Love Affair / Diễm Ngộ - Chương 11
Chương 11
“Phẫu thuật chắc chắn suôn sẻ, ông không cần lo lắng gì cả, chúng con ở bên ngoài đợi ông.” Trần Diệp nắm lấy tay ông lão đang nằm trên giường, chuẩn bị tiến vào phòng mổ.
Tạ Tây Hoa vòng tay ôm eo Trần Diệp: “Nhất định sẽ không sao, đợi khi ông khỏe, phải tham dự đám cưới của tụi con đấy.”
Ông lão nhìn hắn cười nhạo một tiếng, rồi quay đầu nói với Trần Diệp: “Con còn nhớ lời ông dặn tối qua chứ?”
“Vâng, con đã nhớ rõ.”
Tạ Tây Hoa liếc y một cái.
Ông vươn hai tay, xoa xoa lấy mặt Tạ Tây Hoa và Trần Diệp, nhắm mắt lại nói: “Hai con đi đi.”
Nước mắt của Trần Diệp ứa ra, y nhanh chóng đứng dậy, ngăn lệ rơi xuống. Cánh cửa phòng mổ mở ra, ông được các y tá đẩy vào bên trong.
Có lẽ đây là lần cuối cùng nhìn thấy nhau…
Đời người có hai nỗi đau lớn nhất, sống chia ly và chết ly biệt. Khi Trần Diệp đến đây, y tưởng mình sẽ trải qua nỗi đau phải sinh ly, thế nhưng không ngờ lại trái ngược.
“Cơ hội là 50%, em đừng quá lo lắng.” Tạ Tây Hoa nói.
“Em biết.” Trần Diệp nhắm mắt ngồi xuống, “Em bây giờ có cảm giác như đang nằm mơ, cứ nhớ đến từng việc nhỏ nhặt mà lão chủ tịch đã làm cho em, em không thể chịu được.”
Tạ Tây Hoa đồng cảm.
Con muốn phụng dưỡng nhưng cha mẹ không còn, hắn chợt nhớ đến câu nói này, lập tức hối hận chất chồng, khó có thể giữ bản thân bình tĩnh.
“Tối qua ông nội đã nói gì với em?” Tạ Tây Hoa hỏi.
“Lo liệu việc an táng.” Trần Diệp vẫn khép mắt.
Cha mẹ của Tạ Tây Hoa qua đời khi hắn còn nhỏ, khi đó hắn ban đêm tìm khắp nhà không thấy mẹ mình đâu, trong vài tháng mắc bệnh trầm cảm nặng. Tuy bây giờ không nghiêm trọng đến mức này, nhưng nỗi đau nhất định cứa sâu hơn nhiều. Ông nội đêm qua gọi Trần Diệp đến bên giường, muốn y hứa với ông rằng về sau phải chăm sóc hắn thật tốt.
Tạ Tây Hoa ngồi xuống bên cạnh hắn, tựa đầu hắn vào hõm cổ hắn, nhỏ giọng nói: “Anh cảm thấy hiện tại mình thật sự rất bất hiếu.”
Trần Diệp vòng tay qua vai hắn: “Còn có 50% cơ hội.”
Nói là 50%, nhưng ai cũng biết xác suất chỉ khoảng 20%. Trần Diệp đột nhiên cảm thấy hõm cổ có chút ươn ướt, cúi đầu dựa vào hắn, ôm lấy hắn chặt hơn.
Ca phẫu thuật kéo dài tám tiếng, Tạ Tây Hoa chở Trần Diệp mua đồ ăn, Trần Diệp mua bánh mì, nhưng cả hai người đều không ăn một miếng. Hai giờ sáng, bên trong phòng có động tĩnh, bác sĩ đầy mồ hôi bước ra ngoài.
“Kết quả như thế nào?” Tạ Tây Hoa sắc mặt tái nhợt.
Trái tim của Trần Diệp như bật nảy khỏi cổ họng.
Bốn tháng sau.
Tạ Tây Hoa một tay đút túi quần, tay còn lại giơ lên nhìn đồng hồ. Ở sân bay dòng người ra vào tấp nập, Tạ Tây Hoa nhìn thấy một bóng người mặc áo sơ mi trắng từ xa đi tới, liền lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc.
Thanh niên áo sơ mi trắng lấy điện thoại di động từ trong túi trả lời.
