Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 16

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 16 - Tuyết hận
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Tuyết hận

Thượng Kinh, Ti Thiên giám.

Đệ Nhất Thu nghênh đón ba vị khách —— Hà Tích Kim, Trương Sơ Tửu, Võ Tử Sửu.

Ở tiên môn ba người này cũng là nhân vật đại danh đỉnh đỉnh. Hà Tích Kim tuấn tú lịch sự, song vì lưỡi từng tổn thương, ăn nói không gọn gàng, xưa nay kiệm lời. Trương Sơ Tửu rượu ngon như mạng, song vì phu nhân rất ghét rượu, nên sau khi kết hôn, tự xưng Trương Sơ Tửu một giọt rượu không dính.

Võ Tử Sửu người như tên, vừa lùn vừa xấu. Ông có bộ mặt ác nhân trời sinh, bốn chữ “cùng hung cực ác” dùng để hình dung tướng mạo của ông thật như tạc. Thuở nhỏ vì cứu một cô gái ông đã ác đấu với tên dâm tặc. Tông sư một đời Đới Thiên Sóc hành hiệp trượng nghĩa, cứ nhất định ông là phường gian ác, đập gãy chân ông tại chỗ. Nên ông đi lại hơi có tật cà thọt. Song ông cũng được phúc vì hoạ. Đới Thiên Sóc hết sức ân hận vì xúc động nhất thời của mình, dứt khoát thu nhận làm trò. Sau thấy ông thiên tư siêu tuyệt, thậm chí còn gả gái cưng cho ông.

“Rượu, rượu!” Trương Sơ Tửu vừa vào cửa, lập tức hô.

Võ Tử Sửu hừ lạnh, khập khiễng bước đến, mắng: “Nhịn bao lâu rồi thế? Đồ sâu rượu! Cần ta nói không, ngươi nên gửi bà nhà về nhà ngoại đi, cho bả cả đời đừng nghĩ bước vào cửa Trương gia nhà ngươi! Xem bả còn dám quản đông quản tây không!”

“…” Hà Tích Kim bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường.

Ba người vừa vào cửa, Lý Lộc đã đưa rượu đến —— nhìn ba người tới, là biết bọn hắn lại thèm rượu.

Rượu đưa tới, Võ Tử Sửu lập tức lên trước đoạt một vò.

—— ngoài miệng nói không muốn, chứ cơ thể thì rất thành thật nha. Lý Lộc im lặng đánh giá ba người, bọn họ là anh em kết nghĩa, tiên môn gọi đùa là Râu quặp* tam tiên! Mấy năm qua, họ qua lại rất mật thiết với Giám chính, nghe nói là vì bà nhà nhà mình rất nhiệt tình muốn giới thiệu mối cho Giám chính.

(*) cụ nội tam tiên: ba ông tiên sợ vợ.

Quả nhiên, Hà Tích Kim luôn không nói nhiều nói: “Có, có việc.”

Bên cạnh Trương Sơ Tửu chỉ lo uống rượu, Võ Tử Sửu tiếp lời: “Là trong nhà bà nhà của Hà Tích Kim có cô em gái chưa lấy chồng. Hà tẩu tẩu hy vọng ngài có rảnh đi xem một chút.”

Ông vừa nói xong, Trương Sơ Tửu liền thổi lên: “Hà tẩu tẩu thích ngài thiệt đó. Nói ngài nhiều năm giữ mình trong sạch, phẩm tính đoan chính. Nếu ngài kết thân với cô em của chị Hà, vậy sau này, chúng ta là người trong nhà rồi.”

Hà Tích Kim phụ họa: “Đúng.”

Võ Tử Sửu quàng một tay qua vai Đệ Nhất Thu, nói tiếp: “Đến chừng đó, bốn anh em ta lại cắm cao hương kết nghĩa kim lan. Ngài nhỏ hơn bọn ta, vậy là Tứ đệ!”

