Độ Xứng Đôi 99% - Chương 51
Chương 51: -1: Hợp tác
Sâm Đức trải qua rất nhiều lần bị ám sát, nhiều đến nỗi tới giờ đã như cơm bữa.
Đội cảnh vệ cũng có kinh nghiệm phong phú về việc này, sắp xếp tuyến đường một cách lưu loát, chuẩn bị đi theo Sâm Đức chuyển sang nơi khác.
Phủ đệ của gã chiếm cả một ngọn núi và có hệ thống bảo an với cấp bậc cực cao.
*Phủ đệ (府邸): nơi ở của các quan lớn, địa chủ.
Thời điểm Tạ Thần Vũ nhận được tin tức cụ Clinton bị giết, anh đã biết kế hoạch hôm nay sẽ được triển khai thành công.
Vì thế đợi đến khi hai bên hoàn toàn đánh nhau đến mức không thể có khả năng hòa giải, anh liền dẫn theo tâm phúc cùng ba người Du Kình chạy đến chân núi. Tiếp theo đó, hai nhân viên kỹ thuật sẽ bắt đầu liên thủ phá giải hệ thống bảo an.
Chờ bọn họ thật vất vả mới lẻn vào được bên trong, bỗng dưng nghe thấy tiếng xe bay cách bọn họ không xa đang bay từ xa tới.
Bọn họ đã chọn một lối đi khá là hẻo lánh, ngoại trừ AI tuần tra, thông thường sẽ chẳng có người đi ngang qua đây. Nếu như bọn họ bị phát hiện, vậy đối phương cũng không nên gây ra tiếng động mới đúng.
Tạ Thần Vũ cẩn thận phân biệt một hồi, đoạn nói: “Khá nhiều xe, rất có thể là toàn bộ người của bọn chúng.”
Đây có nghĩa là cảm thấy không thích hợp nên đang muốn tháo chạy sao?
Mọi người không hẹn mà cùng dâng lên một suy nghĩ.
Tâm phúc “Chậc” một tiếng: “Lão già đó cũng phản ứng nhanh thật.”
Tạ Thần Vũ nói: “Ngăn bọn chúng lại.”
Bọn họ đang đi bộ vào núi, nhất định sẽ không đuổi kịp được xe bay, nhưng cũng không thể trơ mắt mà nhìn Sâm Đức chạy thoát như vậy.
Những người còn lại liền nghe theo lời chỉ huy của anh, đi theo anh đến con đường núi gần nhất, ngồi xổm trong rừng cây nhanh chóng lắp xong vũ khí. Đợi đến khi hình bóng của các chiếc xe bay lọt vào tầm mắt, bọn họ liền đặt vũ khí trên vai, nhắm chuẩn bắn một phát.
Loại vũ khí này quá nặng, nên bọn họ chỉ mang theo có ba chiếc, dường như là đồng thời khai hỏa.
Chỉ thấy trong phút chốc, ba phát đạn pháo nhỏ bị bắn ra ngoài, lần lượt bay thẳng đến ba chiếc xe đang đi đầu ở phía trước.
Với tình thế hỗn loạn như đêm nay, bọn Sâm Đức sẽ không mở chế độ điều khiển lái tự động, mà sẽ do người của đội cảnh vệ tự mình điều khiển.
Sâm Đức đang ngồi trong chiếc xe của đội trưởng. Trước đây đội trưởng đã gặp qua không ít những hình thức ám sát như thế này, vội vàng lách qua một cái né tránh.
Hắn biết có thể hành động không phát ra tiếng mà phá vỡ hệ thống đi vào nơi này thì rất có thể người đến chính là Du Kình. Hắn hoàn toàn không dám dừng lại, ra lệnh nội bộ: “Cầm chân bọn chúng.”
Đạn pháo chỉ đánh trúng chiếc xe bên trái, chiếc xe ở giữa và bên phải liền nhanh chóng tăng tốc vượt qua.
Ba chiếc xe cuối cùng trong đoàn lập tức dừng lại, người ở trên nhảy xuống, khai hỏa với đám người Tạ Thần Vũ đang núp ở trong rừng cây.
Đám người Tạ Thần Vũ khai hỏa xong cũng đã tính trước đến tình huống này, nhanh chóng thoái lui về phía sau, kịp thời né tránh đợt sóng công kích vừa rồi.
Anh giương mắt nhìn qua, phát hiện lại có hai chiếc xe nhân cơ hội mà bay vượt qua. Nhìn lại những tên vừa mới bước xuống kia không có ý muốn chạy, anh liền ấn vào tai nghe truyền tin cho những người phụ trách tiếp ứng ở dưới chân núi: “Sâm Đức chạy rồi, tổng cộng có bốn chiếc xe, cản được thì cản, không được thì đuổi theo.”
