Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 20

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 20 - Bạch phiêu*
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Bạch phiêu*

(*) từ internet: ăn mà không trả tiền, đầu tiên xuất phát từ “bữa ăn bá vương”, sau ám chỉ hành vi mấy người lấy tài nguyên người khác miễn phí. 

Nói thật, cảm thấy Đệ Nhất Thu có bệnh cũng không chỉ có Khuất Man Thư.

Ngay cả đám Hà Tích Kim, Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu nhìn thấy Hoàng Nhưỡng, cũng đều cảm thấy vị Giám chính Ti Thiên giám này e là có chỗ quái gở. Một tay đàn ông độc thân, đến tuổi kết hôn mà không cân nhắc kết hôn, bên người không có oanh oanh yến yến thì cũng thôi. Lại trang điểm một cô gái không thể cử động đến… hoa lệ thế, e tâm lý có chỗ không bình thường.

Đệ Nhất Thu lại thản nhiên như thường, chào hỏi chị em Khuất thị xong, y bắt đầu bàn với đám Hà Tích Kim về mộng cảnh.

Sắc mặt cả đám hết sức nghiêm túc —— ngay đêm qua, tất cả đều mơ cùng một giấc mơ, đến cả chị em Khuất thị cũng không ngoại lệ. Lúc này, Hà phu nhân nói: “Giấc mơ này là vào mười năm trước, là mấy hôm con trai ta đi lễ nhược quán*. Giám chính có nhớ, năm đó ta từng đề cập với ông nhà về chuyện đưa xá muội sang đây làm khách chứ?”

(*) đàn ông tròn tuổi 20, tuổi thành niên.

Đệ Nhất Thu giờ mới nhớ tới, đúng là, mười năm trước, bọn Hà Tích Kim đã từng tới cửa tìm y một lần vì chuyện hôn nhân của cô em vợ mình. Chẳng qua là lúc đó, Đệ Nhất Thu khéo léo từ chối, không gặp mặt.

Mà ở trong giấc mơ, y vì giữ ba người Hà Tích Kim lại hỗ trợ, đã gật bừa.

“Chuyện quái lạ gì xảy ra thế nhỉ, đúng là chưa từng nghe nói.” Trương Sơ Tửu lẩm bẩm.

Lúc này, Lý Lộc đi tới. Thấy ‘khuôn mặt trang điểm’ của Giám chính nhà mình lần đầu, anh ta khẽ giật mình, nhưng rồi bình tĩnh lại nói: “Giám chính, vừa rồi hạ quan phái người vào nội thành, hỏi ý dân chúng trong thành. Đêm qua tất cả mọi người đều có một giấc mơ kỳ lạ, là mơ về chuyện mười năm trước.”

Nói xong, anh ta lấy ra một bản ghi chép, trình lên.

Đệ Nhất Thu lật xem vài trang, tiện tay đưa cho bọn Hà Tích Kim.

Mấy người lật ra, thời gian trong đấy vô cùng xác thực. Mà trong giấc mơ mỗi người đều đột nhiên quay lại mười năm trước, không có bất kỳ ký ức nào ngoài mộng. Trong giấc mơ, mọi người còn bàn tán ầm ĩ về chuyện phát sinh ở Ngọc Hồ Tiên Tông. Sự kiện ngang dọc chồng chéo như cùng chồng chất trong mười năm, không ai không ngạc nhiên.

Hà Tích Kim nói: “Trong, trong, trong…”

Trương Sơ Tửu tiếp lời: “Trong mơ ba huynh đệ bọn ta đến Thượng Kinh, ngang qua quán rượu Thái Hòa còn dừng lại đó dùng cơm. Thế là lần này tới đây, bọn ta cũng đi tìm tiểu nhị quán rượu. Tiểu nhị kia cũng nhớ từng chiêu đãi ba người bọn ta trong giấc mơ luôn.”

Này thật vô cùng không ổn nha.

Ở bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện Hoàng Nhưỡng cũng cảm thấy thế.

Có chuyện khác thường chắc chắn có yêu quái. Nhưng yêu thuật gì lớn mạnh thế, có thể để toàn bộ thế giới lâm vào cùng một giấc mơ?! Hơn nữa tỉnh giấc rồi, ai nấy vẫn nhớ rõ tình tiết trong mơ, như chính mình trải qua vậy?

