Không Tỉnh - Chương 22
Đến muộn
Ra khỏi quán Múa mép, Đệ Nhất Thu đưa Hoàng Nhưỡng về Huyền Vũ ti.
Lúc này, trời đã tối. Mấy quán cóc ven đường đều đang xì xầm bàn tán về giấc mơ quái lạ đêm qua. Hiển nhiên, ai nấy cũng đã phát hiện bất thường. Nhưng giấc mơ này đột nhiên đến lại tác động trên phạm vi quá rộng. Mọi người bàn tới tán lui, không nói nên lời.
Nhưng, có một người, lại mơ hồ phát hiện điểm mấu chốt!
Ngọc Hồ tiên tông.
Tạ Hồng Trần vừa tỉnh mộng, lập tức ý thức được chỗ không đúng. Cặp mắt hắn nhoi nhói, sợ ánh sáng, gặp gió chảy máu. Đến mức khi mở mắt, hắn còn tưởng mình còn nằm mơ. Mãi đến nhìn thấy bày biện chung quanh, hắn choàng tỉnh —— cảnh trong mơ, rõ ràng là mười năm trước.
Hai mắt khó chịu, hắn lập tức kiểm tra tu vi mình. Trong mơ hắn không chỉ bị thương hai mắt, hơn nữa còn mất hết tu vi! Kiểm tra sơ, Tạ Hồng Trần càng thêm kinh hãi —— tu vi mình tổn thất đến ba thành.
Nhớ tới mọi chuyện trong mơ, Tạ Hồng Trần tự nhiên kéo mấu chốt về một người —— Hoàng Nhưỡng.
Nhớ đến cái tên này, Tạ Hồng Trần không còn có thể phân biệt rõ từng tia từng sợi đau đớn là đến từ hai mắt, hay đến từ trong lòng. Song hắn cũng không có bao nhiêu thời gian để mà nhớ nhung. Hắn ra khỏi Duệ Vân Điện, có việc gấp dĩ nhiên là muốn đi tìm Tạ Linh Bích.
Trong giấc mơ Tạ Linh Bích cũng bị thương không nhẹ, nếu tổn thương của hắn có liên can đến cảnh trong mơ, thế thì tình trạng Tạ Linh Bích hiện giờ sẽ ra sao?
Tạ Hồng Trần bước ra cửa điện, gió nắng bên ngoài khiến hai mắt hắn như bị kim châm. Hắn đành tìm một mảnh vải sa, bịt kín hai mắt, đợi ánh sáng dịu xuống rồi, hai mắt mới bớt đau đớn. Hắn đạp gió mà đi, tìm đến đỉnh Ám Lôi. Hai đỉnh Ám Lôi và Điểm Thúy phong thật sự gần vô cùng, hắn cưỡi gió mà đi, chỉ thoáng một tức là tới. Chính lúc đó, hắn đột nhiên nhớ tới trong mơ, người kia nói: “
Đỉnh Điểm Thúy và Ám Lôi chỉ cách có gang tấc, ta nghĩ với tôn vị Tông chủ của chàng, muốn tìm ta dù thế nào cũng đâu phải là chuyện khó khăn cho lắm
.”
Thì ra, hai đỉnh núi đúng là gần thế thật.
Tạ Hồng Trần bước trên con đường đá khắc đầy hoa sen ở Ám Lôi phong, hồi ức tràn qua bờ đê lý trí, vội vàng không kịp chuẩn bị. Giờ không phải lúc nhi nữ tình trường, hắn nghĩ. Thân là Tông chủ Ngọc Hồ tiên tông, gặp được chuyện quỷ dị như vậy, hắn chắc chắn phải nhanh chóng điều tra ra chân tướng. Chứ không phải ngồi một mình ủ ê.
Thế là vết thương trong lòng vừa nhói đau, liền bị hắn đè xuống.
Hắn đứng trước điện, cất giọng: “Đệ tử Tạ Hồng Trần, bái kiến sư phụ.” Đệ tử hộ điện Ám Lôi phong thấy là hắn, dĩ nhiên không dám ngăn cản, thi lễ xong lùi qua một bên. Có điều ánh mắt vẫn kỳ lạ, kiểu vừa muốn nói lại thôi.
Tạ Hồng Trần lo cho Tạ Linh Bích, cũng không hỏi. Nhưng trong lúc chờ đợi, tự dưng hắn nhớ tới một người. Hắn sai hộ đệ tử hộ điện: “Lập tức đi ngoại môn, triệu Tạ Nguyên Thư đến Ám Lôi phong.”
Đệ tử bảo vệ điện vâng đáp, nhận lệnh đi luôn.
