Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 21

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 21 - Nghe sách
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Nghe sách

Hai người đi dạo phố cả ngày, nhưng cảm giác rất kỳ quái. Như mấy thứ này đi, thoạt nhìn như là mua, nhưng lại không phải mua toàn bộ.

Mãi đến chạng vạng tối, Đệ Nhất Thu nói: “Trong thành có quán

Múa mép

, chuyên kể vài mẩu chuyện về huyền môn. Cũng có cả nàng. Ta đưa nàng đi nghe nhé?

(*) Xảo Thiệt quán: khéo lưỡi (giả dối/khéo léo).

Cũng hay. Hoàng Nhưỡng vẫn rất hiếu kì — bất cứ ai đều hy vọng muốn biết ở trong mắt người khác, mình thuộc dạng gì.

Huống chi Hoàng Nhưỡng đã từng không phải không màng danh lợi.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng, đi thẳng đến quán Múa mép. Đấy là một tòa nhà nhỏ hai tầng lầu, bên trong như trà viên, bán rượu trà bánh.

Đệ Nhất Thu vừa vào, đã có người bước lên chào đón: “Giám chính, sao hôm nay ngài rảnh rỗi đến đây?”

“Tiện đường vào xem.” Đệ Nhất Thu qua loa một câu, ôm Hoàng Nhưỡng. Gã kia lập tức hỗ trợ khiêng xe lăn theo sau. Đệ Nhất Thu ôm Hoàng Nhưỡng, theo thang tròn lên lầu, vào một chỗ ngồi yên tĩnh.

Vị trí ngay đối diện với đài kể chuyện.

Thỉnh thoảng không ít người lia ánh mắt kì dị tới, nhưng ai nấy đều kiềm miệng, không nói gì.

Đợi đến khi ngồi lại trên xe lăn, tầm mắt Hoàng Nhưỡng trở nên rất rộng. Phía dưới lầu đen nghịt đầu người, có thể thấy rõ ràng.

Trên đài thuyết thư thắp nến sáng sủa, hẳn là để mọi người nhìn thêm rõ hơn.

Có người dọn trà bánh đến, và một cuốn sổ tay. Đệ Nhất Thu lật một hồi, Hoàng Nhưỡng cũng lướt nhìn theo, phát hiện thì ra là danh mục. Hẳn là để y chọn trước. Đệ Nhất Thu lật mấy tờ, dùng bút vẽ một vòng tròn vào Hoàng Nhưỡng truyện.

Hoàng Nhưỡng cảm thấy rất mới mẻ, đương nhiên cũng có chút mong chờ.

Đệ Nhất Thu lại còn viết rất nhanh một loạt cái tên lên trang giấy bên cạnh, dặn tiểu nhị Xảo Thiệt quán: “Lập tức phái người Đi Chu Tước ti, mang đến cho bản tọa.”

Tiểu nhị thấy y gấp gáp, nào dám chậm trễ, chạy đi lập tức. Xảo Thiệt quán vốn cách Chu Tước ti cũng không xa, tiểu nhị đi về cũng nhanh. Cỡ một chung trà, cậu ta đã đưa toàn bộ đến.

Hoàng Nhưỡng nhìn lướt qua, thấy những hạt trân châu còn bé hơn hạt gạo đặt trong mớ hộp son phấn, còn có men màu các thứ.

Thêm một số dụng cụ dao kéo nhỏ các loại. Này là?

Nàng ngó Đệ Nhất Thu, Đệ Nhất Thu ngồi xuống bên cạnh nàng, sau đó cầm tay nàng, bắt đầu dùng con dao nhỏ mài… móng tay nàng!

Ngươi muốn làm gì?!

Hoàng Nhưỡng ước gì có thể rút tay về, nhưng ngay lúc này, màn che đài kể chuyện được kéo ra. Tiên sinh kể chuyện mặc một thân trường sam đã ngồi trước sân khấu.

Cạch, tiên sinh trên đài vỗ thước gõ, bắt đầu kể chuyện. Ông đọc mấy câu thơ xưng danh, lập tức Hoàng Nhưỡng đầy phấn khích. Ngay cả chuyện Đệ Nhất Thu dũa móng tay nàng cũng không so đo.

