Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 5

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 5 - Vảy rắn
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Vảy rắn

“Hồng Trần, rốt cuộc trong lòng con nghi ngờ chuyện gì?” giọng Tạ Linh Bích mang ý sâu xa của người sư trưởng. Lão kiên nhẫn nói: “Dù bốn tên trộm này không rõ thân phận, nhưng nói chung suy nghĩ một chút cũng có thể đoán ra. Nếu không có Ti Thiên giám làm chỗ dựa thì kẻ nào dám gan đến thế. Ý của đối phương thế nào, cũng là chỗ hết sức khó giải của vi sư.”

Tạ Hồng Trần thu lại suy nghĩ, sư tôn giải thích tận nơi, hắn đầy hổ thẹn trong lòng. Hắn nói: “Đệ tử căn cứ vào dấu vết kẻ trộm để lại, nhận ra một món binh khí trong số đó. Hẳn thuộc về Hà Tích Kim.”

“Hà Tích Kim…” Tạ Linh Bích nhíu mày, suy tư hồi lâu, nói: “Lão già này. Hắn tới làm gì?”

Tạ Hồng Trần nói: “Đang được thẩm tra.”

Tạ Linh Bích ừm đáp, nói: “Bất kể thế nào, việc Ti Thiên giám công khai ngang nhiên phạt trượng đệ tử ngoại môn ta, tuyệt đối không thể bỏ qua.”

Tạ Hồng Trần cụp mắt: “Đệ tử đã rõ.”

“Con định làm thế nào?” Tạ Linh Bích không buông tha, với tính tình lão, tuyệt đối không cho phép bị nhục nhã như này.

Ngữ điệu Tạ Hồng Trần vẫn chẳng hề rung động, nói: “Hoàng đế Sư Vấn Ngư vì mong trường sinh, nhiều năm uống Trường Sinh đan. Chi phí thuốc này không rẻ.”

“Này nào phải là bí mật gì.” Tạ Linh Bích nói, “Trăm năm qua lão già đó luôn vậy mà.”

Tạ Hồng Trần nói: “Năm nay, Trường Sinh đan Ti Thiên giám chuẩn bị tiến hiến là giả.”

“Ti Thiên giám làm giả Trường Sinh đan?” Tạ Linh Bích thầm căng thẳng, hỏi dồn: “Sao con biết?”

Tạ Hồng Trần không giải thích nguồn tin, chỉ nói: “Trong triều tâm phúc của Sư Vấn Ngư không ít, chỉ cần chúng ta để lộ tin, Sư Vấn Ngư vốn đa nghi, lão ta sẽ không bỏ qua Đệ Nhất Thu.”

Tạ Linh Bích gật gù, nói: “Tốt lắm. Mau cho đi làm, kẻo Ngọc Hồ Tiên Tông bị người ta cho rằng đã sợ đám ưng khuyển triều đình này thật.”

Tạ Hồng Trần vâng đáp, thi lễ rời đi. Tạ Linh Bích nhìn theo bóng lưng hắn, như có điều suy nghĩ.

Thiếu niên lớn nhanh thật, chưa quá trăm năm, cánh chim dần to lớn, nanh vuốt đầy đủ cả.

Thượng Kinh, nội thành.

Đến khi Đệ Nhất Thu Lý Lộc trở về Huyền Vũ Ti đã đến giờ ăn trưa.

Tiên sinh trong học đường còn chưa nghỉ lớp — Đệ Nhất Thu để Hoàng Nhưỡng ở đây, ông nào dám đi.

Phải coi chừng cho kỹ chứ. Mấy đứa nhóc choai choai nghịch ngợm đến đâu, ông biết rõ rành rành. Pháp khí này nom như một cô gái, đẹp đến giật mình, sống động khó phân biệt thật giả. Xem ra vô cùng đắt đỏ.

Thật lỡ có đứa tinh nghịch nào không quản được tay chân, va vấp đập đầu vào đồ của Giám Chính, thì làm sao cho phải?

