Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 19

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 19 - Đồng mộng
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Đồng mộng

Đến khi Hoàng Nhưỡng mở mắt, trong đầu quay cuồng hỗn loạn. Nàng vẫn đang nằm trên giường của Đệ Nhất Thu, ánh nến bị gió thổi đứng không vững, chao chao liệng liệng. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, răng rắc, không biết cành cây nào bị đè gãy.

Vừa rồi… thật sự là một giấc mơ ư?

Hoàng Nhưỡng thử nhúc nhích tay mình, quả nhiên, không một chút phản ứng. Tự do đến rồi lại mất, nàng lại bị giam trong lồng giam này. Hoàng Nhưỡng ước gì có thể xé tung mình, nhưng nàng chỉ có thể yên tĩnh nằm nhìn chòng chọc màn lụa trên đầu. Tuyệt vọng như thủy triều bao phủ lấy nàng.

Đã lưu lạc đến tận đây, vì đâu vẫn còn muốn sống?

Ý nghĩ này từng vô số lần xuất hiện trong đầu nàng, song lần này, nàng không thể đè nó xuống.

Không thể chết đi sao? Dù là đất vàng hóa cát, cho ta một kết quả đi.

Mắt bắt đầu thấy cay xè, một giọt nước mắt lăn xuống bờ tóc mai. Song đến lau đi nàng cũng làm không được. Trước đây luôn mãi nghĩ đến báo thù, nên lúc gian nan nhất cũng ép mình giữ lại lý trí.

Song hôm nay, giấc mơ ngắn ngủi này, lại dễ dàng đánh tan nàng.

Cửa bỗng bị đẩy ra, gió thổi tung tuyết như hoa, chao liệng nhào vào.

Trong phòng, hơi ấm mà bồn sưởi thật vất vả tích tụ trong nháy mắt tán sạch. Đệ Nhất Thu không kịp đóng cửa, đi thẳng đến giường. Y vén màn lụa, thấy Hoàng Nhưỡng vẫn nằm đấy, mới thở hắt một hơi.

Song thấy nước mắt vương trên khóe mắt nàng, y nao nao, đưa tay lau giúp nàng. Gió thổi vào, màn tơ bay loạn. Đệ Nhất Thu chợt đỡ nàng ngồi lên, nói: “Nếu không muốn ngủ, vậy thì theo ta xử lý công văn nhé.”

Nói xong, y cầm áo choàng đến, quấn bọc Hoàng Nhưỡng một lớp thật dày rồi ôm nàng lên xe lăn.

Y ngồi xổm xuống giúp nàng đi giày, bỗng nói: “Vừa rồi ta nằm mơ.”

Hoàng Nhưỡng đang suy sụp tinh thần đầy cõi lòng, không có ý phản ứng y. Đệ Nhất Thu đã quen với việc nàng không trả lời, nói tiếp: “Ta mơ thấy Tạ Nguyên Thư làm Tạ Linh Bích Tạ Hồng Trần trọng thương, tự lập làm tông chủ.”

! Hoàng Nhưỡng chấn kinh.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng ra cửa.

Gió tuyết bên ngoài cắt mặt, Hoàng Nhưỡng bị gió thổi mắt mở không ra. Đệ Nhất Thu đẩy nàng, tuyết đọng trên đất ngập đầu gối.

Kể giấc mơ của ngươi tiếp đi chứ! Hoàng Nhưỡng thầm giục hắn. Nhưng Đệ Nhất Thu không nói thêm gì nữa. Hình như đối thoại không tiếng trả lời thế này, y lười tiếp tục. Hoàng Nhưỡng có phần thất vọng.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng vào thư phòng, quay lại cài then cửa.

Trời thật lạnh lẽo, Hoàng Nhưỡng cóng đến môi muốn tê cả.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng tới một góc gần bồn sưởi nhất, lấy áo choàng khoác trên người nàng xuống, treo trên giá sách. Sau đó tay phải hắn nắm đấm lại che môi nhẹ ho.

