Không Tỉnh - Chương 6
Trát tường
Lý Lộc và Bảo Võ ra ngoài, trong phòng nghị sự liền trở yên an tĩnh. Hoàng Nhưỡng chỉ thấy xe lăn đổi hướng, nàng lại ngồi hướng ra ngoài cửa sổ.
Đệ Nhất Thu vẫn ngồi sau bàn sách, chuyên tâm khâu da thỏ.
Ngoài trời không biết bao lâu bông tuyết bắt đầu rơi, không lớn, như phấn như muối, rơi như mưa phùn.
Hoàng Nhưỡng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, nhớ đến câu Bảo Võ vừa nói, Tạ Hồng Trần phái người nghe ngóng tung tích một cô em gái của nàng. Đây đương nhiên là đang tìm nàng, chỉ là Tạ Hồng Trần kia luôn cố kỵ danh dự của tông môn.
Chuyện vợ mình mất tích, hắn ta sẽ không rêu rao ra ngoài.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi xào xạc, Hoàng Nhưỡng bắt đầu ngẩn người, phảng phất như thấy tuyết đầu mùa ở Kỳ Lộ đài. Hàng năm đến mùa này, ao Bạch Lộ sẽ bắt đầu kết băng. Nàng thường xuyên lấy ít băng vụn, nấu vài món ăn nhẹ tinh xảo cho Tạ Hồng Trần.
Nhưng thật ra Tạ Hồng Trần không thường lui tới. Mấy thức đó, đôi khi nàng phái người đưa qua Điểm Thúy phong chỗ hắn. Lắm lúc, nàng chia cho đệ tử hạ môn. Khi đó, đệ tử Ngọc Hồ Tiên tông thật thích mùa đông.
Bọn họ dâng lên nhiều loại nguyên liệu nấu ăn, để sư mẫu nghiên cứu bánh ngọt, món ăn.
Có lúc dân gian gặp khổ nạn, Hoàng Nhưỡng cũng sẽ dẫn đệ tử xuống chân núi phát cháo, phát thuốc. Những việc này, tốn kém dĩ nhiên là bạc của Ngọc Hồ Tiên Tông, nàng đi theo kiếm mỹ danh thôi. Nên đương nhiên Tạ Hồng Trần không vì thế mà nhìn nàng bằng con mắt khác, thậm chí còn có thể sinh lòng phiền chán.
Chỉ là hắn ráng đè lại không vui —— Hoàng Nhưỡng làm mấy việc này, tóm lại cũng là cứu trợ không ít người. Cũng không phải chuyện gì xấu.
Thế là trong mắt mọi người, Tông chủ và Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông luôn ân ái khăng khít. Chỉ mỗi Hoàng Nhưỡng biết, Tạ Hồng Trần giấu xem thường trong lòng. Đây là bức tường băng giữa nàng và hắn, cuối cùng biến thành ngầm hiểu ăn ý giữa hai người.
Nếu hắn không đến, nàng không thể đi mời.
Trong Kỳ Lộ đài, nàng có thể xinh đẹp có thể quyến rũ, nhưng ngoài phạm vi Kỳ Lộ đài, nàng nhất định phải là Tông chủ phu nhân đoan trang đúng mực.
Điểm Thúy phong, không có chuyện nàng không thể vào.
Chuyện xưa trang trang ố vàng, Hoàng Nhưỡng ngẩn ra một lúc, Đệ Nhất Thu đã khâu xong mấy tấm da thỏ. Y đi đến trước Hoàng Nhưỡng, khoác tấm chăn mỏng khâu từ da thỏ lên đôi chân nàng. Hoàng Nhưỡng thật ra chẳng lạnh, nhưng có một loại lạnh, gọi là Thu sư phụ cảm thấy nàng lạnh.
Đệ Nhất Thu đẩy nàng ra trước cửa sổ, mở đống bình bình lọ lọ mới mua hôm nay.
Khi nãy Hoàng Nhưỡng thấy Lý Lộc xách vào cũng chả biết là thứ gì. Đến giờ Đệ Nhất Thu mở ra, nàng ngửi được mùi hương, mới biết đống đồ này, thì ra là son phấn bột nước!
