Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Không Tỉnh - Chương 11

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 11 - Ma chướng
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Ma chướng

Có tiếng bước chân ngoài điện Duệ Vân, người tới không phải Tạ Nguyên Thư mà là Hoàng Nhưỡng.

Tạ Hồng Trần thấy nàng, lập tức nhíu mày, hỏi: “Nàng tới đây làm gì?”

Hôm nay Hoàng Nhưỡng phá vỡ thoả thuận ngầm giữa họ — xưa nay nàng chưa từng đến đỉnh Điểm Thúy.

Thật ra năm đầu khi cưới, Hoàng Nhưỡng cũng đã tới mấy lần. Nhưng lần nào Tạ Hồng Trần cũng biểu hiện cực kì lạnh nhạt. Nhiều lần, nàng biết Tạ Hồng Trần không thích bèn không tới nữa.

Nhưng hôm nay, nàng bưng một bát chè trong tay, nói: “Hôm nay thiếp đã nói lời không nên nói, càng nghĩ càng thấy lòng không yên. Ban nãy ra ngoài một lát cho vơi buồn. Đi ra ngoại môn, thấy hạt sen dưới chân núi rất tươi mới về nấu bát chè. Nhưng thiếp chậm chạp, chờ nấu xong nồi chè trời đã muộn, khó tìm được đệ tử đưa sang chỗ chàng.”

Nàng cúi đầu, mặt phấn vẫn giữ nụ cười, có chút ý tủi thân: “Nên mới tự mình tới.”

Mỹ nhân yếu đuối mang theo chút tủi thân thế kia, đá cứng có thấy cũng phải động lòng. Tạ Hồng Trần vẫn lạnh lẽo, hắn nói: “Cứ để đấy rồi đi đi.”

Hoàng Nhưỡng bước lên mấy bước, đặt bát chè lên trên bàn hắn, bất ngờ sao, nàng nhìn thấy ngọc bội trên bàn, không khỏi ồ lên.

“Sao ngọc bội lại ở chỗ chàng?” Nàng dịu dàng hỏi, lại thừa dịp chờ Tạ Hồng Trần trả lời, dùng chén nhỏ múc chè ra.

Tạ Hồng Trần vốn ôm hiềm nghi, nghe nàng hỏi, không khỏi vặn lại: “Chứ nó nên ở đâu?”

Hoàng Nhưỡng đưa chè cho hắn, trên mặt không khỏi mang theo một ánh cười, nói: “Hôm nay thiếp ra ngoại môn, rõ ràng nhặt được viên ngọc bội này. Thiếp thấy đúng là vật bên người của Đại công tử nên mới cất kỹ. E có người nhặt được lại rêu rao. Nào ngờ đã tới chỗ chàng trước.”

Tạ Hồng Trần vốn dĩ không tin nàng và Tạ Nguyên Thư có dây mơ rễ má, giờ nghe mấy câu nàng nói, giải thích rõ cả việc mình ra ngoài lâu chưa về lẫn ngọc bội. Nghi ngờ trong lòng hắn bay sạch.

Tâm tình khá hơn chút bèn ngửi thấy mùi chè thơm ngát. Y nhận bát chè, ăn một muỗng, nói: “Đại ca thật là sơ ý, ngay cả vật bên người lạc mất cũng không biết.”

Thứ mà Hoàng Nhưỡng làm thật tình đều rất hợp khẩu vị hắn — cho dù là ai, nếu đã bị Hoàng Nhưỡng suy tính cả một trăm năm, cũng đều bị hiểu rõ.

Đúng là thế, thể xác tinh thần Tạ Hồng Trần được thả lỏng thoải mái, bèn ăn thêm ít chè.

“Được rồi, chè đã ăn xong. Nàng đi đi.” Hắn mở miệng đuổi, song điệu bộ đã dịu đi không ít. Hoàng Nhưỡng dạ đáp, cúi người dọn bát chén.

Bên ngoài lại có người đến, là Tạ Nguyên Thư.

