Love Affair / Diễm Ngộ - Chương 10
Chương 10
Đây là một bữa tiệc sinh nhật vô cùng sang trọng.
Tạ Tây Hoa và chủ nhân bữa tiệc vốn là bạn học cấp ba, vì vậy khách đến dự đa phần là bạn cùng lớp với hắn, hầu hết đều là thành phần tinh anh trong xã hội. Tạ Tây Hoa có vòng bạn bè rộng rãi, gần như quen biết tất cả mọi người ở đây, vừa thấy hắn bước vào, mọi người liền vây quanh, chèo kéo hỏi han hắn, tạo thành đám đông sôi nổi.
Trần Diệp tìm một chỗ ngồi xuống, tự rót cho mình một ly nước lọc.
Công việc của y vẫn như cũ, ở trong góc chờ Tạ Tây Hoa xong việc, chỉ là không ngờ tối nay y phải mặc bộ đồ này, thu hút vài ánh mắt khó hiểu.
Y vốn không xấu, nhưng khi mặc bộ vest trị giá 15.000 USD, khí chất của y thực sự đạt đến tầm cao mới.
Đột nhiên phía sau có người cất giọng: “Ơ kìa? Đây không phải là đàn em sao?
Y lập tức quay người lại: “Chào anh, học trưởng.”
Vị kia là một thanh niên khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, từng là đàn anh năm cuối sống chung ký túc xá với y thời đại học. Đối phương xuất thân từ gia đình khá giả, mà còn là người địa phương, anh ta vốn dĩ không cần phải ở ký túc xá, giữ một phòng cũng chỉ để trải nghiệm cuộc sống mà thôi. Trong mắt anh ta, Trần Diệp cũng chỉ là đàn em quen mặt. Từ khi trở thành trợ lý của Tạ Tây Hoa, Trần Diệp đã tình cờ gặp qua người này vài lần, lúc đó y vẫn luôn cúi đầu, cật lực tránh né, đối phương cũng chưa từng nhìn kĩ y, mãi cho đến hôm nay anh ta mới nhận ra y.
“Đã lâu không gặp, sao cậu lại đến đây?”
Có vẻ đối phương còn không nhớ tên y.
Trần Diệp nhanh chóng giới thiệu: “Em hiện tại đang làm trợ lý cho Tạ tổng.”
“Ra là vậy. Với năng lực của cậu, làm trợ lý chẳng phải quá lãng phí sao?” Người đàn ông ngồi xuống nói: “Anh nhớ thành tích trước kia của cậu không tồi.”
Trường đại học của họ không phải ai muốn cũng có thể vào, có rất ít người thành tích kém cỏi, lời này cũng chỉ là lời khách sáo lấy lệ. Ngược lại, người trước mặt y vừa có gia thế tốt, vừa luôn giữ vững thành tích xuất sắc mới được xem là hiếm có.
Trần Diệp không ngờ chỉ một bộ trang phục cũng có thể thu hút người đến bắt chuyện cùng mình. Vị học trưởng ngồi xuống bên cạnh y, cười nói: “Hồi đó thấy em lúc nào cũng chăm chỉ vùi đầu vào sách vở, ít nói chuyện với em lắm. Không ngờ bộ dáng thật sự của em là thế này…”
Trần Diệp mỉm cười: “Sau khi đi làm cũng đã biết chăm chút bản thân hơn.”
Đối phương cười ha ha: “Đúng vậy, đúng vậy, sửa sang lại một tí là ổn ngay thôi.”
Trần Diệp thản nhiên lia mắt về phía Tạ Tây Hoa, phát hiện hắn đang ngồi cùng đám bạn, bên cạnh hắn là nhân vật nữ chính của bữa tiệc sinh nhật ngày hôm nay. Ánh mắt Tạ Tây Hoa hướng đến y, mang theo vẻ lạnh lẽo u ám, Trần Diệp thầm nghĩ: Anh nhìn cái gì, chẳng phải anh cũng đang thân mật ngồi sát bên cô gái kia sao?