Thu sư phụ dời ghế đến ngồi xuống đối diện nàng. Hoàng Nhưỡng trơ mắt nhìn y mở hộp phấn, sau đó y cầm một chén trà, thêm xíu nước, hoà phấn.
“???” lòng Hoàng Nhưỡng đầy dấu chấm hỏi.
Sau đó, Đệ Nhất Thu liền đem phấn đã hòa bôi lên mặt nàng.
Ngươi đang làm gì thế!! Hoàng Nhưỡng trợn mắt—— phấn trứng ngỗng ấy không phải dùng như thế nhé!!! Dừng tay! Ngươi đang trát tường sao!
Thu sư phụ lại làm vô cùng chăm chú.
Cho nên khi y phối màu phấn trong hộp bôi lên mặt Hoàng Nhưỡng xong, tự y xem xét tường tận một lát, lập tức cả người dũng mãnh cũng chấn động. Sau đó y bảo người dâng nước nóng. Lúc hạ nhân bưng nước nóng vào ngó sơ qua Hoàng Nhưỡng, cũng bị hù đến sửng sốt.
Cũng may bình thường nghiêm chỉnh huấn luyện, nước trong chậu mới không đổ ra đất.
Đệ Nhất Thu thấm ẩm khăn lụa, tỉ mỉ lau mặt cho Hoàng Nhưỡng.
Rửa sạch xong, Giám chính đại nhân tiếp tục dùng son phấn hòa màu vẽ tranh.
Tim Hoàng Nhưỡng phát run, nhưng nàng chẳng còn cách nào! Phần lớn thời gian Đệ Nhất Thu dùng lòng bàn tay đánh phấn, sau đó nói chung cảm thấy không tiện, bèn dùng bút lông trên bàn. Bút lông lớn có nhỏ có, y thử hết từng chiếc.
Đây là mặt của ta nha!!! Hoàng Nhưỡng tức giận đến tay chân lạnh buốt.
Giám chính đại nhân hoàn thành kiệt tác, y đặt miệng son xuống, đứng dậy, nghiêm túc ngắm nghía mặt Hoàng Nhưỡng.
Hoàng Nhưỡng dám đánh cược, nàng thấy khóe miệng Đệ Nhất Thu hơi câu —— tên chó này, y đang cười!
Tôi tớ bên cạnh dù khom người, nhưng cuối cùng cũng khó nén hiếu kì. Hắn ngẩng đầu ngó Hoàng Nhưỡng, sau đó lập tức gục đầu, hai vai run loạn. Hoàng Nhưỡng thật không có cách gì mà.
Bên ngoài tuyết lớn dần, mặt đất bắt đầu trắng xóa.
Trong phòng đốt lò sưởi, Đệ Nhất Thu lại rửa mặt cho nàng lần nữa, sau đó lại quẹt son phấn, bôi xức lên mặt nàng một đỗi. Cuối cùng thực sự không thể làm gì, Thu sư phụ dùng bút chấm miệng son, vẽ lên miệng Hoàng Nhưỡng ba chòm râu.
Dĩ thử vãn tôn*.
— Ngô có người bạn cũ gây tổn thương giống như nhữ*, bây giờ mộ phần cỏ trượng rưỡi đó.
Hoàng Nhưỡng chỉ có thể hùng hùng hổ hổ trong lòng.
(*) Còn gì là tôn nghiêm (ngôn ngữ internet)
(xưng hô ngô – nhữ kiểu tôn xưng nhìn chung chỉ dùng cho bề trên đối với dưới, lớn với nhỏ hoặc chỉ bạn bè thân mật)
Quả nhiên, Giám chính đại nhân ngồi đối cửa sổ học trang điểm. Sau khi cay cay đắng đắng bận rộn đến trưa, y lại gọi người công cụ thị nữ lần trước chải đầu đến.
Thị nữ giật giật khóe miệng, trang điểm lần nữa cho Hoàng Nhưỡng. Giám chính đại nhân bưng một chung trà nóng, ngồi bên cạnh quan sát. Hoàng Nhưỡng cảm thấy người này rất nhàm chán, thật đấy.
Thượng Kinh, nội thành. Phủ Trung Quốc công.
