Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online
  • Home
Đăng nhập Đăng ký
  • Blog
  • Chính sách bảo mật
  • CoHet
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Manga
  • Trang Mẫu
  • Truyện full
  • Truyện hot
  • Truyện mới
  • User Settings
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Độ Xứng Đôi 99% - Chương 23

  1. Home
  2. Độ Xứng Đôi 99%
  3. Chương 23
  • 10
Prev
Next
Background
Đang tải TTS...
Đang tạo audio...
Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s
00:00 / 00:00
Cài đặt
Giọng đọc
Tốc độ
Cao độ
Cỡ chữ
Giãn dòng
Font
Nền
Tự động chuyển chương

Chương 23: -1: Gọi tôi là Kim Diễm!

Tống Ngạn vừa về đến nhà liền vọt vào phòng tắm, tắm rửa xong thay một bộ quần áo ở nhà, tiến vào khoang thực tế ảo.

Tạ Thần Vũ đã đến từ trước rồi, anh đang đứng chờ cậu trong một khuôn viên trường học trong thực tế ảo.

Nơi đây có các khóa học trực tuyến mở ra cho toàn xã hội, bao gồm cả các khóa học công khai của các trường đại học nổi tiếng. Có vài khóa học sẽ được nghe giảng miễn phí và cũng có vài khóa học buộc phải trả phí mới vào học được. Đôi khi sẽ có một vài giáo sư nổi tiếng đến giảng dạy, nhưng bởi vì liên quan đến rất nhiều chuyên môn, nên thông thường sẽ không mở công khai, cần phải có mã mời mới có thể vào được.

Tống Ngạn đã học xong khóa chế tạo phi thuyền cơ bản rồi, trong đó bao gồm cấu tạo phi thuyền, máy móc vẽ bản đồ và nhiều phần như mạch và các thuật toán hệ thống. Hiện tại nếu muốn tiếp tục học chuyên sâu hơn thì chỉ có thể nghe giảng ở các khóa học chuyên ngành hơn.

Suốt cả quá trình, Tạ Thần Vũ đều là người hướng dẫn cho Tống Ngạn. Anh tán thưởng nhóc con có giàu nghị lực này, có thể thấy được cậu rất nghiêm túc và để ý. Bên cạnh đó, anh cũng tò mò về mục đích học hành của cậu, nên liền tìm người xin được mã mời, quyết định cùng cậu đến lớp học trực tuyến nghe giáo sư giảng dạy.

Cảnh vật trong thực tế ảo rất thật, hai bên đường là những cây hoa. Cánh hoa rơi gặp được cơn gió nhẹ lướt qua giống như được tăng thêm sức mạnh vậy, bay bay rơi khắp sân trường, một cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ.

Anh mơ hồ có cảm giác như bản thân đang lọt vào một bộ phim thần tượng trường học vậy, vừa ngẩng đầu thấy nhóc con online, liền cười nói: “Đến rồi à?”

Tống Ngạn “Dạ” một tiếng.

Quen nhau gần một năm, tuy hai người vẫn chưa hiểu rõ chi tiết về đối phương, nhưng dù sao thì cũng là thầy trò, là đồng đội của nhau nên dần dà cũng nảy sinh một chút tình cảm. Ít nhất thì bây giờ hai người cũng không còn giả tạo với nhau nữa.

Thế nhưng vẫn còn cảnh giác.

Tống Ngạn cảm thấy loại người có tính cảnh giác cao như hai người họ, có lẽ trừ phi một trong hai để lộ ra chút dấu vết hoặc tự chủ động để lộ ra thì mới có thể phá tan cục diện bế tắc này.

Tạ Thần Vũ hỏi: “Báo danh đại học chưa? Bạn cùng phòng thế nào?”

Tống Ngạn nói: “Khá tốt ạ. Anh thì sao? Anh tìm được công việc mới chưa?”

Trong suốt một năm này, người vừa là thầy vừa kiêm luôn chức đồng đội này chuyển đổi công việc đến ba lần. Tất cả vẫn là bảo vệ canh cửa, nhưng chỉ chuyển chỗ để canh mà thôi, cũng không biết vì sao lại chấp nhất với cái nghề canh cửa này đến vậy.

Có đôi khi cậu còn hoài nghi: Có lẽ người ta không hề nói dối, mà là thật sự có đam mê này.

