Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Next

Không Tỉnh - Chương 1

  1. Home
  2. Không Tỉnh
  3. Chương 1 - Thù cũ
  • 10
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 1: Thù cũ

Hoàng Nhưỡng đã thành một củ khoai lang bỏng tay.

Mấy vị đại năng của tiên môn thả số tiền lớn dò la tung tích của nàng, không tiếc lẻn vào Ngọc Hồ Tiên Tông, trải qua hiểm khó muôn vàn trộm nàng ra.

Cứ tưởng nàng nhất định đã biết âm mưu của lão già Tạ Linh Bích kia. Nào ngờ, nàng lại thành thế này.

Trên đầu nàng cắm hai cây kim châm, đây là khí hình nặng nhất của Ngọc Hồ Tiên Tông— Bàn hồn Định cốt châm.

Người chịu hình này, bất kể tu vi thâm hậu thế nào cũng chỉ có thể trở thành một xác sống*. Từ đây không nói không động, như vật chết.

(*)

hoạt tử nhân: thân xác còn nhưng không làm được gì.

Ba vị tiền bối tiên môn thấy thế, bỗng thấy thiệt khó giải quyết.

Bởi thân phận của Hoàng Nhưỡng — nàng là vợ của Tông chủ Ngọc Hồ Tiên Tông Tạ Hồng Trần.

Lẻn vào Ngọc Hồ Tiên Tông, trộm phu nhân Tông chủ người ta, ụp cái nồi này lên, thật không ai gánh nổi người này.

Dù gì cũng đều là nhân vật có máu mặt trong tiên môn, nếu tiếng xấu “gặp sắc nảy ý” gì đó truyền ra cũng chả phải trò đùa. Hơn nữa, trong nhà cả ba đều có vợ hung như cọp. Mang một cô gái xinh đẹp như vậy về nhà, mình còn đường sống yên ư?!

Ba vị đại năng bắt đầu đùn đẩy nhau. Ai sẽ giấu Hoàng Nhưỡng, trở thành vấn đề nan giải mới.

Thảo luận xong, cả đám quyết định sắp xếp ở chỗ Trương chưởng môn Trương Sơ Tửu. Lý do là ở đấy có nhiều thầy thuốc, có thể chữa trị cho gần.

Trương chưởng môn nào dám? Cũng may ông thấy nguy không loạn, tự dưng nhớ đến một chuyện cũ, nói: “Nhắc đến, lúc vị Tạ phu nhân vân anh* còn chưa lấy chồng, Giám Chính Ti Thiên giám ái mộ nàng ấy không thôi. Còn từng mang trọng lễ đến cửa xin cưới!”

(*) tên 1 vị tiên nữ cổ đại TQ, còn ám chỉ con gái chưa gả.

Hả?

Ba vị đại năng lập tức dời mắt tới chỗ khuất gió ngay núi đá, Giám Chính đại nhân Ti Thiên giám triều đình đang đứng đó — Đệ Nhất Thu.

Để che giấu thân phận, y mặc y phục màu đen, mang mặt nạ, khoanh ngực đứng dựa núi.

“Tạ phu nhân xuất giá đã hơn trăm năm, Giám Chính vẫn chưa lấy vợ. Quả là tình sâu vô vàn!” Vũ Tử Sửu, một vị Đại năng khác muốn chóng thoát thân, khỏi nói mang vị Tạ phu nhân này về đi.

Ngay cả đến gần ông cũng không dám, sợ vương phải mùi của nàng, bị vợ nhà ngửi ra manh mối.

Hà môn chủ Hà Tích Kim do từng bị thương ở lưỡi, nhiều lúc nói bị lắp, thế là lập tức hô to: “Đúng!”

Trương Sơ Tửu gần như nhảy cẫng lên vỗ nhịp: “Quyết định vậy đi. Tạm thời giao Tạ phu nhân cho Giám Chính chăm sóc. Giám Chính đại nhân không cần phải lo lắng, bọn ta nhất định sẽ hỏi thăm tìm thầy thuốc khắp thiên hạ, giúp Tạ phu nhân sớm ngày bình phục.”

Hai người kia gật đầu lia lịa, Vũ Tử Sửu nói: “Nhị ca nói đúng! Lão già Tạ Linh Bích này, cách cái chết không xa đâu!”

Hà Tích Kim nói theo: “Đúng… thế!”

Ba người vừa nói, vừa bước đi xa dần. Cứ như Đệ Nhất Thu đã đồng ý luôn miệng.

