Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Dòng Thơ Thứ Chín - Chương 2

  1. Home
  2. Dòng Thơ Thứ Chín
  3. Chương 2
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 2: dâng mạng cho anh

Nhưng Vân Hoan lại nghe rõ.

Không chỉ nghe rõ câu kia của Diệp Già Lam mà còn nghe rõ tiếng “Ừm” kia của Đường Ngộ.

Trong lòng cô nàng tràn đầy vui mừng nằm trên mặt đất, nhắm mắt cong thành hai mảnh trăng khuyết, chờ bạch mã vương tử của cô thân sĩ ưu nhã ôm cô dậy.

Kết quả đợi một hồi lâu, vương tử vẫn không hề có động tĩnh gì.

Trợn mắt nhìn lên, lại thấy bác sĩ Diệp ở trước mặt hơi hơi nhíu mày lại.

Diệp Già Lam sinh ra đã có một đôi mày liễu xinh đẹp, mảnh lại dài, cong cong dịu dàng, dưới mày đẹp lại là đôi mắt mềm mại như nước.

Cô cũng không hề động đậy.

Vân Hoan có chút gấp gáp, đưa mắt ra hiệu không được, cô nàng đành dứt khoát dùng lực ho mạnh một tiếng.

Tiếng không nhỏ, chỉ nháy mắt, thậm chí đã áp luôn cả tiếng xe réo chung quanh.

Đường Ngộ khẽ nhíu mày, rũ mắt nhìn xuống.

Vân Hoan rốt cuộc cũng có cơ hội nghiêm túc nhìn thẳng vào vương tử của mình.

Đuôi mắt vương tử hơi nhếch lên, mí mắt rũ xuống, độ cung làm cho ánh nhìn càng thêm dịu dàng câu nhân, mũi cũng cao thẳng cực đẹp.

Nhìn xuống chút nữa, môi hồng răng trắng.

Đến cả tóc cũng vừa ở độ dài cô nàng thích.

Chứng vọng tưởng lại phát tác, Đường Ngộ vừa liếc nhìn cô nàng một cái, Vân Hoan đã cảm thấy anh ở trong tối liếc mắt đưa tình.

Cũng không uổng công cô nàng nằm trên mặt đất lâu như vậy.

Vân Hoan nuốt một ngụm nước miếng.

Trong lòng cô nàng như có nai con đấu đá lung tung, lúc này hận không thể biến thành nai nhỏ, sau đó lập tức lao vào trong lòng vương tử.

Vân Hoan thuộc phái hành động nên lập tức ra tay, kết quả vừa muốn bò dậy, đã lập tức lại dập mông xuống____

Hai chân cô nàng trần trụi, lại tiếp xúc với mặt đất lạnh lẽo trong một thời gian dài, vừa rồi dùng sức cũng quá mạnh.

Trật khớp rồi.

Vân Hoan đau đến cả mặt đều vặn vẹo, cẳng chân cứng ngắc động một chút cũng không dám động. Cô nàng lớn lên là tiểu bích ngọc trong nhà, kêu gào lên còn có thể so với tiếng giết heo, tiếng tru thẳng tắp cắt ngang bầu trời đêm: “Diệp Diệp Diệp…… bác sĩ Diệp!”

Diệp Già Lam đột nhiên hoàn hồn.

Cô cũng không kịp nghĩ đến một tiếng “Ừm” vừa rồi của Đường Ngộ là có ý gì, vội vàng ngồi xổm xuống, nâng tay nhẹ nhàng đè lên mắt cá chân của Vân Hoan, một tay khác lại đè lên bàn chân trật khớp của cô nàng, sau đó đẩy vào trong.

Động tác của cô dứt khoát lưu loát, nửa phần do dự tạm dừng đều không có.

Giây tiếp theo, có tiếng khớp xương vang lên một chút.

Hệt như tiếng giết heo đạt đến cao trào.

Đôi mắt trang điểm của Vân Hoan nhanh chóng lem ra thành gấu trúc.

Bên cạnh đã có y tá đặt cáng đến, ba chân bốn cẳng nâng Vân Hoan lên, sau đó lại vội vã nâng vào bệnh viện.

Diệp Già Lam nhấc chân bước nhanh đuổi kịp, sau khi bước vài bước, cô quay đầu lại.

Chỗ người nọ đứng ở phía sau lúc nãy, giờ đã rỗng tuếch.

Đường Ngộ chắc đã lên xe.

Tiếng còi xe trong khu phố náo nhiệt vẫn kéo dài không ngừng, bàn tay siết chặt túi của Diệp Già Lam dần dần buông ra.

Đột nhiên bất ngờ gặp lại, sau đó lại đột nhiên bất ngờ mà tiếp tục chia ly.

Diệp Già Lam nhẹ nhàng hít một hơi

Hứa Luyến bên cạnh nhẹ chọt một cái lên bả vai cô: “Nhìn đến choáng rồi?”

Không đợi cô trả lời, Hứa Luyến lại nói: “Tớ cũng nhìn đến choáng rồi.”

Hèn gì vừa rồi cô nàng lại an tĩnh thế.

Diệp Già Lam thu lại ánh nhìn, không liếc nhìn cô nàng, cất bước trở lại phía bệnh viện.

Giọng Hứa Luyến từ đằng sau căn bản không hề ngập ngừng: “Tớ tuyên bố, đối tượng xem mắt của cậu hôm nay không tính là top 3.”

Dừng một chút, hình như cảm thấy không tốt lắm, Hứa Luyến lại bỏ thêm một câu: “Nhưng đối tượng xem mắt của cậu cũng khá tốt đó.”

Diệp Già Lam đè đè ấn đường, không nói tiếp.

Hứa Luyến đã trở lại vấn đề đứng đắn: “Lần này thật sự không định thử một chút à?”

“Tạm thời không định gì cả.”

“Vì sao?”

“Không thích.”

Mỗi lần đáp một vấn đề, bước chân của Diệp Già Lam lại chậm hơn một chút.

Hứa Luyến không tự giác đi đến trước mặt cô, cô nàng hỏi: “Có người mình thích rồi à?”

Diệp Già Lam hoàn toàn dừng lại.