Tạ Thần Vũ nói: “Vẫn đang tìm việc, tôi có kinh nghiệm phong phú, không vội, cứ từ từ mà tìm.”

Tống Ngạn không biết nói gì, nghĩ thầm: Đúng là anh có kinh nghiệm rất phong phú.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến khu chuyển tiếp, sau khi tìm được lớp học và nhập mã mời xong, liền nhấn vào nút xác nhận di chuyển.

Cảnh vật trước mặt hai người chợt lóe lên, ngay sau đó liền ngồi ngay ngắn trong một hội trường sáng sủa với các chỗ ngồi được thiết kế thành những bậc thang.

Hai người không đến sớm cũng chẳng đến muộn, khóa học vừa mới bắt đầu.

Giáo sư nổi tiếng giảng dạy đương nhiên sẽ không giống với Tạ Thần Vũ là đôi khi sẽ dừng lại giải thích những điểm nghi vấn cho học trò. Hơn nữa giáo sư còn mặc định cho rằng những học viên có thể nhận được mã mời đều ở một cấp độ nhất định. Vì vậy giáo sư liền giảng dạy bám sát theo giáo trình, càng giảng càng đi sâu vào trọng tâm.

Tống Ngạn nghe giảng hết sức chăm chú, đồng thời cũng ghi chép lại những chỗ mà cậu chưa hiểu.

Vốn dĩ chờ tan học cậu sẽ hỏi giáo sư một chút, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền thấy bục giảng bị vây quanh bởi ba tầng lớp học viên, chờ đến lượt cậu thì cũng sẽ vào lớp học mới rồi.

Tống Ngạn quay đầu nhìn về phía người ngồi cùng bàn: “Anh hiểu những gì giáo sư giảng không?”

Tạ Thần Vũ đã từng học qua một lần, không hề áp lực: “Hiểu.”

Tống Ngạn liền đưa màn hình sổ ghi chép của cậu ra, nhờ anh giải đáp thắc mắc.

Tạ Thần Vũ ngồi ở trong phòng học ồn ào giảng một hồi, bỗng nhiên có chút tiếc nuối mà cười một tiếng.

Tống Ngạn hỏi: “Sao vậy?”

Tạ Thần Vũ cảm thán: “Có cảm giác như quay về thời cao trung vậy. Đáng tiếc khi đó không hiểu chuyện, không lo học tập, trưởng thành rồi mới thấy hối hận. Nếu khi đó tôi có một người bạn ngồi cùng bàn như cậu, chắc chắn tôi sẽ học tập thật tốt và thi đậu trở thành giảng viên rồi.”

Vốn dĩ anh cũng đã tốt nghiệp nghề giáo, nhưng câu nói cuối cùng mang theo nhiều sự tiếc nuối kia cũng là thật.

Anh nghĩ: Nếu thời học sinh của mình gặp được nhóc con như này, có lẽ cuộc sống sinh hoạt của mình sẽ thú vị và ý nghĩa hơn rất nhiều.

Tống Ngạn bày ra vẻ mặt vô cảm nhìn anh.

Một người giảng bài một cách trơn tru rõ ràng thế này suốt một năm trời, chắc chắn sẽ không thể nào là một học sinh yếu kém.

Tống Ngạn hoài nghi: Thậm chí có khi anh ta còn có thể giảng được các kiến thức chuyên sâu này, chỉ là lo sợ không khớp với những lời nói dối trước đó, nên lúc này mới xin mã mời để nghe giáo sư giảng dạy.

Tạ Thần Vũ giả ngu: “Nhìn tôi như vậy làm gì?”

Tống Ngạn nói: “Em chỉ đang nhìn một vị giáo sư nổi tiếng trong tương lai mà thôi. Anh đã giúp em học chế tạo phi thuyền rồi, em cũng sẽ giúp anh ghi danh vào lớp luyện thi đại học dành cho người lớn và đồng thời cũng sẽ đi học chung với anh luôn.”

Tạ Thần Vũ nói: “Không được đâu, như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc canh cửa của tôi.”

Tống Ngạn bình tĩnh nói: “Em sẽ nói với giáo sư, đặt bàn ghế ở trước cửa phòng học, chúng ta vừa có thể học tập mà cũng vừa có thể canh cửa, không ảnh hưởng đâu.” =))))

Tạ Thần Vũ nghe vậy liền bật cười: “Cũng được, chờ học xong khóa này với cậu, chúng ta sẽ bàn tiếp.”

