Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Dòng Thơ Thứ Chín - Chương 28

  1. Home
  2. Dòng Thơ Thứ Chín
  3. Chương 28
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 28: dâng mệnh cho anh

Ánh mắt Diệp Già Lam nhìn theo anh mãi cho đến khi anh ra cửa.

Cửa sau lớp học mở ra, từ góc độ này của cô còn có thể nhìn thấy ánh nắng chiếu lên sàn hành lang bên ngoài.

Tươi sáng rực rỡ, lại có chút chói mắt.

Không thấy rõ bóng người Đường Ngộ, nhưng có thể thấy bóng anh kéo dài trên nền gạch.

Diệp Già Lam nhìn chằm chằm mất vài giây, cây phấn trong tay có chút cộm lên làm cho lòng bàn tay cô không thoái mái, cô thả tay ra ném vào thùng rác, lấy một tờ khăn giấy khô trong cặp ra lau tay.

Tô Cẩm Kha nhắn tin qua: 【 Loan Loan, cậu đến trường rồi sao? 】

Cô nàng hiểu rõ hành tung của Diệp Già Lam như lòng bàn tay, biết hôm nay lớp cô tụ tập.

Diệp Già Lam nhìn thời gian.

10 giờ 40, lúc này Tô Cẩm Kha hẳn là mới vừa rời giường.

Cô rep: 【 hiện đang ở lớp học rồi. 】

【 tớ đi tìm cậu nhé? 】

Diệp Già Lam không hề nghĩ ngợi, lập tức từ chối: 【 không cần. 】

【? 】

【 có người ở cùng tớ rồi. 】

Tô Cẩm Kha đoán một phát trúng ngay: 【 Đường Ngộ? 】

Diệp Già Lam không rep, lại đi lấy phấn viết.

Tô Cẩm Kha: 【 Cậu ấy về Nam thành rồi sao? 】

Cách vài giây, không đợi Diệp Già Lam rep lại, cô nàng đã tự hỏi tự đáp gửi tiếp một câu: 【 ồ, thiếu chút nữa quên mất hôm nay lớp các cậu tụ tập. 】

Tô Cẩm Kha: 【 thiên thời địa lợi nhân hoà, cậu có thể tặng quà rồi. 】

Cô nàng gõ chữ siêu nhanh, Diệp Già Lam quay đầu viết được có nửa hàng chữ, cô nàng đã gửi qua một tin cực dài —

【 Nhưng mà là cậu ấy chủ động đi cùng cậu à? 】

【 Cậu ấy qua làm gì, giúp cậu viết sao? 】

【 chữ nam sinh không phải đều rất xấu sao? 】

Ba câu hỏi.

Diệp Già Lam chỉ rep một từ: 【 không phải. 】

Là cô gọi Đường Ngộ đến.

Đường Ngộ cũng không phải tới giúp cô viết chữ.

Chữ của Đường ngộ cũng đẹp y như anh vậy đó.

Tô Cẩm Kha: 【 cậu ấy không phải đến giúp cậu viết chữ, cậu lại gọi cậu ấy qua…… Hắc hắc hắc làm gì? 】

Cả câu cũng vì ba chữ ở giữa kia mà trở nên mất hài hòa.

Diệp Già Lam không rep, đóng khung chat tiếp tục viết chữ.

Cô không ở trong trạng thái, nên sau khi viết một hàng chữ đã phải lau lau xóa xóa mất mấy phút.

Vốn dĩ 11 giờ có thể viết xong, cô lại viết thêm mười lăm phút nữa.

Vì sao cô lại gọi một người chẳng thể giúp gì tới đây?

Diệp Già Lam cúi đầu, giơ tay chạm lên khóe môi, độ ấm nơi ấy dường như còn cao hơn ngón tay cô mấy độ, cô cong cong môi.

Vì muốn gặp anh.

Không có lý do gì không hợp lí cả, chỉ là muốn gặp anh thôi.

–

Cả ngày Diệp Già Lam đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Người nọ ngược lại, sau khi khuấy loạn hồ nước xuân tĩnh lặng trong lòng cô xong, lại giống như chẳng có việc gì, giữa trưa lại còn ngồi trên bàn cơm trong nhà cô mặt không đổi sắc ăn một bữa cơm.

Diệp Già Lam cảm thấy rất vô vị, ăn uống ít hơn hẳn ngày thường.

Dư Thu Hoa muốn xới cơm cho cô, lại bị cô từ chối: “Mẹ, con no rồi.”

Người đối diện giương mắt nhìn cô, khóe môi như có như không nâng lên nửa phần ý cười.

Diệp Già Lam vội vàng thu hồi tầm mắt, đẩy ghế ra đứng dậy, không nói một lời đi về phòng mình.

Phía sau giọng Dư Thu Hoa khó hiểu vang lên: “Đứa nhỏ này hôm nay sao lại thế này, ăn ít thế không biết.”

“Mặt lại còn đỏ như vậy, không phải bị sốt đó chứ?”

Dư Thu Hoa kém mỗi việc đi tìm nhiệt kế ngay thôi.

Đường Ngộ đưa ly nước lên nhấp một ngụm, “Có thể là buổi sáng ăn rồi.”

“……”

Diệp Già Lam thiếu chút nữa dẫm một chân vào thùng rác.