A. Hoàng Nhưỡng chợt nhớ, hôm nay từ lúc y từ chỗ Sư Vấn Ngư về, có vẻ rất yếu. Chả lẽ là bị gió tuyết lạnh lẽo, bị cảm lạnh? Hoàng Nhưỡng không biết vì sao y lại như thế.

Theo lý, Ti Thiên giám cũng là thuộc tiên môn. Thân là người tu tiên, hẳn y phải rất khoẻ mạnh. Chí ít mình với Tạ Hồng Trần có từng bệnh đâu.

Đệ Nhất Thu ho một trận, rồi mới ngồi vào bàn sách. Trên chiếc bàn rộng lớn của y, công văn chất đống từng chồng chồng chất.

Y lấy bút chấm mực, vùi đầu trả lời.

Hoàng Nhưỡng đợi trong góc, tầm mắt rất tốt. Nàng có thể nhìn thấy cả gian thư phòng, dĩ nhiên bao gồm cả Đệ Nhất Thu. Sắc mặt y vẫn tái nhợt, nhưng song động tác trên tay lại cực nhanh.

Trong thư phòng chỉ nghe thấy tiếng lửa than cháy bem bép và tiếng y lật giấy qua lại, bút ghi sột soạt.

Cơn tuyệt vọng sụp đổ trong lòng Hoàng Nhưỡng dần dần bình phục, nàng yên tĩnh dò xét gian phòng. Từ giá sách nhìn sang, xét nét từng món đồ trong phòng một. Sau đó dừng mắt trên người Đệ Nhất Thu.

—— cả gian phòng này, vẫn còn y là có thể coi được. Dù gì y vẫn còn nhúc nhích.

Mãi đến khi sắc trời sáng rõ, Đệ Nhất Thu đã phê công văn xong, mới đứng dậy. Y lại lấy áo choàng quấn nàng, tìm tấm đắp lông thỏ đắp lên hai chân nàng, đẩy nàng ra ngoài.

Thời tiết này, che dù cũng vô dụng.

Bên ngoài tuyết đọng dày đặc, gió ù ù rót vào trong cổ, bông tuyết đan xen trong đó tan ra. Người như muốn kết băng vậy.

Đệ Nhất Thu đẩy nàng, mau chóng đến một nơi.

Hoàng Nhưỡng ngửi được mùi thức ăn nồng đậm, nàng bỗng hiểu ra —— đây là một tòa thiện đường*! (nhà ăn)

Quả nhiên, Đệ Nhất Thu vừa đi tới, ở cửa liền có người xốc rèm chắn gió lên cho y. Y đẩy Hoàng Nhưỡng đi vào, bên trong đã tụ tập khá đông người, đang dùng cơm.

“Giám chính!” Thấy y bước vào, cả đám vội đứng lên, cùng chào.

Đệ Nhất Thu phủi nhẹ tuyết rơi trên áo, gật nhẹ ra hiệu mọi người tiếp tục ăn cơm. Sau đó y đẩy Hoàng Nhưỡng đi tới chiếc bàn gần lò sưởi nhất.

Hoàng Nhưỡng cảm thấy cuối cùng mình cũng được tan chảy, mùa đông Thượng Kinh rét thật. Một tiểu yêu như nàng không thể vận công tự vệ, nếu không mặc thật dày, đã chết rét từ lâu.

Đệ Nhất Thu vừa ngồi xuống, liền có phụ bếp đến lau bàn. Sau đó điểm tâm được nhanh chóng đưa tới.

Xe lăn của Hoàng Nhưỡng kê ở bên cạnh Đệ Nhất Thu, nàng đánh giá thức ăn trên bàn. Đơn giản là bánh bao, cháo loãng, trứng vịt muối, còn có một đĩa dưa muối. Hoàng Nhưỡng hơi thất vọng —— điểm tâm Ti Thiên giám mấy người có từng này thôi à? Bình thường quá nha. Đầu bếp các ngươi không được rồi.