“Máy bay đáp muộn quá.” Tạ Tây Hoa nói.
Người mặc áo sơ mi trắng ngẩng đầu nhìn hắn: “A, trễ tận hai tiếng, anh đợi có lâu không?”
“Không, anh cũng vừa mới tới.”
…Mới tới bốn tiếng trước.
Trần Diệp xách hành lý, trải qua lần kiểm tra hải quan cuối cùng rồi bước ra ngoài. Tạ Tây Hoa giúp y xách hành lý, cười nói: “Ông nội không sao chứ?”
“Sức khỏe ổn định, tâm trạng cũng rất tốt, em vừa cùng ông đi Hoàng Thạch, ông có vẻ rất vui.” Trần Diệp suy nghĩ một chút rồi nói: “Sau ca phẫu thuật thì quá trình hồi phục rất suôn sẻ. Bác sĩ nói nếu bệnh không tái phát, cơ thể có thể chống đỡ thêm năm sáu năm cũng không thành vấn đề.”
“Tháng sau anh sẽ đến thăm ông.” Tạ Tây Hoa nói.
Ca phẫu thuật thành công, Tạ Tây Hoa bận việc công ty nên ở cùng ông nội hơn một tuần mới về nước, để lại Trần Diệp đợi ông xuất viện. Có lẽ là do tâm trạng không tồi nên cơ thể ông hồi phục cực kỳ tốt, gương mặt dần dần có da thịt.
Hai người đã hơn ba tháng không gặp nhau, vừa lên xe, Tạ Tây Hoa đã kéo cằm y hôn một cái. Trần Diệp lợi dụng tình thế, tiếp tục dây dưa với hắn, Tạ Tây Hoa bình tĩnh ghì y lại: “Nơi này có người.”
“Em biết.”
Tiểu hồ ly. Từ lần đầu gặp nhau đã giở trò mê hoặc hắn.
Xe vụt chạy trên đường cao tốc, Trần Diệp lấy ra một túi nhỏ đựng thứ gì đó, mỉm cười nói: “Đây là cá ông nội tự tay bắt được, ông phơi khô bảo em mang về, nếu anh có uống rượu thì lấy ra nhắm.”
Tạ Tây Hoa phì cười.
Nghe là biết không phải ý tốt gì, bảo đảm cái kia khó ăn cực kỳ.
Trần Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ, vui vẻ bảo: “Lúc ta rời nước tiết trời lạnh thấu xương, giờ trở về thì đã là mùa xuân, mọi thứ nở rộ cả rồi.”
Tạ Tây Hoa cong khóe môi: “Lâu như vậy không về nhà, không sợ anh thay lòng đổi dạ à?”
“Không sợ.” Trần Diệp tuy không nhìn hắn, nhưng vành tai y lại đỏ lên, “Em biết anh chỉ mê cơ thể em thôi.”
Vừa trở về nhà, đặt hành lý xuống, Tạ Tây Hoa không nói một lời liền bế y lên, ném y lên ghế sofa. Trần Diệp cảm giác như toàn bộ quần áo mình sắp bị xé toạt, thở hổn hển nói: “Đợi em tắm trước đã.”
“Anh tắm giúp em.” Tạ Tây Hoa cởi khóa quần của y, ôm y vào phòng tắm rồi mở vòi sen.
Cả cơ thể bị nướt xối ướt đẫm, hai người còn chưa kịp cởi quần áo xong, Tạ Tây Hoa đẩy y, khiến tay y chống vào kính. Thân thể hai người dính sát rịt, thế rồi hai chân của Trần Diệp bị tách mở, có thứ gì đó dày và cứng chực chờ tại miệng huyệt y, Trần Diệp thở hổn hển nhìn vào tấm gương trước mặt, khàn giọng nói: “…Nhớ anh lắm.”
“Nhớ gì của anh?” Tạ Tây Hoa chậm rãi đẩy vào.
“…Nhớ cái này.” Trần Diệp chạm vào hình ảnh phản chiếu của hắn trong gương, rồi cầm lấy ngón tay hắn đưa vào miệng, “Còn có ở đây.”
Tiểu hồ ly này quá lắm rồi… ai có thể cưỡng lại được chứ?
Chiếc lưỡi hồng quấn quanh ngón tay của hắn… Tạ Tây Hoa cảm thấy toàn thân bốc lên ngọn lửa thiêu đốt, hắn đột nhiên hít một hơi sâu, bên dưới rút ra, không thèm động nữa.
