Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 9

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 9 - Răng nanh.
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Răng nanh.

Lần này Hoàng Nhưỡng muốn đi tìm một người khác.

Nàng đi thẳng xuống núi, vào một ngôi nhà cổ. Đây là một tòa nhà buôn bán, bên trong trưng bày rất nhiều đan dược, binh khí, tiên thảo vân vân. Vì hàng hóa đa dạng nên riêng quầy hàng đã chia làm bốn tủ.

Thấy nàng tới, bốn vị chưởng quỹ đều tiến lên đón.

Hoàng Nhưỡng mỉm cười dịu dàng đoan chính, nàng dịu dàng hỏi: “Tạ đại ca có ở đây không?”

Vị Tạ đại ca nàng nói, là Tạ Nguyên Thư. Nhắc đến Tạ Nguyên Thư này lai lịch cũng không nhỏ —— hắn là con ruột của Tạ Linh Bích. Hiện giờ hắn ở ngoại môn, phụ trách quản lý ít chuyện làm ăn của Ngọc Hồ Tiên Tông.

Dù là Đệ nhất tông ở huyền môn, đương nhiên đệ tử Ngọc Hồ Tiên Tông cũng nào phải không dính khói lửa trần gian. Trong ngoài tông môn, từ trên xuống dưới, mọi chi tiêu cho các hạng cũng vô cùng lớn. Đương nhiên cũng phải có chút kiếm sống, chèo chống môn mi.

(*) mi: xà nhà, kiểu hiểu là gánh vác nhà cửa.

Cho nên Ngọc Hồ Tiên Tông cũng xây dựng phân nhánh buôn bán ở rất nhiều nơi. Chỗ tiệm buôn trước mắt, ở chân núi Ngọc Hồ Tiên Tông, làm ăn vô cùng tốt. Ti Thiên giám triều đình dù cũng có mặt hàng khác cùng loại, nhưng cùng một món hàng, đóng ấn ký của Ngọc Hồ Tiên Tông, giá sẽ không thể so bằng.

—— dân gian bá tánh, đương nhiên vẫn tín nhiệm thần tiên trên mặt đất tu tiên phổ thế hơn.

Tạ Nguyên Thư phụ trách quản lý chỗ này, vốn là một công việc béo bở.

Song Tạ Linh Bích lại tự mình bổ nhiệm bốn chưởng quỹ. Cứ như là sợ Tạ Hồng Trần khó xử, lão hạn chế quyền lợi của Tạ Nguyên Thư đến vô cùng lợi hại. Mấy năm qua, vì tham rượu háo sắc, Tạ Nguyên Thư làm ra rất nhiều chuyện hoang đường.

Tạ Linh Bích thế là càng không chào đón hắn, quan hệ cha con hết sức khẩn trương. Đổi lại Tạ Hồng Trần, vì Tạ Linh Bích, sẽ có phần che giấu giúp Tạ Nguyên Thư.

Hoàng Nhưỡng hỏi Tạ Nguyên Thư, mặt mấy chưởng quỹ đều lộ vẻ khó xử, Đại chưởng quỹ nói: “Đại công tử ở trong phòng, tiểu nhân sẽ thông báo giúp phu nhân.”

Ban ngày ban mặt thế này, Tạ đại công tử trốn trong phòng làm gì? Dù gã không nói Hoàng Nhưỡng cũng đã đoán được mấy phần. Nàng cười nhẹ lắc đầu, nói: “Tạ đại ca không phải người ngoài, ta tự vào tìm anh ấy.” Nói xong ôm hộp đựng thức ăn, đi thẳng vào phòng trong.

Trong chỗ buôn bán này lại giấu càn khôn khác. Hoàng Nhưỡng còn chưa đi vào đã ngửi thấy một mùi thơm son phấn. Cách lớp rèm châu, bên trong lâm râm có tiếng các cô gái trêu ghẹo.