Nói xong anh liền phát hiện những tên kia cũng đang từ từ bước vào rừng cây, lực chú ý lập tức quay lại, tập trung đối phó bọn chúng.
Đêm nay chỉ có một vòng trăng rằm, trong rừng cây một mảnh tối tăm.
Mọi người nghe theo Tạ Thần Vũ chỉ huy mà yên lặng tản ra, chuẩn bị chiến đấu.
Cảnh vệ của Sâm Đức đều được trải qua nhiều lần gọt giũa, thực lực không hề tầm thường.
Bọn chúng cũng đã từng nghe đến phong cách của Du Kình, nên đồng thời cũng làm tốt chuẩn bị.
Kết quả là, cục diện hoàn toàn khác với cục diện quỷ dị hoặc đối đầu trực tiếp mà bọn chúng tưởng tượng. Đối thủ ra tay giết người sạch sẽ, từng bước tiến lên, làm đâu chắc đấy như thể sẽ không mắc phải sai lầm nào.
—— Là bọn chúng.
Cảnh vệ đi theo Sâm Đức đã từng nhìn thấy hiện trường sự kiện Silent, giờ phút này đối mặt với đối thủ có khí thế từng bước ép sát và vẫn như cũ không để lộ hình bóng trong rừng cây kia, bản năng chiến đấu nhiều năm khiến cho bọn chúng đều đồng loạt nảy lên một ý nghĩ.
Đây chính là bọn thần bí đã lẻn vào tinh cầu Silent năm đó, thành công giết chết con trai của tướng quân và biến mất suốt hai năm trời.
Không nghĩ tới khi thực sự đối đầu lại mang đến cảm giác khí thế mạnh mẽ như vậy.
Bọn chúng lập tức hít sâu giấu kín hơi thở, bởi vì mục đích của bọn chúng là để cầm chân, không phải liều mạng.
Tạ Thần Vũ cũng phát hiện ra ý đồ của bọn chúng. Anh nhìn quanh một vòng, nâng vũ khí hạng nặng lên khai hỏa về một hướng nào đó, thành công nổ trúng một tên.
Tâm phúc liền theo đó mà bồi thêm một phát đạn, nháy mắt đã giải quyết được một tên.
Đội cảnh vệ: “……”
Mẹ nó!
Đội cảnh vệ lập tức nả lại hai phát súng, thấy được đối phương chạy trốn, đang muốn thừa thắng xông lên, bỗng dưng bị một phát súng bắn trúng ngay tim. Đối phương có hai người thế mà lại thần không biết quỷ không hay vòng ra phía sau phục kích bọn chúng.
Vẫn luôn để ý đến động tĩnh ở phía này, sao bây giờ lại có người được?
Một giây trước khi mất ý thức, bọn chúng hoảng hốt nhận ra: Đây…… đây hình như là phong cách của Du Kình.
Hóa ra bọn thần bí kia đã cấu kết cùng với Du Kình?
Đáng tiếc thời điểm bọn chúng nhận ra thì đã quá muộn.
Tạ Thần Vũ dẫn người đi vào rừng cây giết sạch hết đội cảnh vệ, bắt đầu đuổi theo xuống dưới chân núi, thuận tiện hỏi tình hình tiến triển trong group.
Trước khi bắt đầu, bọn họ đã chia thành ba nhóm.
Một nhóm đi điều tra cùng truy kích lão già Barber. Một nhóm đi xử lý số quân còn lại ở quân đồn trú. Nhóm còn lại thì đi theo Tạ Thần Vũ lẻn vào phủ đệ của Sâm Đức, chờ mọi người chạy tới thì cùng nhau vây lên.
Phó Vân Tĩnh phụ trách nhóm số hai.
Du Kình vẫn luôn chú ý đến chiến trường, phát hiện quả nhiên quân đội riêng của các gia tộc không phải là đối thủ của quân đồn trú.
Quân đồn trú nắm giữ toàn là vũ khí hạng nặng, nếu để bọn chúng nghỉ ngơi chỉnh đốn lại đội ngũ, rất có thể cục diện sẽ bị xoay chuyển, vì vậy hắn liền dẫn người đi mai phục.
Hắn tận lực dùng thời gian ngắn nhất để tiêu trừ tai hoạ ngầm, nhắn vào group: Bên này, giải quyết xong.
Tống Ngạn: Barber, giải quyết xong.
Tạ Thần Vũ: Có tin tức gì của Sâm Đức không?
Địch Tuần tiếp nhận toàn bộ nhân mạch nơi này của Tạ Thần Vũ, trả lời: Mất dấu rồi.
