Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 3

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 3 - Xe lăn
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Xe lăn

Bạch Hổ Ti.

Đệ Nhất Thu theo Lý Lộc đi vào địa lao, sau chốc lát đã thấy mật thám bị khóa trên tường.

Ít năm trước, Ngọc Hồ Tiên Tông còn không để Ti Thiên giám thậm chí là toàn bộ triều đình vào mắt. Đệ tử họ phái vào nội thành còn xuất hiện dưới hình tượng tiên sư, được dân chúng trên đường trong hẻm chào đón, phách lối hết sức.

Ba mươi năm trước, Hoàng đế Sư Vấn Ngư tự mình ký ban hành dụ lệnh, nếu con em tiên môn đi vào nội thành Thượng Kinh, buộc phải cầm theo giấy đi đường của triều đình, nếu không bắt giữ toàn bộ.

Nhưng áp dụng luật thật ra rất khó —— bắt được người trong tiên môn, trước tiên phải mạnh hơn họ. Cho nên, quy định này mãi không được thi hành.

Đệ Nhất Thu bước đến trước mặt mật thám, Thiếu Giám Bạch Hổ Ti Đàm Kỳ đã rào đón. Cậu ta nói: “Giám Chính, tên chó này rất mạnh miệng, không chịu khai gì.”

Trên tường, mật thám đã bị lột còn mỗi áo trong, xem ra còn bị đánh vài roi. Song hiển nhiên gã không phục, nói: “Ta chưa từng làm điều gian phạm pháp, các ngươi dựa vào đâu mà bắt ta?”

Đệ Nhất Thu chắp hai tay sau lưng, đi đến trước mặt gã, hỏi: “Người tiên môn vào nội thành, có giấy đi đường không?”

Thám tử như nghe thấy chuyện hài, nói: “Nực cười, người trong tiên môn chúng ta, mong mỏi chính là thể xác tinh thần tiêu dao không bó buộc. Vào thành Thượng Kinh phổ độ chúng dân, cần giấy đi đường gì chứ?”

Đệ Nhất Thu gật gù, nói: “Ngươi không có.”

Thám tử kia tức giận hừ lạnh: “Chưa từng nghe giấy đi đường gì cả! Tốt nhất các ngươi mau thả ta ra, nếu không các sư trưởng của ta truy cứu đến, các ngươi có là Ti Thiên giám cũng ăn không hết, ôm lấy đi!”

Đệ Nhất Thu không để ý đến uy hiếp của gã, quay lại nói với Đàm Kỳ: “Không cầm giấy đi đường, tự vào nội thành Thượng Kinh, phế tu vi gã.”

Trong lao yên tĩnh, chính Đàm Kỳ cũng giật mình.

“Giám Chính…” Đàm Kỳ muốn nói lại thôi, không sai, triều đình có luật này. Song bao năm qua chẳng thể thi hành. Hơn nữa con em tiên môn tu hành không dễ, phạt roi gã một trận còn không sao. Phế tu vi thật, thù này coi như kết rất lớn.

Đệ Nhất Thu không thèm để ý, quay người định đi. Không ngờ mật thám đột nhiên gào to: “Đệ Nhất Thu, ngươi dám! Ngươi không sợ sư trưởng tông môn ta đến trả thù à! Với năng lực Ti Thiên giám của ngươi, có thể bảo vệ dân chúng trong thành sao?”

Mặt Đệ Nhất Thu đang tỉnh bơ, nghe thấy, lại khẽ cười. Song y không cười còn đỡ, cười xong một tiếng, vẻ mặt càng thêm lạnh lẽo.

“Bảo Tạ Hồng Trần tự mình tới, xem bổn tọa thủ hay không thủ được Thượng Kinh!” Y nói.

Câu này, y nói đầy hờ hững.

Song Đàm Kỳ với Lý Lộc đều kịp hiểu —— ngài ấy thật sự muốn vạch mặt với Ngọc Hồ Tiên Tông.

“Giám Chính.” Lý Lộc có lòng muốn xoa dịu, nói: “Tên này chưa cung khai, phải chăng chờ gã…”

Lý Lộc còn chưa dứt lời, mật thám cả giận nói: “Tiểu nhân hèn hạ, nếu ngươi thật sự có khả năng, Tông chủ phu nhân bọn ta trước kia sẽ không cự tuyệt ngươi mà gả vào Ngọc Hồ Tiên Tông! Đồ đạo chích, xứng gặp Tông chủ bọn ta à?”