Cả đám không có manh mối, Đệ Nhất Thu nói: “Trong giấc mơ, có vẻ như chuyện bắt nguồn từ Ngọc Hồ Tiên Tông. Bản tọa muốn nhờ các vị tiền bối, đi Ngọc Hồ Tiên Tông một chuyến.”

Đây là đương nhiên, Ngọc Hồ Tiên Tông thân là Đệ nhất Tông của tiên môn. Hơn nữa hiện giờ xem ra, có thể là ngọn nguồn của giấc mộng kỳ lạ.  Họ cũng không thể khoanh tay đứng nhìn khi xảy ra chuyện lớn vậy.

Hà Tích Kim gật đầu lia lịa, nói: “Tạ, Tạ, Tạ…”

Trương Sơ Tửu phụ trách giải thích: “Hơn nữa trong mơ, Tạ Linh Bích với Tạ Hồng Trần lần lượt trọng thương, không biết sau khi tỉnh giấc, họ có bị ảnh hưởng gì không.”

Đệ Nhất Thu thầm khen, nói: “Ý nghĩ của hai vị tiền bối với của bản tọa không mưu mà hợp. Trong số họ, Tạ Linh Bích và Tạ Hồng Trần tu vi thâm hậu có lẽ sẽ che giấu được. Nhưng xin ba vị tiền bối nhất định phải đi gặp được Tạ Nguyên Thư. Trong giấc mơ Tạ Nguyên Thư bị chúng ta vây giết, hắn ta căn cơ nông cạn, nếu bị thương, chắc chắn có vết tích.”

Việc cứ thế định xong, đám người không dị nghị nữa. Khuất Man Anh nói: “Gia phu và hai vị thúc thúc đi Ngọc Hồ Tiên Tông, bọn đàn bà chúng tôi cũng không tiện đi cùng. Chi bằng ở lại Ti Thiên giám quấy rầy một ngày. Không biết Giám chính có tiện không?”

Hiển nhiên, bà là cố ý để em gái và Đệ Nhất Thu tiếp xúc một chút.

— Dù sao thì, với tiếng tăm của Khuất Man Anh bên ngoài, quả là Khuất Man Thư khó mà chọn người. Hiện giờ tuổi nàng ta cũng đã lớn, nhà Khuất đều phát sầu. Mà Đệ Nhất Thu, bất kể là thân phận, địa vị, tướng mạo, đều rất là phù hợp.

Chỉ có ăn nói hành động… nhìn hơi đàn bà…

Hà phu nhân đã mở miệng, dĩ nhiên Đệ Nhất Thu sẽ không cự tuyệt. Y lập tức nói: “Đây là đương nhiên. Thượng Kinh phồn hoa, vừa vặn để ta đưa phu nhân và em Man Thư thưởng ngoạn một hôm.”

Giọng y dịu dàng ghê luôn, Hoàng Nhưỡng rõ là đã thấy Khuất Man Thư rùng mình một cái. Song Hà phu nhân thì cười khanh khách, nói: “Vậy phải làm phiền Giám chính rồi.”

Đệ Nhất Thu lập tức đứng dậy, Khuất Man Thư cuối cùng không nhịn nổi, hỏi: “Xin hỏi Giám chính, vị cô nương này là ai?!”

Nàng ta chỉ Hoàng Nhưỡng trên xe lăn, hỏi.

Nàng chưa hỏi tới thì không sao, Hà Tích Kim lập tức khẩn trương. Tim ba người đều vọt tới cổ.

Nếu thân phận Hoàng Nhưỡng bị huỵch toẹt ra, chắc chắn Đệ Nhất Thu phải giải thích lai lịch của nàng ta. Nếu y khai ra ba người, tất cả sẽ không còn quả ngon để ăn!

— ba đại lão gia, lặng lẽ chui vào Ngọc Hồ Tiên Tông, đi trộm người. Còn là trộm Tông chủ phu nhân vang danh thiên hạ của người ta nữa chứ!

Đừng thấy ba người ở tiên môn là vị cao hiền đại năng nhé, về nhà chớ ai mong sẽ còn ngon — chờ quỳ ván giặt đồ đi!