Nói sao thì nhóm người lác đác của Tạ Thần Vũ cũng không thể bì được với đội ngũ chuyên nghiệp của người ta. Tuy trong nhóm phụ trách theo dõi có cả vài tên vệ sĩ của Địch Tuần, nhưng đối phương dựa vào tính quen thuộc hoàn cảnh, rất nhanh đã cắt đuôi được bọn họ.
Địch Tuần liền gửi bản đồ qua: Mất dấu ở chỗ này.
Mọi người liền mở ra, phát hiện nhất thời cũng chẳng thể phán đoán được đối phương sẽ đi đâu, liền tập hợp ở giữa trước.
Tạ Thần Vũ nhanh chóng đánh giá Tống Ngạn một lần, xác nhận không có bị thương, liền tiến lên nắm lấy tay cậu.
Tống Ngạn tạm dừng hơi thở lạnh lẽo quanh người, cũng giương mắt nhìn anh, thấy anh không có việc gì liền yên tâm.
Lão Tiền mắng: “Tên cáo già kia có thể trốn đi đâu được chứ?”
Phó Vân Tĩnh nói: “Không thể kéo dài.”
Nói rồi liền nhìn về phía Địch Tuần.
Địch Tuần nhướng mày: “Cũng đúng.”
Tân Minh Thủy hỏi: “Ngài có cách gì không?”
Địch Tuần nói: “Ừm, trong số những người ở đây, có lẽ chỉ có ta là qua lại tương đối nhiều với các gia tộc.”
Sau khi chạy ra khỏi thành phố, các thành viên quan trọng của các gia tộc liền tập trung vào một căn phòng an toàn bí mật ở dưới lòng đất.
Bọn họ vừa cầu nguyện, vừa nôn nóng chờ đợi kết quả.
Hạm đội vũ trụ vẫn còn đang chiến nhau, nhất thời không thể phá được phòng tuyến. Quân đội tư nhân đi đánh lén quân đồn trú hoàn toàn không có tin tức trở về, không loại trừ khả năng toàn quân đã bị diệt sạch. Mà một nhóm khác được phái đi để ám sát Sâm Đức, nhưng vừa mới lẻn vào phủ đệ, đã phát hiện toàn phủ vườn không nhà trống.
Thời gian dần dần trôi, mỗi một phút trôi qua, bọn họ sẽ có thêm một phần nguy hiểm, dần dần tất cả đều có chút nôn nóng.
“Vẫn chưa liên lạc được với người Barber sao?”
“Vẫn chưa, có lẽ là lành ít dữ nhiều……”
Lời còn chưa dứt chợt nghe thấy máy truyền tin vang lên, cúi đầu nhìn thử, là gia chủ Barber.
Bọn họ đều trang bị hệ thống phòng bị truy tung, vì thế liền yên tâm mà bắt máy, xác nhận được danh tính của người ở đầu dây bên kia liền mở loa lên: “Các người đang ở đâu?”
“Xảy ra chuyện rồi,” thanh âm gia chủ Barber khàn khàn, hắn nghẹn ngào nói, “Nửa đường gặp phải bọn Du Kình, chúng tôi bị tông đến mức hôn mê, đợi đến lúc tỉnh lại thì cha tôi……cha tôi đã bị bọn chúng giết chết rồi.”
Mọi người lập tức hít sâu một hơi.
Có người hỏi: “Vậy các người không có việc gì chứ?”
Gia chủ nói: “Không có việc gì, các người vẫn đang ở phòng an toàn sao? Chúng tôi sẽ qua đó ngay.”
Mọi người trao đổi ánh mắt, nghĩ đến thế lực cùng mạng lưới quan hệ của gia tộc Barber trên tinh vực Gauze đều không thể khinh thường, cuối cùng vẫn đồng ý.
Thế nhưng để đề phòng, bọn họ vẫn không trả lời thẳng là đang ở phòng an toàn, mà là hẹn một địa điểm khác để gặp mặt. Tiếp theo đó sẽ phái vệ sĩ đi đón, xác nhận không bị theo dõi mới dẫn đến nơi này.
Rất nhanh cuộc trò chuyện đã bị cắt đứt.
Trong đó, một người thật sự không nén được cảm xúc, không thèm bận tâm đến một số người của Clinton và Gershwin cũng đang có mặt ở đây, phẫn nộ mà nói: “Tất cả có nghe thấy không? Bọn họ chỉ động đến mấy lão già của các gia tộc! Lúc trước Sâm Đức chỉ phóng hỏa thiêu chết một người, tôi đã khuyên các người là đừng xúc động. Huống hồ Du Kình cũng không phải loại người đục nước béo cò, chắc chắn bên trong có nguyên do nào đó. Hiện tại chứng minh tôi đoán không sai, bọn họ chỉ muốn giết một người!”
