Không Tỉnh - Chương 17
Điêu linh
Ngọc Hồ Tiên Tông xảy ra chuyện lớn!
Đầu tiên là Tông chủ Tạ Hồng Trần đột nhiên mất hết công lực, bị thương bế quan. Lão tổ Tạ Linh Bích thì tẩu hỏa nhập ma, nằm liệt giường. Chỉ có Tạ Nguyên Thư đột nhiên tu vi tăng vọt, thậm chí vượt xa Tạ Linh Bích thời kỳ cường thịnh!
Đương nhiên người người đều hiểu bên trong có điều kỳ quặc. Song bọn Tạ Thiệu Xung, Nhiếp Thanh Lam không còn cách nào.
Giờ võ lực Tạ Nguyên Thư cao cường cỡ đó, phản kháng hắn khác nào tự tìm đường chết.
Cho nên Tạ Thiệu Xung bèn đưa Tạ Hồng Trần, Tạ Linh Bích và Hoàng Nhưỡng dính dáng tới cùng về đỉnh Ám Lôi, phái thầy thuốc sang trị thương dưỡng bệnh.
Hiện giờ công lực Tạ Nguyên Thư cao tuyệt, không còn chỗ kiêng kỵ, bèn tuyên bố kế nhiệm ngôi vị Tông chủ. Hơn nữa còn phát danh thiếp rộng rãi, lần lượt mời các tông đến đây bái chúc. Các tông chủ nhận danh thiếp, vừa sợ vừa nghi. Thực hết cách, đành phải tìm đến bọn Hà Tích Kim bàn bạc.
Dẫu sao Tạ Nguyên Thư là thứ gì, ai nấy đều rất rõ.
Đỉnh Ám Lôi.
Tạ Linh Bích được người đỡ ngồi trên ghế, trong mắt toàn bộ đệ tử Ngọc Hồ Tiên Tông đều là mây mù rầu rĩ.
Tạ Thiệu Xung quỳ trước mặt lão, kể lại chuyện phát sinh trong Tông mấy ngày qua. Tạ Linh Bích càng nghe, con mắt trừng càng lớn.
“Nguyên Thư hắn… bảo rằng muốn hôm sau sẽ kế nhiệm vị trí Tông chủ. Song hôm nay, hắn nghe nói mấy cô Huyễn Điệp môn thích mị thuật, bèn phái người đến Huyễn Điệp môn, bắt giao ra hai mươi mỹ nữ tên tuổi, tự xưng là… cùng hắn tỉ mỉ nghiên cứu công pháp vô thượng.” Tạ Thiệu Xung hết nói nổi nữa, “Lão tổ, Ngọc Hồ Tiên Tông là Đệ nhất tông ở tiên môn mà. Cứ thế truyền ra, làm sao mới phải!”
Trong miệng Tạ Linh Bích phì phò thở, tay chân rung động, môi run rẩy, song chẳng có cách gì. Vì Bàn Hồn định cốt châm cắm bên hông chứ không phải trên đầu, cho nên tình trạng của lão khá hơn một hoạt tử nhân chút.
Đương nhiên, cũng không quá khá, nhìn càng thêm chật vật không chịu nổi.
Tạ Thiệu Xung thật đau lòng, nắm chặt tay lão, nói: “Hồng Trần nội thương nặng nề, lại mất tu vi. Mắt anh ấy lại… e là khó khỏi hẳn. Còn ngài bị trúng Bàn Hồn định cốt châm này, Bách thảo phong đều bó tay luống cuống. Lão tổ à, con với Thanh Lam nên làm gì đây?”
Trên trán Tạ Linh Bích gân xanh giật giật, mắt trừng như muốn rớt khỏi hốc mắt. Song dù cho lão dùng sức cỡ nào, cũng không nói ra được một câu.
Trong nội điện, Hoàng Nhưỡng cũng chả khá khẩm hơn.
Một chưởng lúc ấy của Tạ Linh Bích vốn cố ý lấy mạng nàng. Nàng gắng gượng chịu đựng đến giờ, thật sự chỉ còn giữ một hơi.
Đổi lại Tạ Nguyên Thư từng tới hai chuyến, nhưng Hoàng Nhưỡng ốm o tiều tụy, hắn nào còn tâm tình gì? Chỉ dặn Hoàng Nhưỡng tĩnh dưỡng cho tốt, rồi nhảy vào mỹ nhân khác ôm ấp.