Khi y uống vơi nửa cốc nước, cách đó không xa bỗng dâng lên trận nhốn nháo, Trần Diệp lập tức ngẩng đầu, thấy bên cạnh Tạ Tây Hoa hiện giờ đang rất hỗn loạn. Cuối cùng, từ những tiếng động huyên náo xung quanh, y mới biết rằng cô nàng chủ tiệc sinh nhật kia từ thời trung học đã thầm mến Tạ Tây Hoa, mấy năm gần đây cả hai mới gặp lại nhau, cô nàng đợi đến bữa tiệc ngày hôm nay để thổ lộ tình cảm của mình.
Mọi người ai ai cũng đều đốc thúc Tạ Tây Hoa mời nàng nhảy một điệu, khích lệ hai người hôn môi.
Trần Diệp tựa lưng vào ghế sofa, nhìn tình huống náo nhiệt trước mắt, sau đó lại cầm cốc nước lên uống. Trước đây Tạ Tây Hoa muốn chơi đùa bừa bãi, y có thể can thiệp, nhưng hiện tại, việc hắn tìm được bạn đời cố định lại không mâu thuẫn với ý muốn của ông nội.
Người đàn anh ở bên cạnh cảm thán: “Tạ tổng đi đến đâu cũng không thiếu người mến mộ.”
Đúng vậy, tuy thành tính học tập chẳng ra đâu, thái độ làm việc không đủ nghiêm túc, tính cách không đủ dịu dàng, nhưng đi đến đâu cũng đều trở thành tâm điểm của mọi người.
Hồi lớp sáu đã như vậy, bây giờ vẫn như vậy.
Sắc mặt Tạ Tây Hoa càng ngày càng khó coi, hắn lạnh lùng liếc xéo Trần Diệp. Người đàn ông của em sắp bị người ta ủn đi rồi đó, bộ em không lo lắng tí nào hả?
Trần Diệp trong lòng hiểu rõ. Tạ Tây Hoa cũng không phải là kẻ ngốc, với bối cảnh khổng lồ của gia đình cô gái kia, hoặc là hắn quyết định kết giao cùng nàng, hoặc là không nên rớ tới. Nhưng khả năng Tạ Tây Hoa có thể toàn tâm toàn ý sống cùng một người đến hết đời là việc không tưởng. Ít nhất thì đối với cô gái này, đây là điều bất khả thi.
Cô gái kia cũng thông minh, lựa dịp sinh nhật mình mà tỏ tình, biết rõ Tạ Tây Hoa không thể khiến nàng mất mặt trước nhiều người mà thẳng thừng từ chối. Sau này họ ở cùng nhau, việc chia tay cũng sẽ gian nan hơn khi có sự can thiệp của bố mẹ nàng.
Cưỡi hổ khó xuống, Tạ Tây Hoa sẽ làm gì đây?
Ánh mắt Tạ Tây Hoa lại hướng về phía Trần Diệp, lần này ánh lên vẻ ấm ức.
Trần Diệp im lặng nhìn hắn, y không có tư cách gì can ngăn chuyện tình cảm của hắn cả.
Có người thấy hắn sắc mặt không vui, bầu không khí trở nên lạnh lẽo, huých lấy vai hắn nói: “Là bạn học lâu năm, giờ người ta đã bày tỏ tâm ý với ông rồi, sao lại đứng đực ra thế? Mau cùng nhau nhảy một bài rồi tặng người ta một nụ hôn đi chứ?”
Cái lí lẽ quái đản gì đây? Hắn cũng chả phải thằng ngu, nếu giới tính đảo ngược, liệu đứa con gái nào cũng phải hôn rồi khiêu vũ với mọi thằng đã tỏ tình mình chắc?
Tạ Tây Hoa cười nói: “Kẻ như tôi mà cũng được vị tiểu thư đây để mắt đến, quả thật là vinh hạnh. Nhưng thú thật thì, dạo gần đây tôi bị một người mê hoặc, đến mức mỗi đêm đều tâm loạn, ăn ngủ không yên, đã không còn tâm trí nghĩ đến ai khác nữa rồi.”
