Không Tỉnh - Chương 12
Hái tim
Đêm nay đặc biệt dài, Hoàng Nhưỡng ngồi bên giường, trông Tạ Hồng Trần.
Bởi bị Khốn Bát Hoang cấm chế, Tạ Hồng Trần không còn cả sức giãy giụa. Người hắn trúng kịch độc, lại bị thương, thật sự buồn ngủ vô cùng. Hoàng Nhưỡng nhìn ra, nàng nói: “Ta đi châm cho ngươi chút Thủ thần hương.”
Nói xong, nàng đi đến cạnh lư hương, lấy một thanh, châm cho hắn.
Tạ Hồng Trần cuối cùng không thể gượng nổi, chìm vào mộng đẹp.
Hoàng Nhưỡng ngồi bên cạnh hắn, nhìn cặp mắt hắn không ngừng chảy máu, không khỏi lấy thuốc trị thương, đắp cho hắn.
Hắn nửa mê man vẫn cảm giác được đau đớn, nhẹ rên rỉ. Thế là lực trên tay Hoàng Nhưỡng nhẹ đi chút. Ngoài cửa sổ tối thui một mảng, chỉ có ánh nến trong điện rực cháy. Đêm đã khuya, Hoàng Nhưỡng không nỡ ngủ dù chỉ một khắc.
—— lúc trước không cảm thấy, bây giờ mới hiểu được thời gian tự do như nước, làm người lưu luyến bao nhiêu.
Ti Thiên giám, Chu Tước ti.
Đệ Nhất Thu đang rèn đúc một món pháp bảo trong đêm, Thiếu giám Chu Tương hỗ trợ —— cũng nào phải muốn vỗ mông ngựa y mà thật ra là chạy không kịp. Vừa nhón đít định đi, Đệ Nhất Thu đã đến.
Chu Tương hầu bên cạnh Giám chính nhà mình, cô không mặc quan phục, vì Chu Tước ti cần luyện đan, đúc khí lâu dài, yêu cầu bên trên đối với y phục bọn họ không quá nghiêm ngặt.
Đêm nay, Chu Tương mặc bộ áo ngắn màu đỏ, tay áo xắn lên tới khuỷu. Mái tóc dài của cô cũng quấn thành một búi tròn cao cao, lộ vẻ tràn trề tinh thần.
Đệ Nhất Thu chuyên tâm đúc khí —— y nhiều tật xấu, ban ngày lo việc công, ban đêm còn ưng đúc khí. Tay thì làm, hồn thì thả chu du. Y đã quen thuộc, pháp bảo nhất tâm nhị dụng tinh tế đến đâu, cũng chẳng làm sai.
Chu Tương vẫn rất phục tài hoa của y, thân là thuộc hạ, cấp trên không nói tiếng nào, đương nhiên cô muốn chủ động xua đi lúng túng. Thế là cô nói: “Giám chính lâu dài lấy Ti Thiên giám làm nhà, không thấy không thú vị hả?”
Ờm, đương nhiên là ngài sẽ không phát hiện không thú vị, vì ngài vốn là một người vô cùng không thú vị mà. Chu Tương yên lặng thầm phỉ báng.
Quả thế, Đệ Nhất Thu đáp: “Không thấy.”
Chu Tương đành nói: “Thật ra tôi có cô em họ, luôn vô cùng ngưỡng mộ Giám chính. Nếu Giám chính không ngại, tôi hẹn cổ ra, mọi người ăn một bữa cơm, làm quen chút, thấy sao?”
Đệ Nhất Thu lướt nhìn cô, hỏi: “Em họ cô với cô dung mạo tương tự hả?”
Chu Tương nói: “Đúng là có mấy phần giống, cổ…” Cô còn định nói tiếp, Đệ Nhất Thu ngắt lời, nói: “Ta bận tâm đấy.”
…
Chu Tương giơ búa sắt, dùng sức rèn sắt, mỗi một búa giống như nện lên đầu Đệ Nhất Thu.
Hình như Đệ Nhất Thu cũng thấy lời mới rồi không ổn, thế nên chủ động hỏi: “Cô thành gia chưa?”
“Hở?” Chu Tương giật nảy trong lòng, vội nói: “Thuộc hạ bận rộn vầy, nào có thời gian thành gia chứ.” Miệng thì nói vậy, tâm tư cũng đã xoay mấy vòng —— lẽ nào ảnh có ý với mình?