Cô quay đầu nhìn lại.

Chiếc Cayenne màu đen đang đậu ven đường, có lẽ là đợi đèn xanh, cửa sổ xe hơi hạ xuống, người nọ ngồi ở vị trí phó lái như có như không bật bật lửa.

Ánh sáng màu lam sắc lạnh lóe lên rồi tắt, sau khi lặp lại vài lần, anh nhìn qua, cách không xa, Diệp Già Lam thấy khóe miệng người đàn ông hơi hơi gợi lên, như có như không cười một cái.

Cô thu ánh nhìn lại, gần như không thể nghe thấy đáp một câu: “Có rồi.”

Người nọ ở trên xe, cách có hơn mấy mét, lại không biết cười với ai đến điên đảo chúng sinh kìa.

–

Tiểu công chúa hờn dỗi mất mấy ngày.

Thuốc thì vẫn theo thường lệ mà uống, nhưng lại không thích nói chuyện với ai, cũng chẳng buồn xuống giường đi lại.

Cô nàng nằm trên giường ba ngày.

Ngày thứ tư là thứ Bảy, đến phiên Diệp Già Lam trực ban.

Lúc chiều, cô đặc biệt mang riêng món kẹo sữa Vân Hoan thích tới tìm cô nàng nói chuyện phiếm, kết quả cô nhóc kia bản không để ý tới cô, nằm nghiêng ở trên giường lật xem cổ tích.

Diệp Già Lam giơ giơ giấy gói kẹo ở trước mắt cô nàng: “Hoan Hoan……”

“Không được gọi em là Hoan Hoan.”

Cuối cùng cũng có phản ứng, Diệp Già Lam hít một hơi.

“Giống tên chó quá.”

“……”

Vân Hoan căn bản khinh thường với cách gọi của cô, cô nàng rõ ràng là một cô gái 20 tuổi, lại giống như xem cổ tích đến phát nghiện, nghiêm túc lật giở đọc từng tờ một.

Lúc lật đến một tờ nào đó, cô nàng hít hít cái mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mạng đều dâng cho anh ấy……”

Diệp Già Lam không nghe hiểu, cầm khăn giấy đưa cô nàng lau nước mắt, “Cho ai?”

Vân Hoan tiếp tục lật sách, nước mắt cũng tiếp tục chảy: “Vương tử của em.”

“……”

Cả một buổi chiều, Diệp Già Lam dùng hết nguyên một hộp khăn giấy

Hơn 6 giờ, có đồng nghiệp tới thay ban.

Diệp Già Lam thu dọn rồi tan ca, mới ra bệnh viện đến cửa, Hứa Luyến đã gọi điện qua: “Loan Loan, cậu vẫn nhớ tối nay khoa chúng ta có buổi liên hoan với phòng cách vách chứ hả?”

“Nhớ.”

Công việc của bác sĩ quả thật áp lực quá lớn, người trẻ tuổi khó tránh khỏi lâu lâu lại muốn thả lỏng một chút.

Đây là từ hai tuần trước, một đám bác sĩ ở ba phòng cùng trực ban thương lượng với nhau mà đề ra.

Diệp Già Lam nhớ thì nhớ rõ, nhưng cô cũng không muốn đi lắm.

Cô duỗi tay đè đè sau cổ, lúc cúi đầu tóc dài theo cổ rũ ra trước ngực, cô kéo giọng đáp bạn: “Tình yêu à, hôm nay tớ hơi mệt.”

” Nếu cậu không đến, thì cả khoa cũng chỉ có mình tớ là nữ thôi đó.”

“……”

“Cậu nhẫn tâm nhìn tớ bị một đám sói hoang ở cách vách vây quanh sao?”

Kề cạnh khoa tâm thần là khoa thần kinh nội ngoại, khoa nội còn đỡ chứ khoa ngoại vốn dĩ nổi tiếng thiếu phụ nữ rồi.

Toàn bộ khoa giải phẫu thần kinh, chỉ có một bác sĩ nữ, tuổi từ bốn mươi trở lên.

“Qua đây đi,” bên Hứa Luyến có tiếng giày cao gót vang lên, “Vừa hay kế bên có đồng nghiệp mới đến, hôm nay Đại Ngưu tốn không ít lời mới mời được người ta đến đó.”

“Kế bên nào?.”

“Khoa ngoại á!” Dừng một chút, Hứa Luyến lại hỏi: “Cậu không muốn đến làm quen à?”

“Không muốn.”

Diệp Già Lam cảm thấy không cần thiết, bệnh viện lớn như vậy, sớm hay muộn cũng sẽ đụng thôi.

“Cậu có thể để tâm một chút đến đàn ông hay không hả?”

Trong giọng Hứa Luyến mang theo ý hận sắt không thành thép bật ra khỏi ống nghe, “Có biết hai cô y tá ở khoa nội, chỉ vì muốn gặp đồng nghiệp mới người ta mà còn đặc biệt đổi ban không hả?”

“……”

Một người giống như thần phật như Diệp Già Lam thì lời trong lời ngoài đều không có hứng thú.

“Tớ gửi địa chỉ cho cậu, hiện tại, lập tức qua đây ngay.”

Mới vừa nói xong, Hứa Luyến đã cắt đứt điện thoại, cường thế đến mức căn bản không cho cô từ chối.

Địa chỉ gửi qua.

Là nhà hàng K nổi tiếng bậc nhất, gần kề bệnh viện.

Diệp Già Lam suy nghĩ vài phút, cuối cùng vẫn quyết định đi cứu vớt con cừu non Hứa Luyến nằm giữa sói kia.

Cô đi đường, lúc đến nơi còn chưa đến 7h.

Đồ ăn ngon, nhưng lại không đủ người

Trong phòng thưa thớt chỉ có tám chín người ngồi, đều là những gương mặt quen thuộc cả.

Đồng nghiệp mới không đến.

Hai cô nàng y tá vì đồng nghiệp mới đặc biệt đến vẻ mặt buồn bực, mãi cho đến khi cơm nước xong, hai người các cô vẫn không chờ được mục tiêu xuất hiện.

Hơn 8 giờ xíu, đoàn người đã đến KTV đặt phòng.