Hắn càng nói càng suy sụp, “Kết quả các người lại la ó, xúc động muốn tạo phản kéo theo mọi người chôn cùng! Chờ quân đội tiếp viện của Sâm Đức đuổi tới, chúng ta đều chết mất thôi!”
Những người còn lại không nói lời nào, nhưng trong lòng cũng bắt đầu hối hận.
Đương lúc bầu không khí nặng nề đang dần dần rơi vào tuyệt vọng, bỗng dưng một tiếng chuông giòn giã vang lên, một vị gia chủ nào đó nhận được một lời mời gọi video.
Hắn nhìn cái tên “Ông chủ Trương sàn đấu giá” hiện lên trên màn hình, nghĩ đến mọi người vẫn đang ngồi trong phòng an toàn nên từ chối nhận cuộc gọi.
Vài giây sau, hắn nhận được tin nhắn của đối phương: Có chuyện muốn nói, về Sâm Đức.
Hắn thầm giật mình trong lòng. Lời mời gọi video lại tiếp tục vang lên, hắn bèn tìm một góc nào đó không dễ dàng nhận ra, bắt máy.
Ngay sau đó, thân ảnh của ông chủ Trương xuất hiện ở trong phòng.
Anh cũng không nhiều lời, kéo Phó Vân Tĩnh đang ở bên cạnh lại đây, để hắn lọt vào trong ống kính.
Tập thể các thành viên gia tộc hoảng sợ.
Phó Vân Tĩnh không đợi bọn họ cúp máy, nói thẳng: “Hiện tại người bên cạnh Sâm Đức không nhiều, có thể nhân cơ hội này mà giết chết gã hay không thì phải xem các người có chịu hợp tác hay không.”
Mọi người nghe xong đều giật mình, gia chủ đang nhận điện thoại cũng hô hấp căng thẳng: “Có ý gì?”
Phó Vân Tĩnh tự thuật lại ân oán với các gia tộc, nói sơ qua tình huống trước mắt: “Thù của Du Kình chúng tôi chỉ còn lại một mình Sâm Đức, không có ân oán gì với các người. Quân tiếp viện của gã đến đây, chúng tôi có biện pháp rút lui kịp thời, các người thì sao?”
Mọi người trầm mặc.
Quân tiếp viện của Sâm Đức xuất hiện thì cũng là ngày chết của bọn họ, hiện giờ đã không còn bao nhiêu thời gian dư thừa.
Gia chủ hỏi: “Các người muốn chúng tôi làm gì?”
Phó Vân Tĩnh nói: “Vận dụng mạng lưới quan hệ và nhân mạch của các người ở tinh cầu Phàm Khoa lôi gã ra ngoài, chúng tôi sẽ ra mặt xử lý gã.”
Gia chủ nghi thần nghi quỷ: “Làm sao chúng tôi có thể tin tưởng rằng các người không liên thủ cùng với Sâm Đức để dụ chúng tôi ra ngoài?”
Phó Vân Tĩnh nói: “Nếu tôi thật sự liên thủ cùng với gã thì sẽ không làm gì cả, ngồi chờ người của gã lại đây là có thể nhìn các người đi tìm cái chết rồi.”
Gia chủ: “……”
Có lý.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía những người còn lại, nhanh chóng thống nhất ý kiến.
Nếu cứ thành thật ngồi chờ chỗ này thì chỉ có thể chờ chết mà thôi, thử một chút biết đâu sẽ có lối thoát.
Hắn nói: “Hợp tác.”
Địch Tuần liền nhân cơ hội mà xen mồm vào: “Cảng trung tâm có người của các người không? Có thể tắt hệ thống phòng ngự ở đó hay không?”
Gia chủ cười khổ: “Nơi điều khiển hệ thống ở sâu bên trong cảng trung tâm, xung quanh đều là các cứ điểm hỏa lực trí năng, nên nhân viên công tác bên trong không nhiều. Chúng tôi chỉ có một người, có thể miễn cưỡng tắt đi một lúc mà không bị phát hiện, nhưng vẫn không đủ để cho chúng ta thoát ra.”
Địch Tuần nói: “Cưỡng chế đột phá, đoạt lấy để chúng ta tự điều khiển thì sao?”
Gia chủ càng cười khổ hơn: “Phó tướng Mạnh có quyền hạn hệ thống, lần này mang binh chi viện chắc chắn sẽ là hắn. Cho dù có cướp được quyền điều khiển và tắt hệ thống, hắn vẫn có thể cướp và khởi động lại hệ thống.”
Địch Tuần nói: “Chọn tắt hệ thống vậy.”