Cô vào phòng, sau đó trở tay đóng cửa.

“Phanh” một tiếng, tiếng đóng cửa siêu lớn, Dư Thu Hoa nhìn chằm chằm cánh cửa phòng, sau đó khe khẽ thở dài.

…… Hay là do yêu sớm không được toại nguyện, bị người ta từ chối rồi?

Diệp Già Lam không biết Dư Thu Hoa nghĩ gì, cô nằm lên giường ôm gối ôm lăn mấy vòng, ngủ không được.

Hôm nay khác thường, cơn buồn ngủ cũng đến muộn hơn mọi ngày.

Diệp Già Lam dứt khoát lấy di động ra chơi games.

Trên di động của cô không có nhiều games lắm, lăn qua lộn lại đều bị cô chơi hết một lượt, cứ thế từ 12h30 đến tận 3h, cơn buồn ngủ mới dần dần đánh úp lại.

Giấc ngủ này cũng không yên ổn, nhưng thờ gian lại không ngắn.

Diệp Già Lam mơ mấy lần, đều là từng đoạn nhỏ.

Lúc tỉnh lại là hơn 5h, Diệp Già Lam sờ sờ cái trán đầy mồ hôi, nhưng lại không sao nhớ được trong mơ đã thấy cái gì.

Tạ Cảnh Phi gửi tin nhắn hỏi cô: 【 Lam tỷ, cậu đã đến chưa? Bạn học trong lớp đến sắp đủ rồi đó. 】

Diệp Già Lam đơn giản rep: 【 đến liền. 】

Cô vào toilet dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó thay bộ váy, trước khi ra cửa nghĩ nghĩ, vẫn lấy cái cặp sách kia đeo lên lưng —

Nhẫn ở trong cặp.

–

Chắc là do đây là buổi tụ họp điên cuồng cuối cùng nên không khí bữa tiệc luôn sôi trào.

Quỹ lớp năm 3 chưa dùng hết; lần này mua cái gì cơ bản đều là dùng quỹ lớp.

Diệp Già Lam đến lớp là hơn 6h.

Trời vẫn chưa tối, nhưng đèn trong lớp đã bật hết lên rồi, bên ngoài lại còn để một lớp giấy màu trong suốt, ánh đèn đủ mọi màu sắc, không khí càng thêm sôi động.

Tạ Cảnh Phi liếc mắt một cái nhìn thấy cô, giơ tay tiếp đón: “Lam tỷ ngồi bên này!”

Trong lớp náo nhiệt, Diệp Già Lam chỉ nghe được âm cuối.

Bên tay trái Tạ Cảnh Phi là Đường Ngộ, bên tay phải là một bạn nam khác trong lớp.

Trong phòng còn chuẩn bị một đống đồ trang trí, quả khí cầu quả thật chiếm không ít chỗ, chỗ thừa ra cho mọi người hoạt động không nhiều lắm.

Diệp Già Lam vốn đang do dự, kết quả sau đó lại bị mấy bạn học xô xô đẩy đẩy mà đi qua.

Sau đó người nọ giương mắt, hai người nhìn nhau vài giây.

Diệp Già Lam đứng, Đường Ngộ ngồi, vài giây sau, anh nhẹ nhàng đá cái ghế Diệp Già Lam định ngồi ra sau, rồi nắm tay cô kéo cô ngồi xuống bên cạnh.

Tạ Cảnh Phi ghé bên bàn nhìn cô: “Wow, hôm nay hai người lại mặc đồ đôi đó hả?”

“……”

Sở dĩ nói là đồ đôi, chẳng qua là do nó đều có màu trắng mà thôi.

Diệp Già Lam ngẩng đầu nhìn bốn phía, sau đó chỉ chỉ một nam sinh khác, “Cậu ấy cũng mặc đồ trắng đó thôi.”

Tạ Cảnh Phi: “……”

Không ai phối hợp, cậu ta đành quay đầu không nói.

Đường Ngộ liếc nam sinh Diệp Già Lam vừa chỉ, chỉ liếc đúng một cái rồi thu mắt lại, sau đó cúi đầu nhìn tay mình vẫn đang nắm trên cổ tay Diệp Già Lam.

Anh cong môi, cái tay vốn dĩ nên buông ra lại di chuyển xuống dưới, cầm lấy bàn tay cô.

Diệp Già Lam không quen kiểu tiếp xúc này lắm.

Tim cô đập rớt mấy nhịp, đại não đình trệ, mãi đến khi cái ghế bên cạnh bị kéo ra, có người ngồi xuống, cô mới phản ứng lại, theo bản năng quay đầu nhìn.

Oan gia ngõ hẹp, ngồi bên cạnh cô chính là Phó Đồng.

Phó Đồng là thiên chi kiêu nữ sẽ không che dấu nổi cảm xúc của mình, thấy hai người nắm tay nhau, bao nhiêu khinh thường, chán ghét đều in hết lên mặt.

Diệp Già Lam mới vừa quay đầu qua, đã nghe Phó Đồng hạ giọng nói một câu: “Thứ gì không thuộc về mình thì sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác cướp đi mất thôi, không tin chúng ta chờ xem.”

Diệp Già Lam giả như không nghe thấy.