Bầu không khí ngay lập tức tụt xuống độ âm.
Nghe xong lời này, tất cả mọi người có mặt đều không biết nên nói gì, cô gái kia ôm mặt rời đi, khắp nơi vang lên tiếng xì xào chỉ trích Tạ Tây Hoa.
Tên tuyệt tình. Thằng đàn ông vô tâm.
Có người thấp giọng thở dài: “Biết là cậu thật lòng, nhưng đâu cần ăn ngay nói thẳng như thế.”
Tạ Tây Hoa nhấp một ngụm rượu đáp: “Từ hồi trung học danh tiếng tôi vốn đã chẳng tốt lành, giờ nát thêm chút có là gì.”
Một người trong nhóm bạn lẩm bẩm, “Nghe nói hôm nay cô ấy định tỏ tình, tớ đã cố khuyên ngăn rồi mà cô ấy không chịu nghe. Tớ biết trong lòng cậu đã sớm có người khác nhưng chịu không nói ra đấy thôi. Rõ ràng là từ bốn năm trước cậu tự dưng bắt đầu thủ thân như ngọc…”
Tạ Tây Hoa đột nhiên cắt lời: “Không có chuyện đó.”
Người bạn giật mình ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tạ Tây Hoa tuy đang nói chuyện với mình nhưng ánh mắt lại tập trung vào người trợ lý vừa đi tới.
Trần Diệp cúi đầu đi đến bên cạnh hắn: “Tổng giám đốc, máy móc trong xưởng bị hỏng rồi, ta cần tìm người sửa chữa ngay trong đêm nay.”
Tạ Tây Hoa nhận lấy điện thoại, thấp giọng nói: “Nãy giờ em đã nghe được bao nhiêu?”
“Không nghe thấy gì hết.”
Trong công ty xảy ra sự cố nên Tạ Tây Hoa và Trần Diệp rời đi trước.
Tạ Tây Hoa cúp điện thoại: “Chắc không có chuyện gì nghiêm trọng đâu.”
Đúng là không phải chuyện gì lớn. Để tránh làm cấp trên lo lắng, bên xưởng đã tranh thủ liên hệ bộ phận sửa chữa, mọi việc đã được xử lý xong xuôi rồi, khi nãy gọi điện chỉ là theo thủ tục mà thông báo tình hình thôi. Vừa may, Tạ Tây Hoa cũng không muốn nán lại bữa tiệc kia nữa.
Trần Diệp trông có chút quái lạ, chỉ chuyên tâm lái xe mà không nói lời nào.
Tạ Tây Hoa liếc y một cái: “Đang suy nghĩ gì thế?”
“Không gì cả.”
Hừ! Rõ ràng là đang nói dối.
“Phải bỏ lại bạn học cũ nên không cam lòng à?” Tạ Tây Hoa ngữ khí tràn đầy chua chát.
“…Sao lại có gì không cam lòng. Dù sao anh ta cũng không vì ai mà thủ tiết tận bốn năm.”
Tạ Tây Hoa biến sắc. Thằng nhóc đáng ghét này, rõ ràng vừa nãy đã nghe được mồn một mà lại dám bảo không có!
“Không có vụ đó!” Tạ Tây Hoa sắc mặt lạnh lùng nói.
Trần Diệp nhìn thẳng về phía trước: “Ừm, không có, tổng giám đốc nói thế nào thì là thế đó.”
Sau khi về nhà, Tạ Tây Hoa tựa người vào ghế sô pha, nhìn thấy Trần Diệp cởi áo khoác vest treo lên tường, sau đó lấy laptop ra, hắn bảo: “Đến nằm với anh đi.”
“Em phải soạn email đã.”
Tạ Tây Hoa không nói gì, kiên nhẫn nhìn y gõ email. Trần Diệp bấm “Gửi” xong, thấy Tạ Tây Hoa vẫn đang chăm chú nhìn mình, đi tới nằm bên cạnh hắn: “Tổng giám đốc muốn làm gì? Muốn làm em sao?”