Có nội ứng phụ trách, bọn họ không cần phải cố ý rút người đi xử lý vấn đề ở cảng. Địch Tuần nói tiếp: “Lát nữa nghe theo sự chỉ huy của tôi, tôi bảo tắt các người hãy tắt.”
Gia chủ nói: “Đã nói là chỉ có thể tắt được một lúc thôi.”
Địch Tuần nói: “Tôi có suy tính, các người xác nhận sẽ không xảy ra sự cố là được.”
Gia chủ nói: “Hẳn là sẽ không.”
Các gia tộc lớn chiếm cứ trăm năm ở đây, nên đều có người ở trong các cơ quan và ngành sản xuất.
Hiện giờ đồng tâm hiệp lực ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người đều nhào vào đi tìm người.
Địch Tuần, Phó Vân Tĩnh cùng các gia chủ đến trạm giám sát chính để phụ trách tổng thể kế hoạch và chỉ huy.
Thời điểm gia chủ Barber nhận được tin tức, nhìn thấy Phó Vân Tĩnh đứng chung một chỗ với ông chủ sàn đấu giá, nhất thời liền hiểu được mọi chuyện, rống to vào group: Hôm nay đánh nhau rối loạn thế này là do bọn họ cố ý châm ngòi, ông chủ Trương đã gửi video điều binh qua cho tôi đấy!
Các gia chủ còn lại nhìn nhau, không dao động, chỉ cần có thể giết chết Sâm Đức, bọn họ liền cảm thấy có giá trị, liền trả lời: Nếu không phải các người gửi video cho Du Kình, sẽ có chuyện hôm nay sao? Hiện tại các người muốn Sâm Đức chết hay là sống? Muốn gã chết thì mau hỗ trợ.
Barber trầm mặc vài giây, gia nhập vào đội.
Nhân viên công tác điều tra lịch sử hệ thống giám sát xong, nói: “Lúc ấy có tắt camera theo dõi ở vài khu vực, chỉ có thể bố trí được ba tuyến đường rõ ràng.”
Bởi vì Sâm Đức cũng có người ở khắp các ngành nghề, nên việc bảo người tạm thời tắt camera theo dõi là quá dễ dàng. Hắn tiếp tục nói: “Ba tuyến đường này lần lượt đi đến ba thành phố gần nhất khác nhau.”
Các gia chủ mắng một tiếng cáo già, phân phó cấp dưới không được buông tha bất kỳ một tuyến đường nào, đuổi theo cả ba tuyến đường.
Phó Vân Tĩnh nói: “Không có gì chắc chắn là gã sẽ đi vào một trong ba tuyến đường này.”
Các gia chủ liền ngẫm lại mức độ xảo quyệt của Sâm Đức, cảm thấy rất có khả năng, liền quyết định lục soát hết toàn bộ khu vực được giám sát.
Ngoài ra, bọn họ còn phái người lục soát hết tất cả các căn nhà dưới quyền sở hữu của Sâm Đức và con trai của gã ở tinh cầu Phàm Khoa, đối tác làm ăn và các cấp dưới, bao gồm cả cảng trung tâm mà gã kiểm soát, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Địch Tuần nhịn không được “Chậc” một tiếng: “Ta thà rằng bọn chúng chạy trốn bằng phi hành khí.”
Phi hành khí bay trên không trung thành phố. Một là có thể bắt được động tĩnh, hai là chắc chắn sẽ bị hệ thống hàng không rà quét và ghi lại lịch sử, không đến mức giống như xe bay, tiến vào thành phố liền chẳng thể lần ra.
Anh nhìn thời gian, vẻ mặt càng lúc càng nặng nề.
Tuy xe bay không nhanh bằng phi hành khí, nhưng tốc độ cũng không thể khinh thường. Trong khoảng thời gian ngắn là có thể bay đến thành phố khác, sau đó có thể đổi thành phương tiện giao thông khác để tiếp tục rời đi.
Bọn họ tính được thời gian quân đội tiếp viện của Sâm Đức sẽ đến, lúc này chỉ còn lại chưa đến một giờ.
Một giờ, muốn tìm một người ở trên một tinh cầu, quá khó khăn.
Nhưng nếu hôm nay không giết được Sâm Đức, đợi gã xử lý hết các gia tộc chân chính còn lại trên tinh vực Gauze và một mình gã chiếm trọn nơi này, sau này muốn giết được gã sẽ càng khó khăn hơn, hơn nữa còn sẽ phải nhận lấy cơn điên trả thù đến từ gã.
Các gia chủ cũng nôn nóng: “Con mẹ nó rốt cuộc gã đã đi đâu!?”
