Không Tỉnh - Chương 7
Lòng phàm
Thượng Kinh chào đón mùa đông bắt đầu sau trận tuyết rơi đầu mùa.
Bông tuyết lúc đầu nhỏ vụn, sau đó dần dần bành trướng, bao trùm mái cung điện và nhà tranh. Nhân gian hòa lẫn thành một.
Ở ngoài thành, Tạ Hồng Trần đang đi dọc bên đường, tuy thời tiết thế này, vẫn có quầy hàng rong sát đường mua bán. Áo hắn quá bắt mắt, khí chất trong trẻo lạnh lẽo xuất trần, thu hút vô số cặp mắt lặng lẽ của người qua đường.
hồng mai nó đỏ rực rỡ vầy nha chứ hông phải mai vàng Tết mình
Hắn dừng cạnh một quá
n nhỏ, gã hàng rong thấy thế, bận rộn nhiệt tình nói: “Vị tiên trưởng này, thích hoa mai này sao?”
Ngay tron
g quán gã, bày biện rất nhiều cành mai.
“Tiên trưởng mua một nhánh đi! Hoa mai này tên là Niệm Quân An. Rất có lai lịch đó nha!” Hàng rong còn muốn nói tiếp. Tạ Hồng Trần đã móc tiền mua một nhánh hàn mai.
Nhánh mai còn đang ngậm nụ, nhưng bông tuyết vừa phủ đã nở rộ toàn bộ. Hoa đỏ đầy cảnh như lửa, đẹp không sao tả xiết. Tạ Hồng Trần cầm nhánh mai trong tay, thật ra hoa và người không xứng đôi lắm, y phục hắn quá trắng, tiên phong đạo cốt. Hoa thì lại quá rực rỡ, như những chân ngôn trong thánh kinh, một chút lòng phàm.
Và lúc này, Ti Thiên giám.
Đệ Nhất Thu đẩy Hoàng Nhưỡng từ Bạch Hổ Ti trở về Huyền Vũ Ti.
Mùa đông Thượng Kinh thật lạnh, Hoàng Nhưỡng bắt đầu bội phục dự kiến trước của Đệ Nhất Thu —— nếu không phải trên đùi đắp tấm chăn lông, hiện giờ chắc chắn nàng cóng quá đỗi. Hai tay nàng được ủ trong tấm chăn, người khoác áo choàng thật dày, đỉnh đầu có người bung dù, cũng không thấy tuyết lạnh.
Người chung quanh thi thoảng nép sang tránh đường, khom người thi lễ. Đối mặt ánh nhìn lén của họ, Đệ Nhất Thu chẳng thèm để ý, đến Hoàng Nhưỡng cũng tê dại. Cách đó không xa có một cây hồng mai đội tuyết mà nở, hương thơm khiến người thoải mái, đẹp không sao tả xiết.
Hoàng Nhưỡng bị màu đỏ kia hấp dẫn, con ngươi trống rỗng hư vô như cũng dấy lên hai đốm lửa. Đệ Nhất Thu phát hiện, y đẩy Hoàng Nhưỡng đến dưới gốc cây, nói: “Hoa mai này, tên là Niệm Quân An, còn nhớ chứ?”
Hoàng Nhưỡng chỉ nhìn chằm chằm hoa mai đỏ tươi như lửa, Niệm Quân An à…
Đệ Nhất Thu dứt khoát đưa tay bẻ một nhánh mai, đặt trên đùi nàng. Hồng mai như nhỏ máu.
Niệm Quân An…
Thành Nguyên năm thứ năm, Hoàng Nhưỡng và Tạ Hồng Trần ngủ xong, Tạ Hồng Trần muốn quay về Ngọc Hồ Tiên Tông. Dù hắn hứa hẹn cưới nàng, song Hoàng Nhưỡng không yên tâm —— người khác hứa hẹn, nàng luôn không yên lòng. Nếu Tạ Hồng Trần một đi không trở lại, há mình không lỗ máu sao?
Nhưng bây giờ cũng không nên ép ở lại, Tạ Hồng Trần không phải là tay đàn ông tai mềm.
