Không Tỉnh - Chương 13
Chán ghét
Cổng Duệ Vân Điện, lần đầu tiên Hoàng Nhưỡng nhìn về phía Ám Lôi phong.
Thì ra hai đỉnh núi gần nhau đến thế. Thậm chí Hoàng Nhưỡng có thể ngó thấy một góc Tiên điện kéo dài. Thậm chí, còn có một góc lòng núi giam hãm nàng kia. Trên Ngọc Hồ Tiên Tông cây lạ hoa hiếm rất nhiều, thoang thoảng nghe trong không khí ngập tràn hương thơm ngát.
Hoàng Nhưỡng hít một hơi thật sâu, điềm tĩnh say sưa trong buổi sớm mai này.
—— Tạ Linh Bích, đã lâu không gặp, ngươi vẫn khoẻ chứ?
Ám Lôi phong.
Tạ Linh Bích luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Quyển kinh thư này, tựa như lão đã từng xem qua. Lão nhắm mắt suy tư, song chuyện xưa như sương khói như mây mù, mãi mơ hồ không rõ. Lão lại lật mấy trang, cũng không thật sự nghĩ sâu xa vào.
Dẫu sao đôi khi con người cảm thấy có chuyện như đã từng trải qua, không lạ.
Lão đứng dậy, ngó về phía Điểm Thúy phong. Hôm nay đệ tử trên núi đã bắt đầu diễn võ. Tạ Linh Bích không qua đấy. Lão luôn yên tâm về Tạ Hồng Trần, hiện giờ mấy chuyện vặt vãnh tông môn đã giao vào tay hắn.
Lão đứng xa xa nhìn một hồi, cuối cùng quay vào trong điện.
Trên bức tường trong điện, có một con mắt thật to đang chiếu vào vách tường đối diện một chuỗi hình ảnh kỳ lạ —— ở đấy là Thái Thị Khẩu, người đến người đi. Tạ Linh Bích chằm chằm nhìn sư tử đá dưới cửa lâu, trong hoảng hốt luôn cảm giác như mình đã từng ra chiêu với con sư tử đá này.
Thái Thị Khẩu kia, đúng là đã từng có chuyện.
Lão càng nghĩ càng chẳng ra kết quả.
Hôm nay thật sự rất quái dị. Lão cố thu nạp tĩnh tâm, song cảnh tượng trên tường cũng chưa chịu dừng. Đó chính là Thượng kinh đô thành của triều đình. Hiện giờ Ti Thiên giám cũng bắt đầu dần dần được lòng dân, triều đình dần dà chiếm cứ một chỗ cắm dùi trong tiên môn.
Tạ Linh Bích thu lại pháp bảo, pháp bảo này được gọi là Nhãn động thế, là vật dùng để giám sát khu vực bên ngoài. Ti Thiên giám cũng có Cửu Khúc linh đồng, thật ra nguyên lý rèn đúc tương tự. Chỉ vì hai thế lực thực sự không hợp nhau nên mới đặt tên khác nhau, không muốn có chỗ liên quan.
Mà vật này, trăm năm trước triều đình chỉ có thể đến mua ở Ngọc Hồ Tiên Tông, giờ đây cũng đã có thể tự chế.
Thằng bé Đệ Nhất Thu kia, thực sự là… hậu sinh khả uý.
Tạ Linh Bích thở dài, con trai mình không nên thân. May thay, Ngọc Hồ Tiên Tông còn có Tạ Hồng Trần, cũng coi như là có người kế tục. Lão ngồi vào trước án, tiếp tục đọc kinh thư.
Đương nhiên lão tuyệt nhiên không biết, con lão hiện giờ đang làm thứ gì.
Tạ Nguyên Thư canh giữ trong nội thành Thượng Kinh, một mặt là chờ Đệ Nhất Thu, mặt khác hắn cũng không rảnh, ra giá cao thu thập pháp bảo, đan dược.
Đan dược Ti Thiên giám luyện ra không sánh kịp Ngọc Hồ Tiên Tông, song nếu bàn về thuốc và thuốc độc thông thường cũng không kém. Tạ Nguyên Thư tiêu tiền như nước, trữ rất nhiều thuốc độc, pháp bảo để phòng thân.
Mặc dù tên lão hổ Tạ Hồng Trần đã nhổ sạch răng, nhưng hắn vẫn thực quá sợ.
Hành vi lần này của hắn, dĩ nhiên gây chú ý của Ti Thiên giám.