—— vậy cũng xin chúc mừng, Hà phu nhân nổi danh vợ dữ như cọp. Em gái bà ấy, nói giảm bớt cũng là sói, đến chừng đó Râu quặp tam tiên lại thành Râu quặp tứ kiệt. Cơ cổ cơ đùi Lý Lộc run run, lặng lẽ nghĩ.

Đệ Nhất Thu ngồi sau bàn sách, cẩn thận suy tư hồi lâu, sau đó y thành khẩn nói: “Cảm tạ Hà phu nhân nâng đỡ. Bản tọa đúng là trong nhà trống trải, thiếu một vị nội trợ hiền hậu. Có điều trước mắt bản tọa có một chuyện muốn xin ba vị tiền bối hỗ trợ. Sau khi xong việc, bản tọa cùng ba vị tiền bối đi Hà phủ, bái tạ phu nhân.”

Ý này, rõ ràng là chịu rồi!

Râu quặp Tam tiên rất cao hứng. Đi đầu là Hà Tích Kim tỏ thái độ: “Nói!”

Võ Tử Sửu cũng nói: “Anh em nhà mình, còn khách khí làm gì? Có gì cứ nói!”

Trương Sơ Tửu chỉ lo uống rượu, nhưng cũng không quên gật đầu.

Đệ Nhất Thu lấy một tờ hoá đơn trên bàn, đưa tới trước mặt ba người, nói: “Đây là tờ hoá đơn cách đây không lâu, Tạ Nguyên Thư mua sắm ở các bộ Ti Thiên giám.” Thừa dịp ba người cúi đầu xem xét, y bổ sung, “Với danh nghĩa riêng.”

Ba người nhìn hồi lâu, lẩm bẩm: “Ngọc Hồ Tiên Tông này, xảy ra chuyện lớn hử.”

Trương Sơ Tửu không khỏi cảm thán: “Tên rùa rút đầu* mua mớ này, lẽ nào là muốn tạo phản?”

(

*) từ gốc quy tôn: là cháu nội con rùa lận

.

Hà Tích Kim không nói,vẫn đăm đăm nhìn tờ hoá đơn. Rất nhanh, ông chỉ vào món pháp bảo hấp thụ tu vi, hỏi: “Cái này?”

Đệ Nhất Thu nói: “Cũng là Tạ Nguyên Thư cố ý mua.”

Hà Tích Kim một tay lấy vò rượu đập lên bàn sách: “Phản, phản, phản…”

Trương Sơ Tửu giúp ông kết lời: “Hắn phản rồi.”

Hà Tích Kim lúc này lại nói: “Hắn, hắn, hắn muốn…”

Trương Sơ Tửu tiếp tục bổ sung: “Hắn muốn đối phó ai?”

Đệ Nhất Thu đưa ra một đáp án kinh động tận trời: “Sơ sơ đoán là đối phó Tạ Hồng Trần.”

Ba người kinh hãi, Võ Tử Sửu hỏi: “Này… là ý của Tạ Linh Bích?”

Đệ Nhất Thu lắc đầu, nói: “Tạ Linh Bích luôn coi trọng Tạ Hồng Trần, trái lại vô cùng lạnh nhạt tên con trai. Hơn nữa gã Tạ Nguyên Thư này, tu vi thật sự là bùn nhão không thể trát dính tường được. Tạ Linh Bích không hồ đồ thế đâu.”

Bốn người ngẫm nghĩ, Hà Tích Kim rốt cuộc nói: “Xem, xem xem xem…”

Võ Tử Sửu sống không gì lưu luyến*, bổ sung: “Xem một chút chẳng phải sẽ biết hay sao?”

(*) sinh không thể luyến: đời này không còn gì luyến tiếc, cụm từ hay dùng trên mạng.

Đệ Nhất Thu lập tức đứng dậy, chắp tay nói: “Bản tọa muốn mời ba vị tiền bối tạm ở lại mấy ngày, theo ta điều tra tình hình Ngọc Hồ Tiên Tông.”