Ông là một tiên sinh cẩn thận mà, hừ.

Hoàng Nhưỡng nghe đến giờ nghỉ trưa, cũng đại khái thấm được tình hình gầy giống hiện giờ. Dù sao thì nàng cũng đã bị hình tù mười năm, mà thế giới luôn thay đổi rất nhanh. Trên đời đã xuất hiện ít biến chủng nàng chưa từng nghe đến.

Có tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài cửa, Hoàng Nhưỡng biết, là Đệ Nhất Thu.

Ở chung chưa quá một ngày, nàng đã có thể nhận ra tiếng bước chân y. Sau đó nàng bỗng sực tỉnh — đã tới giờ trưa rồi, thời gian trôi nhanh thật. Cứ như một chớp mắt đã không còn.

Mười năm nay, một ngày của nàng bằng một năm. Đột nhiên có một tích tắc như thế, trong lòng hết sức kinh ngạc.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng, Lý Lộc xách mớ bình bình lọ lọ kia, yên lặng theo sau.

— xưa nay vẫn biết phụ nữ xài tiền rất lợi hại. Nào ngờ một cô bé giả cũng xài tiền như nước! Nhiều món vầy, cũng phải bằng nửa tháng lương bổng của mình!

Bạch Hổ Ti.

Lý Lộc vừa vào, nghe có tiếng người lẩm bẩm: “Lạ thật, Giám Chính phải về sớm chứ nhỉ.” Lý Lộc xách bao lớn bao nhỏ, thầm thở dài — nếu ngài ấy không dạo tiệm son phấn nửa ngày thì đã về sớm rồi ấy chứ?

Đệ Nhất Thu đẩy Hoàng Nhưỡng vào. Hoàng Nhưỡng liếc thấy một người to con cao lớn mặc áo lông dê, bên hông giắt một thanh đại đao. Anh ta đang bưng một bát nước lớn trong tay, đang nuốt cơm trong miệng.

“Giám Chính!” Liếc thấy Đệ Nhất Thu, anh đứng phắt dậy, bị nghẹn đến mắt trợn trắng.

Đệ Nhất Thu như chẳng ngạc nhiên, xua tay nói: “Ăn trước.”

“Vâng.” thế là Bảo Võ ngồi xổm ở trong sảnh khách, tiếp tục nuốt cơm.

Đệ Nhất Thu đẩy Hoàng Nhưỡng đến phòng nghị sự của mình, kéo bồn sưởi đến đặt cạnh chân nàng. Từ chỗ này tầm nhìn Hoàng Nhưỡng rất không tệ, có thể thoả thích nhìn cả phòng. Góc phòng có một chậu hoa, thời tiết thế này hoa vẫn còn nở rộ. Dây leo của nó bám lên giàn trồng hoa bên cạnh chậu, phiến lá xanh xanh, hoa điểm đỏ như loa kèn.

Nhìn qua, giống như biến chủng của hoa bìm bìm.

Bên cạnh nó là cửa sổ, song nó cũng không ưa sáng.

Hoàng Nhưỡng đang quan sát chậu hoa, Đệ Nhất Thu ngồi xổm xuống, chỉnh váy ngay ngắn lại cho nàng, nắm chặt tay nàng, nói: “Ta ra ngoài một chuyến, lát lại về.”

“Hở?” Bảo Võ đang ăn cơm ngoài cửa đáp lại, quay lại nhìn trong phòng mới phát hiện Giám Chính nhà mình đang nói chuyện với búp bê giả kia. Anh khó hiểu thoáng ngó Lý Lộc, Lý Lộc đưa mắt ra ý, đừng nói!

Bảo Võ hiểu luôn, hỏi: “Cô nương này là ai thế, sao chưa gặp qua? Mới tới à?”

Lý Lộc chỉ tặng anh ta một cái liếc mắt, không thèm để ý —— mi lanh mắt quá ha.

