Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 15

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 15 - Chỗ dựa
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chỗ dựa

Tạ Nguyên Thư dùng chừng hai canh giờ, cuối cùng đã hấp thu được tu vi của Tạ Hồng Trần.

Hắn ta xếp bằng ngồi dưới đất, bắt đầu điều tức tiêu hóa mớ công lực mạnh mẽ này. Còn dư độc trong người Tạ Hồng Trần cũng chưa hoàn toàn tiêu hết. Giờ đã mất chỗ dựa nội lực, hắn càng suy yếu vô cùng.

Hoàng Nhưỡng thu cây dù Đệ Nhất Thu chế tạo lại, để qua một bên. Nhìn Tạ Hồng Trần trên giường, nàng mang khăn tới, định giúp hắn lau mặt. Đương nhiên, bị Tạ Hồng Trần đẩy ra.

Tạ Nguyên Thư nhìn thấy, nói: “Nhưỡng, nàng còn quản nó làm gì? Không phải giờ đã đến mức này vẫn còn chưa dứt tình cảm với nó sao?”

Hoàng Nhưỡng thở dài, chữ chữ thê lương: “Nói cho cùng cũng làm vợ chồng trăm năm với hắn mà.”

Tạ Hồng Trần quay mặt qua chỗ khác, giễu nói: “Cô diễn kịch thành quen, thật là mọi lúc cũng không bỏ.”

Hoàng Nhưỡng không quạt lại, trái lại dịu dàng nói: “Ta biết ngươi nổi khùng. Ngươi có nói gì, ta cũng sẽ không so đo.”

Tạ Nguyên Thư càng thấy Hoàng Nhưỡng dịu hiền, hắn đưa tay kéo Hoàng Nhưỡng qua, nói: “Giờ nó như phế nhân, nếu nàng giận, ta liền giết nó, cho nàng hả giận.”

Hoàng Nhưỡng không muốn giết Tạ Hồng Trần.

Nói cho cùng mộng cảnh này quỷ dị, nàng không biết trong đó có âm mưu gì không, nhưng cũng tuyệt đối không tin tưởng ý trời gì đó. Nếu chết trong mộng cảnh, sau khi tỉnh giấc có phải cũng chết luôn không?

Tạ Hồng Trần với nàng, thật ra không phải thâm cừu đại hận gì. Nếu chỉ là tự mình nhìn không thấu, thì muốn lấy mạng kẻ khác, hình như không có đạo lý đó.

Thế là nàng nói: “Nếu hắn đã không còn uy hiếp, sao Thư lang không giữ hắn một mạng?”

Tạ Nguyên Thư đột nhiên cười nói: “Ta biết nàng không nỡ mà. Nhưỡng à, nàng thật sự là quá hiền lành.” Hắn ta bước đến bên cạnh Tạ Hồng Trần, hạ quyết tâm muốn đẩy hắn vào chỗ chết, “Nhưng kẻ này tâm cơ rất sâu, còn hắn, sao ta có thể yên tâm tiếp nhận vị trí Tông chủ chứ?”

Hắn giơ tay phải lên, bàn tay ngón tay tụ lực. Lấy tu vi hắn bây giờ, muốn giết Tạ Hồng Trần tay trói gà không chặt thật đúng là quá dễ dàng.

Hoàng Nhưỡng không cản hắn, ngược lại nói: “Bao nhiêu năm rồi, thế nhân đều nói Thư lang không bằng Tạ Hồng Trần. Thậm chí đến Lão tổ cũng cho là thế. Lẽ nào Thư lang không muốn để ông ấy tận mắt nhìn thấy, chàng ngồi vững vị trí Tông chủ thế nào, đưa Ngọc Hồ Tiên Tông phát dương quang đại thế nào, ưu tú hơn Tạ Hồng Trần gấp trăm lần thế nào sao?”

Lời này Hoàng Nhưỡng nói thật dễ dàng chạm vào tâm khảm hắn ta. Tạ Nguyên Thư thu tay về, thấy thật có lý.

—— hắn ta thật sự thấy mình có thể ưu tú hơn Tạ Hồng Trần gấp trăm lần!

Thế nên hắn nói: “Em Nhưỡng luôn suy tính chu đáo.”

Hoàng Nhưỡng bước đến trước mặt hắn, lau mồ hôi trên trán hắn, nói: “Giờ đây Thư lang đã có công lực của hắn, toàn bộ Ngọc Hồ Tiên Tông, ngoại trừ Lão tổ, e cũng chẳng ai là đối thủ của chàng. Chàng có nên tìm Lão tổ thương lượng xem chuyện truyền vị cho chàng không?”

Nàng nhắc tới Tạ Linh Bích, Tạ Nguyên Thư lập tức rùng mình.

