Không Tỉnh - Chương 10
Vảy ngược
Ngọc Hồ Tiên Tông.
Kỳ Lộ đài. Tạ Tửu Nhi đang giặt đồ. Váy áo Hoàng Nhưỡng đặc biệt nhiều, kiểu dáng lại phức tạp, cô cố hết sức giặt. Nhiều vậy, trong nửa khắc vốn dĩ giặt không xong.
Tạ Tửu Nhi muốn khóc, cô biết Hoàng Nhưỡng đang khi dễ mình.
Cô oán giận một bụng, nhưng có cách nào đây. Nhìn thì Tạ Hồng Trần cưng cô đó, nhưng nếu cô bất kính với tôn trưởng, cũng sẽ bị ông ấy răn dạy. Tạ Tửu Nhi có thể xa lánh Hoàng Nhưỡng song cũng không dám công khai không nghe lời nàng.
Tạ Tửu Nhi giặt đồ hai canh giờ, dĩ nhiên cũng một bụng nghi hoặc.
—— Hoàng Nhưỡng vẫn chưa về. Ban nãy thấy bà ấy ôm một hộp đựng thức ăn, lại không phải đi về hướng Điểm Thúy phong. Bà ấy đưa qua cho ai, cần lâu vậy sao?
Ngoại môn, trong tiệm bán hàng.
Đến chừng Tạ Nguyên Thư tỉnh lại, liếc sang liền thấy Hoàng Nhưỡng ngồi ở mép giường.
Hắn kinh người ngồi dậy, lúc này hẳn đã tỉnh rượu. Thế là dũng khí lúc trước cũng xìu đi không còn mấy. Hắn bối rối túm y phục phủ thêm, mãi lâu, mới cười xấu hổ: “Em dâu à, ta… Ta thật sự uống say quá, ta thật là đáng chết.”
Hắn lấy tay đấm đấm đầu mình, nước mắt Hoàng Nhưỡng nói đến là đến, một giọt lệ châu bị lông mi nghiền nát, lấp lánh ánh sao, trời thấy mà yêu. Nàng đứng dậy, chỉnh trang lại y phục, nói: “Ta cũng có lỗi, ta biết đại ca làm sao có thể… làm sao có thể chứ.”
Lời còn lại, nàng không nói tiếp. Nàng đi đến cạnh bàn, nhấc hộp đựng thức ăn định rời đi, chợt nói: “Phía Hồng Trần, ta sẽ khuyên chàng lần nữa. Dù gì cô bé kia cũng đã chết, không cần kéo đại ca vào.”
Hoàng Nhưỡng lạnh băng trong lòng nhưng giọng thì lại mang giọng mũi, chữ chữ như hoa lê vấn vít sau cơn mưa: “Song với tính chàng, e là mấy ngày này cũng chưa hẳn chịu gặp ta. Đại ca tự giải quyết cho tốt. Ta đã lưu lại chỗ đại ca khá lâu, dẫu sao nhiều người phức tạp, mong đại ca xử lý thích đáng, nếu không lỡ như truyền đến tai chàng, ta và đại ca… e đều không còn đường sống.”
Nói xong, nàng cúi đầu, chậm rãi bước ra cửa.
Tạ Nguyên Thư cùng ra, muốn gọi nàng lại, nhưng rồi không.
Hắn vốn dĩ cũng không phải là người có dũng khí, dù trong lòng kìm nén bực bội, nhưng thật sự muốn làm lại là một chuyện khác.
Hôm nay tự hắn đã dám nhúng chàm Hoàng Nhưỡng, sắc tâm qua đi giờ vô cùng hối hận. Tạ Hồng Trần này, dù xử sự ôn hòa công bằng chính trực, nhưng nếu cho là hắn có thể trêu chọc, thì quá sai rồi.
Nhỡ đâu hắn biết việc này…
Tạ Nguyên Thư thật không dám nghĩ tiếp.
Hoàng Nhưỡng thẳng về Kỳ Lộ đài, Tạ Tửu Nhi vẫn còn đang giặt quần áo cho nàng.
