Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 18

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 18 - Trở về
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Trở về

Kỳ Lộ đài mãi luôn yên tĩnh. Nhất là bây giờ, khi mà ngay cả Tạ Hồng Trần cũng sẽ không đến.

Hoàng Nhưỡng thay xong váy áo, quay lại nhìn thấy Đệ Nhất Thu vẫn đưa lưng về phía mình, bèn nói: “Dìu ta đến bàn trang điểm, được không?” Giọng nàng vẫn mong manh, là loại có thể làm mềm lòng người.

Đệ Nhất Thu không nói, chỉ đưa tay vịn nàng, đi thẳng đến trước bàn trang điểm.

Hoàng Nhưỡng xõa tóc, tự mình vấn lại tóc.

Đệ Nhất Thu đứng sau gương đồng lặng im ngắm. Nàng trong gương dù yếu ớt vẫn vấn tóc rất thành thạo. Mà chỗ này, trang sức gắn đầu của nàng cũng nhiều — lạ thay, sao mình lại nói chữ “cũng” nhỉ?

Mấy chiếc hộp trên bàn trang điểm đều đầy trang sức, Hoàng Nhưỡng nhanh chóng vấn tóc cho mình, cài trâm cài vòng. Rồi nàng mở mớ bình bình lọ lọ, bắt đầu tự trang điểm. Đệ Nhất Thu trơ mắt nhìn nàng từ màu mặt vàng như nến biến thành khí sắc hồng hào, da thịt thổi qua có thể vỡ.

Hơ?!!

Giám chính như nhìn thấy dịch dung vậy. Hoàng Nhưỡng nhớ đến thuật trang điểm như trét tường của y, không khỏi bật cười một tiếng. Trong chớp mắt Đệ Nhất Thu thu mắt về, nhìn sang chỗ khác.

Chỗ nàng bố trí cực kì lịch sự tao nhã ấm áp, màn giường không chỗ nào không tinh tế hoa mỹ. Nghĩ hương thơm dịu dàng, âu cũng là vậy đây?

Tạ Hồng Trần, chắc hẳn cũng đầy lưu luyến.

Nghĩ đến người này, Giám chính lập tức lòng đầy không vui.

Y lại quay sang nhìn Hoàng Nhưỡng, đã thấy ngũ quan nàng đầy sinh động. Trăm năm trôi qua, sắc mặt phong tư của nàng thậm chí còn hơn cả lúc chưa gả.

Có phải cho thấy, thật ra Tạ Hồng Trần nuôi nàng cũng không tệ lắm không? Đệ Nhất Thu thầm hậm hực.

Nhưng Hoàng Nhưỡng chỉ một phòng, y bận rộn bước qua mở ra — tất cả trong ấy đều là giày thêu. Được ghê, được ghê.

“Đôi màu trắng gạo, gắn châu màu san hô kia kìa.” Hoàng Nhưỡng chỉ huy. Đệ Nhất Thu tìm mãi từng loạt từng loạt trên giá gỗ, mới tìm được cho nàng. Sau đó, y rất tự nhiên ngồi xổm xuống, giúp nàng tháo giày cũ, đổi sang giày mới.

Làm xong xuôi, y ngẩng lên, hình như cũng ý thức được chỗ không ổn, nói: “Thật có lỗi.”

Đương nhiên Hoàng Nhưỡng chả thèm để ý — trước mặt Đệ Nhất Thu từ lâu nàng đã không có gì là đề phòng nam nữ rồi. Ngẫm lại năm bồn nước nóng kia xem!

Nàng nói: “Đêm nay Giám chính tới đây, chính là vì tìm ta?”

Đệ Nhất Thu khẽ giật mình, lập tức thề thốt phủ nhận: “Bản tọa là vì xem xem thương thế Tạ Linh Bích với Tạ Hồng Trần phải chăng có trá.”

Hoàng Nhưỡng ồ lên — nên cứ thế mà theo hầu ta, ở Kỳ Lộ đài mất đứt hơn nửa đêm?

Nửa sau nàng không nói, chọc thủng chuyện người ta che giấu, nàng luôn không làm.