Chờ mãi đến khi ba người rời đi, cuối cùng Đệ Nhất Thu cũng cử động.

Y chậm rãi đi đến trước mặt Hoàng Nhưỡng, tháo mặt nạ xuống, yên lặng quan sát nàng. Hoàng Nhưỡng cũng đang nhìn y, ở dưới khối núi nhô ra cao vút này, mọi cảm xúc trong lòng Hoàng Nhưỡng đều hóa thành một câu thô tục.

— Đệ Nhất Thu này, một trăm năm trước từng ái mộ nàng.

Lúc ấy vì duy trì danh tiếng dịu dàng biết lễ, Hoàng Nhưỡng luôn nhã nhặn chu đáo đối đãi y. Thế là Đệ Nhất Thu bèn chọn tới cửa cầu hôn. Song, Hoàng Nhưỡng đã leo lên cành cây cao Tạ Hồng Trần, một lòng muốn gả vào tiên môn, nào để y hủy danh dự mình chứ?

Thế là Hoàng Nhưỡng… tàn nhẫn cự tuyệt y!

Khụ, khi ấy tuổi còn rất trẻ mà. Nào biết sau trăm năm, mình tuổi đã cao, lại còn phải rơi vào tay y?

Hoàng Nhưỡng ân hận ghê.

Đệ Nhất Thu ôm ngang Hoàng Nhưỡng lên, Hoàng Nhưỡng chuyển tầm mắt, thấy vai y có vết máu.

Ơ, y bị thương.

Cũng chả trách. Ngọc Hồ Tiên Tông được xưng là Tiên môn đệ nhất tông, Lão tổ Tạ Linh Bích và Tông chủ Tạ Hồng Trần đều là nhân vật rất khó nhằn. Bốn người này vào hang cọp cướp người, gian nan hiểm ác có thể tưởng tượng.

À, Tạ Hồng Trần… nhớ đến cái tên này, đến suy nghĩ của Hoàng Nhưỡng cũng rơi vào thinh lặng.

Khí lạnh trên núi thốc vào người, Đệ Nhất Thu ôm Hoàng Nhưỡng xuống núi.

Hoàng Nhưỡng chỉ nhìn thấy được vải áo trước ngực y, bên tai là nhịp tim y đập. Có lẽ do bị thương, tim y đập cũng nhanh, từng nhịp từng nhịp, mạnh như nổi trống.

Y thuận đường xuôi xuống núi, chỉ một lát đã đến đường lớn bằng phẳng.

Tay phải Đệ Nhất Thu bấm niệm pháp quyết, cũng không thấy động tác thế nào, một chiếc xe ngựa lập tức xuất hiện trên mặt đất. Trên xe còn có một phu xe đang ngồi.

Hoàng Nhưỡng cảm thấy, hình như Đệ Nhất Thu chuẩn bị xong chuyện nhận nuôi mình từ lâu rồi.

Nếu không với tu vi y, đại để chẳng cần dùng xe ngựa. Nhưng tiếc là, nàng chẳng thể hỏi.

Đệ Nhất Thu ôm nàng vào xe ngựa, thả người ngồi xuống nệm gấm, hạ màn xe, xe ngựa bắt đầu đi.

Trong xe u ám lại yên tĩnh, Hoàng Nhưỡng thấy hơi lúng túng. Nàng với người này, dẫu sao thì cũng chả có gì để nói.

May thay, bề ngoài nàng giờ như tượng gỗ, cũng chả cần nói gì.

Đệ Nhất Thu vén màn bên cửa sổ, châm một chén rượu.

Y uống rượu trong chén, cả đường đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng chẳng lia mắt sang Hoàng Nhưỡng.

Hoàng Nhưỡng ngồi đối diện y, tầm mắt chỉ có thể nhìn y. Trăm năm vội vã trôi qua, thậm chí nàng đã quên đi khuôn mặt Đệ Nhất Thu năm đó. Bây giờ gặp lại cũng thấy lạ lẫm.

— Người đàn ông này, không phải là muốn trả thù mình chứ? Nàng bất an trong lòng.

Đường xá xa xôi dài đăng đẵng, xe ngựa cả đường không ngừng vó.

Trong xe ngựa Hoàng Nhưỡng cảm thấy sắc trời dần tối, biết đã vào đêm. Song phu xe không nói một lời, hai con ngựa cũng yên tĩnh đi đường. Bên tai nàng chỉ nghe vó ngựa lộc cộc, tiếng trục bánh xe chuyển động, nghe ra, chẳng ai có ý nghỉ ngơi.