Tạ Hồng Trần vốn ôm lòng dạy dỗ hắn ta, nhưng giờ Hoàng Nhưỡng đã giải thích, cơn giận của hắn cũng đã tiêu tan. Thấy hắn ta đến, mới nói: “Gần đây tình cờ ta được một quyển tàn phổ về cờ, đại ca chơi cờ rất giỏi, chi bằng chúng ta đánh mấy ván xem?”

Tạ Nguyên Thư vốn trong lòng có quỷ! Lúc hắn đi vào, có thấy Tạ Hồng Trần giận tím mặt thì cũng là phải. Tức là Tạ Hồng Trần chỉ muốn dạy dỗ mình một bài. Nhưng nếu Tạ Hồng Trần bày vẻ mặt ôn hoà, e sẽ là không có ý chừa cho mình đường sống.

Thế nên, Tạ Nguyên Thư nghiến răng, nói: “Tốt quá.”

Tạ Hồng Trần giang tay mời, nói: “Mời đại ca.”

Lúc Tạ Nguyên Thư đi qua bên cạnh hắn đột nhiên xuất chiêu đánh lén. Tạ Hồng Trần khẽ giật mình, ra thế chặn hắn ta, đang định hỏi, chợt thấy phế phủ đau đớn mãnh liệt! Tạ Nguyên Thư mang lòng muốn lấy mạng hắn, chiêu chiêu đánh thẳng vào chỗ yếu.

Tạ Hồng Trần đầy mờ mịt trong đầu, nhưng không kịp nghĩ, hắn phải khống chế Tạ Nguyên Thư trước đã.

Tu vi Tạ Nguyên Thư, thật sự không thể chịu quá một đòn.

Cho dù là Tạ Hồng Trần thân trúng kịch độc, vẫn trong năm mươi chiêu đã khống chế được hắn ta. Nhưng hắn tạm thời chưa thể giết chết Tạ Nguyên Thư, dù gì Tạ Nguyên Thư cũng là con trai Tạ Linh Bích. Có thế nào thì hầu như cũng phải hỏi rõ nguyên nhân. Thế nên Tạ Hồng Trần một chưởng đánh ép hắn vào góc tường, quay lại nhìn Hoàng Nhưỡng.

“Cô hạ độc trong bát chè à?” Hắn hỏi, trong lời nói đầy vẻ khó tin.

Mặt Hoàng Nhưỡng đầy kinh hoảng, nói: “Thiếp không có. Thiếp không có!” Nàng quay người định chạy, cổ tay phải lại rút sẵn cây trà châm kia giấu trong tay áo. Nắm chặt cây trà châm, lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Nàng vờ quay người chạy trốn, Tạ Hồng Trần một phát bắt được cổ tay nàng, kéo về. Bỗng Hoàng Nhưỡng trở tay, một vật sáng trong tay nàng chợt xẹt qua mắt hắn.

Sau khi Tạ Hồng Trần trúng độc, động tác vốn đã chậm chạp, lại thêm không cảnh giác với Hoàng Nhưỡng — Hoàng Nhưỡng chỉ là một thổ yêu nhỏ lại không thích đánh đấm. Tí tu vi ấy, trước mặt hắn vốn không đỡ nổi một đòn.

Thêm nữa, hắn trước sau vẫn không thể tin, Hoàng Nhưỡng thật sự xuống tay với mình.

Một trăm năm vợ chồng… thật ra hắn ít nhiều vẫn biết rằng — Hoàng Nhưỡng thích hắn.

Thế nhưng cơn đau nhói mãnh liệt truyền đến, trước mắt hắn bỗng mất đi cảm giác với ánh sáng.

Chỉ ở khoảnh khắc sau cùng, hắn mới nhìn thấy trong tay Hoàng Nhưỡng có một cây trà châm gần như trong suốt…

Hắn chưa từng thấy qua.

Trong lòng có một nháy mắt không cam tâm, vì thương tổn bởi người này, khiến hắn bỗng quên đi những chiêu thức, tâm pháp. Hắn bỏ lỡ cơ hội có thể một chưởng đánh chết Hoàng Nhưỡng.