Đệ Nhất Thu cũng bỏ lơ anh ta, dặn: “Ngó chừng ở đây, đợi ta về.” Nói xong, y quay đi.

Chờ y đi xa, Lý Lộc mới buông đống son phấn kia xuống. Bảo Võ cũng vào trong phòng, bên ngoài lạnh lẽo, nào tốt lành như trong phòng, vừa tránh gió vừa ấm áp.

Bảo Võ đi đến trước mặt Hoàng Nhưỡng, đánh giá mãi lâu, đột nhiên vươn tay chọc chọc mặt nàng!

Lý Lộc như bay tới, hất tay anh ta: “Bảo Giám Phó!” Cậu muốn chết à!

Bảo Võ tặc lưỡi đầy kỳ lạ: “Mềm mại, còn ấm áp nữa. Là pháp bảo Giám Chính mới chế tạo hả? Cuối cùng ngài ấy cũng bắt đầu tạo người rồi cơ à?”

“Nói gì đó?!” dẫu sao Lý Lộc cũng còn mấy phần tình nghĩa đồng đội, khuyên nhủ, “Sau này trước mặt Giám Chính, cậu bớt nói đi.”

Bảo Võ liếc xéo, vẫn hiếu kỳ với Hoàng Nhưỡng, hỏi: “Ngươi có nghe được bổn Giám Phó nói chuyện không? Nếu được, ngươi nháy mắt mấy cái xem.”

Hoàng Nhưỡng nhìn chằm chằm lão đô con trước mắt, không thể đáp lại ngay. Cơ thể nàng không chịu khống chế, chỉ có con mắt là có thể hơi chuyển động, nhưng động tác nhắm mắt cũng đầy gian nan. Đợi nàng chớp mắt Bảo Võ đã nhìn đi nơi khác lâu rồi.

Bảo Võ còn định giật cả tóc Hoàng Nhưỡng, Lý Lộc vội vàng đuổi anh như chó, không cho phép tới gần Hoàng Nhưỡng nữa.

Hai người cùng chờ Đệ Nhất Thu, đột nhiên, nghe tiếng bước chân bên ngoài truyền đến.

Lý Lộc Bảo Võ phát rét, Hoàng Nhưỡng cũng đã nghe được, đây không phải tiếng bước chân của Đệ Nhất Thu. Quả nhiên, một người đàn ông đi tới.

“Ngũ Gia.” Lý Lộc tươi cười đón tiếp, thi lễ chào hỏi.

Bảo Võ lạnh nhạt hơn, chỉ thi lễ. Có vẻ không chào đón.

Người đàn ông kia nhìn vào phòng, hỏi: “Giám Chính các ngươi đâu?” giọng lộ vẻ ngạo mạn, hiển nhiên thân phận người này không tầm thường. Hay là nói, địa vị còn cao hơn Đệ Nhất Thu. Hoàng Nhưỡng âm thầm phỏng đoán.

“Giám Chính chỉ đi một lát, chẳng mấy chốc sẽ về. Xin Ngũ Gia chờ một lát.” Lý Lộc cẩn thận đón lời.

Thế là gã kia xoay quanh bàn sách, đang chuẩn bị ngồi xuống, không ngờ quét mắt thấy Hoàng Nhưỡng trên xe lăn. Gã đi tới, Lý Lộc thầm chột dạ.

Anh ta hầu bên cạnh gã đàn ông, giải thích: “Đây là món đồ chơi vặt vãnh gần đây Giám Chính mới luyện chế.”

Gã kia vươn tay, bỗng khều cằm Hoàng Nhưỡng, nâng lên. Lúc này Hoàng Nhưỡng mới thấy rõ hình dạng gã. Gã không mặc quan phục, chỉ là thường phục màu đỏ kim pha nhau, mũ ngọc buộc tóc, thắt lưng lụa. Bộ trang phục vốn phú quý phong lưu, song gã quá gầy, gầy đến muốn tuột khỏi người.