Trần Diệp khó hiểu quay đầu lại, nâng cái mông trắng nõn lên, cọ cọ vào vật cứng rắn kia, dùng tay vuốt ve: “Sao vậy?”
Tạ Tây Hoa nghiến răng nghiến lợi. Sao trăng cái gì. Hắn sắp sửa muốn bắn!
Trần Diệp nâng mông lên, dẫn dắt vật kia của hắn đến miệng huyệt mình.
Tạ Tây Hoa ôm eo y: “Gần bốn tháng không gặp nhau, trong thời gian qua, anh cũng chưa từng tự an ủi.”
Trần Diệp không biết hắn đang muốn nói cái gì: “…Thì sao?”
“Thì em cứ như vậy anh sẽ sớm…” Dương vật giật nảy khi cảm nhận được hơi ấm ướt át quấn chặt lấy, Tạ Tây Hoa mất đi khả năng ngôn ngữ, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ trầm thấp của Trần Diệp
Khốn kiếp, hắn quyết hôm nay phải mần thịt con cáo nhỏ này!
Hắn cầm lấy bộ phận nam tính của Trần Diệp, chậm rãi xoa từ dưới lên trên, miệng ngậm lấy đầu vú ửng đỏ của đối phương, ở mặt sau của y thì công kích không ngừng. Hắn nghiến răng im lặng kiềm chế bản thân không bắn sớm, nhưng Trần Diệp lại không nhịn được nữa, hấp tấp nói: “Chậm lại một chút, em sắp bắn rồi…”
Bị giày vò ở phía trước lẫn phía sau như vậy, để xem lần sau còn dám khiêu khích hắn hay không!
Tay của Tạ Tây Hoa nhào nặn tính khí của y, sau đó ấn mạnh, Trần Diệp rùng mình vì áp lực, nhắm mắt lại, một chất đục màu trắng bắn lên eo của Tạ Tây Hoa. Y còn đang yếu ớt thở dốc thì Tạ Tây Hoa vẫn tiếp tục đâm rút bên trong y, động tác càng lúc càng vồn vã, đột nhiên đầu óc hắn trống rỗng, cơ thể căng cứng, rồi cũng đạt đến cao trào.
Dòng tinh dịch trắng đục hòa trộn, khó có thể phân biệt được là của ai.
Tạ Tây Hoa giả vờ như không có chuyện gì, hôn lên điểm đỏ tấy trên ngực y: “Anh còn chưa đủ sướng đâu.”
Trần Diệp nghiến răng nghiến lợi: “Anh lại muốn thế nào?”
“Không muốn thế nào hết.” Tạ Tây Hoa chậm rãi hôn lên cơ thể y, vật chôn sâu trong cơ thể y lại bắt đầu cương cứng, “Anh chỉ nghĩ là, đêm nay chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi.”
Đêm vẫn còn dài, hiện tại, hắn cảm thấy bên trong mình dường như có luồng sức mạnh vô hạn.
Tin tức Tạ Tây Hoa sắp kết hôn lan truyền như vũ bão, khiến bạn bè trong giới phải há hốc mồm.
Trong giới, Tạ Tây Hoa được xem như mặt trời không bao giờ lặn, thông thường khi ai bị gia đình thúc ép kết hôn thì sẽ lấy Tạ Tây Hoa làm lá chắn. Lần trước, hắn trước mặt mọi người từ chối tình cảm của tiểu thư gia thế hiển hách kia, dính phải không ít chỉ trích.
Mọi người đều biết Tạ Tây Hoa cả nam lẫn nữ đều ăn, nhưng khi hắn tuyên bố kết hôn, không ai ngờ rằng là với một người đàn ông. Hôn nhân đồng tính không thể tổ chức ở trong nước, nhưng cũng không sao, nghe nói Tạ chủ tịch đã tự tay sắp xếp ổn thỏa rồi.
Phía phụ huynh coi như đã đồng ý.
Đồng thời, những bức ảnh của Trần Diệp cũng được tung ra.
Ngoại hình ưa nhìn, tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng, cùng Tạ Tây Hoa chung sống đã gần một năm.
Có vẻ như lần này là nghiêm túc.