Bầu rượu của Đệ Nhất Thu hình như uống mãi chẳng hết. Trên xe đầy mùi rượu.

Hoàng Nhưỡng biết đấy là món pháp bảo, pháp thuật rượu vô tận như này ở tiên môn cũng không hiếm lạ.

Song nàng cũng nhớ mang máng, Đệ Nhất Thu trăm năm trước, không uống rượu.

Mười năm chịu tù hình, trí nhớ nàng sớm đã mòn đến chẳng còn lại mấy. Về người này lại càng mơ hồ đến mức chỉ còn một hình bóng.

Tỷ dụ như nàng nhớ rõ xưa kia từng tàn nhẫn từ chối lời cầu hôn của Đệ Nhất Thu. Song đến ngọn nguồn ‘tàn nhẫn’ thế nào, thì đã quên.

Nàng thật ra không muốn Đệ Nhất Thu cứ uống thế, dù sao thì thứ như rượu, có tính dễ loạn lòng người.

Song nghĩ thì nghĩ thế, nàng lại nghĩ thoáng ra— bây giờ trong xe ngựa này, cô nam quả nữ. Nếu y muốn mất lý trí, liên can gì đến rượu chứ?

Thôi… Thôi bỏ đi.

Đợi đến khi trong xe đen kịt một màu, Đệ Nhất Thu thắp lên ngọn nến.

Gió lạnh thổi vào, ánh nến vẫn chẳng nhúc nhích. Xem ra Ti Thiên giám gì gì này, pháp bảo rất nhiều.

Hoàng Nhưỡng thấy hơi lạnh, nàng chịu hình Bàn hồn Định cốt châm, tuy không nói không động, song hễ lạnh sẽ đau.

Đúng lúc này, Đệ Nhất Thu đột nhiên ngồi thẳng lên, cầm tay nàng. Hoàng Nhưỡng lập tức thầm phát lạnh — đến rồi, quả là vẫn cứ đến rồi. Nhưng giờ bộ dạng mình đã thế này, chả lẽ còn phải thủ thân như ngọc vì Tạ Hồng Trần sao?

Không quan trọng.

Nàng thuyết phục mình tỉnh táo, còn Đệ Nhất Thu nắm chặt tay nàng, quay người lấy trong rương vuông một chiếc áo choàng, trùm kín nàng.

Ấy… Khụ.

Hoàng Nhưỡng bị quấn trong lớp áo choàng nặng nề, cái lạnh rốt cuộc từ từ mất đi.

Đệ Nhất Thu nhẹ bấm pháp quyết, xe ngựa tăng tốc rõ. Gió bên tai gào thét như cỡi mây gọi mưa. Đệ Nhất Thu buông màn. Cho đến quá nửa đêm, cuối cùng đã đến nơi.

Hai con ngựa đồng thời thở phì phì. Đây là lần đầu Hoàng Nhưỡng nghe được âm thanh chúng phát ra ngoài tiếng vó ngựa.

Đệ Nhất Thu xuống xe trước, ngay sau đó ôm Hoàng Nhưỡng từ trong xe ra.

Lúc tầm mắt lên xuống, Hoàng Nhưỡng nhìn thấy bảng hiệu của tòa phủ đệ — Huyền Vũ Ti.

Dẫu gì nàng cũng đã làm Tông chủ phu nhân một trăm năm, cũng có ấn tượng đối với Huyền Vũ Ti này. Một trăm năm trước, thế lực tiên môn khổng lồ, tín đồ dần rộng lớn.

Vô số dân chúng không phục tùng quản thúc của triều đình, đổi lại nộp thuế cho tiên môn.

Đương kim Hoàng đế Sư Vấn Ngư dưới cơn thịnh nộ muốn chiêu hàng tiên môn.

Nhưng tiên môn thì lớn mạnh mà triều đình thì suy nhược. Tiên môn căn bản chẳng xem triều đình ra gì.

Sư Vấn Ngư rơi vào đường cùng, đành lập Ti Thiên giám để đối kháng với tiên môn.

Với thực lực của triều đình, lúc đầu Ti Thiên giám âu là một trò cười. Người chân chính muốn tu tiên vấn đạo sao chịu bán mình cho nhà đế vương, làm ưng khuyển cho triều đình?

Song tu luyện của Đệ Nhất Thu vẫn cứ tiến bộ thần tốc, y chia Ti Thiên giám làm bốn Ti: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Thanh Long Ti phụ trách công văn, khoản kết nối qua lại, ngày thường giao thiệp với nhiều quan viên.