Con chó già Sâm Đức này, những lúc điên lên thì điên cực kỳ, những lúc xảo quyệt thì cũng khiến người khác hận đến mức ngứa răng. Gã biết được càng kéo dài thì càng có thể thắng, nên không muốn đánh nhau với bọn họ.
Sau khi qua được cơn hấp hối này, chờ đợi bọn họ chắc chắn là một trận thanh toán máu tanh.
Mấy người hỏi: “Nếu vẫn tìm không thấy thì phải làm sao bây giờ?”
Địch Tuần nói: “Tôi vẫn có cách cho các người chạy thoát, không cần lo lắng.”
Mọi người nửa tin nửa ngờ, nhưng việc đã đến nước này thì chỉ có thể nhận mệnh, âm thầm hạ quyết tâm trông kỹ hai người Địch Tuần và Phó Vân Tĩnh, miễn cho bọn họ chuồn êm.
Thời gian cứ thế mà trôi qua.
Chỉ còn lại nửa giờ.
Địch Tuần cảm thấy không thể đợi được nữa, anh nhìn về phía người của các gia tộc: “Bảo người của các người chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời nghe mệnh lệnh của tôi mà tắt hệ thống phòng ngự.”
Các gia chủ nói: “Thật sự là chỉ tắt được một lúc thôi, không đủ để cho phi thuyền bay lên…… Chờ đã, hay là hiện tại chúng ta tập trung binh lực đi công phá trung tâm điều khiển của hệ thống, chỉ cần tắt được nó là có thể nhân cơ hội đó mà rút lui!”
Địch Tuần miễn cưỡng kiên nhẫn nói: “Tôi có người ở bên ngoài, chỉ cần tắt hệ thống phòng ngự một lúc cũng đủ để cho bọn họ phá hủy hệ thống. Cảng trung tâm nằm dưới sự kiểm soát của Sâm Đức, không dễ gì đột phá. Các người có thể chạy thoát khỏi các cảng khác đúng không?”
Các gia chủ nghĩ thầm có thể, đều kiên định gật đầu.
Địch Tuần liền liên lạc với ông chủ Bạch Sư, sau đó lại nói vào group: Cho thêm mười phút.
Tạ Thần Vũ nhìn thấy tin nhắn này, lòng càng nặng nề.
Xung quanh ba thành phố đều bị người của các gia tộc chặn lại, hầu như khống chế toàn bộ khu vực.
Cảnh sát, lính cứu hỏa, các tổ chức dân sự…… Dường như có thể gọi được người nào là các gia tộc đều gọi ra hết, nhưng vẫn như cũ không phát hiện một nửa bóng dáng của Sâm Đức.
Bởi vì Sâm Đức có mang theo cảnh vệ ở bên người, nên Du Kình cùng nhóm Tạ Thần Vũ sẽ phụ trách ra tay, không phân tán quá mức, mà là năm người một tổ và lục soát theo nhiều phương hướng khác nhau.
Đương nhiên Tạ Thần Vũ và Tống Ngạn cùng chung một tổ, cùng tổ còn có nhóm Lão Tiền.
Lão Tiền cũng nhìn thấy tin nhắn này, không cam lòng mà mắng: “Mười phút nào đủ!”
Vừa dứt câu hắn liền nhịn không được mà xoa cổ một phen: “Chờ chúng ta rút lui, cái đầu này của tôi chắc chắn sẽ được treo trên danh sách giải thưởng của Sâm Đức. Các người nói xem trị giá bao nhiêu tiền?”
Tân Minh Thủy nói: “Mặc kệ trị giá bao nhiêu tiền, ông cũng không thể cắt đầu mình đem đi lĩnh thưởng.”
Lão Tiền liền trầm mặc mà nhìn chằm chằm vào đầu của Tân Minh Thủy.
Tân Minh Thủy nói: “…… Cút.”
Tạ Thần Vũ bất đắc dĩ mà nghe bọn họ cãi nhau, ánh mắt chợt thấy được một tòa kiến trúc quen thuộc, đột nhiên nói: “Dừng xe.”
Tâm phúc đang phụ trách lái xe vội vàng dừng lại, mọi người đồng loạt nhìn về phía anh.
Tạ Thần Vũ chỉ vào vòng đu quay cách đó không xa: “Qua bên kia.”
Tâm phúc không nói hai lời liền vòng qua đó.
Lão Tiền hỏi: “Cậu cảm thấy Sâm Đức sẽ ở công viên trò chơi?”
Tạ Thần Vũ nói: “Lúc trước khi giết con trai của gã, tấm ảnh hai cha con gã chụp chung với nhau trong căn phòng ngủ, hình như là được chụp ở chỗ này.”
Mọi người ngẩn ra, cảm giác cũng không phải không có khả năng.