Tạ Thần Vũ kiên nhẫn giảng lại những điểm Tống Ngạn chưa hiểu rõ, sau đó lại cùng cậu học thêm tiết học thứ hai. Cuối tiết học, giáo sư lại công bố thời gian học của các tiết sau.

Những giáo sư nổi tiếng đều rất bận rộn, một hai tuần mới xếp lịch học một tiết, không hề có quy luật cụ thể. Ví dụ như lần này là thứ hai, lần sau có thể là thứ sáu.

Hai người nghe lịch học kế tiếp xong, vừa định đánh dấu vào trong lịch trình, đầu ngón tay chợt ngừng lại. Sau đó lại nhanh chóng tính toán múi giờ, cả hai liền phát hiện giờ học tiết sau trùng với giờ tổ chức hội trường đấu giá.

Hội trường đấu giá tinh vực Gauze mỗi 5 năm sẽ được tổ chức một lần, mỗi lần sẽ liên tục ba ngày.

Trong đó buổi đấu giá quan trọng nhất sẽ rơi vào ngày thứ ba, vừa khéo cũng chính là ngày đi học. Toàn bộ hội trường đấu giá đều sẽ bị ngắt kết nối internet, căn bản hai người sẽ không thể nào lên lớp trực tuyến được.

Hai người liền không hẹn mà cùng mở miệng: “Ngày đó có lẽ……”

Bỗng nhiên hai người dừng lại, yên lặng nhìn nhau.

Từ lúc quen biết cho đến nay, hai người đều đoán già đoán non về thân phận thật sự của đối phương, thế nhưng dù vậy vẫn chưa có bằng chứng nào cụ thể.

Nhưng lần đấu giá này thì khác. Hội trường đấu giá này rất nổi tiếng, rất nhiều người đều sẽ đi đến đó.

Dựa theo phản ứng của đối phương về ngày này, chẳng lẽ đối phương cũng đi?

Mặc dù trong lòng có vô vàn suy nghĩ xoay chuyển, nhưng vẻ mặt hai người vẫn rất tự nhiên.

Tạ Thần Vũ nói trước: “Mấy anh em vệ sĩ nói muốn qua chỗ tôi tụ họp một chút, có lẽ bọn họ sẽ qua vào ngày đó, nên hiện tại cũng không chắc chắn lắm.”

Tống Ngạn nói: “Hôm nay em cũng mới nghe bạn cùng phòng nói cậu ấy sẽ tổ chức sinh nhật, dường như cũng vào ngày đó, nên hiện tại em cũng chưa chắc chắn.”

Tạ Thần Vũ nói: “Vậy à?”

Tống Ngạn gật đầu: “Dạ.”

Thôi được rồi, để xem mấy ngày tới mấy người có online hay không?!

Hai người từ biệt lẫn nhau, rời khỏi khoang thực tế ảo.

Tạ Thần Vũ vừa mở cửa khoang ra, liền thấy được cậu nhỏ đang ngồi ở trên sô pha.

Lần này cũng nhờ có cậu nhỏ cho nên anh mới có được mã mời, anh biết ngay thế nào cậu nhỏ cũng sẽ qua đây hỏi han anh vài đôi câu.

“Cháu nói xem, lỡ như chỗ dựa của nhóc con đó to lớn, nếu họ mon men theo mã mời đó mà điều tra ra được ta, không phải cháu sẽ bị bại lộ sao?” Địch Tuần dùng hai bàn tay ôm lấy gương mặt u buồn của mình, “Cháu nghĩ sao?”

Tạ Thần Vũ cười hỏi lại: “Cậu sẽ bị bọn họ điều tra ra ư?”

Địch Tuần nói: “Không có khả năng.”

Tạ Thần Vũ đi tới ngồi xuống: “Vậy là được rồi. Hơn nữa nếu thật sự có năng lực điều tra ra cháu, cháu làm quen với người ta một chút thì có sao đâu? Cả năm nay cháu chưa từng lừa cậu ta bất cứ thứ gì.”

Địch Tuần nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy cũng có lý.

Thế nhưng anh vẫn không hiểu: “Rốt cuộc là cháu đang nghĩ cái gì vậy?”

Địch Tuần có thể đoán ra được tâm tình vui sướng của cháu trai khi gặp được nhóc con kia.

