mặc quần áo: “Ta phải rời đi trước 12 giờ.”
Tạ Tây Hoa nhìn bóng lưng y, thanh âm có chút khàn khàn: “Chuyện tối hôm qua…cậu nhớ được bao nhiêu?”
“…” Toàn bộ đều nhớ.
“Có nhớ tối qua cậu đã nói mình thích một người không?”
Trong lòng Trần Diệp nhảy dựng, sau đó y cố ép bản thân bình tĩnh: “Lúc còn bé có một khoảng thời gian yêu đơn phương. Đã gần như quên sạch.”
Tạ Tây Hoa sắc mặt hơi bình tĩnh lại: “Chuyện đã lâu rồi?”
“Ừm.”
“Vậy tại sao tối qua đột nhiên lại nhớ đến?”
“Khi ở cùng với ngài…không hiểu sao lại có phần hoài niệm.”
“Tôi với người kia lớn lên giống nhau lắm à?”
Trần Diệp lắc đầu.
“Vậy tại sao cậu…”
Trần Diệp ngắt lời hắn: “Tôi sợ mình sẽ không kiềm được mà thích ngài.”
Tạ Tây Hoa nhướng mày.
Sợ phải lòng mình sao?
Ra là vậy.
Báo hại hắn hành hạ y cả đêm, cứ tưởng đang ở cùng hắn mà trong lòng y lại bận nhung nhớ kẻ khác, trái tim hắn cứ như bị kim chích vậy.
Tạ Tây Hoa trong lòng thầm vui mừng, nhưng không dám biểu hiện rõ ra mặt. Hắn vòng tay qua vai Trần Diệp: “Ngoan nào, trở lại giường với tôi đi…”
Hắn nắm lấy tay Trần Diệp, chậm rãi vuốt ve dương vật cương cứng của y: “Ngoan ngoãn cho tôi làm thêm một lần nữa nha.”
Hắn cúi đầu, ngậm lấy môi Trần Diệp. Hắn thích hương vị của y, thích xúc cảm môi lưỡi giao hòa.
Trần Diệp đứng dậy định rời đi, lại bị Tạ Tây Hoa từ phía sau ôm lại: “Nghe lời.”
Bức tường dù có kiên cố tới đâu cũng sẽ lung lay, chiếc lưỡi nóng hổi của người nọ liếm láp cổ y, Trần Diệp khàn giọng nói: “Chẳng phải ngài luôn chê bai tôi sao? Vì sao đột nhiên lại nổi lên hứng thú?”
Tạ Tây Hoa tay vuốt ve đùi y, trêu chọc bộ phận nam tính đang dần cứng rắn của đối phương: “Thích không?”
Hơi thở của Trần Diệp trở nên nặng nề.
Không được, tuyệt đối không được. y không thể để bản thân sa ngã lần nữa!
Tạ Tây Hoa và Trần Diệp lần đầu gặp nhau vào năm Trần Diệp chỉ mới học lớp 2.
Tên thật của Trần Diệp thực ra không phải là Trần Diệp.
Khi đó, Tạ Tây Hoa đang học lớp 6, vì ở nhà không có người giám sát nên tính cách của hắn tương đối ngỗ nghịch. Khi ấy, nhà trường tổ chức hoạt động trải nghiệm cuộc sống ở một trường tiểu học miền núi. Đang nghỉ hè nên Tạ Tây Hoa bị ông nội ép đi.
Tạ Tây Hoa vốn không muốn đi, ban đầu còn mang tâm lý phản kháng, nhưng sau khi đến nơi, hắn mới phát hiện hóa ra nơi này cũng không tệ lắm.
Tạ Tây Hoa từ nhỏ thứ không thiếu nhất chính là tiền, cho nên về cơ bản hắn không quan tâm đến việc lấy lòng ai, càng chẳng có hứng thú với tiền nong. Ông nội của hắn trước chuyến đi đưa cho hắn một nghìn nhân dân tệ, hắn không giữ lại một xu nào mà phân phát hết cho đám trẻ vùng núi.
Tạ Tây Hoa ngoại hình xán lạn nổi bật, tất cả bọn trẻ đều hết mực sùng bái hắn, nghe lời hắn răm rắp. Tạ Tây Hoa cảm thấy vô cùng cao hứng, không ngần ngại chia sẻ của cải tiền bạc của mình, trước khi trở về còn tặng đám nhóc kia nào là giày thể thao Nike, nào là mũ, thậm chí cả chiếc máy tính hãng Apple mà ông nội mua ở Mỹ.
