Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 8

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 8 - Tỉnh mộng
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Tỉnh mộng

Hoàng Nhưỡng đã chuẩn bị một mình vượt qua đêm gió tuyết này, bỗng vang lên bên tai tiếng ngàn vạn người kêu khóc. Bàn hồn định cốt châm trên đầu nàng như đang nóng lên, dần dần biến thành kim thép sắt tấm nung đỏ.

Một lực nắm kéo thần trí nàng, tựa như muốn xé rách nàng. Hoàng Nhưỡng nhìn thấy bóng tối vô biên, bóng tối tuôn qua, bên trong chi chi chít chít, như ẩn như hiện, là vô số mặt người.

Hoàng Nhưỡng muốn kêu to, giãy giụa, nhưng nàng không phát ra được tiếng, cơ thể cũng hoàn toàn không nghe sai khiến. Linh hồn lăn lộn trong người, như muốn tránh thoát khỏi gông xiềng da thịt.

Đau, cái đau như tê liệt quét sạch nàng. Được Bàn hồn định cốt châm trợ giúp bóng tối sinh sôi như vô số oan hồn lệ quỷ, bọn chúng mắt đỏ như máu, giương nanh múa vuốt, trong miệng kêu rên, hoặc oán hoặc hận, hoặc kinh hoặc sợ, một nguồn sức mạnh mênh mông như biển cả lật úp, bỗng cuồn cuộn ập tới nàng.

Hoàng Nhưỡng bị chìm ngập bên trong, vô số tiếng nói thay nhau vang lên trong đầu nàng.

Không, không thể điên. Nếu không mười năm kiên trì, vì cái gì? Nàng hít một hơi thật sâu, cũng không cùng với bóng tối nhập thành một thể. Tạ Linh Bích vẫn còn sống êm đẹp, Tạ Linh Bích… Nàng đọc cái tên này, duy trì thần trí mình trong bóng tối địa ngục vô tận.

—— Tạ Linh Bích, cuối cùng cũng có một ngày, ta phải đem nỗi thống khổ của ta, oán hận của ta, sợ hãi của ta, hoàn trả ngươi đủ số.

Ta muốn ngươi biết, Hoàng Nhưỡng là một người thế nào.

Chung quanh gió cuồng mưa mạnh, mà ý chí của nàng, như một sợi nến còn sót lại.

Hoàng Nhưỡng không biết đã trôi qua bao lâu, đột nhiên, nàng thấy người nhẹ bẫng! Cả người như bị lôi kéo, tuột khỏi cơ thể. Cảnh trước mặt đột nhiên thay đổi, không còn là phòng ngủ của Đệ Nhất Thu.

Chung quanh tuyết lớn rơi nhiều, một tòa tháp cao màu vàng kim lặng lẽ đứng sừng sững giữa tuyết, như một gã khổng lồ lạnh lùng, mặt không đổi sắc nhìn xuống nàng. Đây là đâu? Hoàng Nhưỡng đi vòng quanh tháp, chỉ thấy đáy tháp tám mặt bậc thềm ngọc, cao chín tầng.

Tại sao mình lại ở đây?

Nằm mơ ư?

Hoàng Nhưỡng từng bước một, đi tới dưới chân tháp. Trên đỉnh tháp, một người mặc đạo bào trắng đen xen kẽ, gội tuyết mà đứng. Cách quá xa, Hoàng Nhưỡng không thấy rõ mặt y. Y chăm chú nhìn Hoàng Nhưỡng, như thần linh chăm chú nhìn sâu kiến.

“Đứa bé thông minh như ngươi, hẳn phải biết làm sao chứ?” Giọng y như đêm tuyết này, vừa lạnh vừa nhẹ. Y lấy từ trong tay áo ra một vật, tiện tay ném ra, vật kia rớt xuống, đập vào trước mặt Hoàng Nhưỡng.

Một trong sáu trà cụ, cây thứ 4 từ trái qua

Hoàng Nhưỡng nhặt lên, phát hiện ấy nghiễm nhiên là một cây… trà châm*? Trà châm như lưu ly như băng ngọc, đuôi châm khắc hoa, đầu sắc nhọn, chất vô cùng cứng, không phải vật phàm.