Nàng vừa nghĩ vậy, phụ bếp lại bưng một đĩa tinh xảo đi tới. Cậu đặt đĩa trước mặt Hoàng Nhưỡng, nói: “Giám chính, phòng bếp đặc biệt làm một bát sữa hoa hồng. Trời giá rét, để cô nương ấm người.”

Hoàng Nhưỡng nhìn đĩa trước mặt lom lom, quả thật, trong đĩa đựng nửa phần sữa trâu, phía trên còn xếp mấy cánh hoa hồng bay liệng.

—— Dầu là trù nghệ chẳng ra làm sao, song vô cùng hiểu chuyện! Vô cùng vô cùng hiểu chuyện! Hoàng Nhưỡng lập tức thu hồi lời mới rồi, mùi sữa trâu bay vào mũi, ủi ấm phế phủ, nàng rất hài lòng.

Đệ Nhất Thu khẽ gật đầu: “Vất vả.”

Phụ bếp được một câu kia, biết đã vỗ mông ngựa đúng chỗ, lập tức hết sức vui vẻ, luôn miệng: “Nên vậy nên vậy.” Vừa nói vừa lui xuống.

Đệ Nhất Thu bắt đầu dùng cơm, thật ra y rất ít khi tới đây, dù Ti Thiên giám lệ thuộc triều đình, nhưng dù sao cũng thuộc tiên môn. Mà thuật Tích cốc thực khí là một môn bắt buộc của tiên môn.

Hôm nay y chịu ăn thứ gì, chỉ e là do người yếu sinh bệnh.

Hoàng Nhưỡng yên tĩnh ngó Đệ Nhất Thu dùng cơm, còn người trong toàn bộ thiện đường đều đang lặng lẽ dò xét nàng.

Trong phòng bếp, mấy đầu bếp nghe phụ bếp thuật lại, tán tụng đầu bếp luôn: “Sư phụ, lão nhân gia ngài thật đúng là Hỏa nhãn Kim tinh. Vừa nhìn là biết chỗ trọng điểm!”

Đầu bếp hừ một tiếng, ngạo nghễ nói: “Học tập chút đi, đám nhãi ranh!”

Ông rất có ánh mắt, nhưng vị đại gia mới vừa vén rèm vào này, lại xem như thường.

—— Bảo Võ vén rèm bước vào, theo sau là Lý Lộc. Cậu vừa bước vào xong lập tức buông tay. Lý Lộc đi sau suýt chút bị màn cửa đập vào đom đóm bay đầy mắt.

Cả đám đành phải lại đứng lên chào hỏi: “Lý Giám phó, Bảo Giám phó!”

Lý Lộc ừ đáp, không quên chiếu cố: “Trời rét, ăn nhiều chút.”

Đám người lại đồng thanh trả lời: “Tạ giám phó quan tâm.”

Xa xa Hoàng Nhưỡng nghe thấy mấy âm thanh này, cảm thấy ở Ti Thiên giám ăn bữa cơm thật mệt mỏi. Không giống Ngọc Hồ Tiên Tông, mấy người Tạ Hồng Trần, Tạ Linh Bích vốn chẳng đi thiện đường. Nàng đang quan sát sữa trâu hoa hồng trước mặt, sau lưng đã có tiếng bước chân đi về hướng này.

Hiển nhiên, là Lý Lộc với Bảo Võ nhìn thấy Đệ Nhất Thu cũng ở đây.

Lý Lộc Bảo Võ tới, lại hành lễ.

Đệ Nhất Thu thản nhiên nói: “Ngồi đi.”

Chiếc bàn vốn có bốn mặt, nhưng lò sưởi đã chiếm một mặt, Đệ Nhất Thu ngồi một mặt. Xe lăn Hoàng Nhưỡng một mặt khác, sát bên Đệ Nhất Thu. Lý Lộc lập tức ngồi mặt còn lại, anh ta nhích qua chút, định chừa chỗ cho Bảo Võ.

Bảo Võ có mắt cũng không thấy, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Hoàng Nhưỡng.

Lý Lộc đành phải gọi: “Bảo Giám phó!”