Diệp Già Lam không thích ca hát, vừa rồi cô lại uống vài chén rượu, đi vào không đến nửa giờ, dưới tiếng quỷ khóc sói gào giống như đang xả giận của hai cô y tá nhỏ, cô đã dựa vào vai Hứa Luyến ngủ lăn ra rồi.

Giấc ngủ này cũng không yên ổn.

Diệp Già Lam bị gió điều hòa trong phòng làm lạnh đến tỉnh, cô ôm ôm cánh tay, híp đôi mắt hỏi Hứa Luyến: “Mấy giờ rồi?”

Giọng cô không lớn, vừa dịu vừa mềm, Hứa Luyến không nghe thấy, “Cái gì?”

Diệp Già Lam vì thế lại phải bò đến bên tai cô nàng lặp lại một lần.

“9 giờ rưỡi,” Hứa Luyến nhìn đồng hồ, “Làm việc với cậu trong khoa mấy năm mà giọng vẫn dịu dàng thế.”

Diệp Già Lam hừ nhẹ một tiếng, một lần nữa nhắm mắt lại.

Lần này còn không đến năm phút, toàn bộ tiếng quỷ khóc sói gào trong phòng chợt dừng lại, giây tiếp theo, cánh tay Diệp Già Lam đột nhiên bị người ta dùng lực bóp chặt.

“…… Mẹ nó.”

Tiếng Hứa Luyến vang lên bên tai cô, rất thấp, nhưng vẫn không áp được sự kích động.

Diệp Già Lam nhíu mày, rút tay về, sau đó trợn mắt, ngẩng đầu.

Cửa phòng mở ra lại khép lại, có người khoan thai tới muộn.

Nhạc đệm ca khúc ‘mua bán tình yêu’ vẫn đang mở, nhưng hai cô y tá kia không ai hát cả, chạy đến phân nửa mới có người ấn tạm dừng.

Tiếng vang trong phòng vọng lại nửa giây, sau đó lập tức an tĩnh lại.

Bác sĩ Ngưu ở khoa kế bên kéo bác sĩ mới đến lại, khụ một tiếng, “Giới thiệu với mọi người về đồng nghiệp mới một chút, đây chính là vị bác sĩ mà chủ nhiệm của chúng ta lừa ba năm mới lừa về nước được, bác sĩ Đường.”

Người nọ ngồi xuống một bên sô pha, giọng không lớn, ngữ điệu cũng không chút để ý: “Đường Ngộ.”

Xem như là tự giới thiệu đơn giản.

Bên cạnh có người rót cho anh một ly rượu.

Anh không cự tuyệt, nhưng cũng không uống.

Không khí rõ ràng thay đổi.

Hai tuyển thủ vừa như quỷ khóc sói gào, đột nhiên bắt đầu dịu dàng lại.

Hứa Luyến ngồi ở bên cạnh, đã nắm chặt tay áo sơmi của Diệp Già Lam thành nếp luôn rồi, “Lần trước anh ta đến bệnh viện, chắc là kiểm tra sức khỏe để nhậm chức.”

Diệp Già Lam “Ừ” một tiếng, rút tay áo của mình từ trong tay cô nàng ra.

Có đồng nghiệp nam bên kia vì muốn làm không khí trở nên sôi động, nên nhiệt tình quơ quơ xúc xắc: “Hỏi mọi người một vấn đề hơi riêng tư một chút.”

Có người ấn tạm dừng nhạc đệm.

“Đặc biệt là con gái,” đồng nghiệp nam thần bí hề hề, biểu cảm trên mặt hiện vẻ quỷ dị: “Nụ hôn đầu tiên của mọi người là khi nào?”

Đều là người trưởng thành, cũng không ai giấu giếm cả.

Một vòng người lướt qua, đáp án hoa hoè loè loẹt, rất nhanh đã đến phiên đầu bên này.

Hứa Luyến: “Năm nhất.”

“Bác sĩ Diệp thì sao ?”

Ngón tay Diệp Già Lam ma sát trên hoa văn nút áo, sau khi ma sát vài cái, cô đáp: “Đã quên.”

Một đám người ồn ào, có ánh mắt tựa hồ ngừng trên người cô vài giây.

Diệp Già Lam không ngẩng đầu, rót chén nước, chậm rãi uống sạch sẽ.

Năm phút đồng hồ sau, một cuộc điện thoại đã giải thoát cô ra khỏi những ồn ào.

Điện thoại là Ninh Trí gọi tới, muốn đi xem phim điện ảnh với cô.

Diệp Già Lam tùy tiện tìm lý do từ chối, cô là bác sĩ, nên từ chối áo cũng luôn có cớ đếm không xuể.

Sau khi cắt đứt điện thoại, cô đi dạo dọc theo hành lang một vòng, mãi đến khi tim đập bình thường lại, mới đi về phía cửa phòng.

Sau đó đi càng gần, bước chân cô lại càng nhỏ.

Có người đứng ở cửa phòng cửa, khẽ tựa vào tường bên cạnh cửa nghe điện thoại.

Cũng không biết đầu điện thoại bên kia nói cái gì, anh quay đầu qua, ánh mắt xẹt qua Diệp Già Lam trước mặt, tạm dừng nửa giây, sau đó liếc nhìn biển số phòng.

Tiếng hít thở của Đường Ngộ cực nhẹ, hơi hơi híp mắt, nhìn chằm chằm biển số phòng kia lại không lên tiếng.

Anh bị cận thị.

Diệp Già Lam mím môi, căn cứ vào ý muốn thể hiện sự hữu hảo với đồng nghiệp mới, nhẹ giọng nhắc nhở anh: “D50.”

Số phòng ở KTV.

Ánh mắt Đường Ngộ vừa chuyển, rũ mắt liếc cô.

Nhịp tim mới vừa bình ổn của Diệp Già Lam lại bắt đầu nhanh dần lên, cô hít sâu một hơi, thu hồi tầm mắt, vươn tay mở cửa.

Tay phải mới vừa chạm đến then cửa, cổ tay trái rũ bên người đã bị người ta nắm lấy.

Tay Diệp Già Lam nắm then cửa lại siết chặt hơn một chút, hạ mắt, lại thấy tay anh.