Đám nam sinh bên phía Tạ Cảnh Phi cũng buôn đến khí thế ngất trời, chắc là chú ý thấy Diệp Già Lam đang nghe, nên Tạ Cảnh Phi cũng ngừng đề tài vừa rồi, quay đầu hỏi cô: “Lam tỷ, tớ hỏi cậu một câu.”

“Cái gì?”

“Có một lần Tiểu Minh gặp một tên cướp, cậu ta chẳng những không sợ, ngược lại còn vui vẻ muốn cởi quần hắn ta ra, cậu biết vì cái gì không?”

Diệp Già Lam lắc đầu: “…… Vì sao?”

Cô thật sự không biết.

Mấy cái kiểu chuyện hài thô tục của đám con trai cô căn bản đã tiếp xúc bao giờ đâu.

“Vì tên cướp……”

Lời còn chưa nói xong, Đường Ngộ đã nâng chân đạp qua: “Câm miệng.”

Tạ Cảnh Phi cũng không dám nói ra tiếng, nhưng vẫn dùng khẩu hình trộm nói cho Diệp Già Lam mấy chữ sau: “Nhìn đẹp.”

Diệp Già Lam giơ tay sờ sờ tai, không hiểu: “Cái gì đẹp?”

Vừa dứt lời, Đường Ngộ quay đầu nhìn qua, anh híp mắt: “Muốn biết thì về tớ sẽ nói cho.”

Diệp Già Lam: “……”

Hình như cô cũng không quá muốn biết đâu.

–

Lần này tụ tập không có tiết mục gì, nhưng lại giống như tất cả đều là tiết mục vậy.

Có một cái kho truyện xưa ngồi ở giữa kể truyện, còn có bạn học ngẫu hứng hát lên mấy câu.

Nhạc đệm trên di động mở ra, lớp học yên tĩnh, vị bạn học kia cứ như vậy mở một buổi biểu diễn.

Biểu diễn kết thúc, mọi người đều cổ vũ nhiệt tình.

Lớp năm 3 có một khu dạy riêng biệt, nên chỉ cần không phải nhảy Disco trong lớp thì sẽ không ảnh hưởng đến mấy bạn học đang học ở tầng khác.

Diệp Già Lam cũng bị lây nhiễm, tâm trạng không tồi, mặt cười đến có chút cứng đờ rồi.

Đến 8 giờ, bên ngoài trời đã tối xuống.

Trong lớp có người bắt đầu rót rượu mời mọi người, không khí cũng ùa đến, dù muốn hay không muốn thì cũng sẽ uống một chút.

Diệp Già Lam uống một ngụm, Đường Ngộ bên cạnh uống nửa ly.

Lại nhìn bên cạnh, các bạn nam khác cơ bản đều uống một ly đầy.

Diệp Già Lam không thích uống loại rượu này lắm, cô thích ngọt, nhưng rượu trắng bình thường với bia lại chỉ có vị cay và chua mà thôi, chả ngọt tí nào cả.

Sau khi uống một ngụm, cô lại chạy nhanh đi rót một ly nước trái cây.

Lúc này vị chua trong miệng mới bị đè xuống.

Không được bao lâu, lại có người tổ chức mọi người chơi trò chơi.

Nói là trò chơi, nhưng kỳ thật lại giống như là giao lưu thân mật hơn.

Quy tắc trò chơi cực kỳ đơn giản, chính là mỗi bạn học đều viết lên hai ưu điểm của mình, truyền cho bạn học bên phải.

Rất nhanh đã có người phát giấy ra, bút từ chỗ ban tổ chức bên kia cũng truyền tới, mỗi người theo thứ tự viết cẩn thận.

Mỗi người mấy chữ, bút nhanh chóng đã truyền tới bên phía bọn họ.

Thị lực của Diệp Già Lam tốt, thấy trên tờ giấy Tạ Cảnh Phi truyền cho Đường Ngộ có viết ba chữ: Soái, có tiền.

Cô xuy cười ra một tiếng, lại nhấp một ngụm nước trái cây.

Lúc buông cái ly, mới vừa cúi đầu, đã thấy bàn tay khớp xương rõ ràng của người bên cạnh đưa qua.

Ngón tay thon dài của người nọ kẹp tờ giấy đưa qua.

Phía trên có năm chữ ngắn gọn, cộng thêm mấy cái dấu chấm câu —

“Nghe lời,

Không dính người.”

Diệp Già Lam: “……”

Đây không giống ưu điểm, nếu phía sau lại thêm một câu là “từ chối bạn trai được không?” thì sẽ giống hệt một loại thổ lộ gián tiếp thì có.

Tạ Cảnh Phi bên cạnh còn quan tâm hỏi anh, cậu ta uống hơi nhiều, lúc nói chuyện đầu lưỡi còn líu lại: “Ngộ Ngộ…… Cậu uống say à, viết cái gì thế?”

Người uống say hình như là Tạ Cảnh Phi.

Diệp Già Lam mới vừa nghĩ như vậy, kết quả quay đầu lại, cô lại đối diện với ánh mắt của Đường Ngộ.

Khóe mắt người nọ híp lại, đáy mắt mông lung, men say loáng thoáng sắp tràn ra tới nơi.

Cũng không tính là say túy lúy; nhưng khẳng định cũng vẫn say.