“Ừ.” Tạ Tây Hoa sờ sờ lỗ tai y, “Lạnh quá.”
“Vậy tổng giám đốc sưởi ấm cho em đi,” Trần Diệp xoa xoa chóp tai lạnh ngắt của mình, “Chẳng phải muốn làm em sao? Chỉ cần vài hiệp sẽ ấm ngay thôi.”
Cái tên hồ ly tinh này.
Chỉ cần một lời cũng đủ khiến hắn xốn xang.
Tay Trần Diệp luồn vào trong cổ áo của Tạ Tây Hoa, nhẹ nhàng xoa xoa hai điểm nhô ra trên ngực hắn. Tạ Tây Hoa nhìn y, nghẹn lời: “Em làm gì vậy hả?”
Trần Diệp cúi đầu không nói gì, chỉ tập trung xoa xoa nắn nắn.
Tạ Tây Hoa xoay người đè y xuống: “Sao hôm nay nhiệt tình thế?”
Cũng nhiệt tình như đêm bốn năm trước.
Trần Diệp mím môi, khàn giọng nói: “Anh đối với em, là thích sao?”
Miệng Tạ Tây Hoa khô khốc, hắn còn chưa kịp nói gì, đã nghe Trần Diệp lập tức bảo: “Em sai rồi, vừa rồi không nên hỏi vấn đề như vậy.”
Cổ họng Tạ Tây Hoa nghèn nghẹn, hắn nắm lấy cằm y, thô bạo hôn y. Trần Diệp khẽ rít lên, nhưng Tạ Tây Hoa lại không hề buông tha, xoay người đè y xuống, ôm hôn y như muốn cấu xé y thành từng mảnh.
“Anh đã tâm niệm một người suốt bốn năm,” Tạ Tây Hoa nhìn vào nỗi xót xa hằn trong mắt y, “Kể từ hôm đó, anh đã không còn cảm giác gì với bất kỳ ai nữa, biết bao năm qua vẫn luôn băn khoăn người kia đến tột cùng là ai.”
Lời nói của hắn khiến cả người Trần Diệp rúng động.
Tạ Tây Hoa chậm rãi dịch người, “Đã từng tưởng tượng đến cảnh gặp lại em ấy sẽ như thế nào, đối diện với em ấy sẽ phải nói gì…Hiện tại, anh chỉ biết một điều rằng, anh muốn giữ em ấy bên mình cả đời.”
Nước mắt của Trần Diệp cứ thế mà rơi xuống.
Tạ Tây Hoa nhấc chân y lên, chậm rãi tiến vào: “Anh thích em, muốn em. Anh biết em cũng muốn anh mà.” Hắn xoa lấy dương vật dần cứng rắn của Trần Diệp, từ tốn rút ra: “Làm sao vậy?”
Hô hấp của Trần Diệp ứ đọng.
Tạ Tây Hoa mỉm cười: “Tự mình chuyển động xem.”
“…em không được.”
Tạ Tây Hoa một lần nữa đâm vào, hai chân Trần Diệp run rẩy, ngón chân co quắp.
“Còn không nghe lời?” Tạ Tây Hoa lại rút ra.
Trần Diệp thều thào: “Đừng, đừng như vậy mà, em không thể–”
Thế rồi, lỗ nhỏ đằng sau lại bị vật cứng rắn lấp đầy, khiến thần kinh y tê dại, Trần Diệp bật ra tiếng rên khẽ, không tự chủ cong người, phóng thích trong tay Tạ Tây Hoa.
Tạ Tây Hoa tiếp tục chậm rãi vuốt ve y: “Bây giờ thì sao?”
Cơ thể Trần Diệp bây giờ đã mềm nhũn.
Tạ Tây Hoa bế y ngồi lên đùi mình, tay bôi tinh dịch quanh mép huyệt của y, rồi lại chậm rãi đem dương vật đang hưng phấn của hắn tiến vào.