Xương cổ tay tinh xảo, ngón tay sạch sẽ xinh đẹp.

Đầu ngón tay Đường Ngộ có chút lạnh, dán trên cổ tay mảnh khảnh của cô, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

Tay Diệp Già Lam phát ngứa, không khống chế được lại muốn thu về, kết quả vừa mới rụt lại một chút, tay người nọ lại dùng thêm chút lực, đột nhiên xoay người cô lại, sau đó, cúi đầu hôn xuống.

Hương rượu nhàn nhạt phả vào mặt, đến từ trên người Đường Ngộ–

Cái người này ngày thường không chạm vào một giọt rượu, vừa uống là say ngay.

Diệp Già Lam nắm chặt tay, móng tay cái dường như muốn khoét vào da thịt.

Giây tiếp theo, cửa phòng đột nhiên bị người kéo ra, tiếng nhạc bên trong cùng tiếng người hòa lại ồ đến, Diệp Già Lam nín thở, còn chưa phản ứng lại, bàn tay người nọ lại đưa qua, lướt qua bên người cô, kéo then cửa.

“Phanh” một tiếng, cửa lại một lần khép lại.

Diệp Già Lam nghe thấy bên trong có người nói câu “Gặp quỷ”, tay cô buông lỏng, không tự chủ lại nín thở.

Môi anh trằn trọc trên môi cô di chuyển qua, hôn lên sườn mặt, sau đó nhẹ nhàng dừng lại bên tai cô, anh mở miệng, giọng cũng rất nhẹ: “Nhớ ra chưa?”

Anh là hỏi nụ hôn đầu tiên có khi nào.

Cứ như vậy non nửa phút, ký ức Diệp Già Lam hao hết tâm tư đè dưới đáy lòng lại như tơ lột kén thoát ra ngoài, cô không chỉ nhớ khi nào, còn nhớ rõ cả nguyên nhân và hậu quả nữa kìa.

Lúc đi học cô là một cô bé ngoan, sau lần đầu tiên Đường Ngộ hôn cô, tâm trạng lại giống Vân Hoan hiện tại vậy đó.

Giống như là bị câu mất hồn.

Muốn dâng mạng cho anh.

_______

Còn có xe Cayenne đen, hình ảnh mang tính chất minh họa đây:

Q1. Chương thơ thứ nhất: chương 3: làm, bài, ạ

Q1. Ánh trăng sáng

Đảo ngược thời gian về mấy năm trước.

Gần trước ngày từ năm hai cao trung leo lên năm ba cao trung, trong lớp có một bạn học mới tới.

Lúc Diệp Già Lam nhận được tin nhắn của bạn cùng bàn Tô Cẩm Kha, thì đang ngồi ở salon tóc gần trường học để Tony lão sư cắt tóc cho.

Tô Cẩm Kha: 【 trong lớp có một bạn học mới đến! 】

Diệp Già Lam lúc ấy đang nhắm hai mắt nghỉ, không phát hiện.

Lúc mở mắt ra, mở di động lại thấy bình luận toàn là”A a a”, Tô Cẩm Kha kích động muốn xuyên qua khỏi màn hình: 【 Cuộc sống cao trung buồn tẻ, rốt cuộc cũng bắt đầu có điều mới mẻ xuất hiện rồi! 】

Diệp Già Lam rũ mắt gõ cho cô nàng mấy chữ: 【 cậu có bệnh à? 】

【 nói không chừng là một tiểu ca ca soái khí bừng bừng đó! 】

【 sau đó bắt đầu một tình yêu hoàng tử và lọ lem có một không hai với cậu chắc? 】

Tô Cẩm Kha bày ra vẻ mặt đáng khinh: 【 hắc hắc hắc! 】

Diệp Già Mam nghĩ đến đống tiểu thuyết ngôn tình làm tắc cả ngăn bàn của Tô Cẩm Kha, còn có bài thi ngữ văn tháng trước cô nàng lại viết 《 trần tình biểu 》*thành 《 trần thư biểu 》*, lập tức bê một chậu nước lạnh dội lên đầu cô nàng: 【 làm xong ngũ tam* chưa? 】

【 Diệp Loan Loan! 】

【 《ly tao》đã thuộc chưa? 】

Một hôm vừa hỏi.

Tô Cẩm Kha tò mò: 【 Loan Loan, trong mắt cậu trừ Khuất Nguyên ra còn có người đàn ông nào không không? 】

【 có. 】

【 ai? 】

【 Vương Hậu Hùng. 】

Vương Hậu Hùng, chính là chủ biên của sách ôn tập đó.

Tô Cẩm Kha biết cô nói giỡn, nhưng vẫn nghiến răng mắng cô một câu: 【 Lăn nhanh đi! 】

Khóe môi Diệp Già Lam nhếch lên, đề tài này ngưng hẳn.

(*1. 《trần tình biểu 》 là tấu chương của nhà văn họ Lý thời tam quốc ở Lưỡng Tấn bí mật viết tấu lên Võ Đế. Bài viết bắt đầu viết từ những bất hạnh ông gặp thuở ấu thơ, kể về tình cảm đặc biệt sống nương tựa vào nhau của mình và tổ mẫu (bà), tự thuật công ơn dưỡng dục của tổ mẫu đối với mình, cùng với việc bản thân phải báo dưỡng tổ mẫu; ngoài việc cảm tạ ơn tri ngộ của triều đình, còn nói bản thân không thể phụng mệnh, từ chối khẩn thiết, chân tình biểu lộ, ngôn ngữ ngắn gọn, uyển chuyển trôi chảy. Đây được nhận định là tác phẩm văn học trữ tình tiêu biểu nhất của văn học Trung Quốc giai đoạn này, có câu “Đọc 《 xuất sư biểu 》của Gia Cát Lượng không khóc là bất trung, đọc 《 trần tình biểu 》của Lý Mật không khóc thì bất hiếu”. Tương truyền Tấn Võ Đế sau khi đọc bài biểu này thì cảm động, ban thưởng cho Lý Mật hai nô tỳ, cũng lệnh cho quận huyện đúng hạn chu cấp cho vị tổ mẫu này.