Diệp Già Lam nhìn anh chằm chằm mất hai giây, vừa muốn lấy cho anh một ly nước trắng, tay còn chưa nâng lên đã bị anh túm lấy.

Tờ giấy kia bị ép trong lòng bàn tay cô, một tấc một tấc, như là muốn làm bỏng lòng bàn tay cô vậy.

Diệp Già Lam theo bản năng nắm chặt, động tác rót nước cũng ngưng hẳn, vài giây sau, người nọ giống như khóa phòng, ghé lên bàn ngủ.

Tạ Cảnh Phi ở bên cạnh líu lưỡi giải thích: “Ngộ Ngộ không uống được rượu, một ly là say rồi.”

Diệp Già Lam cúi đầu nhìn anh một cái, sau đó rót ly nước sôi để nguội để bên cạnh.

Để sau khi anh tỉnh thì uống, cho dạ dày khỏi bị khó chịu.

Cuộc tụ tập đến 9 giờ rưỡi thì kết thúc.

Còn lại 30 phút đã quét dọn vệ sinh.

Từ 8 giờ đến tận 9 giờ rưỡi, Đường Ngộ ngủ một tiếng rưỡi.

Giấc ngủ này có tác dụng không nhỏ, lúc Diệp Già Lam đánh thức anh, cơn say của anh cơ bản đã giảm hơn phân nửa rồi.

Cả lớp chung tay, chưa đến 10h đã thu dọn xong.

Đoàn người đi theo các em năm nhất, từng nhóm ra khỏi cổng trường, sau đó ai về nhà nấy.

Ánh đèn ngoài cổng trường sáng rực, ven đường có một chiếc Bentley.

Tạ Cảnh Phi không ngủ, hơn nữa uống lại nhiều, lá gan cũng lớn hơn so với khi tỉnh táo, cánh tay nhấc đặt trên vai Diệp Già Lam, chỉ là còn chưa kịp đặt hẳn xuống đã bị Đường Ngộ kéo ra.

Cánh tay cậu ta vì thế thuận theo khoác lên vai Đường Ngộ, “Ngộ Ngộ, tớ đưa các cậu về.”

Đường Ngộ nhíu mày, “Không cần.”

Tạ Cảnh Phi chớp chớp mắt, khuyên thêm mấy lần vẫn không có kết quả, lúc sau mới lưu luyến bước về phía trước Bentley màu đen kia.

Cậu ta thật sự uống say, đi cũng theo thành hình chữ S, mỗi bước chân tựa như người mẫu cất bước, lúc đến bên cạnh xe, còn nhìn vào kính xe lúc muốn đẩy tay then mở cửa.

Diệp Già Lam nhìn chằm chằm bên kia, mới vừa cười một tiếng, tay đã bị người ta nhẹ nhàng nắm lấy.

Không phải lần đầu tiên bị nắm tay, nhưng tim cô vẫn không thể tự động đập nhanh hơn một chút.

Tiểu khu của bọn họ thật sự rất gần trường, sau một cái đèn xanh đèn đỏ đã nhanh chóng về đến nhà.

Lúc cách tiểu khu không đến 10m, Diệp Già Lam dừng lại, cô rút tay khỏi tay Đường Ngộ: “Cậu chờ tớ chút.”

Lời còn chưa dứt, cô đã xoay người chạy chậm qua đường cái, chạy thẳng về phía tiệm bánh ngọt đối diện.

Năm phút đồng hồ sau, lúc trở về, trên tay Diệp Già Lam lại có thêm một cái bánh kem.

Cỡ bé, cũng vừa bằng cỡ bàn tay.

Diệp Già Lam đưa bánh kem qua: “Còn chưa qua 12 giờ.”

“Không ăn,” Đường Ngộ nửa cúi đầu nhìn cô, khóe môi hơi nở cười: “Cậu ăn hộ tớ đi.”

Diệp Già Lam biết Đường Ngộ không thích ăn đồ ngọt, khẽ nhíu mày, cầm nĩa ăn một miếng.

Vị bơ tan chảy, cô mới vừa nhấp môi, đã nghe thấy có người hỏi: “Quà đâu?”

Diệp Già Lam đột nhiên nhớ tới nụ hôn buổi sáng.

Tựa như chuồn chuồn lướt nước, thậm chí không thể xem là hôn thật được.

Mặt cô nóng lên.

Hôm nay rõ ràng chỉ uống một ngụm rượu, kết quả lại giống như bị nhúm cả đầu vào vậy.

Diệp Già Lam cưỡng ép bản thân dời lực chú ý, cô hít sâu một hơi, lấy ra một cái hộp từ trong cặp sách: “Về nhà hãy mở.”

Đường Ngộ duỗi tay nhận, sau đó ngay khi chạm phải cái hộp kia, tay anh lại đột nhiên di chuyển lên, nắm lấy cổ tay cô kéo về phía trước.

Diệp Già Lam tay trái cầm hộp, tay phải cầm bánh kem, còn chưa phản ứng lại, khuôn mặt thiếu niên đã hạ thấp xuống, chuẩn xác hôn lên môi cô.

Lần này không phải ở khóe môi.

Anh hôn vừa tỉ mỉ vừa liên tục, thậm chí còn cuốn luôn cả chút bơ dính bên khóe môi cô.

