Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Dòng Thơ Thứ Chín - Chương 24

  1. Home
  2. Dòng Thơ Thứ Chín
  3. Chương 24
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 24: đoạt đàn ông

May mà lúc này là giờ tan học, hành lang toàn tiếng người ồn ào, không ai để ý đến bên này cả.

Bước chân Diệp Già Lam vẫn không dừng, giả bộ không nghe thấy lời Tạ Cảnh Phi hỏi.

Tạ Cảnh Phi càng nhìn phản ứng của cô lại càng cảm thấy cô và Đường Ngộ chắc chắn xảy ra chuyện gì rồi.

Loại cảm giác này giống như là bị gạt ra bên ngoài vậy đó.

Rõ ràng là bộ phim của ba người, thế mà trước sau cậu ta lại chẳng có tên họ gì.

Tạ Cảnh Phi một tấc cũng không rời đi theo cô xuống lầu, “Có phải cậu với Ngộ Ngộ……”

Diệp Già Lam đột nhiên dừng lại, “Không có.”

Giống như là muốn tăng độ tin cậy, những lời này cô nói cũng to hơn thường ngày.

Bên cạnh có bạn học đi ngang qua nhìn sang, Diệp Già Lam nhíu mày, hạ nhẹ giọng: “Cái gì cũng không có.”

Tạ Cảnh Phi: “……”

Diệp Già Lam xoay người xuống lầu.

Tạ Cảnh Phi không đi cùng nữa.

Diệp Già Lam đến tiệm báo ở cổng trường mua hai cái kẹo, vừa nhàm chán lật tạp chí, vừa chờ Tô Cẩm Kha.

Đến 10h kém 5′, Tô Cẩm Kha mới chạy chậm từ cửa ra.

Diệp Già Lam khép tạp chí lại, sau đó đưa cây kẹo ra.

Tô Cẩm Kha mở giấy gói kẹo cho vào miệng, “Loan Loan, cậu nói xem Tạ Cảnh Phi có phải có bệnh không? Vừa rồi còn túm lấy tớ hỏi cậu với Đường Ngộ sao lại thế này nữa chứ.”

Diệp Già Lam dừng bước chân.

“Cậu nói như thế nào?”

“Tớ nói — cậu ngốc à, thế mà cũng không nhìn ra sao, đương nhiên là hai người thích nhau, nhưng mà lại chịu đựng sự uy hiếp của lão chủ nhiệm nên không dám ở bên nhau rồi.”

“……”

Diệp Già Lam đập một cái lên gáy cô, “Bớt nói nhảm đi.”

–

Lúc đến cửa nhà, viên kẹo trong miệng Diệp Già Lam vừa lúc tan hết.

Cô lấy chìa khóa từ trong túi ra, mới vừa cúi đầu muốn mở cửa, đèn hành lang chợt tắt.

Đen kịt một mảnh, Diệp Già Lam khụ một tiếng.

Đèn cảm ứng âm thanh mới lại sáng lên.

Hành lang lúc này lập tức sáng trưng.

Diệp Già Lam tra chìa khóa vào ổ, còn chưa kịp xoay, phần chìa khóa lộ ra ở ngoài ổ khóa đã bị hai ngón tay nhẹ nắm.

Ngón tay người nọ thon dài, xương cổ tay xinh đẹp, dùng sức không lớn, nhưng cũng có thể khiến cô không có cách nào mở cửa được.

Diệp Già Lam nhẹ nuốt nước miếng, vị ngọt trong miệng vẫn chưa tan, đến cuối cùng đều chuyển thành vị ngọt nhàn nhạt, cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Tay.”

Đường Ngộ không buông tay ra, anh hơi hơi cúi đầu, cũng nhỏ giọng hỏi: “Coi tớ là em trai sao?”

Bên tai Diệp Già Lam nóng lên.

Giây tiếp theo, đèn cảm ứng lại tắt.

Đường Ngộ không thấy rõ biểu cảm của cô, nhưng có thể nghe được tiếng hít thở gần như không thể nghe thấy của cô.

Khoảng cách giữa hai người thật ra cũng không tính là gần, nhưng mà đặt trong hoàn cảnh tối lửa tắt đèn thế này, mọi giác quan đều đặc biệt nhạy cảm hơn.