Bạch Hổ Ti xây dựng lao ngục, phần lớn đệ tử trong Ti đi lại bên ngoài, hàng yêu trừ ma, thay trời hành đạo, cũng giải quyết ít việc vặt vãnh nghi nan cho trăm họ.

Chu Tước Ti luyện đan đúc khí, cũng phụ trách cho thuê đất trồng linh thảo, gầy dưỡng giống vân vân. Huyền Vũ Ti là chỗ đệ tử Ti Thiên giám nhập học, cả ngày đều là tiếng đọc sách trong trẻo.

Cứ thế trăm năm trôi qua, Ti Thiên giám trong tiên môn cũng có một chỗ cắm dùi. Dẫu thanh danh chẳng bì kịp tiên môn chính thống như Ngọc Hồ Tiên Tông song cũng có không ít dân chúng ủng hộ.

Năm ngón tay Đệ Nhất Thu vừa khép, phu xe trước cửa xe ngựa lập tức bị cháy như tờ giấy, trong khoảnh khắc hóa thành khói nhẹ.

Y ôm Hoàng Nhưỡng vào, hai thị vệ ngoài cổng nhận ra y, lập tức hành lễ. Thấy trong ngực y đen ngòm như ôm thứ gì, không khỏi nhìn thêm mấy lần.

Đến khi nhìn thấy một lọn tóc dài rủ xuống từ trong chiếc áo choàng đen, cặp mắt hai tên trong phút chốc trợn thành gà ác.

Đệ Nhất Thu không màng tới, y ôm Hoàng Nhưỡng vào phủ.

Trong tầm mắt Hoàng Nhưỡng, chỉ nhìn thấy được bầu trời tối mịt. Thỉnh thoảng có bóng nhánh hoa nghiêng nghiêng quét qua tầm mắt nàng, cũng vì ánh sáng mơ hồ nên thực sự chẳng thấy rõ lắm.

Nghe tiếng cót két bên tai, Đệ Nhất Thu đẩy cửa phòng, ôm nàng vào.

Trong phòng không đốt đèn, tối thui. Y lại không chút trở ngại đặt Hoàng Nhưỡng lên giường.

Ngay tích tắc y buông tay, Hoàng Nhưỡng mất chỗ dựa, nàng cảm thấy cả người mình như chìm vào trong bóng tối.

Chung quanh đều là ảnh quỷ dữ tợn phun trào.

Đầu bắt đầu đau đớn kịch liệt, nàng thấy mình thở cũng khó khăn. Song nàng không cử động được, thậm chí đến ư a cũng không thể.

Cũng may lúc này, có ánh nến từ từ sáng lên, liếm bóng tối thành một cái hố to.

Hoàng Nhưỡng thở dài một hơi, ảnh quỷ giãy giụa bên cạnh dần lui, đau đớn mãnh liệt trong đầu cũng từ từ lắng lại.

Sau mười năm không thấy ánh mặt trời, nàng bắt đầu sợ tối.

Đệ Nhất Thu không để ý đến nàng, tự đi vào gian trong. Chỉ sau chốc lát quay ra, y đã thay y phục đen, chỉ mặc lớp áo trong màu trắng. Y đi đến trước giường, nhìn Hoàng Nhưỡng, mày nhíu thành một khối.

Lúc này Hoàng Nhưỡng nhìn kỹ y, mới phát hiện thật ra y rất đẹp. Mày kiếm nhập tấn, sống mũi cao thẳng, chỉ có ánh mắt quá mức ác liệt, đôi môi cũng quá mỏng.

Người thế này, nhìn qua không dễ tiếp cận, dễ khiến người cảm thấy sợ hãi.

Hoàng Nhưỡng ngửa mặt nằm trên giường, đành mặc y dò xét.

Đệ Nhất Thu nhìn hồi lâu, đột nhiên ôm nàng bước vào gian trong. Hoàng Nhưỡng mới phát hiện trong đấy đặt thùng tắm. Ra là chỗ tắm rửa.

— chỗ tắm rửa!

Vậy y đưa mình tới đây, là muốn làm gì? Hoàng Nhưỡng thất kinh.

Đệ Nhất Thu rất nhanh đáp lại nghi vấn của nàng. Y thả Hoàng Nhưỡng vào thùng tắm, hơi do dự, rồi vẫn đưa tay mở vạt áo nàng.