Trong nháy mắt Lý Lộc ngậm kín miệng, không tiếp tục khuyên.

Chuyện Hoàng Nhưỡng cự tuyệt Đệ Nhất Thu, gả vào Ngọc Hồ Tiên Tông xưa kia, là cây gai trong lòng Ti Thiên giám.

Trăm năm qua, Ti Thiên giám bị mắc cây gai này ngay họng, nuốt không vào, nhả không ra. Nó như chứng minh Ti Thiên giám không phải Ngọc Hồ Tiên Tông.

Cũng là chứng minh Đệ Nhất Thu từ đầu đến chân kém hơn Tạ Hồng Trần.

Hiện giờ, tên mật thám nho nhỏ, lại nhắc đến cây gai nhọn này.

Đệ Nhất Thu chậm rãi đi đến trước mặt gã, đưa mắt ngó gã một lát, nói: “Khiêu khích bản tọa, xem thường triều đình, một trăm trượng.”

Lý Lộc vốn tưởng tên mật thám hẳn phải chết không nghi ngờ, nghe vậy đổi lại thở phào. Nếu chỉ một trăm trượng, vấn đề không lớn. Anh ta bận rộn đáp: “Vâng.”

Song Đệ Nhất Thu lại bồi thêm một câu: “Trưa mai, kéo tới Thái Thị Khẩu, bác y (

lột áo

) mà trượng.”

Lý Lộc lập tức kêu khổ trong lòng —- thế này nào phải đánh mông tên mật thám, đánh mặt Ngọc Hồ Tiên Tông mới đúng!

“Ngươi… Ngươi dám!” Lần này, mật thám trên tường thật sự gấp. Trước vạn con mắt chằm chằm, trần truồng chịu hình. Đối với người trong tiên môn mà nói, nhục nhã này thật không bằng chết. Gã gầm lên: “Đệ Nhất Thu! Ngươi dám đối xử ta vậy, ta nhất định giết sạch đám ưng khuyển triều đình các ngươi…”

Trong địa lao tiếng la dần dần khàn giọng, Đệ Nhất Thu chẳng thèm màng.

Ra khỏi nhà giam, bên ngoài có một gốc gỗ tử đàn. Giống cây này vốn không thích ứng cái rét lạnh của Thượng Kinh, nhưng trăm năm trước, có một cô gái phối giống ra biến chủng khiến nó có thể sống sót trong khí hậu phương này.

Bây giờ nó không dưới trăm tuổi, chất gỗ cực đẹp.

Đệ Nhất Thu đứng dưới tàng cây, ngửa đầu ngắm nghía như đang suy nghĩ. Lý Lộc theo tới, thấy thần sắc y, e là cơn giận ban nãy chỉ là nhất thời, giờ đã đổi ý, lại không có bậc thang xuống.

Thế là Lý Lộc vừa tri kỷ vừa đúng chức phận hỏi: “Nếu Giám Chính muốn tra hỏi tên mật thám, ti chức đi chuẩn bị.”

Không ngờ đột nhiên Đệ Nhất Thu chỉ cây tử đàn, nói: “Chặt đi.”

“Hả?” Lý Lộc sửng sốt.

Đệ Nhất Thu lại bổ sung: “Đem gỗ qua chỗ Chu Tước Ti.”

Nói xong, nghênh ngang rời đi.

Lý Lộc nhìn cái cây chòng chọc, cảm thấy dù cho mình có một trái tim linh lung cũng thật sự đoán không ra tâm tư trực tiếp của vị lãnh đạo này.

Cây tử đàn, mày chọc ngài chỗ nào thế?

Được rồi. Anh ta quay lại gọi thuộc hạ, một mặt sai người chặt cây, một mặt suy ngẫm ý cấp trên.

Huyền Vũ Ti.

Hoàng Nhưỡng vẫn còn ngồi dựa vào phiến đá lớn, người đến tham quan nàng đổi mấy bận rồi mà Đệ Nhất Thu còn chưa quay lại. Hiện đã vào giờ giữa tiết, học sinh qua lại ngang cánh đồng hoa, đều dừng chân. Càng lúc càng nhiều người bắt đầu vây quanh xem nàng.

Đa số đều cho rằng, là pháp bảo gì mới của Giám Chính dung đúc. Lý do là y phục trên người nàng chính do Chu Tước Ti hôm nay may gấp mà có. Mọi người săm soi, có nhà thơ còn lấy ra bút nghiên, bắt đầu vẽ tranh ngay tại chỗ.