Lúc này, Ám Lôi phong La Phù điện mở ra.
Giọng Tạ Linh Bích truyền đến: “Vào đi.”
Tạ Hồng Trần thầm biết có chuyện khác thường, sau khi đi vào không quên đóng lại cửa điện. Sắc mặt Tạ Linh Bích tái nhợt, đầu đầy mồ hôi. Mấy năm qua, lão không phải quản quá nhiều thứ, tiêu dao tự tại, đã rất lâu không chật vật thế này.
Đúng thế, chật vật.
Y phục lão ướt đẫm mồ hôi, tóc ướt dán lên trán, thở hổn hển, như vẫn chưa tỉnh táo lại sau cơn ác mộng.
Tim Tạ Hồng Trần chùng xuống, nói: “Xem ra sư phụ cũng gặp một cơn ác mộng.”
Tạ Linh Bích cũng giật mình trong vô thức, lão nói: “Chả lẽ con cũng mơ thấy những gì thằng nghiệt chướng Tạ Nguyên Thư kia gây ra ư?” Nói đến đây, bỗng lão tự dưng nhớ lại một chuyện, nói: “Trong mơ con cũng bị thương! Mắt con…”
Tạ Hồng Trần tháo vải lụa bịt mắt, trong ánh nến, rốt cuộc Tạ Linh Bích nhìn rõ ánh mắt hắn. Hắn hơi nghiêng người, cố ý tránh hướng ánh nến thẳng chiếu. Nhưng trong mắt tơ máu quyện vào nhau, khiến hai mắt hắn đỏ bừng.
“Lại đây!” Tạ Linh Bích vẫy tay.
Tạ Hồng Trần bước lên, Tạ Linh Bích cẩn thận xem xét, nói: “Cũng không bị tổn thương bên ngoài. Còn nhìn được chứ?”
“Dạ có thể. Nhưng sợ ánh sáng, sợ gió, thấy đau nhói, dễ rơi lệ.” Tạ Hồng Trần thản nhiên, hắn dừng đoạn, lại nói: “Công lực còn lại của đồ nhi không đủ bảy thành. Còn sư phụ thì sao rồi ạ?”
Tạ Linh Bích như muốn bốc lửa giận lên đỉnh đầu: “Chẳng khác gì con.”
Tự dưng vô duyên tổn thất ba thành công lực, với loại người vì tu vi như lão, tổn thất thực sự quá mức thảm hại. Uất hận hơn nữa chính là, chẳng rõ nguyên nhân.
Trái lại Tạ Hồng Trần tỉnh táo hơn nhiều, hắn hỏi: “Con còn nhớ trong giấc mơ sư phụ bị trúng Bàn Hồn định cốt châm, vết thương có ảnh hưởng gì không?”
Tạ Linh Bích khẽ giật mình, lão đưa tay sờ sau lưng theo bản năng, sau đó sửng sốt cả người — một mảng lưng lão như đã chết, không còn cảm giác. Tạ Hồng Trần thấy sắc mặt lão, liền biết chuyện không ổn.
Quả nhiên, Tạ Linh Bích đứng dậy, chậm rãi đi mấy bước.
Hồi lâu, lão trầm giọng nói: “Một vùng hông không có cảm giác.”
Tổn thương ấy đối với người tu hành vận khí đi quanh người mà nói, chính là điềm báo bệnh tật chôn trong cơ thể, chẳng biết sẽ bộc phát lúc nào. Tạ Linh Bích giận dữ qua đi, cũng khôi phục mấy phần lý trí. Lão hỏi: “Việc này kỳ quặc quá, cứ như là có người nhằm vào hai ta mà đến!”
Tạ Hồng Trần rũ mắt, hắn đương nhiên biết là ai.
Trong giấc mơ, Hoàng Nhưỡng khóc ròng kể lại giấc mơ của mình cho hắn.
Lúc đó, Tạ Hồng Trần chỉ cảm thấy hoang đường, nàng ta chỉ vì một giấc mơ mà làm ra chuyện phi lý vô cùng như thế. Lúc ấy hắn vẫn cho rằng, Hoàng Nhưỡng nhập ma, lâm vào mê chướng.
Nhưng nếu, những gì nàng nói là sự thật thì sao?
Nếu nàng ấy thật sự bị trúng Bàn Hồn định cốt châm, bị nhốt trong Ám Lôi phong mười năm thì sao?
Tạ Hồng Trần* ngẩng lên, đang tính kể ra chuyện Hoàng Nhưỡng thì ngoài điện La Phù, đệ tử hồi bẩm: “Lão tổ, Tông chủ. Đại công tử bị thương nặng, đã nằm liệt trên giường, thực sự không thể tới diện kiến!”