Đương nhiên, đấy không quan trọng.
Hoàng Nhưỡng vốn cũng chẳng quan tâm. Ngày ngày mấy lần gần như nàng chỉ say sưa nhìn Tạ Linh Bích. Nhìn lão hận như điên, giận không kìm được.
Kịch độc trong người Tạ Hồng Trần hiện giờ có Bách Thảo phong tận tình cứu chữa cũng có chút chuyển biến tốt đẹp. Nhưng dù sao công lực hắn đã mất hết, độc dược mạnh đến thế, dù chỉ chút ít cũng đủ để trí mạng.
Cho nên hắn vẫn mê man chưa tỉnh.
Hay cho Ngọc Hồ Tiên Tông, mới ngắn ngủi mấy ngày đã lâm vào đường cùng.
Hai ngày sau, Ngọc Hồ Tiên Tông tổ chức đại điển Tông chủ kế nhiệm ở đỉnh Điểm Thuý.
Tạ Nguyên Thư này, tính người thích xa hoa. Mấy trường hợp như này dù gấp gáp, hắn cũng không cho phép có chỗ qua loa. Nhất định phải càng long trọng phô trương hơn năm Tạ Hồng Trần kế nhiệm vị trí Tông chủ mới được.
Thế là sáng sớm, tiếng chuông khánh vang vọng toàn Tông môn. Toàn bộ tiên tông trải thảm đỏ trên đất, cây quấn lá vàng.
Tạ Nguyên Thư mặc bộ đồ phi đỏ kim, cả người lộng lẫy, bắt đầu tiếp bái chúc của đám đông. Hắn ỷ giờ tu vi mình cao cường, càng ngạo mạn. Mà mấy nhân vật có mặt mũi trong tiên môn cũng nào chịu đến đây. Ngược lại đám tai tiếng không tốt xưa nay, bình thường đến cả nịnh bợ Ngọc Hồ Tiên Tông cũng không tìm ra chỗ. Bây giờ dĩ nhiên sẽ chịu đến khoác lác nịnh nọt.
Cho nên trong phút chốc, người đến bái chúc cũng nối nhau không dứt.
Tạ Nguyên Thư chả cần biết là ai đến, hắn đầy hưởng thụ xun xoe thổi phồng của đám người, nhưng cũng nhìn ra — mấy Tông chủ đại Tông môn cũng không ai đến.
Hiện giờ trong tiên môn, ngoại trừ Ngọc Hồ Tiên Tông và Ti Thiên giám, còn có thế lực Tứ đại phái cũng rất khủng.
Một là Như Ý Kiếm tông Hà Tích Kim.
Hai là Vấn Tâm các Trương Sơ Tửu.
Ba là Cổ Quyền môn Võ Tử Sửu.
Bốn là Bạch Cốt nhai, Cốc chủ Miêu Vân Chi, nhưng ông ta chủ yếu tu y đạo, không thường hỏi đến chuyện trong tiên môn.
Về phần những tông môn khác, mấy môn phái nhỏ như Mê Hoa tông, Bách Lộ Sơn không tính.
Ngày xưa trong tông môn Tạ Nguyên Thư vốn đã mang tiếng xấu, giờ cho dù ngồi lên vị trí Tông chủ, đám người trong chính đạo kia cũng không thèm nể mặt.
Nhìn ghế trống, Tạ Nguyên Thư lập tức lòng đầy không vui.
Mà lúc này, Ti Thiên giám, Thanh Long ti.
Với Hà Tích Kim, Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu dẫn đầu hơn hai mươi vị trong tiên môn đều tụ tập về. Nói đến mà buồn cười, bọn họ đã từng khinh bỉ đủ kiểu đối với Ti Thiên giám lệ thuộc triều đình này, giờ thì lại cần bàn việc ở đây.
Đệ Nhất Thu ngồi ghế chủ, đứng bên cạnh là Giám phó Lý Lộc và Thiếu giám Thanh Long ti Bạch Khinh Vân.
Các vị chưởng môn Tôn chủ khác theo thứ tự ngồi vào. Ai nấy mặt đầy vẻ u sầu. Lão Tông chủ Mê Hoa tông Nhạc Mê Hoa tóc bạc trắng, ông chống quải trượng, nói: “Giám chính, các vị tông chủ, hiện giờ tên giặc con Tạ Nguyên Thư này dám lớn lối vầy, e là thật sự có chỗ cậy vào. Tình cảnh của Linh Bích Lão tổ và Tạ Tông chủ không ổn. Chuyện cấp bách là chúng ta nên cứu hai người họ ra mới phải.”