Cũng may không ai lại gần, Hoàng Nhưỡng mặt đơ bị phơi bày ra xử tội.

—— được rồi, các em cứ coi như ta là người giả đi.

Tình trạng nàng hiện giờ, cũng không còn gì có thể báo oán.

—— không thể kém hơn chỗ mật thất của Ngọc Hồ Tiên Tông được. Tối thiểu ở đây không cần lo lắng chuột gặm mất khuôn mặt nàng.

Nàng đánh giá hoa lan trước mặt, khí trời rét lạnh này, có khi còn có thể trông thấy con kiến vội vàng đi ngang, vẻ như sốt ruột về nhà.

Sắc trời bên ngoài muộn dần. Đến khi có người hỏi: “Pháp khí này… của Giám Chính, có nên cất giúp ngài vào không nhỉ? Sắp đổ sương rồi.”

Nói là nói vậy nhưng cũng chẳng ai bước lên.

Cũng may chỉ một chốc sau, cả đám tan tác như chim muông. Bước chân Đệ Nhất Thu từ xa lại gần, y đi vào cánh đồng hoa ôm lấy Hoàng Nhưỡng, quay về phòng ngủ của mình.

Hoàng Nhưỡng phát hiện, là nhân vật có thân phận coi như tương đương Tạ Hồng Trần, cuộc sống thường ngày của y đơn giản đến đáng thương.

Y thậm chí còn không có khuôn viên riêng của mình, phòng ngủ là một phòng trong Huyền Vũ Ti. Đến mức bước ra ngoài là sẽ gặp ngay học sinh, thật sự là, không chút riêng tư. Hoàng Nhưỡng để y tùy ý ôm về phòng trong, lòng thầm nghĩ —— có lẽ thân ở triều đình, phải làm ra dáng làm việc công liêm khiết, mới thu được mỹ danh.

Đệ Nhất Thu đặt Hoàng Nhưỡng lên giường, thay y phục cho nàng xong nhét nàng vào trong chăn.

Sau đó y nói: “Ngủ trước.”

Nói xong, y đóng cửa rời đi. Y đi rồi, thế giới của Hoàng Nhưỡng lại mất đi tiếng động. Vạn vật không nói không động, như thời gian dừng lại.

Chu Tước Ti.

Thiếu Giám Chu Tương đã chuẩn bị đi, đột nhiên trông thấy Đệ Nhất Thu bước vào. Cô bận bịu chào đón, thi lễ: “Giám Chính.”

Đệ Nhất Thu ừ đáp, trực tiếp đi vào nội viện. Chu Tương rất do dự —— lãnh đạo trực tiếp đến, mình còn đi được không?

Cô ngẫm nghĩ, vẫn bước nhanh theo sau.

Cũng may chỉ sau chốc lát, đồng đội khác cũng đến —— bọn Lý Lộc Đàm Kỳ chở cây gỗ tử đàn biến chủng kia tới. Lúc này, Đệ Nhất Thu đang phác bản vẽ.

Ba người Lý Lộc, Đàm Kỳ, Chu Tương nhìn nhau, không rõ, lại không dám hỏi.

—— thứ gì quan trọng thế, cứ phải gấp gáp chế tạo lúc này?

Ti Thiên giám và Ngọc Hồ Tiên Tông cuối cùng phải khai chiến ư?

Qua một khắc, bản vẽ Đệ Nhất Thu đã xong. Y ngẩng nhìn ba người, thản nhiên nói: “Mấy người không còn việc gì thì có thể đi trước.”

Nhưng sao ba người có thể cứ thế mà đi? Bọn hắn cũng đâu phải tên vũ phu không có đầu óc Bảo Vũ kia.

Lý Lộc nói: “Thứ có thể khiến Giám Chính tự tay chế tạo, chắc chắn cực kỳ quan trọng. Bọn tôi tình nguyện ở lại giúp đỡ.”

Đệ Nhất Thu giật mình, thật ra đâu phải quan trọng thế. Nhưng y vẫn nói: “Lên đây.”

Ba người dợm đi tới, phát hiện bản vẽ kia… hình như là một chiếc xe lăn.

Chu Tước Ti.

Giám Chính cùng một vị Giám Phó, hai vị Thiếu Giám bận rộn đến nửa đêm, chế tạo một chiếc xe lăn tinh xảo đẹp đẽ. Xe lăn khắc hoa khảm ngọc, đầy hoa mỹ. Ờm, cũng lộ ra tí nữ tính, tóm lại không quá giống thứ dành cho hán tử thiết huyết.