Nàng nói: “Tạ Nguyên Thư hấp thụ công thể của họ, hiện giờ đối với Giám chính mà nói, họ đã không đủ đáng gờm. Còn Tạ Nguyên Thư hả, ngu xuẩn vô tri, sớm tối cũng là bại tướng dưới tay Giám chính.”

Đệ Nhất Thu rốt cuộc không kìm được, hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì thế? Là ai đả thương cô?”

Hoàng Nhưỡng muốn cười, nhưng cười một tiếng đã sặc ra máu: “Không cần hỏi.” Nàng vừa ho khan, vừa lắc đầu. Mấy việc này, nói một chút với Tạ Hồng Trần còn được. Dù sao Đệ Nhất Thu cũng là người ngoài cuộc, nói làm chi.

Hoàng Nhưỡng che miệng mình, không cho giọt máu mới phun vương đến váy áo vừa thay. Đệ Nhất Thu rút khăn lụa của mình đưa nàng. Thế là Hoàng Nhưỡng dùng khăn che miệng, ho mãi. Đệ Nhất Thu đứng một hồi trước mặt nàng, nói: “Chờ ta trừng trị Tạ Nguyên Thư, ta dẫn cô đi Bạch Cốt nhai tìm Miêu Vân Chi.”

Hoàng Nhưỡng lắc đầu, yên lặng không nói.

Đệ Nhất Thu đợi mãi không thấy trả lời, cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Hoàng Nhưỡng, cô có hối hận không?”

“Hối hận?” Hoàng Nhưỡng giật mình, cười trở lại, châm chọc nói: “Hối hận vì không nhận lời cầu hôn của ngươi à? Đương nhiên không hối hận rồi. Dù ta có lấy ngươi, cũng chắc gì được như ý.” Nàng cúi đầu, bỗng lẩm bẩm: “Huống chi… Ta ít nhiều cũng có mấy phần tình cảm với hắn.”

Chỉ e là, không chỉ mấy phần tình cảm. Có điều nói có ai tin.

Đệ Nhất Thu nghiêng mặt đi, trên đời này, mấy người thâm tình vốn có vẻ ngây ngốc, còn người ngốc thì lại giả là thâm tình.

Trong bóng đêm ám trầm, y đứng trong ánh nến lờ mờ ấm áp, hỏi: “Ta là hỏi, cô có hối hận rời thôn Tiên Trà không?”

Hoàng Nhưỡng dần thu ý cười, không nói gì thêm nữa.

Đệ Nhất Thu nắm chặt tay nàng, nói: “Sau khi trời sáng, ta sẽ đối phó Tạ Nguyên Thư rồi đưa cô về thôn Tiên Trà. Tìm Miêu Vân Chi chữa bệnh cho cô.”

Hoàng Nhưỡng nắm trà châm trong tay, nước thấm ra từ khe hở. Nàng ngẩng lên, cười nhẹ nhàng nhìn Đệ Nhất Thu, nhè nhẹ đáp: “Được.”

Đến khi tia nắng mặt trời đầu tiên tỏa xuống, Đệ Nhất Thu chuẩn bị quay về đỉnh Điểm Thúy.

Thấy Hoàng Nhưỡng ở lại gian phòng một mình, chả hiểu sao y có phần không yên lòng, nói: “Ta dìu cô vào trong đình ngồi một lát. Chẳng mấy chốc ta sẽ về.”

“Được.” Hoàng Nhưỡng cũng không thích đợi trong phòng, bên ngoài tốt biết bao, trời cao đất xa. Nàng mặc Đệ Nhất Thu đỡ mình ra ngoài, ánh nắng chiếu khiến nàng nheo mắt. Nàng ngồi trong tiểu đình ba góc, bình minh tháng tám khắp nơi lấp lánh ánh vàng.

Đệ Nhất Thu xuống núi, y không tránh người, vì đã biết tin tức muốn biết.

Tạ Nguyên Thư là tên đần, hắn cho rằng nắm được công lực của Tạ Linh Bích và Tạ Hồng Trần trong tay là có thể gối cao không lo sao. Người tài trong tiên môn nhiều biết bao, một mình hắn hai tay, lại là nội lực hấp thụ từ người khác. Có thể chống đỡ bao lâu?