Ngọt đến phát ngấy.

Nhưng ngoài ý muốn, anh lại cảm thấy cũng có thể chịu đựng được.

Lúc này là thời điểm người trẻ ra ngoài hoạt động nhiều, có mấy người qua đường thấy bọn họ như vậy, còn đặc biệt ái muội huýt sáo: “Mấy em trai em gái bây giờ to gan như vậy sao?”

Diệp Già Lam phản ứng không nhanh nhạy lắm, lúc này mặt mới lập tức đỏ lên.

Môi Đường Ngộ rời khỏi môi cô, nhỏ giọng trằn trọc bên tai cô, sau đó nhẹ nhàng cắn xuống vành tai, “Nhớ anh sao?”

Diệp Già Lam hơi ngửa đầu, ngôi sao trên kia bị ánh đèn đường che lấp mất, không thấy rõ, nhưng mặt trăng kia lại vừa cong vừa sáng.

Cô giống như bị mê hoặc, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Bên tai, người nọ dường như thấp thấp giọng cười, “Anh cũng nhớ em!”

Giọng anh không lớn, nên nghe càng cực kì lưu luyến.

Hô hấp Diệp Già Lam không được bình thường nữa, cô nhìn lên bầu trời đêm, chỉ cảm thấy từng ngôi sao một đều sáng lóe lên.

Trái tim nảy lên kịch liệt lại cực ngọt ngào, một câu Tô Cẩm Kha thường nói rất hợp với hoàn cảnh lúc này lại phiêu lãng bên tai.

Mấy năm trước, Tô Cẩm Kha là một fangirl chính hiệu, mấy lần Diệp Già Lam đi xem biểu diễn của idol với cô nàng.

Mỗi lần ở hiện trường biểu diễn, cô nàng thường gào lên một câu: Nguyện đem mạng dâng cho người.

Diệp Già Lam trước kia chỉ cảm thấy cô nàng phóng đại quá mức, căn bản không thể hiểu nổi cảm giác ấy.

Nhưng đến hôm nay, dường như cô đã có thể hiểu được rồi.

Bởi vì ngay tại một khắc này đây, cô cũng muốn dâng mạng lên cho người thiếu niên thuần khiết dịu dàng trước mặt mình.

Q2. Chín chương thành thơ: chương 31: chúng ta ngày hôm qua

Q2. Nốt chu sa

Người muốn đem mạng dâng lên cho Đường Ngộ, là Diệp Già Lam của 8 năm trước.

Mà Diệp Già Lam của 8 năm sau, trước những khung cảnh trong quá khứ dần hiện lên, lại cảm thấy mình tựa như vừa trải qua một giấc mơ dài.

Trong mơ, cô và Đường Ngộ dưới ánh đèn đường trao nhau nụ hôn đầu đời, cả tư thế và biểu cảm đều ngây ngô đơn thuần, bên cạnh ngẫu nhiên có mấy thanh niên lêu lổng dừng chân, huýt sáo thành từng trận.

Bánh kem rớt trên mặt đất, hộp đựng nhẫn cũng bị siết nhăn nhúm lại.

Mà giờ phút này lại mở mắt ra, cô không thể không bứt khỏi hồi ức ấy —

Ánh đèn ngoài hành lang KTV sáng tỏ, hoàn toàn không giống nụ hôn đầu mơ màng âm thầm dưới ánh đèn đường mờ ảo đêm đó.

Đường Ngộ vừa rồi cũng quả thật hôn cô.

Nhưng nụ hôn này, cũng không còn giống nụ hôn đầu tiên ngây thơ ngọt ngào nữa.

Thời gian qua mau.

Cô, thiếu nữ thanh xuân 18 tuổi lúc trước, giờ đây đã biến thành một “chị già” hơn 27 tuổi mất rồi.

Diệp Già Lam tại giây phút này mới mơ hồ nhận ra, hiện tại hai người, cô và Đường Ngộ 26 tuổi, đang ở hành lang KTV.

Bên trong cánh cửa chỉ cần duỗi tay là có thể đẩy ra này, là bữa tiệc liên hoan hữu nghị của khoa ngoại thần kinh và khoa tâm thần của bệnh viện bọn họ.

Cô và Đường Ngộ đã chia tay.

Chia tay 5 năm.

Sự thật cứ liên tiếp quay vòng trong đầu cô.

Diệp Già Lam nắm chặt tay, móng tay ấn vào lòng bàn tay, đau đớn truyền đến, cô mới hoàn toàn phân biệt được đâu là hồi ức đâu là hiện thực.

Đường Ngộ ở trước mặt đã buông tay cô ra, anh hạ tay xuống bên vách tường bên cạnh lại khôi phục tư thế vừa rồi mới gọi điện thoại.

Mấy năm qua đi, trên người anh cơ hồ đã chẳng tìm thấy sự ngây ngô của thời niên thiếu nữa rồi, khuôn mặt anh lại càng thâm thúy hơn, chỉ có biểu cảm vẫn như cũ, lãnh đạm mà có chút xa cách.

Diệp Già Lam nghiêng đầu nhìn anh,

Đường Ngộ lúc này hơi hơi cúi đầu, tóc ngắn trên trán che khuất non nửa cái trán, anh nửa khép mắt, không nói lời nào, cũng không quay đầu nhìn cô.