“Vẫn còn sớm, anh chưa có bắn đâu.” Tạ Tây Hoa đặt một nụ hôn lên môi y, “Em chẳng phải muốn làm tình nhân bí mật của anh sao? Chính cung chỉ là bình phong, tiểu tam mới là chân ái. Anh biết em thích anh, tương lai anh cũng không cần chính cung chính thất gì cả. Sau này mọi rượu tiên nước thánh, mọi sủng ái đều dành cho em hết, có được không?”
Sáng sớm hôm sau.
Trần Diệp nằm trên người Tạ Tây Hoa, mồ hôi đầm đìa, môi phả ra tiếng thở dốc yếu ớt.
Mấy ngày nay có chút hoang dâm vô độ, y thầm nghĩ.
Đã hơn một tháng kể từ bữa tiệc sinh nhật kia, kể từ khi Tạ Tây Hoa bày tỏ tâm ý với y, y ngày càng không kiềm chế được, hằng đêm buông thả mình trong nhục dục.
Eo, bụng và đùi y khắp nơi đều dính nhớp, Trần Diệp chậm rãi đứng dậy, thứ vật dày cứng ở lỗ sau thuận thế trượt ra ngoài, dòng chất lỏng trắng đục rỉ xuống đùi.
Tạ Tây Hoa cười rộ: “Cảnh này ngay cả AV còn phải chào thua.”
Phải rồi, lỡ mai này hắn không làm giám đốc nữa, thì bắt đầu nghiệp diễn AV coi bộ cũng ngon đó.
“Sắp tới giờ đi làm rồi.” Trần Diệp đầy áy náy nói.
Bây giờ y muốn khép chân lại cũng khó khăn, nơi kia vẫn còn ướt át, cảm giác rất khó chịu. Tạ Tây Hoa nhéo cái mông trắng nõn của y một cái, dùng ngón tay chọc vào cái lỗ sưng đỏ: “Tiểu hồ ly.”
Trần Diệp không còn gì để phản bác. Bây giờ y là ai? Dụ dỗ Tạ Tây Hoa thức thâu đêm đắm mình trong trụy lạc, không phải hồ ly thì là gì?
“Em đi tắm trước, tổng giám đốc ngủ thêm một lát đi.” Trần Diệp xuống giường lượm nhặt quần áo.
Không lâu sau, có tiếng nước từ phòng tắm truyền đến.
Tạ Tây Hoa dạo này không còn hứng thú đi chơi đêm nữa, ngược lại, chỉ cần một ngày không gặp Trần Diệp, hắn liền cảm thấy bứt rứt, có lúc cùng người khác uống rượu hàn huyên, tâm trí lại bay xa đến chân trời nào.
Trước đây, công việc và các mối quan hệ cá nhân là thứ giúp hắn xao lãng quên đi phiền muộn, giờ đây, trong đầu hắn lại có thứ còn gây nghiện hơn.
Trần Diệp từ phòng tắm đi ra: “Em xuống lầu mua đồ ăn sáng, anh mau đi tắm đi.”
Tạ Tây Hoa xuống giường, cười bảo: “Sao anh vẫn thích bộ dạng khi nãy của em hơn vậy cà.”
Đúng vậy, khắp người bao phủ bởi tinh dịch của hắn, đây mới chính là dáng vẻ đẹp nhất.
Trần Diệp chẳng đáp lại lời nào, bước ra khỏi cửa.
Tạ Tây Hoa miệng ngâm nga chút giai điệu rồi vào phòng tắm. Lúc đi ra, hắn thấy Trần Diệp đang ngồi trước máy tính, bất động mà chăm chú.
Khi Tạ Tây Hoa chạm vai y, Trần Diệp giật mình rồi quay người lại, sắc mặt y có chút tái nhợt.
“Sao vậy?” Tạ Tây Hoa nhận thấy có gì không ổn.
