Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 14

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 14 - Ám hại
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Ám hại

Lúc Tạ Nguyên Thư quay về Ngọc Hồ Tiên Tông, tim đã nhảy đến cổ.

Hắn ngó quanh quất, thấy ai cũng giống như là đã khám phá ra âm mưu của hắn. Nhưng cũng may xưa nay hắn luôn quái đản, đệ tử trong môn cũng không dám trêu chọc. Thế là hắn thẳng tiến vào nội môn, đến Điểm Thúy phong.

Theo thường lệ đệ tử hộ vệ vẫn phải hỏi rõ, Nhiếp Thanh Lam bước lên, hỏi: “Sao hôm nay Đại sư bá rảnh rỗi đến đây?”

Bụng Tạ Nguyên Thư rối như canh hẹ, quát: “Hai hôm trước Tông chủ sai ta ra ngoài có việc, giờ ta tới giao nộp, cậu cũng muốn quản?!”

Nhiếp Thanh Lam nghĩ thầm, cũng đúng. Cậu nói: “Xin Đại sư bá chờ một lát, tôi vào bẩm.”

Tạ Nguyên Thư cố ý ngăn cản, nhưng làm sao được. Nhiếp Thanh Lam vừa vào đến Duệ Vân Điện, vừa vặn gặp phải Hoàng Nhưỡng và Tạ Tửu Nhi đi ra. Tạ Tửu Nhi mặt mũi đầy nước mắt, nhìn Nhiếp Thanh Lam như có chuyện muốn nói.

Hoàng Nhưỡng ôm trọn con gái nuôi, nhìn thấy Nhiếp Thanh Lam, không khỏi cười nói: “Con bé này, mấy hôm nay bài tập tiến lùi, bị sư phụ cậu dạy dỗ vài câu, đã khóc đến thế.”

Nhiếp Thanh Lam nghe vậy, đành cười khổ, tự nhủ cô chọc sư phụ, ta cũng không dám cứu cô. Cậu thuận thế nói: “Tiểu sư muội đã rất cố gắng, là sư phụ yêu cầu khắc nghiệt. Đúng rồi, Đại sư bá ở ngoài điện cầu kiến.”

Hoàng Nhưỡng nói: “Sao anh ấy lại đến đây? Cũng vừa hay, để anh ấy vào đi.”

Nhiếp Thanh Lam nghe được, đâu còn do dự? Lập tức ra ngoài điện. Tạ Tửu Nhi thấy cậu sắp đi, không khỏi thảm thiết gọi to: “Đại sư huynh!”

Nhưng khi Nhiếp Thanh Lam quay lại, cô bé không dám nói.

—— Tay Hoàng Nhưỡng nắm Bàn Hồn định cốt châm đặt sau gáy cô. Cô biết nếu Hoàng Nhưỡng chỉ cần hơi dùng sức, sẽ có hậu quả gì. Cứu binh đang ở trước mặt, với võ công của Nhiếp Thanh Lam, nhất định có thể đối phó Tạ Nguyên Thư thậm chí Hoàng Nhưỡng.

Thế nhưng Hoàng Nhưỡng nói đúng —— xem như bọn họ được cứu, song ai có thể cứu được mình đã trúng Bàn Hồn định cốt châm chứ?

Cô cúi đầu, Hoàng Nhưỡng vẫn đầy hiền từ, thậm chí giọng còn có chút cưng chiều, nói: “Con chọc giận ông ấy, Đại sư huynh còn cách gì chứ? Một lát Đại sư bá tới, con vào đó tỏ ra ngoan ngoãn, cũng là việc phải.”

Nhiếp Thanh Lam nghe vậy, nói: “Sư mẫu nói đúng đó. Xưa nay sư phụ cưng chiều tiểu sư muội, sẽ không chỉ trích sư muội ngay trước mặt Đại sư bá.”

Nói xong, cậu trực tiếp ra Duệ Vân Điện, mời Tạ Nguyên Thư.

Tạ Tửu Nhi nhìn bóng lưng cậu, thấy cậu biến mất giữa tùng bách xanh tươi, hy vọng như đã mất sạch.

“Đúng rồi, thế mới ngoan.” Hoàng Nhưỡng đưa cô vào lại nội điện, mắt Tạ Hồng Trần lại chảy máu, nhuộm băng vải đỏ thẫm. Hoàng Nhưỡng nhìn thấy, nói: “Ngươi chớ cử động loạn, nếu không máu chảy không ngăn được đấy.”

Tạ Hồng Trần nổi giận: “Chuyện đã đến mức này, cô cần gì làm bộ làm tịch?”