“Trân quý thời gian, làm chuyện ngươi muốn làm.” Người trên đỉnh tháp hất ống tay áo, “Đến khi băng tan, mộng cũng nên tỉnh. Thời gian đáng quý.”

Là ý gì? Hoàng Nhưỡng định mở miệng, song tháp chín tầng trước mặt ác liệt uy nghiêm, người trên ngọn tháp như thần xuống phàm. Nàng một bé thổ yêu nho nhỏ, nói không ra lời.

Nàng nắm chặt băng châm, một luồng sét đột nhiên bổ đến tháp cao, ánh sáng vạn trượng tản mác đến nàng. Ánh sáng trắng giăng đầy trước mắt Hoàng Nhưỡng. Cảnh tượng lập tức khác hẳn!

Hoàng Nhưỡng dùng tay che ánh sáng chói trước mắt, đến khi nhìn thấy được mọi vật, nàng đã đứng cạnh một tiểu đình ba góc. Trong tiểu đình còn bày biện mấy thức nhắm tinh xảo, bánh ngọt. Xa mấy bước kia là một hồ nước, cạnh hồ trồng một gốc mai, chỉ là lúc này không hoa không lá, nhìn hơi tiêu điều.

— chính là gốc Niệm Quân An kia.

Hoàng Nhưỡng chấn động mạnh trong lòng, chỗ này nàng quá quen thuộc, bởi vì từng ngọn cây cọng cỏ, từng viên đá từng giọt nước đều xuất phát từ tay nàng. Đây là Kỳ Lộ đài Ngọc Hồ Tiên Tông. Từ sau khi lấy Tạ Hồng Trần, nàng đã ở đây một trăm năm.

Đứng trước mặt, chính là Tạ Hồng Trần. Ý thức Hoàng Nhưỡng không tỉnh táo, trong thoáng chốc nghe giọng mình, đang nói: “Phu quân có nghĩ rằng, nên để ý động tĩnh lão tổ một chút không? Mấy hôm trước thiếp phát hiện một chuyện, trong lòng luôn bất an. Thiếp luôn cảm thấy, phu quân nên một mình vào Ám Lôi phong xem thử.”

Không… Đừng nói, hắn sẽ không nghe.

Nhưng câu nói này, đến cùng vẫn đã nói ra.

Đây cũng là một giấc ác mộng rồi, chính là mười năm trước, lần cuối nàng nhìn thấy Tạ Hồng Trần.

Đợi đến khi nàng nhập hoàn toàn vào thân thể kia, lời cũng đã ra miệng. Trước mặt nàng đúng là Tạ Hồng Trần đứng đấy, còn Hoàng Nhưỡng đang hai tay sửa sang y phục cho hắn.

Hắn vẫn áo trắng như mây, ngọc quan bó tóc, bên hông đeo bội. Sùng ngọc Ngọc Hồ Tiên Tông, trong toàn tiên tông, là viên ngọc đẹp không tì vết nhất của hắn.

Ánh mắt Hoàng Nhưỡng yên lặng nhìn hắn, đỉnh mày Tạ Hồng Trần nhíu chặt, đẩy tay Hoàng Nhưỡng đang chỉnh thắt lưng cho mình, là tức giận không vui. Thế là hắn nghiêm sắc mặt, giọng mang ý răn dạy: “Đây không phải là chuyện nàng nên hỏi tới. Nàng thân là vãn bối, sau lưng bàn tán tôn trưởng, khích bác thị phi. Hoàng Thự dạy nàng thế sao?”

Những lời này, hắn nói với vẻ hầm hầm. Hoàng Nhưỡng không phản bác được, cảm giác không chân thật đầy mãnh liệt.

Nàng chằm chằm nhìn Tạ Hồng Trần trước mắt, không phát hiện vành mắt đỏ cả. Tạ Hồng Trần không vì nàng hiền lành đáng thương mà sinh lòng trắc ẩn. Trăm năm vợ chồng, hắn luôn có đề phòng trong lòng, tuyệt đối sẽ không lâm vào bất kỳ “cạm bẫy dịu dàng” nào của nàng.

Rơi lệ không chỗ dùng, Hoàng Nhưỡng sớm biết. Cho nên gặp lại nhau sau xa cách, nàng nhịn được mọi cảm xúc.