Hà Tích Kim đáp ngay: “Còn, còn, còn gọi, gọi…”

Lần này, Trương Sơ Tửu nói: “Còn gọi tiền bối gì chứ, sau này cứ gọi nhau huynh đệ nhé!”

Đệ Nhất Thu nghiêm mặt: “Tiểu đệ cám ơn ba vị đại ca.”

Ba người lập tức lòng đầy vui vẻ, hẹn nhau đi Ngọc Hồ Tiên Tông.

Lúc này, Ngọc Hồ Tiên Tông.

Tạ Nguyên Thư mới vừa tỉnh dậy từ huyễn cảnh. Váy ngoài của Hoàng Nhưỡng vẫn còn vương trên đất. Tạ Nguyên Thư dùng sức lắc đầu, nói: “Nhưỡng à, nàng đúng là quá mức hớp hồn, ta thật sự như rơi trong mây trong mộng.”

Hoàng Nhưỡng thở dài, giúp hắn ta mặc vào áo bào, nói: “Cũng không biết còn được gần gũi với Thư lang bao lâu.”

Tạ Nguyên Thư vỗ vỗ mu bàn tay nàng, nói: “Yên tâm, giờ ta đi tìm cha ta.”

Hoàng Nhưỡng vội nói: “Không thể.”

Tạ Nguyên Thư dừng lại, hiển nhiên rất không hiểu: “Sao thế?”

Hoàng Nhưỡng rất nương theo trí lực của hắn, chầm chậm giải thích: “Thư lang à, Ám Lôi phong là chỗ của Lão tổ, ông ấy rất nắm rõ nó. Hiện giờ tuy là chàng có nội lực của Hồng Trần, nhưng e rằng vẫn không đánh lại ông ấy. Sao ta có thể yên tâm để chàng mạo hiểm chứ?”

Tạ Nguyên Thư quả nhiên hỏi: “Thế em Nhưỡng có kế sách gì khác ư?”

Hoàng Nhưỡng thoáng ngó Tạ Hồng Trần, nói: “Lão tổ với Hồng Trần danh nghĩa là thầy trò song tình như phụ tử. Không ấy Thư lang cho người đi mời Lão tổ, bảo Hồng Trần luyện công có rủi ro, bảo ông ta mau cứu. Đến chừng ông ấy chạy đến, chắc chắn sẽ cứu Hồng Trần trước tiên. Lúc ấy, chàng chờ dịp ra tay.”

“Hay quá.” Tạ Nguyên Thư khen.

“Ngươi!” Tạ Hồng Trần nghe trong đầu toàn bộ, chỉ Hoàng Nhưỡng muốn mắng mà không nổi. Hoàng Nhưỡng còn nói: “Để dễ được việc hơn, không ấy Thư lang đặt chút cạm bẫy trên người Tạ Hồng Trần. Một khi Lão tổ ra tay cứu chữa, lập tức trúng chiêu. Đánh lén như thế, có thể bảo đảm tuyệt đối không có rủi ro.”

Tạ Nguyên Thư được khai sáng rõ ràng, hắn ta nhấc Tạ Hồng Trần lên, một chưởng đánh choáng. Sau đó, hắn móc một chiếc bình ngọc, mở nắp bình, rắc bụi trong bình lên người Tạ Hồng Trần.

Bụi màu trắng mịn, cũng không có mùi gì khác thường. Rải xong, lập tức hòa cùng màu áo trắng của Tạ Hồng Trần làm một. Tạ Nguyên Thư dặn dò: “Đây là phấn độc tinh luyện từ dịch của Hủy độc xàmà thành, là kịch độc, không được đụng vào.”

“Dịch của Hủy độc xà?” Hoàng Nhưỡng nghe qua tên rắn, biết là hung thú kịch độc. Nhưng mấy năm qua, dị thú này đã xuất hiện trên đời cực hiếm, không ngờ bây giờ còn có người có được vật này.

Tạ Nguyên Thư ừ đáp, nói: “Ta phái người đi tìm cha ta.”

