Không Tỉnh - Chương 2
Vấn tóc
Sau năm thùng nước, Đệ Nhất Thu cuối cùng cũng ôm Hoàng Nhưỡng ra khỏi thùng tắm. Sau đó y đầy khó xử, tìm mãi trong phòng, hiển nhiên là chả có quần áo Hoàng Nhưỡng có thể mặc.
Cuối cùng y tìm ra một bộ áo trong của mình, giúp Hoàng Nhưỡng mặc vào.
Hoàng Nhưỡng đã không sao rồi, thật. Giờ xem như Đệ Nhất Thu muốn đùa rỡn nàng, làm nhục nàng, cũng chẳng sao cả.
Tự tôn của nàng, bị năm thùng nước tắm gột sạch sẽ.
Đệ Nhất Thu lại ôm nàng về giường, bắt đầu lau tóc giúp nàng.
Tóc Hoàng Nhưỡng vừa đen vừa mượt, trơn mềm như tơ. Xưa kia nàng luôn quấn lấy Tạ Hồng Trần lau tóc cho mình, để mái tóc xanh thật dài của mình triền miên lùa giữa ngón tay hắn.
Tạ Hồng Trần… Hoàng Nhưỡng rơi vào hồi ức, chuyện cũ tấc tấc xé lòng.
Mà cuối cùng Đệ Nhất Thu cũng đã lau xong tóc nàng. Y phủ tóc dài của Hoàng Nhưỡng lên đầu giường, kéo bồn sưởi đến sấy khô từ xa. Sau đó, y ngồi ở mép giường, cởi nửa áo lót, xem xét vết thương trên vai.
Giữa xương quai xanh của y còn khảm một con đỉa độc! Đây là một trong những pháp cổ bảo vệ núi của Ngọc Hồ Tiên Tông. Vào cơ thể sẽ đẻ trứng ngay, không chỉ hút máu người mà còn chứa kịch độc. Nếu không có thuốc giải, sau mười hai canh giờ người bình thường sẽ hóa thành vũng máu.
Hoàng Nhưỡng thầm cả kinh, song lúc Đệ Nhất Thu lấy con đỉa máu ra, nó cũng đã chết.
Vật này sống cực kỳ dai, khó mà giết chết bằng cách thường. Hoàng Nhưỡng không khỏi thoáng nhìn vai Đệ Nhất Thu, vai y bầm đen, là bị trúng độc. Nhưng y nhẹ ấn xoa theo vết thương, vết bầm đen từ từ tản đi bốn phía.
Dần dần, như nọc độc đã bị hấp thu, y tất thảy như thường.
Thể chất của người này, rất quái lạ.
Hoàng Nhưỡng nghi hoặc trong lòng. Nhưng cũng chỉ là nghi hoặc.
Với cảnh ngộ nàng bây giờ, lấy đâu mà còn để ý đến thể chất của Đệ Nhất Thu?
Đợi tóc nàng hong khô, Đệ Nhất Thu vịn nàng nằm xuống. Hoàng Nhưỡng nhẹ nhõm cả người, ắt là do vừa được tắm năm thùng nước nóng.
… Được rồi, thật đấy, đừng đề cập đến tắm nước nóng nữa.
Nàng vừa nằm xong, bỗng Đệ Nhất Thu nhỏm dậy, phủ người qua.
Này thì… thôi được rồi. Tùy ý đi, ngươi vui là được.
Hoàng Nhưỡng chằm chằm nhìn lên màn trướng thêu hoa văn trên đỉnh đầu, không thèm nghĩ đến chuyện gì sắp đến. Có gì đáng sợ đâu chứ? Lúc trước vì câu dẫn Tạ Hồng Trần, gì mà ta chưa từng làm? Ngươi á… Ta chỉ coi như bị chó cắn.
Hoàng Nhưỡng cố gắng để mình thờ ơ.
Mà Đệ Nhất Thu đưa tay, giúp nàng chỉnh lại góc chăn bên kia, sau đó lại xoay người nằm xuống.
… Khụ.
Hoàng Nhưỡng bắt đầu đếm số sợi tơ màn trên đỉnh, muốn biết xem chúng đan nhau ra bao nhiêu lỗ.