—— được rồi, tùy hỉ đi.

“Hôm nay chúng ta kể, là Hoàng Nhưỡng truyện. Quý vị có biết, hai trăm hai mươi năm trước, thôn Tiên Trà có vị kỳ nữ, tên là Hoàng Nhưỡng.” Tiên sinh nhả từng chữ rõ ràng, không nhanh không chậm, “Hoàng Nhưỡng xuất sinh nghèo hèn, người cha là Hoàng Thự cũng không mấy có uy tín trong giới thổ yêu. Trong nhà con cái hơn chục người. Quý vị thử nghĩ xem, một tiểu yêu hương dã, nữ lưu yếu đuối, làm sao có thể nổi danh dưới bầu trời, được tiên môn ca tụng là Huyền Độ tiên tử? Lại làm thế nào gả vào Ngọc Hồ tiên tông, trở thành Tông chủ phu nhân Đệ nhất tiên môn đây? Các thính giả chớ vội, hôm nay ta sẽ kể rõ ràng!”

Hoàng Nhưỡng vừa nghe sách, vừa rũ mắt, liếc nhìn tay mình.

Đệ Nhất Thu đang sửa móng tay cho nàng.

Hoàng Nhưỡng luôn yêu quý móng tay, nàng luôn cảm thấy vẻ đẹp của nữ tử là bắt đầu từ bàn tay. Mà vẻ đẹp của bàn tay, bắt đầu từ móng.

Nên nàng từng nghiên cứu qua nhiều bức tranh có thể vẽ trên móng.

Bây giờ nàng đã quên móng tay mình đang trông thế nào rồi. Cũng đã mười năm trôi qua, có vẽ thứ gì hẳn cũng sớm phai màu, cũng giống như chính mình.

Đệ Nhất Thu tỉ mỉ cắt sửa mười ngón tay nàng một lần, sau đó y pha màu cho chuẩn, bắt đầu giúp nàng vẽ móng.

Ngươi còn có ngón nghề này hử? Hoàng Nhưỡng không thấy y vẽ thứ gì, hầy, nhưng hy vọng kỹ năng vẽ móng của y cũng không tệ lắm.

“Lại nói Hoàng Nhưỡng lúc còn bé thông minh lanh lợi, tư thái biểu lộ không phải người thường. Nàng không chỉ xinh đẹp tuyệt trần, có thể ngâm thơ làm phú. Tuổi nhỏ đã là bậc hoa khôi kỳ tài, thể hiện tài năng ban sơ…” Trên đài, tiên sinh kể chuyện vẫn tiếp tục.

Hoàng Nhưỡng nghe vào hết sức khó xử, gì chứ! Lúc nhỏ mình ngốc muốn chết, vóc dáng cũng nhỏ thó, thường xuyên bị anh chị em khi dễ. Sau khi bị ăn hiếp nhiều lần, dù là tiểu yêu cũng sẽ khai khiếu, tự nhiên sẽ không còn vụng về.

“Thành Nguyên năm đầu tiên, Ti Thiên giám tính toán năm sau ở Vũ Châu chắc chắn có đại hạn, triều đình phái người đến thôn Tiên Trà, gặp Hoàng Thự xin giúp đỡ. Mong ông ta gầy dưỡng ra loại hạt giống chịu hạn. Lúc bấy giờ Hoàng thự đã cự tuyệt. Chư vị thử nghĩ mà xem, trên thiên hạ này rễ mầm dù có năng lực chịu hạn, hầu như cũng cần có nước mà sống. Chẳng lẽ ruộng cạn ngàn dặm, hoa màu còn có thể nở hoa kết trái sao? Hiển nhiên là chuyện trái ý trời, không thể làm gì.” Tiên sinh nói đến gật gù đắc ý, người nghe dưới đài cũng nghe rất chăm chú.

Có người nhỏ giọng nói: “Ta biết Hoàng Nhưỡng, nhà ta còn trồng hoa lan tự tay nàng ta gầy dưỡng đó.”