Hắn không rõ vì sao đến lúc này Hoàng Nhưỡng vẫn tha thiết quan tâm hắn, cũng như không rõ vì sao tính tình Hoàng Nhưỡng thay đổi bất ngờ.

Hoàng Nhưỡng vẫn ôm Tạ Tửu Nhi, không bỏ tay, chỉ nói: “À, ta quen rồi.”

Một trăm năm quá dài, rất nhiều chuyện đều đã thành thói quen.

Sau một lát, Tạ Nguyên Thư nhanh chân bước vào.

Tạ Tửu Nhi thấy hắn, như chợt ngộ ra, nói: “Quả nhiên là ngươi! Ngươi thật sự tư thông với Đại sư bá!”

Cô vừa dứt lời, Tạ Nguyên Thư đã một cước đạp tới. Tạ Tửu Nhi á lên một tiếng, lập tức bị đạp lăn ra đất.

“Đồ không có mắt, dám nói chuyện với Nhưỡng thế hử!” Tạ Nguyên Thư đi đến cạnh Hoàng Nhưỡng, thấy nàng thủ vững ở Duệ Vân Điện, thật vô cùng mừng rỡ. Hắn nắm chặt tay Hoàng Nhưỡng, thổi thổi, nói: “Hai ngày này thật sự vất vả cho nàng. Xem Nhưỡng của ta kìa, người gầy rộc cả, lo đến hỏng à?”

Giọng điệu mập mờ này, Tạ Hồng Trần nghe phát nổi gân xanh trên trán.

Hoàng Nhưỡng rút tay ra, trên người nàng không có pháp bảo, đến mức khống chế một Tạ Tửu Nhi cũng rất phí sức. Nàng nói: “Khống chế nó trước, tránh tiết lộ phong thanh.”

Tạ Nguyên Thư xem thường, nói: “Con oắt vong ân phụ nghĩa này, giết là xong, khống chế làm cái gì?”

Tạ Tửu Nhi nghe xong, luống cuống: “Ta vong ân phụ nghĩa là thế nào chứ? Vong ân phụ nghĩa rõ ràng là đôi cẩu nam nữ các ngươi! Nghĩa phụ, nghĩa phụ cứu con!”

Cô đang định bò đến Tạ Hồng Trần, Tạ Nguyên Thư mấy bước đi qua, đạp một phát cô lăn lộn đầy đất: “Tiểu dã chủng, xưa kia chẳng qua ngươi chỉ là một tiểu phi trùng. Nếu không phải Nhưỡng của ta tâm địa thiện lương, nào có ngươi hôm nay?! Lúc trước ngươi học trộm nội môn tâm pháp, tu luyện nhầm lối. Là Nhưỡng dẫn ngươi đến ta xin giúp đỡ, không phải ngươi mới còn mạng hửm?!”

Tửu Nhi học trộm tâm pháp, tu luyện sai lầm? Đây là chuyện khi nào?

Tạ Hồng Trần mù mờ trong lòng, trong trí nhớ, Hoàng Nhưỡng chưa từng nhắc với hắn.

Tạ Nguyên Thư vì xả giận giúp Hoàng Nhưỡng, một cước dẫm trên tay Tạ Tửu Nhi: “Hiện giờ, ngược lại ngươi và tên cha giả kia lại xì mũi xả giận.”

“Được rồi.” Hoàng Nhưỡng hiền dịu nói, “Thư lang, đừng vì một đứa bé mà làm lỡ việc chính. Cứ khống chế nó đi đã.” Thật ra năm đó, dù Tạ Hồng Trần nhận Tạ Tửu Nhi là con gái nuôi, song trong lòng biết con bé chẳng qua chỉ là công cụ mà Hoàng Nhưỡng củng cố địa vị. Hắn cũng chẳng chú ý đến Tạ Tửu Nhi, thậm chí ban đầu còn nghĩ để con bé ở lại Kỳ Lộ đài, bầu bạn với Hoàng Nhưỡng.

Hoàng Nhưỡng đã nghĩ rất nhiều biện pháp, củng cố thể trạng công lực cho Tạ Tửu Nhi. Lúc nàng còn thiếu nữ thích nuôi giống tốt, để dành được tài sản phong phú. Thế nên liền dùng đồ cưới của mình, các loại linh đan tiên thảo quả thực đã bồi dưỡng Tạ Tửu Nhi thành mầm tốt.

Tạ Hồng Trần thấy Tạ Tửu Nhi căn cơ vững chắc, dĩ nhiên cũng yêu quý. Có điều vẫn không thích con bé quá mức thân mật với Hoàng Nhưỡng. Tạ Tửu Nhi cũng giỏi nhìn mặt mà nói chuyện, lúc ấy nhìn cha nuôi, ước gì có thể phủi sạch quan hệ với Hoàng Nhưỡng.