“Không, không có gì.” Trần Diệp nhìn màn hình máy tính, “Ông nội hình như biết chuyện của chúng ta rồi, bảo em đi gặp ông ấy.”
“Ra nước ngoài gặp ông?”
“Ừm.”
Tạ Tây Hoa ngồi xuống bên cạnh y, bình tĩnh nói: “Sớm muộn gì cũng phải nói cho ông biết.”
Trần Diệp không biết phải đáp lại thế nào. Y dụ dỗ cháu trai người ta, giờ nên đối mặt với ông như thế nào đây?
Tạ Tây Hoa trấn an: “Để anh đi cùng em, đem sự tình nói cho rõ ràng, không có chuyện gì đâu, em đừng sợ.”
Trần Diệp lo lắng gật đầu.
Trần Diệp bước ra khỏi phòng tắm, dùng khăn lau mái tóc nhỏ giọt của mình. Chuyến bay kéo dài hai mươi tiếng đồng hồ khiến y giờ cảm thấy cả người lờ đờ, từng bước chân cũng nặng trĩu.
Tạ Tây Hoa đang nói chuyện điện thoại: “Tám giờ ông phải đi ngủ rồi, phải không? Vâng, hai chúng con đang ở khách sạn, sáng mai sẽ đến.”
Trần Diệp cúi đầu nói: “Ông nội đã biết anh cũng tới?”
“Ừ.” Tạ Tây Hoa nằm xuống giường, thâm ý nhìn y: “Em sợ à? Lỡ như ông nội phản đối chúng ta, em dự tính thế nào?”
Tình và nghĩa khó song toàn. Y đối với ông nội là lòng tận trung, mệnh lệnh của ông y tuyệt đối sẽ không làm trái. Nhưng nếu đối tượng là Tạ Tây Hoa, việc chia tay hay không đã không còn là lựa chọn dễ dàng như thế nữa.
Tạ Tây Hoa khẽ thở dài: “Anh đoán rằng em sẽ nói lời chia tay.”
Suy đoán của Tạ Tây Hoa không phải là vô căn cứ. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, y ở bên Tạ Tây Hoa cũng không dễ dàng gì.
Hai người họ khác nhau. Tạ Tây Hoa là cánh chim tự do, có thể đi theo bất kỳ con đường nào hắn thích, còn Trần Diệp lại bị xiềng xích khắp người.
Tạ Tây Hoa mỉm cười: “Biết gì không, Las Vegas chỉ cách đây một giờ đồng hồ, tối nay chúng ta tranh thủ đến nhà thờ làm lễ kết hôn, sáng sớm ngày mai về.”
“Kết hôn?”
Tạ Tây Hoa ghé sát y: “Chúng ta kết hôn, ông nội sẽ không còn lời nào phản đối.”
Không phải là không lời nào phản đối, mà là tức đến không nói nổi thì có.
“Sở dĩ em đến làm việc cho anh, chính là muốn ngăn cản anh làm ra những loại chuyện bốc đồng này.” Trần Diệp đứng dậy nói: “Sáng mai em đến gặp lão chủ tịch xưng tội, nếu ông ấy muốn sa thải em, khai trừ em, thì em vẫn sẽ chấp nhận. Sau đó, ta cùng nhau bàn tính bước đi tiếp theo.”
“Nếu như ông ép em chia tay với anh thì sao?” Tạ Tây Hoa chăm chú nhìn y.
Thì sao? Đương nhiên sẽ thống khổ cả đời.
Trần Diệp đứng bất động, đột nhiên lắc đầu.
“Lắc đầu là ý gì?”
“Không tách ra đâu.” Trần Diệp thái độ kiên định.
Tạ Tây Hoa hai mắt sáng lên: “Thật sao?”
“Em sẽ không chia tay, nếu như anh không thích em nữa, muốn tìm người khác kết giao, thì anh có thể chia tay với em. Nhưng em không muốn tự mình rời xa anh.” Còn gì giằng xé tâm can hơn là tự tay cắt đứt hạnh phúc của chính mình. Thà rằng là kẻ bị ruồng bỏ còn dễ chịu hơn.