Tiên sinh trên đài nghe thấy, lập tức nói: “Hoa lan đã là chuyện sau này. Lúc đó, Hoàng Nhưỡng còn nhỏ, nàng ta lại nhận lời ngay và luôn. Sứ giả triều đình thấy nàng còn nhỏ, sợ không chắc ăn, vốn định thay người có tiếng tăm. Ai ngờ, cô bé Hoàng Nhưỡng này lại nói ‘Nếu ta không thể, thì thiên hạ không ai có thể. Các hạ cũng không cần lại thay người có tiếng tăm.’ “

Ờ…ờ. Hoàng Nhưỡng rốt cuộc đã nhớ tới chuyện này.

“Kết quả, quý vị đoán xem nào?” Tiên sinh kể chuyện cố gắng gút thắt, níu chân người nghe.

Tiên sinh kể chuyện uống một hớp nước trước, tiếp tục nói: “Hoàng Nhưỡng cô nương tuy biết việc khó, nhưng càng biết việc làm lần này lợi cho trăm họ, công đến ngàn thu. Nàng nhận trách nhiệm xong, nửa năm sau đó, chưa từng bước ra cửa nhà. Nàng ngày ngày suy nghĩ lo tính, mất ăn mất ngủ…”

Nếu không phải Hoàng Nhưỡng đang ở trạng thái thế này, chắc nàng đã phụt cười ra tiếng.

Gì chứ! Hồi đó là triều đình hứa trả hậu hĩnh, nàng sợ mất mối, mới vơ việc vào.

Triều đình giục phải gấp, Hoàng Nhưỡng cũng chẳng thể tinh tế tối ưu hóa, bèn gầy giống ra một loại giống gạo. Giống gạo chịu hạn được, vì gốc cây thấp lùn, phiến lá dày dặn, từ lúc mới mọc đã bắt đầu trữ nước. Dù đất nứt ngàn dặm, nó cũng có thể sinh sống kết hạn bằng nước trong người. Nhưng… giống gạo đó khó ăn muốn chết.

Dân chúng trong năm thiên tai dựa vào nó đỡ đói, còn bình thường đều dùng để nuôi gia súc.

“Nửa năm sau, Hoàng Nhưỡng cô nương thật không phụ mong đợi của mọi người, gầy dưỡng ra một loại gạo. Giống cây thấp bé, lá dày mập, không những chịu hạn được, mà sản lượng lại cực cao… Triều đình có được loại hạt giống bèn cấp xuống, dân chúng nhanh chóng gieo hạt. Nào ngờ vừa ban, dân chúng mắng chửi một thời. ” Giọng tiên sinh kể chuyện lên xuống lớp lang, như châu như ngọc.

Hoàng Nhưỡng cảm thông hết mực – cay cay đắng đắng trồng ra thứ này, đổi lại là ta cũng phải chửi con mẹ nó chứ.

Giống gạo này thô thiển đến chát cả miệng, quan lại quyền quý nuốt còn ngượng họng.

“Giống gạo thô cứng, khó nuốt. Dân chúng nhao nhao chỉ trích Hoàng Nhưỡng, đến quan viên triều đình cũng viết thư thỉnh cầu bệ hạ trị tội Hoàng Nhưỡng. Nhưng đối với chuyện này Hoàng Nhưỡng cô nương lại chẳng nói một câu.” Tiên sinh kể chuyện vô cùng cảm thán.

— Hoang đường quá, ta đương nhiên chỉ có thể không nói một câu rồi! Vì ta biết nó khó ăn cỡ nào mà! Thật sự nào phải là thứ để người ăn. Đút cho lừa ăn nhiều nó còn muốn tránh. Triều đình tốn nhiều vàng vậy, cuối cùng chỉ nhận được thứ như thế, ta ăn mắng thì còn có gì để nói chứ? Hoàng Nhưỡng không nói gì.

“Ai ngờ năm sau, quả nhiên đại hạn đúng hạn mà tới! Dân chúng nhanh chóng phát hiện, tất cả hoa màu chết khô toàn bộ, chỉ có cây gạo mà Hoàng Nhưỡng cô nương gầy dưỡng không bị héo úa, trái lại càng thêm khỏe mạnh! Lúc thiếu nước cực độ, rễ, lá, thân cây gạo ấy thế mà đã cứu được tính mạng vô số người.” Tiên sinh kể chuyện vô cùng cảm khái.