Bên tai là tiếng thở của Đệ Nhất Thu, ban đầu còn nhè nhẹ, sau đó nặng dần, cuối cùng chầm chậm, rất nhẹ. Hoàng Nhưỡng đếm hơi thở y, sau trăm năm, nàng đã ngủ cạnh một người đàn ông khác.
Song đây cũng chả phải là chuyện nàng để ý.
Nàng nhắm mắt lại, muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng trong khoảnh khắc bóng tối lại ập tới.
Trong đầu hình như có muôn vàn người tuyệt vọng kêu khóc, nàng quay trở lại trong mật thất kia. Vô số người chịu hình như nàng, im lìm đứng lặng. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt trống rỗng, thần thái đờ đẫn.
Nơi đó quanh năm chẳng thấy ánh mặt trời, chỉ có ánh phù quang của pháp trận thi thoảng nhẹ lướt qua.
Có một ngày, nàng nghe được một tràng sột soạt. Trong mật thất tĩnh mịch âm thanh này cũng rất dễ nghe. Hoàng Nhưỡng lắng nghe hồi lâu, mãi đến khi một con chuột kéo một khối tai máu me nhầy nhụa chạy qua.
Thì ra, đó là tiếng chuột gặm tai một đồng đội.
Hoàng Nhưỡng mở to mắt, tiếp tục đếm sợi tơ màn.
Ánh nến ngoài màn dần yếu ớt, tim Hoàng Nhưỡng bắt đầu đập rộn. Nếu nến tắt, trong phòng lại chỉ còn một màu tối. Cũng may lúc nến hết, sắc trời cũng dần sáng tỏ.
Đêm dài sắp hết, bóng tối như được rót vào một muôi hạt vừng trắng, tranh sáng tranh tối. Ngay sau đó muôi trắng càng đậm dần, tia sáng đầu tiên lọt vào màn trướng.
Hoàng Nhưỡng thở phào, Đệ Nhất Thu bên cạnh cũng vừa tỉnh. Lúc y vừa tỉnh, đầu ngón tay chạm đến Hoàng Nhưỡng ngủ bên cạnh, lập tức kinh động bật dậy. Đến khi thấy rõ người bên cạnh dường như mới nhớ ra sự tồn tại của nàng.
Y đứng dậy xuống giường, Hoàng Nhưỡng chỉ nghe thấy tiếng sột soạt, hẳn là y đang thay đồ. Chỉ thoáng chốc, y lại dém góc chăn cho Hoàng Nhưỡng, nói: “Hôm nay nàng đợi trong phòng, ta sẽ sai người may gấp y phục cho nàng.”
A, đây là lần đầu Hoàng Nhưỡng nghe y trò chuyện.
— đương nhiên, trăm năm trước chắc chắn hai người đã từng trò chuyện. Chỉ là thời gian nhiều như biển khói, nàng sớm quên.
Giọng Đệ Nhất Thu trong trẻo, ngữ khí lại nghiễm nhiên như ra lệnh, chữ chữ đều áp chế, không cho hỏi lại. Cũng may Hoàng Nhưỡng không thể nào hỏi, còn làm gì được nữa? Đành tùy theo hứng của y thôi.
Đệ Nhất Thu đóng cửa ra ngoài, bên ngoài có tiếng không biết là của ai cung kính vấn an y.
Hoàng Nhưỡng không nghe được tiếng y đáp, có lẽ căn bản y cũng chẳng đáp lại. Cũng đúng, trăm năm trước, triều đình còn không có chút uy tín gì ở Tiên môn. Trăm năm qua, Ti Thiên giám đã trở thành một con quái vật khổng lồ. Có là Ngọc Hồ Tiên Tông cũng không thể không nhìn thẳng vào đối thủ này.
Mà Đệ Nhất Thu thân là Giám Chính, sao lại là nhân vật dễ sống chung chứ?
Hoàng Nhưỡng tiếp tục nhìn chằm chằm lên đỉnh màn, Đệ Nhất Thu đi rồi, thế giới nhỏ này cũng vì vậy mà như đã tắt tiếng.
