Hãy Để Cô Ấy Đến Bên Tôi - Chương 56
Chương 56: Tìm người.
Gần như cùng lúc đó, Quý Minh Viễn cũng đã nhìn thấy Hứa Giai Ninh. Nhưng ánh mắt anh lại rơi vào chai sữa chua trong tay cô đầu tiên, hóa ra cô vẫn uống nó.
Hứa Giai Ninh cũng nhận ra ánh mắt của anh, tay cầm chai sữa chua vô thức giấu ra sau lưng.
“Thầy Quý, sao thầy lại ở đây ạ?”
“Em nói xem?” Quý Minh Viễn đang mặc áo sơ mi và quần tây, cực kỳ có phong thái của một học giả: “Sáng nay liên lạc với tiểu Tần, biết được chuyện các em muốn đến nhà cặp vợ chồng kia. Không phải trước đó tôi đã nói là sẽ đi cùng em rồi sao?”
Hứa Giai Ninh bỗng có cảm giác xấu hổ quẫn bách khi nói dối bị bắt quả tang.
“Em… Sợ làm phiền thầy…”
“Phiền hay không tôi nói mới tính.” Quý Minh Viễn cắt ngang cái cớ lịch sự của cô: “Tại sao tôi ở lại đây, em không biết à?”
Hứa Giai Ninh hồi lâu không nói nên lời.
Không thể giả vờ ngốc nghếch được nữa, má cô cũng không chịu sự kiểm soát mà bắt đầu nóng lên. Thì ra, anh thực sự ở lại vì cô.
“Em xin lỗi.”
Hứa Giai Ninh áy náy, nói lời xin lỗi.
Quý Minh Viễn không nói gì.
Thành thật mà nói, lúc biết được tin từ tiểu Tần, anh hơi tức giận, tức giận trước cô sinh viên tự ý chủ trương và lật mặt không nhận người này. Nhưng nghĩ lại chuyện phát sinh hôm qua, anh cảm thấy có lẽ là có nguyên nhân. Cho nên anh đã tạm thời kìm nén sự nóng nảy của mình lại, đến đây đợi cô. Suy cho cùng thì anh cũng lớn hơn cô. Cô có thể tùy ý, nhưng anh thì không.
“Đi thôi.” Kìm nén mọi cảm xúc lại, Quý Minh Viễn nói. Hứa Giai Ninh vâng một tiếng, sau đó lại nhận ra có gì đó không đúng: “Tiểu Tần còn chưa tới ạ…”
“Vừa rồi cậu ấy gọi điện nói đang bị tắc đường, tôi bảo cậu ấy đến thẳng nhà hai vợ chồng kia đợi dưới lầu. Tôi gọi xe rồi, chúng ta bắt xe qua.”
Hứa Giai Ninh: “…” Được rồi.
*
Hai người đi đến bên đường, không lâu sau có một chiếc xe chạy tới, là xe Quý Minh Viễn đã gọi.
Hai người cùng đi ra. Cô cứ tưởng Quý Minh Viễn sẽ ngồi ghế phó lái, nhưng anh lại mở cửa ghế sau ra trước, đứng đó ra hiệu cho cô lên xe. Hứa Giai Ninh thoáng chần chừ, cúi người lên xe. Quý Minh Viễn lên theo.
Xe từ từ chạy vào làn đường chính, hai người ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau không ai lên tiếng. Cũng chẳng biết qua bao lâu, xe bỗng lắc lư, Quý Minh Viễn nhân lúc điều chỉnh lại tư thế ngồi liếc nhìn Hứa Giai Ninh. Khuôn mặt nghiêng của cô gái vẫn trắng nõn, không có gì khác cả. Nhìn khuôn mặt này, anh thực sự nghĩ không ra điều gì có thể khiến cô hôm qua phải vội vàng hoảng loạn rời đi như vậy.
“Trưa hôm qua có chuyện gì vậy?” Nếu nghĩ không ra thì hỏi thôi. Quý Minh Viễn mượn cơ hội đưa nước khoáng cho cô, lên tiếng nói.
Tư thế ngồi của Hứa Giai Ninh bỗng chốc thu chặt lại rất nhiều.
Cô biết Quý Minh Viễn chắc chắn sẽ hỏi về chuyện hôm qua, cho nên sớm đã tìm ra một cái cớ. Chỉ là không nghĩ tới, nhanh như vậy đã phải dùng nó, trong lòng cô hơi thấp thỏm lo âu.
“Em… Cái đó của em đến rồi.”
Một câu nói, bảy từ đơn giản, Quý Minh Viễn lập tức hiểu ra, anh hơi ngạc nhiên nhìn cô. Khuôn mặt cô gái đỏ bừng, bàn tay cầm chai nước khoáng cũng hơi nắm chặt lại.