Trung Quốc công là lão thần trong triều, vẫn luôn theo Sư Vấn Ngư đánh thiên hạ. Giờ đây Sư Vấn Ngư trầm mê trường sinh thuật, cũng có liên quan nhiều đến ông. Cho nên mặc dù ông đã một trăm hai mươi tuổi, song nhìn qua cũng chỉ tầm lục tuần.
Ông là người ra chiến trường, dù giải giáp nhiều năm nhưng dáng người vẫn thẳng tắp.
Ông đánh một bộ quyền trong vườn, quyền phong vẫn mạnh mẽ đầy lực. Trung Quốc công rất hài lòng.
Bỗng, ông cảm thấy đầu như hôn mê, một người đã đứng trước mặt mình.
Người này áo trắng như mây, hộ lĩnh màu xanh nước, thắt lưng cài ngọc. Hắn nhìn Trung Quốc công khẽ gật đầu, ôn hòa nói: “Quốc công gia, vẫn khỏe cả chứ.”
“Ngươi…” Trung Quốc công chỉ thấy luồng sáng màu rực rỡ trước mắt, không khỏi lùi mấy bước, bỗng dưng kịp phản ứng, “Tạ Hồng Trần!”
Không sai, người đó chính là Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông Tạ Hồng Trần!
Trung Quốc công lúc trước hộ vệ Sư Vấn Ngư, đã từng ra vào Tiên tông.
Lòng ông chùng xuống, theo bản năng định gọi thị vệ. Nhưng rất nhanh ông không hành động thiếu suy nghĩ. Đối diện đây là Tạ Hồng Trần, thị vệ đầy viện kia thì có ích gì? Ông dứt khoát hỏi: “Tạ Tông chủ là Tiên sư cõi bồng lai, hôm nay đặt chân hàn xá không biết có gì chỉ giáo?”
Đang nói, ông khéo léo dò xét vị huyền thủ* tiên môn này. Lần trước gặp hắn đã là bốn mươi năm trước. Bốn mươi năm mưa tuyết gian nan vất vả, hắn lại không thấy già đi chút nào. Vẫn hai mươi bảy hai mươi tám, phong nhã hào hoa tuyệt thế.
(*) người đứng đầu
Nghe nói đám người trong tiên môn này, thọ nguyên sơ sơ cũng ngàn tám trăm tuổi. Cũng khó trách bệ hạ thèm nhỏ dãi, si mê điên cuồng. Trung Quốc công lặng lẽ nghĩ.
“Quốc công chớ sợ.” mắt Tạ Hồng Trần ôn hòa bình tĩnh, nhưng lại có sức xuyên thấu lòng người. Hắn mở miệng trấn an, nói: “Hôm nay Tạ mỗ đến đây cũng không có ác ý. Quấy rầy Quốc công gia một lát thôi, không cần kinh động cả phủ.”
Tạ Hồng Trần này, địa vị trong tiên môn được tôn sùng, không chỉ vì hắn sư xuất danh môn, tu vi thâm hậu, mà còn vì hắn khắc kỷ tự hạn chế, khiêm tốn chu đáo, tiến lùi có mức độ.
—— cho dù lập trường khác biệt, hắn cũng sẽ không làm khó một kẻ phàm phu như mình.
Trung Quốc công luôn tự cao tự đại, song giờ phút này, như đom đóm trước trăng sáng, có một loại cảm giác mặc cảm tự ti. Ông cũng chẳng thẳng người nổi, ôm quyền nói: “Tạ Tông chủ, mời vào trong hầu trà.”
Tạ Hồng Trần không cự tuyệt, hắn theo Trung Quốc công vào.
Người như hắn, chân quý đạp đất hèn, vốn chắc chắn không hàn huyên với người như Trung Quốc công. Song hắn cố ý vậy. Hắn nhận trà thơm hạ nhân dâng lên, nhấp một ngụm, nói: “Là trà mới của núi Sơ Vụ, tên Nhất biện tâm.”
“Ồ?” Trung Quốc công sửng sốt, vốn tưởng ngài ấy vào chẳng qua là qua loa miễn cưỡng. Nào ngờ ngài ấy thật sự thưởng trà cùng mình. Lập tức, ông có mấy phần bối rối, nói: “Chính nó. Kiến thức Tông chủ uyên bác, thật đáng kính nể.”