Nhưng cháu trai vẫn luôn là một người rất thận trọng. Đáng lẽ sau khi phát hiện nhóc con kia không hề đơn giản, cháu trai sẽ từ bỏ ý nghĩ muốn mang người về. Sao bây giờ vẫn còn kiên trì như vậy?

Địch Tuần không nhịn được hỏi: “Cậu ta có giới tính gì?”

Tạ Thần Vũ vừa nghe liền hiểu ý của cậu nhỏ, anh dở khóc dở cười: “Alpha, cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

Địch Tuần vươn tay gõ vào bàn trà, ý bảo Tạ Thần Vũ châm trà cho anh, anh lạnh lùng nói: “Alpha thì sao? Nếu cháu thật sự coi trọng người ta, chẳng lẽ điều này có thể ngăn cháu được ư? Ta nhớ rõ cháu có nói cậu ta luyện kỹ năng nhanh nhẹn khéo léo không tồi, có khi cậu ta chẳng phải là Alpha đâu.”

Tạ Thần Vũ nhướng mày, nghĩ thầm: Cũng có thể có khả năng này.

Địch Tuần hỏi: “Hiện tại vẫn là ta suy nghĩ nhiều sao?”

Tạ Thần Vũ bất đắc dĩ: “Đúng vậy, cậu suy nghĩ nhiều rồi.”

Một người không rõ chỗ dựa, không rõ mặt mũi. Không có khả năng anh sẽ dao động tâm tư với người như thế.

Đúng là ban đầu anh cảm thấy như đang phát hiện ra một hạt giống tốt, muốn lôi kéo vào công ty. Thế nhưng sau đó lại nhìn ra có vấn đề nên mới thử thăm dò đối phương. Kết quả đối phương đề phòng không lộ ra một chút sơ hở, khiến anh có một loại cảm giác như đang bị đối phương khiêu chiến, nên dần dần anh cũng nảy sinh hứng thú với nhóc con này nhiều hơn.

Một năm nay, cứ cách mấy ngày là hai người lại lên mạng gặp nhau một lần nên dần dần cũng đã quen với hình thức ở cạnh nhau này. Huống chi anh còn tay cầm tay mà dạy nhóc con này lâu như vậy, anh đã xem nhóc con này thành một nửa học trò của anh rồi, không thể nói cắt là cắt đi được.

Tạ Thần Vũ nghiêng ấm trà, rót trà vào chén: “Cậu ấy với cháu chỉ là bạn bè bình thường mà thôi…… À, có thể nói là đặc biệt hơn bình thường một chút.”

Tạ Thần Vũ đặt chén trà ở trước mặt cậu nhỏ, đoạn cười nói: “Thật ra cháu vẫn chưa hoàn toàn hết hy vọng, cũng không muốn bỏ lỡ người này. Cậu nói xem, lỡ như chúng cháu thẳng thắn với nhau xong, cậu ấy thấy bên cháu phát triển không tồi, đồng ý chạy sang chỗ cháu thì sao?”

Địch Tuần nhìn Tạ Thần Vũ, cầm chén trà lên uống một ngụm.

Tuy đứa cháu trai này của anh tốt tính, luôn luôn có giàu kiên nhẫn đối với tất cả mọi người, nhưng sâu bên trong thì lại rất giống anh, là loại người rất kén chọn.

Vừa là học sinh xuất sắc vừa đẹp trai tài giỏi, lưng dựa hai nhà hào môn to lớn. Mấy năm nay, có biết bao kẻ muốn tiếp cận bên người: kẻ ái mộ, người theo đuổi, mưu lợi, lấy lòng…… Tuy bề ngoài cháu trai luôn đối xử thân thiện hòa đồng với mọi người, nhưng ngoại trừ các tâm phúc đi theo ra, chẳng hề quan tâm đến bất kỳ một ai.

Cho nên…

Nếu cháu trai trò chuyện với nhóc con kia lâu thế này, lại còn làm thầy hướng dẫn đi học chung với người ta, ngoại trừ hứng thú lúc ban đầu, còn lại chỉ có một lời giải thích —— Đó là nhóc con kia hợp ý cháu trai. Không những vậy, còn rất có thể không phải là loại hợp ý bình thường, ít nhất cháu trai cũng chưa bao giờ đi học cùng với mấy tâm phúc.