Chu Tương cẩn thận tính toán tí —— cũng được đấy chứ! Mặc dù ảnh có tí không thú vị, nhưng ảnh đẹp, sóng này thật không lỗ. Thứ nhì là ảnh có quyền thế, hơn nữa chừng trăm năm nay, ảnh chỉ ăn ở ở Ti Thiên giám. Đến nhà ở bên ngoài cũng không có, nên rằng sinh hoạt cá nhân cũng rất sạch sẽ.
Thêm nữa, các mục chi phí ra ngoài của ảnh đều có triều đình phụ trách, e là lương bổng ảnh còn chưa từng có động tới.
Cho nên, ảnh có tiền nha!
Cứ thế mà tính, thiệt có lời nha.
Chu Tương đỏ mặt, lắp bắp nói: “Nói đến, thuộc hạ hẳn đúng là đã đến tuổi lấy chồng.”
Đệ Nhất Thu ừ đáp, suy nghĩ sâu xa một lát, nói: “Sau này cô bận rộn chút vẫn hơn.”
Hả? Chu Tương hỏi: “Vì sao chứ?”
Đệ Nhất Thu đã tạo xong khuôn, bắt đầu khắc phù văn pháp trận. Y chau mày, nói: “Kiểu người như cô mà còn chưa lấy chồng ấy, còn có thể lấy cớ do bận chuyện công. Còn nếu cô rảnh mà vẫn không thể lấy chồng ấy, họ sẽ phát hiện là cô…”
“Giám chính!” Chu Tương không màng lễ phép nữa, cô mở miệng ngắt lời, “Thuộc hạ pha một bình trà cho ngài.”
Đệ Nhất Thu ừ, vùi đầu tiếp tục phác thảo.
Chu Tương một bên pha trà, một bên thầm mắng —— ông xem ông kìa, cá nhân cũng được lắm, mà sao mồm thẳng thế! Sau này mà tôi quan tâm chuyện chung thân của ông lần nữa, tôi là cái chày gỗ luôn!
Sau đó, hai người biến thành hai hũ hồ lô bít miệng.
Nhưng đây là chuyện mà Đệ Nhất Thu quen thuộc nhất. Từ khi y tiếp nhận Ti Thiên giám đến giờ, vô số đêm của y, đều trải qua như thế. Đám bút than hay lò luyện không lên tiếng, y giống một cơ quan, vận hành tuần hoàn, ngủ nghỉ cực ít.
Chu Tương cảm thấy nói chung tên này thẳng mồm, nên trăm năm trôi qua cũng chả có cô nương nào bên cạnh. Không đúng, với tên này là trừng phạt đúng tội! Vậy còn mình sao vẫn một thân một mình chứ?
Chu Tương đập một chùy, loảng xoảng, tia lửa sắt cứng nung đỏ văng khắp nơi.
—— thật sự, nghĩ không ra mà.
Ngọc Hồ Tiên Tông, Duệ Vân điện.
Theo sắc trời sáng dần, chim chóc trong rừng thức dậy trước tiên, chúng bay đi kiếm ăn, rải xuống một rừng tiếng chim hót trong trẻo. Ngoài cửa, Tạ Thiệu Xung sư đệ của Tạ Hồng Trần chờ đã lâu.
Nghe trong lâu không có động tĩnh, anh ta không khỏi kỳ quái, ôm quyền nói: “Hôm nay đệ tử diễn võ, phải chăng Tông chủ sẽ đích thân tới?”
Hoàng Nhưỡng đi ra khỏi nội điện, một người mặc váy sam màu vàng nhạt trang trọng tươi đẹp. Nàng hành lễ với Tạ Thiệu Xung, Tạ Thiệu Xung không ngờ nàng ở đây, vội khom người chào: “Phu nhân.”
“Hôm nay là sinh thần của ta, Hồng Trần…” mặt Hoàng Nhưỡng ngượng ngùng, mãi mới tiếp, “Chàng bảo có niềm vui bất ngờ, chuẩn bị đến giờ. Cũng không cho ta đi xem. Thật là đã khiến sư đệ chê cười rồi.”
Mỹ nhân mặt phấn xấu hổ, trong ngôn ngữ đều là vợ chồng ân ái ngọt ngào. Tạ Thiệu Xung còn nghi ngờ đâu nữa?
Nói cho cùng, trong tông môn Hoàng Nhưỡng đủ đức đủ mạo. Hơn nữa trong mắt người ngoài nàng và Tạ Hồng Trần cũng rất là ân ái. Dù rằng nàng nghiêm ngặt tuân thủ phụ đạo, chưa từng bước vào Duệ Vân điện. Nhưng nếu hôm nay là sinh thần nàng ấy, Tạ Hồng Trần yêu thương vợ mà sốt ruột chuẩn bị thứ gì, cũng là chuyện đương nhiên.