Ầy thì… Hoàng Nhưỡng nghe được cũng rất cảm khái, thì… ai mà ngờ… mấy món cành lá cây gạo mà họ cũng ăn, không hỏng bụng à? Theo ta biết, sau đó đều thành thức ăn cho gia súc mà?

Đoạn tán thưởng sau đó, Hoàng Nhưỡng không còn tâm trí nghe.

—— chỗ này được lắm, lần sau không được phép quay lại nữa.

Đệ Nhất Thu còn đang vẽ móng tay cho nàng, y từng bước từng bước, vẽ cực kì chăm chú. Đã có không ít người nhìn sang bên này, y hoàn toàn chả thèm để ý.

Sau một khúc ca ngợi dài thượt của tiên sinh kể chuyện, lại kể về chuyện Hoàng Nhưỡng gầy dưỡng sen đắng làm thuốc. Trước đó dược liệu chữa ngoại thương rất hiếm, hơn nữa giá cả đắt đỏ, hiệu dụng cũng thấp. Hoàng Nhưỡng liền gấy dưỡng sen đắng cho Bạch Cốt nhai, nâng cao dược tính. Sen đắng một năm chín ba lần, giá thành dĩ nhiên cũng càng rẻ.

—— hẳn này rõ ràng là ca ngợi Mầm Vân Chi nha, ổng giao bạc mà. Hoàng Nhưỡng im lặng.

Sau đó tới chuyện gầy dưỡng hoa mai Niệm Quân An. Cho đến giờ, Niệm Quân An vẫn là hoa nam nữ định tình. Đương nhiên, nhắc đến Niệm Quân An, liền không thể không nhắc đến một người khác.

Tiên sinh kể chuyện lại nói: “Hoàng Nhưỡng cô nương anh chị em hòa thuận, hiếu thuận phụ thân, cần cù mộc mạc, tiếng lành đồn xa, đã gây chú ý đến một người. Quân nào phải ai khác, nói đến hiển nhiên chư vị đều nghe qua. Ngài chính là Tông chủ đương nhiệm Ngọc Hồ Tiên Tông — Tạ Hồng Trần.”

Anh chị em hòa thuận? Nghe đoạn đầu, Hoàng Nhưỡng muốn cười ra tiếng. Nhưng đến khúc sau, lại lặng thinh không nói.

Tạ… Tạ Hồng Trần…

“Lúc đó Tạ Hồng Trần vừa mới kế nhiệm vị trí Tông chủ, là lúc thiếu niên đắc ý. Ngài nghe danh Hoàng Nhưỡng cô nương, lập tức đích thân đến thôn Tiên Trà, đến chỗ cha của Hoàng Nhưỡng cô nương cầu hôn.” Giọng tiên sinh cao dần, vẻ hơi kích động.

“Hoàng Nhưỡng cô nương xinh đẹp thông minh, cùng với Tông chủ đệ nhất huyền môn há không phải là một đôi trời đất tạo thành ư? Hôn sự này, dĩ nhiên không ai phản đối… Nghe đồn ngày Tạ Tông chủ rời thôn Tiên Trà, Hoàng Nhưỡng cô nương lưu luyến không rời đưa ra mười dặm. Cuối cùng, Hoàng Nhưỡng cô nương liền bẻ một nhánh hoa mai tự tay gầy dưỡng tặng ngài. Cũng đặt cho mai ấy cái tên Niệm Quân An.”

Hoàng Nhưỡng nghe tiên sinh trên đài chỉ nói qua chuyện tốt ngoài mặt, nghe thì thật đúng là giai nhân sánh đôi cùng tài tử. Nhưng chuyện xưa ngoài lòng người và tính toán, chân tình bị vết nhơ che phủ, ai nói được rõ ràng?

Đệ Nhất Thu cuối cùng đã vẽ xong mười ngón cho Hoàng Nhưỡng. Y nâng tay Hoàng Nhưỡng lên xíu, lọt vào tầm mắt của Hoàng Nhưỡng, hỏi: “Thấy được không?”