“Vậy cũng không cần phải…” Nói được một nửa đột nhiên dừng lại, Quý Minh Viễn nhớ ra gì đó, hỏi với vẻ không dám tin: “Không phải em vẫn nghĩ tôi sẽ phản ứng thái quá như lần trước chứ?”
Hứa Giai Ninh không nghĩ tới điều này, nhưng cái cớ đã dùng rồi, cũng không thể để nó trở nên vô ích. Vì vậy, cô mím môi không nói gì.
Quý Minh Viễn không nhịn được bật cười, sau vài giây trầm mặc, anh nói: “Tôi sẽ không phạm phải cùng một sai lầm hai lần.”
“Em biết.”
Hứa Giai Ninh vội vàng nói, nhưng Quý Minh Viễn lại không cảm kích.
“Biết rồi mà em còn chạy nhanh như vậy?”
Hứa Giai Ninh: “…” Cô như muốn cầu xin buông tha mà liếc nhìn anh một cái, ý muốn nói anh đừng hỏi nữa, cô sắp không trụ nổi nữa rồi.
Quý Minh Viễn giật mình, sau khi bình tĩnh lại, anh hừ lạnh một tiếng, dựa lưng vào ghế: “Nếu đã đến kỳ thì đừng uống đồ lạnh.” Vài giây sau, Quý Minh Viễn thốt ra một câu, thuận tiện rút chai nước khoáng trong tay cô đi.
Hứa Giai Ninh nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, ngây ngốc.
*
Lộ trình thuận lợi nên chưa đến mười lăm phút họ đã đến nơi. Tiểu Tần đang đợi bên ngoài tiểu khu, thấy hai người xuống xe thì vội vàng chào hỏi.
“Giáo sư Quý, tiểu Hứa, đã lâu không gặp.”
Vì tạm thời phải đi công tác nên lâu rồi tiểu Tần không đến hỗ trợ họ điều tra nghiên cứu, lúc này nhìn thấy hai người, anh ấy bèn chào hỏi như vậy. Nhưng mà phản ứng của hai người lại có phần nằm ngoài dự đoán của anh ấy. Giáo sư Quý nho nhã chỉ mỉm cười gật đầu. Mà bạn học tiểu Hứa, người vẫn luôn dịu dàng lịch sự lại cười khô khan, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Tiểu Tần rất nhanh đã nhận ra có điều không đúng, nhưng anh ấy cũng không hỏi nhiều, cười nói: “Trước khi tới tôi đã liên hệ với họ rồi, hiện tại họ đang chờ ở nhà, chúng ta lên đi.”
“Được.”
Hai người trước mặt đồng thời lên tiếng, chẳng có chút dáng vẻ bất hòa nào. Tiểu Tần lại nghi ngờ bản thân đã nghĩ quá nhiều, anh ấy giơ tay dẫn bọn họ đi lên.
*
Nơi vợ chồng Đậu Đào và Ngụy Á Bình ở vẫn là tòa nhà cũ, lại nằm trên tầng cao nhất. Không có thang máy, cả ba người đi lên bằng cầu thang bộ. Lúc đến tầng cao nhất thì thấy một nhà đang mở cửa, chắc hẳn là nhà họ Đậu. Tiểu Tần gõ cửa, sau đó dẫn họ vào.
Ngụy Á Bình đang dọn dẹp nhà, thấy ba người đi vào lập tức chào hỏi: “Là tiểu Tần của cục dân chính phải không? Mau mau, vào đi.”
Ngụy Á Bình cười bảo họ vào nhà, sau đó lại bận rộn pha trà rót nước cho họ: “Chị Ngụy, không vội, chúng tôi không khát. Để tôi giới thiệu với chị một chút.” Tiểu Tần chỉ vào Quý Minh Viễn và Hứa Giai Ninh rồi nói với bà ấy: “Vị này là nghiên cứu viên cao cấp của Trung Quản Viện, giáo sư Quý Minh Viễn. Vị này là sinh viên giỏi của Học viện Quản lý trường Tây Đại, Hứa Giai Ninh. Hai vị này chính là người muốn đến nhà thăm hỏi mà tôi đã nói với bà.”
Ngụy Á Bình vừa nhìn thấy Hứa Giai Ninh và Quý Minh Viễn mắt liền sáng lên, sau đó nghe chức vụ của họ là nhà nghiên cứu cao cấp và sinh viên giỏi, trên mặt bà lộ ra sự vinh hạnh và kích động như có khách quý đến thăm, bà ấy lập tức phủi phủi ghế sofa vốn chẳng tồn tại chút bụi nào, mời họ ngồi xuống.