Sao có thể…

Một khắc trước, nàng còn tươi cười nhẹ nhàng tự mình đưa chè đến. Một trăm năm, nàng vẫn luôn chờ ở Kỳ Lộ đại, an phận thủ thường. Sao lại thành thế này?

Tạ Hồng Trần có quá nhiều chuyện nghĩ mãi mà không rõ. Hắn chậm rãi lùi lại, Tạ Nguyên Thư ở trong góc tường bỗng bồi cho hắn một chưởng. Hắn rốt cuộc phun ra một búng máu, cả người chao đảo sắp ngã. Tạ Nguyên Thư đang muốn hạ quyết tâm lấy mạng hắn. Hoàng Nhưỡng chợt nói: “Thư lang tạm dừng tay. Cứ giữ tên này lại đã, sau còn hữu dụng.”

Tạ Hồng Trần nghe xưng hô như thế, lại búng tiếp một ngụm máu, hắn cả giận nói: “Cô với hắn… Cô thật sự cùng hắn…”

Tạ Nguyên Thư lại bồi một chưởng, Tạ Hồng Trần không tránh kịp, bị một chưởng đánh trúng sau lưng. Tổn thương, độc cùng phát, cuối cùng hắn ngất đi. Tạ Nguyên Thư còn không yên lòng, bước lên xem kỹ, thấy hắn bất tỉnh thật mới nói: “Giữ mạng nó lại làm gì? Chưa trừ người này, ta khó mà yên tâm.”

Đồ ngu. Giết hắn à, bằng sức ngươi làm nào giúp ta đối phó Tạ Linh Bích hả? Hoàng Nhưỡng kiên nhẫn nói: “Tu vi hắn vô cùng thâm hậu, sao Thư lang không lấy mà dùng? Cứ thế mà giết hắn, thật lãng phí.”

Mắt Tạ Nguyên Thư sáng rỡ, từng tia nhỏ đều lộ vẻ tham lam: “Vẫn là Nhưỡng của ta thông minh!”

Nói xong, hắn móc một sợi xích đen từ bên hông ra, chính là thần khí tiên môn nổi tiếng — Khốn Bát Hoang. Hắn khoá Tạ Hồng Trần lại, nói: “Nếu muốn lấy tu vi của hắn, ta phải có chuẩn bị. E cũng cần đôi ngày.”

“Ta sẽ ở lại điện Duệ Vân. Dù bình thường ta không đến, nhưng ta với hắn dù sao cũng là vợ chồng. Ta ở đây, sẽ không ai vào dòm ngó.” Hoàng Nhưỡng trấn an hắn.

Tạ Nguyên Thư cũng yên tâm, nói: “Nhưỡng à, nàng thật không hổ là hiền trong Trụ của ta. Vậy nàng trông chừng hắn, Khốn Bát Hoang này cắt không ra được, nếu không e là nàng không thể nào đối phó.”

Hoàng Nhưỡng gật đầu, đưa hắn ra cửa đại điện, lại bất an nói: “Thư lang, chàng nên về sớm đi.”

Tạ Nguyên Thư còn sốt ruột hơn cả nàng, cần gì phải nhắc? Hắn lên tiếng đáp rồi vội vàng rời điện Duệ Vân.

Đợi hắn đi khỏi, Hoàng Nhưỡng chậm rãi bước đến trước mặt Tạ Hồng Trần.

Kịch độc trong cơ thể Tạ Hồng Trần đã hoàn toàn bộc phát, nhưng với tu vi của hắn, đa số độc trên đời đều có thể tự lành. Hắn chỉ cần thời gian. Hoàng Nhưỡng dìu hắn lên, đỡ đến bên giường.

Chiếc giường hắn nằm ở điện Duệ Vân với Hoàng Nhưỡng rất lạ lẫm. Thành thân đã trăm năm, song nàng chưa từng ngủ lại đây dù chỉ một lần.

Nàng bưng nước, lau vết máu trên mặt Tạ Hồng Trần.

Vết thương trên mắt hắn rất nặng, không biết cây trà châm kia rèn đúc từ chất gì, sắc nhọn vô cùng. Cứ để vết thương thế thì e là cặp mắt hắn sẽ không ổn. Hoàng Nhưỡng canh giữ bên cạnh hắn, lại tìm dải lụa băng kín hai mắt.