Còn Tạ Hồng Trần ở một bên nghe hai người đối thoại lòng đầy khả nghi —— cô ta giật dây Tạ Nguyên Thư, đến cùng là muốn làm gì?! Hoàng Nhưỡng đã làm đến mức này, tuyệt đối sẽ không ngồi yên vị trí Tông chủ phu nhân — cô ta đã là vậy lâu rồi mà. Cần gì tính toán nữa?

Song nếu không vì đó, thì cô ta muốn gì nhỉ?

Còn Tạ Nguyên Thư thì chau mày, nói: “Việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn. Ông ấy hy vọng vạn sự đều nằm trong lòng bàn tay ông ấy, ta làm thế này e rằng ông ấy không thể chấp nhận ta. Dù ta có là con ruột ông ấy.” Đằng sau câu nói còn có phần đay nghiến.

Hoàng Nhưỡng lòng thầm gật đầu — tên Tạ Nguyên Thư này tự dưng lúc này thông minh đôi chút. Mặt nàng u buồn, nói: “Thư lang nói vậy cũng có lý. Tình hình bây giờ, e là Lão tổ chẳng chấp nhận chàng, còn ta… ta thì càng không có đường sống. Ông ấy vốn cũng chẳng thích ta.”

Tạ Nguyên Thư không nói gì, hắn hiểu, nếu lộ ra chuyện này, nhất định Tạ Linh Bích sẽ giết Hoàng Nhưỡng. Hắn ta đi qua đi lại trong Duệ Vân Điện, trong phút chốc chẳng nghĩ ra cách, lòng có phần nôn nao.

Hoàng Nhưỡng yên tĩnh đăm đăm nhìn hắn ta, hồi lâu sau, nói: “Nếu Lão tổ biết được việc này, chẳng qua cũng chỉ giết ta, trách nặng Thư lang. Sau đó cách chức chuyển chỗ Thư lang thôi. Dù sao Thư lang cũng cốt nhục ruột thịt của ông ấy, lại có gần như tu vi cả người của Tạ Hồng Trần. Nhiều năm sau này, tất nhiên vẫn có thể quay lại Tiên tông, ngồi chức vị cao. Thư lang, nếu thực sự không còn cách nào, chàng đến Lão tổ thỉnh tội đi!”

Vẻ mặt nàng uyển chuyển thảm thương, chữ chữ tha thiết. Tạ Hồng Trần càng nghe càng không đúng — trước mặt Hoàng Nhưỡng, hắn luôn tỉnh táo. Tuyệt đối không bị lời nói hay cảm xúc của nàng mà thay đổi. Nên trong tai hắn, cả những lời này không có ý như thế.

Quả nhiên, Tạ Nguyên Thư đã làm được một bước này, đâu chịu thất bại trong gang tấc? Hắn đi đến bên cạnh bàn, đột nhiên hùng hổ vỗ bàn, nói: “Lão gia hỏa xưa nay chướng mắt ta, ta há có thể nén giận mãi?! Nhưỡng, nàng chờ ta một mảnh chân tình, lẽ nào ta có thể trơ mắt nhìn nàng đi chết sao?!”

Giọng Hoàng Nhưỡng đã rất vô vọng, hỏi: “Thế thì… Thư lang còn có thể thế nào?”

Quả nhiên, Tạ Nguyên Thư hào khí dâng trào, cả giận nói: “Hôm nay, ta Tạ Nguyên Thư không làm Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông không được! Không ai có thể ngăn ta, lão gia hỏa cũng không được!”

Lúc này, Tạ Hồng Trần trên giường chợt rõ, Hoàng Nhưỡng muốn làm gì!

—— cô ta muốn đối phó Tạ Linh Bích!

Hắn một tay bấu chặt mép giường, cả giận nói: “Đại ca! Anh chớ bị Hoàng Nhưỡng mê hoặc, cô ta dụng tâm hiểm ác, tuyệt đối không thể tin! Lão tổ là cha anh, sao anh có thể xuống tay với ông ấy!”

Hoàng Nhưỡng cũng lập tức khuyên: “Thư lang, Hồng Trần nói đúng. Lão tổ với chàng dù sao cũng là cha con ruột thịt mà. Dù ông ấy có cưng chiều Hồng Trần hơn một chút, nhưng chàng là con trai của người, nào có thể đối phó cha ruột của mình chứ?”

Nàng không khuyên còn được, khuyên như nàng, mọi gai ngược trong lòng Tạ Nguyên Thư đều bị móc lên. Hắn ta cầm chén trà trên bàn, quăng thẳng vào Tạ Hồng Trần trên giường: “Ngươi im miệng cho ta! Lão là cha ta ư! Ha ha, ta thấy lão là cha ngươi thì có?! Từ nhỏ đến lớn, trong mắt lão cũng chỉ có ngươi, ta là cái thá gì?!”