Thật ra nàng không sợ chờ đợi, mười năm ở trong mật thất, thời gian giống như bị gỉ kẹt một chỗ không thể trôi. Tình cảnh hiện giờ đã tốt hơn rất nhiều. Nàng có thể nằm trên giường mềm mại, đắp chăn dày ấm áp.
Trong phòng đặt bồn sưởi, khiến gió lạnh vào đến đã mất đi sức uy hiếp, trở nên rất có mấy phần hiền hoà.
Nàng đợi thời gian trôi qua, bắt được một sợi nắng vụng trộm lọt vào phòng!
Hôm nay thật sự là một ngày đẹp nhất. Hoàng Nhưỡng lẳng lặng nghĩ.
Ti Thiên giám.
Đệ Nhất Thu đi thẳng vào Chu Tước Ti, bước vào phòng nghị sự của mình.
Thiếu giám Chu Tước Ti Chu Tương chạy đến, tuy cô phận gái song lại ăn vận một bộ áo ngắn vải thô màu đỏ, tay áo xắn đến khuỷu, nhìn như đàn ông. Cô làm việc gọn gàng mà linh hoạt, lại thông minh đa trí. Là cánh tay đắc lực của Đệ Nhất Thu.
Cô đứng bên dưới đợi nghe giao phó, rất ăn ý không quấy rầy Đệ Nhất Thu.
Đệ Nhất Thu trải rộng giấy, dùng bút than phác bản vẽ.
Y có rất nhiều suy nghĩ diệu kỳ, rất nhiều pháp khí, pháp bảo Ti Thiên giám đều ra đời từ tay y. Mỗi khi y dung luyện pháp khí mới, Chu Tương đều đem bản thảo vẽ thành nhiều phần, truyền cho môn nhân đệ tử trong Ti nghiên cứu thảo luận.
Nếu có nhu cầu, sẽ sản xuất số lượng lớn.
Hôm nay Đệ Nhất Thu vẽ rất cẩn thận.
Chu Tương yên lặng chờ hồi lâu, cuối cùng Đệ Nhất Thu đưa bản vẽ cho cô: “Lập tức chế tạo gấp, đưa tới ngay.”
Anh chàng này, hôm nay sốt ruột lắm thế.
Chu Tương nhận bản vẽ, liếc qua liền sửng sốt. Bản vẽ có mấy trang, đều là… phục sức của phụ nữ. Từ yếm đến bên quần trong, lại đến váy lót, áo ngoài, áo choàng dày, thắt lưng, giày…
Chất liệu, màu sắc, tiểu tiết hoa văn thêu thùa, đánh dấu đến rõ ràng. Kích thước thật tỉ mỉ, vai rộng, ngực, vòng eo, vòng mông, không thiếu nửa chiếc.
Đây là…
Chu Tương không rõ. Nhưng Giám Chính đã hạ lệnh chắc chắn có nguyên nhân. Cô cũng chẳng hỏi nhiều, thuộc hạ giỏi nhất chỉ thể hiện sự chấp hành siêu cấp!
Thế là sáng sớm, các đệ tử Chu Tước Ti Ti Thiên giám bắt đầu may bộ váy áo. Bộ váy áo còn hết sức phức tạp, trân châu, tết hoa, dây gút, tua rua, cổ áo khảm lông cáo, lại thêm thêu thùa phức tạp, mỗi người quản một việc, bận rộn hơn nửa ngày.
Giám Chính cũng đâu rảnh, y tự tay thêu hoa chìm trên váy ngoài.
Toàn bộ ánh mắt của đệ tử Chu Tước Ti đều đầy do dự. Nhưng không dám hỏi.
— ai dám quản ngài rảnh rỗi hử?
Một ngày, đối với Hoàng Nhưỡng mà nói thật ra trôi qua rất nhanh.
Từ lâu nàng đã cảm giác sai về thời gian. Nàng mở mắt, thấy nắng nghiêng chiếu, từ từ rút đi. Sắc trời xóa dần ánh kim, dần dần ảm đạm.
Gian giữa có người bước vào, cũng không dám vén màn. Nên dĩ nhiên Hoàng Nhưỡng không thấy là ai, chỉ biết họ thêm chút ít than ngân rồi nhanh chóng lui ra.