Huyền Vũ ti. Đệ Nhất Thu ngồi tại sau bàn sách, mở một quyển hoá đơn mua sắm thật dài, không khỏi nhíu đỉnh mày.
Giám phó Lý Lộc đầy nghiêm túc, nói: “Xem Tạ Nguyên Thư mua mấy thứ này, giống như là hắn muốn hại người nào đó… e là Ngọc Hồ Tiên Tông sắp có chuyện lớn.”
Đệ Nhất Thu xem hết tờ hoá đơn, y gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, nói: “Tốt quá. Rất lâu rồi trong tiên môn không có chuyện náo nhiệt đáng xem.”
Lý Lộc gật đầu, nói: “Vậy có phải chúng ta cũng đi xem cùng không?”
“Ha.” Đệ Nhất Thu khẽ cười, không nói tiếp.
Hai ngày nay, Tạ Nguyên Thư khó chịu như bị mèo cào trong lòng.
Hắn đứng ngồi không yên, vất vả ngủ một lúc, lại mơ thấy Tạ Hồng Trần thoát khỏi nguy khốn, Tạ Linh Bích muốn lôi hắn ra đánh chết tươi.
Nhưng may mà buổi chiều nọ, Đệ Nhất Thu đưa đến vật hắn muốn —— một pháp bảo có thể hấp thụ tu vi con người. Tạ Nguyên Thư nhận lấy, thấy bảo vật có hình dạng như chiếc dù che mưa, chỉ là toả màu đen. Xúc tu phát lạnh, không biết luyện từ vật gì.
Hiểu biết của Tạ Nguyên Thư đối với mấy thứ luyện đúc pháp bảo, đầy sơ sài, cũng không phân biệt chất liệu gì. Nên hắn rất bất an: “Giám chính, pháp bảo này hữu hiệu thật chứ?”
Đệ Nhất Thu trông như vô ý nói: “Yên tâm đi Đại công tử, có đối phó với Tạ Hồng Trần cũng không có vấn đề.”
Tạ Nguyên Thư lập tức thở ra một hơi dài.
Mặt Đệ Nhất Thu tỉnh rụi, nhưng trong lòng lại thầm suy đoán —— hắn ta thật sự muốn đối phó với Tạ Hồng Trần à?! Kết luận này chính y cũng không dám tin, chỉ bằng tên đần này, có lá gan đó sao?
Y không khỏi nhắc nhở: “Lấy giao tình nhiều năm, bản tọa vẫn phải nhắc nhở Đại công tử một câu. Pháp bảo này chỉ hấp thụ tu vi thôi, nếu tu vi đối phương cao hơn ngài, lại có ý định phản kháng… Hừ, thế thì nó không thể bảo toàn tính mạng nhé.”
Y cố ý thăm dò phản ứng của Tạ Nguyên Thư, không ngờ Tạ Nguyên Thư dửng dưng nói: “Có thể hấp thụ tu vi là được!”
Nói xong, hắn ta giấu pháp bảo, lập tức sai người đưa bốn trăm vạn linh thạch đến Ti Thiên giám. Đệ Nhất Thu nhìn bảo thạch toả linh khí bốn bề, thầm cười gằn —— mấy năm qua Tạ Nguyên Thư chưởng quản chuyện làm ăn của Ngọc Hồ Tiên Tông không biết nuốt trắng bao nhiêu linh thạch.
Y nhìn Tạ Nguyên Thư vội vàng rời đi, không khỏi lâm vào trầm tư.
Lẽ nào, Tạ Hồng Trần đã bị hắn ta khống chế?
Sao có thể chứ? Tạ Hồng Trần không phải người bất cẩn như vậy. Với trí lực của Tạ Nguyên Thư, muốn dồn ép hắn ta nói nghe thì dễ?
Còn nữa, nếu Tạ Hồng Trần có chuyện, vậy thì người kia…
Đệ Nhất Thu thầm khựng lại, y lập tức lệnh cho Lý Lộc: “Triệu hồi Bảo Võ, nghiêm mật qua sát Ngọc Hồ Tiên Tông.”
Lý Lộc vâng đáp, Đệ Nhất Thu vẫn đăm đắm nhìn anh ta. Lý Lộc bị y nhìn không hiểu lắm, nhưng anh là Lý Lộc mà! Nổi danh Thất khiếu linh lung tâm của Ti Thiên giám! Cho nên anh lập tức ngầm hiểu, nói: “Thuộc hạ sẽ bí mật cặn kẽ lưu ý hành tung của vợ chồng Tạ Hồng Trần.” Giời ạ, đã phải giữ thể diện của cấp trên, còn phải lĩnh ngộ hết ý đồ của cấp trên, khó quá.
