Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 4

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 4 - Son phấn
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Son phấn

Lúc Đệ Nhất Thu trở về Huyền Vũ Ti đã là canh năm. Sắc trời đã sáng, y không ngủ nữa, định vào thư phòng trả lời công văn.

Cho đến giờ Mão ba khắc, y đến “hầu” Hoàng Nhưỡng rời giường. Hoàng Nhưỡng ăn mặc chỉnh tề xong thì phát hiện mình có xe lăn.

Đệ Nhất Thu bỏ nàng vào xe lăn, chiếc ghế đặc biệt thích hợp với nàng, giống như đo ni nàng mà làm. Hoàng Nhưỡng lọt trên ghế, bởi tóc không rối, Giám Chính cũng không chải lại —— xem ra y cũng có chuyện không rành.

Y đẩy Hoàng Nhưỡng ra ngoài, trời bên ngoài âm u một màu như muốn đổ tuyết. Giữa đình có học sinh ôm sách đi qua, theo thường lệ thi lễ với Đệ Nhất Thu.

Thi thoảng đi qua đình đài lầu các, phía trên đều có treo câu đối khuyến học.

Không khí hiếu học ở Huyền Vũ Ti rất nồng đậm.

Đệ Nhất Thu đẩy xe lăn, đi thẳng vào một gian học đường.

Còn chưa tới giờ học, tiên sinh đang trộn đất. Thấy y đến, tiên sinh bận bịu ra đón: “Giám Chính.”

Đệ Nhất Thu khoát tay, tìm góc vắng đẩy Hoàng Nhưỡng vào bên cạnh. Hoàng Nhưỡng giờ mới hiểu —— là để mình nghe giảng hả?

Quả nhiên, Đệ Nhất Thu để nàng lại, chấp bút chì vẽ xung quanh nàng một vòng tròn, quay người đi. Trong học đường, tiên sinh nhìn nàng, nàng nhìn tiên sinh, hai người mắt to mắt nhỏ trừng trừng.

Theo thời gian dần dần trôi, đám học sinh lục tục bước vào học đường.

Tiên sinh cũng hết cách, đành phải bắt đầu dạy học.

Hoàng Nhưỡng ngồi ngay ngắn một bên, góc này tầm nhìn cực lớn, có thể nhìn thấy toàn cảnh học đường. Mà khóa học của tiên sinh lại giảng về gầy giống. Đụng vào sở trường của Hoàng Nhưỡng, nàng nghe rất tập trung.

Chỉ là vị phu tử này, đa phần cũng là lý thuyết trên giấy, thực tiễn rất ít. Hoàng Nhưỡng vừa nghe vừa thầm yên lặng bổ sung. Đám học sinh bên dưới thỉnh thoảng nhìn lén nàng, mắt đầy hiếu kì, tinh thần ai nấy lên gấp trăm lần, quên cả ngủ gật.

Đệ Nhất Thu đi thẳng ra Huyền Vũ Ti. Bên ngoài là một đầu phố dài, quầy hàng rong hai bên phần lớn bán ít bút mực giấy nghiên hoặc sách vở các thứ. Thi thoảng có vài cửa tiệm, cũng đều là vật phẩm học sinh thường dùng.

Đệ Nhất Thu không dừng lại, đi thẳng đến Thái Thị Khẩu.

Nơi này người đến người đi, rất ồn ào.

Đệ Nhất Thu tìm một trà tứ (

quán trà

), trà tứ cổ xưa, song bên trong lại hết sức sạch sẽ. Thấy y bước vào, ông chủ lập tức chào đón: “Giám Chính, vẫn như cũ ạ?”

Đệ Nhất Thu ừ đáp, tìm chỗ gần cửa sổ ngồi xuống.

Chỉ sau chốc lát, ông chủ không chỉ dọn vài món điểm tâm, còn kèm một chung trà xanh.

Đệ Nhất Thu nghe mùi trà hết sức quen thuộc, quả nhiên ông chủ cười nói: “Đây là trà mới năm nay,  tên là Nhất Biện Tâm. Là trăm năm trước được Hoàng Nhưỡng cô nương tự tay gầy biến chủng, buổi chiều tiểu nhân đưa một ít qua Huyền Vũ Ti, để Giám Chính nếm thử.”

Đệ Nhất Thu nhìn lướt qua bột trà, nói: “Có lòng.”

Ông chủ lập tức vui vẻ ra mặt, khom người lui ra. Lát sau, Lý Lộc cũng đến. Anh bước thẳng đến trước mặt Đệ Nhất Thu, thi lễ với y: “Giám Chính.”