Nên bộ y phục này khoác trên người gã như mảnh vải choàng qua một bộ xương.

Ngón tay gã dài nhỏ như vuốt khô, cả người như một cái cây khô.

Hay thật. Hoàng Nhưỡng không nhịn được âm thầm muốn ói – ta chịu Bàn Hồn Định cốt châm còn chưa ốm đến thế. Cái gì mà Ngũ Gia, giống quỷ hơn là giống người.

Gã chòng chọc nhìn Hoàng Nhưỡng tỉ mỉ dò xét, cười lạnh: “Gương mặt này… Ha ha, năm đó nó đến cầu hôn cô gái này bị từ chối, chẳng thể nghĩ đã hơn một trăm năm vẫn nhớ mãi không quên. Thật sự là thâm tình đáng thương hại.”

Giọng mang đầy giễu cợt, cằm Hoàng Nhưỡng bị bóp đau đớn, cũng không có cách gì.

Vị Ngũ Gia này còn tính cẩn thận nghiên cứu Hoàng Nhưỡng một chốc, ngay lúc gã tính đẩy miệng Hoàng Nhưỡng ra săm soi, Bảo Võ cả giận: “Giám Chính không có ở đây, Ngũ gia đừng động bậy vào pháp khí của ngài thì hơn!”

Lời vừa buông, Lý Lộc đã biết không ổn.

Quả nhiên, Ngũ Gia đạp một đạp tới, giận mắng: “Ngươi là cái thá gì mà dám ngăn ta?!”

Bảo Võ nhận một đạp càng không phục, di chuyển tay rờ đại đao bên hông, cuối cùng vẫn không dám động. Ngũ Gia cười lạnh: “Đồ chó, ngươi còn muốn rút đao với gia hả?”

Lý Lộc vội nói: “Cậu ta nào dám, cậu ta thô lỗ vô lễ đã quen, Ngũ Gia đại nhân đại lượng, đừng chấp sơ suất của tiểu nhân. Lý Lộc xin tội với Ngũ Gia thay cậu ta.” Nói xong tính quỳ xuống, song Ngũ Gia nào chịu bỏ qua?

Gã chỉ Bảo Võ hét: “Quỳ xuống!”

Bảo Võ tức giận không nhịn được, tay cầm đao phát run. Lý Lộc liên tục nháy mắt với anh, hai bên đang giằng co thì có tiếng bên ngoài: “Xem ra hôm nay Ngũ ca rất rảnh, còn đến Bạch Hổ Ti dạy dỗ thuộc hạ giùm ta.”

Đệ Nhất Thu đã về. Y ôm một cuộn da trắng tuyết trong tay, bước vào trong phòng, tiện tay đặt cuộn da trên bàn.

Tim Lý Lộc đang treo lập tức rơi lại về ngực, anh thở một hơi thật dài nhẹ nhõm, quỳ xuống đất. Lần này Bảo Võ không cần anh ta túm lấy, cũng quỳ theo mà gọi: “Giám Chính.”

Đệ Nhất Thu thoáng liếc đã nhìn thấy dấu trên mặt Hoàng Nhưỡng. Nàng mười năm không ra nắng, da thịt non mịn khác hẳn người thường. Còn lực tay Ngũ ca của Đệ Nhất Thu thì quả là rất lớn. Cho nên vết đỏ đặc biệt nổi bật

Ánh mắt Đệ Nhất Thu lạnh xuống, nụ cười trên mặt lại càng tăng lên: “Ngũ ca hôm nay tới đây là bệ hạ có gì dặn dò à?”

Ngũ ca, bệ hạ…

Ánh chớp lóe lên trong đầu Hoàng Nhưỡng, đột nhiên nhớ tới — xuất thân Đệ Nhất Thu không thấp. Y là con trai Hoàng đế Sư Vấn Ngư đương triều, nói ra cũng là một vị hoàng tử thực thụ.