“Không sao.” Bảo Võ vung tay, cầm quả trứng vịt muối bắt đầu lột. Cậu còn tưởng người ta khách khí, nói: “Ăn ăn ăn, đừng khách khí.”

Phòng bếp đã biết khẩu vị của cậu, lập tức bưng lên mấy món đều là món mặn. Bảo Võ múc một bát canh thịt dê củ cải, húp rồn rột bắt đầu ăn. Hông cậu ta buộc Kim đao lớn, bản thân lại vạm vỡ, động tác uống canh choáng chỗ, chuôi Kim đao bên hông chọc phải eo Hoàng Nhưỡng, va va chạm chạm chút.

Đệ Nhất Thu gác đũa, ánh mắt sâu kín nhìn cậu, Lý Lộc lấy tay che trán, tuyệt vọng kêu: “Bảo Võ.”

Bảo Võ chỉ canh thịt dê: “Đừng khách khí mà, ăn canh ăn thịt đi! Lão Bảo ta ấy, thích canh thịt dê chỗ này ghê!”

Đệ Nhất Thu cầm đũa, gắp hết thịt dê trong nồi cho cậu ta, nói: “Bảo Giám phó ở bên ngoài lâu, bôn ba vất vả, thật là cực khổ.”

“Không khổ cực không khổ cực!” Bảo Võ vui vẻ ra mặt, “Trảm yêu trừ ma, trừ hại cho dân, là bổn phận của hạ quan mà!”

Đệ Nhất Thu gật gù, tiếp tục nói: “Đã không khổ cực, thế sau khi Bảo Giám phó ăn xong, ra ngoài quét tuyết đi.”

“Ớ?!” thịt dê trong miệng Bảo Võ rơi xuống chén, trước khi nước canh kịp văng lên, Đệ Nhất kéo Hoàng Nhưỡng qua che bên cạnh mình.

… Lý Lộc như không có việc gì tiếp tục ăn cơm —— có mấy người một lòng muốn chết, ai cũng khuyên không nổi. Quả nhiên, Đệ Nhất Thu tiếp tục nói: “Trong vòng ba ngày, bản tọa không muốn thấy Ti Thiên giám có một tấc tuyết đọng.”

“Dạ… dạ.” Bảo Võ vẻ đau khổ tiếp tục ăn cơm.

Ba người tiếp tục ăn cơm, bỗng bên cạnh có người nói: “Nhắc đến, đêm qua ta nằm mơ. Ta mơ thấy Lão tổ và Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông bị tên khốn Tạ Nguyên Thư hãm hại! Sau đó Giám chính chúng ta còn…”

Hắn nói tới đây, bọn Đệ Nhất Thu khựng lại. Lý Lộc thoáng nhìn Đệ Nhất Thu, bắt gặp ánh mắt y, lập tức nói: “Ngươi qua đây.”

Người đang kể lập tức kinh hãi, hắn líu ríu chạy tới, nói: “Lý Giám phó, tiểu nhân nói sai gì ạ?”

Đệ Nhất Thu bên cạnh chợt nói: “Nói thử xem, ngươi cũng mơ thấy cái gì?”

Người nọ nơm nớp run rẩy, không biết một giấc mơ kỳ lại làm sao lại chọc đến Giám chính và Giám phó cùng chú ý. Hắn nói: “Tiểu nhân… mơ thấy Ngọc Hồ Tiên Tông xảy ra chuyện. Tạ Nguyên Thư hấp thụ tu vi Tạ Linh Bích vớiTạ Hồng Trần, còn muốn tự lập làm Tông chủ. Rồi sau đó Giám chính ngài dẫn đầu quần hùng tiên môn, đến Ngọc Hồ Tiên Tông, diệt trừ gian tà, bình định lập lại trật tự.”

Hắn vừa nói, vừa trộm nhìn dò xét Đệ Nhất Thu, sợ mình nói không ổn chỗ nào.

Đũa trong tay Bảo Võ dừng lại, cậu ngây ra nói: “Giấc mơ này…”

Không đợi cậu nói, mọi người trong thiện đường đồng thanh: “Bọn ta cũng mơ thấy.”