Thấy nàng về, vẻ mặt Tạ Tửu Nhi đầy kỳ lạ, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói với nàng: “Nghĩa mẫu à, sao hôm nay về muộn thế? Mẹ đi đâu vậy?”
Cô bé cẩn thận dè dặt tìm hiểu, Hoàng Nhưỡng cũng không để ý tới, chỉ ngáp một cái, nói: “Con nít đừng xía vô chuyện người lớn không liên quan. Ta mệt rồi, đi nghỉ một lát. Con giặt xong thì đi nhé.”
Nói thì nói vậy, lúc đi, nàng làm như vô ý đánh rơi một viên ngọc bội.
Tạ Tửu Nhi thấy nàng mỏi mệt, vốn đã sinh nghi trong lòng — Hoàng Nhưỡng ở bên ngoài những hơn hai canh giờ.
Bà ấy ôm theo hộp đựng thức ăn, nếu chia ít thứ cho đệ tử khác cũng đâu cần lâu vậy. Bà ấy đi đâu nhỉ? Trong lòng cô đang ngẫm nghĩ thì thấy Hoàng Nhưỡng đánh rơi một thứ. Tạ Tửu Nhi vốn đang ôm tâm tư khác, dĩ nhiên không gọi nàng lại.
Chờ đến khi Hoàng Nhưỡng về phòng, cô bước lên mấy bước, nhặt thứ kia, xem xét tỉ mỉ xong, lập tức rất sợ hãi.
—— ấy là một viên ngọc bội.
Ngọc Hồ Tiên Tông người người thích ngọc, dĩ nhiên cũng người người đeo ngọc. Song viên ngọc bội này, lại khắc một chữ Thư trên ấy.
Chính là vật Tạ Nguyên Thư con trai Tạ Linh Bích thường đeo.
Tim Tạ Tửu Nhi nhảy loạn xạ, vật riêng của Tạ Nguyên Thư sao lại xuất hiện chỗ Hoàng Nhưỡng nhỉ? Hơn nữa, cử chỉ hôm nay của Hoàng Nhưỡng cũng quái dị quá. Cũng không phải do mình nghĩ nhiều.
Nghĩa phụ không thích mẹ, cô biết. Nếu mình đem chuyện này bẩm báo cho nghĩa phụ, có thể giành lấy ít sủng ái từ ông không nhỉ?
Tạ Tửu Nhi thầm tính.
Cô giặt xong quần áo, quả nhiên giấu ngọc bội đi một mạch đến Điểm Thúy phong.
Đệ tử đích truyền nhất mạch của Tạ Hồng Trần đều ở đây, còn Tạ Hồng Trần thì đang ở trên đỉnh Duệ Vân điện. Tạ Tửu Nhi đi thẳng vào trong điện, đại điện treo màn tung bay, bày biện mộc mạc, có thể thấy người ở đấy thanh lãnh không chứa vật gì trong lòng.
“Nghĩa phụ!” Tạ Tửu Nhi quỳ gối trong điện, giọng chứa nghẹn ngào.
Từ phòng trong cách lớp màn, nghe giọng Tạ Hồng Trần: “Xảy ra chuyện gì?”
Tạ Tửu Nhi dập đầu xuống đất, nói: “Ban nãy Tửu Nhi vừa đi Kỳ Lộ đài, giúp mẹ nuôi giặt áo. Phát hiện, phát hiện…”
Giọng Tạ Hồng Trần liền kèm mấy phần không vui, trầm giọng: “Nói.”
Tạ Tửu Nhi vội nói: “Phát hiện mẹ nuôi ra ngoài, sau ba canh giờ mới về. Bà ấy, bà ấy không chỉ rối hết cả búi tóc, mà còn…” Cô thêm mắm thêm muối, muốn gây chú ý của Tạ Hồng Trần.
Quả nhiên, Tạ Hồng Trần hỏi: “Mà còn cái gì?”
Tạ Tửu Nhi bận bịu trình ngọc bội, nói: “Mà mẹ còn bất cẩn đánh rơi một thứ, con định nhặt trả, xem xong vật này, giờ lại không dám quyết định, đành phải tìm tới nghĩa phụ!”
Cô cúi đầu, hai tay dâng ngọc bội.