Hoàng Nhưỡng vội nói: “Lão tổ thấy ta ở đây chắc chắn sẽ sinh nghi. Ta tránh mặt trước.” Tạ Nguyên Thư rời nàng có phần không yên lòng, lập tức nói: “Không sao, ta có pháp bảo che giấu thân mình, nàng cứ nấp trong góc phòng tối.”

Nói xong, hắn lấy trong túi chứa bách bảo ra một chiếc áo choàng, đưa cho Hoàng Nhưỡng.

Đối với pháp bảo tiên môn Hoàng Nhưỡng biết không nhiều, cũng chẳng biết tên pháp bảo, đành nhận lấy khoác lên người. Lúc cô thắt dây buộc cổ, vô tình nhìn thấy con dấu — Đệ Nhất Thu.

Lại là người này.

Tạ Nguyên Thư thấy nàng xem xét, không khỏi cười lạnh: “Mấy năm nay Ti Thiên giám làm ra không ít pháp bảo tuyệt phẩm. Phần lớn đều do ta mua. Lão già lại cứ cho là ta ngồi ăn rồi chờ chết. Hôm nay ta muốn cho lão xem bản lãnh của ta!”

Ta thật muốn nhìn tận mắt ngươi hiếu tử* Tạ Linh Bích đó! Hoàng Nhưỡng cười mỉm lui ra phía sau, nói: “Ta lặng chờ tin lành của Thư lang.”

(*) chữ tử của nghĩa chết.

Tạ Nguyên Thư quả nhiên ra ngoài sai người đi mời Tạ Linh Bích.

Bởi hai đỉnh núi cách không xa, chỉ sau chốc lát Tạ Linh Bích đã vội vàng tìm đến. Tạ Nguyên Thư thấy hắn, vẫn có phần sợ, khí phách ban nãy ném cả ra sau đầu. Lúc hắn ta nói giọng còn run run: “Cha, cha… cha mau đến xem Hồng Trần đi!”

Tạ Linh Bích đi ra gió, bước nhanh đến trước giường, liền ngó thấy cặp mắt Tạ Hồng Trần bị người đả thương!

Hắn lập tức ngó quanh, Tạ Nguyên Thư gấp gáp nói: “Cha, ngài mau mau cứu Tông chủ đi!”

Tâm tư Tạ Linh Bích, đâu đơn thuần vậy.

Lão lập tức hỏi: “Sao ngươi lại ở đây? Hôm nay ai đã đến Duệ Vân Điện?” Tạ Nguyên Thư lập tức hỗn loạn trong lòng, Tạ Linh Bích chằm chằm nhìn thằng con mình không thở nổi, càng thêm sinh nghi, hỏi: “Nói! Ngươi vội cái gì?!”

Tạ Nguyên Thư trong gấp loạn, nào biết đáp sao? Có nên ra tay lúc này không?!

Song đến cả hắn cũng vô cùng rõ. Tu vi của Tạ Hồng Trần gán qua người hắn vốn có chỗ tiêu hao. Mà hắn dùng công lực của người khác, e rằng không thể trực tiếp ra tay với cha mình.

Lúc hắn đang chần chừ không quyết, đột nhiên, Hoàng Nhưỡng xông ra, quỳ trước mặt Tạ Linh Bích!

Tạ Linh Bích thấy nàng cũng có mặt, lập tức bùng cháy, giận dữ hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”

Hoàng Nhưỡng ra vẻ sợ hãi, nhưng mắt nàng thì cụp xuống, chằm chằm nhìn mũi giày Tạ Linh Bích —— cuối cùng đã gặp được ngươi, Lão tổ. Nàng ân cần thăm hỏi trong lòng, nhưng ngoài miệng thì gấp gáp loạn, nói: “Lão tổ thứ tội! Hôm nay không biết Hồng Trần tin vào lời ai đồn, nói tôi với Đại ca… không rõ ràng! Chàng mới cho truyền tôi với Đại ca tới đối chất, không ngờ hai người nổi lên xung đột.”