Song chính chút động tĩnh nho nhỏ ấy đã đủ khiến nàng ngạc nhiên vui vẻ thật lâu. Nàng ôm lấy niềm vui, lại tiếp tục bình yên chờ đợi.
Đến khi cửa được mở ra lần nữa, Hoàng Nhưỡng nghe tiếng bước chân kia.
Quả nhiên là Đệ Nhất Thu. Y đi vào cạnh giường, móc màn lên. Hoàng Nhưỡng chỉ cảm thấy một cánh tay nâng vai mình lên, ngay lập tức nàng đã ngồi dậy. Đệ Nhất Thu không chỉ quay về mà còn mang theo váy áo cho nàng.
Hoàng Nhưỡng thấy, Ti Thiên giám này, hiệu suất đúng là cao.
Đệ Nhất Thu cởi lớp áo trong trên người nàng, bắt đầu giúp nàng thay y phục. Lúc này Hoàng Nhưỡng mới nhìn rõ y. Đầu y đội mũ quan màu đen, trên cánh mũ thêu kim tuyến như giương cánh, người mặc quan phục màu tím. Đai lưng ngọc, túi kim ngư. Chân mang ủng quan màu đen, trên ủng trang trí chỉ vàng. Vì bên ngoài trời lạnh, trên người y choàng thêm lớp áo lông cừu mỏng màu đen.
Ăn mặc thế này, phối hợp với ngũ quan sắc sảo ác liệt của y, cảm giác y khá xa cách, không dễ gần.
Hoàng Nhưỡng đánh giá xong bề ngoài người này, mặc cho Đệ Nhất Thu mặc y phục giúp mình. Bắt đầu từ áo yếm sát người nhất, một lớp vải bông bên trong, giữa một tầng ren, bên ngoài một tầng sa.
Hoàng Nhưỡng mặc đồ mà thấp thỏm trong lòng — nhiều lớp vầy, thật sự không khiến ta trông béo lắm sao?
Đệ Nhất Thu dĩ nhiên chẳng biết suy nghĩ trong lòng nàng, cúi đầu tập trung mang vớ cho nàng. Y nâng chân nàng, nhìn thẳng, tay cũng rất quy củ. Không nên nhìn thì không nhìn loạn, không nên sờ cũng không sờ loạn.
Hoàng Nhưỡng ngồi ngay ngắn bên mép giường, thỉnh thoảng còn bị y ôm, mặc quần lót mỏng như cánh ve.
Xấu hổ ư? Nàng không xấu hổ đâu nhé.
Nàng sẽ không xấu hổ đâu nhé, hừ.
Đệ Nhất Thu nhanh chóng mặc y phục giúp nàng, sau đó ôm nàng đến ngồi trước gương đồng.
Sau mười năm, Hoàng Nhưỡng lại được nhìn thấy chính mình. Tóc đen nàng rối tung, vẫn mềm bóng đến phát sáng. Bộ váy màu vàng nhạt nổi bật màu da trắng sữa, trên cổ áo được tinh tế khảm một vòng lông cáo tuyết, vai may hai đóa hoa lụa, tâm hoa còn điểm trân châu, rìa cánh hoa được viền bằng kim tuyến dày đặc.
Mặt nàng nhìn qua nhỏ hơn, vẻ mặt đờ đẫn không chút sinh khí. Đệ Nhất Thu chải mái tóc rất dài cho nàng, thoạt nhìn nàng như một đứa bé giả.
Mái tóc dài của nàng vốn rất mượt mà, song cây lược lại hơi bị cấn.
Đệ Nhất Thu vội cúi xem, đương nhiên Hoàng Nhưỡng biết đó là cái gì — ngay đỉnh đầu nàng, có hai cây kim châm thẳng vào sọ. Răng lược đụng phải đuôi châm lộ ra bên ngoài.
Quả nhiên, Đệ Nhất Thu nhẹ nhàng đụng đuôi châm, nhẹ tay đi nhiều.
Hẳn là y muốn giúp Hoàng Nhưỡng vấn tóc, Hoàng Nhưỡng cũng rất chờ mong — Giám Chính Ti Thiên giám cũng biết vấn tóc ư?