Dưới bầu không khí phóng đại, có vẻ tư thế của hai người cũng ái muội không ít đâu.

Nếu lúc này, Dư Thu Hoa nữ sĩ mở cửa chờ cô về nhà, hoặc là ra cửa ném rác, vậy hậu quả quả thực không dám tưởng tượng.

Diệp Già Lam không lên tiếng.

Đường Ngộ câu khóe môi, “Nhưng tớ không coi cậu là chị gái đâu.”

Lời vừa rơi xuống, anh đã thay Diệp Già Lam mở cửa ra.

Phòng khách có bật đèn, ánh sáng hất ra, chiếu lên hành lang.

Diệp Già Lam rút chìa khóa ra, sau đó đi vào đóng cửa, liền mạch lưu loát.

Dư Thu Hoa đúng lúc xách túi rác ra, “Hôm nay sao về muộn hơn mọi ngày thế?”

Diệp Già Lam rót chén nước, “Chờ Kha Kha ra ạ.”

Tô Cẩm Kha đã thành lá khiên vạn năng của cô rồi.

Dư Thu Hoa mở cửa đi đổ rác.

Cửa nhẹ nhàng mở ra, Diệp Già Lam liếc qua một cái, uống cạn sạch ly nước

Cảm giác miệng đắng lưỡi khô vừa rồi cuối cùng cũng biến mất.

Diệp Già Lam đặt ly nước sang một bên, bên tai tựa hồ vẫn còn quanh quẩn mấy chữ “Chị gái” cùng “Em trai”.

Cô hít một hơi, sau đó lấy một chai nước đá trong tủ lạnh ra.

Tiết tự học buổi tối Diệp Già Lam bị chủ nhiệm giáo dục kêu nên mới nói vài câu giải vây cho hai người bọn họ như thế, một nửa thật một nửa giả.

Thật là bọn họ thật sự là hàng xóm.

Giả chính là, cô hình như cũng không xem Đường Ngộ là em trai đâu.

Cô cũng chưa từng thấy chị gái nào ở trước mặt em trai mình mặt lại đỏ, tim lại đập rộn thế.

Người thật sự giống em trai phải là loại như Tô Nham, em trai Tô Cẩm Kha cơ, còn Đường Ngộ ấy mà, chỉ đơn giản là, người khác phái cùng tuổi mà thôi.

–

Qua tháng mười, cách kì thi đại học còn không đến 200 ngày.

Thời gian của mỗi học sinh giống như đều được trang bị máy gia tốc, bay siêu nhanh.

Đến Phó Đồng cũng phải thu lại không ít tâm tư so với khi mới khai giảng

Diệp Già Lam từng cho rằng cô nàng cải tà quy chính rồi, kết quả hai tháng sau, khi bài thi cuối cùng của kì thi tháng mười hai vừa thu xong, Phó Đồng đã dịch ghế ra sau, quay đầu hỏi người phía sau: “Bạn học Đường Ngộ, cậu định thi trường đại học nào thế?”

“……”

Chắc là muốn có thể phù hợp với thành tích của Đường Ngộ đây mà.

Diệp Già Lam lấy phiếu điểm kì thi tháng lần trước ra xem.

Giữa tên Phó Đồng và Đường Ngộ, còn cách 27 cái tên nữa đấy.

Diệp Già Lam cũng khá tò mò.

Cô cơ hồ cũng vểnh tai, chờ nghe Đường Ngộ trả lời.

Kết quả người nọ không đáp, nhưng Tạ Cảnh Phi lại thay anh nói: “Thi ra nước ngoài á.”

Phó Đồng quay đầu nhìn Tạ Cảnh Phi.

Cô nàng cực kì thức thời mà tùy cơ ứng biến, hỏi Tạ Cảnh Phi: “Trường nào cơ?”

Xuất ngoại du học sao, điều kiện nhà cô nàng hoàn toàn cho phép đấy.

Tạ Cảnh Phi híp mắt: “Cambridge.”

Phó Đồng: “……”

“Harvard.”

Diệp Già Lam: “……”

Sợ là cậu ta đều đang đoán mò thôi.

Phó Đồng quẳng cho cậu ta một ánh mắt xem thường, lại quay đầu về.

Vì kì nghỉ tháng với kì nghỉ tết Nguyên Đán gần sát nhau, nên lần này trường còn cho nghỉ thêm một ngày nữa.