2. 《Trần thư biểu》 là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, tuy nhiên, tui lên google tìm và không thấy nó đâu, chỉ thấy trên baidu có phần nhận xét của mấy đại tỉ. Đại ý bảo rất hay, nam chính rất hợp khẩu vị, cảm thấy là cuốn ngôn tình hay nhất mình tình đọc, bla bla….

3. Ngũ tam: ở đây là tên tắt của sách ôn thi đại học bên đấy. Mời xuống xem minh họa bên dưới)

Ra khỏi khung chat với Tô Cẩm Kha, cô đã thấy tin tức trong nhóm lớp tăng mấy chục cái rồi.

Chọn vào xem, một đám người mồm năm miệng mười thảo luận, tất cả đều quay chung quanh vấn đề bạn học mới đến —

【 Tin tức nội bộ, lớp bọn mình hôm nay có một bạn học mới đến! 】

【 Sao lại chuyển đến lúc này; vừa hay đuổi kịp lần thi cuối kì à? 】

【 tao đoán là một tên học siêu dốt, không hề sợ thi cuối kì nên muốn đến lúc nào thì đến. 】

【 bậy bạ, học bá cũng không sợ nha mấy má! 】

……

Trong nhóm thảo luận khí thế ngút trời.

Mà chủ nhiệm lớp lão Ngô ở trong nhóm đó, quanh năm suốt tháng an tĩnh như gà.

Diệp Già Lam yên lặng nhìn khung chat, mãi đến có người nhắc tới cô một câu: 【 lão Ngô không nói với lớp trưởng sao? 】

Cô rũ mắt đánh chữ: 【 không có. 】

Có người lại đem đề tài xoay trở về: 【 đoán xem bạn học mới là nam hay nữ? 】

【 đánh cuộc một bao que cay, là anh giai cool ngầu lại ngạo mạn vô đối. 】

【 tao đánh cuộc hai bao que cay, là một em gái tóc dài mắt to tròn, y như lớp trưởng của chúng ta vậy đó. 】

【 đánh cuộc que cay không thú vị, muốn đánh cuộc thì phải đánh cuộc lớn xíu. 】

Rất nhanh có người hỏi: 【 đánh cuộc gì? 】

【 đánh cuộc một tuần làm bài vật lý! 】

Tiền đặt cược này quả nhiên lớn hơn không ít.

Lập tức thần long thấy đầu không thấy đuôi* cũng xông ra: 【 tao đoán là một bạn nam anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong giống tao vậy đó. 】

【 không biết xấu hổ. 】

【 gay! 】

Diệp Già Lam: “……”

(*Đây vốn là một câu thơ, sau này sử dụng để so sánh với người hành tung thần bí, bất lộ chân tướng, cũng để so sánh lời nói lập loè, khiến người khó nắm bắt).

Càng nói càng không yên lòng.

Diệp Già Lam không tiếp tục xem nữa, thu di động bỏ vào túi, lại nhắm mắt nghỉ một lát.

Năm phút đồng hồ sau, Tony lão sư vỗ vỗ nàng bả vai: “Bạn học, cắt xong rồi!”

Diệp Già Lam trợn mắt, sau đó thấy trên tấm kính phía trước chiếu lên khuôn mặt thiếu nữ.

Trắng nõn sạch sẽ, mắt ngọc mày ngài, lại nhìn lên trên xem, tóc mái cắt ngắn, so le không đều lại như một đám răng cưa.

Có chút thảm không nỡ nhìn.

Vẻ mặt cô cứng đờ, mày khẽ nhíu khụ một tiếng.

Tony lão sư hiển nhiên cực kì hài lòng với thành quả của mình, vừa tháo tấm khăn đen che quần áo trên người cô, vừa cười hì hì hỏi: “Bạn học, em xem kiểu tóc này có phải rất đẹp không?”

Diệp Già Lam suýt nữa túm miếng vải đen phủ lên đầu anh ta.

Vị thợ tóc trẻ tuổi vẫn mơ màng trong cảm giác tốt đẹp, vừa mở miệng, khẩu âm phía nam rất nặng: “Em xinh đẹp thế, rất xứng với kiểu tóc mái này, quả thực giống y như loli bệnh kiều trong truyện tranh vậy đó!”

Diệp Già Lam: “……”

Lại còn loli bệnh kiều*

Anh ta còn tìm cái cớ dễ nghe như thế để nói việc bản thân run tay à.

(*bệnh kiều: là một loại tính cách cũng là trạng thái của thể xác và tinh thần. Nguyên tự Nhật ngữ “ヤンデレ”. Nghĩa hẹp chỉ trạng thái của những người luôn kiềm giữ bản thân khi ở thẹn thùng sẽ biểu hiện ra tính cách đặc thù của mình, nghĩa rộng chỉ tinh thần khi trong trạng thái bị thế sẽ không thể kìm chế nổi khi bị sự vật nào đó hấp dẫn mà thể hiện tính cách, có tính chiếm hữu cùng tư tưởng và hành vi cực đoan. Định nghĩ cơ bản là vậy, nhưng trên thực tế định nghĩa này thường thường mỗi người lại cho là khác nhau. Có nhân vật bệnh kiều thông thường sẽ đối với hiện tượng phát sinh sẽ nổi lên cảm xúc mạnh mẽ, chấp niệm, cũng coi đó là động lực để bày tỏ yêu thương quá kích, hại người lại hại mình, thương tổn người khác bởi cách hành vi cực đoan.__ baidu.

Trên là tra baidu, nhưng theo một số chị tui quen, mấy chị lại bảo là hiểu tạm là người đẹp ốm yếu cũng được.

Hoang mang~ing.)

Diệp Già Lam thật sự không tiếp nhận được điều tồi tệ này, cô duỗi tay đẩy đám tóc con rũ hai bên tai, nhìn màn hình di động xem giờ.

2h20′ chiều.

Còn mười phút, tiết học đầu tiên sẽ bắt đầu rồi.

Từ cửa hiệu cắt tóc đến trường Nhất Trung Nam Thành, còn phải đi ngang qua một đường cái, Diệp Già Lam cũng không tốn công đi lý luận với thợ cắt tóc làm gì, chỉ có thể nhận mệnh.