Hoàng Nhưỡng vén rèm đi vào, thấy ba cô gái vây quanh Tạ Nguyên Thư, tranh nhau đút hắn uống chung rượu của mình.

Thế là ba người ai nấy đều đặc biệt thần thông, có người rượu trong chung, có người rượu nơi miệng anh đào nhỏ. Còn có người quá đáng hơn, rượu trực tiếp nghiêng đổ từ cần cổ xuống, trong nháy mắt thấm ướt sa y mỏng như cánh ve.

Hoàng Nhưỡng bước vào, ba cô đều lộ vẻ xấu hổ. Tạ Nguyên Thư ho nhẹ một tiếng, lập tức đứng dậy, gạt ba người sang một bên.

Hắn sửa sang vạt áo như không có việc gì, cung kính nói: “Em dâu, sao nàng lại đến đây?”

Tuổi Tạ Hồng Trần nhỏ hơn hắn, nếu tính ra, Hoàng Nhưỡng không phải là em dâu sao? Tạ Nguyên Thư trước mặt Hoàng Nhưỡng, vẫn luôn gọi là giữ quy củ —— hắn là lão gây tai họa. Nếu không phải Tạ Hồng Trần dẹp chuyện thay hắn, e đã bị Tạ Linh Bích đánh chết tươi từ lâu.

Tạ Hồng Trần biết thói quen của hắn, nên quản thúc hắn cũng cực nghiêm. Đến mức dù Tạ Nguyên Thư chán ghét Tạ Hồng Trần cũng không dám làm càn trước mặt Hoàng Nhưỡng.

Hoàng Nhưỡng ngồi xuống cạnh bàn, mở hộp đựng thức ăn, nói: “Hôm nay rảnh rỗi, nên đến thăm đại ca một chút. Ui, đại ca đứng đấy làm gì? Mau ngồi đi.”

Trên người nàng rất thơm, Tạ Nguyên Thư ngửi thấy. Hắn ngồi xuống đối diện với Hoàng Nhưỡng, phất tay cho ba cô bên cạnh lui ra. Đợi người đi, Hoàng Nhưỡng đưa đũa cho hắn: “Hôm nay gió lạnh, ta cũng đi không nhanh. Bánh ngọt mang đến đây đã lạnh cả.”

Giọng Hoàng Nhưỡng mang ý than thở, Tạ Nguyên Thư vội tiếp đũa, ăn trước một viên, mới nói: “Ngon lắm ngon lắm. Tay nghề của em dâu, lạnh hay nóng đều ngon.” Nói xong, hắn lại cười cười bóng gió, “Ta tự không thể so với Tông chủ, không mồm miệng như cậu ấy.”

Hắn nhắc đến Tạ Hồng Trần, sắc mặt Hoàng Nhưỡng ủ rũ, không trả lời mà xách bình châm cho hắn một chung rượu.

Tạ Nguyên Thư cũng không hề thấy vô cùng quái lạ, Hoàng Nhưỡng này luôn luôn là người chu đáo. Dù biết hắn và Tạ Linh Bích bất hòa, ngày thường cũng đối xử hắn cực kỳ tốt. Cho nên so ra thì, Tạ Nguyên Thư và Hoàng Nhưỡng lại sống chung hòa thuận. Hắn nói: “Hôm nay em dâu mặt ủ mày chau, là có chuyện gì? Mâu thuẫn cãi nhau với Tông chủ à?”

Mắt Hoàng Nhưỡng lộ vẻ buồn rầu, nói: “Cũng đâu phải đại ca không biết chàng, hôm nay ta chẳng qua chỉ thuận miệng một câu, bèn chọc giận chàng ấy.”

Nghe thấy, Tạ Nguyên Thư lại ngạc nhiên hiếm thấy: “Bình thường em dâu cũng quen tâm ý cậu ấy rồi mà, sao hôm nay lại nói gì chọc cậu ta không vui?”