Chẳng qua con cái Sư Vấn Ngư cực nhiều, hoàng tử nhiều như chó, đương nhiên cũng chẳng có giá.

Càng hiếm thấy chính là, Sư Vấn Ngư đang đeo đuổi thuật trường sinh, lâu không lập Trữ. Thậm chí còn lo các con có lòng khác, lão ép đám hoàng tử này đổi tên đổi họ, trục xuất từng đứa con của mình khỏi hoàng thất.

Thế là thân phận hoàng tử này của Đệ Nhất Thu, càng không có gì đáng nói.

Bên cạnh, Ngũ ca của Đệ Nhất Thu hừ lạnh, nói: “Nghe nói hôm nay ở Thái Thị Khẩu cậu phạt trượng người tiên môn, thậm chí phát sinh xung đột. Dĩ nhiên Bệ hạ muốn phái ta đến đây, xem Giám chính đại nhân cậu uy phong bát diện thế nào.”

“Ra vậy.” Đệ Nhất Thu lơ đễnh, cười nói, “Ta chỉ tuân theo chỉ dụ của bệ hạ, chấp hành pháp lệnh triều đình thôi.”

“Hừ. Cậu muốn trêu chọc bọn chúng cũng phải nghĩ kỹ sẽ giải quyết phiền phức chúng mang đến thế nào chứ. Sắp đến lượt tiến hiến Trường Sinh đan, bệ hạ cũng không muốn vì thế sinh thêm sự cố.” Gã vừa nói, vừa vươn tay, chạm khuôn mặt Hoàng Nhưỡng.

“Món đồ chơi này cậu làm tinh xảo đấy.” Tuy gã tán thưởng, song trong giọng đầy khinh thường, “Tạ Hồng Trần ôm người thật, cậu ở đây ôm đồ chết, thật là không tồi.”

Hoàng Nhưỡng muốn tránh tay gã, nhưng làm không được. Nàng ghét người này, từ giọng nói cho đến dáng người.

Ngũ ca Đệ Nhất Thu này hiển nhiên cố ý làm nhục, đầu ngón tay hắn vươn xuống dưới, lướt qua cổ Hoàng Nhưỡng, định đẩy cổ áo nàng ra. Đệ Nhất Thu chậm rãi bước qua, giọng như gió xuân: “Ngũ ca đã thích, sau này ta sẽ phái người đưa qua phủ ngài.”

… Ngươi quỳ cũng nhanh quá… Hoàng Nhưỡng không thể nào hình dung. Quả nhiên, vẫn muốn trả thù ta mà. Nàng lặng lẽ nghĩ.

“Ha ha. Cậu đúng là biết thức thời. Được.” Gã kia sảng khoái đồng ý, bảo: “Vậy bảo Bảo Võ tự đưa sang cho ta đi.”

Hiển nhiên gã còn hận hành động vừa rồi của Bảo Võ, cũng may Đệ Nhất Thu đã ra tay xoa lửa giận —— tuy cô bé này là đồ giả, song cũng quá tinh xảo như thật. Da thịt mịn màng trơn nhẵn, mặt mày quyến rũ, quả thực khơi gợi cho gã đầy hiếu kì và chờ mong. Gã dợm bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Trường Sinh đan luyện chế đến đâu rồi?”

Đệ Nhất Thu tiện tay dời xe lăn đi chút, ánh mắt Hoàng Nhưỡng cũng theo đó chuyển theo. Rất nhanh, nàng ngồi quay mặt vào vách tường, đành nhìn bức tường chằm chằm.

Lý Lộc Bảo Võ quỳ gối ở cửa, Đệ Nhất Thu đưa Ngũ ca của mình ra ngoài.

Y cử động tay phải một chút, giọng ấm áp: “Trường Sinh đan luyện chế rất thuận lợi, ta dẫn Ngũ ca sang nhìn tí.” Nói đến đây, giọng y ngừng bặt. Sau đó tay phải ra tay như điện, đánh thẳng vào nội tạng gã đàn ông trước mặt.