Trần Diệp là người nhận được chiếc macbook kia.
Trần Diệp thành tích tốt, tính cách lại khá hướng nội, Tạ Tây Hoa cảm thấy đứa nhỏ này có triển vọng hơn mình, có máy tính thì có thể học hỏi không ít thứ, trước khi rời đi còn dặn: “Nhớ viết thư cho anh nha.”
Kỳ thực nơi đây nhiều đứa trẻ như vậy làm sao hắn nhớ hết nổi. Hắn cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, thế nhưng Trần Diệp lại tin thật.
Lúc đó y ngây ngô, cảm thấy Tạ Tây Hoa giống như nam thần, hơn nửa năm sau khi hắn rời đi, thỉnh thoảng y vẫn nằm mơ thấy hắn.
Khi có kết quả thi cuối kỳ, Trần Diệp như lời hứa viết cho Tạ Tây Hoa một bức thư, báo cáo điểm số cho hắn, cảm ơn Tạ Tây Hoa đã tặng mình chiếc macbook, bày tỏ lòng cảm kích của y.
Tạ Tây Hoa không hề biết đến sự tồn tại của lá thư kia, lúc đó hắn còn đang ở nước ngoài nghỉ mát. Nhưng ông nội Tạ Tây Hoa là người nhận được bức thư. Ông là người có lòng hảo tâm, cảm thấy tấm lòng rộng lượng của Tạ Tây Hoa cũng có chỗ đáng khen. Chính ông cũng thường xuyên tham gia các chương trình từ thiện giúp đỡ trẻ em nghèo, trong đó bao gồm cả Trần Diệp. Ông có thể thấy rõ lòng biết ơn và ngưỡng mộ của đứa bé này với cháu trai nhà ông. Dựa vào phần ân tình này, ông mong trong tương lai có thể đào tạo y trở thành cánh tay đắc lực của Tạ Tây Hoa.
Vì vậy, ông nội đã gửi một lá thư đến cho Trần Diệp, nói rằng Tạ Tây Hoa đã đọc qua thư của y, đồng thời gửi cho y hai nghìn nhân dân tệ để Trần Diệp có thể chuyên tâm học hành.
Lúc này, Trần Diệp đã hoàn toàn bị mua chuộc.
Trần Diệp và ông nội Tạ Tây Hoa thỉnh thoảng trao đổi thư từ cùng nhau, mãi cho đến khi y học cấp hai. Ông nội Tạ Tây Hoa thỉnh thoảng gửi vài tấm ảnh chụp của Tạ Tây Hoa cho Trần Diệp, Trần Diệp cẩn thận kẹp từng bức ảnh vào trong sách, biết rằng bản thân đối với Tạ Tây Hoa có gì đó không đúng, nhưng y vẫn không thể ngăn được mình.
Cho đến năm thứ hai trung học cơ sở, mọi chuyện thế rồi biến hóa.
Kỳ thực, ông nội Trần Diệp lúc đầu cũng không nghĩ nhiều, Tạ Tây Hoa là người kế thừa duy nhất của gia tộc. Đợi đến khi ông gần đất xa trời, Tạ Tây Hoa chỉ có thể dựa vào thực lực của chính mình.
Có câu “Mạnh Thường Quân có ba nghìn thực khách”, chỉ cần trao đi một ân huệ nhỏ cũng có thể khiến người ta sống chết vì mình, ông nội âm thầm nâng đỡ Trần Diệp vì muốn xây dựng nền móng vững chắc cho Tạ Tây Hoa sau này.
Khi Trần Diệp đang học cấp hai, mẹ y qua đời, y trải qua một cú sốc lớn. Ông nội biết tin, nhờ Tạ Tây Hoa gọi điện cho Trần Diệp để động viên. Bị ông nội nhét điện thoại vào tay, Tạ Tây Hoa chỉ mang máng nhớ đây là một trong những đứa trẻ mình đã gặp ở trường tiểu học miền núi, cũng không biết chính xác là ai, thế nhưng vẫn vâng lời.
Đây có lẽ là lần duy nhất Tạ Tây Hoa trở nên tinh tế.
Ba mẹ Tạ Tây Hoa qua đời trong một vụ tai nạn ô tô. Hắn năm đó đã sáu bảy tuổi, đủ lớn để nhận thức được toàn bộ sự việc, trải qua một khoảng thời gian hoang mang đầy thống khổ. Tạ Tây Hoa nói với Trần Diệp rằng: “Cô đơn là điều không thể tránh khỏi, sẽ không còn ai ở bên cạnh cậu, coi cậu như trân bảo nữa. Nhưng cậu tuyệt đối không thể gục ngã, biết chưa? Nếu không thì chẳng phải sẽ phụ lòng yêu thương của cha mẹ đối với cậu hay sao?”