Lúc trả tiền, anh thợ cắt tóc còn đi bên cạnh nhắc mãi: “Em như này mà đến trường học, tỉ lệ quay đầu tuyệt đối là 100%!”

Lời này nói rất thật.

Lúc Diệp Già Lam đến trường, ngay cả con chó trông cửa của bác bảo vệ già cũng liếc nhìn cô một cái.

Bao gồm cả lão Ngô ở trong lớp cũng dùng nửa phút mới xác nhận là cô, sau đó mới nhanh hóng dương tay cho cô vào.

Mới vừa vào cửa, lớp học có người đã thổi tiếng huýt sáo.

Lão Ngô nộ mắt trừng qua: “Thành thật chút đi!”

Một câu nạt xuống, tiếng huýt sáo thì dừng, nhưng tiếng rì rầm trong lớp vẫn y như cũ không hề bị gián đoạn, Diệp Già Lam còn tưởng là do mái tóc quá xấu của mình, vừa muốn giơ tay chắn tóc mái đáng chết kia một chút, lão Ngô đã khụ một tiếng: “Lớp trưởng tới rất đúng lúc, làm quen với bạn học mới một chút đi.”

“……”

Diệp Già Lam thiếu chút nữa đã quên vụ này.

Cô vừa lúc đi đến phía chính giữa bục giảng, tiếng lão Ngô vừa dứt, cô rất phối hợp chuyển đầu, sau đó nghênh diện chạm phải tầm mắt của bạn học mới đang đứng bên cạnh lão Ngô

Lão Ngô duỗi tay chỉ chỉ cô, lúc giới thiệu vẻ mặt và giọng điệu đều là vẻ vui vẻ tự hào: “Lớp trưởng của lớp ta, bạn học Diệp Già Lam.”

Người nọ khẽ nhìn lại.

Vừa rồi chắc anh đang điền tờ thông tin, bây giờ vẫn trong tư thế cúi nửa người, lúc giương mắt nhìn qua, đuôi mắt hơi giơ lên, hai mí mắt rất sâu.

Hai người nhìn nhau như thế nửa giây.

Nửa giây qua đi, tầm mắt thiếu niên di chuyển lên trên, ngừng trên mái tóc chó gặm của cô chớp mắt một cái, sau đó dời đi, khóe môi anh nhẹ cong “Ừm” một tiếng, “Đường Ngộ.”

Diệp Già Lam: “…… Ờ.”

Có chút quen quen.

Lúc đi xuống, Diệp Già Lam nghe thấy có nữ sinh nhỏ giọng nói với bạn cùng bàn: “Sao đến cả giới thiệu tên cũng làm tim người ta rung động như thế kia chứ …..”

Nói tới, đương nhiên không có khả năng là lão Ngô.

“Tim tớ nhảy nhanh như thể mới chạy tám trăm mét xong vậy đó.”

“……”

Vẫn tốt.

Vừa rồi đối diện với bạn học mới nửa giây, tim Diệp Già Lam mới chỉ đập nhanh có nửa nhịp mà thôi.

–

Hình như là do hôm nay lớp có thêm bạn mới nên trong giờ học rất náo nhiệt.

Đến cả bạn nữ ngày thường tương đối an tĩnh, hôm nay cũng nhiều lời hơn.

Lúc tan tiết 2 tiết tự học buổi tối, một đám người tụ lại với nhau, bắt đầu thảo luận vụ đánh cuộc buổi trưa–

“May mà tao đoán là đồng bào nam, nếu không đã phải thay người khác làm bài vật lý rồi.”

“Hôm nay về nhà vào trong nhóm thống kê một chút, xem có ai đoán em gái mềm manh thì thay chúng ta làm bài tập nào.”

Khi đó, tin nhắn còn chưa có chức năng xóa, nên chứng cứ không có cách nào mà tiêu hủy cả.

Trong nháy mắt có người hưng phấn có người kêu rên, hơn 8 giờ trong phòng học tiếng ồn ào nhốn nháo.

Diệp Già Lam duỗi tay che che tai.

Bên tai quá ồn, cô không đọc sách được.

Cách một lối đi nhỏ, hai bên nữ ngay bên cạnh cũng chưa từng dừng lời lúc nào.

Cô nghe thấy một người nữ sinh hận sắt không thành thép hỏi một câu: “Sao mày lại y như sắc lang mà nhìn bạn học mới thế hả?”

“Không phải sắp phân ban sao…… bây giờ tao phải nhìn cậu ấy nhiều thêm mấy lần, chứ sợ đến khi phân ban lại chẳng được thấy nữa……. ”

Chỉ là một vụ phân ban vô cùng bình thường lại bị cô nàng nói y như sinh ly tử biệt vậy.

Diệp Già Lam liếc sang bên kia một cái, dừng lại, sau đó lại quay đầu nhìn về phía cuối lớp.

Cô thật muốn nhìn xem bạn học mới kia rốt cuộc có ma lực gì.

Chỗ kia là chỗ nam sinh tụ tập, tầm mắt hơi chuyển chút, đã nhìn thấy bạn học mới ngồi ngay gần cửa sau.

Một nam sinh khác trong lớp kéo ghế dựa ghé vào bên cạnh bàn của anh, hình như đang cầm tấm ảnh lớp mới chụp mấy hôm trước, tự mình giới thiệu bạn học trong lớp cho anh.

Nam sinh tên Tạ Cảnh Phi, chính là người ở trong nhóm lớp mèo khen mèo dài đuôi buổi chiều nay.

Tạ Cảnh Phi vừa lúc giới thiệu tới cô: “Đây là lớp trưởng của chúng ta, đặc biệt ngoan.”

Xuống chút nữa, không nói lời gì khác.

Cậu ta và Diệp Già Lam cùng lớp một năm, nhưng kỳ thật không quen lắm.

Ấn tượng của Tạ Cảnh Phi đối với cô chỉ ngừng ở mặt ngoài: Lớn lên xinh đẹp, nói chuyện không lớn, là một thục nữ ngoan ngoãn rất điển hình.