Ngũ ca của y kịp phản ứng, quát một tiếng phẫn nộ, trên người cùng lúc đó mọc ra một lớp vảy rắn. Gã đưa hai tay cản nhưng căn bản không kịp! Chỉ nghe một tiếng xương vỡ vụn giòn tan, hai tay gã đã đứt. Y đành lùi về, cho đến khi lưng chạm tường.

Đệ Nhất Thu ra tay như gió, dùng hai ngón phá vảy bảo vệ của gã, điểm nhanh vào chỗ trái tim gã, khí kình kích thích trong cơ thể gã liên tiếp vọng ầm ầm.

Máu trào từ cổ gã, theo khóe miệng nhỏ tong tong xuống đất. Đệ Nhất Thu thu tay phải về, toàn bộ tay phải của y chẳng biết lúc nào cũng đã phủ bởi vảy rắn màu xanh!

Lúc này, vảy rắn trên tay Đệ Nhất Thu dần dần rút đi, y cười nhạt: “Nghiệp tinh vu cần, hoang vu hi*. Hẳn là Ngũ ca rất chăm chỉ luyện công.”

(*) Việc học vì chăm chỉ mà tinh thông, vì vui chơi mà xao nhãng. (trích Tiến học giải)

“Đệ Nhất Thu, ngươi! Ngươi dám… Ngươi không sợ bệ hạ…” Ngũ ca của y vẫn không thể tin nổi. Nhưng nói đến đấy thì ngừng bặt. Gã ngã xuống, hai chân dần dần hóa thành đuôi rắn.

Gã biến thành một đầu quái vật nửa người nửa rắn.

“Giám Chính…” lúc này Bảo Võ như mới kịp tỉnh, vũ phu như anh cũng không khỏi thấp giọng. Hiển nhiên chuyện hết sức nghiêm trọng.

Đệ Nhất Thu rút khăn lụa, lau sạch hai tay. Trên mặt đất, thi thể Ngũ ca của y xụi lơ, ngực dần dần rỉ ra chút máu đỏ —— Đệ Nhất Thu nhìn chỗ đầu ngón tay, vảy rắn bền chắc không thể phá vỡ kia thế mà đã vỡ tan.

Đến giờ Lý Lộc như mới tỉnh kịp, anh ta vội vàng đứng dậy đóng cửa phòng, nói: “Giám Chính, Ngũ Gia chết ở đây, bệ hạ chắc chắn sẽ truy cứu!” giọng mang vẻ khá lo lắng.

Đệ Nhất Thu nghiêm túc lau hai tay một lần, mới nói: “Bổn tọa cũng không muốn tiễn khách kiểu đó, tính tình Ngũ ca ta gấp gáp biết sao được, một khắc cũng không chờ được.”

Đang nói, y chỉ một chậu hoa ở góc phòng, dây leo của cây hoa mạnh mẽ cuộn lại thành một tấm ván, hoa như hoa bìm bìm, nở đầy diễm lệ.

Lý Lộc hiểu ý, đưa mắt liếc Bảo Võ ra ý. Bảo Võ còn đang ngây ngẩn, mới kịp hiểu. Anh và Lý Lộc cùng xốc xác lên kéo tới trước chậu hoa.

Lúc đầu cây hoa đang yên lặng như hoa leo bình thường. Vừa đụng đến cái xác, toàn bộ hoa đều nở bung. Nó duỗi dài dây leo chậm rãi bao lấy thi thể, men theo xoắn lấy, rất nhanh chóng lôi cái xác quái vật vào trong chậu.

Đệ Nhất Thu mới ngồi xuống bàn sách, hỏi Bảo Võ: “Lòng dân bên ngoài thế nào?”