Tạ Thiệu Xung đầy vẻ hiểu rõ, nói: “Thì ra là thế. Vậy xem ra hôm nay Tông chủ không rảnh rồi. Nhờ phu nhân chuyển lời đến ngài, ta đã tới.”
Hoàng Nhưỡng thướt tha, bay bay cúi đầu chào anh ta: “Làm sư đệ chê cười.”
Tạ Thiệu Xung nào dám chê cười thật, anh ta nói: “Tông chủ và phu nhân phu xướng phụ tùy, trăm năm đồng lòng, là mẫu mực của tiên môn. Thiệu Xung hâm mộ còn không kịp, sao lại chê cười?”
Hoàng Nhưỡng đoan trang bước lại tiễn anh ta ra ngoài, đến khi về trong điện, đã thấy Tạ Hồng Trần rơi xuống giường. Thậm chí hắn còn quơ ngã bình hoa, hiển nhiên, vừa rồi hắn nghe thấy giọng Tạ Thiệu Xung, muốn cảnh báo cậu ta.
Hoàng Nhưỡng nâng hắn dậy, đỡ hắn về giường, nói: “Ngươi không ra được, hắn cũng chả nghe thấy. Ta đã mở Tị Âm chướng. Vật nhỏ này có lẽ ngày xưa là đồ bỏ với ngươi, nhưng đối phó với ngươi bây giờ, lại dư xài.”
Tị Âm chướng là món đồ chơi nhỏ thường dùng trong tiên môn, cách âm trong ngoài.
“Hoàng Nhưỡng, cô điên rồi sao?!” Tâm tình vẫn luôn bị đè nén của Tạ Hồng Trần rốt cuộc bộc phát. Hắn túm cổ áo Hoàng Nhưỡng, cả giận nói: “Cô và Tạ Nguyên Thư thông đồng làm bậy, cô biết rõ hắn là người thế nào mà! Hắn có thể cho cô thứ gì chứ?!”
Hoàng Nhưỡng đẩy tay hắn ra, đỡ hắn ngồi lên trên giường. Thấy mắt hắn thấm đẫm máu, đành phải đi đổi băng thuốc cho hắn. Giờ này phút này, thậm chí nàng vẫn còn dịu dàng khuyên hắn: “Tổn thương trên người ngươi bị độc phát, không nên tức giận.”
Tạ Hồng Trần nắm chặt cổ tay nàng, nhẫn nại nói lý với nàng: “Tạ Nguyên Thư tu vi thấp, lại không quá tài cán. Hắn không thể thống lĩnh Ngọc Hồ Tiên Tông. Hơn nữa nếu hắn đắc thế, làm sao cảm mến đợi nàng chứ?! Nhưỡng, nàng thả ta ra. Ta sẽ khống chế hắn, chuyện này sẽ không ai biết. Ta cũng cam đoan, tuyệt đối không truy cứu, được không?”
“Hồng Trần thật là thấu rõ đại nghĩa.” Hoàng Nhưỡng tò mò vuốt ve mặt hắn, hỏi, “Ta và hắn có tiếp xúc da thịt, chàng cũng sẽ không truy cứu sao?”
Tạ Hồng Trần lắc đầu, nói: “Không.” Câu này trái lại hắn đầy khẳng định, “Nàng không thích hắn ta.”
Hoàng Nhưỡng khẽ miết lòng bàn tay qua chóp mũi hắn, hỏi: “Vì sao thế?”
“Bởi vì…” Tạ Hồng Trần nói đến đây, lại im bặt. Bởi chung quy thì nàng vẫn thích ta. Trong lòng hắn đột nhiên toát ra một ý nghĩ như vậy. Thì ra một trăm năm, cho dù là một cục đá, một cây gỗ, cuối cùng vẫn có chút cảm giác.
Hắn không nói tiếp, chẳng biết sao, trong lòng ngàn tơ vạn sợi, cành cành nhánh nhánh đau buốt.
Giọng Hoàng Nhưỡng rất bình tĩnh, nàng nói: “Đôi khi, ta thấy hắn ta cũng rất tốt. Chí ít hắn còn biết sinh thần của ta, biết hôm đó đưa qua món đồ chơi nhỏ. Hồng Trần, chàng từng nhớ sinh thần của ta chứ?”
Tạ Hồng Trần ngẩn ra, hắn chưa từng hỏi.