Thế là, Tạ Hồng Trần phẩy tay áo bỏ đi. Hơn nữa, hắn sẽ thật lâu không đến nữa.

Hoàng Nhưỡng bước nhanh mấy bước, yên lặng đưa hắn đến cổng Kỳ Lộ đài. Hắn sẽ không quay đầu, từng ấy năm đến giờ đều như vậy, hắn đối với nàng, chưa từng biểu hiện bất kỳ lưu luyến, cưng chiều. Một lần cũng không.

Hoàng Nhưỡng hít một hơi thật sâu, thẳng đến khi bóng lưng hắn biến mất giữa triền núi gập ghềnh, lông mi thật dài của nàng mới nghiền một giọt lệ, tản ra một vịnh trăng sao vụn vỡ.

Kỳ Lộ đài yên tĩnh như không có âm thanh.

Hoàng Nhưỡng quay lại tiểu đình ba cạnh, nhìn thấy bánh ngọt trên bàn đá trong đình — cũng không ai động đũa.

Mười năm, nàng nào còn nhớ mấy món nhẹ chính mình làm khi xưa? Thì ra là mấy loại này ư?

Nàng cầm đũa, gắp một viên bánh dẻo

(水晶糕, thấy hình nhiều loại quá không rõ nên dùng từ gì)

bỏ vào miệng. Bánh dẻo thơm ngọt, vào miệng tan đi, trong nháy mắt làm mềm đi vị giác nàng. Thế là nàng ăn từng viên từng viên điểm tâm, cuối cùng đến đũa cũng không cần. Trực tiếp dùng tay bốc, nhét vào trong miệng.

Dù bánh ngọt rất ngon, nhét vào miệng thế này cũng thành nhạt nhẽo. Hoàng Nhưỡng bị nghẹn, rốt cuộc nước mắt tuôn như xối.

Nàng hai tay bưng miệng, núp một góc đình, đến khóc cũng yên lặng, nước mắt tràn ra kẽ tay, nhưng không thành tiếng.

Đợi khóc xong, Hoàng Nhưỡng đứng dậy, đi đến cạnh Bạch Lộ trì rửa sạch tay và mặt.

Bạch Lộ trì im lặng soi sáng hình dáng hiện giờ của nàng.

Bởi vì hôm nay Tạ Hồng Trần đến, y phục trên người nàng thực sự trong suốt. Bên trong là yếm trắng, chân váy lụa rơi chạm mắt cá, ngoài váy lụa còn có váy ngoài xếp lớp màu đen. Váy ngoài thắt bên hông, chỉ thắt đuôi, đương nhiên không rất chặt, thế là lụa mỏng đến như trong suốt chỗ tốt cũng lồ lộ cả ra.

Hoàng Nhưỡng bình thường đã đẹp, y phục dạng này, có thể mặc đến cảm giác được từ cổ xuống chân. Lại thêm nàng tinh thông bảo dưỡng, cơ thể nàng bao năm qua thậm chí còn hơn cả khi chưa gả.

Nàng ngắm mình trong nước, cong môi cười một tiếng. Thế là người trong Bạch Lộ trì cũng mỉm cười với nàng.

Hoàng Nhưỡng hít sâu một hơi, lại từ từ thở ra. Bây giờ không phải là lúc bi thương, việc cấp bách là phải hiểu rõ chân tướng. Vì sao mình không giải thích được lại xuất hiện ở đây?

Trong trí nhớ, lần này sau khi trò chuyện với Tạ Hồng Trần, Lão tổ Ngọc Hồ Tiên Tông Tạ Linh Bích đột nhiên tấn công nàng. Lão không hề nói gì, chỉ lấy Bàn hồn định cốt châm cắm lên đầu Hoàng Nhưỡng, sau đó tùy tiện ném nàng vào trong chỗ mật thất sâu nhất Ám Lôi phong.

Từ đây, Hoàng Nhưỡng biến mất trên nhân gian mười năm.

Không ai tìm nàng.

Bạn cũ của nàng xưa kia, vì nàng gả vào tiên tông, qua lại không tiện, dần dần đã mất liên lạc.