Trong gương đồng, Giám Chính đại nhân ở sau lưng nàng lúc thì vấn tóc nàng lùm lùm thành ổ gà, một hồi túm thành tổ chim.
Thu sư phó bận rộn nửa canh giờ, cuối cùng gọi một thị nữ đến chải giúp Hoàng Nhưỡng một búi xoắn ốc đơn.
…
Không có trang sức, nhưng có bàn tay Thu sư phó tinh xảo bậc nhất Ti Thiên giám. Y tìm một giải thắt lưng lụa tơ tằm quấn tóc cho Hoàng Nhưỡng. Dây lụa điểm hoa, Hoàng Nhưỡng miễn cưỡng khôi phục mấy phần rạng rỡ ngày xưa.
Chỉ là sắc mặt quá tái nhợt, đôi môi cũng không chút máu..
Nàng nhìn người phụ nữ trong gương đồng, người trong gương cũng nhìn nàng. Vẻ mặt cả hai đều đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng. Chỉ mới trăm năm, nàng phồn hoa một thời, thật sự tàn lụi đến bất thình lình chẳng kịp đề phòng.
Đợi rửa mặt chải đầu xong xuôi, Đệ Nhất Thu cho con rối hình dáng thị nữ lui ra, buộc lớp áo choàng dày lên người Hoàng Nhưỡng, ôm nàng ra ngoài.
Hoàng Nhưỡng bỗng được thấy đình viện lúc chạng vạng, tâm sự tràn ngập đều vứt sạch.
Huyền Vũ Ti là học đường, lui tới đều là đệ tử đang học ở Ti Thiên giám. Đệ Nhất Thu ôm Hoàng Nhưỡng mặc y phục xinh đẹp đi qua đình viện dĩ nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt.
Song chúng học sinh chia hai bên đường, cúi đầu thi lễ, cố gắng ra vẻ bình tĩnh.
Hoàng Nhưỡng rúc vào trong ngực Đệ Nhất Thu, dây lụa trên đầu nàng theo bước chân y mà nhẹ nhàng tung bay.
Đệ Nhất Thu ôm Hoàng Nhưỡng, đi vào một cánh đồng hoa. Một tảng đá lớn vắt ngang đồng, trên ấy lời răn khuyến học rồng bay phượng múa.
Từ rất xa Hoàng Nhưỡng đã ngửi được mùi hương quen thuộc.
A, là hoa lan. Nàng chỉ ngửi mùi là biết ở đây trồng bao nhiêu gốc.
Quả nhiên, Đệ Nhất Thu đặt nàng xuống đất, nói: “Năm ngoái, ta mua một bao hạt giống hoa lan, nghe nói là tự tay nàng gầy dưỡng. Chỉ tùy tiện gieo ở đây, thế mà năm nay lần lượt nở rộ. Hoa nở chừng một năm, mùi rất thơm, sương trên hoa đều được thu dùng làm hương lộ.”
A, cái đó hả. Không nở được một năm đâu, đến trận tuyết đầu mùa sẽ héo tàn thôi.
Hoàng Nhưỡng lặng lẽ nghĩ. Quái lạ thật, trí nhớ của nàng đã thất thường nhiều năm mà vẫn còn nhớ rõ kỳ nở hoa của đám lan này.
Nàng dựa vào Đệ Nhất Thu, trong mắt chỉ có thể nhìn thấy mảnh hoa văn thêu tinh xảo trước ngực y, căn bản nhìn không ra hoa gì.
Đệ Nhất Thu để nàng tùy ý dựa vào, tay phải bắt đầu cởi áo khoác lông đen. Ấy…
Hoàng Nhưỡng trơ mắt nhìn y một tay cởi áo ngoài.
Cái này cái này cái này… Dù rằng có thể ngươi có sở thích gì gì đó không muốn để người ta biết. Nhưng trước công chúng thế này, gió lạnh thấu xương, giữa đồng hoa làm chuyện ấy, e là quá mức không hợp thói thường…
Hơn nữa, Huyền Vũ Ti của ngươi đông học sinh thế, ngươi không sợ bị bắt gặp, để lại bóng ma tuổi thơ cho các em ấy à…
Con ngươi Hoàng Nhưỡng rút lại thành cây kim, Đệ Nhất Thu trải áo khoác lông cừu mỏng trên mặt đất, ngay sau đó dìu nàng ngồi lên.