Lúc y đi tới điện Duệ Vân, Tạ Nguyên Thư vừa vặn bước ra.

Ngọc Hồ Tiên Tông mở yến liên tiếp ba ngày ba đêm, hôm nay là ngày thứ ba.

Vì hôm qua Hà Tích Kim đọc Hạ Thiên biểu ròng rã một ngày, mọi người mệt mỏi không ít, mãi đến giờ này nhân tài lần lượt đến đông đủ. Tạ Nguyên Thư nâng hai tay, ổn định tiếng đám người, nói: “Hôm nay, Bổn tông chủ chính thức nhận lấy trọng trách, trở thành…”

Đột nhiên, có người nói: “Từ từ đã.”

Đám người quay lại, thấy Bảo Võ đẩy một người, đi tới.

Tạ Nguyên Thư vừa thấy người nọ, lập tức sắc mặt đại biến.

“Tạ Hồng Trần!” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

Bảo Võ đẩy tới, quả nhiên là Tiền Tông chủ Tạ Hồng Trần. Có điều cặp mắt hắn băng kín bằng vải trắng, người ngồi trên xe lăn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cả người hết sức yếu ớt. Tân khách trong bữa tiệc toàn bộ kinh hãi đứng dậy.

Tạ Thiệu Xung và Nhiếp Thanh Lam cũng tiến lên, che chắn cho Tạ Hồng Trần.

Đương nhiên Tạ Nguyên Thư biết Bảo Võ là ai, hắn cả giận nói: “Đệ Nhất Thu, ý ngươi là sao?”

Đệ Nhất Thu chậm rãi đi đến bên cạnh Tạ Hồng Trần, dù không muốn gặp hắn, nhưng vẫn nói: “Còn nói chuyện được chứ?”

Tạ Hồng Trần nỗ lực đứng dậy, cặp mắt hắn đã mù, tu vi mất hết, tổn thương vì độc cũng phát, nhưng hắn vẫn đứng nghiêm. Hắn từng chữ từng chữ nói: “Các vị, Tạ Nguyên Thư mưu hại tôn trưởng, trọng thương Lão tổ, là thứ học trò thất đức bội ân, không thể kế nhiệm đại vị Tông chủ. Ta lấy danh nghĩa Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông, lệnh sư đệ Tạ Thiệu Xung kế nhiệm vị trí Tông chủ. Học trò của ta Nhiếp Thanh Lam, làm Phong chủ Ám Lôi phong.”

Lời hắn vừa dứt, cả đám im phăng phắc. Chuyện không lạ, rất nhiều người đã đoán được.

Song hiện tại, công lực của Tạ Hồng Trần đã mất hết, còn Tạ Nguyên Thư lại mang công lực của ngài ấy cộng với Tạ Linh Bích. Đối phó thế nào đây?

Hiển nhiên Tạ Hồng Trần cũng nghĩ đến, dù hắn không nhìn thấy, vẫn hơi xoay đầu, nói: “Cậu đã sai người đưa ta đến, chắc chắn là có cách giải quyết?”

Đệ Nhất Thu nói: “Ta đã đưa bọn Hà Tích Kim tới. Ngươi xem, ta rất có thành ý. Chỉ là ngươi lấy gì để đổi đây?”

Người thông minh không cần nhiều lời. Với tư lịch của Đệ Nhất Thu hiện giờ, chưa hẳn có thể hiệu lệnh tiên môn. Nhưng Hà Tích Kim đến, cả Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu cũng đến. Có ba người họ ủng hộ, mấy tiên môn khác mới có thể đồng tâm đồng đức.

Sắc mặt Tạ Hồng Trần lạnh băng, không thấy buồn vui: “Ngươi muốn gì? Ngọc Hồ Tiên Tông?”

“Đương nhiên không.” Đệ Nhất Thu nói: “Ngươi và Tạ Linh Bích đều không còn, Ngọc Hồ Tiên Tông sớm tối là của ta. Ta gấp làm gì?”

Bên cạnh, Tạ Nguyên Thư đã nổi giận, mắng: “Ta kết liễu tên phế nhân ngươi trước!”