“Các cậu ngồi xuống trước đi, nhà tôi còn đang ngủ trong phòng, để tôi đi gọi ông ấy ra ha, các cậu ngồi trước đi.”
Người phụ nữ vừa nói vừa đi vào phòng ngủ, để lại ba người Hứa Giai Ninh ngơ ngác nhìn nhau. Sau khi cười, cả ba ngồi xuống ghế sofa.
*
Nhân lúc Ngụy Á Bình vào phòng gọi người, Hứa Giai Ninh quan sát một chút cách bài trí trong nhà. Đơn giản, sạch sẽ. Có thể nhìn ra sự chịu khó cần mẫn của chủ nhà, cũng không giấu được sự vất vả túng thiếu trong cuộc sống. Ở nơi dễ thấy nhất của ngôi nhà đặt một bức ảnh, trên đó in hình một nhà ba người. Hai người hơi lớn tuổi tự nhiên là vợ chồng Đậu Đào và Ngụy Á Bình. Nhưng người trẻ tuổi…
“Ơ…”
Hứa Giai Ninh không nhịn được thốt lên một tiếng nghi hoặc. Sau đó cô liền hối hận, lúc muốn mím môi lại thì Quý Minh Viễn đã nghe thấy rồi.
“Sao thế?” Anh nhìn sang, hỏi.
“Không có gì ạ.” Hứa Giai Ninh che giấu, sau đó nghĩ lại, vẫn nói ra: “Chỉ là cảm thấy, người con trong bức ảnh đó nhìn có chút không đúng…”
Hứa Giai Ninh nhớ trong tin nhắn Trương Vy gửi có nói, lúc đứa trẻ bị lạc chỉ mới tám, chín tuổi. Nhưng mà nhìn đứa trẻ trong bức ảnh như đã mười bốn, mười năm tuổi rồi, rõ ràng là không thích hợp.
Quý Minh Viễn liếc nhìn một cái, cũng nhận ra sự bất thường này. Anh nhíu mày, đang định nói thì cửa phòng ngủ đã được mở ra từ bên trong, Ngụy Á Bình đỡ một người đàn ông bước ra.
Khi nhìn thấy người đàn ông này, cả ba đều sửng sốt.
Theo tin tức Trương Vy gửi tới, ngoại hình của Đậu Đào chỉ tầm bốn mươi bảy, bốn mươi tám tuổi, cũng được coi là vừa đến độ trung niên. Nhưng người đàn ông trước mặt nhìn không ra tuổi tác, tóc cũng đã bạc trắng, toàn thân gầy guộc như vừa trải qua một trận ốm nặng, nhìn mà lo lắng. Hứa Giai Ninh gần như lập tức đứng dậy khỏi ghế, muốn qua đỡ ông ấy. Không nghĩ tới lại bị Quý Minh Viễn ngăn cản. Hứa Giai Ninh sững sờ, sau đó thấy anh đứng lên, vững vàng ổn định đỡ người đàn ông kia.
Bên này, Ngụy Á Bình đang khó khăn chống đỡ phần lớn cơ thể của chồng thì bờ vai bỗng nhẹ bẫng, ngẩng đầu lên mới thấy có người đang chia sẻ gánh nặng với mình. Trong lòng hơi ngạc nhiên, nhưng miệng lại phản ứng rất nhanh, bà ấy liên tục cảm ơn: “Ngại quá, làm phiền giáo sư Quý rồi.”
Quý Minh Viễn không nói gì, lúc đặt người đàn ông vào chiếc xe lăn đã chuẩn bị sẵn, anh mới hỏi: “Anh Đậu xảy ra chuyện gì vậy, là bị bệnh gì sao?”
Anh và Hứa Giai Ninh có cùng suy nghĩ, suy cho cùng thì chỉ người bị bệnh nặng mới có thể tiều tụy hốc hác như vậy.
Ngụy Á Bình không vội trả lời, sau khi để chồng ngồi ổn định rồi, bà ấy mới nói: “Đầu năm vừa phát hiện bệnh ung thư gan giai đoạn giữa, mới làm hóa trị ở trên tỉnh về, đang trong giai đoạn hồi phục nên trông hơi khó coi chút.”
Ngụy Á Bình nói xong mỉm cười, giọng điệu rất thản nhiên. Nhưng nhóm người Hứa Giai Ninh trong lòng lại không thể bình tĩnh nổi.
Thuốc hóa trị là kẻ thù tự nhiên đối với tế bào ung thư, nhưng chúng lại là chất độc đối với tế bào khỏe mạnh. Tác dụng phụ của hóa trị cũng là do điều này gây ra, sắc mặt Đậu Đào khó coi, mái tóc lưa thưa là những triệu chứng điển hình.
*
Sau khi vợ chồng Đậu Đào ngồi ổn định, chuyến thăm nhà lần này coi như chính thức bắt đầu.