Hoàng Nhưỡng cũng không màng đến, nàng nói: “Toàn bộ Ngọc Hồ Tiên Tông chỉ mỗi Tạ Nguyên Thư biết. Đệ tử trong môn là cũng có người nghe qua, ta không nói cho bọn hắn. Hồng Trần, một mình ta ở Kỳ Lộ đài trải qua sinh thần một trăm lần, cũng thường xuyên cảm thấy tịch mịch. Cho nên thật ra đại ca cũng không tệ, chí ít khi ta rơi lệ, hắn còn buông lời an ủi, không xoay người rời đi, cũng không thờ ơ.”
Tạ Hồng Trần tức giận: “Cho nên hắn mới có thể làm ra chuyện ngu xuẩn thế! Ta biết cô tâm tư bất chính, nhưng không ngờ cô ác độc ngu muội đến mức này!”
Hoàng Nhưỡng không để ý tới lửa giận của hắn, mà lại nắm chặt tay hắn, nhẹ nhàng dán trên mặt mình, nói: “Tạ Hồng Trần, chàng thật sự là tên đàn ông nhẫn tâm nhất mà ta từng gặp. Nghe chàng nói vậy, ta thật sự muốn khiến cho chàng ruột gan đứt từng khúc, tê tâm liệt phế một lần. Dù chỉ là một lần.”
Tạ Hồng Trần nghiêm nghị quát: “Cho nên cô trả thù ta?!”
“Cũng không phải.” Hoàng Nhưỡng chậm rãi lắc đầu, nghĩ hắn không thấy, nói tiếp: “Ta làm vậy có hơi nóng lòng, nhưng nếu thận trọng từng bước, ta sợ ta không có thời gian.”
Nàng vuốt ve cây trà châm trong suốt, có thể cảm giác được độ lạnh buốt trên đó. Nàng thở dài: “Ta có chuyện quan trọng hơn muốn làm, không bận tâm tới nổi.” Đầu ngón tay của nàng khẽ vuốt qua mặt hắn, thuận theo đi vào vành tai.
Tạ Hồng Trần căm ghét tránh né, hắn bắt đầu hoài nghi, có phải Hoàng Nhưỡng và Tạ Nguyên Thư thật sự xảy ra chuyện gì.
—— lời mới rồi của Hoàng Nhưỡng, phá hủy phán đoán của hắn. Hắn không còn tự tin như trước.
Hoàng Nhưỡng cười xẻ trên mặt hắn, Tạ Hồng Trần chịu đựng khó chịu trong lòng, nói: “Hoàng Nhưỡng, nếu giờ cô thả ta ra, sự tình còn có cơ hội biến chuyển. Cô không thể giấu chuyện này lâu đâu. Một khi sư phụ biết được, chính ta cũng chẳng thể bảo vệ được cô!” Cho dù là lúc này, giọng hắn cũng không hề mềm đi.
Hoàng Nhưỡng không quá quan tâm, nàng nói: “Ngươi sẽ không bảo vệ ta. Ngươi sẽ chỉ vì danh dự của chính ngươi, yên lặng cầm tù ta trên Kỳ Lộ đài, sau đó công bố với bên ngoài ta bệnh nặng quấn thân, bế quan tĩnh dưỡng. Từ đây tùy ý ta tự sinh tự diệt.”
Tạ Hồng Trần giật mình, đây chính là suy nghĩ sâu xa trong nội tâm hắn. Người đàn bà trước mặt này, dù tâm cơ thâm trầm thật, nhưng cũng thật thông minh thấu suốt.
—— nói dối không được, trăm năm vợ chồng, nàng hiểu rất rõ hắn.
Hoàng Nhưỡng thu tay lại, đứng dậy, im lặng chăm chú nhìn gã đàn ông trên giường.
Tạ Hồng Trần không nhìn thấy gì, lập tức trong lòng mờ mịt như mất chỗ dựa. Hoàng Nhưỡng ngó thật lâu, nói: “Ngươi xem ngươi kìa, dẫu cho ta nói nhiều đến thế, cũng không thể lấy được một giọt nước mắt của ngươi. Hồng Trần, một trăm năm qua, Hoàng Nhưỡng ta đến cả một giọt nước mắt của ngươi cũng không đổi thấu.”
Nàng chán nản đi ra, nhìn thềm ngọc ngàn tầng của Duệ Vân điện, như thang trời kết nối tiên phàm.
Tạ Hồng Trần, cuộc đời của ta, lại không đáng cho ngươi rỏ chút lòng thương. Thật là không cam lòng. Thảng như còn có cơ hội, ta thật muốn đưa tay hái lấy tim ngươi, nhìn xem dáng vẻ ngươi đau đến không muốn sống đấy.