Diệp Già Lam biết anh không thể uống rượu.

Hôm nay say rượu làm loạn, tới ngày mai, có khả năng đã quên sạch chẳng còn mảnh nào rồi.

Cũng không biết nên cảm thấy may mắn hay bực mình nữa đây.

Diệp Già Lam hít sâu một hơi, sau khi thu tầm mắt lại, cô xoay người một lần nữa đẩy cửa phòng.

Y tá nhỏ bên trong vừa rồi muốn mở cửa lúc này cũng đang giơ tay ra tính mở thử cửa lần nữa, cửa kéo “Thùng” một cái, tầm mắt hai người chạm nhau.

Bác sĩ nam bên cạnh y tá được cô nàng gọi tới để tăng can đảm “Ai” một tiếng, “Không phải có thể mở ra đây sao…… cô đúng là suy nghĩ nhiều, còn nói là bị quỷ ám, một chỗ náo nhiệt như thế này còn có thể bị quỷ ám sao?”

Bác sĩ nam thở dài lắc lắc đầu, lại vào trong tiếp tục uống rượu vung quyền.

Y tá nhỏ dẩu miệng lên, “Bác sĩ Diệp, cô về khi nào thế?”

Tâm trạng Diệp Già Lam không được tốt, giọng cũng thấp thấp, “Vừa về thôi.”

“Có thấy đồ không sạch sẽ gì không?”

Cô nàng y tá khoa tay múa chân, “Chính là cái loại bóng đen bay bay trong không khí hay gì gì đó đó……”

Cô nàng vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ quỷ thần không thoát ra được.

Diệp Già Lam khô khốc cười: “Không có.”

Cô đẩy cửa ra một chút, nghiêng người đi qua bên người cô nàng y tá.

Cửa phía sau hờ khép.

Diệp Già Lam nghe thấy cô y tá kia lại mơ hồ không rõ hỏi người đứng bên cửa một câu: “Đường, bác sĩ Đường, anh có khỏe không?”

Lời phía sau hoàn toàn bị tiếng nhạc trong phòng áp xuống, không rõ là do giọng Đường Ngộ quá nhỏ hay là do anh căn bản chẳng hề chả lời nữa.

Diệp Già Lam đoán là vế sau.

Khả năng tỉnh rượu của anh rất nhanh, nhưng mà lúc say, không hề thích nói chuyện.

Bước chân Diệp Già Lam dừng ở cửa vài giây, sau đó mới lại ngồi trở lại bên cạnh Hứa Luyến.

Cô rót một ly Brandy, sau đó lại cho thêm mấy viên đá vào.

Hứa Luyến tới gần cô, trong tay vì cầm microphone, nên giọng cực to: “Loan Loan, cậu làm sao vậy?”

Diệp Già Lam không nói lời nào, nâng ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Lạnh lẽo lại hơi đắng, sau khi uống xong, tia cay cay dần dần lan ra.

Hơi nước trong hốc mắt cô cũng lập tức lan ra.

Rõ ràng là cùng một loại rượu, nhưng mà uống ở trong miệng Đường Ngộ và uống trong miệng cô lại hoàn toàn không giống nhau.

Hương vị người nọ hôn còn lưu bên môi cô, chậm chạp không áp xuống nổi.

Diệp Già Lam lại rót một ly, lúc muốn nốc cạn, Hứa Luyến lại giữ chặt tay cô, cô nàng lấy ly rượu khỏi tay Diệp Già Lam, “Tuy rằng ngày mai cậu nghỉ phép, nhưng cũng không thể uống như vậy chứ.”

Vì lời vừa rồi của cô nàng phóng đại lên mấy lần nên toàn bộ người trong phòng đều nhìn qua đây.

Cả nam lẫn nữ liếc qua vài lần, đến cả tay cũng không dám nắm chặt —

Bác sĩ Diệp xinh đẹp dịu dàng của bọn họ, khóe môi nhấp thẳng, khóe mắt còn ẩn ẩn có chút ướt át.

Lại chậm rãi lăn xuống, nhanh đến mức không mấy ai thấy rõ.

Hứa Luyến ở gần, nên nhìn cũng rõ hơn người khác, cô nàng vội vàng buông microphone, rút tờ giấy khăn cho cô lau nước mắt: “Loan Loan, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy?”

Những người không liên quan bên cạnh họ vẫn đang nhìn nhau.

Mắt to trừng mắt nhỏ nửa ngày, cũng không ai có thể đoán ra nguyên nhân gì.

Hứa Luyến nghĩ đến chuyện là vì cô ra ngoài nhận điện thoại của đối tượng xem mắt mấy ngày trước, thật cẩn thận suy đoán: “Ninh Trí nói hắn và cậu không hợp, không muốn tiếp tục?”

Vì diện mạo xuất chúng nên Hứa Luyến vẫn nhớ rõ tên của đối tượng xem mắt.

Diệp Già Lam không nói lời nào.

Hứa Luyến liền cho rằng cô cam chịu, xoa xoa tay cô an ủi nói: “Không có việc gì đâu, Loan Loan, châu chấu ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân đều đầy đường kia kìa.”