Hoàng Nhưỡng thở dài, nói: “Lần trước đại ca vui vẻ với một cô gái, nàng ta đã mang thai…”

“Sao nàng lại nhắc đến chuyện ấy?” Tạ Nguyên Thư lập tức đầy kinh hoảng, “Chuyện không phải đã qua lâu rồi sao?”

Với mấy chuyện hư hỏng này của hắn Hoàng Nhưỡng thật đã hạ bút thành văn, thuộc như lòng bàn tay: “Ta cũng khuyên chàng vậy đó. Nhưng chàng nói, đại ca ép cô gái ấy sinh non, rồi trơ mắt nhìn nàng ta đổ máu không cứu, không chút nhân tính. Không báo lên Lão tổ không được.”

“Sao cậu ta có thể làm vậy?!” Tạ Nguyên Thư đứng phắt dậy, cả giận: “Không phải ta đã bồi thường nhà ngoại Trân Nhi rồi sao, đối phương cũng đồng ý không truy cứu nữa rồi!”

Giọng Hoàng Nhưỡng bất đắc dĩ, nói: “Chàng ấy làm người thế nào, đại ca biết rồi. Ta cũng mới khuyên có đôi câu, chàng… lập tức nghiêm sắc mặt dạy ta. Đại ca, ta hầu hạ chàng ấy một trăm năm, tuy bảo là vợ chồng nhưng thật ra có gì khác một thị tỳ đâu? Cho đòi tức đến, xua tay tức đi. Hơi không hài lòng là có thể quở trách tùy ý.”

Nàng nói, nước mắt lã chã, thật sự là nước mắt khóc như châu, dung mạo tuyệt đẹp.

Tạ Nguyên Thư thở dài, hồi lâu nói: “Ta lúc nào mà không vậy? Từ đấy đến giờ, dù rằng ta mang tiếng là con trai của Tạ Linh Bích, nhưng có lúc nào được lòng đâu?” Dứt lời, hắn bưng chung rượu, uống tiếp một chung, “Toàn bộ Ngọc Hồ Tiên Tông, Lão tổ là Tạ Linh Bích, Tông chủ là Tạ Hồng Trần. Liên quan gì ta đâu?! Ta bị đày ra ngoại môn, thậm chí trông cái cửa hàng này thôi cũng phải xếp thêm đến bốn chưởng quỹ!”

Hắn giận quá hóa cười, lại rót một chung: “Ta đến cùng là cái thá gì chứ?”

Hoàng Nhưỡng cũng tiếp hắn uống một chung, nàng uống chậm, một chung rượu đã đủ tiếp Tạ Nguyên Thư uống xong cả bầu rượu.

Rượu cất đủ thơm ngon, vì Tạ Hồng Trần không ưa ngọt lắm, nên vị ngọt vào miệng mới hồi lại. Tạ Nguyên Thư uống đến tâm trí liêu xiêu, nhìn mỹ nhân Hoàng Nhưỡng chau mày ngài trước mặt, thật sự không chỗ nào không tiêu hồn.

Hắn chợt nổi cơn to gan, từ từ nắm chặt ngón tay Hoàng Nhưỡng, thấy nàng không tránh lòng càng mừng rỡ phát cuồng, nói: “Chúng ta đều là những người thảm thương.”

Hoàng Nhưỡng từ từ rút tay, xoay người rút khăn lụa, chấm nhẹ khóe mắt, hồi lâu sâu kín than: “Cả đời này của ta, chôn vùi ở Kỳ Lộ đài.”

Tạ Nguyên Thư men rượu dâng lên, bỗng có mấy phần can đảm, hắn chợt nhỏ giọng hỏi: “Lẽ nào em dâu không muốn sửa mệnh trái ý trời?”

Hốc mắt Hoàng Nhưỡng đỏ bừng, lệ châu rưng rưng sắp rớt: “Cả đời này số mệnh ta đã định, còn có thể sửa thế nào chứ?”