Trước khi Đệ Nhất Thu kịp mở miệng, Hà Tích Kim đi đầu cướp đường: “Đúng, đúng, cô cô cô…”

Võ Tử Sửu cũng không cam chịu rớt lại phía sau, ông tiếp lời đại ca, nói: “Đúng rồi. Giám chính còn chưa giới thiệu, vị cô nương này là…”

Trương Sơ Tửu càng hăm hở nháy mắt với Đệ Nhất Thu, ngũ quan cả người bay loạn: “Đúng đấy, vị cô nương này nhìn lạ quá!”

Đệ Nhất Thu nào không hiểu đạo lý? Y ung dung giải thích, nói: “Nàng ấy… Là pháp bảo ta rảnh rỗi nhàm chán quá, chế tạo ra thôi. Chỉ là dùng vật liệu tinh xảo nên cực giống người thật.”

Lời vừa dứt, đám Hà Tích Kim tất nhiên thở phào một hơi, còn vẻ mặt chị em Khuất Man Anh lại càng thêm quái dị.

—— Ông rảnh rỗi không gì làm, đúc một món đồ chơi người giả xinh đẹp thế, mỗi ngày tỉ mỉ trang trí, còn mang theo kè kè, là ý gì?!

Mà Đệ Nhất Thu cứ như hoàn toàn chưa phát hiện, y dứt khoát mở một hộp cao dưỡng da tay. Tay trái nắm chặt ngón tay Hoàng Nhưỡng, tay phải quẹt miếng cao dưỡng, nhẹ nhàng bôi lên mu bàn tay nàng. Bộ dáng cầm tay si mê đầy vẻ yêu quý như trân bảo.

Lý Lộc không có mắt thấy, Hoàng Nhưỡng càng không phản bác được —— ngươi tạo dáng rất hèn mọn, biết không hả?

Đệ Nhất Thu vẫn nhiệt tình, nói: “Chiều nay vừa dịp rảnh, ta đưa phu nhân và Man Thư cô nương đi thăm thú nội thành.”

Ặc… Khuất Man Anh thoáng liếc em gái nhà mình, Khuất Man Thư lắc đầu. Khuất Man Anh đành do dự, nói: “Việc này không dám làm phiền Giám chính. Ta với muội muội tự đi dạo là được.”

Hiển nhiên không có ý nữa rồi. Đệ Nhất Thu hơi có vẻ tiếc nuối, song vẫn đè cuống họng nói: “Đã thế, cũng không dám miễn cưỡng. Moị chi tiêu của phu nhân và lệnh muội, xin ghi vào trương mục của Ti Thiên giám, cho ta tận chút tình nghĩa chủ nhà.”

Hà phu nhân dĩ nhiên cảm tạ, xong cùng lệnh muội ra ngoài. Bọn Hà Tích Kim chứng kiến, lập tức vô cùng thất vọng. Nhưng cũng may chuyện giấc mơ kia không thể khinh thường, ba người họ cũng lập tức cáo từ, đi Ngọc Hồ Tiên Tông.

Một đám rời đi, Đệ Nhất Thu cho người đưa nước nóng đến, tỉ mỉ rửa sạch khuôn mặt.

Sau đó y cũng không đè cuống họng nói, tay uống trà cũng không cong cong hoa lan nữa. Y nhìn Lý Lộc nói: “Tăng cường đối chiếu với Cửu Khúc linh đồng giám sát, nghiêm mật canh chừng Ngọc Hồ Tiên Tông.”

Lý Lộc khom người: “Hạ quan lập tức đi làm.”

Chờ anh ta đi khỏi, Đệ Nhất Thu đến cạnh Hoàng Nhưỡng, nhẹ nói: “Chiều ta đưa nàng dạo nội thành, được không?”

Hoàng Nhưỡng đã nhìn ra, y là cố ý. Xem ra đối với việc trở thành “Râu quặp tứ kiệt” y chả mấy hứng thú.

Y muốn dạo Thượng Kinh, dĩ nhiên Hoàng Nhưỡng không thể cự tuyệt. Nàng đành im lặng đáp: “Được thôi.”