Bạn bè thân thiết đều biết trong lòng Tạ Tây Hoa đã có người thương, giờ phút này nhân vật kia là ai khỏi nói cũng biết, từ cái cách mà hắn cười đến tận mang tai khi báo tin cũng đủ hiểu.
Đây quả thật là dấu chấm cho cả một kỷ nguyên.
Mặt trời lặn rồi, ôm người yêu lên giường, đánh một giấc thật ngon thôi.
—
Buổi tối có cuộc hẹn uống rượu cùng khách hàng, Tạ Tây Hoa dẫn Trần Diệp đến một quán bar nhỏ. Khách hàng mời đến hai nam sinh phục vụ, Tạ Tây Hoa cười bảo Trần Diệp: “Xem người ta mớm rượu thế nào kìa, em cũng nên học tập đi.”
Trần Diệp liếc hắn một cái: “Em cũng có thể.”
Tạ Tây Hoa không khỏi cười khẽ: “Thật sao? Chờ người đi rồi nhớ đút cho anh đó.”
Một lúc sau, vị khách rời đi, chỉ còn hai người trong căn phòng nhỏ tối tăm, trên bàn vẫn đầy đủ thức ăn và rượu. Vừa rồi cả hai đều uống không ít, Tạ Tây Hoa ôm Trần Diệp ngồi lên đùi mình, nâng ly rượu lên, rủ rỉ: “Em không phải kinh nghiệm đầy mình sao? Đút cho anh đi.”
Trần Diệp đưa rượu lên môi nhấp một ngụm, ra vẻ thuần thục mà áp vào môi hắn, làm vẩy chút rượu lên cổ Tạ Tây Hoa. Y mỉm cười, liếm láp cổ hắn, cắn nhẹ vào hầu kết hắn: “Lần này em lại làm không tốt rồi.”
“Không sao.” Tạ Tây Hoa bị cắn đến ngứa ngáy, giơ chân lên: “Bù lại, mấy phương diện khác lại hầu hạ rất tốt.”
“Phương diện nào cơ?”
“Em nói thử xem?”
Trần Diệp khẽ đung đưa eo, khuôn mặt đỏ bừng, thấp giọng cười: “Rất có kinh nghiệm hầu hạ…vật thô to kia của anh…”
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, có người mở cửa bước vào: “Các ngài còn cần gì nữa không ạ?”
Trần Diệp nhanh chóng buông hắn ra, suýt chút nữa té nhào xuống đất: “Không cần, chúng tôi cũng chuẩn bị rời đi rồi.” Y quay đầu nhìn về phía Tạ Tây Hoa lúc này đang mỉm cười lau miệng, vẻ mặt bất cần. May mắn thay khi nãy chỉ dùng miệng quấn quýt, quần áo vẫn gọn gàng chỉn chu.
Người phục vụ đi ra ngoài, Tạ Tây Hoa vui vẻ ôm y vào lòng, lại đưa cho y một ly rượu: “Từ nay về sau anh đã là của riêng em, có vui không?”
Trần Diệp mỉm cười, ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn.
Hai người đi ra khỏi quán bar nhỏ, Tạ Tây Hoa ôm y vào lòng, cả hai đi ngang qua một con hẻm tối tăm. Tạ Tây Hoa dừng bước, hạ giọng nói: “Chẳng phải em còn nợ anh một thứ chưa trả sao?”
“Nợ gì cơ?”
Tạ Tây Hoa không trả lời, kéo y vào trong hẻm, hai người không biết đi bao lâu, hắn mở một cánh cửa nhỏ, dẫn y vào bên trong.
Bên trong tối mịt mùng, hình như là kho chứa đồ, Trần Diệp mím môi cười: “Tổng giám đốc định làm gì em?”
“Đòi nợ.”
Môi y hé mở, cảm nhận được đầu lưỡi trơn tru xâm nhập, Tạ Tây Hoa vội vàng lột bỏ quần áo y.
Cảnh tượng quen thuộc đến mức hô hấp Trần Diệp trở nên gấp rút, Tạ Tây Hoa đặt y lên bàn, dang chân y ra, rồi thúc vào.
Vật vừa dày vừa thô to kia không ngừng đâm sâu trong cơ thể y, Trần Diệp dường như quay trở lại cái đêm bốc đồng khó quên bốn năm trước.
Y ôm chặt lấy cổ hắn: “Em yêu em.”