Đệ Nhất Thu hất cằm: “Ngồi đi.”

Lý Lộc ngồi xuống đối diện y, bên ngoài ồn ào một trận. Mấy quan sai kéo một người tới. Quan sai mặc soa phục màu đen, hông đeo đao, lưng đeo lệnh kỳ. Chính là phục sức Ti Thiên giám.

Lúc này, một quan viên mặc phi bào bước ra từ trong đám người, là Thiếu Giám Bạch Hổ Ti Đàm Kỳ.

Cậu cất cao giọng: “Pháp lệnh Triều đình, người trong tiên môn vào nội thành Thượng Kinh phải cầm lộ dẫn của quan phủ. Hôm qua, qua Ti Thiên giám kiểm chứng, người này thân là người trong tiên môn, không theo pháp luật kỷ cương là tội thứ nhất, xem thường triều đình là tội thứ hai. Hôm nay Bạch Hổ Ti Ti Thiên giám hành hình trước chúng, phế tu vi, phạt một trăm trượng!”

Chung quanh rộ lên, lập tức xôn xao.

Địa vị người trong tiên môn trong lòng dân chúng, tương đối cao quý.

Thế mà hôm nay Ti Thiên giám triều đình công khai đưa đến Thái Thị Khẩu chịu hình, hành động lần này e rằng rất có thâm ý.

Không hề nghi ngờ, phạm nhân chịu hình chính là hôm qua Lý Lộc đề cập, mật thám đến từ Ngọc Hồ Tiên Tông.

Đàm Kỳ tuyên bố tội ác phạm nhân, lập tức vung tay. Tự có sai dịch kéo mật thám lên, đè xuống ghế hình.

Sau đó đám sai dịch hai ba lượt, trực tiếp lột sạch sẽ phạm nhân trước chúng. Mặc phạm nhân giãy giụa nhục mạ đủ kiểu, cũng chẳng thèm để ý tới. Dân chúng lùi mấy bước, lần đầu trông thấy “tiên sư” trần truồng chịu hình, vừa sợ sợ, lại vừa hiếu kỳ.

Đệ Nhất Thu vừa uống trà, vừa thưởng thức bánh ngọt, tư thái nhàn nhã.

Tiếng trượng lớn đánh vào thịt ngột ngạt đặc biệt, mới ba trượng đã thấy máu. Người chịu hình mới đầu còn la mắng, sau im bặt.

Ông chủ dâng trà bánh lên cho Lý Lộc, Lý Lộc chẳng có tâm tư động đũa —— Ti Thiên giám làm vậy, Tạ Linh Bích chịu để yên mới là lạ.

Hiện giờ Ngọc Hồ Tiên Tông do hai người làm chủ, một là Tông chủ Tạ Hồng Trần. Hai là Lão tổ Tạ Linh Bích. Sau khi Tạ Linh Bích truyền vị cho đệ tử Tạ Hồng Trần, dù rời vị về phía sau màn song cũng chẳng mất đi quyền hành trong tay.

Lão ta yêu quý thanh danh mình bao nhiêu, Lý Lộc rất rõ.

Quả nhiên, hành hình được một nửa, bầu trời nổ một tiếng sấm, ầm vang bên tai mọi người.

Dân chúng bịt tai, không dám tiếp tục xem náo nhiệt, vội vàng tránh né.

Mây tụ tập trên không trung, trong chốc lát, một luồng sáng trắng hạ xuống, cực nhanh phủ lấy mật thám chịu hình. Thấy luồng sáng sắp đưa người rời đi, chén trà trong tay Đệ Nhất Thu khẽ nghiêng. Một mảng xác trà bắn ra ngoài cửa sổ, sau giây lát hóa thành vệt sáng màu vàng kim.

Luồng sáng trắng và ánh kim va chạm nhau, đùng một tiếng, mỗi bên tự tiêu tan.

Dân chúng nhô đầu ra từ chỗ tối, lặng lẽ xem xét. Đàm Kỳ biết Giám Chính nhà mình ở gần đó, trong lòng bình tĩnh lại, chỉ huy sai dịch thủ hạ, tiếp tục đánh đủ một trăm, sau đó phế bỏ tu vi.