Hợp với kì nghỉ tết, nghỉ suốt ba ngày.

Diệp Già Lam cũng không nghe Tạ Cảnh Phi bậy bạ nữa, bỏ mấy cuốn sách vào trong cặp, vừa định bỏ cả bút vào lại nghe Phó Đồng hỏi: “Lớp trưởng, cậu thi trường ở đâu?”

Diệp Già Lam liếc nhìn cô nàng một cái.

Có thể là vì Đường Ngộ với cô gần đây không có hành động thân mật gì, Phó Đồng cũng đã quên chuyện dắt tay lần trước nên thái độ với Diệp Già Lam cũng thân thiện hơn không ít.

Cô nhét bút vào cặp sách, “Bắc thành đi.”

Chị gái Dư Oánh của Diệp Già Lam cũng học ở đại học Bắc thành.

Phó Đồng “Ồ” một tiếng, “Cậu không xuất ngoại à?”

Diệp Già Lam: “……”

Có vẻ cô nàng vẫn luôn suy nghĩ nhiều.

Hóa ra người ta căn bản còn chưa quên chuyện với Đường Ngộ kia đâu.

Phó Đồng ghé lại càng gần, giọng lại càng thấp, không biết còn tưởng rằng quan hệ hai người các cô rất tốt đấy: “Yêu khác thành phố chia tay đã không ít, càng đừng nói đến yêu khác nước.”

Tạ Cảnh Phi phía sau vẻ mặt kinh ngạc: “Hai người bọn họ từ khi nào quan hệ tốt như thế thế?”

Dừng vài giây, cậu ta lại nói: “Tình địch gặp mặt, không phải là đỏ mắt trừng nhau sao?”

Đường Ngộ liếc cậu ta một cái, hai chữ “Tình địch” , làm đuôi mắt anh vô thức nhíu lại.

Cái từ này, anh lại ngoài ý muốn rất hưởng thụ.

Phó Đồng không để lời Tạ Cảnh Phi ở trong lòng, cô nàng cười với Diệp Già Lam một cái: “Mặc kệ hiện tại cậu ấy cùng ai ở bên nhau, chờ sau khi lên đại học, cậu ấy khẳng định sẽ là của tớ mà thôi.”

Có bệnh.

Ngày còn chưa tối đã mơ cái gì.

Diệp Già Lam mặt không biểu cảm đứng dậy, cầm cặp sách ra khỏi phòng học.

Phía sau, Tạ Cảnh Phi còn kinh ngạc: “Biểu cảm của Lam tỷ như thế là thế nào?”

Diệp Già Lam dừng bước chân, quay đầu nhìn cậu ta: “Biểu cảm gì?”

“…… Biểu cảm bị đoạt đàn ông.”

Diệp Già Lam: “……”

Lời Tạ Cảnh Phi rơi xuống, Đường Ngộ đã đi ra cửa.

Bốn mắt nhìn nhau gần nửa giây, người nọ đến gần, sau đó lúc lướt qua bên người cô, anh nhẹ giọng nói mấy chữ: “Đoạt không nổi đâu.”

Lông mi Diệp Già Lam nhẹ rũ, khóe miệng nhẹ cong lên.

Chương thơ thứ hai: chương 26: bị dọa khóc

Hôm sau chính là tết.

Nam thành vào đông, thời tiết càng thêm ẩm ướt lạnh lẽo.

Trong phòng bật điều hòa, độ ấm vừa phải, so với bên ngoài lại như hai thế giới hoàn toàn đối lập.

Diệp Già Lam nằm ở nhà không muốn ra ngoài.

Tối tết hôm nay, Tô Cẩm Kha gửi tin nhắn cho cô: 【 Loan Loan, ngày mai ra ngoài chơi không? 】

Diệp Già Lam đang bị cảm mạo, cô hít hít cái mũi, uống mấy ngụm nước ấm mới đáp: 【 tớ không muốn ra ngoài đâu. 】

Tô Cẩm Kha: 【 Có phải cậu quên ngày mai là bao nhiêu rồi không? 】

Diệp Già Lam nhớ rõ sinh nhật Tô Cẩm Kha là vào mùa xuân.