Hoàng Nhưỡng thấy tâm tư cô bé như vậy, từ từ trái tim cũng phai nhạt đi. Trên người chính nàng có bùn, đương nhiên cũng không yêu cầu người khác sạch sẽ. Thế là cũng không oán hận bao nhiêu, cứ thế buông xuôi.

Bây giờ có Tạ Nguyên Thư nhắc tới, Tạ Hồng Trần mới mơ hồ nhớ lại, thật ra trước kia Hoàng Nhưỡng và Tạ Tửu Nhi, đúng là cũng từng có một đoạn tình cảm mẹ con.

Nhưng ý tưởng này chỉ trong chớp mắt, hắn lập tức lạnh giọng nói: “Nếu không phải đứa nhỏ này từ nhỏ lớn lên cạnh cô, tâm tính sẽ tinh khiết hơn nhiều.”

Hoàng Nhưỡng đối với việc Tạ Tửu Nhi rời bỏ không cảm giác, nhưng nghe câu này, lại lặng đi thật lâu. Cuối cùng nàng chỉ nói: “Thật ư? Nghe thật đau lòng.”

Đương nhiên, cái gọi là đau lòng của nàng, Tạ Hồng Trần luôn không tin, cũng sẽ không để ý.

Hoàng Nhưỡng cũng không cần hắn tin, nàng nói với Tạ Nguyên Thư: “Thư lang đã mang pháp bảo về rồi chứ?”

Tạ Nguyên Thư ừ, nói: “Ta làm sao có thể để em Nhưỡng thất vọng chứ?”

Đang nói, hắn móc ra một cây dù pháp bảo bình thường, quăng tới trước. Dù đen mở rộng, bao lấy Tạ Hồng Trần. Tạ Nguyên Thư ngại Tạ Tửu Nhi phiền phức, dứt khoát ném con bé vào luôn.

Hoàng Nhưỡng cũng không yên tâm mấy vào pháp bảo này —— pháp bảo tiên môn có thể đối phó Tạ Hồng Trần, e là không nhiều lắm.

Nàng nhắc nhở: “Thư lang nên chuẩn bị sẵn sàng, nếu không, lỡ pháp bảo mất linh, hắn cởi được Khốn, khó mà đối phó.”

Tạ Nguyên Thư không cần nàng nhắc nhở, đã bày ra rất nhiều pháp bảo, mọi thứ đều là vật hiếm có —— mấy năm qua, hắn ta không ngây ngô nắm giữ đường buôn bán của Ngọc Hồ Tiên Tông thôi. Hoàng Nhưỡng quét mắt, nhận ra mấy món trong đó, không khỏi yên lòng.

Tạ Nguyên Thư này vì đối phó Tạ Hồng Trần, coi như đã đánh cược toàn bộ tài sản.

Nàng khẽ nâng mắt, chú ý cây dù đen, chỉ thấy sau khi dù đen mở ra, từ từ chuyển động. Lập tức nó như ngoan thiết gặp lửa luyện, từ từ đỏ rực. Trên đầu Tạ Tửu Nhi bắt đầu đổ mồ hôi, Tạ Hồng Trần cũng kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng Khốn Bát Hoang trên tay hắn khóa lại hắn tất cả tu vi, hắn không còn sức phản kháng.

Dù đen trở nên đỏ rực, ánh kim như hắt nước, bao phủ Tạ Hồng Trần Tạ Tửu Nhi. Trong pháp chú tung bay biến ảo kia, Hoàng Nhưỡng nhìn thấy lạc khoản của thợ đúc — Đệ Nhất Thu.

Con dấu của y rồng bay phượng múa, không quá dễ phân biệt. Song Hoàng Nhưỡng vẫn trông thấy chút ít.

Là y. Cái tên này, khiến nàng cảm thấy thân thiết.

Tạ Nguyên Thư đã chuẩn bị sẵn sàng, bắt đầu thông qua pháp trận, hấp thụ công lực Tạ Hồng Trần. Tạ Hồng Trần ngồi xếp bằng trên giường, nhưng hiện giờ không còn sức chống đỡ. Sau một lát, một sợi sáng xanh như suối như trăng, tuôn về phía Tạ Nguyên Thư.

Hoàng Nhưỡng đứng cạnh hắn, yên tĩnh chờ đợi —— cứ lớn mạnh chút đi, nếu không làm nào ngươi giúp ta đối phó Tạ Linh Bích đây?