Tạ Nguyên Thư đột nhiên sáp lại gần nàng, nói: “Nếu ta mà làm Tông chủ Ngọc Hồ tiên tông, tuyệt đối sẽ không vắng vẻ mỹ nhân phòng không gối chiếc. Chẳng phải số mệnh em dâu sẽ được sửa lại sao?”

Hoàng Nhưỡng tựa như lấy làm kinh hãi, chặn lại: “Đại ca chớ nói bậy. Tu vi của Tạ Hồng Trần, lẽ nào đại ca… có thể thâu tóm được?” Nàng cố ý khích tướng, quả nhiên, Tạ Nguyên Thư giận điên, bỗng ném chung rượu xuống đất: “Ta không tin là ta luôn thua kém tên Tạ Hồng Trần kia! Nếu xưa kia không phải phụ thân bất công, một kẻ ngoài như nó có tư cách gì làm chủ Tiên tông?!”

Mảnh chung sứ vỡ văng khắp nơi, Hoàng Nhưỡng cả kinh rụt lại một cụm.

Tạ Nguyên Thư quay lại, mỹ nhân trong cơn say chấn kinh, như thỏ con luống cuống, như minh châu mờ ám, như tất cả sự vật tốt đẹp trên thế gian.

Hắn bỗng tiến tới, nắm chặt cổ tay Hoàng Nhưỡng, nói: “Chỉ cần nàng tin ở ta, ta thay nàng đổi mệnh!”

Hoàng Nhưỡng nhìn sâu vào mắt hắn, đôi ngươi mỹ nhân yêu kiều rưng rưng. Tạ Nguyên Thư như được rót vào luồng sức lực vô tận, hắn siết chặt cổ tay Hoàng Nhưỡng, ép nàng nhích lại gần mình: “Tin ta!”

Hoàng Nhưỡng chăm chú nhìn lên khuôn mặt méo mó này, nhẹ gật đầu.

Tạ Nguyên Thư vui mừng như điên, sắc tâm nổi lên. Hắn xích lại gần Hoàng Nhưỡng, nói: “Đợi ta công thành, chắc chắn sẽ cưới nàng làm vợ. Hoàng Nhưỡng, nàng vĩnh viễn là Tông chủ phu nhân của Ngọc Hồ Tiên Tông.” Hắn vươn tay, gần như si mê muốn chạm vào mặt Hoàng Nhưỡng, “Dù tên Tạ Hồng Trần không là gì, nhưng con mắt nhìn đàn bà thật không tồi. Chỉ có mỹ nhân như nàng, mới xứng làm Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông…”

Hoàng Nhưỡng rũ mắt, mỹ nhân buồn bã, mông lung như sương. Nàng nhẹ nói: “Thư lang, hãy đừng phụ ta.”

Một tiếng Thư lang mềm mềm mại mại này, khiến tim Tạ Nguyên Thư như trăm bị trăm vuốt cào. Mắt Tạ Nguyên Thư rực lửa, chỉ lên trời thề: “Ta Tạ Nguyên Thư nếu có nửa câu nói ngoa, hãy để ta róc thịt nát xương mà chết!”

Hoàng Nhưỡng khẽ thở dài một hơi, nói: “Nhưng ở đây nhiều con mắt hỗn tạp… Thư lang có thể đuổi chúng đi trước được không? Ta cũng có thể mượn chỗ rửa mặt chải đầu qua.”

Tạ Nguyên Thư trong tích tắc mừng như điên, hắn bị sắc đẹp choáng váng đầu óc, vội xoa xoa tay, nói: “Tốt lắm, tốt lắm! Để ta đi chuẩn bị.” Hắn bước cực nhanh ra ngoài, đuổi mấy chưởng quỹ ngoài trước ra về.

Sau đó sai người đóng cửa.

Hoàng Nhưỡng lẳng lặng đi đến trước lư hương, lấy một túi hương liệu ra. Nàng dùng móng tay câu một chút rảy vào lư hương. Sau đó lôi một viên Tỉnh não đan, yên lặng nuốt xuống.