(nguyên văn là Tạ Linh Bích)
Tạ Linh Bích giật nảy mình, nhớ tới kết cục của Tạ Nguyên Thư trong mơ. Khi ấy mặc dù lão nằm ở Ám Lôi phong không thể động đậy. Nhưng đệ tử ngoài điện bàn tán lão nghe rất rõ ràng.
Tạ Nguyên Thư muốn tự lập làm Tông chủ, bị bọn Đệ Nhất Thu, Hà Tích Kim hợp lực vây giết.
Vậy thì thương thế nó bây giờ, e là còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Tạ Hồng Trần cũng khẽ giật mình, nói: “Chỉ e anh ấy thật sự bị thương nặng, chi bằng sư phụ qua xem một chút.”
“Tên nghiệp chướng này!” Tạ Linh Bích chửi ầm, “Nếu không vì nó, chúng ta nào đến nông nỗi này!”
Tạ Hồng Trần đành khuyên nhủ: “Đại ca là nhất thời hồ đồ, nhưng dù sao anh ấy cũng là cốt nhục ruột thịt của sư phụ. Theo con thấy, trong chuyện này anh ấy cũng chỉ là bị người lợi dụng.”
“Lợi dụng?!” Tạ Linh Bích nhướng mày, lão lập tức nghĩ đến một người —— Hoàng Nhưỡng. Con tiện tỳ này, lẽ nào là mày động tay? Không thể nào. Nó đang trúng Bàn Hồn định cốt châm, ở tiên môn châm này không ai có thể giải.
Ai cứu nó được chứ?
Tạ Linh Bích loại bỏ điểm đáng ngờ này rất nhanh, lão nói: “Ta đi ngoại môn xem sao.”
Tạ Hồng Trần tiễn lão ra Ám Lôi phong, thấy lão xuống núi xong bản thân cũng chưa rời đi. Điện La Phù im ắng yên tĩnh, Tạ Hồng Trần nhìn góc sâu nhất trong Ám Lôi phong, xây âm vào trong lòng núi, quanh năm không thấy ánh mặt trời.
Trong mơ, giọng nói của Hoàng Nhưỡng vang bên tai hắn, lên xuống trầm bổng.
“Hồng Trần, thiếp mơ một giấc mơ. Trong mơ, thiếp chịu hình Bàn Hồn định cốt châm, cầm tù ở mật thất sâu nhất trong Ám Lôi phong. Thiếp không thể nói, cũng không thể cử động. Thiếp chỉ có thể cả ngày lẫn đêm gọi tên chàng, xin chàng thử đi tìm thiếp.”
“Bị giam chung chỗ với thiếp còn có rất nhiều người, bọn họ đều yên lặng như thiếp, chưa hề phát ra chút tiếng động nào. Ở đấy đặc biệt tối, chỉ có ánh phù quang pháp trận thi thoảng lóe sáng. Cũng chỉ có tí ánh sáng ấy thôi. Chuột gặm cắn bọn thiếp, rết kiến bò qua trên mặt thiếp. Miệng vết thương của bọn họ đã thối rữa, trong lỗ mũi đều là giòi…”
Tạ Hồng Trần hơi loạng choạng, bước tới chỗ sâu nhất điện La Phù.
Hắn là Tông chủ, dĩ nhiên biết trong lòng núi này là thứ gì. Từ lúc Ngọc Hồ tiên tông khai phái đến giờ, có một hình khí trấn tông — Bàn Hồn định cốt châm. Hình cụ chia làm hai châm Bàn Hồn và Định Cốt, nếu cắm vào sọ não, sẽ tra tấn như người chết đi sống lại. Phép tra tấn này cho tới giờ chưa ai có thể giải, nếu cưỡng bức tháo châm, tội đồ nhất định sẽ phi hôi yên diệt, thân tử đạo tiêu*.
(*) tan thành mây khói, người chết đạo cũng mất.
Nhiều năm xưa giờ, những ác đồ bị rơi vào trong tay Ngọc Hồ tiên tông đều bị chịu loại tra tấn này, giam nơi sâu trong điện La Phù.
Tạ Hồng Trần đi qua một hành lang rất dài, nghe thấy từng chữ từng chữ rỏ máu của người kia.