“Dạ?” Bảo Võ vội đáp, “Ti chức ra ngoài hơn tháng, đi qua ba quận. Bây giờ Ngọc Hồ Tiên Tông trắng trợn truyền bá đạo tu tiên, làm dân chúng không lo trồng trọt, người người đều tính tu tiên. Hơn nữa phương thuật dân gian, thầy thuốc luyện chế giả đan, trúng độc nhiều lần cấm không thôi. Triều đình hẳn phải nghiêm trị.”

Nói xong, anh trình hồ sơ các nơi lên.

Đệ Nhất Thu ra hiệu anh ta đặt trên bàn, nói: “Ngọc Hồ Tiên Tông cây lớn rễ sâu, bình thường khó mà dao động. Chỉ có thể thu thập chứng cứ phạm tội trước, chờ đợi thời cơ.”

Bảo Võ đương nhiên cũng biết, người ta là tiên môn chính thống. Lão thần tiên trong môn sống ngàn tám trăm tuổi có thể nói là chả có gì đặc biệt. Ti Thiên giám thành lập chỉ mới chừng một trăm năm, dù có lung lạc được chút ít nhân tài, song làm sao chống đỡ chính diện được?

Anh ta đành nói: “Ti chức hiểu ạ. Đúng rồi, dọc đường, ti chức gặp được mật thám của Ngọc Hồ Tiên Tông. Bọn chúng đang bí mật hỏi thăm một cô gái, nói là một cô em gái của Tông chủ phu nhân mất tích, mặt mày tương tự phu nhân, cũng am hiểu dưỡng giống. Ngọc Hồ Tiên Tông đã tìm rất nhiều năm. Phải nói, Tạ Hồng Trần đối xử phu nhân vẫn có lòng. Một cô em vợ thôi mà vẫn không tiếc phái mật thám đi nghe ngóng.”

Đệ Nhất Thu ừ đáp, lướt mắt qua Hoàng Nhưỡng trong xó, không lên tiếng. Y mở lớp da trên bàn sách, Bảo Võ không khỏi nhìn kỹ, phát hiện đó là mấy tấm da thỏ đã thuộc xong. Da thỏ trắng, lông mềm mịn. Thứ này là Giám Chính lần trước đi săn ở hoàng uyển mang về.

Bảo Võ cũng chẳng để ý, vẫn tiếp tục bẩm báo kiến thức một đường.

Lý Lộc nấu trà cho ba người họ, hiếm khi rảnh rỗi ngồi trong phòng.

“Gần đây hạ quan đi ngang qua quận Tứ Hạc, có hơn mười gia đình báo cáo con trẻ bị mất tích. Hạ quan dẫn người điều tra cặn kẽ, phát hiện có người giả mạo đệ tử Ngọc Hồ Tiên Tông, dùng bái nhập tiên môn làm mồi nhử, bắt cóc mấy đứa bé đi. Đợi cha mẹ trong nhà chạy tới Ngọc Hồ Tiên Tông, muốn ngó con một chốc mới phát hiện thì ra không có chuyện đó.” Bảo Võ ngữ khí trầm trọng.

Đệ Nhất Thu se chỉ xỏ kim, lấy một túi trân châu ra, bắt đầu khâu mấy tấm da thỏ. Đôi tay y, là một trong chí bảo của Ti Thiên giám thậm chí là toàn bộ triều đình. Nhất là dùng cho pháp khí tinh xảo các loại, xưa nay vẽ bản thảo pháp khí, thêu khâu thứ gì quả thực chỉ là một bữa ăn sáng.

Hiện giờ y dùng sợi băng làm chỉ, xỏ trân châu, thêu giữa hai tấm da thỏ thành đoá hoa tuyết, thẩm mỹ tinh tế.

Y vùi đầu khâu da thỏ, Lý Lộc đành hỏi Bảo Võ: “Cậu không truy tra tung tích kẻ lừa đảo sao?”