Chợt thấy trong tay nhẹ bẫng, ngọc bội đã về tay Tạ Hồng Trần.
Tạ Hồng Trần mãi lâu không nói, sau đó lên tiếng: “Đại ca xưa nay cục mịch, đến vật tùy thân rớt mà cũng lơ mơ không rõ. Nhất định là mẹ con nhặt được, chưa kịp trả lại. Con xuống đi.”
Tạ Tửu Nhi nhíu mày — không phải cha nuôi ghét mẹ sao, sao nghe ra, bắt thóp được bà thì dáng vẻ lại không phải rất vui. Nhưng cô bé không dám chống lại mệnh lệnh Tạ Hồng Trần, nên nói: “Vâng.”
Cô xoay người định lui ra, trong phòng, Tạ Hồng Trần lại nói: “Ngọc bội vi phụ sẽ trả cho Đại bá con, chuyện này đến đây coi như xong. Bé con nên chuyên tâm tu luyện, không nên bị chuyện khác xao nhãng tinh thần.”
Tạ Tửu Nhi hiểu hắn, là cảnh cáo mình không nên nói lung tung. Cô vội nói: “Tửu Nhi biết.”
Trong phòng, sau khi Tạ Tửu Nhi rời đi, Tạ Hồng Trần mới cẩn thận xem ngọc bội trong tay kỹ càng.
Đúng là đồ của Tạ Nguyên Thư không sai.
Nhưng hiện giờ Tạ Nguyên Thư ở ngoại môn , bình thường không được bước vào nội môn. Sao Hoàng Nhưỡng lại nhặt được ngọc bội bên người y? Nói hai người có lòng riêng, Tạ Hồng Trần không tin. Dù tâm tính Hoàng Nhưỡng không tốt song nàng ta không ngốc.
Bây giờ nàng ta đã là Tông chủ phu nhân, hơn nữa mình tuyệt đối không có ý nạp cơ thiếp. Nàng ta địa vị vững chắc, lẽ ra gối cao không lo, sao lại có chỗ vướng mắc với Tạ Nguyên Thư? Tạ Nguyên Thư là tên khốn nạn, tính tình không đứng đắn, háo sắc thành quen. Y có thể cho Hoàng Nhưỡng thứ gì?
Hoàng Nhưỡng là người đặt bàn tính trong lòng, được mất đều tính toán rõ ràng.
Song, nói Tạ Nguyên Thư thèm thuồng Hoàng Nhưỡng, cũng có khả năng.
Hoàng Nhưỡng xinh đẹp, người đời. Nhưng đến cùng nàng đẹp nhường nào, e chỉ có Tạ Hồng Trần biết. Tạ Nguyên Thư vốn háo sắc, bảo y lòng vô tạp niệm, thật là buồn cười.
Nghĩ đến đây, Tạ Hồng Trần lập tức nói: “Người đâu, truyền Tạ Nguyên Thư vào điện gặp ta.”
Ngoại môn Ngọc Hồ Tiên tông, trong tòa cửa hàng. Lúc này đã vào đêm.
Tạ Nguyên Thư đang lo sợ bất an. Nếu chuyện hại chết Trân Nhi mà đẩy đến trước mặt Tạ Linh Bích, chắc chắn Tạ Linh Bích sẽ đánh hắn gần chết. Nhưng, nếu chuyện nhúng chàm Hoàng Nhưỡng vỡ lỡ, đừng nói Tạ Hồng Trần không tha cho hắn, Tạ Linh Bích nhất định cũng sẽ lột da hắn.
Hắn làm chuyện trái với lương tâm, đến giờ vẫn cứ như gặp quỷ gõ cửa —— đại chưởng quỹ chạy chậm vào, nói: “Đại công tử, Tông chủ truyền ngài đến Duệ Vân điện Điểm Thúy phong!”
Tim Tạ Nguyên Thư lập tức muốn rớt ra!
Không phải bại lộ rồi chứ?
Đúng, chắc chắn là thế!
Nếu không sao Tạ Hồng Trần lại đêm hôm khuya khoắt truyền hắn qua chi?