Lúc mới tỉnh mộng, trong lòng nàng bi oán, thậm chí bắt đầu nảy ý chết. Nhưng Đệ Nhất Thu cả ngày đưa nàng theo, đi quanh quẩn, lòng cũng đã dễ chịu hơn.

Đệ Nhất Thu nghiêm túc, nói đưa nàng ra ngoài chơi, liền ra cửa.

Ngoài cổng chính Bạch Hổ Ti là đường Vĩnh Thọ nội thành. Có tên là Vĩnh Thọ, thật ra là bán chút vật chẳng lành như hương nến quan tài áo liệm. Là vì tù phạm đã vào Bạch Hổ Ti, đều lành ít dữ nhiều. Mấy năm qua người chết trong ấy thực sự nhiều vô số kể.

Bạch Hổ Ti là hung ngục, dĩ nhiên đường phố ngoài kia cũng chẳng lành.

Hoàng Nhưỡng ngồi trên xe lăn, Đệ Nhất Thu che dù, đẩy nàng đi tới.

Mấy tiệm giấy nến này dĩ nhiên không có gì hay để dạo.

Nhưng đi tiếp, là đến Tưởng Tâm trai. Đệ Nhất Thu đẩy Hoàng Nhưỡng vào, ông chủ lập tức chào đón. Ông quét mắt qua khuôn mặt Hoàng Nhưỡng, hiển nhiên chưa từng gặp vị khách kỳ lạ nào như thế, ngây ra. Nhưng ông lấy lại tươi cười rất nhanh: “Vị quan gia này, là muốn chọn mấy món trang sức cho phu nhân à?”

Đệ Nhất Thu ừ đáp, đưa Hoàng Nhưỡng đi xem mớ trang sức trên kệ.

Hạt ý chí muốn tự tử kia của Hoàng Nhưỡng, hiện giờ ném tận chín tầng mây!

Xưa kia đây là loại cửa tiệm nàng thích đi dạo nhất, đương nhiên, Tạ Hồng Trần không thể tháp tùng nàng. Có một quãng thời gian nàng dẫn theo Tửu Nhi, hai mẹ con đi dạo xung quanh cũng đầy khoan thai. Về sau Tửu Nhi xa cách nàng, nàng lại một thân một mình. Thôi thì dẫn theo đứa đệ tử lanh lợi giúp xách đồ vậy.

Thượng Kinh nàng không đến, vì Thượng Kinh là địa bàn của Ti Thiên giám. Mà Ngọc Hồ Tiên Tông với Ti Thiên giám, dù sao lập trường không gặp nhau.

Bây giờ đến đây, nàng mới phát hiện cửa hàng ở Thượng Kinh thật ra phồn hoa hơn so với trong tưởng tượng của nàng. Hàng cũng tinh tế.

Mắt Hoàng Nhưỡng quét từng lượt từng lượt, đảo qua các loại hoa tai, vòng tay, trâm hoa bày trên kệ… Ông chủ quầy rất khôn khéo bố trí đèn trong tiệm, những món đồ trang sức kia rơi vào mắt nàng, cảm giác như tỏa hào quang vạn trượng.

Nhìn rất đẹp! Hoàng Nhưỡng vừa nhìn vừa thấy đời người đáng giá.

Nàng ấy à, thật ra tâm tính cứng cỏi. Dù đã rất nghèo, cũng vẫn mong mỏi còn có thể tìm ra lối thoát trong đường cùng.

Song mớ này, đều bị Giám chính đại nhân chê bai.

Y nhìn hồi lâu, nói một câu: “Thô thiển quá, không có thứ tinh tế hơn chút sao?”

Nói ngắn gọn chính là — đây đều là thứ gì thế!

Ông chủ ngỡ ngàng, ông không sợ quyền thế đâu nha! Dù cho Đệ Nhất Thu mặc quan phục tử sắc trên người, tức nhất định là vị huân quý trong triều, nhưng cũng không thể như thế chôn vùi đồ nhà mình nha!