Hắn ta lập tức muốn xông tới, Tạ Thiệu Xung Nhiếp Thanh Lam đành dẫn đệ tử Ngọc Hồ Tiên Tông xông lên vây khốn hắn trước. Nhưng với công lực hiện tại của hắn, hai người không kiên trì được quá lâu. Đệ Nhất Thu nói: “Tạ Hồng Trần, ta muốn một tờ thư Từ vợ.”

“Thư… Thư Từ vợ? Thư Từ vợ gì?” Tạ Hồng Trần nhíu mày, hồi lâu, cuối cùng hắn kịp phản ứng. Còn có thể là thư bỏ vợ gì nữa chứ?

Đệ Nhất Thu đứng trước mặt hắn, chờ câu trả lời của hắn.

Tạ Hồng Trần giật mình ngây ra xong, lại bật cười, hỏi: “Cô ta bảo cậu làm thế à?” Đệ Nhất Thu không đáp, Tạ Hồng Trần muốn cười, một đốm máu lại thấm ướt băng vải hai mắt. Hắn dừng hồi lâu, nói: “Được.” Nói xong, lại tiếp tục cười nói: “Dù sao hôm nay ta cũng như phế nhân, cũng không còn là cây ngô đồng* nàng ta bằng lòng dừng chân nghỉ lại.”

(*)

chuyện về ngô đồng thì click

Đệ Nhất Thu phất tay, Bảo Võ lấy bút chấm mực, đưa tới tay Tạ Hồng Trần. Tạ Hồng Trần nắm chặt bút, cổ tay run rẩy, mãi đến khi Bảo Võ trải rộng giấy, hắn đè cổ tay, bắt đầu đặt bút.

Đệ Nhất Thu không nhìn tiếp, y tin Tạ Hồng Trần lời hứa ngàn vàng.

Y gia nhập vòng chiến, vây giết Tạ Nguyên Thư. Tạ Nguyên Thư gầm thét lên đập một chưởng tới, Bảo Võ múa hai tay rút ra kim đao, một đao chém nát chưởng phong của hắn. Đám Hà Tích Kim cũng không rảnh — xa luân chiến mà, chớ ai biếng nhác.

Lúc này, Kỳ Lộ đài.

Hoàng Nhưỡng dựa vào trong đình, nghe được âm thanh giao chiến sát phạt bên kia.

Nàng không nhìn sang hướng đỉnh Điểm Thúy, thật ra Kỳ Lộ đài xa xôi, nhìn không thấy đỉnh Điểm Thúy. Trăm năm nay, nàng quá biết. Nàng dựa vào bàn đá, trà châm trong tay đã hòa tan chỉ còn một phiến nhỏ.

Thật là không nỡ mà.

Đáng tiếc bên người nàng, chỉ có mỗi một cây Niệm Quân An thinh lặng.

Hoàng Nhưỡng vươn tay, toan bẻ một nhánh, song đến cùng nàng nào có sức đó. Nếu hiện giờ trời chưa tuyết, đương nhiên hoa chưa nở. Cây mai không lá cũng không hoa, chỉ có bóng nhánh cây nghiêng nghiêng.

Thế mà ta lại trồng cái cây này, tuyết lớn hoa nở đầy cây, băng tiêu tuyết tan chỉ còn trơ cành.

Hoàng Nhưỡng nhẹ vỗ về cành cây trơ trụi, trong mơ hồ, là tháng tám trăm năm trước.

Nàng bẻ một nhánh Niệm Quân An, đưa Tạ Hồng Trần ra khỏi Tiên Trà trấn. Lúc sắp chia tay, nàng tặng nhánh hoa cho hắn, nói: “Hồng Trần lần này đi, không biết phải chăng là còn có gặp lại kỳ hạn. Hoa này gặp tuyết mà ra, ta vì nó lấy tên ‘Niệm quân an’. Sau này bất kể chân trời góc biển, sớm sớm chiều chiều, khi nào hoa nở sẽ niệm quân an*.”

Thời gian trăm năm như thoi đưa, lặng yên tan biến nơi kẽ tay. Rất nhiều người và sự việc đã nhạt nhòa không còn dấu vết, nàng vẫn còn nhớ biểu cảm của thiếu niên lúc nhận nhánh hoa.

Tạ Hồng Trần, có lẽ rốt cuộc ta vẫn có mấy phần tình.