Tạ Tây Hoa cười rạng ngời, ôm lấy y: “Nếu ngày mai ông nội không đồng ý, chúng ta bỏ trốn rồi làm thủ tục kết hôn nhé.”
Trần Diệp lại lắc đầu: “Kết hôn sẽ khiến ông nội tức giận. Không kết hôn, ít nhất sẽ không bị ép phải chia tay.”
“Thế muốn vĩnh viễn là tình nhân trong tối của anh sao?” Tạ Tây Hoa mỉm cười, đỡ y ngồi lên người mình. Tim hắn hơi đau à nha, đây là lần đầu tiên trong đời ngỏ lời cầu hôn, thế mà lại bị người ta tế nhị từ chối như vậy.
“… Nếu anh muốn cả đời, thì em cũng cả đời.” Trần Diệp nằm trên người hắn, đầu vùi vào hõm cổ hắn, nhưng bờ vai lại khẽ run lên.
Tuy rằng miệng nói thế, nhưng trong y vẫn dâng lên cảm giác sợ hãi.
“Tây Hoa, từ nhỏ tới lớn em chưa từng mong cầu điều gì xa vời.” Trần Diệp nhẹ nhàng nói.
“Anh biết.”
Y chưa từng cầu xin ai điều gì, chưa từng đặt quá nhiều niềm tin vào thứ gì, nhưng hiện tại, y chỉ mong điều ước của mình có thể thành hiện thực.
Y ước chi ngày mai không bao giờ đến.
Tạ Tây Hoa nhấn chuông cửa. Ngôi nhà được xây bên bờ hồ xinh đẹp, xung quanh là những biệt thự được các gia đình giàu có sử dụng để nghỉ dưỡng, mùa này thường không có ai đến ở.
Một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi dẫn họ vào trong.
“Dì Tề.” Tạ Tây Hoa đặt hành lý xuống: “Ông nội ở thư phòng sao?”
“Ngài Tạ vừa mới ăn sáng, đang ở thư phòng đọc báo, để tôi dọn hành lí cho cậu chủ nhé.”
Tạ Tây Hoa nắm lấy tay Trần Diệp, siết chặt: “Đi thôi.”
Chậm rãi bước qua hành lang yên tĩnh, cuối cùng là cửa thư phòng. Trần Diệp áp chế bất an trong lòng, Tạ Tây Hoa nghiêng đầu nhìn y: “Sẵn sàng chưa?”
“Ừm.”
Giờ là sống hay chết, đều mặc cho số phận đi. Ván đã đóng thuyền, dù có thịt nát xương tan thì y cũng không thể quay đầu nữa rồi.
“Đừng sợ, có anh ở đây.”
“Em biết.”
Nhẹ nhàng đẩy mở cánh cửa cửa, Trần Diệp tim hẫng một nhịp, trong phòng ánh sáng chói chang khiến y nhất thời hoảng hốt.
Trần Diệp mang theo cảm giác lạ lẫm nhìn ông lão đang ngồi trong phòng.
Giọng nói của Tạ Tây Hoa cũng trở nên nghi hoặc: “Ông nội?”
Ông lão nhìn bọn họ mỉm cười, gật đầu: “Đi máy bay có mệt không?”
Cổ họng của Trần Diệp nghẹn ngào, không thể thốt nên lời. Sau vài tháng không gặp, tóc ông đã rụng hết, cơ thể gầy gò.
Sao lại thành thế này?
Tạ Tây Hoa ngơ ngác nhìn ông nội, thật lâu sau mới lên tiếng: “Ông bị bệnh?”
Ông lão mỉm cười tiến về phía họ, chiếc xe lăn phát ra âm thanh máy móc: “Ung thư dạ dày, hai ngày nữa sẽ tiến hành phẫu thuật.”
Hai người hốc mắt đỏ hoe, ngồi xổm xuống bên cạnh ông, Tạ Tây Hoa đè nén cảm xúc hỏi: “Chuyện xảy ra khi nào?”