Đêm đó, Trần Diệp khóc nức nở.
Lúc này Tạ Tây Hoa vẫn chưa biết Trần Diệp là ai, đường truyền ngắt quãng, sau đó bị cắt đứt. Hắn cũng không biết đối phương có nghe thấy lời hắn nói hay không. Ông nội yêu cầu hắn viết một bức thư cho Trần Diệp, ngoài mặt hắn từ chối không chịu viết, nhưng vẫn bí mật gửi thư cho y.
Khi đó Trần Diệp đang ở tuổi dậy thì, sau hai ba lá thư, Tạ Tây Hoa bắt đầu nói tới những thứ tào lao mía lao, lừa Trần Diệp rằng hắn thích con trai. Khi hỏi Trần Diệp thích ai, Trần Diệp không chịu hó hé.
Một tháng sau, y nhận được một xấp giấy dày do Tạ Tây Hoa gửi đến.
Là những trang truyện viết về tình yêu giữa hai người đàn ông.
“Anh lén chép cho cậu ở trên lớp đó, đủ thành ý chưa? Tối nay ta cùng chui vào trong chăn, nhớ cầm theo ảnh nam thần lòng cậu nhé!”
Trần Diệp lơ mơ chả biết phải làm sao, đêm đó ôm ảnh của Tạ Tây Hoa, vuốt ve mình dưới chăn cho tới khi xuất tinh.
Y cũng không biết rằng trước đó Tạ Tây Hoa lén lút chép văn hóa phẩm đồi bại trong lớp, bị giáo viên bắt quả tang rồi chịu phạt nặng.
Tạ Tây Hoa lúc bấy giờ là một nhân vật khét tiếng ở trường, lực học thì bình bình, đầu óc khôn khéo nhưng lại không dùng vào việc học mà suốt ngày chỉ biết kéo bè kéo phái, nhúng tay vào mọi chuyện lớn nhỏ. Khi xảy ra vụ sao chép mấy mẩu truyện tục tĩu, lãnh đạo nhà trường đã xử lý rất nghiêm túc, ngay lập tức gọi ông nội hắn đến.
Tạ Tây Hoa không chịu nghe lời, còn dõng dạc tuyên bố trước mặt lãnh đạo nhà trường: “Mấy cái đó thì có là gì? Tôi cũng từng thử qua hết rồi.”
Lãnh đạo nhà trường tức đến mức mặt xanh lè xanh lét, môi trắng bệch, ông nội cũng mắng hắn nát đầu, về nhà dùng gậy đánh hắn tơi bời.
Dù sao vụ việc cũng rất lớn, thế là sự tích rất ư là vẻ vang của Tạ Tây Hoa, lúc bấy giờ vẫn còn là xử nam, mau chóng lan truyền.
Sau sự việc này, hình tượng của Tạ Tây Hoa dần được đắp nặn, hắn kiêu ngạo, ngỗ ngược, bất kham, vô kỉ luật. Ông nội mau chóng nhận ra có điều không ổn, nếu cứ tiếp tục như vậy thì tương lai Tạ Tây Hoa sớm muộn cũng sẽ nát bét. Thế nên ông bắt Tạ Tây Hoa thôi học, tống cổ hắn ra nước ngoài.
Kể từ khi Trần Diệp bị phạt, phía Tạ Tây Hoa xảy ra hết chuyện này đến chuyện khác, giai đoạn ấy hắn phải bù đầu bù cổ chuẩn bị cho kỳ thi đi du học, cho nên mọi thứ về Trần Diệp hắn đã sớm quên.
Sau khi Trần Diệp viết thư, y chờ mãi cũng không nhận được hồi âm, lại không dám gửi tiếp vì sợ làm phiền hắn, ông nội Tạ Tây Hoa cũng chẳng hay biết gì về thư từ giữa Tạ Tây Hoa và Trần Diệp, thế nên sự việc cũng không còn được nhắc đến.
Trần Diệp đợi hơn một năm nhưng người nọ vẫn bặt vô âm tín, mãi đến sau này khi liên lạc với ông nội Tạ Tây Hoa qua thư, y mới biết Tạ Tây Hoa đã ra nước ngoài.
. . .