Tạ Tửu Nhi không trụ được bao lâu, mất đi hình người, biến lại về một con ve sầu vàng. Cô bé mất tu vi, bò loạn khắp nơi, chỉ sau chốc lát bay khỏi phạm vi dù đen. Hoàng Nhưỡng vươn tay, nó do dự một chút, nhưng vẫn bò vào lòng bàn tay nàng.

“Bé ngốc, đến cuối cùng, ngươi vẫn chỉ có ta thôi.” Hoàng Nhưỡng nhẹ giọng cảm thán. Sau đó nàng lại lẩm bẩm “Thật ra ta vẫn luôn có chuyện muốn hỏi ngươi. Đáng tiếc, hiện giờ có lẽ ngươi cũng không còn nhớ rõ.”

Nàng muốn biết, xưa kia đến cùng là ai chạy đến mật báo cho Tạ Linh Bích. Chẳng qua nàng chỉ nói một câu với Tạ Hồng Trần, bảo hắn vào Ám Lôi phong xem một chút. Chưa đến nửa tháng, đã bị Tạ Linh Bích biết tin.

Cứ thế Tạ Linh Bích ra tay không hề lưu tình, dùng cực hình Bàn Hồn định cốt châm với nàng.

Đáng tiếc, đoán chừng là hỏi không ra rồi. Bọn họ trong mộng hình như không có ký ức ngoài giấc mộng. Thời gian như thật sự lùi lại mười năm. Nếu không phải cầm trà châm trong tay, Hoàng Nhưỡng thật sự nghĩ rằng mình quay về quá khứ.

Tạ Hồng Trần không hổ công lực thâm hậu, Tạ Nguyên Thư hấp thụ cả buổi, không thể không dừng lại nghỉ ngơi. Hoàng Nhưỡng dùng khăn lụa lau mồ hôi trán cho hắn, hắn nắm chặt cổ tay Hoàng Nhưỡng, thấy nàng phong tình, không khỏi lại nổi sắc tâm.

Hắn nhéo cằm Hoàng Nhưỡng, không hề kiêng dè Tạ Hồng Trần, lỗ mãng trêu chọc: “Tạ Hồng Trần với nàng làm vợ chồng trăm năm, lại không biết đến cùng nàng đẹp nhường nào!”

Trong pháp trận, Tạ Hồng Trần bắt đầu ho khan kịch liệt. Cặp mắt hắn đã mù, luôn trầm mặc không nói, thậm chí không nhìn ra vẻ giận dữ gì.

Tên Tạ Nguyên Thư này, thật là bùn nhão không trát được tường. Hoàng Nhưỡng lòng thì xem thường, mặt vẫn cười mỉm nhắc nhở: “Thư lang còn phải lấy đại sự làm trọng, nếu không e rằng đêm dài lắm mộng.”

“Nhưỡng nói đúng.” Tạ Nguyên Thư đến cùng e ngại Tạ Hồng Trần, vẫn không dám khinh thường. Y thoáng nghỉ ngơi rồi lập tức khởi động pháp bảo tiếp.

Hoàng Nhưỡng ngồi bên cạnh, nắm Tạ Tửu Nhi trong tay, dán mắt lên con dấu đúc sư trên pháp bảo.

Đệ Nhất Thu… Không biết bây giờ y đang làm gì nhỉ.

Sao mình vô duyên vô cớ lâm vào giấc mơ này? Người bên ngoài giấc mộng ra sao?

À, nàng nhớ kỹ nhập mộng trước đó, cả người của Đệ Nhất Thu lạnh đến như muốn kết băng. Bây giờ mình ở trong mơ sảng khoái ân cừu, không biết trong giấc mơ của y là gì. Lần trước tặng rượu, y đã cự tuyệt. Có lẽ cả đời này của mình, vô duyên mời y một bầu rượu.

Bất kể thế nào, chúc đêm nay mộng ấm nhé, dù tên chó ngươi cũng rất đáng ghét.

Hoàng Nhưỡng lặng lẽ nghĩ.

chương sau

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 14"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

xuyen-khong-toi-tro-thanh-quan-li-vang-trong-lang-showbiz.jpg
Xuyên Không, Tôi Trở Thành Quản Lí Vàng Trong Làng Showbiz
21 Tháng 10, 2024
hoa-no-roi-minh-khai-da-hop
Tập Truyện Ngắn Hoa Nở Rồi
6 Tháng 9, 2024
cau-tai-yeu-vo-loan-the-tu-tien.jpg
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
13 Tháng mười một, 2024
dung-vay-gia-dang-day-nguoi-lam-viec-convert.jpg
Đúng Vậy, Gia Đang Dạy Ngươi Làm Việc Convert
20 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online