Tạ Tây Hoa thì thào: “Anh cũng yêu em.”
Vĩnh viễn yêu em, em là cuộc gặp gỡ đẹp nhất đời anh.
-Chính văn hoàn-
PN (Toàn văn hoàn)
PHIÊN NGOẠI: Bí mật
Bàn tay của cậu trai bên cạnh lơ đãng chạm vào chân hắn.
Tạ Tây Hoa nhếch môi.
Người này là Tạ Tây Hoa mướn để chiêu đãi đối tác của mình, nhưng từ lúc bước vào cho tới khi ngồi trong lòng người đối tác, ánh mắt cậu ta thi thoảng cứ lướt về phía hắn.
Mọi người đều cho rằng hắn là loại người tùy tiện, ai dâng lên trước mặt cũng không cự tuyệt. Hắn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Tuy nhiên, trên thực tế, rất ít người biết được sự thật.
Hắn không những cự tuyệt người khác, mà còn rất thường xuyên. Bởi vì hầu hết thời gian, hắn luôn có cảm giác như mình bị quấy rối.
Nếu nói ra điều này, người khác sẽ nghĩ đầu óc hắn có vấn đề, nên hắn chỉ nghĩ mà chưa từng giãi bày cùng ai.
Cậu trai kia vươn lưỡi, liếm vào tai người đối tác, nhưng ánh mắt vẫn luôn hướng về Tạ Tây Hoa.
Tạ Tây Hoa cố gắng cảm nhận điều gì đó, nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc, thờ ơ nhấp một ngụm rượu.
Khi vừa chớm tuổi 20 còn cảm thấy mới mẻ thú vị, nhưng sau này, hắn đã nhìn thấu mọi thủ đoạn mánh lới.
Có lẽ đã đến lúc tìm một cô gái xinh đẹp lập gia thất rồi…
Nghĩ đến đó, hắn bỗng dưng thấy không cam lòng. Không được, đó cũng không phải là điều hắn muốn.
Vậy rốt cuộc hắn muốn gì?
Tâm trí lại phiêu dạt về đêm hai năm trước.
Tại sao chưa từng có ai có khả năng mê hoặc hắn đến nhường này?
Nam sinh kia thiếu kinh nghiệm, kỹ thuật thì luộm thuộm, nhưng tình cảm mãnh liệt của y khiến hắn không tài nào cưỡng lại được. Thiếu niên này rõ ràng là thích hắn, không biết đã nhẫn nhịn bao lâu, đến khi tình cảm có dịp bộc phát thì vô phương khống chế.
Trong bóng tối nóng hừng hực, khát vọng hòa cùng cảm giác bồn chồn khiến trái tim Tạ Tây Hoa không ngừng rung động.
Nhóc này rốt cuộc là ai? Tiểu hồ ly này từ đâu chui ra?
Chưa từng ai có khả năng làm trỗi dậy những xúc cảm kia từ hắn, điều đáng hận chính là hắn còn chưa kịp hỏi tên, nhóc ấy đã chẳng nói một lời mà chuồn đi mất dạng.
Hắn muốn bắn thật sâu trong cơ thể y, muốn làm y đến mức buộc đối phương phải nỉ non nói thích hắn, muốn cùng y lưỡi môi giao hòa.
Phải, hắn đã động lòng rồi.
Nhưng chẳng ai thèm đoái hoài.
Để hắn nếm được mùi vị khó quên kia, rồi lại bưng đi mất, không cho hắn có cơ hội thưởng thức lần nữa.
Tạ Tây Hoa chào đối tác, rời khỏi căn phòng nhỏ, bước vào phòng vệ sinh. Đây là phòng vệ sinh riêng tư, hắn đóng cửa lại, tựa lưng vào tường, mở khóa quần.
Hắn tuy không nhớ rõ khuôn mặt của cậu nhóc kia, nhưng lại nhớ kĩ xúc cảm cơ thể y. Chiếc lưỡi nóng ẩm của y khuấy động trong miệng hắn, làn da trắng nõn của y, khi hắn tiến vào, bên trong vừa chặt vừa trơn trượt…
Nơi kia đã cứng đến mức khiến hắn đớn đau, hắn dùng tay di chuyển lên xuống, miệng phả ra từng làn hơi hổn hển.
Chết tiệt thật. Một ngày nào đó, đừng để tôi bắt được em!
-Toàn văn hoàn-