Ông tâng bốc theo bản năng, Tạ Hồng Trần chợt nói: “Trà này là sáu mươi năm trước nội nhân (vợ) tự tay gầy dưỡng biến chủng, do luôn thử trà với nàng thế nên nhớ rõ.”
“À.” Trung Quốc công chợt hiểu, vâng. Phu nhân Tạ Hồng Trần am hiểu nhất là gầy dưỡng giống tốt, Nhất biện tâm, đúng là xuất từ tay của phu nhân ấy. Ông cười nói: “Đây thật là múa rìu qua mắt thợ, để Tông chủ chê cười.”
Vừa nói xong, ông trầm tĩnh lại. Tạ Hồng Trần lại nhấp một ngụm, nói: “Mấy năm qua tiên tông và triều đình bỏ bê qua lại, khó tránh khỏi có chỗ không chu đáo. Nhưng đối với chuyện của Kim thương, tiên môn luôn rất quan tâm.”
Hắn nói chuyện luôn đúng mực, khiến người ta cảm giác đầy vẻ chân thành lỗi lạc. Không ỷ mạnh cao cao tại thượng của Tạ Linh Bích, mà cũng không quỷ quyệt cao thâm khó lường của Sư Vấn Ngư. Khiến người sinh thiện cảm.
Trung Quốc công bận rộn chắp tay nói: “Tông chủ lòng mang thiên hạ, đại nhân đại nghĩa.”
Tạ Hồng Trần cuối cùng vào chính đề, hắn nói: “Đại nghĩa thật không dám nhận. Nhưng Kim thượng uống Trường Sinh đan nhiều năm, ta hiếu kì nghe ngóng, đã xin nhờ một bạn cũ mà tìm phương thuốc.”
—— Hay nhỉ. Trong lòng Trung quốc công thất kinh, Phương thuốc Trường Sinh đan kia cơ mật quan trọng cỡ nào chứ? Ngươi một câu vô cùng đơn giản xin nhờ một bạn cũ tìm tới. Giống như tùy tiện tìm một toa Đại lực hoàn ấy.
“Đơn thuốc không tệ, dù hao thời hao lực song lại có hiệu quả. Trên dưới Tiên tông cũng cầu chúc bệ hạ thọ nguyên vô tận, giang sơn vạn năm.” Tiếng hắn trầm bồng du dương, thanh tịnh thật dễ nghe. Trung Quốc công biết, câu sau mới là điểm chính. Ông bận bịu vểnh tai nghe.
Quả nhiên, vẻ mặt Tạ Hồng Trần hơi thâm thúy, nói: “Chỉ là Trường Sinh đan năm nay, ta có quan sát đan khí từ xa, lại hết sức không đúng. Vì không tiện hỏi thăm Ti Thiên giám nhưng vẫn lo lắng trong lòng, đành nhờ Trung Quốc công chuyển lời đến bệ hạ.”
“Cái… cái gì?!” Trung Quốc công sửng sốt —— cái gì mà đan khí không đúng? Ông cau mày nói: “Phương thuốc Trường Sinh đan cũng đâu có đổi.”
Tạ Hồng Trần nói: “Nếu không đổi, vậy càng vô cùng khả nghi. Chỉ là chuyện liên quan đến triều đình và bệ hạ, Tạ mỗ không tiện xen vào. E phải nhờ Trung Quốc công lưu ý một hai.” Dứt lời, hắn đứng dậy, rất lễ phép chắp tay nói: “Tạ mỗ chỉ có thể nói đến đây. Phương thuốc không thể so gì khác, huống hồ liên quan đến long thể Kim thượng. Quốc công gia nên tỉ mỉ để ý, nếu cần, Ngọc Hồ Tiên Tông tình nguyện nghiệm đan cho bệ hạ.”
Nói xong, hắn lại nói: “Hôm nay Quốc công gia trà thơm một chén, Tạ mỗ vô cùng cảm kích.” Hình như hắn có tâm sự, nét mặt có phần buồn bực, “Chỉ tiếc nội nhân ôm bệnh trong người. Đợi thân thể nàng khỏi hẳn, Tạ mỗ nhất định mời Quốc công gia nếm trà mới.”