Nhưng nhìn mọi thứ trước mắt, Hứa Giai Ninh lại không thể hỏi ra được. May mà còn có Quý Minh Viễn, thấy cô không nói, anh bèn hỏi vợ chồng Đậu Đào như đang trò chuyện bình thường.
“Đứa trẻ mất tích bao nhiêu năm rồi?” Anh hỏi.
“Phải gần mười năm rồi.” Ngụy Á Bình nói, làm động tác miêu tả trên khoảng không: “Lúc thằng bé đi lạc mới cao thế này thôi, hiện tại chắc cũng cao gần bằng cậu rồi. Hồi đó ở quê đều nói nó lớn lên sẽ là một người đàn ông cao to, dù sao thì tôi với cha nó cũng không thấp.”
Quý Minh Viễn cười, lại hỏi: “Mấy năm nay đã đi những đâu tìm rồi?”
“Đi nhiều nơi lắm, nếu không phải nhà tôi bị bệnh, thì lúc này cậu không gặp được chúng tôi đâu.”
“Vốn dĩ năm nay định đi Quảng Tây xem thử, có một người cùng quê qua đó làm công nói hình như nhìn thấy một đứa bé trông giống thằng bé nhà tôi. Tôi muốn đi xem nhưng sức khỏe của nhà tôi không tốt nên đành phải gạt sang một bên.”
“Quá lớn rồi, Trung Quốc quá lớn rồi, tôi sợ có lẽ đến chết cũng không đi hết được.”
Ngụy Á Bình khoát khoát tay, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như vậy, thậm chí dường như còn mang theo chút ý cười. Nhưng vẫn có thể nhìn ra nỗi đau chôn sâu tận đáy lòng từ trong đôi mắt của bà ấy, không thể che giấu được.
“Bây giờ mạng phát triển như vậy, dì có thể thử đăng bài lên mạng. Nếu như không biết thì cháu có thể giúp dì!”
Hứa Giai Ninh vẫn không nhịn được nói xen vào một câu.
“Có có, đều có cả. Trước đây đồng nghiệp cũ của tiểu Tần đã giúp bọn dì làm những thứ này.” Ngụy Á Bình cười ôn hòa, nhìn chằm chằm Hứa Giai Ninh hồi lâu, hai mắt dần sáng lên: “Nếu như con dì không bị lạc thì có lẽ cũng sẽ giỏi như cháu, nói không chừng còn đang yêu đương hẹn hò rồi.”
Hứa Giai Ninh: “…”
Hứa Giai Ninh muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cô chỉ mỉm cười.
Vào lúc này, không lên tiếng thì tốt hơn.
*
Lại nói chuyện thêm gần nửa tiếng, thấy thân thể của Đậu Đào sắp không trụ nổi nữa, cả nhóm đứng dậy chào tạm biệt.
“Phải đi rồi sao?” Ngụy Á Bình đứng dậy tiễn: “Ngồi thêm lát nữa đi.”
“Thôi, mau để anh nhà về phòng nghỉ ngơi đi, hôm khác chúng tôi lại đến. Đây là phương thức liên lạc của tôi, nếu cần giúp đỡ thì cứ tìm tôi.” Quý Minh Viễn vừa nói vừa đưa ra một tấm danh thiếp. Ngụy Á Bình nhận lấy, người từ đầu đến cuối đều rất thẳng thắn cởi mở như bà ấy vậy mà lại lộ ra vẻ mặt do dự muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?” Quý Minh Viễn thấy vậy liền hỏi.
Ngụy Á Bình không nói gì, bà ấy nhìn chồng một cái, thấy ông ấy gật đầu mới nói: “Giáo sư Quý, nếu như không phiền, tôi quả thật muốn nhờ cậu giúp đỡ.”
“Tôi muốn nhờ cậu tìm giúp tôi một người, có điều không phải con tôi, mà là… thằng bé.”
Ngụy Á Bình chỉ tay, mọi người cùng nhìn theo về một hướng, phát hiện chính là cậu bé trong bức ảnh khiến Hứa Giai Ninh và Quý Minh Viễn đều cảm thấy không đúng. Hóa ra đó không phải là con của vợ chồng Đậu Đào?
Tác giả có điều muốn nói:
Tác giả: Thầy Quý, tiểu Giai Ninh, có một độc giả nữ nói hai người là cao thủ tình thoại đó!
Thầy Quý: …? (Bình tĩnh nghi hoặc)
Tiểu Giai Ninh: …?? (Mờ mịt nghi hoặc)
Tác giả :(duy trì nụ cười mỉm)
Một chương này hoàn toàn là để giải quyết Tào Bân, cho nên các bạn hãy kiên nhẫn theo dõi nhé!