Chu Tương rít lợi, cảm thấy hành vi vị cấp trên của mình hôm nay rất là khác thường.

Đàm Kỳ chằm chằm nhìn chiếc xe lăn, cũng mê muội không hiểu. Chỉ mỗi Lý Lộc nhướng mày, nhẹ “ồ” lên trong lòng.

Canh bốn sáng, Giám Chính đẩy xe lăn, hài lòng đi.

Chu Tương Đàm Kỳ cùng vây quanh Lý Lộc. Đàm Kỳ thật sự nhịn hết thấu: “Đầu nhi*, Giám Chính đây là?”

(1 cách xưng hô gọi sếp)

Lý Lộc nói mới là lạ, anh ta từ ái sờ đầu Đàm Kỳ —— nhóc con thương mến, tự ngẫm đi. Đổi lại Chu Tương lẩm bẩm: “Hôm nay Giám Chính còn chế tạo gấp một bộ y phục nữ nữa.” Đón ánh mắt Lý Lộc và Đàm Kỳ, vẻ mặt cô đần ra, so ngực mình, “Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài… đến vớ cũng có luôn.”

“Y phục phụ nữ?” Đàm Kỳ trợn tròn mắt, “Ai, ai vậy?”

Chu Tương vô lực nói: “Không biết, nhưng dáng người…” Cô so ngực mình, rồi điên cuồng vẽ ra ngoài một vòng, “Một vòng nóng bỏng!”

Lý Lộc cảm thấy mình cần đi rồi, moi móc bí mật của cấp trên, quá mức nguy hiểm.

Nhưng anh ta không đi, anh ta muốn nghe!

Quả nhiên, Đàm Kỳ hỏi: “Cô biết cái gì gọi là nóng bỏng hả?”

Chu Tương gấp gáp, giận dữ mắng: “Vô liêm sỉ, dẫu bổn cô nương không có, nhưng kích thước ấy, Giám Chính đánh dấu rõ ràng. Chả lẽ ta không có mắt?!”

Ba người kết bè, vụng trộm lén vào, tìm bản vẽ hôm nay Giám Chính tự tay vẽ. Người nghiêm cẩn như Lý Lộc, cũng không kiềm được ngắm mấy lần.

Không thể không nói, nếu kích thước là thật, vậy dáng người cô gái này thật là là…

Chậc chậc chậc.

Lý Lộc moi móc bí mật cấp trên, đột nhiên một quầng sáng lóe lên trong đầu, một người hiện ra trong biển não —— Tông chủ phu nhân Ngọc Hồ Tiên Tông Hoàng Nhưỡng!

Nếu kể ngọn nguồn giữa người này và Ti Thiên giám, cũng rất dài nha.

Lý Lộc dám cam đoan, toàn bộ Ti Thiên giám đều nghe qua tên người phụ nữ này.

—— cái người đã từ bỏ Giám Chính nhà mình, lấy Tạ Hồng Trần ấy! Dù rằng cả đám không có duyên gặp được, song cô ta khiến Ti Thiên giám trăm năm qua không ngóc đầu lên được. Cô gái gặp ban chiều, không nói năng không cử động, nhìn qua xinh đẹp tinh xảo, thật không giống người thật.

Lẽ nào Giám Chính tự không qua được hố này, nhớ nhung thành cuồng. Nên hình như ngài đã làm… Tạ phu nhân giả?! Anh ta càng nghĩ càng có lý, nào có người thật có kích thước thế này. Đây là nóng bỏng mức nào chứ?

Chỉ có suy nghĩ chủ quan của thẳng nam, mới có thể hoàn mỹ vậy.

Phát hiện này của mình không phải là bí mật không thể nói chứ! Bổn quan sẽ không bị diệt khẩu chứ?

Lý Giám Phó: Nguy!!

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ca-man-lam-lo-luyen-ai-he-thong-sau-bao-hong-convert.jpg
Cá Mặn Làm Lơ Luyến Ái Hệ Thống Sau Bạo Hồng Convert
7 Tháng mười một, 2024
bien-thoi-gian.jpg
Biển Thời Gian
24 Tháng mười một, 2024
phi-hoang-dan.jpg
Phi Hoàng Dẫn
18 Tháng 10, 2024
can-anh-trang.jpg
Cắn Ánh Trăng
6 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online