Thế là ngày ấy sắp chia tay, nàng bẻ một nhánh mai tặng hắn.
Hoa mai do nàng tự tay bồi dưỡng, tuyết rơi mà nở. Dự tính ban đầu là vì mùa đông hoa ít, nàng muốn soạn ra một mánh lới thật khéo, làm đám phu nhân tiểu thư quý tộc kia tình nguyện ra giá cao mà mua.
Mà lúc này, vì để tay đàn ông này nhìn thấy hoa thì có thể nhớ nàng, nàng thuận miệng đặt tên, nói: “Hồng Trần lần này đi, không biết phải chăng còn có kỳ gặp lại. Hoa này gặp tuyết sẽ nở, ta vì thế đặt tên nó là ‘Niệm Quân An’. Sau này bất kể chân trời góc biển, sớm sớm chiều chiều, khi nào hoa nở sẽ niệm quân an*.”
(*) nhớ mong quân bình an.
Hắn nhận hoa, cũng đúng hẹn vào lúc tuyết đầu mùa, mang theo nhánh mai kia đến đây cưới nàng. Chỉ là ngày đó, giữa hai đầu lông mày hắn cũng không có bao nhiêu nhu tình dịu dàng.
—— hắn biết mình muốn thứ gì, cũng biết Hoàng Nhưỡng muốn thứ gì.
Hoàng Nhưỡng muốn danh phận và tôn vinh của Tông chủ phu nhân, hắn cho. Còn hắn tham luyến phong tình quyến rũ vào tận xương tủy của nàng, Hoàng Nhưỡng cũng không dè sẻn, trăm năm như thuở ban đầu.
Thật quá buồn cười nhỉ, về sau nam nữ thế gian, lại thích dùng hoa này định tình.
Hoàng Nhưỡng chằm chằm nhìn cây hồng mai nở đầy đến ngẩn người, Đệ Nhất Thu đứng dưới tàng cây, theo nàng ngắm hoa.
Hôm đó Thượng Kinh tuyết to như tịch. Y che dù, tuyết phủ kín nửa vai.
Đột nhiên, có người chạy đến, thấy Đệ Nhất Thu vội nói: “Giám chính, bệ hạ truyền triệu, muốn ngài lập tức vào cung.”
Vào cung? Hoàng Nhưỡng thầm run.
Đệ Nhất Thu cũng chẳng để ý, nói: “Công công chờ chút, để ta thay y phục.”
Công công nói: “Giám chính, bệ hạ truyền triệu quá gấp, hay là ngài…”
Đệ Nhất Thu lúc này mới chằm chằm nhìn gã, ôn hòa nói: “Thế nào, Phúc công công không tiện chờ bản quan?”
Nội thị bỗng kịp phản ứng, vội vàng khom người nói: “Nô tỳ kính cẩn chờ hầu Giám chính.”
Đệ Nhất Thu giờ mới ừ đáp, y sửa tóc mai lộn xộn giúp Hoàng Nhưỡng, nói: “Nàng về phòng trước.”
Được chứ. Hoàng Nhưỡng biết y không tiện đưa mình theo, nàng cũng không muốn đi gặp Sư Vấn Ngư gì. Nên yên lặng đồng ý.
Đệ Nhất Thu đẩy nàng về phòng ngủ, cởi váy áo, ôm vào trong chăn nằm xong. Y tỉ mỉ đốt nến, cầm bồn sưởi đến gần giường. Sau đó đóng cửa ra ngoài.
Hoàng Nhưỡng nhìn bóng lưng y, chợt có mấy phần hết sức lo âu.
—— ở chung mấy ngày ngắn ngủi, nàng như đã bắt đầu ỷ lại vào tên này. Nghĩ kỹ lại, cũng là vì hiện giờ chẳng thể cậy vào ai khác.
Hoàng Nhưỡng thở dài trong lòng.
Hoàng cung, tháp Viên Dung.
Hoàng đế đương triều Sư Vấn Ngư đang ở đây cách thế tu luyện.