Hay lắm.

Đến cả mắt Hoàng Nhưỡng cũng không hề chớp.

Thật ra có gì mà đáng sợ, vì chuyện chân chính đáng sợ là thứ đang phát sinh trên người nàng rồi. So với tình cảnh mình thành xác chết, bị một gã đàn ông gần gũi khinh bạc, tính là gì?

Đệ Nhất Thu là một tên đàn ông, đối mặt với một phụ nữ một trăm năm trước công khai từ chối mình, làm chuyện gì cũng chẳng kỳ cục.

Hơn nữa Hoàng Nhưỡng nào còn lựa chọn khác.

Thế là Đệ Nhất Thu cởi y phục nàng, da thịt nàng từng tấc lộ ra. Tầm mắt nàng hạn chế, không nhìn thấy biểu lộ của Đệ Nhất Thu, đành im lặng chịu đựng. Thế là, Đệ Nhất Thu bắt đầu tắm rửa giúp nàng.

Thùng tắm này hẳn cũng là pháp bảo, Đệ Nhất Thu chỉ bấm pháp quyết, nước nóng lập tức từ dưới phun lên, bao phủ hai vai nàng. Nhiệt độ vừa phải.

Ôi, nếu rải cánh hoa, pha chút hương lộ, vậy thì tốt biết mấy.

Xưa kia nàng thường xuyên pha một ao nước thơm, sau đó người khoác lụa mỏng, mũi chân dò nước, dẫn dụ Tạ Hồng Trần.

Tạ Hồng Trần, ha ha, Tạ Hồng Trần.

Hoàng Nhưỡng không muốn nghĩ tới cái tên này nữa, song nó vẫn thỉnh thoảng liều lĩnh lòi ra.

Trong mười năm nay, thâm tâm nàng vô số lần la lên cái tên này. Bao nhiêu lần cầu cứu, bấy nhiêu lần thất vọng.

Trong thùng tắm của Đệ Nhất Thu không có cánh hoa, cũng không có hương lộ.

Song nước rất ấm. Vì tí xíu ấm áp này, Hoàng Nhưỡng cảm thấy mình có thể trả giá tất cả.

Tay Đệ Nhất Thu chà qua vai thơm của nàng, lòng bàn tay đầy thô ráp, cắt phải da thịt làm đau.

Hoàng Nhưỡng cụp mắt xuống nước.

Sau một lúc lâu, nàng thấy nước… đen dần.

Đúng vậy, một thùng nước tắm vốn trong trẻo, đã thành đen đục vết bẩn.

Không, không phải nước bẩn!

Trong đầu Hoàng Nhưỡng ầm một tiếng, cảm xúc cả người hết sức lộn xộn — nàng ở mật thất sâu trong lòng núi của Ngọc Hồ Tiên Tông, chịu tù hình tròn mười năm. Mười năm nàng không tắm.

Ta, việc này…

Thùng nước đầu tiên, nhanh chóng bị trút sạch.

Thùng nước thứ hai cũng bắt đầu đen kịt. Đệ Nhất Thu lại chà trên người nàng từng lớp tiếp từng lớp đất…

Hoàng Nhưỡng không muốn nhìn, thật đấy.

Nàng từ một Thổ yêu nho nhỏ xuất thân hàn vi, một đường leo đến vị trí Tông chủ phu nhân Đệ nhất Tông của tiên môn, rạng rỡ trăm năm.

Trăm năm sau, nàng rơi vào trong tay người ái mộ từng bị mình tàn nhẫn từ chối, kỳ cọ tắm rửa đen thùi năm thùng nước.

Trong suốt mười năm, Hoàng Nhưỡng tâm tâm niệm niệm đều là thù hận. Chỉ mỗi giây phút này, nàng xấu hổ tức muốn chết.

Cảnh tắm giùm tui cảm thương muốn chết nên  quyết định mở hố. Chị em đọc vui nhé.

Next

Bình luận cho chương "Chương 1"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

nay-anh-hom-nay-anh-gap-hoa-do.jpg
Này Anh Hôm Nay Anh Gặp Hoạ Đó
3 Tháng 12, 2024
co-mot-la-thu-gui-tu-hong-kong.jpg
Có Một Lá Thư Gửi Từ Hồng Kông
24 Tháng mười một, 2024
Gon-gio-dem
Gợn Gió Đêm
23 Tháng 8, 2024
ba-nam-roi-lai-ba-nam.jpg
Ba Năm Rồi Lại Ba Năm
25 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online