Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Khánh Dư Niên - Chương 1926

  1. Home
  2. Khánh Dư Niên
  3. Chương 1926
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 1926: Kinh Hoa Giang Nam đều có máu 5

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Phạm Nhàn có lòng tin đánh bại Hoàng đế lão tử của mình, vì vậy khi can đảm đứng lên đặt cược bằng cả tính mạng, y nhất định phải dự phòng một lối thoát cho những người thân yêu. Sau cơn mưa thu ấy, y không còn quan tâm đến sinh tử của bản thân, nhưng vẫn quan tâm đến sinh mạng người khác.

Vì con đường lui này, sau ngày 28 tháng chạp, Phạm phủ im ắng rất lâu, không khí u ám rất lâu, ngay cả hai tiểu tổ tông cũng dường như cảm nhận được tâm trạng bất thường của phụ thân, không dám ồn ào nữa.

Qua một ngày tết vô cùng vô vị, ăn tạm vài cái sủi cảo, Phạm Nhàn nhốt mình trong thư phòng, nhốt đến bảy ngày liền, cho đến mùng bảy y mới bước ra khỏi thư phòng.

Toàn bộ mọi người trong phủ đều chờ bên ngoài thư phòng. Lâm Uyển Nhi đứng bên cạnh lo lắng nhìn y, Tư Tư bưng chén canh sâm đến đưa vào tay y.

Phạm Nhàn cầm lấy chén canh sâm uống một hơi cạn sạch rồicười nói: “Trong bốn đại nha hoàn theo ta từ Đạm Châu, vẫn là canh của nàng nấu ngon nhất.”

Tư Tư giật bắn cả người, đột nhiên cảm thấy có điềm gở, nhưng vẫn cắn chặt môi, không nói gì. Cô tin tưởng thiếu gia mà lớn lên bên mình lên không phải kẻ tầm thường, dù gặp hoàn cảnh khó khăn thế nào cũng có thể dễ dàng vượt qua, như hai mươi năm qua vậy.

Hôm nay mùng bảy, Thái Học mở cửa. Sau khi rửa mặt, Lâm Uyển Nhi sửa soạn y phục cho y, đưa y ra tận cổng chính phủ đệ, suốt dọc đường tay cô run rẩy.

Ánh nắng ban mai xuyên thủng tầng mây lạnh lẽo bao phủ kinh đô đã lâu, chiếu rọi xuống mặt đất giá lạnh. Lâm Uyển Nhi ngơ ngẩn nhìn gò má tuấn tú của Phạm Nhàn, không biết về sau còn có thể thấy lại hay không, bỗng nhận ra trên thái dương y mọc một sợi tóc bạc, lấp lánh dưới ánh bình minh, tim cô nhói đau.

Cô cố giữ bình tĩnh hỏi: “Nghĩ suốt bảy ngày, có nghĩ ra được điều gì không?”

Phạm Nhàn thở dài, trở lại vẻ uể oải và bất lực như lúc mới đặt chân đến kinh đô, cười đáp: “Hy vọng bảy ngày có thể nghĩ ra cách thành Đại tông sư, nàng bảo ta có quá ảo tưởng không?”

Lâm Uyển Nhi che miệng cười nói: “Thật sự rất ảo tưởng.”

“Năm trước nhờ Đới công công dâng thư vào cung đã có hồi âm, bệ hạ cho ta vào cung chiều nay.” Phạm Nhàn đau xót nhìn thê tử một cái, nói: “Xưa nay bệ hạ vẫn thương nàng, tuổi tác lại đã cao, chắc sẽ không làm khó dễ nàng đâu. Nếu ở kinh đô không thoải mái, quay về Đạm Châu đi, bệ hạ cũng phải nể mặt nãi nãi.”

Lâm Uyển Nhi vẫn che miệng cười hỏi: “Thiếp lười không muốn đi, ở nhà chờ chàng thôi. Nhưng mà chàng có thực sự nghĩ ra cách gì không?”

Phạm Nhàn nhún vai, nói với giọng du côn vô lại: “Có cách nào đâu? Toàn thân bệ hạ không hề có sơ hở… À, nhớ ra rồi, có người họ Hùng từng nói, nếu toàn thân không có sơ hở, vậy chính con người đó là chính là sơ hở.”

“Lại nói đùa nữa rồi.” Lâm Uyển Nhi che miệng cười, cười đến sắp ho ra nước mắt.

“Vốn đang nói đùa mà.” Phạm Nhàn cúi xuống hôn nhẹ lên trán Uyển Nhi rồi không quay đầu lại leo lên xe ngựa.

Nhìn bóng chiếc xe ngựa chạy về hướng đường Đông Xuyên của Thái Học, nụ cười trên mặt Lâm Uyển Nhi lập tức biến thành vẻ buồn bã. Cô hạ xuống tay áo che miệng, trên tay áo trắng có hai vết máu. Bảy ngày qua cô sống rất cực khổ, bệnh cũ tái phát, đau đớn vô cùng.

o O o

“Khổng viết xả nhân, Mạnh viết lấy nghĩa, chỉ cốt nghĩa tận, nên mới thành người. Đọc sách thánh hiền, học hỏi… mong sao khỏi hổ thẹn. Từ xưa chí sĩ, muốn truyền đại nghĩa khắp thiên hạ, không vì thắng bại lợi hại mà lay chuyển lòng người…”

Giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo vang lên trước cái hồ nhỏ kia, hơn trăm đệ tử Thái Học im lặng nghe Tiểu Phạm đại nhân giảng dạy. Nhiều người cảm nhận được tâm trạng kỳ lạ của Tiểu Phạm đại nhân hôm nay, vì hôm nay dường như y rất thích đùa cợt, nhưng những lời đùa ấy không hề buồn cười. Nhiều người nhận ra Tiểu Phạm đại nhân đang có tâm sự.

Hồ Đại học sĩ đứng dưới tàng cây lớn, lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, lòng thầm an ủi vì cho rằng mình biết tâm sự của Phạm Nhàn nằm ở đâu. Hôm nay là mùng bảy, Thái Học khai giảng ngày đầu tiên và buổi chiều bệ hạ sẽ triệu Phạm Nhàn vào cung. Giới quan lại trong triều đình Khánh Quốc đều biết lần này vào cung là Phạm Nhàn chủ động yêu cầu, nên Hồ Đại học sĩ tất nhiên cho rằng, dưới những đòn tấn công liên tiếp của bệ hạ, trước thành tựu vĩ đại của Khánh Quốc, Phạm Nhàn đã nhận thua.

Nghĩ đến sau này quân thần Khánh Quốc đồng tâm hiệp lực, phụ tử đồng lòng, thống nhất thiên hạ, một mảnh hòa hợp, Hồ Đại học sĩ cảm thấy vô cùng an ủi, thậm chí còn không chú ý nghe nội dung bài giảng của Phạm Nhàn hôm nay.

๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 1926"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

vai-ac-cac-dai-lao-nghe-long-ta-thanh-sau-ooc-roi-convert.jpg
Vai Ác Các Đại Lão Nghe Lòng Ta Thanh Sau, OOC Rồi Convert
13 Tháng mười một, 2024
van-nhan-me-moi-lan-deu-lay-tra-nu-kich-ban-convert.jpg
Vạn Nhân Mê Mỗi Lần Đều Lấy Tra Nữ Kịch Bản Convert
7 Tháng mười một, 2024
xuyen-nhanh-quyen-ru.jpg
Xuyên Nhanh: Quyến Rũ
11 Tháng mười một, 2024
phu-quan-la-do-doan-tu.jpg
Phu Quân Là Đồ Đoạn Tụ
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online