Nàng khóc sướt mướt, nói: “Tôi thấy chàng tức giận không ít, vốn định che chở cho Đại ca đi trước. Chàng lại nói tôi bênh vực đại ca, đại ca bị nói xấu tức không nhịn nổi, bèn ra tay với chàng. Tôi… Tôi biết Đại ca không phải là đối thủ của chàng, lại không dám gọi người, sợ việc xấu trong nhà bêu riếu ra ngoài, đành lên ngăn chàng, bảo chàng không nên vọng động. Ai ngờ trong cơn phẫn nộ chàng búng ra một ngụm máu. Đại ca thu tay lại không kịp, đả thương cặp mắt của chàng…”

“Quả đúng là họa thủy mà!” Tạ Linh Bích tung một chưởng. Hoàng Nhưỡng chỉ thấy ngực trúng một luồng lực rất mạnh, chưa cảm giác được đau đớn, người đã bay đến bên tường.

Nàng nằm bẹp trên đất, máu túa sặc ra từ mũi, lại chịu đựng không ho ra, thoạt nhìn như bất động. Tạ Nguyên Thư dĩ nhiên không cách nào ngăn cản Tạ Linh Bích. Tạ Linh Bích nghe câu giải thích, không kịp nghĩ nhiều, lão bước tới đỡ Tạ Hồng Trần dậy lập tức bắt mạch cho hắn. Đám bụi nhỏ trên người Tạ Hồng Trần bay lên lão cũng chẳng phát hiện.

Nhưng bắt được một mạch liền lập tức biết không đúng!

Tu vi cả người Tạ Hồng Trần đã không còn lại mấy! Lão ngẩng phắt đầu, đang định quát hỏi. Tạ Nguyên Thư dùng hết toàn lực phóng ra một chưởng! Lòng hắn biết thành bại ở đây, đúng là đã dùng toàn bộ sức bình sinh*!

(*) gốc: sức trẻ bú mẹ.

Tạ Linh Bích vốn dĩ có thể đỡ một cú này, dịch Hủy độc xà có lợi hại thế nào đối với lão mà nói, cũng không thể phát tác nhanh đến vậy.

Nhưng, là lão đoán sai công lực của Tạ Nguyên Thư! Trong lòng lão nghi ngờ chưa rõ, đương nhiên sẽ không một chưởng đánh chết con mình. Cho nên chưởng lực lão chụp tới Tạ Nguyên Thư, chỉ không quá ba thành — với hiểu biết của lão về Tạ Nguyên Thư, ba thành công lực này đủ để đánh tên nghiệt chướng này nửa chết nửa sống.

Song Tạ Nguyên Thư lúc này nào chỉ có tu vi tự thân, mà còn cả tám thành nội lực của Tạ Hồng Trần! Hắn đánh một chưởng toàn lực ra, ầm, giường vỡ tan thành từng mảnh, phế phủ Tạ Linh Bích chấn động, lập tức máu trào khóe miệng. Lão đang chuẩn bị tụ khí lần nữa, nhưng đột nhiên, lão nhìn thấy trên tay mình mọc ra từng mảnh từng mảnh vảy nhỏ — vảy rắn màu xanh.

Lão sửng sốt một lát, Tạ Nguyên Thư lại bồi thêm một chưởng. Chưởng phong hai cha con va chạm nhau, lưng Tạ Linh Bích đụng vào tường điện, nội tức hỗn loạn, nói: “Ngươi đã hấp thụ công lực của Hồng Trần!”

“Hồng Trần… Ha ha ha ha.” Tạ Nguyên Thư cười đến bi phẫn, “Ta mới là con ruột của ông! Cốt nhục duy nhất của ông! Nhưng vì sao trong mắt ông chỉ nhìn thấy mỗi một tên Tạ Hồng Trần?!”