Ai có thể nghĩ đến đường đường là một tướng quân ấy thế mà lại trốn ở công viên trò chơi đâu? Điều này đúng là hợp với phong cách xảo quyệt của gã.
Hơn nữa chuyện đánh nhau ầm ĩ hôm nay, cũng là Sâm Đức tự nhận là đã điều tra ra được hung thủ giết hại con trai mình, qua bên này ngồi tí cũng bình thường thôi.
Bọn họ dừng xe, cẩn thận mà lẩn vào trong. Đồng thời Tạ Thần Vũ cũng liên hệ với Địch Tuần, nhờ cậu nhỏ điều tra biển số xe của các xe bay ở gần công viên trò chơi, nhìn xem có thể tìm ra chút manh mối hay không.
Địch Tuần liền lưu loát hành động.
Có hệ thống giám sát giao thông hỗ trợ, rất nhanh anh đã có kết quả. Có bốn chiếc xe lắp biển số giả, phù hợp với số chiếc xe hộ tống Sâm Đức.
Toàn bộ các đội ngũ xung quanh lập tức nhanh chóng đuổi qua.
Lúc này nhóm Tạ Thần Vũ đã khai hỏa cùng với bọn cảnh vệ.
Công viên trò chơi có không gian rộng lớn, nhưng tất cả đều là những người thạo nghề, vừa nhìn là có thể tìm được nơi phòng thủ tốt nhất.
Tâm phúc hỏi vào group nội bộ: “Thấy Sâm Đức không?”
Tân Minh Thủy nói: “Không.”
Lão Tiền hít một hơi: “Đậu má, nếu gã không để ý hình tượng, ngồi xổm trong một WC xó xỉnh nào đó, sao chúng ta có thể tìm ra được?”
Tống Ngạn thấy Tạ Thần Vũ vứt lại một câu “Thu hút hỏa lực” xong liền muốn vòng lên phía trước, vội vàng bám sát theo sau.
Tạ Thần Vũ nhìn cậu một cái, biết khuyên không được, chỉ đành nói nhỏ: “Lát nữa nghe lời anh.”
Tống Ngạn “Ừm” một tiếng, đi theo anh đến gần ngôi nhà kinh hoàng.
Ngôi nhà kinh hoàng được dựng trên một tòa núi giả theo hình thức lâu đài, địa thế từ trên cao nhìn xuống.
Hai người vòng ra phía sau, đúng lúc nhìn thấy được Sâm Đức và đội trưởng đội cảnh vệ đang bước xuống dưới.
Ánh mắt hai bên bất chợt chạm vào nhau, dường như là đồng loạt rút vũ khí ra.
Phía sau núi không có nhiều vật dụng che chắn, hai bên vội vàng tìm kiếm vị trí trốn tránh, nhìn quanh một vòng, tạm thời cũng chưa tìm được cơ hội thích hợp để rút lui hay tiến công.
Thanh âm lạnh lẽo của Sâm Đức vang lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Là mày……”
Vốn dĩ gã tưởng sự kiện Silent kia là do đám người gia tộc làm, nhưng hiện tại khi nhìn thấy ông chủ Trần xuất hiện, gã liền hiểu rõ tiền căn hậu quả.
Không ngờ vào thời điểm gã không hay biết, quan hệ của Du Kình và Tinh Thần đã trở nên thân mật đến vậy.
Tạ Thần Vũ cười một tiếng: “Đúng vậy, không phải muốn báo thù cho con trai sao? Hai ta một đấu một đi.”
Sâm Đức hỏi: “Sao lại giết con trai tao?”
Tạ Thần Vũ nói: “Quý nhân như ngài thật đúng là hay quên, tôi có nói thì ngài cũng không nhớ ra đâu.”
Sâm Đức nói: “Mày không nói, sao có thể biết là tao đã quên?”
Tạ Thần Vũ âm thầm giật mình, kéo Tống Ngạn chạy đi.
Sâm Đức cùng đội trưởng lập tức muốn nổ súng, nhưng trong khóe mắt chợt thấy được một điểm gì đó lóe sáng, nhanh chóng chạy đi né tránh.
Nhân lúc cả hai đang nói chuyện, Tống Ngạn cùng đội trưởng đội cảnh vệ đã ném một trái bom về phía đối diện. Giờ phút này chỉ nghe được hai tiếng “Ầm ầm” vang lên, những vật có thể che chắn xung quanh đều bị nổ tung.
Tạ Thần Vũ cùng Tống Ngạn tìm được vật che chắn mới, thấy người bên kia cũng đã nhanh chân trốn kỹ, bèn âm thầm “Chậc” một tiếng, bắt đầu tính kế khác.