Hắn ra tay cực nặng, mà Tạ Hồng Trần trên giường vốn không thấy đường, cơ thể bị ngấm độc còn tổn thương càng không thể tránh. Bị hắn chọi một chén lên thái dương, lập tức máu chảy đầy mặt. Hoàng Nhưỡng khẽ hô lên, vội vàng bước đến xem xét thương thế Tạ Hồng Trần.

Tạ Hồng Trần khinh bỉ đến tận cùng, một tay đẩy nàng ra. Hoàng Nhưỡng bị hắn dùng sức đẩy, lập tức ngã nhào xuống đất. Nàng khẽ rên, ấn mắt cá chân mình, thật sự là mềm mại không xương, mềm yếu đến không mặc nổi áo.

Tạ Nguyên Thư vội đỡ Hoàng Nhưỡng, hắn giận chỉ Tạ Hồng Trần: “Ngươi là đồ có mắt không tròng, đúng là mù thì hơn! Nhưỡng à, có bị ngã không?”

Lệ châu Hoàng Nhưỡng rưng rưng, nói: “Ta biết mấy năm qua Thư lang chịu rất nhiều uất ức, ta biết.” Nàng gá đầu lên vai Tạ Nguyên Thư, mỹ nhân ngọc ngà mềm mại thơm ngát, tim Tạ Nguyên Thư nhũn sạch.

Hắn vỗ nhẹ vai Hoàng Nhưỡng, nói: “Nhưỡng à, chúng ta cùng nhau, bắt lão già kia. Ta muốn cả tiên tông, chân chính nắm trong tay ta!”

“Đại ca!” Tạ Hồng Trần lòng đầy bất lực, nhưng Tạ Nguyên Thư cứ như nhập ma chướng, không nghe vào bất kỳ khuyên nhủ gì.

Hoàng Nhưỡng nghe Tạ Nguyên Thư nói, dù cảm động song cũng không tán thành. Nàng nói: “Nhưng dù sao các người cũng là cha con mà, Thư lang. Ta không muốn các người loạn đến mức này, chàng nghe lời ta, chi tiết bẩm báo ngài ấy. Cho dù ta có chết, cũng không thể trơ mắt nhìn cha con các người đứt tuyệt, binh đao lẫn nhau…”

Nàng còn chưa dứt lời, Tạ Nguyên Thư lên tiếng: “Nàng không cần khuyên nữa. Nhưỡng à, nàng… Lại theo giúp ta một lần đi. Dù có chết, ta cũng chết cùng nàng.”

Tạ Hồng Trần đầy tuyệt vọng.

“Thư lang…” Hoàng Nhưỡng dựa vào vai hắn nức nở, nói: “Vậy thì xem như đây là ngày cuối ta sống trên đời. Nhưng cuộc đời này có thể được cùng Thư lang quen biết, Nhưỡng đến chết không hối hận.”

“Đại ca…” giọng Tạ Hồng Trần suy yếu, như khí lực niềm tin chèo chống hắn đều bị rút sạch.

Nhưng Tạ Nguyên Thư nào nghe thấy hắn? Tạ Nguyên Thư muốn cùng Hoàng Nhưỡng vuốt ve an ủi một lát, đương nhiên Hoàng Nhưỡng cũng không cự tuyệt. Nàng nói: “Nếu đã là ngày cuối, nhất định phải sống cho thật tốt. Thư lang đợi ta rửa mặt một lát, được chứ?”

Tạ Nguyên Thư sắc mê tâm khiếu, nào cự tuyệt? Hắn luôn miệng: “Được! Được!”

Hoàng Nhưỡng thế là chiêu cũ xài quen, thêm ít hương liệu bào chế từ Thần Tiên thảo vào lư hương. Tạ Nguyên Thư sớm đã vội vã hết nhịn nổi, lôi Tạ Hồng Trần xuống giường. Hoàng Nhưỡng giúp kéo Tạ Hồng Trần vào một góc vắng. Tạ Nguyên Thư nổi hứng bừng bừng qua chỉnh trang lại chiếc giường, Hoàng Nhưỡng nuốt một hạt Tỉnh não đan, tiện tay nhét mấy hạt Tỉnh não đan vào miệng Tạ Hồng Trần.

Tạ Hồng Trần khẽ giật mình, nhưng khi nuốt, liền biết đó là gì.

Sử dụng hương này, Hoàng Nhưỡng đã thuận buồm xuôi gió. Phối hợp liều lượng Tỉnh não đan bao nhiêu, cô ta lại quá rõ. Cho nên sau chỉ chốc lát, Tạ Nguyên Thư cả người đã lâm vào huyễn tượng.