Thám tử bị đánh nửa chết nửa sống, lại bị phế tu vi. Gã trùm y phục, đến cả hơi sức mắng chửi người cũng không còn, mãi lâu không đứng dậy nổi. Hai sai dịch đang định lôi gã ra khỏi nội thành, đột nhiên, sư tử đá ngậm quả cầu dưới cửa lầu gầm lên giận dữ —— là vật sống.

Nó từng bước một, đi vào trước mặt mật thám, nhổ quả cầu đá trong miệng, ngậm mật thám lên chậm rãi rời đi. Nó bước đi nặng nề, giẫm qua phố dài, từng phiến đá rào rào nứt bể. Như ai đó thị uy.

Tất cả biết, giờ đây Ti Thiên giám và Ngọc Hồ Tiên Tông đã kết thù oán lớn.

Đệ Nhất Thu từ trà tứ bước ra, thoáng liếc qua đoạn đường đá bị phá vỡ, nói: “Bảo Bộ Công lát lại đường phố, đưa giấy tờ đến Ngọc Hồ Tiên Tông.”

Lý Lộc lên tiếng vâng, nói: “Chuyện hôm nay, e là Tạ Linh Bích và Tạ Hồng Trần không lành. Giám Chính không thể không đề phòng.”

Đệ Nhất Thu cười lạnh, chẳng để ý tới. Hai người cùng đi, Lý Lộc rất tự giác đi sau nửa bước, nói: “Hôm nay Bảo Vũ về, phải chăng Giám chính sẽ gặp cậu ta một lần?”

Bảo Võ là một Giám Phó khác của Ti Thiên giám, phần lớn thời gian anh mang theo thủ hạ ở bên ngoài, hay đệ tử trong Giám làm ít việc hàng yêu trừ ma giúp dân lành.

Đệ Nhất Thu ừ đáp, đột nhiên đứng khựng lại không nhúc nhích.

Lý Lộc giật mình, nghĩ có điềm lạ, thì thấy đột nhiên y bước vào một tiệm bán son phấn.

Tiệm, son, phấn?!

Lý Lộc lục tục theo sau. Mặt Đệ Nhất Thu lạnh lẽo, dò xét trái phải. Bà chủ trong tiệm thấy hai ông này cả người mặc quan phục, nét mặt sớm đã thất sắc. Lưỡi muốn líu lại, hỏi: “Hai, hai vị quan gia, dân phụ mở tiệm ở kinh thành tầm mười năm, làm ăn đứng đắn ạ. Hai vị quan gia không nên xử oan lương dân nhỉ.”

Lý Lộc cũng tra xét trong trong ngoài ngoài một lần, song chưa phát hiện gì lạ. Anh đành hỏi: “Giám Chính, ở đây có gì quái lạ sao?”

Đệ Nhất Thu thong thả bước đến trước kệ hàng, quan sát tỉ mỉ son phấn bột nước trên đấy. Y cầm một hộp phấn trứng ngỗng, mở ra ngửi ngửi, bỗng hỏi: “Bao nhiêu?”

“Ơ?” Bà chủ kinh ngạc ngớ người ra.

Lý Lộc cũng kinh ngạc ngớ cả người. Sau một lúc lâu, vẫn là bà chủ phản ứng kịp, bà thở phào một hơi dài, vội vàng trưng vẻ mặt tươi cười, nói: “Quan gia là muốn xem son phấn cho nương tử à! Ôi giờ đây mà còn có vị phu quân anh tuấn có triển vọng lại yêu thương nương tử giống quan gia như vậy, thật đúng là chong đèn cũng tìm không được!”

Có lẽ do nguy cơ giải trừ, suýt mém chết, nên bà đầy cảm tình với quan gia anh tuấn trước mặt. Thế là bà chủ nhiệt tình nói: “Quan gia sang ngồi bên này, chuyện son phấn phụ nữ ấy mà, nói ra dông dài lắm. Nô gia dâng trà thơm lên hai vị, chúng ta từ từ nói.”

Ti Thiên giám rất bận rộn được không hả? Ngài ấy nào có ở không nghe bà từ từ nói! Lý Lộc đang định mở miệng, Đệ Nhất Thu đã đi đến bên quầy, ngồi xuống.

…

Lý Lộc còn cách nào?

Anh ta đành phải ngồi vào bên cạnh Đệ Nhất Thu, nghe bà chủ thao thao bất tuyệt giới thiệu mớ son phấn bột nước này.

Gì mà yên chi điểm tuyết, chiếu hoa tê chi, mặc cẩm diễm*…

Hay quá nhỉ. Lý Lộc nghe váng cả đầu.