Máu hắn thẩm ướt cả dải băng, cả người mơ màng ngủ, vẻ mặt đầy nhịn đau.

Ti Thiên giám, Chu Tước Ti.

Đệ Nhất Thu ngồi trong thư phòng, trên bàn sách chất đống mấy chồng văn thư.

Còn trên tường sau lưng y, chỗ gần xà nhà, treo một hốc mắt… Đúng vậy, một hốc mắt rất to. Bên trong thậm chí còn đặt một viên châu giả như hạt đồng tử. Lúc này, hạt châu nhẹ nhàng chuyển động trong hốc mắt, một chùm sáng trắng cứ thế tạt qua bức tường đối diện.

Gấm tuyết mịn màng treo trên tường, chùm sáng trắng phớt lên, hiện rõ hình ảnh.

Nếu Hoàng Nhưỡng có ở đây, nhất định rất giật mình.

Bởi trong cảnh tượng ấy, nàng mặc một bộ váy áo màu vàng óng, đứng giữa một khoảnh ruộng lúa mạch. Lúa mạch chín rộ, từng đám bông rũ trĩu trịt, một mảng vàng nhạt ấm áp tươi đẹp như nàng. Nàng nghiêm túc kiểm tra lúa mọc, bàn tay xinh chà xát một cọng lúa, lúa mạch chín nhấp nhô như châu trong lòng bàn tay nàng.

Nàng cúi đầu nghe, thế là toàn bộ khung cảnh, đầy sườn mặt tinh tế của nàng.

— cảnh tượng cất chứa trong viên pháp bảo như con mắt này, đương nhiên là ở thôn Tiên Trà nhiều năm trước!

Đệ Nhất Thu vùi đầu đọc công văn, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn.

Trong phòng chỉ thi thoảng có tiếng lật giấy.

Đúng lúc này, một giọng nói như mũi tên xuyên đến: “Giám chính, lão hữu Tạ Nguyên Thư, có việc khẩn cầu.”

Đệ Nhất  Thu giật mình, sau đó đứng dậy, lấy con mắt trên tường xuống, cất vào ngăn kéo giữa của bàn viết. Đầy một ngăn kéo toàn vật như thế.

Ngoài Chu Tước ti, một người mặc đấu bồng*, đang đợi.

Đệ Nhất Thu liền nhận ra hắn —— không phải là Tạ Nguyên Thư sao?

Đối với kẻ này y cũng chẳng có mấy ấn tượng, thế là sắc mặt cũng lạnh nhạt: “Thì ra là Tạ huynh. Đêm khuya đến đây, hẳn là có chuyện gì ghê gớm?”

Tạ Nguyên Thư khoát tay, nói: “Lần này, ta phải đến xin Giám chính đại nhân một vật.”

Đệ Nhất Thu không nhiệt tình lắm, thờ ơ nói: “Hửm?”

Tạ Nguyên Thư xích lại gần, nhỏ giọng: “Một pháp bảo có thể hấp thụ tu vi người. Ta biết, nhất định Giám chính có cách.”

“Ồ.” Đệ Nhất Thu khẽ cười, điệu bộ không thấy hứng thú mấy, “Dĩ nhiên là có cách. Nhưng con người của ta làm việc, luôn tuỳ tâm tình.”

Hiển nhiên Tạ Nguyên Thư đã có chuẩn bị, nói: “Chỉ cần Giám chính ra giá.”

Bình thường Đệ Nhất Thu cũng chẳng muốn qua lại với kẻ này, vì thật ra Tạ Nguyên Thư chẳng hề được lòng tin của Tạ Linh Bích. Dẫu rằng hắn ta là Đại công tử Ngọc Hồ tiên tông nhưng thật ra chả nắm thực quyền.

Mà lúc này, đến Tạ Nguyên Thư còn nói vậy, ắt là chuyện lớn.

Đệ Nhất Thu hỏi: “Đại công tử muốn hấp thụ công lực của ai thế?”