Dưới tháp tám mặt bậc cấp bằng ngọc đều có thủ vệ. Đệ Nhất Thu bước lên mười bậc, đi vào trong tháp. Tường trong tháp vẽ tranh, lớp lớp khác biệt. Có Sư Vấn Ngư mang binh chinh chiến, cũng có tiên nhân luyện đan, tụng kinh, phi thiên các loại.
Đệ Nhất Thu thẳng lên tầng chín, Sư Vấn Ngư bình thường nghỉ ngơi ở đây.
Hắn quỳ gối ngoài rèm châu chờ truyền triệu, nhiệt độ trong tháp với hắn mà nói quá cao, oi bức đổ mồ hôi.
Trong màn, Sư Vấn Ngư nhóm một lò hương, dùng tay nhẹ nhàng ôm lấy khói, nói: “Vào đi.”
Đệ Nhất Thu đi vào, Sư Vấn Ngư quay lại, tóc dài rối bù, tầm vóc cao gầy, khuôn mặt gầy gò, người mặc đạo bào trắng đen xen kẽ, dáng vẻ không nhiễm trần tục. Nhìn thì lão chỉ chừng ba mươi tuổi, cũng không có vẻ già. Nhưng mắt lão vẩn đục, ánh mắt âm trầm tang thương.
Mặc dầu thời gian không thể đoạt đi tính mạng lão, nhưng cũng để lại vết tích trên người lão không thể xóa sạch.
Đệ Nhất Thu lại tiếp tục quỳ xuống, lễ bái đến lão nói: “Bệ hạ.”
Sư Vấn Ngư không cho y đứng dậy, chỉ nói: “Nghe nói ngươi mới có món đồ chơi tinh xảo, yêu như trân bảo. Sao không đưa đến cho trẫm nhìn thử?”
Đệ Nhất Thu khẽ động trong lòng, trên mặt lại không hiện, chỉ nói: “Chỉ là một món đồ chơi, sao dám đưa đến trước mặt bệ hạ, bôi nhọ thánh thính?”
Sư Vấn Ngư cười khẽ, nói: “Ngươi vẫn không bỏ được cô gái kia. Đứa nhỏ này, từ nhỏ đã nhìn không thông.”
Đệ Nhất Thu lấy trán chạm đất: “Vi thần ngu dốt.”
“Có nhiều thứ, không đạt được hiển nhiên nhớ mãi không quên. Nếu thật sự nắm trong tay, bèn xem như cỏ rác.” Thấy lửa trong lò hương dấy lên, lão nói: “Chuyện Trường Sinh đan, chuẩn bị đến đâu rồi?”
Đệ Nhất Thu nói: “Hồi bệ hạ, linh đan sắp thành, chắc chắn có thể dâng lên đúng hạn.”
Sư Vấn Ngư ừ đáp, có vẻ hết sức hài lòng, chợt nói: “Lão Ngũ gần đây ở trong tháp buồn bực đến phát rồ, trẫm bảo nó đến tìm ngươi. Nghĩ giữa anh em các ngươi, có thể nói vài câu gần gũi. Nếu ngươi gặp hắn, nhất định phải nói chuyện với nó cho tốt đấy.”
Lão cố ý nhắc vật yêu thích gần đây của Đệ Nhất Thu trước, tỏ ra tai mắt lão ở Ti Thiên giám đầy linh thông. Sau đó mới nhắc Lão Ngũ, tuy lão lâu nay không ra khỏi tháp Viên Dung, nhưng chuyện các bộ, lão biết tất cả.
Có lẽ, Lão Ngũ chết lão cũng đã biết.
Đệ Nhất Thu cúi đầu, nói: “Tính tình của Ngũ ca, sao tâm sự với vi thần được?”
Thật là, giọt nước không lọt nhỉ. Sư Vấn Ngư chẳng nhìn ra gì từ trên mặt y, lại nói: “Tính nó dù có kiệt ngạo, ngươi cũng phải bao dung hơn. Dù sao cũng là anh em ruột.”
Đệ Nhất Thu cung kính lên tiếng vâng.
Sư Vấn Ngư còn nói: “Có lẽ trời tuyết giá lạnh, gần đây trẫm luôn thấy người uể oải.”