Một hồi sau, hỏa lực hai bên đã dần cạn kiệt. Thế nhưng dù sao thì Tạ Thần Vũ cùng Tống Ngạn cũng ăn ý hơn, bọn họ tìm cơ hội giết chết đội trưởng, chỉ còn lại một mình Sâm Đức.
Sâm Đức nghe thấy tiếng súng nổ trước mặt dần dần dừng lại, biết được đối thủ đang đi qua đây, liền không đợi đối thủ ra tay trước, mà chủ động lao về phía đối thủ.
Bởi vì chỉ cần có thể nhân cơ hội bắt được một trong hai tên, gã vẫn có thể kéo dài thời gian chờ quân tiếp viện đuổi tới, người thắng vẫn sẽ là gã.
Gã đã bị ám sát suốt mấy chục năm nhưng vẫn có thể sống sót là vì bên cạnh luôn có người bảo hộ đúng lúc. Một nguyên nhân quan trọng khác là tố chất thân thể của gã cường mạnh, không hề dừng một khắc rèn luyện.
Tống Ngạn bị sức lực của gã làm cho tê rần, ánh mắt lạnh lùng, tập trung tấn công uy hiếp.
Tuy cậu và Tạ Thần Vũ phối hợp ăn ý, nhưng cái danh tướng quân Sâm Đức không phải để không, rõ ràng kinh nghiệm thực chiến nhiều hơn hai người họ mấy chục năm.
Ba người đánh nhau với cường độ cao suốt hai phút đồng hồ, hai bên đều không chiếm được lợi thế.
Rất nhanh Sâm Đức đã tìm ra được nhược điểm.
Cái tên Du Kình gầy yếu này, ra tay không đủ lực.
Gã liền giả vờ tấn công, đâm thẳng vào người Tống Ngạn.
Tống Ngạn lập tức cảm giác như đang bị một chiếc xe tông vào người vậy, lưng bị tông mạnh vào tường, ho ra một búng máu.
Tạ Thần Vũ thấy Sâm Đức muốn tiếp tục truy kích, lập tức phóng một con dao qua, hòng ngăn cản một giây hành động của gã.
Kết quả Sâm Đức không thèm để mắt đến, kiên quyết ăn trọn một dao này, duỗi tay nắm lấy cổ Tống Ngạn. Tạ Thần Vũ co rút đồng tử, lấy một món đồ ra ném xuống đất.
Một giọng nói chợt vang lên.
“Cha! Cha ơi! Cứu con với!”
Nháy mắt động tác của Sâm Đức liền cứng đờ.
Tống Ngạn canh chuẩn thời cơ, chống chân vào tường mượn lực lao về phía gã.
“Phụt” một tiếng.
Một chiếc dao găm đã đâm vào tim Sâm Đức.
Ngay sau đó lại một tiếng động nữa vang lên, Tạ Thần Vũ lấy một chiếc dao găm dự phòng ra đâm thêm một nhát vào sau lưng gã.
Sâm Đức cảm giác lồng ngực chợt lạnh, cứng ngắt xoay đầu, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Chỉ thấy trên mặt đất là một máy chiếu video đang được truyền phát, hình ảnh bên trong là của vài giây tiếp theo.
Hình ảnh con trai của gã nhìn thẳng vào màn ảnh, vẫn luôn gọi gã.
Gã chậm rãi giơ tay lên, ánh sáng trong mắt cùng ánh sáng của màn trình chiếu tắt đi cùng một lúc.
Đám người Du Kình và Tinh Thần cùng nhau chạy tới, thấy được vị vua một cõi hoành hành suốt mấy chục năm trên tinh vực Gauze đang ngã quỵ xuống, “Phịch” một tiếng nằm xuống mặt đất.
Mọi người hô hấp căng thẳng, cảm giác như thanh âm này cũng đang nện một tiếng vào lòng mình vậy.
Lão Tiền nuốt nước miếng, dưới bầu không khí yên lặng nói thử một câu: “Chết…… Chết thật rồi sao?”
Tạ Thần Vũ cũng không quá yên tâm. Anh duỗi tay xem xét mạch đập cùng nhịp tim của gã, xác nhận đã chết, liền “Ừ” một tiếng, kéo Tống Ngạn qua xem xét tình huống của cậu.
Tống Ngạn nhịn không được mà tiến lên nửa bước ôm chầm lấy anh, dúi đầu vào trong lồng ngực anh, cảm giác được khí chất tàn độc tràn lan trong người đang dần dần tiêu tán.
Bình minh dâng lên, một tia nắng sớm phá tan tầng mây, chiếu rọi xuống dưới.
=================
Chương dài khủng khiếp nên phải tách ra làm hai =.= cuối cùng thì hai vợ chồng nhà này đã báo được thù Sâm Đức~