Ông chủ tức giận, lập tức nói: “Đại nhân nói vậy, không ổn đâu. Tiểu nhân mở Tưởng Tâm trai này mấy chục năm, cũng có tiếng lừng lẫy ở Thượng Kinh. Mỗi một món đồ trang sức ở đây đều từ chính tay tiểu nhân làm ra. Lớn đến phác thảo, nhỏ đến mài dũa mỗi một chỗ, đều tỉ mỉ bỏ sức. Đại nhân quyền cao chức trọng, chắc chắn kiến thức rộng rãi, nhưng nếu nói là thô thiển, tiểu nhân không phục!”

Hoàng Nhưỡng cũng hoảng — nếu ngươi không cho mua ngươi cứ việc nói thẳng! Vầy không đáng đâu!

Đệ Nhất Thu tùy ý cầm lấy một cây trâm châu, nhìn hồi lâu, cuối cùng trả về. Y đưa tay, nói: “Giấy bút.”

Chủ tiệm oán giận đầy mình, nhưng vẫn đem giấy bút lại.

Đệ Nhất Thu nhìn Hoàng Nhưỡng, trải rộng tờ giấy trên bàn khách, vẽ nhanh một bản thảo. Y ghi chú mỗi một kích thước, đánh dấu, chất liệu, công nghệ từng thứ rõ ràng. Ông chủ đứng bên cạnh, lúc đầu còn tức giận đầy mặt, nhưng từ từ, thần sắc trở nên hết sức nghiêm túc.

Đệ Nhất Thu đưa bản vẽ cho ông ta, nói: “Làm theo bản vẽ, làm xong đưa đến Ti Thiên giám.”

Ông chủ nâng niu bản vẽ trong tay, ngắm nghía hồi lâu, đột nhiên bật thốt: “Ti Thiên giám… Ngài là Giám Chính đại nhân?!”

Đệ Nhất Thu không đáp, đẩy Hoàng Nhưỡng định đi. Ai ngờ ông chủ kia đột nhiên như phát rồ chặn cửa: “Giám Chính đại nhân! Quả nhiên là ngài! Tiểu nhân có mắt không tròng, tiểu nhân từng thấy cây trâm phượng ngài chế tạo cho hoàng hậu, một lần kinh động như gặp người cõi trời! Hôm nay được ngài chỉ điểm, tiểu nhân vô cùng vinh hạnh!”

Đây là gặp được người sùng bái cuồng nhiệt chứ sao nữa.

Hoàng Nhưỡng thấy ông chủ vừa quỳ vừa lạy, Đệ Nhất Thu tỉnh rụi, nói: “Tránh ra.”

Ông chủ ngó Hoàng Nhưỡng, đột nhiên phúc chí tâm linh*, nói: “Giám Chính, tiểu nhân có thể chế tạo trang sức lâu dài cho cô nương này. Tất cả các món đồ ở đây, nàng ấy đều có thể lấy dùng! Chỉ cần Giám Chính bằng lòng tiếp tục chỉ dẫn tiểu nhân!”

(*) phúc tới tâm sáng ra – vận may đến, người cũng linh hoạt khôn ngoan hơn.

Đệ Nhất Thu dừng bước.

Thấy có triển vọng, ông chủ vội quỳ gối tiến tới, nói: “Vị cô nương này dung mạo như tiên nữ, có thể để nàng ấy mang đồ trang sức của Tưởng Tâm trai, quả thật là phước hạnh ba đời của tiểu nhân. Có thể được giám chính chỉ dẫn, ấy càng là mộ tổ tiểu nhân bốc khói xanh…”

Ông vỗ mông ngựa bôm bốp một tràng, Đệ Nhất Thu rốt cuộc mở miệng, nói: “Bản tọa bề bộn việc công, vốn cũng không rảnh. Song thấy ông thành tâm, sau này mỗi tháng, ông hãy chế tạo cho bản tọa ít nhất ba bộ trang sức. Mấy thứ công trình dài hạn, để bữa khác tính.”

“Tiểu nhân tuân lệnh!” Ông chủ vội nói, “Giám Chính, mấy trang sức này dù thô thiển không chịu nổi, nhưng xin cứ để cô nương lựa chút. Tiểu nhân đưa qua Ti Thiên giám trước, cũng dễ dùng khi việc gấp.”

Hoàng Nhưỡng: “…” Được lắm, nói nãy giờ, ngươi là dẫn ta tới ăn quỵt. Hoàng Nhưỡng xem như nhìn thấu rồi.