Khói thuốc lượn lờ trong lò, không có gì lạ thường.

Không đến một lát, Tạ Nguyên Thư gấp gáp quay lại. Hoàng Nhưỡng ngồi bên giường, hầu hắn ngủ.

Hương tinh luyện từ Thần tiên thảo, nàng quá rõ ràng công hiệu.

Lúc bé Hoàng Thự tính khí nóng nảy, lại sinh háo sắc. Hoàng Nhưỡng và đám anh chị em yên lặng chịu đựng, cũng không dám phản kháng. Cho đến một năm, Hoàng Nhưỡng tận mắt nhìn thấy sau khi lão ta say rượu, duỗi ma trảo ra với một người chị mình.

Kể từ lúc đó, Hoàng Nhưỡng bèn trồng Thần Tiên thảo. Hoàng Thự bản tính cẩu thả trời sinh đương nhiên sẽ không phát hiện, trong mảnh ruộng Thần tiên thảo đủ loại kia còn lẫn vào một chút biến chủng.

Một chút biến chủng nho nhỏ ấy, đã đủ cho lão sung sướng như thần tiên.

Hương ấy, Hoàng Nhưỡng dùng nhiều năm.

Công hiệu đã thuộc lòng từ lâu.

Quả nhiên, Tạ Nguyên Thư rất nhanh chìm vào mộng cảnh. Chuyện ấy còn sướng hơn nhiều so với trong tưởng tượng của hắn. Hoàng Nhưỡng đứng bên giường, yên tĩnh chằm chằm nhìn hắn. Gã đàn ông đang làm trò hề trên giường, nàng ngẩng đầu, khẽ chạm cây trà châm băng ngọc trong suốt trên tóc kia.

Băng tan tỉnh mộng…

Tỉnh giấc rồi, nàng lại đành bị khóa sâu trong nhà tù thân thể. Thời gian trân quý đến mức khiến người ta không đành lòng lãng phí một khắc. Cho nên là ai đang thao túng mọi thứ này? Giấc mơ này có ý nghĩa gì đây?

Hoàng Nhưỡng cũng không kịp suy nghĩ.

Tạ Linh Bích, mười năm nay, ta thật sự là không giờ phút nào không “nhớ nhung” ngươi cả.

Mấy năm qua, Hoàng Nhưỡng dùng hết sức bảo vệ lấy thần trí mình, chỉ cần còn hy vọng dù chỉ một chút, thì không thể điên cuồng mất trí. Vì thế mà tuyệt vọng của nàng, sụp đổ của nàng, sợ hãi của nàng, nàng đều tránh không nhắc đến. Cho đến bây giờ, thù hận trong lòng nàng rốt cuộc đã lộ ra răng nanh sắc bén.

Tạ Linh Bích, cho dù là một giấc mơ, ngươi cũng cùng ta xuống địa ngục đi.

Triều đình, Ti Thiên giám.

Đệ Nhất Thu từ Ngọc Hồ Tiên Tông về lại Huyền Vũ Ti, đi thẳng đến thư phòng. Y ngồi thần ra, trong đầu vẫn mãi nhớ đến mỹ nhân thướt tha vừa rồi, nói: “Giám Chính đại nhân, gần đây ta mới ủ rượu, trùng hợp gặp đại nhân cũng là hữu duyên. Tặng một bình cho đại nhân, mong đừng chê cười.”

Xuất giá trăm năm, sống rất tốt nhỉ. Giám chính đại nhân đổi tư thế ngồi, dưới mông như bị cấn cục đá. Tóm lại vẫn là có gai trong lòng.

Bảo Võ đưa hai rương hồ sơ tới, hồ sơ trong này đã chia chủ yếu thứ yếu cả, sau khi y xem là có thể đệ đơn. Bảo Võ thấy y ngồi thần ra sau bàn sách, không khỏi có phần buồn bực. Đệ Nhất Thu rất ít khi thất thần. Anh ta đành gọi một tiếng: “Giám Chính?”