Nhưng Diệp Già Lam không biết điều này, cô vừa muốn thu lại tầm mắt, lại đột nhiên thấy Đường Ngộ nâng mắt.

Chỉ liếc mắt một cái, lúc ánh thu tầm mắt lại, khóe môi khẽ cong, hình như có cười một cái.

Không chút để ý lại bất động thanh sắc, nhưng cố tình lại có thể làm lung lay người nhìn.

Mắt Diệp Già Lam hơi lung lay một chút, còn cảm thấy dáng vẻ muốn cười lại không cười của người này có chút khó hiểu, cánh tay đã bị người ta xách lên, Tô Cẩm Kha kéo cô dậy: “Đi hiệu sách với tớ!”

Thời gian nghỉ giữa tiết hai với tiết ba là 20 phút, nên có không ít bạn học đi ra ngoài cho thông khí.

Diệp Già Lam quay đầu nhìn cô nàng: “Lại đi mua 《tiểu cục cưng của hotboy bá đạo》 * à?”

Tô Cẩm Kha trừng mắt liếc cô một cái: “Không phải.”

(*từ “giáo thảo” được dùng là từ học sinh Đài Loan dùng để chỉ anh chàng đẹp trai trong trường nên để là hotboy nhé.

Và khi tôi lên tìm nó thì nó là 1 truyện, đọc giới thiệu, có vẻ, hình như, hơi sắc xíu xìu xiu, chưa hoàn, của tác giả tên Cạn Lời (bả lấy tên Khô Ngữ đó). Truyện này chưa hoàn, chưa có sách, nên không rõ có phải cuốn tác giả nhắc đến hay không nữa. Truyện này cũng chưa có bản convert gì cả. Tên tác giả ghi là:”霸道校草的小甜心”. Ai muốn biết thêm tự tìm hiểu nhé!)

“Đổi tính rồi?” Diệp Già Lam cảm thấy thật khó tin.

Tô Cẩm Kha quả thực muốn đem quyển ‘tiểu cục cưng’ kia chụp lên mặt cô, nhưng lại ngại hiện tại đang ở lớp, có tà tâm mà không gan tặc*, đành phải kéo tay cô ra bên ngoài: “Đi mua 《36 kế truy phu》”

“Đó là cái gì thế?”

“Ai…… Không phải là muốn theo đuổi anh giai kia sao?”

(*Có tâm tư đen tối cơ mà hông có gan làm loạn.)

Diệp Già Lam mở to hai mắt nhìn cô nàng, giọng cô lúc nói chuyện vốn dĩ không lớn, lúc dùng quá nhiều sức, âm cuối có hơi run, nghe cực kì mềm mại, cô hỏi Tô Cẩm Kha: “Theo đuổi ai?”

Tô Cẩm Kha cười tủm tỉm: “Cậu đoán xem.”

“……”

Khỏi cần đoán.

Ngoài bạn học yêu nghiệt mới đến, sợ cũng không ai giỏi đến mức có thể khiến cô nàng chỉ trong nửa ngày đã đổi tính rồi.

Vừa chuyển đầu, bạn học mới ngồi sau đã ra khỏi lớp trước các cô rồi.

Anh cao cao gầy gầy, vai rộng chân dài, lúc đi đường giống như có mang theo luồng gió, ngoài hiên không ít nữ sinh nghỉ chân ghé mắt nhìn.

Diệp Già Lam mím môi, thu mắt lại, vẻ mặt không tình nguyện bị Tô Cẩm Kha kéo đi.

Tới hiệu sách, Tô Cẩm Kha ở trong lại y như đang tìm sách cấm vậy đó.

Diệp Già Lam thật sự không nhìn nổi, cô đứng bên trong không đến nửa phút thì ra ngoài trước đợi cô nàng.

Hiệu sách cách khu dạy học không xa không gần, ở giữa hai bên đường còn trồng cây đại thụ.

Bên này có ánh đèn mới mở, rừng cây bên kia cành lá sum xuê, cơ hồ muốn che hết đi ánh đèn đường, làm ánh sáng chỉ có thể xuyên qua kẽ lá có tí tẹo thôi.

Đây chính là thánh địa hẹn họ của những đôi tình lữ yêu đương sớm.

Diệp Già Lam ở bên ngoài chờ đến nhàm chán, nâng chân, bất tri bất giác bước thêm mấy chục bước.

Ánh sáng bên kia càng ngày càng tối, chỉ có thể mơ hồ thấy được bóng người.

Có hai người, một cao một thấp.

Cô dừng bước chân, nghe thấy một giọng nữ ngọt đến phát ngấy vang lên: “Bạn học, cậu…… Có bạn gái chưa?”

Diệp Già Lam: “……”

Cô thế mà lại thật sự đi phá chỗ hẹn hò của người ta.

Bên kia giọng nữ nũng nịu nói, giống như có chút thẹn thùng, càng lúc sau, giọng lại càng nhỏ, đến cuối cùng lại trực tiếp bị gió cuốn bay.

Nam sinh không đáp, anh nửa cúi đầu, đang nhìn tờ giấy ở trong tay.

Ánh sáng lờ mờ, nên tốc độ đọc của anh cực chậm, mãi đến khi nữ sinh kia lời ngon tiếng ngọt nói cũng sắp xong rồi, anh mới thu tờ giấy bỏ lại vào trong phong thư, giơ tay đưa qua.

Bên này cây nhiều muỗi cũng nhiều, ong ong ong bay bòng bên tai, Diệp Già Lam khó chịu giơ tay xoa xoa cánh tay.

Giây tiếp theo, cô còn chưa nghe được câu trả lời của nam chính, một tia sáng chói đã đột nhiên rọi qua đây.

Nữ sinh lúc đó rơi tay, phong thư đột nhiên rớt xuống.

Đôi nam nữ bị rọi vào.

Người cầm đèn pin chính là chủ nhiệm giáo dục đứng phía sau tia sáng, người đàn ông đang trong thời kì mãn kinh xụ mặt, giống hệt như cảnh tượng thường gặp trong mấy bộ phim kinh dị: “Hai người các cô các cậu đang làm trò gì ở đây?”