(* minh: mục điểm trang tui cũng váng cả đầu nên tui xin phép hơm có tìm giải nghĩa)

Trên mặt Đệ Nhất Thu không một tia cười, ánh mắt bình tĩnh thậm chí mang mấy phần âm lãnh. Song y lại lắng nghe thật chăm chú. Cho nên bà chủ thật sự dốc hết tất cả vốn liếng, dáng vẻ như dốc túi truyền hết.

Sau nửa canh giờ, Giám Chính đại nhân mua tinh tử đại, ngạch hoàng thiến phấn, đào hoa khẩu chi, mẫu đan hoa đống*…

(lông mày, phấn, son, phấn má hồng,…)

Lý Lộc xách mớ son phấn được chia vô bình bình lọ lọ tinh xảo ra khỏi tiệm son phấn, lòng đầy cảm giác hoang đường “Ta là ai, đây là đâu”.

Mà lúc này, ở Ngọc Hồ Tiên Tông xa ngoài mấy ngàn dặm. Hoa lan khắp núi đã héo tàn quá nửa.

Tạ Hồng Trần cả người áo trắng như tuyết, trên vai là cầu vai tông màu xanh nước, hông mang thắt lưng cùng màu, treo ngọc bội. Thân là chủ một Tông, nhìn hắn không có dáng vẻ uy nghiêm mà trái lại lộ vẻ ôn hòa bác nhã*.

(*) uyên bác tao nhã.

Hắn đứng cạnh đồng hoa, nhìn đám hoa lá bất kể chăm sóc thế nào vẫn từ từ khô héo. Nghĩ không ra, thì ra tụi hoa lại là giống loài yếu ớt thế này. Lúc còn người kia, chúng lại ương ngạnh như cỏ dại.

Sau lưng có tiếng bước chân đến gần, Tạ Hồng Trần không cần quay lại vẫn biết là ai. Hắn quay người thi lễ, gọi: “Sư phụ.”

Người tới chính là Tạ Linh Bích, người khoác bào đen, tay giắt một chuỗi ngọc như ý màu trắng, sắc mặt âm trầm muốn mưa.

Nhìn thấy Tạ Hồng Trần, lão trầm giọng: “Chuyện hôm nay, chắc hẳn con đã biết.”

“Sư phụ muốn nói, là chuyện Ti Thiên giám công khai ngang nhiên phạt hình trượng đệ tử ngoại môn của Tông ta ở Thái Thị Khẩu?” giọng Tạ Hồng Trần bình thản, cũng không có bao nhiêu vui giận.

Tạ Linh Bích nặng nề hừ lạnh, nói: “Không phải công khai ngang nhiên hình trượng, mà là để đệ tử Tông ta trần truồng chịu hình! Thằng nhóc Đệ Nhất Thu này, đến chiêu bỉ ổi thế cũng dám dùng!”

Tạ Hồng Trần nhìn Tạ Linh Bích đang rất phẫn nộ, đột nhiên hỏi: “Mấy hôm trước, tiệc mừng thọ Lão Tông chủ Mê Hoa tông có mời con và sư phụ cùng đi. Ngay sau khi con và sư phụ rời đi, trong Tông môn có bốn tên cướp xâm nhập. Thật ra đệ tử muốn hỏi sư phụ, chúng đã đánh cắp thứ gì?”

Tạ Linh Bích hơi khựng lại, lập tức cả giận nói: “Con nên hỏi bọn chúng ấy!”

“Đệ tử đã kiểm kê qua mật bảo Tông môn, cũng không mất gì.” Tạ Hồng Trần trong lòng còn nghi ngờ, không chỉ là vì Tạ Linh Bích nổi giận, mà còn có một nguyên nhân khác.

—— vợ hắn, Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông Hoàng Nhưỡng, đã mất tích mười năm.

Mười năm nay, Ngọc Hồ Tiên Tông bảo bên ngoài rằng nàng ôm bệnh tĩnh dưỡng.

Nhưng chỉ rất ít người biết, nàng đã biến mất. Đột nhiên tung tích không rõ không giải thích được.

Tạ Hồng Trần vì thể diện Tông môn mà không thể gióng trống đi tìm. Nhưng trong âm thầm, hắn cũng tốn không ít tâm tư. Mười năm không có kết quả, trong lòng hắn cũng không phải không có nghi ngờ. Hắn luôn cảm thấy, dẫu có chuyện gì, Hoàng Nhưỡng cũng sẽ không dễ dàng rời đi.