Với tính tình Tạ Hồng Trần, nếu chuyện bị vạch trần, vậy thì hắn đi Duệ Vân điện chắc chắn hết sống. Chuyện khác Tạ Hồng Trần còn có thể nể mặt Tạ Linh Bích mà nhịn hắn nhường hắn, song chuyện này…
Tạ Nguyên Thư vốn nhát cáy, nhưng đã đến lúc này, có nhát cũng dâng lên mấy phần dũng khí.
Dù gì chuyện Trân Nhi cũng còn đang mắc trong tay hắn, chi bằng dứt khoát diệt trừ hắn…
Giờ phút này, lời hắn nói với Hoàng Nhưỡng lại rõ mồn một —— nếu ta thành Tông chủ, nàng chính là Tông chủ phu nhân!
Dư vị hương thơm mềm mại ban trưa vẫn còn vô tận, Ngay lúc này, đột nhiên Tạ Nguyên Thư quyết định! Hắn trấn tĩnh mặc quần áo, dùng pháp bảo cất giữ pháp khí bình thường hay mang bên mình, toàn bộ thuốc độc, đi thẳng vào nội môn Tiên Tông.
Lúc này đã vào đêm, hắn chậm rãi đi tại nội môn trên đường núi, mặc dù cũng ôm định quyết tâm, nhưng trong lòng hết sức rõ ràng —— chỉ bằng vào mình, làm sao có thể là Tạ Hồng Trần đối thủ đâu?
Nghĩ đến đây chỗ, hắn không có trực tiếp đi Điểm Thúy phong, đổi lại lặng lẽ đi Kỳ Lộ đài.
— Kỳ Lộ đài vắng vẻ, trên đường sẽ không gặp phải ai cả.
Bởi Tông chủ phu nhân ở đây, các đệ tử khác cũng không tới quấy rầy. Tạ Hồng Trần ít khi lui tới, từ khi đưa Tạ Tửu Nhi đến Điểm Thúy phong, Hoàng Nhưỡng gần như ở đây một mình. Tạ Nguyên Thư muốn làm đại sự đương nhiên cần đồng minh. Mà trong toàn bộ tiên tông, còn ai thích hợp hơn Hoàng Nhưỡng?
Kỳ Lộ đài quả nhiên yên tĩnh, chưa đến mùa tuyết, hoa mai cũng chưa nở. Chỉ có trong tiểu đình ba góc điểm một ánh đèn lẻ loi.
Còn Hoàng Nhưỡng thì đang ngồi trong tiểu đình.
Trên người nàng quần áo y phục mỏng manh, người quá mảnh mai, cảm giác như yếu không mặc nổi áo.
Tạ Nguyên Thư nhìn mỹ nhân dưới đèn, cảm thấy báu vật nhân gian thế này nên thuộc về mình. Hắn càng kiên định thêm dũng khí, lặng lẽ đi vào trong đình, gọi: “Nhưỡng?!”
Hoàng Nhưỡng như chấn kinh, quay lại nhìn thấy hắn, lộ ra vẻ giật mình lo lắng: “Đại ca? Sao anh lại đến đây?”
Tạ Nguyên Thư tiến lên mấy bước, muốn nắm chặt tay nàng. Hoàng Nhưỡng vội vàng rút tay về, thế là Tạ Nguyên Thư chỉ cầm được một đoạn ống tay áo. Ống tay áo vừa mềm vừa nhẹ, trơn nhẵn như da thịt mỹ nhân.
Tạ Nguyên Thư vì thế mà say lòng, kiên định nói: “Nhưỡng, giờ ta đi giết Tạ Hồng Trần! Từ nay về sau, sẽ không để nàng cô đơn chiếc bóng!”
Hoàng Nhưỡng chăm chú nhìn hắn, hồi lâu, như thấy vẻ mặt hắn kiên quyết, trong con ngươi sáng ngời của nàng như ngập trong một tầng nước mắt: “Đại ca…”
Tạ Nguyên Thư nói: “Gọi ta Thư lang!”
Hoàng Nhưỡng có phần sụt sùi, cuối cùng nói: “Nếu Thư lang đã quyết, Nhưỡng bằng lòng chết vì Thư lang.”