Ông lão mỉm cười: “Đã hơn mười năm rồi, hồi mày còn học cấp hai đã từng bị một lần, chữa khỏi rồi không có chuyện gì nữa. Không ngờ năm ngoái bệnh lại tái phát. Ông không chịu được nữa, nên quyết định ra nước ngoài chữa bệnh. Hai ngày nữa ông phải phẫu thuật rồi, muốn gặp mặt hai đứa một lần.”
Trần Diệp không lên tiếng, nước mắt rơi xuống.
Ông lão vỗ đầu Trần Diệp: “Đừng đau lòng. Con ở bên cạnh cháu trai ta bị nó đối xử tệ bạc, hết thảy cũng vì ta ích kỉ, không muốn nó phải cô đơn một mình.”
“Không đâu ạ.” Trần Diệp bật khóc.
Tạ Tây Hoa có cảm tưởng như bị gậy giáng cho một trận điếng đau, “Sao trước đây con không biết gì về bệnh ung thư của ông?”
“Lúc đó mày mới tập tễnh lên tiểu học, nói với mày thì có ích gì?”
Chính vì căn bệnh của mình mà ông mới nảy ra ý tưởng đào tạo nhân tài làm hậu thuẫn cho hắn, Trần Diệp chỉ là một trong số đó. Những người khác lại không được tận tụy như y, một số người sau khi được giúp đỡ thì mất liên lạc, còn lại thì thiếu đi năng lực và tố chất.
Chỉ có Trần Diệp, là một người vừa đầy hứa hẹn vừa có tình nghĩa. Ông quăng lưới xuống đại dương mênh mông, tình cờ bắt được trứng rồng quý hiếm này.
“Cơ hội phẫu thuật thành công là bao nhiêu?”
Ông trầm mặc hồi lâu mới đáp: “Khoảng 50%.”
Ông nội nói 50%, trên thực tế chỉ khoảng 20%. Lý do tại sao ông yêu cầu cả hai đến gặp mình là hiển nhiên.
Ba người nắm chặt tay nhau, không nói gì.
Một lúc lâu sau, Tạ Tây Hoa mới lên tiếng: “Ông thật xảo quyệt, có bệnh cũng dám giấu con, còn con chỉ có thể bị nhóc hồ ly tinh này trói chặt.”
Ông nội mỉm cười không đáp. Làm sao mà ông vẫn chưa nắm rõ tình hình của thằng cháu trai mình? Bốn năm trước, ông thấy hắn dường như có tâm sự, bên ngoài điên cuồng truy tìm tung tích của một người trong hẻm cạnh quán bar. Tình cờ, Trần Diệp lại đột nhiên nghỉ làm tại quán bar nhỏ ấy, khi ông hỏi thì cứ ấp a ấp úng tìm cớ lảng tránh. Lúc đó ông đã biết trong chuyện này có ẩn tình sâu xa.
Tạ Tây Hoa không phải kẻ mà người bình thường có thể chinh phục được, đây là việc ông đã trăn trở nhiều năm.
Trần Diệp rốt cục cũng lên tiếng, thanh âm khản đặc: “Anh ấy suốt ngày cứ ức hiếp con, con còn đang chờ ngài thay con làm chủ kia mà.”
Ông nội cười: “Nó từ nhỏ đã không cha không mẹ, nếu ta rời đi, sẽ không có ai đối xử tốt với nó. Mặc dù phải chịu thiệt thòi, nhưng mong con đừng bỏ rơi nó nhé.”
Để lại đứa cháu cô độc một mình, không người thân không hạnh phúc, ông không thể nào yên tâm mà nhắm mắt xuôi tay được.
Bây giờ xem ra hai đứa đã không thể tách rời, Tạ Tây Hoa bằng lòng ở bên cạnh người mình thích, dù đối tượng là đàn ông đi nữa. Cuối cùng, ông đã có thể hoàn toàn buông bỏ lo lắng của mình rồi.
. . .