Ông nói rất thành khẩn, nhưng đám người đều thoáng liếc qua Đệ Nhất Thu.
Nói thật, tình trạng Ngọc Hồ Tiên Tông hiện nay thật như tự phế võ công. Thân là Giám chính Ti Thiên giám, hắn ta không cười ra tiếng đã không tệ rồi. Còn cứu người ư?!
— ngay cả bọn Hà Tích Kim cũng nghĩ thế.
Không ngờ, Đệ Nhất Thu nói: “Ti Thiên giám cũng là một phần của tiên môn, chuyện trong tiên môn, về đạo nghĩa không được phép chối từ.”
Ớ… nhận lời sảng khoái thế á? Đến cả Bạch Khinh Vân cũng ngó qua y. Chỉ mỗi Lý Lộc chả hề ngạc nhiên.
Hà Tích Kim nói: “Thiếp, thiếp, thiếp…”
Cả đám ghét bỏ mà không dám nói. Vẫn là Trương Sơ Tửu nói: “Thiếp mời tới tay, chúng ta đều có thể đi Ngọc Hồ Tiên Tông dự tiệc. Xem công lực Tạ Nguyên Thư tăng tiến bực nào.”
Hà Tích Kim gật đầu lia lịa, cả đám quay sang nhìn Đệ Nhất Thu. Đệ Nhất Thu nói: “Cũng được.”
Bạch Khinh Vân khẽ chau mày — tính tình Giám chính nhà mình… Hầy, về phẩm đức, hắn rõ lắm. Mấy lúc này, chả lẽ không thừa dịp Ngọc Hồ Tiên Tông thiên hạ đại loạn, Ti Thiên giám đục nước béo cò sao?
Tại sao ngài đồng ý dứt khoát đến thế?!
May mà mặc dù Giám chính ý đồ không rõ, nhưng Giám phó lại phối hợp ăn ý. Lý Lộc bổ sung: “Có điều hiện giờ Ngọc Hồ Tiên Tông đã thế này, trong tiên môn, tạm thời cũng cần tìm người khác làm chủ.”
Lời vừa dứt, những người đứng đầu các Tông môn khác khó tránh khỏi cảnh giác —— quả là Ti Thiên giám vẫn muốn hiệu lệnh tiên môn.
Ai ngờ, Đệ Nhất Thu thản nhiên nói: “Trách nhiệm nặng nề này, dĩ nhiên là giao cho Hà Tích Kim Hà chưởng môn.”
“Ớ…” Vụ này vụ này vụ này… Mấy Tông chủ khác lập tức đầy kinh hoàng. Hà Tích Kim tu vi thâm hậu, tính tình cao khiết, tư lịch cũng đủ. Song cái tật miệng của ông ta… Nếu bảo ông ra nói lời động viên trước trận, không phải ông sẽ nói đến cả năm ư?
“Không, không không…” Hà Tích Kim vội nói.
Vẫn là Trương Sơ Tửu nói: “Đại ca không thích hợp. Sau này Thu huynh đệ định cưới em vợ của đại ca ca, cũng là người một nhà với bọn ta rồi, tội tình gì phải phân chia lẫn nhau. Cứ để Thu huynh đệ làm chủ. Có điều lần này đi Ngọc Hồ Tiên Tông, e sẽ động đao binh. Pháp bảo gì, e rằng còn phải nhờ Thu huynh đệ hao tâm tổn trí.” Ở? Cưới em vợ Hà Tích Kim ư? Ánh mắt chư vị Tông chủ nhìn Đệ Nhất Thu lập tức vô vàn kính nể —— quả là có thể xưng huynh gọi đệ với Râu quặp tam tiên, đều là dũng sĩ!
Đệ Nhất Thu cũng không chối từ nữa, sảng khoái nói: “Cũng được.” Nói xong, y quay lại sai bảo, “Lệnh Bảo Giám phó dẫn đầu đưa mọi người đến Chu Tước ti, tiện tay lựa ít pháp bảo, rồi chuẩn bị ít đan dược, rồi mấy thứ có khi cần.”