Tạ Nguyên Thư che miệng thơm của nàng, nói: “Ta sẽ không để nàng chết. Ta muốn nàng nở mày nở mặt làm Tông chủ phu nhân của ta. Giờ ta đi Duệ Vân phong! Song sức một mình ta dù sao cũng có hạn, Nhưỡng, đến cùng nàng theo gã đã trăm năm, biết hắn quá rõ. Nàng có cách giúp ta chứ?”
Hoàng Nhưỡng rũ mắt, lông mi thật dài che phủ, run rẩy như cánh bướm: “Chỉ cần là vì Thư lang, dù là chuyện gì A Nhưỡng cũng sẽ làm tất cả. Song thiếp chỉ là một thổ yêu nho nhỏ, chẳng có tu vi gì. Không thể trợ giúp Thư lang. Ở Kỳ Lộ đài cũng chẳng có pháp bảo độc dược gì…”
Từng câu nàng nói đến điềm đạm đáng yêu, trong câu chữ lại có ý nhắc nhở.
Đương nhiên Kỳ Lộ đài nào có độc dược gì — nàng là Tông chủ phu nhân dịu hiền đoan trang, nào cần ngữ ấy?
Nhưng, Tạ Nguyên Thư làm chủ toàn bộ cửa hàng của Ngọc Hồ Tiên Tông. Hắn muốn thứ độc gì cũng không quá phiền phức. Quả nhiên, tia sáng lóe lên trong đầu Tạ Nguyên Thư, hắn nắm chặt tay Hoàng Nhưỡng, nói: “Em gái ngoan, đã nhắc ta. Chỗ ta có nhiều thứ, nàng nấu cho y một bát canh, thêm vào đấy. Chỉ cần y uống vào, dù chỉ một hớp ta tự nhiên có cách tóm y!”
Hoàng Nhưỡng vừa hãi vừa sợ, nói: “Chuyện này… chuyện này..” Nàng do dự mấy hồi, rồi cắn môi nói: “Ta nghe Thư lang.”
Bởi biết tên này ngốc, nàng lại nhắc nhở: “Chỉ là… tu vi hắn ta dù sao cũng thâm hậu, thuốc độc tầm thường e là không tổn thương được hắn. Với lại, thuốc của Ngọc Hồ Tiên Tông hắn rõ như lòng bàn tay. Thư lang, chúng ta sẽ thành công sao?”
Mắt Tạ Nguyên Thư lộ ý độc ác: “Ta coi quản cửa hàng nhiều năm vậy, lẽ nào đến cả giấu chút của riêng cũng không có à? Em Nhưỡng yên tâm, thuốc này chỉ cần y uống vào thì ta chắc chắn có thể lấy mạng y!”
Điểm Thúy phong, Duệ Vân điện. Đèn treo cao, tĩnh mịch im ắng.
Tạ Hồng Trần ngồi cạnh kỷ án lật xem một bản điển tịch, bên cạnh lại đặt viên ngọc bội bên người của Tạ Nguyên Thư. Khóe mắt hắn liếc qua muốn chướng mắt. Là một thằng đàn ông, có khoan hậu cỡ nào cũng sẽ có vảy ngược.
Hôm nay, hắn muốn để Tạ Nguyên Thư biết, kết quả của việc đụng vào ranh giới cuối cùng của mình, để hắn ta từ nay về sau, không dám tiếp tục lỗ mãng.
Bé Bồng: Xem bình luận, có người hiểu lầm mộng cảnh và hiện thực. Trong truyện tất cả đều cùng đi vào giấc mơ của nữ chính ở thời điểm đó. Cho nên Đệ Nhất Thu cũng là ở mười năm trước từ Ngọc Hồ Tiên Tông đi xuống mà gặp phải Hoàng Nhưỡng tặng rượu. Sau khi ổng cự tuyệt, quay về Ti Thiên giám, ngẫm lại thì hối hận. Bèn sai người đi mua rượu.
Cũng không phải là nữ chính ở trong mơ, nam chính trong hiện thực. Thế sẽ rối mất.
Cảnh trong mơ chắc chắn có ảnh hưởng đến hiện thực, chúng ta từ từ mà nói ha.