Bảo Võ xì một tiếng, ưỡn ngực nói: “Nói nhảm! Lão Bảo ta là loại người ngồi yên không quan tâm ai sao?! Ta đã phái người truy tra, nhưng đám lừa đảo đúng là chẳng để lại gì dù nửa điểm dấu vết.”

Lý Lộc quay nhìn Đệ Nhất Thu, vẻ nghiêm trọng: “Gần đây, cũng không ít chỗ có phát sinh chuyện như vậy. Lúc đầu huyện nha quy vào án mất tích thông thường, chỉ phái bộ khoái điều tra, chưa từng báo cáo Ti Thiên giám.”

Đệ Nhất Thu lâu không nói gì, Bảo Võ nhịn không nổi, nói: “Giám Chính, ti chức về các nơi điều lấy hồ sơ, gom mấy vụ án đặc biệt và cùng loại xem kỹ lại lần nữa. Tôi không tin tụi lừa đảo có thể lên trời?”

Song Đệ Nhất Thu vẫn vùi đầu khâu da thỏ, hồi lâu y đột nhiên hỏi: “Phía tháp Viên Dung gần đây có động tĩnh gì không?”

—— y luôn thích suy nghĩ trong lúc chế pháp khí, một tâm hai việc, không hề ảnh hưởng.

“Tháp Viên Dung?” Lý Lộc nhíu mày, đương kim Hoàng đế Sư Vấn Ngư vì cầu trường sinh đã rất nhiều năm không vào triều. Hiện đang ở tháp Viên Dung. Anh ta thầm giật mình, nhỏ giọng: “Giám Chính nghi ngờ việc này liên quan đến bệ hạ?”

Đệ Nhất Thu không đáp, chỉ nói: “Bây giờ tai mắt Ti Thiên giám và Ngọc Hồ Tiên Tông rất đông đảo. Người đã dám giả mạo thân phận Ngọc Hồ Tiên Tông, lại có thể không lộ hành tung, ắt có chỗ dựa. Không nên đánh cỏ động rắn, thu gom hồ sơ, âm thầm điều tra.”

Lý Lộc lên tiếng dạ, cùng Bảo Võ lui ra.

Mãi khi ra cửa, Bảo Võ mới nói: “Hôm nay xem như là Ngũ Gia chuốc lấy. Nói đến cũng lạ, tên chó đông tây đều chửi này đến càn rỡ ở Ti Thiên giám cũng chả phải một hai ngày. Lúc xưa Giám Chính chẳng so đo, sao hôm nay đột nhiên…” Anh ra thế cắt cổ.

“Suỵt.” Lý Lộc ra dấu im lặng, ra hiệu đừng nhắc lại.

Bảo Võ ngẫm lại cảnh chết của Ngũ Gia ban nãy, lại phụt cười: “Không quan tâm là vì chuyện gì, tên chó chết này đáng chết lâu rồi. Bình thường gâu gâu sủa bậy, kết quả chưa tới một hiệp trong tay Giám Chính bọn mình. Ôi chao, phải nói hôm nay á, Giám Chính bọn mình thật sự là ngư võng sát thí cổ*, làm Lão Bảo ta lọt một tay rồi!”

(*) quét lưới dọn dẹp sạch bách (từ gốc: chùi đít – hốt ..ứt dọn dẹp thứ người ta vứt lại)

“Bảo Giám Phó.” Lý Lộc đầy bất đắc dĩ, “Ăn nói thô bỉ quá!”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

nam-chinh-hac-hoa-la-trong-sinh.jpg
Nam Chính Hắc Hoá Là Trọng Sinh
26 Tháng 10, 2024
len-nham-kieu-hoa.jpg
Lên Nhầm Kiệu Hoa
4 Tháng 12, 2024
xuyen-thanh-nien-dai-van-benh-my-nhan-convert.jpg
Xuyên Thành Niên Đại Văn Bệnh Mỹ Nhân Convert
30 Tháng 3, 2025
the-hon.jpg
Thế Hôn
3 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online