Việc này, Tạ Nguyên Thư không muốn trả lời. Hắn khẽ nói: “Ta dùng nhiều tiền mua pháp khí ở chỗ Giám chính, Giám chính cần gì quan tâm ta dùng vào ai chứ?”

Đồ ngu, bất kể là ngươi dùng vào ai, bản tọa đều rất hoan nghênh. Tốt nhất ngươi giết chết Tạ Linh Bích luôn đi. Đệ Nhất Thu thầm cười gằn, lại giơ thẳng bốn ngón tay, mở ra một vài. Tạ Nguyên Thư thấy y chịu ra giá, lập tức đầy mừng rỡ: “Bốn trăm vạn linh thạch, chốt! Chỉ cần pháp khí hữu hiệu!”

Đệ Nhất Thu nhận vụ mua bán này, trong lòng khó tránh khỏi phỏng đoán —mạnh tay đến thế, tên đần này dùng đối phó ai nhỉ?

Đỉnh Điểm Thúy, điện Duệ Vân.

Lòng bàn tay Hoàng Nhưỡng nhẹ nhàng mơn trớn lông mày Tạ Hồng Trần, đột nhiên, cổ tay nàng bị bắt chặt. Tạ Hồng Trần dùng sức nắm, mang theo tiếng chấn động rổn rảng từ xiềng xích nơi cổ tay hắn.

“Cô… Cô…” Hắn muốn nói, nhưng máu tuôn trong cổ, kéo đến ho khan một trận.

Hoàng Nhưỡng đành bưng nước lại để hắn súc miệng.

Tạ Hồng Trần thật vất vả mới bình phục cơn ho khan, rốt cuộc hắn hỏi: “Vì cái gì?”

Đến lúc này, trong lòng hắn mang kinh sợ và hoang mang, trong lời nói không có vẻ xa cách lạnh nhạt.

Hoàng Nhưỡng ngồi bên cạnh hắn, qua hồi lâu, nói: “Hồng Trần, chúng ta làm vợ chồng một trăm năm. Dẫu không thích thế nào, thì cũng là đã có tình cảm trăm năm. Nếu như, nếu như có một ngày, thiếp bị nhốt ở đỉnh Ám Lôi, chàng sẽ đến tìm thiếp chứ?”

Đầu ngón tay nàng nhẹ sờ đỉnh mày hắn, nhẹ giọng hỏi: “Chàng sẽ liều mạng đắc tội Tạ Linh Bích, vào đó tìm qua chứ?”

“Cô đang nói chuyện gì?” Tạ Hồng Trần hoàn toàn không hiểu, lồng ngực đau đớn kịch liệt làm khí tức hắn hỗn loạn, “Sao cô lại bị nhốt ở đỉnh Ám Lôi?”

Hoàng Nhưỡng quét mắt qua toàn điện Duệ Vân, mãi mới nói: “Hồng Trần, trong giấc mơ của thiếp, thiếp bị hình phạt Bàn Hồn định cốt châm, giam trong mật thất sâu nhất ở đỉnh Ám Lôi. Thiếp không thể nói, cũng không thể cử động. Thiếp chỉ có thể cả ngày lẫn đêm gọi tên chàng, xin chàng thử tìm thiếp.”

Tạ Hồng Trần mờ mịt, hỏi: “Vì một giấc mơ?! Cô làm những việc này, chỉ vì một giấc mơ?!”

Hoàng Nhưỡng không trả lời hắn, chỉ tiếp tục nói: “Bị giam chung một chỗ với thiếp còn có rất nhiều người, bọn họ đều yên lặng như thiếp, chưa từng phát ra một tiếng gì. Ở đấy đặc biệt tối, chỉ có ánh sáng pháp trận trôi nổi thi thoảng sáng lên. Chỉ sáng có một tí thế thôi. Chuột gặm cắn bọn thiếp, con rết con kiến bò qua trên mặt thiếp. Miệng vết thương của họ thối rữa, trong mũi toàn là giòi…”