Chư vị tông chủ, chưởng môn nghe xong, không khỏi thở phào.
Đã có người chịu gánh tiêu hao, mọi người cũng chỉ cần ra sức, vậy thì tiện xử lý hơn nhiều. Vây giết ác tặc họ chả sợ nhé, đã từng ấy năm nay chính đạo đầy kinh nghiệm. Không cần ra tiền của nhà mình, còn có thể thừa cơ luyện tay chút, còn chuốc được thanh danh thay trời hành đạo, quả thực là không thể tốt hơn.
Mà bên cạnh, thần sách Bạch Khinh Vân cũng có vẻ quái lạ. Tiêu tốn thế cũng nên có hồi báo. Với Ti Thiên giám mà nói, động can qua lớn như thế để đối phó Tạ Nguyên Thư, thật ra kém xa việc đợi hắn chơi đủ trò xấu mới ra tay. Đến chừng đó, thanh danh Ngọc Hồ Tiên Tông bại hoại không còn, Ti Thiên giám thống ngự tiên môn, chả phải là thuận lý thành chương ư?
Hôm nay Giám chính vô cùng khác thường nha… Bạch Khinh Vân đưa toán người ra khỏi Thanh Long ti, giữa lông mày vẫn là vẻ suy tư. Lý Lộc chợt hỏi: “Nghĩ mãi vẫn không rõ hả?”
“Xin Giám phó chỉ giáo!” Bạch Khinh Vân cung cung kính kính vái chào.
Lý Lộc chắp hai tay sau lưng, đầy cao thâm khó lường: “Ý không ở trong lời.”
Bạch Khinh Vân đăm đăm nhìn anh ta, Lý Lộc hứm một tiếng: “Tự ngộ đi.”
Nói xong, Lý Lộc khoan thai rời đi. Bạch Khinh Vân nhìn bóng lưng anh lom lom, suy nghĩ thật lâu. Hắn ở Thanh Long ti, luồn cúi quan trường đã quen. Tâm ý cấp trên ư, bất kể thế nào cũng phải nghĩ cho rõ ràng.
Hắn đi qua đi lại ngay cửa, nghĩ mãi, vẫn không bắt được điểm chính.
Đêm nay làm sao ngủ đây?
Bạch Khinh Vân lo nghĩ.
Hôm sau trời vừa sáng. Bích tiêu bảo thuyền của Ti Thiên Giám đậu ở Ngọc Hồ Tiên Tông.
Một đám Tông chủ, chưởng môn đi xuống bảo thuyền, lòng thầm nhủ — mấy năm qua Ti Thiên giám này, thực lực cũng tăng quá nhanh quá mãnh liệt. Riêng bảo thuyền này, chả kém hơn Ngọc Hồ Tiên Tông.
Đệ Nhất Thu đi đầu, đệ tử Ngọc Hồ Tiên Tông thấy y, khó tránh có phần ngũ vị tạp trần.
Trước đây, Ngọc Hồ Tiên Tông cao cao tại thượng. Kể cả vị Giám chính Ti Thiên giám này cũng chưa từng lọt mắt họ. Nhưng giờ đây, e là xưa đâu bằng nay.
Tông môn ngàn năm, vẻn vẹn mấy ngày đã hủy hoại trong chốc lát.
Bọn Đệ Nhất Thu được đệ tử đón khách dẫn lên núi, nhanh chóng đến Hòa Hợp viên.
Ở đây đã có không ít người ngồi vào vị trí, Đệ Nhất Thu quét một vòng, biết là đám ô hợp trong tiên môn. Quả nhiên, chỗ của đám Hà Tích Kim được phân rõ, kính vị cũng khác rõ đám này.
Tạ Nguyên Thư chào đón, giả cười hàn huyên với đám người. Dù biết hắn hoang đường, nhưng dù sao ai nấy cũng là nhân vật có mặt mũi, cũng không qua mặt xé rách trước đám đông. Nên cả đám người hàm hàm hồ hồ, trả lễ rồi thôi.
Nhưng hiển nhiên Tạ Nguyên Thư không có ý đó.
Hắn ta ôm quyền với Đệ Nhất Thu đi đầu nói: “Giám chính việc công bề bộn, vẫn dành thời gian đến chúc mừng. Tiểu đệ cảm động vạn phần. Chi bằng Hạ Thiên biểu này, nhờ Giám chính tuyên đọc, được không?”