—— chỉ cần hắn vẫn là Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông.

Mà toàn bộ Tiên tông, nếu còn chỗ nào hắn chưa tìm qua thì đó chính là đỉnh Ám Lôi của Tạ Linh Bích.

Thật ra từ lúc vừa bắt đầu, Tạ Linh Bích đã không đồng ý Tạ Hồng Trần lấy Hoàng Nhưỡng làm vợ. Hoàng Nhưỡng xuất thân từ thôn Tiên Trà, là con gái của Hoàng Thự, một Thổ yêu nghèo túng. Thân phận nghèo hèn thì thôi, lại rất có thủ đoạn và tâm cơ.

Tạ Linh Bích đã không coi trọng nàng từ trong lòng.

Mà Tạ Hồng Trần luôn luôn đối với sư tôn muốn gì được đó, lại kiên trì lựa chọn theo ý mình.

Tạ Linh Bích không muốn vì một đứa con gái khiến giữa thầy trò lão ta nảy sinh hiềm khích gì, cuối cùng đã đồng ý hôn sự. Song cũng có điều kiện —— mỗi ngày Tạ Hồng Trần chỉ có thể ở chung với Hoàng Nhưỡng một canh giờ.

Nhắc đến, chẳng qua là muốn hắn kiềm chế ham muốn, không sa vào lưới tình.

Tạ Hồng Trần không phản đối. Hắn biết Hoàng Nhưỡng cũng sẽ không phản đối.

—— Hoàng Nhưỡng là người thế nào, thật ra hắn quá hiểu.

Cô gái này, từ nhỏ đã không chấp nhận số mệnh.

Dù Tạ Hồng Trần có sa vào lưới hương ngọt mềm nàng dệt thành, cũng không mất lý trí. Hắn cẩn thận điều tra cuộc đời của Hoàng Nhưỡng. Hoàng Nhưỡng sinh ra trong một gia đình Thổ yêu thôn quê, cha là Hoàng Thự háo sắc tham tài, anh chị em trong nhà đông đảo.

Mà Hoàng Nhưỡng, là người nổi bật nhất trong đám. Nàng dịu dàng đoan trang, thông tuệ yên tĩnh, lại luôn gầy giống thay cha, tiếng thơm lan xa. Song ấy cũng chỉ là bề ngoài thôi.

Trong thân xác xinh đẹp, nàng lén cha gầy dưỡng giống riêng, thậm chí né tránh triều đình tự mình đem bán. Lấy lòng cha, xa lánh, chèn ép các anh chị em khác. Đám anh chị em nàng tuy hung hãn, nhưng ở nhà họ Hoàng không một ai dám trêu chọc nàng.

Hoàng Thự vốn ngu xuẩn, bị nàng dụ dỗ xoay mòng mòng, hạt giống trong nhà gần như đều do tay nàng gầy dưỡng. Nói nàng là chủ một nhà cũng chưa đủ, thực ra chỉ thiếu một danh phận thôi.

Với xuất thân thấp hèn vậy, nàng kiên cường đoạt lấy mỹ danh “Huyền độ tiên tử”, vang vọng trong tiên môn và triều đình.

Bên cạnh nàng luôn có thật nhiều tài tuấn lấy lòng, song nàng một mặt dịu dàng khéo léo đối đãi, giả vờ không hiểu. Mặt khác lại mở lưới, kiên nhẫn chờ đợi con cá lớn nhất mắc câu.

Tạ Hồng Trần chính là con cá lớn đó.

Có lẽ lớn vượt mức tưởng tượng của nàng.

Cho nên từ lúc vừa mới bắt đầu, Hoàng Nhưỡng đã trổ hết thủ đoạn trên người hắn. Tạ Hồng Trần chưa bao giờ bị nhu tình choáng váng đầu óc, song hắn vẫn cứ lọt lưới.

Hắn không để ý Tạ Linh Bích phản đối, khư khư cố chấp, lấy Hoàng Nhưỡng làm vợ.

Bao năm qua, hắn bao dung cha vợ Hoàng Thự hèn hạ kém tài, cũng cân đối lòng tham không đáy của đám anh chị em Hoàng Nhưỡng. Hắn nhượng bộ lớn nhất cho tình yêu của mình rồi, thế nên đối với Hoàng Nhưỡng luôn tỉnh táo khắc chế. Thậm chí mà nói, là cố ý vắng vẻ.

Hắn thu xếp cho Hoàng Nhưỡng nghỉ ở Kỳ Lộ đài, bản thân lại rất ít khi qua.