Ơ… Khụ.
Trước mắt hoa lan sum suê lá, hoa nở diễm lệ. Màu vàng, màu đỏ, màu trắng… sắc thái rực rỡ.
Loài hoa lan này rất được, dù đúng là không theo kịp thứ giống nàng tự mình ra tay, song nàng là Thổ linh cơ mà. Nếu là kẻ khác phối ra giống loài này chắc chắn phải hao tốn rất nhiều tâm trí. Người ngoài không hiểu, chứ nàng nghiên cứu hoa lan một trăm năm, nàng quá hiểu.
“Thích không?” Đệ Nhất Thu ngồi xuống bên cạnh nàng, cầm tay nàng, đưa đầu ngón tay nàng chạm vào những phiến lá đầy đặn, cánh hoa rực rỡ kia
Ấy, thật ra chưa hẳn là thích. Thân là một Thổ linh yêu thích việc gầy giống, Hoàng Nhưỡng gặp quá nhiều loài hoa mỹ lệ. Nói cho cùng, hoa lan chẳng qua cũng chỉ là một trong số đó thôi. Bên ngoài đồn nàng mê hoa lan, chỉ là vì…
Chỉ là vì Tạ Hồng Trần yêu thích hoa lan. Thế là nàng dùng tận trăm năm, gầy dưỡng vô số biến chủng hoa lan. Đám hoa ấy, thậm chí không cần phải chiết, trực tiếp vò hoa lá chúng là có thể làm hương liệu.
Ờm, không biết hiện giờ ở Ngọc Hồ Tiên Tông, là ai chăm sóc đám hoa kia nhỉ.
“Nàng biến mất mười năm, trên đời đã rất khó mua được hạt giống tự tay nàng gầy dưỡng.” Tiếng y rất nhỏ, như bị hòa tan trong gió rét.
Thật ra gả vào Tiên tông trăm năm nay, từ lâu nàng không còn gầy giống lương thực, giống thuốc. Phần lớn nàng chỉ nghiên cứu hoa cỏ, nhã thì nhã vậy, nhưng dẫu sao thì chỉ có mức tác dụng cực kỳ bé nhỏ. Dân gian cần chỗ nào chứ?
Hoàng Nhưỡng lặng lẽ nghĩ.
“Giám Chính.” Giám Phó Lý Lộc đi tới, anh ta mặc phi bào, bên ngoài khoác áo khoác, cả người gầy gò có thần. “Bạch Hổ Ti bắt được một mật thám trong thành, đang thẩm vấn. Có thể là người của Ngọc Hồ Tiên Tông.”
Hả, Ngọc Hồ Tiên Tông?
Hoàng Nhưỡng bị câu này hấp dẫn sự chú ý, Đệ Nhất Thu khoác lại áo choàng giúp nàng, nói: “Nàng ở đây ngắm hoa, tí nữa ta tới đón nàng.”
Nói xong, Đệ Nhất Thu chỉnh lại váy cho nàng, đặt nàng ngồi dựa vào tảng đá lớn giữa đồng hoa, quay đầu rời đi. Dĩ nhiên Lý Lộc theo sát phía sau.
Hoàng Nhưỡng ngồi một mình giữa đồng hoa, ngoài đồng hoa, thỉnh thoảng có học sinh chơi đuổi bắt. Nhưng không ai sang bên này. Đệ Nhất Thu trải áo lông trên mặt đất thật ra chính là vạch một chỗ cấm địa. Mấy đứa bé choai choai mặc áo sam màu lam nho, núp ngoài đồng hoa lặng lẽ quan sát nàng.
“Là một cô nương, còn sống sao?” Có người nhỏ giọng hỏi.
“Bậy, chắc chắn là giả! Mi gặp qua người thật đẹp vầy chưa?” Một bé khác biện luận.
Ui, sấp nhỏ, thật biết ăn nói.