Câu này, Đệ Nhất Thu khó đáp. Hạ Thiên biểu là tấu biểu tấu lên trời, viết cho trời đất nghe. Như là đủ loại công tích của Tông chủ kế nhiệm, đọc xong đốt ngay. Nếu y nhận lời, sau này không biết bị bêu riếu thế nào. Còn nếu không nhận, tức thời phải trở mặt động thủ. Mà chuyện y rất muốn biết nhất, còn chưa biết.
Song cũng may, Giám chính đại nhân hiểu chuyện nhất bầu trời tạm thời chết mất rồi. Y lập tức đáp: “Không dám dối Nguyên Thư, hôm nay trong đám, vai vế của Hà Tích Kim Hà chưởng môn cao nhất. Để ông ấy đọc là tốt nhất.”
…
Hà Tích Kim đứng trước Duệ Vân Điện, bắt đầu đọc Hạ Thiên biểu.
Quả nhiên khúc đầu đủ loại từ ngữ khoe khoang về Tạ Nguyên Thư. Đây vốn là chuyện cực kỳ làm người oán giận, đổi lại bất cứ kẻ nào đi đọc đều chính là sỉ nhục suốt đời. Duy chỉ Hà Tích Kim, ông cà lăm cà lắp, đọc đến nỗi mọi người đến giận cũng không giận nổi. Cả đám im ắn uống rượu dùng bữa, cố nén không cười thành tiếng.
Mặt Tạ Nguyên Thư tái xanh — bình thường Hà Tích Kim ít nói, hắn nào biết tật miệng người này giờ lợi hại vậy. Ban đầu mặt mũi đám người bơ bơ, càng về sau càng muốn chết.
Trong đêm, tiếng ăn uống linh đình ở đỉnh Điểm Thúy dần ngưng.
Đệ tử tiếp khách đưa đám tân khách về phòng khách nghỉ ngơi. Tạ Nguyên Thư kéo mớ mỹ nhân mới được, tự hưởng một bận phong lưu sung sướng. Còn đệ tử khác vì tổn hao sĩ khí nhiều, cũng có phần chán nản.
Toàn bộ Ngọc Hồ Tiên Tông phòng thủ không nghiêm mật.
Nhất là phía đỉnh Ám Lôi rất là yên tĩnh.
Ba gian thiên điện ở đây, chia ra cho Tạ Linh Bích, Tạ Hồng Trần và Hoàng Nhưỡng. Vì mấy đệ tử khác đều bận việc đại điển Tông chủ kế nhiệm, chỉ còn mấy đệ tử Bách Thảo phong coi ngó.
Đệ tử Bách thảo Phong không thể đánh đấm gì, Đệ Nhất Thu dẫn theo Bảo Võ, đánh ngã người rất nhẹ nhàng.
Y bước vào trong điện, đầu tiên nghe được chính là mùi thuốc rất nặng. Y nhíu mày, dựa theo tin Lý Lộc truyền về, tìm được một gian thiên điện. Y đẩy cửa bước vào, quả nhiên trên giường là Hoàng Nhưỡng đang nằm.
Hoàng Nhưỡng nghe tiếng từ trước, biết là người này, trong lòng nàng rất có mấy phần vui vẻ.
“Không ngờ rằng, chúng ta còn có thể gặp mặt nhỉ.” Nàng nhẹ nói.
Đệ Nhất Thu nhíu mày, cô gái trên giường không phải là dáng vẻ trong trí nhớ của y. Hoàng Nhưỡng trong trí nhớ của y, đoan trang với người ngoài, thực chất nhu mì trong xương. Nàng là loại phụ nữ tỏa hào quang không bị bất kỳ sự vật gì che giấu.
Hoàng Nhưỡng chú ý tới ánh mắt của y, nói: “Hiện giờ khó coi lắm, đúng không?”
Đệ Nhất Thu rũ mắt, thản nhiên nói: “Sao lại thành thế này?”
Y mở miệng quan tâm, như hai người quen biết đã lâu. Nhưng thật ra, hai người gặp nhau hẳn phải rất nhạt nhẽo mới đúng. Hoàng Nhưỡng vùng vẫy một lúc lại không động đậy được. Đệ Nhất Thu bước lên hai bước, đỡ nàng.
Nhưng chỉ cần nhúc nhích vậy, nàng lại bắt đầu thổ huyết.