Đệ Nhất Thu hiểu, nói: “Trường Sinh đan còn chưa kết thành, long thể bệ hạ khó thích ứng ngày lạnh. Chi bằng hãy lấy máu vi thần tạm giải mệt mỏi.”
Sư Vấn Ngư gật đầu nói: “Cũng được. Dưới gối trẫm con cái vô số, chỉ có máu của ngươi, thuần khiết nhất.”
Đệ Nhất Thu lấy trán chạm đất, nói: “Vi thần đi trước lấy máu.”
Sư Vấn Ngư hít hít khói trong lò, Đệ Nhất Thu biết đó là gì —— hương liệu Thần Tiên thảo luyện chế.
Hơn trăm năm trước, y đến trấn Tiên trà, phát hiện Hoàng Nhưỡng chuyên gầy dưỡng Thần Tiên thảo. Nàng dùng cỏ này vấn thuốc lá cho Hoàng Thự cha mình, cỏ này dễ gây nghiện, thế là nàng lại dùng Tỉnh Não đan giải đi tính kỳ độc. Hoàng Thự càng yêu thích.
Đệ Nhất Thu nghĩ cách để Sư Vấn Ngư phát hiện. Sư Vấn Ngư đa nghi, đương nhiên đã tra rõ tác hại của cỏ. Nhưng sau khi Sư Vấn Ngư đốt qua, vẫn không thể chống lại dụ hoặc.
Lão cũng cẩn thận, cũng dùng Tỉnh Não đan, chống lại dược tính Thần Tiên thảo.
Chỗ thần kỳ của cỏ này là sau khi hút nó sẽ lập tức lâm vào cảnh cực lạc, mong mỏi dục cầu đều thành sự thật. Vật như vậy, biết chắc phải trả giá lớn, song luôn có kẻ khó lòng dứt bỏ.
Quả nhiên, Sư Vấn Ngư hít hương, thần trí dần dần mê muội dại đi, lão phất tay, nói: “Đi đi.”
Đệ Nhất Thu đi xuống dưới tháp, dưới tháp Viên Dung lại có càn khôn khác.
Nơi đây không còn bích điêu phù lệ, ánh nến mờ tối mơ hồ soi ra mấy căn phòng giam.
Trong phòng giam người bị trói bằng xích sắt, chỉ đi được quanh một trượng. Nghe tiếng, bọn họ bổ nhào tới cửa phòng giam, đầu bù xù mặt bẩn thỉu, không giống hình người. Đáng sợ hơn là, trên người họ đều chằng chịt vảy rắn. Vảy rắn lộn xộn tùy ý mọc trên người, nhìn phát khiếp.
“Thả ta ra! Thả ta ra!” Bọn họ liều mạng lắc cửa phòng giam, phát ra tiếng la mơ hồ không rõ.
Có nội thị chiếu đèn sáng lên chút, bọn họ lập tức che mắt, co lại vào trong xó. Hình như không chịu được ánh sáng thế này.
Nội thị cung kính dâng lên một con dao bạc, rồi nâng tới một cái bát vàng.
Đệ Nhất Thu nhận dao, vạch lên cổ tay một cái. Máu chảy ồ ồ, dần dần tụ xuống bát thành một mảnh đỏ rực rỡ. Nội thị chằm chằm nhìn bát, mãi đến khi hứng máu phân nửa bát, cuối cùng hắn lấy vải lụa thuốc, nói: “Được rồi. Để nô tỳ bôi thuốc cho Giám chính.”
Đệ Nhất Thu đè vết thương, nói: “Không cần.” Y tự băng bó kỹ vết thương xong, nội thị liền đưa y ra ngoài.
Lúc sắp lên trên, y quay lại. Trong lồng giam không thấy ánh mặt trời, từng đôi mắt chòng chọc nhìn y.
Giam giữ ở đây, đều là anh chị em của y. Thân là hoàng tử hoàng nữ, họ vốn được cẩm y ngọc thực, sống an nhàn sung sướng. Nhưng giờ đây, họ bị nhốt nơi nầy, người không ra người, quỷ không ra quỷ.