Sợ mình nhớ lộn, cô lại đi lật lịch xem lại: 【 không phải sinh nhật cậu mà. 】【 cậu nhìn kỹ lại xem. 】

Diệp Già Lam lại cẩn thận nhìn thoáng qua.

Xem xong dương lịch lại xem âm lịch, lúc nhìn đến giây thứ hai, cô mới bừng tỉnh đại ngộ.

Quả thật không phải sinh nhật Tô Cẩm Kha.

Là sinh nhật cô.

Diệp Già Lam sinh tháng 12, nhưng năm nay ăn tết muộn nên nên sinh nhật cô liền kéo đến tháng 1 năm sau.

Khoảng thời gian trước Dư Thu Hoa có nói đến một lần, Diệp Già Lam chỉ cho là còn thời gian, không ngờ đã là ngày mai rồi.

Cô bỏ lịch sang một bên.

Tô Cẩm Kha lại gửi tin nhắn qua: 【 quên cả sinh nhật của mình, lần đầu tiên tớ thấy đấy. 】 Diệp Già Lam quả thật không nhớ nổi.

Dư Thu Hoa ngày thường bận bịu, cô lớn như vậy, cũng không tổ chức được mấy lần sinh nhật thực sự.

Tô Cẩm Kha: 【 Tối mai, cơm nước xong, chúng ta đến công viên trò chơi nhé? 】 cô nàng đã gửi mấy tấm ảnh qua, đều là cảnh đêm ở công viên trò chơi.

【 buổi tối rất đẹp, tuy rằng một chỗ lãng mạn như vậy, lần đầu tiên nên đi với bạn trai nhưng mà để mừng ngày mai Loan Loan nhà chúng ta thành niên rồi, tớ sẽ cố sức bồi cậu thôi. 】【 Vậy cảm ơn ngài hậu ái. 】

【 không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, nên làm mà. 】

Diệp Già Lam không rep lại, cô lấy ra một hộp thuốc trị cảm, lấy một viên thuốc nhét vào trong miệng, rồi lấy nước ấm uống vào.

Viên thuốc có phủ một lớp đường ngọt, sau khi nuốt xuống lại nghẹn ở cổ họng.

Diệp Già Lam uống thêm mấy ngụm nước, cô không ôn bài nữa, khép sách lại lên luôn giường.

Thuốc trị cảm uống vào dễ mệt mỏi.

Hôm sau Diệp Già Lam ngủ đến hơn mười một giờ mới tỉnh, Dư Thu Hoa đã sớm đến bệnh viện làm, bà vẫn nhớ rõ sinh nhật cô nên đã gửi tin nhắn nhắc nhở cô giữa trưa sẽ có người đưa bánh kem qua.

Thời gian hẹn là hơn 12 giờ xíu.

Lại xem thời gian, đã 11 giờ mười lăm phút.

Diệp Già Lam không nằm ăn vạ trên giường nữa, uống thuốc rồi ngủ một đêm, người ra không ít mồ hôi, cô vọt vào phòng tắm tắm rửa, sau đó ra ngoài thay một chiếc áo len chui đầu và một chiếc quần jean.

Di động có mấy tin nhắn

Đều là chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Lời nói đại thể phía trên đều y hệt, không cần nghĩ cũng biết là cop trên Baidu dán vô.

Diệp Già Lam đều rep cảm ơn cả.

Hơn 12 giờ, quả nhiên có người đưa bánh kem đến.

Cô nhắn tin cho Tô Cẩm Kha: 【 tới nhà tớ ăn bánh kem không? 】 Bánh kem Dư Thu Hoa đặt cho cô tuy kích cỡ không lớn, nhưng nếu một người ăn thì sợ cũng có thể ăn đến ngày mai mất.

Tô Cẩm Kha rep rất nhanh: 【 tớ mới vừa rời giường…… Cậu để dành cho tớ một miếng đi. 】 Diệp Già Lam cắt một nửa cất đi cho cô nàng.

Còn lại một nửa lại bị cô chia thành hai, cô ăn một miếng, sau đó dùng đĩa giấy một lần đựng miếng kia, sang cửa nhà đối diện gõ gõ.

Gõ 3 lần, không ai đáp.

Gõ đến lần thứ 4, cửa phòng rốt cuộc cũng có người mở ra.

Diệp Già Lam mới vừa đưa bánh kem qua, đã nghe người kia hỏi một câu: “Chị, sinh nhật chị sao?”