Đệ tử trong môn Ngọc Hồ Tiên Tông dù kính trọng nàng, nhưng Tạ Hồng Trần với Tạ Linh Bích bắt tay giấu giếm, bọn họ còn làm được gì đây?

Anh chị em nàng thì khỏi nói, ước gì nàng chết sớm. Còn cha… trái lại nếu cha có gặp mà hỏi thăm, biết nàng không thấy, lại đến Tạ Hồng Trần đòi hỏi thêm.

— không biết lần này ông ấy lại được miếng béo gì. Hoàng Nhưỡng mặt đầy châm chọc nghĩ.

Nàng đi vào phòng, muốn thay một bộ — váy áo nàng thật sự rất nhiều.

Nàng nhìn một hồi, có một bộ màu vàng nhạt, là màu lúc chưa lấy chồng nàng thích nhất. Không biết tại sao lại nhớ đến thẩm mỹ của Ti Thiên giám Đệ Nhất Thu. Nàng kéo khóe miệng, bộ này nhỉ.

Nàng cởi y phục trên người, đột nhiên, trong tay áo rơi ra một vật. Hoàng Nhưỡng cúi nhìn, là một thanh băng khắc nhìn như trà châm. Trà châm trong suốt, nắm trong tay như muốn hòa tan, khiến nó lộ ra nét băng lãnh sắc bén phá lệ. Hoàng Nhưỡng nắm cây trà châm trong tay, không thấy nó có dấu hiệu tan chảy. Nhưng… nàng nhớ tới lời người trên đỉnh tháp — băng tan mộng tỉnh.

Trang Chu mộng điệp* ư.

(*) Thành ngữ xuất phát từ thời Xuân Thu, ý là không biết là Trang Chu nằm mơ biến thành con bướm hay là con bướm nằm mơ biến thành Trang Chu, mượn chỉ cảnh kỳ diệu trong mơ, hoặc để so sánh đời người biến ảo vô thường.

Hoàng Nhưỡng đổi bộ váy áo. Màu vàng nhạt ấm áp tươi đẹp, đoan trang hào phóng, khiến nàng như ánh nắng dịu dàng ấm áp. Trà châm không dễ cầm theo, nàng trực tiếp cắm lên tóc, xem như cây trâm.

Thời gian đáng quý, không cho lãng phí.

Hoàng Nhưỡng tìm một chiếc hộp đựng thức ăn, dọn lại từng chiếc bánh ngọt mình mới bừa ra rồi xếp vào, tiện tay xách theo bình rượu trên bàn.

Từ Kỳ Lộ đài ra ngoài, Ngọc Hồ Tiên Tông bắt đầu có nhiều loại âm thanh. Đệ tử trong môn lui tới, thấy nàng đều cung kính hành lễ. Hoàng Nhưỡng cũng mỉm cười đáp lễ, sau đó, nàng gặp một người — Tạ Tửu Nhi.

Tạ Tửu Nhi nhìn thấy nàng, khẽ chau mày, vẫn chắp tay nói: “Mẹ nuôi.”

Hoàng Nhưỡng chậm rãi đi đến trước mặt cô ta, trong lòng cười lạnh, song vẫn vươn tay từ ái sờ đầu cô.

Tạ Tửu Nhi muốn tránh nhưng nhịn được — chỗ người đến người đi, sợ chọc lời ong tiếng ve. Thế là cô ta đành miễn cưỡng cười nói: “Sao hôm nay mẹ nuôi rảnh rỗi ra đây? Vừa gặp cha nuôi, còn tưởng mẹ sẽ hầu hạ lão nhân gia ngài.”

So với cô ta, Hoàng Nhưỡng cười chân thành hơn nhiều. Nàng nói: “Chàng luôn bề bộn nhiều việc, con biết mà.”

Tạ Tửu Nhi mất tự nhiên cười cười, nói: “Cũng phải. Mẹ nuôi bận rộn, có chuyện gì có thể gọi Tửu Nhi.”

Hoàng Nhưỡng giấu lòng chán ghét cô bé, lại sờ đầu cô nói: “Ngoan, Tử Nhi của ta đã trưởng thành, cũng hiểu chuyện. Tửu Nhi đã muốn giúp mẹ làm chút chuyện, vậy giúp mẹ giặt y phục trên Kỳ Lộ đài y phục đi.”