Nhưng hiệu quả cuối cùng rất tốt. Đệ Nhất Thu thỏa mãn phất tay: “Đi thôi.”
Điểm Thúy phong, Duệ Vân Điện.
Tạ Hồng Trần đã tròn một ngày không thấy tăm hơi. Thật ra đối với hắn mà nói cũng không là gì. Dù sao thi thoảng bế quan, một tháng không xuất hiện cũng là chuyện thường. Nhưng Hoàng Nhưỡng cứ ở mãi trong Duệ Vân Điện, mới quái lạ.
Tạ Hồng Trần tuyệt không phải người tham luyến sắc đẹp. Hoàng Nhưỡng dùng cái cớ sinh thần có thể kéo được một ngày một đêm, song khó mà kéo qua ngày thứ hai. Tạ Hồng Trần cũng đang chờ, tu vi Hoàng Nhưỡng thấp, chỉ cần có người phát hiện không đúng, hắn lập tức có thể được cứu.
Hắn không thấy đường, hai tay lại bị Khốn Bát Hoang khóa lại. Kịch độc và trọng thương trong cơ thể không giây phút nào không tra tấn hắn.
Những thứ này hắn đều chịu được. Song mấy lần nghe tiếng bước chân, hy vọng vừa dấy lên, lại nghe thấy Hoàng Nhưỡng ung dung đuổi người đi. Hy vọng rồi thất vọng, lên xuống thế này thật là quá mức tra tấn một người.
Ngày hôm sau thấy trời đã sáng, Hoàng Nhưỡng tìm khắp phòng hắn. Sau đó, nàng tìm được khí cụ cực hình của Ngọc Hồ Tiên Tông —— Bàn Hồn định cốt châm. Thứ này, Hoàng Nhưỡng quá quen thuộc.
Có nó, Hoàng Nhưỡng tìm Nhiếp Thanh Lam một đệ tử hộ vệ của Duệ Vân Điện. Cậu ta là đệ tử ruột của Tạ Hồng Trần, gần gũi Tạ Hồng Trần nhất. Hoàng Nhưỡng nói: “Tông chủ truyền Tửu Nhi đến, nói là muốn kiểm tra bài tập của nó, cậu đi tìm con bé tới đây.”
Nàng ăn nói mềm mỏng, thậm chí còn mỉm cười cho Nhiếp Thanh Lam một viên bạch ngọc Kỳ lân để đeo.
Ngọc thượng đẳng của Ngọc Hồ Tiên Tông, Nhiếp Thanh Lam nhận ngọc bội, biết sư nương thưởng, lập tức đắc ý vô biên. Nào còn có thể nghĩ đến Tông chủ?!
Cậu ta hứng thú bừng bừng đi tìm Tạ Tửu Nhi.
Bọn Tạ Thiệu Xung không thấy Tạ Hồng Trần, dĩ nhiên trong lòng thấy hơi lạ. Nhưng thấy ngài ấy cho truyền Tạ Tửu Nhi thì cho là bình thường. Tạ Tửu Nhi là con gái nuôi của hắn, Tạ Hồng Trần khoan hậu, đối xử với cô bé so với con gái ruột nhà mình cũng chẳng gì khác.
Nếu chỉ một mình Hoàng Nhưỡng ở Duệ Vân Điện có lẽ sẽ khiến người sinh nghi. Nhưng nếu con của họ cũng đến, một nhà ba người đóng cửa lại vui vẻ hòa thuận, hưởng thụ tí niềm vui gia đình, cần gì nói nhiều?
Tạ Tửu Nhi nghe Tạ Hồng Trần truyền mình, không ngừng tíu tít lên Duệ Vân Điện.
“Nghĩa phụ?” Cô gọi. Lúc này, tiếng Hoàng Nhưỡng trong điện truyền ra, nói: “Tửu Nhi à? Vào đi.”
Tạ Tửu Nhi nghe thấy giọng nàng, vốn có chút do dự. Nhưng trước mặt Tạ Hồng Trần, cô bé buộc phải tất cung tất kính với Hoàng Nhưỡng —— Tạ Hồng Trần không thích con trẻ bất kính với tôn trưởng.
Nên cô lập tức đáp: “Dạ.” Nói xong, cô cất bước đi vào trong.
Đừng, chớ vào!
Dẫu Tạ Hồng Trần không thấy đường, nhưng hắn biết, lấy thủ đoạn của Hoàng Nhưỡng, muốn bắt Tạ Tửu Nhi quá dễ. Hắn cố hết sức muốn tạo tiếng động, thế là nghiêng người, bịch rớt từ trên giường xuống đất.