“Nghiệt chướng!” Tạ Linh Bích tức giận đến muốn nổ tim nổ phổi, “Nó căn cơ vững chắc, tu vi thâm hậu, ngươi thiên tư vốn không bằng nó, nói về khắc khổ, cũng không theo kịp một phần vạn nó. So là so thế nào?! Huống chi nó là đứa khoan hậu, tâm tính sạch sẽ. Nó làm Tông chủ, nào từng bạc đãi ngươi?! Nhiều năm qua, ngươi nghĩ vì sao chuyện xấu của ngươi không ai đề cập?! Còn không phải là vì nó thay ngươi…”

“Đủ rồi! Im miệng!” Tạ Nguyên Thư cuồng nộ, “Trong mắt ông, chỉ có thể nhìn thấy muôn vàn chỗ tốt của Tạ Hồng Trần!” Hắn ra tay càng tàn độc, còn muốn đưa Tạ Linh Bích vào chỗ chết.

Tạ Linh Bích nói nhiều vậy, dĩ nhiên là cố ý kéo dài thời gian. Một đốm sáng trắng tuyết như ngọc như ý lóe hiện trong tay lão. Chỉ chốc lát, đã kết thành một chỗ pháp trận phòng thủ.

Ánh sáng trong trẻo của pháp trận như một cái lồng chụp, lão đứng bên trong, búi tóc lỏng lẻo, áo bào dính máu, hiển nhiên bị thương không nhẹ. Lão cả giận nói: “Nghịch tử, ngươi thật muốn chết!” Nói thì nói thế, song đối với tên con này, đến cùng Tạ Linh Bích vẫn cất chút thân tình phụ tử.

Lão dùng hết toàn lực đánh một cú, luận về căn cơ Tạ Nguyên Thư vốn lỏng lẻo. Đánh lén còn có thể được. Song giờ đây hắn đã bị nhìn thấu cân lượng, nào còn có thể là đối thủ của lão?

Chỉ nghe bịch một tiếng vang dội, Duệ Vân Điện ầm vang chấn động. Tạ Nguyên Thư ngã ngồi ra đất, Tạ Linh Bích cũng phun một búng máu. Hai cha con có thể nói là lưỡng bại câu thương.

Mà thanh thế lớn vậy, không phải món pháp bảo nhỏ như Tị âm chướng có thể che giấu. Ngoài điện, bọn Tạ Thiệu Xung và Nhiếp Thanh Lam nghe được động tĩnh, cấp tốc chạy đến!

“Lão tổ? Tông chủ?” Tạ Thiệu Xung thử hô.

Tạ Linh Bích không muốn việc xấu trong nhà bêu riếu ra ngoài, Tạ Nguyên Thư hiển nhiên đã mất sức đánh lại. Lão hô: “Lui ra!”

Bọn Tạ Thiệu Xung dù quan tâm, nhưng cũng đâu dám cãi lệnh lão.

Tạ Linh Bích thu pháp trận, chậm rãi đi đến trước mặt Tạ Nguyên Thư. Lão ngồi xổm xuống, một tay nắm chặt tóc Tạ Nguyên Thư kéo lên, ép hắn ta ngẩng đầu lên. Cơ thể Tạ Nguyên Thư trong phút chốc còn chưa quen thuộc với luồng chân nguyên lớn mạnh như vậy.

Hôm nay hắn tụ khí toàn lực, lại bị thương nặng, lúc này quả thực bị thương không nhẹ.

Ánh mắt Tạ Linh Bích như lửa, như muốn đốt hắn sạch thành cái hố: “Là ai giật dây ngươi gây ra chuyện ngu xuẩn bực này?”

Lão cực kỳ hiểu thằng con mình, với tính tình của nó, khó mà tính kế Tạ Hồng Trần. Nhưng từ đầu đến cuối, lão cũng chưa từng hoài nghi Hoàng Nhưỡng — Hoàng Nhưỡng không giỏi đánh đấu, tu vi cũng chẳng bằng cả một đệ tử ngoại môn. Lão xem như là sâu kiến, nào nghi ngờ nàng?