Diệp Già Lam thừa dịp còn không bị ai phát hiện, tay chân nhẹ nhàng lui vào dưới bóng cây, ánh mắt cô hơi chuyển, nhìn về phía hai đương sự kia.

Nữ sinh mặt mang vẻ đào hoa, mặt vẫn còn hồng, cô nàng rõ ràng là bị sự xuất hiện đột nhiên của Chủ Nhiệm Giáo Dục dọa sợ không ít, lúc này mắt trợn to, ấp úng nửa ngày, chỉ có một chữ “Em ” , nửa ngày cũng không thể nói ra chữ nào khác nữa.

Khuôn mặt Chủ Nhiệm Giáo Dục âm u chuyển hướng sang nam chính: “Cậu nói.”

Diệp Già Lam cũng theo đó xoay chuyển tầm mắt.

Đèn pin chiếu đến, sườn mặt người nọ bị chiếu lên bên sáng bên tối, hình dáng độ cong trên khuôn mặt đều rất rõ ràng.

Sau đó anh hơi cúi thấp xuống, chân phải nhẹ nâng dẫm lên phong thư ở trước mặt, sau đó lại không nhanh không chậm nhẹ thu về.

Lúc ngẩng đầu lên, mắt anh hơi hơi nhíu lại.

Anh nói: “Làm bài ạ.”

Làm, bài, ạ.

Chủ Nhiệm Giáo Dục tức giận đến dựng râu trừng mắt, vừa muốn nói một câu “Đánh rắm” để chứng minh chỉ số thông minh của mình, thiếu niên đột nhiên quay đầu.

Diệp Già Lam cuối cùng cũng nhìn thấy khuôn mặt anh.

Ngũ quan tinh xảo, đuôi mắt có nốt ruồi nhỏ.

Là bạn học mới chuyển đến.

Diệp Già Lam dịch ra sau một bước, đối diện với ánh mắt của anh chưa đến nửa giây, vừa muốn xoay người rút lui khỏi hiện trường, đã thấy khóe môi Đường Ngộ hơi hơi gợi lên.

Lúc anh cười rộ lên đuôi mắt hơi hơi giơ lên, nhướn mày, khuôn mặt ẩn chứa vẻ nhu tình, dịu dàng lại sạch sẽ.

Sau đó anh mở miệng, là một câu cực kì không hợp với vẻ tốt đẹp trên gương mặt ấy, từ ngữ đơn giản, không có ý tốt gì: “Cậu ấy thấy.”

__________

Anh người thương nhà tui có từng đóng bộ phim “Tư Mỹ Nhân” về cuộc đời nhân vật Khuất Nguyên, mọi người có thể xem thử nha. Còn có bài hát “Ly Tao” của anh nhà tôi cũng siêu hay, mọi người có thể nghe thử một chút.

1. Khuất Nguyên: Khuất Nguyên (chữ Hán: 屈原, 340 TCN – 278TCN), tên thực Bình (平), biểu tựNguyên[1], lại có biệt tự Linh Quân (霛均)[2], là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng thời Chiến Quốc thuộc nước Sở trong lịch sử Trung Quốc.

Ông là người trong hoàng tộc nước Sở, làm chức Tả Đồ cho Sở Hoài vương. Ông học rộng, nhớ dai, giỏi về chính trị, lại có tài văn chương. Lúc đầu ông được vua yêu quý, sau có quan lại ganh tài ông, tìm cách hãm hại. Sở vương nghe lời gièm pha nên ghét ông. Ông âu sầu, ưu tư viết thiên Ly Tao để tả nỗi buồn bị vua bỏ. Ngoài tập Ly tao là tập thơ bất hủ của ông để lại, ông còn có nhiều sáng tác thơ khác như Sở từ, Thiên Vấn (Hỏi trời)…

Đến cuối đời ông bị Sở Tương Vương đày raGiang Nam (phía nam sông Dương Tử). Ông thất chí, tự cho mình là người trong sống trong thời đục, suốt ngày ca hát như ngườiđiên, làm bài phú Hoài Sa rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.

Ông cũng chính là nhân vật trong sự tích tết Đoan Ngọ (Đoan Dương). Theo truyền thuyết này, để tưởng nhớ về con người và cái chết bi ai của ông, hàng năm người ta tổ chức vào ngày mồng năm tháng năm là ngày tết Đoan Dương ở Trung Quốc và một số nước khác ởChâu Á. (Nguồn Wikipedia)

2. Ly Tao (tiếng Trung: 離騷; bính âm: Lý São) là một trong những bài thơ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc do Khuất Nguyên sáng tác. Đây là một tác phẩm bất hủ của ông. Tác phẩm dài 370 câu tả tâm sự của tác giả.

Ly Tao được dịch ra theo nghĩa tiếng Việt là sự “oán thán” (lời than vãn), nhưng cũng được biết đến với nghĩa là “sự buồn phiền quá đỗi” hay một “tâm trạng xáo trộn”. Đặc sắc của bài trường thiên này là lời bi thảm triền miên, thường dùng lối tượng trưng, lối nhân cách hóa và dẫn rất nhiều điển cố thần thoại. (Nguồn Wikipedia)

3. Đây là cuốn ngũ tam bên trên, là ôn vật lý nha:

4. 《36 kế truy phu》 có nhắc đến bên trên tui vẫn chưa thấy bản edit, nhưng có bản convert rồi nhé. Tên đầy đủ là 《36 kế truy phu: ông xã, tới chiến!》 Của Bối Ni Nhi đã hoàn 735 chương.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

tung-thay-hoa-dao-anh-yen-ngoc.jpg
Từng Thấy Hoa Đào Ánh Yên Ngọc
20 Tháng mười một, 2024
tieu-cung-nu-tiet-lo-tieng-long-sau-bi-tu-la-trang-cohet
Tiểu Cung Nữ Tiết Lộ Tiếng Lòng Sau Bị Tu La Tràng Convert
21 Tháng 10, 2024
nam-chinh-hac-hoa-la-trong-sinh.jpg
Nam Chính Hắc Hoá Là Trọng Sinh
26 Tháng 10, 2024
ca-kinh-thanh-deu-mong-nang-hoi-cung.jpg
Cả Kinh Thành Đều Mong Nàng Hồi Cung
11 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online