“Giám chính? Đi thôi.” Nội thị theo hầu cẩn thận thúc giục.
Đệ Nhất Thu đi ra khỏi địa lao, quay lại tầng một của Viên Dung tháp. Giống như từ địa ngục quay về nhân gian.
Y chậm rãi ra khỏi tháp, sau lưng cứ như còn có thứ gì dõi theo chằm chằm.
Đệ Nhất Thu xưa nay tâm tính kiên định, nhưng lúc này, lại có phần xúc động muốn quay lại.
Nói chung vẫn là bị dược tính của mùi hương kia ảnh hưởng.
Sư Vấn Ngư chỉ biết đó là Thần Tiên thảo, lão không biết còn có một loại cỏ, là biến chủng của Thần Tiên thảo. Bởi bề ngoài và mùi đều giống nhau như đúc, mỗi lần chế hương trộn lẫn vào một hai cây, căn bản sẽ không ai phát hiện.
Huyền Vũ Ti.
Hoàng Nhưỡng nằm trên giường yên lặng chờ đợi. Nàng nhớ lại cuộc đời mình, phát hiện thật sự là buồn cười. Từ khi gả vào Ngọc Hồ Tiên Tông, nàng có một trăm năm chờ đợi Tạ Hồng Trần. Sau đó bị hình tù ở mật thất trong lòng núi, nàng lại có mười năm chờ đợi thoát khốn.
Hiện giờ, nàng bắt đầu chờ đợi Đệ Nhất Thu.
Trong gió tuyết, truyền đến bước chân vô cùng quen thuộc.
Hoàng Nhưỡng hận không thể kinh động ngồi dậy.
Cửa kêu cót két, người còn chưa vào, gió tuyết đã rót đầy một phòng trước.
Đệ Nhất Thu đóng cửa phòng, hình như y cực kì buồn ngủ, chỉ qua loa cởi đồ, vớ giày, trực tiếp lên giường. Hoàng Nhưỡng đợi mãi lâu, thấy y không có ý định phản ứng mình, lập tức đầy thất vọng.
Thế nhưng qua một lúc, đột nhiên nàng cảm thấy trong chăn hơi run run. Hoàng Nhưỡng không rõ lắm, khóe mắt nàng liếc sang, trong ánh nến yếu ớt, Đệ Nhất Thu đang phát run.
Y đang khóc à?
Hoàng Nhưỡng chấn kinh trong lòng, lập tức xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.
Y đi gặp cha về, núp trong chăn khóc thầm. Cha y đã làm chuyện cầm thú gì chứ?
Hoàng Nhưỡng không phải thiếu nữ vô tri, nàng biết trên đời này loại người gì cũng có… Có người luyến mẫu, luyến phụ, chả lẽ Sư Vấn Ngư… luyến tử?
Vậy y… Đệ Nhất Thu y… Trời ạ!
Ý nghĩ Hoàng Nhưỡng dần dần chẳng khỏe mạnh. Mãi đến khi Đệ Nhất Thu xoay người ôm lấy nàng, nàng mới phát hiện, là Đệ Nhất Thu bị lạnh. Đầu ngón tay y đặt ở gáy nàng, thật giống như đã kết băng. Toàn bộ cơ thể y, xuyên qua lớp y phục cũng có thể cảm giác được khí lạnh.
Đệ Nhất Thu rất nhanh buông nàng ra.
Y rời giường mặc y phục, lại giúp Hoàng Nhưỡng đắp kín mền. Hoàng Nhưỡng không chỉ thấy tay y băng vải thuốc, còn thấy khuôn mặt y không chút máu. Giọng y đầy mỏi mệt, nói: “Ta đi thư phòng ngủ.”
Nói xong, y cầm áo lông cừu nhẹ, đóng cửa ra ngoài.
Một khắc này, Hoàng Nhưỡng muốn giữ y lại. Đáng tiếc nàng bây giờ, tựa như một cây đàn, một nhánh cây, nói cho cùng chỉ là vật chết.
Nhân gian gió lạnh tuyết chợt, ai ấm áp được ai đây?