Hoàng Nhưỡng mở bàn tay Tạ Hồng Trần, kín đáo đưa một vật cho hắn. Tạ Hồng Trần nắm ở trong tay, cẩn thận sờ một cái tác, phát hiện kia lại là Tạ Tửu Nhi.

“Sao cô không giết nó?” Lòng hắn biết phẫn nộ không chỗ dùng, giọng đổi sang lạnh nhạt.

Hoàng Nhưỡng ngồi yên bên hắn, nhìn Tạ Nguyên Thư đang nổi điên: “Bởi ta không biết nếu chết ở đây rồi, tỉnh mộng xong có phải cũng sẽ mất mạng không. Nó chẳng qua cũng chỉ là đứa bé, nếu nói có lỗi, cũng là lỗi của chúng ta. Cần gì phải hại nó một mạng?”

Song Tạ Hồng Trần đáp lại bằng mỉa mai, hắn nói: “Hoàng Nhưỡng, lúc nào cô mới xé lớp da giả nhân giả nghĩa này nhỉ?”

Hoàng Nhưỡng không muốn cãi nhau với hắn, nói: “Xé không xong.” Nàng nắm chặt tay Tạ Hồng Trần, để hắn ấn lên da mu bàn tay mình, “Sống cùng một chỗ.”

Tạ Hồng Trần căm ghét rút tay về, thế là Hoàng Nhưỡng lại cười. Nàng cười sẽ không cười to ra tiếng, luôn đoan trang dịu dàng. Tạ Hồng Trần vốn không hy vọng để ý tới nàng, nhưng ngẫm lại lời vừa rồi, vẫn hỏi: “Cô mới vừa nói, sau khi tỉnh mộng là có ý gì? Hoàng Nhưỡng, đến cùng cô đã xảy ra chuyện gì?”

Hoàng Nhưỡng hai tay ôm gối, suy tư hồi lâu, nàng nói: “Ta không biết.” Nàng tựa vào vai Tạ Hồng Trần, Tạ Hồng Trần lạnh lùng tránh đi. Hoàng Nhưỡng tựa vào hư không, nàng chầm chậm nói: “Ta đột nhiên phát hiện, chúng ta chưa từng nói chuyện như thế này. Thật ra ta rất muốn hỏi ngươi, cả đời ngươi, đến cùng có từng yêu ta không. Dù là một tơ một hào, có không? Nhưng nếu ta hỏi, tất nhiên đáp án sẽ làm ta thất vọng.”

Nàng vùi mặt trong gối, nhẹ nhàng thán: “Tất nhiên thất vọng.”

Tạ Hồng Trần không trả lời nàng, hắn thân là Tông chủ, giờ này phút này, nhi nữ tình trường gì chứ?

Hắn chỉ muốn biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì, còn có cách nào có thể cứu vãn cục diện. Nhưng không có. Như Tạ Nguyên Thư nói, chuyện đã đến bước này, bọn họ không thể lùi được nữa.

Bây giờ hắn mất hết công lực, một khi Tạ Linh Bích biết được, Hoàng Nhưỡng hẳn phải chết.

Tạ Hồng Trần đành nói: “Ta không biết vì sao cô lại chọn con đường này. Cô đây là tự chui đầu vào rọ.”

“Đúng vậy.” Hai tay Hoàng Nhưỡng nâng mặt, lẳng lặng ngồi yên, hồi lâu mới trả lời.

Chuyện cho tới giờ, nàng lui một bước vực sâu vạn trượng, tiến một bước thịt nát xương tan. Làm gì còn mộ phần gì?

Hoàng Nhưỡng ngồi ôm đầu gối, không có ý tiếp tục dựa vào Tạ Hồng Trần.

Thật ra người bên cạnh này, chưa hề và cũng không phải là chỗ dựa của nàng. Cả đời này của nàng, chưa từng có chỗ dựa.

Bé Bồng: Thu sư phụ lên án nam hai đoạt hí!

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 15"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

van-nhan-me-quang-hoan-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Quang Hoàn Convert
21 Tháng mười một, 2024
la-hoa-khong-the-tranh.jpg
Là Họa Không Thể Tránh
26 Tháng 10, 2024
tra-xanh-nu-chu-khai-quai-tra-nam-om-chan-cac-cac-khoc-convert.jpg
Trà Xanh Nữ Chủ Khai Quải, Tra Nam Ôm Chân Cạc Cạc Khóc Convert
7 Tháng mười một, 2024
nam-thang-thoi-dua-dich-qua
Năm Tháng Thoi Đưa
5 Tháng 9, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online