Đệ Nhất Thu không rành y lý, nhưng cũng biết, cơ hội sống của nàng đang trôi qua.
Y hỏi: “Không ai chữa trị cho cô sao?”
Hoàng Nhưỡng cười lắc đầu, nói: “Trị không hết. Miễn cưỡng còn một hơi. Nếu không phải nhìn thấy ngươi, chợt thấy vui mừng, e là ta đã không nói nên lời rồi.”
Mặt Đệ Nhất Thu vẫn lạnh nhạt, vẫn không ngẩng đầu. Hồi lâu, y nói: “Ta vẫn cho là cô sống rất tốt. Cô hẳn là sống rất tốt, không phải sao?”
Cả đời trù tính, được mọi sở cầu. Không phải rất tốt sao?
“Đừng nói nữa.” Hoàng Nhưỡng khoát tay áo, nói, “Ngươi có thể đưa ta về Kỳ Lộ đài không?”
Đệ Nhất Thu nhíu mày, hỏi: “Cái gì?”
Hoàng Nhưỡng thở dài: “Ta đến cùng vẫn… không quen thấy mình chật vật thế này. Nếu có thể về đấy, ít nhất ta còn có thể thay được bộ đồ.”
Đệ Nhất Thu không nói gì thêm, y chỉ khom người ôm lấy nàng.
Đêm nay Ngọc Hồ Tiên Tông, có trăng sáng giữa trời.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, đệ tử canh giữ núi cũng không đi tuần tra. Đệ Nhất Thu ôm nàng, vòng qua những chỗ đèn đuốc, chỉ chọn đường nhỏ mà đi. Xem ra mấy năm qua, đối với đường sá Ngọc Hồ Tiên Tông y cũng đã hết sức quen thuộc.
Hoàng Nhưỡng được y ôm ngang, trong mắt có thể nhìn thấy tia lam trên bầu trời đêm, sao sáng ghé qua.
Đệ Nhất Thu đi rất nhanh, bước chân cũng rất nhẹ.
Hoàng Nhưỡng trong lòng y, chỉ cảm thấy rất yên bình. Mấy ngày kia nàng ở Ti Thiên giám, Đệ Nhất Thu cũng thường xuyên ôm nàng thế này, cho nên thậm chí nàng thấy rất quen thuộc. Chỉ tiếc, trong mộng Hoàng lương, tất cả đều là hư.
Đến khi lên Kỳ Lộ đài, Đệ Nhất Thu hỏi: “Y phục ở nơi nào?”
Hoàng Nhưỡng chỉ gian phòng phía sau, Đệ Nhất Thu đẩy cửa vào.
Chuyện thật làm Hoàng Nhưỡng cảm thấy kỳ lạ – dường như y chẳng hề đề phòng gì. Mà Đệ Nhất Thu xem qua, cũng hoàn toàn im lặng. Y phục Hoàng Nhưỡng nhiều thật. Gian phòng này là ba gian hợp một, trong đó toàn bộ treo váy sam của nàng.
Đương nhiên là Đệ Nhất Thu chấn kinh, của y tất cả chỉ có sáu bộ quan phục — xuân hạ ba bộ, thu đông ba bộ. Vô cùng đơn giản, một rương đựng còn phải trống một nửa, không có dư thừa.
Hết cách, y đành phải đem mớ y phục ra, từng bộ từng bộ khoa tay trước người mình, để Hoàng Nhưỡng chọn lựa.
Trong đó một ít bộ mát mẻ phá lệ, y nhìn hồi lâu vẫn không đoán nổi trên dưới trong ngoài, đầu óc mù tịt.
— mấy thứ này rốt cuộc có thể che chỗ nào?
Hoàng Nhưỡng cười khẽ, thật lâu, chọn được bộ váy màu cam. Màu váy như lá phong mùa thu, vừa điêu linh vừa tuyệt diễm.
Đệ Nhất Thu lấy bộ váy áo tới, hỏi: “Cô thay được không?”
Chết cũng phải thay! Hoàng Nhưỡng ừ đáp, gắng gượng ngồi dậy, rồi bắt đầu cởi áo thật. Đệ Nhất Thu lặng im quay lưng đi, đứng nghiêm như trước. Hoàng Nhưỡng nhìn thấy bóng y trong ánh nến chiếu trên tường, thân như cây ngọc.