Cô nàng nói rồi ngẩng đầu lên nhìn các đồng nghiệp nam trong phòng, “Cậu xem khoa bên cạnh không phải đều toàn bác sĩ nam đó sao.”

Nhóm bác sĩ nam ở khoa bên cạnh: “……”

Diệp Già Lam lại cầm một cái ly không, lần này cô không uống rượu, chỉ rót một ly nước trắng, cầm lên chậm rãi uống một ngụm: “Không liên quan gì đến anh ấy cả.”

Mới vừa nói xong, cửa lại bị đẩy ra.

Diệp Già Lam không tự chủ được mà nâng mắt.

Không phải Đường Ngộ.

Cô y tá vừa rồi mới ra cửa đẩy cửa tiến vào, thấy không khí không náo nhiệt như vừa rồi nữa thì có chút kinh ngạc hỏi: “Ưm, sao thế?”

Một bác sĩ ở gần cửa nâng cằm lên chỉ chỉ bên phía Diệp Già Lam.

Cả phòng không ai lên tiếng.

Nhưng trong lòng cô nàng đã hiểu rõ.

Sau khi uống xong ngụm nước thứ hai, Diệp Già Lam lại thả cái ly trên bàn, cô giương mắt nhìn quanh bốn phía, “Tôi không sao, mọi người cứ tiếp tục chơi đi.”

Tuy nói là như vậy, nhưng vẫn không ai nói chuyện.

Ở đây đàn ông chiếm đa số, vài người đều từng ngỏ ý với Diệp Già Lam.

Tuy rằng mỗi lần đều là bị cô từ chối cả.

Nhưng Diệp Già Lam từ chối người ta thì từ chối cũng vẫn có kĩ năng cả, uyển chuyển để không đâm thủng một tầng giấy cửa sổ* nào cả.

(*ý nói không phá vỡ quan hệ kiểu đó.)

Tất cả mọi người đều là đồng nghiệp, ngày thường ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu sẽ thấy, ít nhất có thể để lại cho đối phương con đường làm bạn bè, như thế, cũng không đến mức để người khác phải xấu hổ.

Lông mi Diệp Già Lam hơi rũ, thấy vẫn không có ai động, dứt khoát tự mình mới bật nhạc vừa bị ai đó tắt đi lên.

Là một khúc tình ca.

Trong phòng bao lại lập tức náo nhiệt.

Diệp Già Lam đem microphone nhét vào trong tay Hứa Luyến, cô chớp chớp mắt, “Luyến Luyến, tớ muốn nghe bài này.”

Hứa Luyến vừa nhìn màn hình.

Cái cô nhóc này.

Là bài 《 mua bán tình yêu》mà hai cô y tá kia vừa hát, vòng đi vòng lại, vòng một vòng, lại vòng tới cái bài này luôn.

Hứa Luyến khụ một tiếng, căng da đầu cất tiếng hát.

Diệp Già Lam nhẹ nhàng dựa vào sofa, yên lặng nghe.

Ca từ cô dường như không hiểu, chỉ có thể nghe thấy mấy chữ tình~ yêu~ linh tinh thôi.

Càng nghe lại càng khó chịu.

Diệp Già Lam gửi WeChat cho Tô Cẩm Kha: 【 Hôm nay khoa bọn tớ với khoa ngoại thần kinh liên hoan. 】

【 có soái ca không? 】

【 có. 】

【 nhớ giới thiệu cho tớ quen đó, yêu cậu, bảo bối! 】

Khóe môi Diệp Già Lam mím lại, sau đó gõ mấy chữ: 【 Đường Ngộ, cậu muốn không? 】

Tô Cẩm Kha đã gửi qua một chuỗi ba chấm siêu dài.

Cô nàng thật sự cảm thấy không thể tin nổi, một hồi lâu mới hỏi lại:

【 cậu ta tới bệnh viện các cậu sao? 】【 ừ. 】

Tô Cẩm Kha không biết nói gì nữa.

Cô nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tô Cẩm Kha và Đường Ngộ ở bên nhau đến tận khi chia tay.

Chia tay 5 năm, Diệp Già Lam trước nay vẫn không nhắc đến người này.

Tô Cẩm Kha hỏi cũng không dám hỏi, càng đừng nói là nhắc đến trước mặt cô, cô nàng than mấy câu với màn hình di động trước mặt, cuối cùng mới thốt ra được một câu:

【 vậy hôm nay hai người gặp nhau có thấy…… Xấu hổ không? 】

Đương nhiên không xấu hổ, bởi vì, 【 anh ấy uống say. 】

Tô Cẩm Kha: 【 không phải say rượu loạn tính đó chứ? 】

Thật ra so với say rượu loạn tính cũng chẳng khác nhau là bao, đều là uống say làm chuyện không nên cả.

Diệp Già Lam không rep lại.

Cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, rõ ràng hôm nay không hao phí bao nhiêu thể lực, nhưng lại mệt như thể muốn tan ra luôn cho rồi.

Bên tai ồn ào, Diệp Già Lam lại buồn ngủ vô cùng.

Lúc cô đang mơ màng, bên cạnh đột nhiên có người gọi cô một tiếng: “Bác sĩ Diệp?”

Diệp Già Lam hơi hơi hé mắt nhìn.