Đáng thương thay, rốt cuộc ta vẫn có tình.

Đỉnh Điểm Thúy.

Máu rịn ra từ cặp mắt Tạ Hồng Trần, nhỏ xuống trang giấy. Ngòi bút chấm máu, chữ chữ đề đỏ. Cuối cùng hắn đã viết xong bức thư hòa ly. Dù cặp mắt hắn đã mù, chữ vẫn đẹp. Giống như hắn làm người, ngay ngắn có thứ tự. Có vài người muốn nhìn điểm nghèo túng hay chật vật trên mặt hắn. Nhưng không từng có.

Lòng hắn biết tình cảnh của mình, song vẫn như trăng trong gió mát, ôn hòa trong vắt.

Đệ Nhất Thu đánh một vòng xong với Tạ Nguyên Thư bèn lui ra. Y ung dung nhận bức thư hòa ly, xếp lại cất vào trong lòng. Tạ Nguyên Thư còn bận chửi rủa, nhưng chẳng ai để ý đến hắn.

Những người ở đây đều là chúa tể một phương. Nếu bàn về thân thủ, chẳng ai kém ai.

Hiện giờ có người dẫn đầu, gạt gian trừ ác, xem như vì thanh danh, họ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Mà đối phó với ác tặc tu vi cao thâm họ có kinh nghiệm nhất —— vây đánh thôi. Nhân nghĩa đạo đức gì chứ. Cho nên từng bước từng bước còn sức lực cũng sẽ tiêu hao. Tạ Nguyên Thư rốt cuộc vì thiên tư kém, kinh nghiệm đối chiến không nhiều, cộng thêm nội lực của người khác, hắn vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa.

Bị tiêu hao mấy vòng thế này, hắn ta mất tâm khí.

Tiên môn vây giết hắn, hết ba canh giờ.

Nhưng mọi người chỉ bị thương nhẹ vài người, nhẹ đến mức không tính được. Trái lại pháp bảo tổn thất hơi lướn chút, rất nhiều bùa chú, đan dược tiêu hao phẩm. Đệ Nhất Thu không để ý, y có chuyện quan trọng hơn.

Y bố trí Bảo Võ giúp Tạ Thiệu Xung thu vén hiện trường, định nhanh chóng rời đỉnh Điểm Thúy. Trước khi đi, Tạ Hồng Trần đột nhiên gọi: “Đệ Nhất Thu!”

Đệ Nhất Thu dừng bước, Tạ Hồng Trần chợt hỏi: “Ngươi và cô ta… Giữa ngươi và cô ấy, phải chăng có chuyện gì mà ta không biết?”

Thật ra chẳng nên hỏi. Hắn luôn lý trí tỉnh táo, chuyện đã tới mức này, hỏi cặn kẽ ra cũng đã không còn ý nghĩa.

Nhưng cuối cùng vẫn hỏi ra một câu.

Nói chung… Vẫn là lòng khó nén.

Đệ Nhất Thu không để ý tới hắn, tăng tốc chạy về Kỳ Lộ đài.

Y bước vào cổng vòm bán nguyệt, nhìn thấy đình ba góc, Hoàng Nhưỡng đang ngồi dựa vào lan can bên đình. Ánh nắng chiếu rọi trên người nàng, váy áo đỏ kim, phản chiếu ra một hư ảnh mê ly.

“Đi thôi, ta đưa cô về.” Y vươn tay đến cô, đầu ngón tay có lẽ chưa chạm đến.

Thế giới bắt đầu vặn vẹo biến hình, vạn vật như trống không, trở về vô hình.

Băng lạnh trong tay Hoàng Nhưỡng, cuối cùng hòa tan hầu như không còn.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 18"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

gia-bo.jpg
Giả Bộ
24 Tháng 1, 2025
sau-khi-bi-xa-xa-chan-nuoi.jpg
Sau Khi Bị Xà Xà Chăn Nuôi
29 Tháng mười một, 2024
ta-than-tu-minh-tu-duong-convert-cohet
Tà Thần Tự Mình Tu Dưỡng Convert
21 Tháng 10, 2024
khong-ai-sanh-bang-em.jpg
Không Ai Sánh Bằng Em
9 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online