Hoàng Nhưỡng kinh ngạc ngẩn ra —— sao mà, tất cả đều mơ cùng một giấc?!

Lý Lộc và Đệ Nhất Thu liếc nhau, hai người đều chau mày. Lúc này, có người đến báo: “Giám chính, mấy vị tiền bối Hà Tích Kim Hà chưởng môn đến đây cầu kiến.”

Hà Tích Kim? Hoàng Nhưỡng biết ông ta. Ông mà tới, nghĩa là Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu cũng đến.

Quả nhiên, Lý Lộc nói: “Có phải bọn họ cũng mơ cùng một giấc, nên mới vội vàng chạy đến, bàn đối sách?”

Phân tích rất có lý, song vẻ mặt Đệ Nhất Thu lại cổ quái. Y hỏi thị vệ đến bẩm báo: “Hà chưởng môn có đưa nữ quyến theo không?”

Thị vệ lập tức nói: “Bẩm giám chính, Hà chưởng môn còn đưa theo Hà phu nhân và em gái Hà phu nhân. Hà chưởng môn nói, đêm qua bọn họ ngẫu nhiên mơ một giấc chiêm bao, nói là ngài rất có ý với em vợ của Hà chưởng môn. Nên Hà phu nhân mới trong đêm giục ông ấy, đến đây gặp ngài… một lần.”

Vụ này!!!

Đám người nghe được, lập tức bày vẻ mặt hết sức phức tạp. Hoàng Nhưỡng thoáng liếc Đệ Nhất Thu, trong lòng thầm lẩm bẩm — Hà phu nhân nổi tiếng bên ngoài thế kia, ngươi lại thích em bà ấy.

Sở thích hay vậy?

Ý tưởng mấy ngươi kia dĩ nhiên cũng không khác mấy, xem Hà chưởng môn đi! Về sau e là lỗ tai Giám chính nhà mình… bị cào bừa. Ôi.

Đệ Nhất Thu trầm ngâm một lát, đột nhiên nói: “Sau hai khắc, đưa Hà chưởng môn đến Bạch Hổ ti gặp ta.”

Thị vệ hiển nhiên đáp lời, Lý Lộc ngầm hiểu, biết có lẽ Giám chính nhà mình có việc muốn chuẩn bị, nói: “Hạ quan qua đấy mời các vị Hà chưởng môn bọn người uống chén trà, tìm hiểu qua giấc mơ đêm qua của đám Hà chưởng môn nhé.”

Đệ Nhất Thu gật đầu, móc khăn lụa lau miệng, rồi đẩy Hoàng Nhưỡng ra khỏi thiện đường.

Y đi thẳng về phòng nghị sự của Bạch Hổ ti, rồi thả Hoàng Nhưỡng đến bên cạnh bồn sưởi.

Hoàng Nhưỡng rất hiếu kì —— không phải Đệ Nhất Thu muốn rửa mặt chỉnh trang một lúc để gặp em vợ Hà chưởng môn chứ? Nghĩ lại, cũng lý giải được nha. Dẫu sao người như y, quyền cao chức trọng mà trong nhà thì trống trải, thật không ổn.

Ti Thiên giám cũng đâu phải miếu hòa thượng, tội gì mà giữ thanh quy gì.

—— không phải Ngọc Hồ Tiên Tông Tạ Hồng Trần còn cưới cả mình sao?

Có điều thật đáng tiếc, nếu mà y lấy vợ, mà cô vợ lại hung hãn, sau này e là cuộc sống của mình không còn tốt vậy nữa. Hoàng Nhưỡng thầm thở dài. Nàng luôn là người hiện thực, suy nghĩ hiện giờ dĩ nhiên cũng có phần thực tế.

Quả nhiên Đệ Nhất Thu đang rửa mặt chỉnh trang. Y tìm son phấn lần trước mua cho Hoàng Nhưỡng, trát lên mặt một lớp mỏng. Sau đó lại dùng bút kẻ vẽ lông mày mình, rồi dùng mẫu đơn đông quánh cho hai má mình thêm chút khí sắc. Cuối cùng nhấp một miếng son môi.