Nàng an tĩnh miêu tả tất cả, nói: “Ban đầu, thiếp còn ôm hy vọng. Thiếp một lần rồi lại một lần nhớ lại quá khứ của chúng ta. Thiếp cảm thấy với tính tình của chàng, dù chỉ là một cô gái chàng quen biết không thấy, tối thiểu chàng cũng sẽ thử đi tìm. Đỉnh Điểm Thúy và Ám Lôi chỉ cách nhau gang tấc, thiếp nghĩ với tôn hiệu Tông chủ của chàng, muốn tìm thiếp dù thế nào cũng nào phải chuyện khó khăn lắm. Thiếp dùng ánh phù quang lập loè kia mà ghi lại thì giờ, chàng từng nói, phù quang sáng tắt, chính là một tức*. Thiếp cứ thế mà đếm, một khắc cũng không dám sai, đã hơn một năm.”

(*) nhịp mạch, một hơi thở. Đơn vị đo thời gian cổ đại.

Nước mắt nàng trượt xuống, nhỏ lên tay hắn, Tạ Hồng Trần gần như vô lực nói: “Đây chẳng qua là giấc mơ thôi. Hiện giờ nàng sống sờ sờ ở đây, Hoàng Nhưỡng!”

Hoàng Nhưỡng cười khẽ, nói: “Năm thứ hai, thiếp không còn nhớ thời gian rõ nữa. Chuột chạy qua trên đầu thiếp, thiếp sợ quá, quên cả đếm. Khi đó, thiếp từ từ biết, chàng sẽ không đến. Dù là chỉ cách một ngọn núi, chàng cũng sẽ không đến. Chàng sẽ không vì thiếp mà đắc tội sư phụ của chàng. Thật ra thiếp không nên oán hận. Chàng chán ghét thiếp, thiếp biết.”

Nàng chữ chữ rõ ràng, Tạ Hồng Trần không khỏi suy tư hết thảy, cuối cùng hắn trầm giọng hỏi: “Nàng đã nhập ma?”

E là cũng chỉ có nhập ma mới có thể bị huyễn cảnh ảnh hưởng tới thần trí.

Mặt Hoàng Nhưỡng mang nụ cười, nhưng lúc nàng nhẹ nhàng lắc đầu, nước mắt vẫn lộn xộn tuôn như mưa: “Thiếp gả cho chàng một trăm năm, hưởng thụ vinh quang của Tông chủ phu nhân. Thứ thiếp cần, chàng đã cho. Thiếp tự nói với mình thiếp không nên hận chàng. Nhưng thiếp chỉ có một phu quân là chàng, toàn tâm toàn ý phụng dưỡng trăm năm, dù gì thiếp vẫn xem như là chỗ có thể dựa vào.”

Nàng ghé vào bên giường, chôn mặt vào vai Tạ Hồng Trần, nước mắt như suối, ướt nhẹp vai hắn. Tạ Hồng Trần chưa từng vì tình cảm dịu dàng của nàng mà thay đổi, cho dù nàng tình chân ý thiết, dịu hiền đáng yêu cỡ nào.

Nhưng trong tích tắc này, hắn bị Khốn Bát Hoang khoá lại, mắt không thể thấy, nguy cơ sớm tối. Hắn đành phải nảy ý ổn định lại cảm xúc của Hoàng Nhưỡng. Thế là dù hắn chả hiểu Hoàng Nhưỡng, vẫn nói: “Đấy chẳng qua là mơ thôi, không phải chúng ta đều êm đẹp nơi đây sao? Nàng là thê tử của ta, nếu không thấy nàng, sao ta lại không đi tìm? Chắc chắn là ta…”

“Ngươi gạt ta!” Hoàng Nhưỡng đứng phắt dậy, quát, “Ngươi còn gạt ta!”

Nàng khóc nói: “Nếu ngươi thật sự đi tìm ta, ngươi đã thấy thứ ta để lại ở hồ Bạch Lộ rồi. Ngươi vốn chẳng hề đi tìm ta! Vốn chẳng hề đi tìm ta…”

Nói xong, hai tay nàng ôm đầu, trượt từ bên giường ngồi xuống đất.

Tạ Hồng Trần không nhìn thấy, hắn không biết Hoàng Nhưỡng có khóc hay không.