Hoàng Nhưỡng nhìn sang, móng tay nàng được y chỉnh dài ngắn, dùng sắc bột bạc làm màu lót, phía trên dùng màu cam kim vẽ lá phong, mỗi móng tay chỉ nửa phiến. Ở biên lá phong còn dùng trân châu vụn đặc biệt tô viền. Hạt châu rất nhỏ, mười hòn cộng lại còn không lớn bằng nửa hạt gạo.

Thật khó cho y, hạt châu nhỏ vụn như thế, còn phải lớn nhỏ đồng loạt, màu sắc tương tự, không biết y tìm bằng cách nào nữa.

Song nhìn rất đẹp, nàng rất thích.

Y tỉ mỉ thổi khô đầu ngón tay cho nàng, nói: “Tay nàng thật xinh đẹp.”

Đương nhiên rồi, đáng tiếc hiện giờ ta không thể cử động, chứ không thì thật ra ta không ngại chia sẻ phương thuốc bảo dưỡng cho ngươi đâu. Phương thuốc này ấy thế mà là do Tạ Hồng Trần tự mình…

Được rồi… Được rồi. Tràn đầy phấn khởi chia sẻ, đến cuối cùng, Hoàng Nhưỡng chỉ còn im lặng trong lòng.

Tiên sinh trên đài lải nhải liên miên, rốt cuộc nói đến hồi kết câu chuyện xưa.

“Vị Hoàng Nhưỡng cô nương này, tuy là truyền kỳ, nhưng sau khi gả vào tiên môn, trên thị trường khó còn nhìn thấy giống lương thực tự tay nàng ta gầy dưỡng. Tên tuổi Tông chủ phu nhân, thân phận nàng ta hiển hiện rõ ràng, song cũng làm hoang phế đi tài hoa của nàng. Giờ đây, nàng đã ôm bệnh mười năm, chưa từng xuất hiện trước mặt người khác. Thời nay ghi chép, ngợi ca còn vương, cuối cùng thật tiếc thay Tiên tông nhiều hơn một phu nhân, nhân gian thiếu đi một danh gia.”

Ô… Hoàng Nhưỡng coi đoạn bình sách kể truyện nhỏ này là tiêu khiển, song không ngờ lại nghe được đoạn kết thế này.

Trong thoáng chốc, nàng chợt nhớ tới một cảnh trong mơ, Đệ Nhất Thu hỏi: “Ta là hỏi, cô có hối hận rời khỏi thôn Tiên Trà không?”

Chuyện bao nhiêu năm nườm nượp mà tới.

Nàng sinh ra ở thôn Tiên Trà, nhưng chỉ mỗi nàng biết, ấy là một nơi thế nào. Là vũng bùn lầy của nàng, nàng trăm phương ngàn kế, minh tranh ám đấu, không dám thư giãn dù chỉ một chốc.

Tình cảm cha con, cốt nhục chí thân gì chứ, ở nhà họ Hoàng, băng lạnh vỡ nát cỡ nào?

Nàng kinh doanh nửa đời, cuối cùng ngay phút gặp được Tạ Hồng Trần, đã ra lựa chọn. Nàng quyết định xuất giá, dùng quan hệ thông gia nhảy ra khỏi vũng bùn.

Lúc trước thiếu niên chuộng mạnh, nàng ham đường tắt, đi hái trăng trên trời, thế là dứt khoát bỏ đi hư danh không hề quyến luyến. Mà bây giờ, nàng lại nhớ đến đồng ruộng đã bỏ ở thôn Tiên Trà.

Đáng tiếc quay đầu không bờ, chỉ còn bể khổ vô biên.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 21"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

cong-chua-lang-vang-quan-than-can-than.jpg
Công Chúa Lảng Vảng, Quần Thần Cẩn Thận
24 Tháng 1, 2025
kinh-dam-vai-ac-nghe-len-ta-an-dua-convert.jpg
Kinh! Đám Vai Ác Nghe Lén Ta Ăn Dưa Convert
7 Tháng mười một, 2024
Cohet-truyen-a-nam
A Nam Twentine
16 Tháng 6, 2024
doan-tau-trong-suong-mu.jpg
Đoàn Tàu Trong Sương Mù
20 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online