Tạ Tửu Nhi nghe thấy, càng thêm sốt ruột. Cô vén rèm đi vào, liếc thấy Tạ Hồng Trần ngã dưới đất.
“Nghĩa phụ!” Cô vội vàng chạy đến, định đỡ Tạ Hồng Trần dậy, song vừa mới vươn tay, Hoàng Nhưỡng đã một chưởng đánh trúng sau lưng cô.
Nếu bàn về chiến đấu, thật ra Tạ Tửu Nhi không sợ Hoàng Nhưỡng.
Nhưng một chưởng này đột nhiên đánh lén tới, cô không hề chuẩn bị, lập tức thấy tối sầm. Đang muốn chống cự, cô quay người lại, thấy Hoàng Nhưỡng đập một vật lên trán mình —— Bàn Hồn định cốt châm.
Tạ Tửu Nhi không dám động. Là đệ tử nội môn Ngọc Hồ Tiên Tông, cô rõ đây là thứ gì hơn ai khác.
Hoàng Nhưỡng nhìn Bàn Hồn định cốt châm, lại nhìn Tạ Tửu Nhi trước mặt, lẩm bẩm nói: “Tửu Nhi, mẹ còn chưa đủ nhẫn tâm.” Nói xong, nàng lại tiếp tục cười nói: “Con ở yên đó đi.”
Tạ Tửu Nhi cố gắng trấn định, nói: “Bà đến cùng đã làm gì nghĩa phụ vậy? Bà có biết chỉ cần ta hô một tiếng, ngay lập tức sẽ có người xông tới, bà sẽ bị họ chém thành muôn mảnh không!”
Hoàng Nhưỡng dùng Bàn Hồn định cốt châm chạm mặt cô, Tạ Tửu Nhi bị dọa mặt trắng bệch. Cô cuống quýt tránh đi, giọng Hoàng Nhưỡng vẫn mềm mỏng từ ái, nói: “Con không la lên đâu. Vì nếu tiếng la của con có thể gọi người ta đến, thì cây Bàn Hồn định cốt châm cũng sẽ chắc chắn cắm vào sọ con. Đến lúc đó dĩ nhiên ta đã vừa chết, ai sẽ cứu được con đây?”
Tạ Tửu Nhi mãi không thốt ra lời.
Cô bé đành phải nước mắt lưng tròng mà nói: “Nghĩa phụ, cứu con.”
Tạ Hồng Trần trầm giọng: “Đừng hù dọa con trẻ.”
Hoàng Nhưỡng vẫn mang ý cười, nói: “Ta cũng đâu muốn tổn thương con bé, chàng biết mà. Dù gì nó cũng là con của chúng ta.”
“Đủ rồi.” Tạ Hồng Trần biết không thể dùng lời lẽ đả động nàng, khinh bỉ nói: “Thật phát buồn nôn.”
Hoàng Nhưỡng thừa nhận quan hệ với Tạ Nguyên Thư, rốt cuộc hắn vẫn nổi giận.
“Chàng tức giận à.” Hoàng Nhưỡng cười như gió nhẹ, “Cả nhà ba người chúng ta khó có cơ hội gặp nhau một lát, chàng cần gì phải phát cáu chứ?”
Tạ Hồng Trần không thèm màng tới nàng.
Ngoài điện đệ tử quét dọn, nhưng trong điện vì cả nhà ba người của Tông chủ đều ở đấy, họ sẽ không vào.
Giây phút này, dường như Tạ Hồng Trần thực sự hi vọng đệ tử bên ngoài có thể vào ngó chừng thử. Nhưng không. Hoàng Nhưỡng đặt Bàn Hồn định cốt châm lên gáy Tạ Tửu Nhi, dịu dàng nói: “Con ngoan, nói theo mẹ nào… Nghĩa phụ dạy bảo, Tửu Nhi biết.” Giọng nàng rất nhỏ, lại đặt châm lên da đầu Tạ Tửu Nhi, nói: “Lớn tiếng chút nhé.”
Tạ Tửu Nhi hết cách, đành lớn tiếng: “Nghĩa phụ dạy bảo, Tửu Nhi đã biết.”
Đệ tử gian ngoài nghe thấy động tĩnh trong kia, nào còn nghi ngờ tí gì?
Duệ Vân Điện hai ngày hai đêm, không ai vào xem.
Tạ Hồng Trần đầy tuyệt vọng.