Vẫn là giọng nam quen thuộc như cũ, nhưng ngữ điệu khác xa ngày thường.

Tay cô vươn ra chớp mắt hơi cứng lại, sau đó giương mắt, nhìn thấy bên tai trái người nọ đeo một cái khuyên tai, là một cái màu đen thuần đơn giản.

Đường Ngộ trước kia chưa từng đeo khuyên tai, cho nên Diệp Già Lam thậm chí không biết trên tai anh cũng có lỗ khuyên.

Cô nhấp môi: “…… Hạ Chí?”

Tuy là giọng điệu nghi vấn, nhưng trong lòng cô cơ bản đã xác định đến bảy tám phần rồi.

Quả nhiên, cô thấy Hạ Chí gật đầu, “Chị gái, có phải chúng ta từng gặp qua rồi không?”

“……”

Đương nhiên từng gặp qua.

Tuy rằng cách hai lần gặp trước đã là hai tháng rồi.

Diệp Già Lam chỉ cho là bọn họ gặp nhau ít nên Hạ Chí không nhớ ra cô mà thôi, đặc biệt kiên nhẫn giải thích: “Lần trước đi nhà ma với cậu chính là tớ đấy.”

“Không phải lần đó,” Hạ Chí nhẹ nhíu mi, “Trước kia chưa thấy qua sao?”

Trước kia…… Đó chính là lần dẫm anh đến khóc ư?

Nhưng mà nghe Tạ Cảnh Phi nói thì Hạ Chí này cách hai năm trước mới xuất hiện, nên chắc cũng không phải lần đó đâu nhỉ.

Diệp Già Lam lắc lắc đầu.

Cô nghĩ không ra.

Hạ Chí cũng chỉ cảm thấy cô quen mắt, cô nàng vốn dĩ chỉ là nhân cách thứ hai, suy nghĩ quá nhiều sẽ dễ bị đau đầu, cô nàng đơn giản cũng không hề bận tâm suy nghĩ, giơ tay đè đè ấn đường.

Vài giây sau, ánh sáng nơi đáy mắt Hạ Chí hơi hơi lóe lên một chút: “Chị ơi, bây giờ chị có rảnh không?”

Diệp Già Lam lắc đầu, lại nghĩ thời gian hẹn Tô Cẩm Kha là buổi tối, cô lại gật gật đầu.

“Cùng em tới một chỗ đi.”

Diệp Già Lam nhớ tới chuyện chả mấy vui vẻ lần trước, lúc này da đầu còn có chút tê dại, cô theo bản năng hỏi một câu: “Nhà ma sao?”

“Lần này không đi đâu.”

Hạ Chí lấy nĩa lấy một miếng bánh kem trong tay Diệp Già Lam cho vào miệng, “Đi xem phim đi.”

Diệp Già Lam nhìn chằm chằm gương mặt kia vài giây.

Chỉ vài giây thế thôi, cô đột nhiên có một loại ảo giác người ăn bánh sinh nhật của cô lại là Đường Ngộ.

Ngẫm lại cũng kỳ quái, Hạ Chí và Đường Ngộ tính cách rõ ràng hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng cô lại không có cách nào xem bọn họ thành hai người hoàn toàn độc lập được.

Như là một người, lại không giống là một người.

Phức tạp lại mâu thuẫn.

Diệp Già Lam hơi hơi xuất thần.

Mãi đến khi trước mặt có người đưa một miếng bánh kem qua, cô mới hoàn hồn: “Làm gì thế?”

“Chị, chị cũng ăn một miếng đi.”

Diệp Già Lam lắc đầu: “Tớ vừa ăn rồi.”

Cô thật sự ăn rồi, bánh kem không giống với kẹo, ăn quá nhiều bơ sẽ dễ béo lắm.

Nhưng Hạ Chí rõ ràng không cho rằng như vậy, cô nàng nhăn mày, khóe miệng nhẹ nhàng mím lại, thấy thế nào cũng y như chịu ủy khuất lớn lắm: “Chị ghét bỏ em sao?”

Diệp Già Lam: “……”

Hạ Chí lại đưa bánh kem đưa.

Lần này Diệp Già Lam cũng ngại từ chối, há miệng cắn miếng bánh xuống.