Quả nhiên, Đệ Nhất Thu tùy ý chọn mười mấy bộ, chưởng quỹ kia bị ăn quỵt một trận, còn thấy mở mày mở mặt, vội ghi hết mấy món đồ trang sức lại. Sau đó, Đệ Nhất Thu đẩy Hoàng Nhưỡng ra, ông còn theo sau, đưa thật xa.

Lần này, Hoàng Nhưỡng quét hết một tiệm đồ chuyên trang sức. Mà một cọng lông không mất.

Sau đó, Đệ Nhất Thu dẫn Hoàng Nhưỡng đến Lưu Tiên phường.

Nơi đây chuyên may y phục nữ theo yêu cầu. Y chọn lấy mấy bộ, tự tay thay cho Hoàng Nhưỡng, cũng không mượn tay người khác. Ông chủ phường thấy Hoàng Nhưỡng, dù thấy quái dị, nhưng nhìn y phục Đệ Nhất Thu cũng biết không thể đắc tội. Thế nên vẫn luôn mỉm cười cùng đi.

Váy áo ở đây rất nhiều loại, y toàn chọn mấy thứ dày công dệt may, hoa lệ rườm rà. Phong cách ấy, lại thích hợp trạng thái hiện giờ của Hoàng Nhưỡng nhất.

Gương ở Lưu Tiên phường không phải gương đồng bình thường. Mặt gương rất rõ ràng.

Hoàng Nhưỡng ngắm mình trong gương, nàng được thay một bộ áo váy màu đen, vải áo bằng sa, váy cực lớn. Khá ôm người, phác hoạ ra đường cong cực kỳ lả lướt. Trong sợi dệt toàn bộ váy áo không biết xen lẫn lân phiến gì, lân phiến lấp lánh sáng.

Hoàng Nhưỡng ngồi trên xe lăn, được đèn trong tiệm chiếu rọi, cảm giác như sông sao vạn trượng đang chảy trên người mình.

Ông chủ mau mắn chạy đến, lấy trang sức hình quạt màu đen, quấn lại tóc cho Hoàng Nhưỡng.

Đệ Nhất Thu ở bên cạnh nhìn, chăm chú như chọn quần áo cho chính mình. Hoàng Nhưỡng cảm thấy bộ này rất đẹp, hắc ám hoa mỹ, như ma nữ sống lại từ trong bóng tối.

Đệ Nhất Thu hiển nhiên cũng rất hài lòng, nhưng trả tiền là không thể nào trả tiền.

Y lệnh cho ông chủ đem bản vẽ bộ y phục này tới, sửa chữa rất nhiều chỗ trên bản thảo.

Ông chủ xem trợn mắt rớt mồm.

Một khắc sau, Giám chính đại nhân chiêu cũ xài lại, lại vì Hoàng Nhưỡng ăn quỵt tiếp một phường tiệm may. Y chỉ cần mỗi tháng ra một hai bức bản thảo, là Hoàng Nhưỡng có thể lấy hết tất cả món đồ mới may xong của Lưu Tiên phường.

— phố này bảo ngươi cho đi dạo, coi như cũng dạo sạch luôn rồi. Hoàng Nhưỡng im lặng.

Mà Đệ Nhất Thu đem hai chữ “bạch phiêu”, phát huy đến tận cùng.

Y lại đi một chỗ Đạp Vân phường bán giày thêu, tiện tay giải quyết luôn phần giày.

Hoàng Nhưỡng không biết sao tự dưng y nổi điên, phỗng tay trên cho mình nhiều y phục trang sức thế. Song nhìn hành vi này, Hoàng Nhưỡng tình nguyện gọi y là vị đại sư ăn quỵt thực thụ.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 20"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

ma-quan-nghe-thay-ta-muon-cong-luoc-han-cohet
Ma Quân Nghe Thấy Ta Muốn Công Lược Hắn Convert
20 Tháng 10, 2024
mua-xuan-cua-anh.jpg
Mùa Xuân Của Anh
30 Tháng mười một, 2024
buong-rem-pha-le.jpg
Buông Rèm Pha Lê
29 Tháng mười một, 2024
anh-con-diu-dang-hon-bong-dem.jpg
Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm
4 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online