Không biết cô y tá kia ngồi vào đây từ khi nào, cô nàng khụ một tiếng: “Tôi biết hôm nay cô vì sao lại không vui.”

Diệp Già Lam nhíu mày.

“Vừa rồi tôi có thấy bác sĩ Đường ngoài cửa…… Vừa rồi có phải cô tỏ tình với anh ấy bị từ chối nên mới như vậy đúng không?”

“Bác sĩ Diệp, cô hành động cũng nhanh quá đi.”

“Bác sĩ Đường còn chưa chính thức nhậm chức mà cô đã xuống tay với anh ấy rồi?”

Diệp Già Lam mím môi, không đáp.

Cô lười giải thích.

Cô y tá này hoàn toàn không biết, thật lâu thật lâu trước kia, là Đường Ngộ tỏ tình với cô trước.

Chính là vào đêm sinh nhật hôm đó, sau khi hôn cô rồi, anh dừng lại bên tai cô, như hôn lại như cắn, anh hỏi: “Thích anh không?”

Diệp Già Lam đắm chìm trong sự ngượng ngùng khi mới lần đầu tiếp xúc thân mật với người ta còn chưa hồi hồn, mím môi không chịu đáp.

Người nọ tựa hồ cũng không chờ cô đáp, đè thấp giọng, lại nói mấy chữ, hai người ở gần, khi anh nói, hơi thở ấm áp đều phả vào tai cô, có chút ngưa ngứa.

Anh nói: “Anh thích em.”

–

Sáng thứ 2, Diệp Già Lam đến văn phòng lúc 8h.

Trong văn phòng không có một bóng người, Hứa Luyến đi kiểm tra phòng bệnh còn chưa về.

Diệp Già Lam ngồi trên ghế lật lật bệnh án.

Hai trang trước có ghi chép về bệnh nhân mới vào hôm trước, còn có một trang ghi chép về bệnh nhân có ký ức hỗn loạn tới khám hôm qua.

8 giờ rưỡi, cô kẹp bệnh án lại bỏ qua một bên, chuẩn bị tới phòng 301 xem tiểu công chúa.

Lúc đi tới cửa cô lại dừng lại.

Phòng ngoại thần kinh với phòng tâm thần đúng là cách nhau quá gần, cơ bản chỉ cần đi vài bước là có thể đụng.

Tay Diệp Già Lam chạm đến then cửa, do dự vài giây, vừa muốn thu lại, cửa phòng đã bị gõ vang.

“Tiểu Diệp, cháu có ở đây không?”

Diệp Già Lam nghe ra giọng này, là chủ nhiệm khoa giải phẫu thần kinh, hơn 50 tuổi, ngày thường đối với vãn bối như bọn họ tương đối hiền hòa.

Cô vội vàng đáp lời, nắm chặt then cửa mở cửa.

Chủ nhiệm Ngô quả nhiên đứng ở bên ngoài, “Tiểu Diệp à, giới thiệu đồng nghiệp mới với cháu một chút.”

Ánh mắt Diệp Già Lam còn chưa chuyển, hô hấp đã nghẹn lại.

Khoa giải phẫu thần kinh, đồng nghiệp mới.

Không cần nghĩ cũng biết là ai rồi.

Môi Diệp Già Lam hơi hơi nhấp thẳng, một hồi lâu mới nhẹ nhàng thả ra, “Chủ nhiệm Ngô……”

Cô không dám chuyển ánh mắt, sợ chạm phải ánh mắt người kia.

“Không cần ngại,” chủ nhiệm Ngô vỗ vỗ bả vai cô, nhấc chân tiến vào, “Tiểu Đường cũng vào đi, hai người trẻ tuổi các cháu mau làm quen, mau làm quen đi.”

Diệp Già Lam: “……”

Đường Ngộ còn đứng ở ngoài cửa, lời chủ nhiệm Ngô rơi xuống, anh mới không mặn không nhạt đáp một câu câu: “Hôm qua chúng ta–”

Chủ nhiệm Ngô đã chạy tới cửa sổ bên cạnh thông khí, ông kéo cửa sổ ra hơn phân nửa, “Sao thế, gặp nhau rồi?”

Diệp Già Lam cúi đầu.

Cô nhìn xuống giày Đường Ngộ.

Vẫn là giày trắng như cũ, vạn năm bất biến.

Anh vẫn luôn đi thế.

Ánh mắt Diệp Già Lam dừng phía trên nửa giây.

Sau đó cô nghe thấy Đường Ngộ “Vâng” một tiếng.

Giây tiếp theo, Đường Ngộ nhấc chân tới gần cô nửa bước, anh hơi hơi cúi đầu, dùng giọng chỉ có hai người bọn họ nghe thấy nói câu: “Cũng hôn rồi nhỉ?”

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 28"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

hom-nay-troi-trong.jpg
Hôm Nay Trời Trong
4 Tháng mười một, 2024
van-nguoi-e-ngai-than-kieu-the-nhuoc.jpg
Vạn Người E Ngại Thân Kiều Thể Nhược
26 Tháng mười một, 2024
dao-hoa-chiet-giang-son.jpg
Đào Hoa Chiết Giang Sơn
11 Tháng mười một, 2024
san-tim.jpg
Săn Tìm
2 Tháng 12, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online