——
“Ban đầu, thiếp còn ôm hy vọng. Thiếp một lần rồi lại một lần nhớ lại quá khứ của chúng ta. Thiếp cảm thấy với tính tình của chàng, dù chỉ là một cô gái chàng quen biết không thấy, tối thiểu chàng cũng sẽ thử đi tìm. Đỉnh Điểm Thúy và Ám Lôi cách nhau gang tấc, thiếp nghĩ với tôn hiệu Tông chủ của chàng, muốn tìm thiếp dù thế nào cũng nào phải chuyện khó khăn cho lắm. Thiếp dùng ánh phù quang lập loè kia mà ghi lại thì giờ, chàng từng nói, phù quang sáng tắt, chính là một tức. Thiếp cứ thế mà đếm, một khắc cũng không dám sai, đếm hơn một năm.”
Tạ Hồng Trần tăng tốc, trong hành lang tối om chỉ có phù quang yếu ớt lóe rồi chợt tắt.
Phù quang sáng tắt, là một tức. Ta từng bảo nàng thế ư? Tạ Hồng Trần cuối cùng nhớ lại, tìm không ra đôi câu vài lời. Thật ra thời gian y ở cùng Hoàng Nhưỡng thời rất ít, phần lớn là ở Kỳ Lộ đài.
Trong một đoạn vô số hồi ức ngắn ngủi, cảnh hai người ở chung giống như một tờ thời gian lặp lại.
Hắn không bay ra khỏi những khác biệt nhỏ nhặt kia.
“Năm thứ hai, thiếp không còn nhớ thời gian rõ nữa. Chuột chạy qua trên đầu thiếp, thiếp sợ quá, quên cả đếm. Khi đó, thiếp từ từ biết, chàng sẽ không đến. Dù là chỉ cách một ngọn núi, chàng cũng sẽ không đến. Chàng sẽ không vì thiếp mà đắc tội sư phụ của chàng. Thật ra thiếp không nên oán hận. Chàng chán ghét thiếp, thiếp biết.”
Tạ Hồng Trần đi đến trước cửa đá, hắn đưa tay đẩy cánh cửa.
Cửa đá rạo rạo, như là mở ra một đoạn lịch sử bị chôn dưới lớp bụi. Một đám người đứng đây trong mật thất, vẻ mặt ngơ ngốc, ánh mắt vô hồn. Tạ Hồng Trần chậm rãi đi ngang qua họ, trên người bọn họ đã sớm phủ kín tro bụi, không phân biệt rõ nét mặt thật sự.
Y phục trên người, cũng khó phân biệt màu sắc dáng vẻ.
Bao nhiêu người như thế như muốn đứng đầy lòng núi, nhưng ở đây lại hoàn toàn tĩnh mịch.
Chỉ có ánh sáng trôi nổi yếu ớt, sáng tối chập chờn. Tạ Hồng Trần tỉ mỉ đánh giá bọn họ, những cuồng đồ tội ác ngập trời xưa kia, từng tên giờ đây tựa như từng pho tượng đất. Đôi lúc, bọn chúng chậm rãi dời mắt, nhìn sang bên này. Kinh khủng và quỷ dị không nói nên lời.
Tạ Hồng Trần đương nhiên không sợ. Y ghé vào trong, cuối cùng, dừng lại một góc.
Nơi này đã từng có một người đã đứng, trên mặt đất còn cả dấu chân nàng lưu lại, tro bụi bị chấn động rơi xuống.
Tạ Hồng Trần cúi người, nhìn kỹ dấu chân.
Nhất định là của một cô gái không còn nghi ngờ.
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy người đối diện, mũi và lỗ tai đã bị thứ gì gặm còn rỗng tuếch. Miệng vết thương của gã đã hư thối, toả mùi khó ngửi. Giòi bọ giãy dụa từ vết thương rớt xuống…
“Thiếp gả cho chàng một trăm năm, hưởng thụ vinh quang của Tông chủ phu nhân. Thứ thiếp cần, chàng đã cho. Thiếp tự nói với mình thiếp không nên hận chàng. Nhưng thiếp chỉ có một phu quân là chàng, toàn tâm toàn ý phụng dưỡng trăm năm, dù gì thiếp vẫn xem như là chỗ có thể dựa vào.”
Trong góc xó, Tạ Hồng Trần đứng yên thật lâu thật lâu.
“Hoàng Nhưỡng.” Hắn nhẹ giọng gọi cái tên này, trong lòng núi vang lên hồi âm tầng tầng lớp lớp, cao thấp xa gần. Tạ Hồng Trần khép mắt, cảm nhận được bụi bặm và tử khí của cả căn phòng.
Nơi này cách điểm Điểm Thúy, xa lắm cũng chỉ chừng vài dặm. Với sức đi của hắn, nhoáng là tới.
Thế nhưng hắn đã đến muộn mười năm.