Đệ Nhất Thu hồi thần, cầm lấy một tập hồ sơ, lật mấy tờ, luôn thấy quen thuộc khó hiểu. Tập hồ sơ này… dường như y đã nhìn thấy. Nhưng dù cố nhớ lại thế nào, cũng chẳng nhớ rõ đến cùng là chuyện lúc nào.

Nghĩ mãi lâu không có đầu mối, y dứt khoát vứt hồ sơ, lại đổi tư thế ngồi. Thật lâu, y chợt hỏi: “Ngọc Hồ Tiên Tông có một loại rượu, nghe thơm mùi hoa hồng. Anh có biết chứ?”

Thì ra, dày vò xoắn xuýt đủ kiểu trong đầu, lại vẫn nghĩ đến chuyện này.

“Hả?” Bảo Võ nhíu mày, sao anh ta biết rượu thơm mùi hoa hồng gì chứ, anh ta chỉ luôn uống Thiêu đao tử thôi mà. Suy nghĩ một hồi, nói: “Hạ quan không biết. Nhưng có lẽ Lý Lộc biết. Để hạ quan bảo cậu ấy ghé qua.”

Đệ Nhất Thu ừ đáp, không nói.

Lý Lộc đang ở Chu Tước Ti xem xét tình hình linh thảo nhập kho năm nay, đột nhiên nhận chuyện này, cũng chả hiểu nổi. Anh ta hỏi: “Có mùi hoa hồng, rượu hả?”

Bảo Võ gật gù, càng nghĩ không ra.

Song Đệ Nhất Thu không phải người điều động sức công vì lòng riêng. Mấy năm gần đây, cá nhân ngài sinh hoạt thật quá chừng mộc mạc. Ngài muốn tìm rượu này, chắc chắn là có nguyên nhân! Lý Lộc không dám khinh thường, đành sai người đi cửa tiệm Ngọc Hồ Tiên Tông nghe ngóng.

Ngọc Hồ Tiên Tông nào có bán rượu, Lý Lộc ép xoay vòng mấy người, lại chuẩn bị tốn không ít bạc, cuối cùng nhận được tin — rượu này có tiền cũng mua không được. Đây là Tông chủ phu nhân chỉ ngâm riêng cho Tông chủ Tạ Hồng Trần, toàn bộ chỉ có một vò nhỏ.

Lý Lộc lo lắng bất an truyền tin về, Đệ Nhất Thu nghe được, chỉ ờ đáp. Lý Lộc làm không xong chuyện, rất sợ, anh ta dè dặt hỏi: “Phải chăng rượu này có huyền cơ gì? Nếu Ti chức biết đầu đuôi bên trong, cũng có thể tìm ở nơi khác.”

Huyền cơ? Đệ Nhất Thu nhìn anh ta một cái khó hiểu, nói: “Chỉ là cố nhân cố ý tặng, lúc ấy không nhận, giờ thấy lòng không yên bình.”

… Là tại vì hối hận thôi đó hả?

Lý Lộc thật muốn quăng y một ánh mắt khinh thường.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 9"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

trong-sinh-tro-ve-cuoc-song-vuong-gia-cua-my-nhan-be-nho-cohet
Trọng Sinh Trở Về Cuộc Sống Vương Giả Của Mỹ Nhân Bé Nhỏ
1 Tháng mười một, 2024
yeu-nu-convert.jpg
Yêu Nữ Convert
13 Tháng mười một, 2024
chieu-hu.jpg
Chiều Hư
2 Tháng 12, 2024
mau-xuyen-tu-la-trang-nguoi-qua-duong-giap-nang-kieu-mem-kha-nhan-convert.jpg
Mau Xuyên Tu La Tràng: Người Qua Đường Giáp Nàng Kiều Mềm Khả Nhân Convert
7 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online