Tạ Nguyên Thư cũng không cho là Hoàng Nhưỡng giật dây, hắn ta thở hào hển, nói: “Ông luôn luôn thiên vị Tạ Hồng Trần, nào hiểu được cảm nhận của tôi?”

“Cảm nhận của ngươi?!” Tạ Linh Bích nổi giận, “Chính ngươi năng lực không tốt, háo sắc sính dục, lẽ nào toàn bộ Tiên tông có thể trông cậy vào ngươi sao?!”

Tạ Nguyên Thư giận quá, quát: “Nên ông đã trông cậy vào Tạ Hồng Trần! Một đứa con hoang ông nhặt từ chân núi về! Ông vốn cũng chẳng quan tâm ai cốt nhục thân tình gì, ông chỉ để ý ai hữu dụng cho ông!”

“Nếu ta không để ý tình thân, giờ ngươi cũng sớm đã là một bộ…” Tạ Linh Bích nói tới đây, đột nhiên ngẩn người ra — Hoàng Nhưỡng nằm sau lưng hắn, nhìn qua như đã chết.

Nhưng hai cây châm nhỏ trong tay nàng, lại đang cắm vào sau lưng Tạ Linh Bích. Tạ Linh Bích chỉ thấy cả người tê rần, lão muốn trở tay đánh chết Hoàng Nhưỡng. Nhưng toàn bộ tốc độ của lão đều đóng băng trong nháy mắt, cơ thể lão đột nhiên không quá nghe theo khống chế.

Lão thử dùng sức mấy lần, song cơ thể như đã cắt đứt liên lạc với chính mình, nửa điểm phản ứng cũng không có.

Con ngươi Tạ Linh Bích dần trừng to, lão đột nhiên rõ nó là cái gì —— Bàn Hồn định cốt châm!

Bởi vì châm ở sau hông, nên người lão còn động được chút ít. Nhưng vô dụng, lão muốn rách cả mí mắt, khóe miệng trào nước bọt, vừa muốn động đã ngã xuống đất.

Hoàng Nhưỡng định ngồi dậy, nhưng dùng sức mấy lần đều thất bại. Nàng bắt đầu hộc rất nhiều máu, nhưng ngó Tạ Linh Bích ngã ra đất, tứ chi chỉ khẽ động, cả người vui sướng vô cùng.

Tạ Nguyên Thư bò đến bên cạnh Tạ Linh Bích, lòng vẫn còn sợ hãi. Qua một hồi, hắn hỏi: “Lão ấy thật sự…”

Hoàng Nhưỡng há miệng, còn chưa nói thành lời, đã sặc bởi máu. Nàng dùng sức nôn ra máu, trong đó còn lẫn mảnh vụn từ phế phủ. Nàng chỉ có thể chỉ vào góc tường — nơi đó còn đặt một cây dù. Chính là pháp bảo Đệ Nhất Thu tự tay rèn đúc, để hấp thụ công thể người khác.

Tạ Nguyên Thư bỗng hiểu ý nàng, lập tức đi đến chỗ cây dù.

“Ha ha ha ha, Lão tổ à.” Hoàng Nhưỡng níu góc áo Tạ Linh Bích, cười một tràng, như lệ quỷ khởi tử hoàn sinh. Cười cười, máu nàng lại như hạt châu, tí tách rơi xuống người Tạ Linh Bích.

chương sau

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 16"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tu-xua-ke-ngoc-luon-khac-phan-dien.jpg
Từ Xưa Kẻ Ngốc Luôn Khắc Phản Diện
22 Tháng mười một, 2024
su-muoi-cham-chut-da.jpg
Sư Muội, Chậm Chút Đã
26 Tháng 10, 2024
thich-hay-khong-thich
Thích Hay Không Thích
6 Tháng 9, 2024
Song-nguyet-vo-bien
Song Nguyệt Vô Biên
12 Tháng 6, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online