?Ánh mắt Hoàng Nhưỡng từ từ cứng đờ —— ngươi trang điểm… quá mức loè loẹt rồi? Còn nữa nha, sao ngươi bôi mặt mình thì biết bôi một lớp thật mỏng, còn vẽ mặt ta như trét tường thế hử?!

Mà sau khi Đệ Nhất Thu “tỉ mỉ” trang điểm một hồi, Hà chưởng môn cũng đến.

Ông dẫn vợ vào, hai người Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu dĩ nhiên đi cùng.

Đệ Nhất Thu lập tức ra đón, mấy người gặp y, đều sửng sốt —— có thể không sửng sốt hử?! Bữa nay y tô một lớp phấn mỏng, còn điểm lại mày rậm!!

Vợ của Hà chưởng môn thì vẫn hết sức vui vẻ, dù ở ngoài bà vang danh hung hãn, nhưng thật ra mặt mũi thanh tú. Chỉ là giữa cử chỉ mang theo khí khái hào hùng. Bà nắm tay em gái nhà mình, chào Đệ Nhất Thu: “Khuất Man Anh, chào Giám chính.”

Đệ Nhất Thu thấy bà, mặt mỉm cười, nói: “Hà phu nhân đi cả chặng đường, vất vả.”

Chất giọng y cũng biến thành rất mềm rất nhẹ, thậm chí nghe còn có mấy phần quyến rũ. Hoàng Nhưỡng cảm thấy trên người nổi cả da gà từng lớp rồi từng lớp. Hà phu nhân khẽ nhíu mày, song cũng không thất lễ. Bà luôn miệng nói: “Không khổ cực. Đây là gia muội Khuất Man Thư, Man Thư, còn không mau chào Giám chính.”

Khuất Man Thư kia, vẻ ngoài mấy phần tương tự cô chị. Chỉ là dáng người còn thiếu nữ, mảnh mai cao gầy. Nàng vừa đến đã dò xét Đệ Nhất Thu.

Người này mặc quan phục, dáng cũng cao to oai hùng. Song trên mặt thì bôi phấn… Còn chất giọng nữa… Nàng cứ cảm thấy là lạ, nhưng vẫn không kìm được tiến lên, nói: “Khuất Man Thư xin chào Giám chính!”

Đệ Nhất Thu vội vươn tay đỡ nàng ta, nói: “Man Thư cô nương không cần đa lễ.”

Vừa nghe giọng vừa nhỏ vừa nhẹ của y, Hoàng Nhưỡng muốn lạnh tanh.

Cả đám theo thứ tự

ngồi xuống, có hạ nhân dâng trà lên.

Đệ Nhất Thu nhận chén trà, nghe Hà phu nhân giới thiệu em gái mình ngưỡng mộ y làm sao. Y thưởng thức trà thì cũng thôi đi, ngón tay còn cong hình Lan hoa chỉ!

Hoàng Nhưỡng ngồi cạnh y, đối mặt với ánh mắt Khuất Man Thư lia tới. Khuất Man Thư trộm ngó Hoàng Nhưỡng mãi lâu, Hoàng Nhưỡng như có thể nghe thấy tiếng lòng của nàng ta.

— tên đàn ông này, ắt hẳn là có bệnh!

chương sau

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 19"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

dung-hong-cuop-hoang-hau-cua-tram.jpg
Đừng Hòng Cướp Hoàng Hậu Của Trẫm
28 Tháng mười một, 2024
van-nhan-me-no-luc-tro-thanh-ac-doc-nu-xung-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Nỗ Lực Trở Thành Ác Độc Nữ Xứng Convert
7 Tháng mười một, 2024
y-tuong-khong-an-phan.jpg
Ý Tưởng Không An Phận
1 Tháng mười một, 2024
can-cu-nong-hoc-so-9.jpg
Căn Cứ Nông Học Số 9
6 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online