Tạ Linh Bích ra ước pháp tam chương* với hắn, cho phép hắn mỗi ngày đi về, ở lại một canh giờ. Thật ra phần lớn hắn đã không đi.

(*) ba điều hứa hẹn

Dù dục vọng giăng khắp nơi, dây dưa thật sâu, hắn cũng có thể bỏ mặc.

Hắn biết, Hoàng Nhưỡng sẽ không để ý những thứ đó.

Quả nhiên, Hoàng Nhưỡng không quan tâm.

Nàng giống như chẳng có bất kỳ oán trách gì, bất kể bao lâu chỉ cần hắn qua đó, nàng luôn mặc đẹp chào đón. Nàng an an phận phận ở Kỳ Lộ đài, nghiên cứu chút rượu ngon, chè thơm, bánh trái.

Tạ Hồng Trần không thích nàng gầy giống, hắn cho rằng Tông chủ phu nhân cứ ra vào đồng ruột thật thiếu mẫu mực. Thế là đến cả những thứ đó Hoàng Nhưỡng cũng từ bỏ.

Chỉ vì Tạ Hồng Trần thích hoa lan, thế là nàng trồng hoa lan đầy khắp Ngọc Hồ Tiên Tông.

Một trăm năm, nàng từ một “Huyền độ tiên tử” nổi danh xưa kia, biến thành Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông được nhiều đệ tử kính yêu.

Nàng cố gắng có thể khống chế tâm tình của mình, vui múa tay áo, lại giỏi lung lạc lòng người, mua danh chuộc tiếng. Thế là người người đều khen nàng dịu dàng đoan trang, hiền lương thục đức.

Tạ Hồng Trần thấy mình không nên thích một người như vậy.

Người đàn bà này trong ngoài không đồng nhất, mỗi một chuyện đều có mục đích riêng —— nàng ta quá biết mình muốn gì. Để đạt mục đích, nàng ta có thể không từ thủ đoạn, không có tình cảm. Cho dù là người tâm tính kiên định như Tạ Hồng Trần cũng có thể trước lúc thành thân, cùng nàng cởi áo nới đai lưng, điên loan đảo phượng.

Tạ Hồng Trần đối với người này, thật xem thường trong lòng. Song những gì danh môn quý nữ không dám làm, nàng đều dám. Những phong tình kia không thể bày tỏ, quá mức khắc cốt minh tâm. Hắn vừa thanh tỉnh, vừa mê mệt.

Trước khi Hoàng Nhưỡng mất tích đã làm một chuyện hắn không thích.

Đấy là lần đầu tiên trong trăm năm hai người thành thân đến nay, nàng đã nói lời không nên nói. Nàng hỏi: “Phu quân có từng nghĩ nên lưu ý chút động tĩnh phía Lão tổ chưa? Cách đây mấy ngày thiếp phát hiện một việc, luôn bất an trong lòng. Thiếp luôn cảm thấy, phu quân hẳn nên một mình vào đỉnh Ám Lôi xem thử.”

Tạ Hồng Trần giận dữ mắng nàng. Vì biết Tạ Linh Bích rất có thành kiến với nàng, hắn đã cật lực tránh để hai người gặp nhau. Bình thường Tạ Linh Bích không đi Kỳ Lộ đài, Hoàng Nhưỡng cũng không đến đỉnh Ám Lôi.

Mặc dù hắn quyến luyến phong tình của Hoàng Nhưỡng, song cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho người đàn bà này xen vào chuyện ân sư mình. Thế nên hắn không nhiều lời, phẩy tay áo bỏ đi.

Sau đó chừng cả tháng, hắn không đến Kỳ Lộ đài nữa.

Rồi, Hoàng Nhưỡng mất tích.

Hắn tưởng nàng lại giở thủ đoạn đùa bỡn gì chọc hắn sốt ruột. Nhưng mười năm sau đó, hắn vẫn chưa gặp lại nàng.

Một lần ấy, lại là lần cuối cùng bọn họ gặp mặt.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 4"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dao-quy-di-tien
Đạo Quỷ Dị Tiên
13 Tháng mười một, 2024
khanh-du-nien.jpg
Khánh Dư Niên
13 Tháng mười một, 2024
mat-the-ham-ca-man.jpg
Mạt Thế Hầm Cá Mặn
28 Tháng mười một, 2024
anh-that-hua-roi.jpg
Anh Thất Hứa Rồi
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online