Vẻ mặt Tạ Tửu Nhi thoáng kinh ngạc trong nháy mắt, hiển nhiên không ngờ Hoàng Nhưỡng sẽ thật sự đưa ra yêu cầu với cô như vậy. Rốt cuộc vẫn còn nhỏ, không giấu được. Cô sửng sốt một lát, mới lắp bắp nói: “À… à, được.”

Hoàng Nhưỡng đầy vui mừng, dặn dò: “Bé ngoan, váy sam mẹ nhiều, cũng treo rất lâu, đều dính bụi cả. Lòng hiếu của con thật đáng ngưỡng mộ, mẹ cũng không tiện cản, lúc giặt cẩn thận chút, chớ tổn thương tay.”

Vẻ mặt Tạ Tửu Nhi lập tức vô cùng đặc sắc, cô bất đắc dĩ đáp vâng, đành đi đến Kỳ Lộ đài.

Hoàng Nhưỡng nhìn bóng lưng cô, không khỏi cười cong mày.

Tạ Tửu Nhi là con nuôi của nàng và Tạ Hồng Trần. Lúc trước Hoàng Nhưỡng gả cho Tạ Hồng Trần, phát hiện Tạ Hồng Trần lạnh nhạt mình. Vì củng cố địa vị, nàng từng bảo Tạ Hồng Trần, muốn một đứa bé.

Đương nhiên, Tạ Hồng Trần cự tuyệt.

— Tạ Hồng Trần thường xuyên cự tuyệt yêu cầu của nàng. Đến mức Hoàng Nhưỡng đã quen thuộc. Cho nên nàng lùi lại mà cầu việc khác.

Một hôm đang ngồi chơi uống rượu với Tạ Hồng Trần, Hoàng Nhưỡng bắt được một con ve sầu vàng, liền xòe lòng bàn tay cho Tạ Hồng Trần xem: “Hồng Trần chàng xem, con ve sầu này nhìn cũng đẹp mắt, chúng ta trùng hợp chưa có con, vậy nhận nó làm con nuôi, chàng thấy sao?”

Đây đương nhiên là để tăng thêm ràng buộc giữa nàng và hắn, song cuối cùng cũng chẳng có chỗ hại. Nên Tạ Hồng Trần rốt cuộc buông lời đồng ý.

Hoàng Nhưỡng lập tức vui vẻ cầm tay Tạ Hồng Trần, đặt con ve sầu là Tửu Nhi.

Làm con nuôi Tạ Hồng Trần và Hoàng Nhưỡng, Tạ Tửu Nhi sinh ra được tiên đan linh dược nâng niu nuôi dưỡng.

Nên cô bé sớm mở linh trí. Hoàng Nhưỡng thấy cô là thân gái, thế là con nuôi trở thành con gái nuôi. Còn Tạ Tửu Nhi lúc đầu cũng đầy tri kỷ với nàng, nhưng về sau, cô bé dần dần phát hiện, mẹ cũng không phải được cha sủng ái nhiều đến thế.

Thậm chí, vì cô thân mật với Hoàng Nhưỡng, Tạ Hồng Trần sẽ giắt dây đầy lãnh đạm với cô.

Cô còn nhỏ, lại là nhân tinh. Thế là dần dần, cô chăm chỉ tu luyện, rất ít đi Kỳ Lộ đài. Thậm chí ngay cả gặp Hoàng Nhưỡng cũng đầy lạnh nhạt thận trọng. Quả nhiên, vì xa lánh Hoàng Nhưỡng, Tạ Hồng Trần ngược lại để ý đến cô hơn.

Ngọc Hồ Tiên Tông từ trên xuống dưới, cũng thực sự xem cô là tiểu công chúa.

Hoàng Nhưỡng nghĩ lại, nhẹ lắc đầu. Đứa bé này, đến cùng còn nhỏ, không đủ chững chạc, cũng giấu không được tâm tư.

Nàng xách hộp đựng thức ăn, tiếp tục xuống núi.

Phía trước vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Hoàng Nhưỡng khẽ giật mình. Nàng ngẩng đầu nhìn qua, thấy một người đàn ông cũng đang xuống núi. Y mặc quan phục màu tím, hông buộc túi kim ngư, chân mang giày quan, hông thẳng, dáng người thon dài.