Hoàng Nhưỡng mà khóc, cũng sẽ không khàn cả giọng. Nàng sẽ khóc đến đẹp tuyệt diễm, vừa đủ.

Tạ Hồng Trần muốn nói gì đó, chí ít là dỗ dành nàng mở Khốn Bát Hoang trên người mình. Nhưng mấy lần hắn toan mở miệng đều chẳng tìm được lời lẽ thích hợp. Thế là hắn chợt nhớ lại — một trăm năm nay, hắn chưa từng an ủi nàng.

Hắn cố gắng không để mình thay đổi vì Hoàng Nhưỡng, cho nên bất kể mọi lúc, hắn đều coi thường tâm tình của nàng. Nếu nàng có cử chỉ không hợp ý hắn, hắn liền vắng vẻ nàng, thậm chí phẩy áo bỏ đi.

Đợi đến lần sau, khi hắn gặp lại nàng, nàng sẽ lại dịu dàng quan tâm, như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nàng luôn có thể khống chế tâm tình của mình rất tốt, cũng rất có khả năng phỏng đoán tâm ý của hắn. Cho nên trước đây, Tạ Hồng Trần chưa từng thấy Hoàng Nhưỡng điên lên, nổi giận.

Một lần duy nhất, chính là lúc này.

Tạ Hồng Trần vươn tay, mò mẫm đến chỗ Hoàng Nhưỡng ngồi dựa cạnh giường. Hai tay nàng úp mặt, nước mắt lặng lẽ chảy tràn.

Tạ Hồng Trần thinh lặng, không thốt nên nổi một câu vuốt ve an ủi.

Trái lại, là Hoàng Nhưỡng nắm chặt tay hắn, mở miệng trước. Nàng hít một hơi thật sâu, đè xuống mọi cảm xúc, nói: “Thật xin lỗi.”

Tạ Hồng Trần ngây ra, hỏi: “Gì chứ?”

Thậm chí ngay cả lúc này, cũng là nàng mở miệng xin lỗi.

Hoàng Nhưỡng rút khăn lụa, lau khô nước mắt, giọng cũng dần dần khôi phục lại bình tĩnh: “Bây giờ nghĩ lại, ta oán hận ngươi thật sự là không có lý. Thật ra ngươi vốn đâu cần tìm ta.” Nàng thở thật dài, lý trí trở lại: “Dù sao vợ chồng kiểu chúng ta, một tham danh lợi, một tính sắc đẹp. Được cái mình cầu thôi, tình cảm gì chứ? Ngươi cần gì phải vì một con đàn bà mình khinh bỉ trong lòng mà đắc tội ân sư chứ?”

Nàng vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn tóc mai Tạ Hồng Trần: “Thật ra về đạo lý ta hiểu cả. Chỉ là ta bị nhốt quá lâu, luôn nhớ đến ngươi, ngươi lại mãi chẳng tới. Ta thất vọng quá nhiều lần, khó tránh khỏi không nhìn ra.”

Nàng kéo chăn mỏng, đắp lên hắn, nhẹ nhàng nói: “Sao mà ngươi đến được chứ? Ngươi chỉ là sao trên màn trời xa xôi, lúc ta té xuống vách núi. Là lông vũ bay qua người, khi ta chết đuối dưới nước sâu. Sao ngươi đến được đây? Có lẽ là một trăm năm nay, ta có phần chăm chút, nên trong lòng thật sự quá ghi hận.”

Nàng thu lại tâm tình, chữ chữ mềm mại bình thản, Tạ Hồng Trần muốn lừa nàng, cũng không mở miệng được.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 11"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tro-choi-som-chieu.jpg
Trò Chơi Sớm Chiều
23 Tháng mười một, 2024
nu-phu-ac-doc-la-mot-be-rong.jpg
Nữ Phụ Ác Độc Là Một Bé Rồng
3 Tháng 12, 2024
kien-truc-thuong-tang.jpg
Kiến Trúc Thượng Tầng
25 Tháng mười một, 2024
hi-vong-xa-voi-duy-nhat.jpg
Hi Vọng Xa Vời Duy Nhất
24 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online