Nói xong, hắn nhẹ thi lễ. Trung Quốc công chỉ thấy trước mắt ánh sáng vỡ vụn, đợi tỉnh táo lại chỉ còn tuyết rơi xào xạc.
Tuyết rơi, ông vẫn đứng giữa đình viện, giữ thế thu thế quyền pháp. Nào có Tạ Hồng Trần gì?!
“Lão gia? Lão gia?” Dưới mái hiên phu nhân hô nửa ngày, cuối cùng ông mới hồi thần. Nhưng chuyện mới vừa rõ mồn một trước mắt, sao lại là giả?
Trung Quốc công không thể tin được —— vậy mà ông nằm mơ ư?!
Ông trở lại phòng khách, tâm thần vẫn ngơ ngẩn. Song nhìn trên bàn, ông lập tức sửng sốt.
Trong sảnh khách bày biện hai chén trà, bàn chủ một chén, bàn khách một chén. Trung Quốc công lấy ngón tay thăm dò, trà trong chén chưa lạnh. Trung Quốc công xoay qua hỏi phu nhân: “Bà có từng nghe Nhất biện tâm chưa?”
Quốc công phu nhân bước lên, oán trách phủi nhẹ tuyết rơi trên người ông: “Nhất biện tâm núi Sơ Vụ, là danh trà. Hàng năm chỉ xuất không đến hai cân trà, rất khó có. Sao đến chuyện này lão gia cũng quên?”
Trung Quốc công nói: “Nhất biện tâm này, là do ai gầy dưỡng mà có?”
Phu nhân thuận miệng nói: “Tạ Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông, tên là Hoàng Nhưỡng, lúc chưa xuất giá đã là một người gầy dưỡng biến chủng nổi tiếng. Sau khi gả vào tiên tông đã không còn gần đồng ruộng. Nhất biện tâm này, nghe nói có lẽ vì Tông chủ yêu trà, nàng ấy tự tay nuôi trồng. Vì chỉ để phu quân uống nên chưa cân nhắc sản lượng. Sau này vì trà đã thực sự nổi danh, được người ương cây giống, lúc này mới lưu lạc dân gian.”
Mặt Trung Quốc công vẫn tỉnh bơ, lại hỏi: “Phải chăng Tạ phu nhân đang mang bệnh?”
“Sao lão gia lại biết?” Phu nhân rất không hiểu, “Đúng là hiện giờ Tạ phu nhân mang bệnh. Đã rất nhiều năm không tiếp khách.”
Trung Quốc công vừa nghe phu nhân nói, vừa thất kinh trong lòng.
Không phải là mơ. Tạ Hồng Trần đã ghé! Những người trong tiên môn như ngài ấy, có dùng pháp môn báo mộng cũng chẳng hiếm lạ. Huống chi Trường Sinh đan chính là Ti Thiên giám luyện chế, ngài ấy sợ không tốt tự mình đến đây.
Nhưng… Trường Sinh đan chẳng lẽ thật sự là giả sao?
“Không thể nào.” Ông tự lẩm bẩm. Giám chính Đệ Nhất Thu, chính là cốt nhục thân sinh của Kim thượng. Trường Sinh đan chính tay ngài ấy chế, sao có thể là giả?!
Ngay lập tức, ông đầy kinh hãi. Coi như vừa rồi chỉ là một giấc mộng hoàng lương*, ông lại hết sức chắc chắn —— bề trên như Tông chủ Tạ Hồng Trần, nếu không nắm chắc tuyệt đối, ngài sẽ không cố ý báo cho.
(*)
Ngày xưa
có Lư Sinh đi thi không đỗ, vào hàng cơm nghỉ chân. Có một lão già cho mượn một cái gối nằm. Lư Sinh ngủ và
chiêm bao
thấy đỗ
tiến sĩ
, làm quan to, vinh hiển hơn 20 năm,
gia đình
hưng vượng, con cháu đầy đàn. Tỉnh ra mới biết ấy chỉ là một
giấc mộng
. Nồi kê nhà hàng còn chưa chín. Ý nói
giấc mộng
đẹp và ngắn ngủi.
Chuyện lớn không ổn… Chuyện lớn không ổn rồi. Trung Quốc công ôm ngực, bắt đầu tính toán đối sách.