Hạ Chí lại nhanh chóng bỏ một miếng khác vào miệng mình, khóe miệng cô nàng nhẹ cong, thoạt nhìn tâm tình không tồi.

Sau đó giây tiếp theo, Diệp Già Lam nghe được nguyên nhân làm tâm trạng cô nàng không tệ: “Nếu như để Ngộ Ngộ biết cậu ta cùng nữ sinh dùng chung một cái nĩa, sợ là cậu ta sẽ tức chết mất.”

Diệp Già Lam: “……”

Hình như cũng không phải…… chưa từng dùng chung.

–

Vì đang kì nghỉ Nguyên Đán, rạp chiếu phim kín cũng hết cả chỗ.

Rạp chiếu phim nằm ở lầu 6 trung tâm thương mại, người ngồi ghế chờ bên ngoài có đến cả trăm.

Diệp Già Lam xem lịch chiếu phim hôm nay, kéo tay áo Hạ Chí hỏi cô nàng: “Cậu muốn xem phim gì?”

Đều là phim mới cả, chủng loại đa dạng, có phim hài, phim chiến tranh còn có phim văn nghệ đề tài tình yêu tươi mát.

Diệp Già Lam cảm thấy cô với Hạ Chí mà xem phim tình yêu thì không thích hợp lắm: “Cậu có thích xem phim chiến tranh không?”

“Không thích.”

Hạ Chí cắn ống hút uống một ngụm Coca, cô nàng cận thị, nên phải híp mắt mới có thể thấy rõ.

Tầm mắt khẽ di chuyển, lướt qua mấy cái tên phim, sau đó dừng lại trên poster đầu tiên phía bên phải: “Xem cái này đi.”

Diệp Già Lam theo ánh mắt cô nàng nhìn thoáng qua.

《 Khiếu hồn* 》.

(*gọi hồn)

Vừa nhìn đã biết không phải phim bình thường gì rồi, Diệp Già Lam hơi nhăn mắt: “Có phải cậu không thấy rõ không?”

“Thấy rõ mà.”

Hạ Chí nói xong đặt Coca sang một bên, đi vào trong đám người mua vé luôn.

Diệp Già Lam lại nhìn poster tuyên truyền một lần nữa, nam nữ chính phía trên khuôn mặt tái nhợt, thất khiếu đổ máu.

Mà phía dưới bên phải, thể loại phim có ghi hai chữ: Kinh dị.

“……”

Hạ Chí này rốt cuộc có sở thích gì hả.

Rõ ràng nhát gan giống chuột lại có tình thích xem mấy thứ đáng sợ là sao.

Diệp Già Lam rụt rụt bả vai, ánh mắt vừa chuyển, đã nhìn thấy Hạ Chí đang mua vé bên kia, vì đang là khuôn mặt Đường Ngộ nên lúc này chị gái bán phiếu đang cười đến nở cả ra hoa

Cô lại thu mắt lại, đi qua bên cạnh mua bắp rang và nước uống.

Phim bắt đầu lúc 2h40.

Hai người đợi bên ngoài không đến vài phút đã kiểm phiếu vào rạp.

2h38, Tô Cẩm Kha hỏi cô: 【 Loan Loan, hiện tại tớ đang ở rạp chiếu phim với Tiểu Nham, cậu có muốn qua xem phim với bọn tớ không? 】 phía trước đã bắt đầu phát vào phim, Diệp Già Lam rep: 【 tớ cũng đang ở rạp chiếu phim. 】【 xem phim gì đấy? Giờ nào? 】

【 Khiếu hồn, 2h40. 】

Tô Cẩm Kha: 【 cậu có mang theo thuốc trợ tim hiệu quả nhanh không đó? 】

【 không có. 】

Tô Cẩm Kha biết lá gan cô không lớn, hiếu kỳ hỏi: 【 cậu đi với ai thế a? 】 Diệp Già Lam nhìn người ngồi bên cạnh, rep lại hai chữ: 【 Đường Ngộ. 】 cô nửa câu cũng không nhắc đến chuyện của Hạ Chí.

Tô Cẩm Kha yên tâm không ít: 【 vậy thì tốt rồi, nếu cậu sợ quá thì cậu cứ véo vào tay Đường Ngộ là được. 】 Diệp Già Lam: “……”

Cô không bị véo đã là tốt lắm rồi.