Là Đệ Nhất Thu!

Hoàng Nhưỡng theo bản năng tăng tốc, đợi vượt lên trước, nàng mới ngây ra.

Thật ra nàng và người trước mặt này cũng chẳng gặp nhau bao lần. Nếu không phải những ngày ở Ti Thiên giám kia, thậm chí có thể nói, nàng đã quên chuyện người nay chín tầng mây luôn rồi. Cho nên giờ đây, đứng trước mặt Đệ Nhất Thu, nàng cũng không thể nói gì hơn.

Đệ Nhất Thu dừng bước, hiển nhiên là đang đánh giá nàng. Ánh mắt lúc y nhìn người rất sắc bén, luôn có cảm giác bức cung tra hỏi.

Hoàng Nhưỡng cứng đờ, cuối cùng đành cười nói: “Giám chính đại nhân, gần đây ta mới ngâm rượu, trùng hợp gặp đại nhân cũng là hữu duyên. Tặng một bình cho đại nhân, mong đừng ngại.”

Nói xong, nàng mở hộp đựng thức ăn như thật, lấy bầu rượu, hai tay đưa cho Đệ Nhất Thu.

Ánh mắt Đệ Nhất Thu lạnh như băng chằm chằm nhìn rượu ấm trong tay nàng, thật lâu, lạnh lùng thốt: “Bản tọa ngại đấy!”

Nói xong, dời bước chân, sát đầu ngón tay nàng mà qua.

— đồ chó, ngươi, thật, sự, rất, cao, ngạo…

Hoàng Nhưỡng thầm nghiến răng nghiến lợi.

Nếu không phải thời gian lão nương quý giá… Ta thể nào cũng cho ngươi biết tay…

Hoàng Nhưỡng nhìn y đi xa, y đi như gió táp, không bao lâu đã biến mất khỏi tầm mắt nàng. Hoàng Nhưỡng dù không vui, song được cái cũng chẳng thèm để tâm. Nói cho cùng ấn tượng Đệ Nhất Thu để lại trong nàng quá mức nhạt nhẽo.

Có lẽ mấy ngày ở Ti Thiên giám kia chẳng qua là giấc mơ? Hoặc là y thuần túy chỉ là vì muốn khui bí mật của Tạ Linh Bích? Hay là đối với chuyện nàng gả cho Tạ Hồng Trần canh cánh trong lòng? Thậm chí có thể nói, tên này thích phụ nữ không thể nói không thể động đậy?

Ai mà nói rõ được chứ.

Từ người cha Hoàng Thự, đến một đám anh chị em, rồi đến Tạ Hồng Trần, cuối cùng là Tạ Tửu Nhi. Cả đời Hoàng Nhưỡng chưa thấy ai chân tình.

Dĩ nhiên sẽ không tin thế gian có thứ này. Người đời rộn rã, vì danh vì lợi, nào có thứ gì trải qua bao mưa gió, vẫn chân tình như lúc ban đầu.

chị Bồng:

Chương trước nhìn thấy một vị độc giả nhắn lại, bảo nam chính khi còn bé là một con rắn nhỏ, bị nữ chính tưởng con giun đem đi xới đất ruộng…

Cười bất tỉnh, thế là viết một tiểu kịch trường:

Hoàng Nhưỡng: Ngươi có thể xới đất không?

Đệ Nhất Thu: Ta là rắn nha…

Hoàng Nhưỡng: Vậy ngươi có thể ngâm rượu không?

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 8"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-nhanh-chi-nguoi-qua-duong-giap-nang-van-nhan-me-convert.jpg
Xuyên Nhanh Chi Người Qua Đường Giáp Nàng Vạn Nhân Mê Convert
7 Tháng mười một, 2024
nu-than-dai-nhan-lam-khong-duoc-cohet
Nữ Thần Đại Nhân Làm Không Được Convert
26 Tháng 10, 2024
de-nhat-hoan-kho-am-de-toi-chien-convert.jpg
Đệ Nhất Hoàn Khố: Ám Đế, Tới Chiến Convert
9 Tháng 12, 2024
yeu-cham.jpg
Yêu Chậm
7 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online