【 bắt đầu rồi, đợi chút rồi nói. 】

Diệp Già Lam gửi xong trực tiếp tắt màn hình di động.

Vừa nhấc đầu, trên màn hình lớn nam nữ chính đều đang mặc y như người bình thường, lúc này đang đứng dưới tàng cây bên hồ ôm nhau.

Hình ảnh bình thường, hơn nữa nếu chỉ liếc mắt một cái còn thấy rất duy mĩ.

Diệp Già Lam ghé vào lưng ghế, nhẹ nhàng nắm lấy chai nước bên cạnh.

Một bộ điện ảnh có cốt truyện chặt chẽ lại mới mẻ độc đáo, hơn nữa đề tài là phim tình yêu huyễn huyền kinh dị nên không khí trong rạp vẫn luôn an tĩnh đến có chút quỷ dị.

Nửa trước của bộ phim đơn giản là phim văn nghệ tình yêu, tới nửa sau, phong cách mới kịch liệt đột biến.

Ngoài tang thi thì chính là quỷ hồn.

3h40, chai nước trong tay đã bị Diệp Già Lam bóp bẹp, gần như sắp vỡ tan luôn rồi.

3h45 phút, Diệp Già Lam nghe được có nữ sinh trong rạp nhỏ giọng khóc nức nở cùng với tiếng kinh hô.

3h50 phút, Diệp Già Lam thật sự không dám xem tiếp, tim cô đập loạn lên, đến màng tai cũng có chấn động rất nhỏ, cô rũ mắt, sau đó nghe được tiếp hít mũi của người bên cạnh.

Ngồi bên tay trái cô chính là Hạ Chí.

Diệp Già Lam sửng sốt, vừa chuyển đầu, nhìn đến Hạ Chí bên cạnh, lúc này đang dùng sức lau nước mắt trên mặt Đường Ngộ.

“……”

May mà những người khác đều chuyên chú xem phim, không ai chú ý tới bên này cả.

Bằng không có khả năng hai người bọn họ sẽ bị vây xem đến khi kết thúc bộ phim mất.

Diệp Già Lam lấy một bao khăn giấy từ trong túi xách ra đưa qua.

Hạ Chí duỗi tay nhận lấy, cô nàng vẫn còn đang hít cái mũi, nhưng mắt vẫn không rời màn hình một khắc nào.

Không quá vài giây, âm hiệu trong rạp chiếu phim đột nhiên bị phóng đại.

Không ít tiếng kinh hô của nữ sinh cũng theo đó to lên, không khí quỷ dị khủng bố tới cực điểm, Diệp Già Lam không nhịn được nhìn lên.

Trên màn hình mắt của nam nữ chủ lăn trên đất, đầy mặt đều là máu tươi, hình ảnh đáng sợ làm người ta không dám nhìn thẳng.

Diệp Già Lam sửng sốt vài giây, bên tai chợt có tiếng thét chói tai tinh tế, nhưng không giống cô, giọng cô giống như đã bị người ta chặn mất, đến kêu cũng không kêu được.

Chỉ có tốc độ tim đập đập liên tục không dừng lại.

Diệp Già Lam nghĩ thầm, cô quả nhiên cần chuẩn bị một lọ thuốc trợ tim hiệu quả nhanh, nếu không rất có khả năng, cô sẽ chết trên tay Hạ Chí mất thôi.

Suy nghĩ vừa nhảy ra, bộ phim cũng đạt tới cao trào cuối cùng.

Diệp Già Lam không dám nhìn, nhưng ánh mắt lại cứ dính trên đó, không sao thu về được.

Giây tiếp theo, một bàn tay từ bên cạnh duỗi quá, vòng qua một bên bả vai cô, dùng tư thế như là nửa ôm lấy cô, nhẹ nhàng che kín mắt cô lại.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 24"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

Song-nguyet-vo-bien
Song Nguyệt Vô Biên
12 Tháng 6, 2024
xuyen-nhanh-chi-nu-chu-nang-co-diem-benh-convert.jpg
Xuyên Nhanh Chi Nữ Chủ Nàng Có Điểm Bệnh Convert
13 Tháng mười một, 2024
bien-thoi-gian.jpg
Biển Thời Gian
24 Tháng mười một, 2024
viet-co.jpg
Việt Cơ
23 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online