Dù vậy cũng không thể vạch chuyện này ra được, không khéo lại vạch ra vấn đề mất.

Sau khi xác nhận cháu trai không có tâm tư kia, Địch Tuần cũng không muốn đi sâu thêm nữa, chỉ cho ba chữ: “Mong là vậy.”

Tạ Thần Vũ nói: “Cháu cảm thấy hy vọng rất lớn.”

Anh nói có sách mách có chứng, “Nhóc con này mạnh miệng mềm lòng. Thời điểm kết thúc khóa học, nhóc muốn gửi tặng cháu một ít món quà. Cháu không muốn, nhóc liền tặng full skin cho cháu.”

Địch Tuần giội một gáo nước lã: “Cậu ta không muốn mắc nợ cháu thôi.”

Tạ Thần Vũ cười nói: “Cháu biết, nhưng ít nhất cũng chứng minh được cậu ấy không phải là một con sói mắt trắng.”

*Sói mắt trắng: Kẻ vô ơn, bạc tình bạc nghĩa.

Địch Tuần gật đầu phụ họa: “Cháu nói đúng.”

Địch Tuần nhanh chóng thay đổi đề tài, “Lần đấu giá này, cháu có đi không?”

Tạ Thần Vũ nói: “Đã gửi thư mời đến rồi, sao lại không đi?”

Địch Tuần hỏi: “Không nghe thấy mấy tin đồn gần đây à?”

Tạ Thần Vũ không sao cả: “Nếu không đi, không phải là đang chột dạ sao?”

Tạ Thần Vũ lại cười nói, “Có khả năng nhóc con kia cũng đi.”

Địch Tuần ngẩn ra: “Sao lại nói vậy?”

Tạ Thần Vũ tường thuật lại cho Địch Tuần nghe, tâm tình sung sướng: “Nếu may mắn, có lẽ lần này cháu sẽ gặp được nhóc con đó.”

Địch Tuần nhanh chóng tự hỏi điểm lợi và hại trong việc này, biết cháu trai sẽ không đưa đầu vào nơi nguy hiểm, liền nói: “Vậy nhớ chú ý an toàn.”

Tạ Thần Vũ gật đầu, lại nhắc tới một sự kiện khác: “Lần đấu giá này, cậu có bỏ thêm đồ vào không?”

Hội trường đấu giá ở tinh vực Gauze rất nổi tiếng, thu hút rất nhiều những nhà giàu có. Ban tổ chức cũng rất biết cách làm việc, vẫn luôn tôn thờ quan điểm “hòa bình thì mới thịnh vượng”. Vì vậy ban tổ chức đã lễ phép dò hỏi các nhà đấu giá nổi tiếng ở các tinh vực lớn rằng liệu có muốn thêm đồ đấu giá vào không, để giúp bọn họ tổ chức hội trường đấu giá.

Các nhà đấu giá nghe vậy cũng không từ chối, nên dần dà chuyện này cũng đã trở thành một thông lệ. Trước mắt, nhà đấu giá lớn nhất tinh vực Aram chính là cậu nhỏ. Và cũng nhờ có vậy, nên năm đó cậu nhỏ mới quen biết với cha của Tống Ngạn.

Địch Tuần xoay xoay chén trà trên tay, mỉm cười: “Có chứ.”

Vốn dĩ Tạ Thần Vũ chỉ thuận miệng muốn hỏi một câu mà thôi, nhưng hiện tại nhìn thấy vẻ mặt này của cậu nhỏ, anh không nhịn được hỏi: “Là gì vậy?”

Địch Tuần úp úp mở mở: “Đến lúc đó cháu sẽ biết.”

Tạ Thần Vũ biết có hỏi cũng sẽ không hỏi được gì, cùng cậu nhỏ uống xong hai chén trà, liền tiễn người đi.

Những ngày sau đó anh vẫn như cũ, đôi khi sẽ lên mạng, cho dù là đang đi đến tinh vực Gauze cũng vẫn tiếp tục lên mạng.

Tống Ngạn cũng vậy.

Hai người yên lặng, không hề nhắc đến chuyện ngày đi học hôm đó có rảnh hay không, mà vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chờ xem đối phương kéo đến giây phút cuối cùng sẽ làm thế nào.

Đám người Du Kình thấy Tống Ngạn bước ra khỏi khoang thực tế ảo, liền hỏi: “Vẫn chưa xác định được à?”

Tống Ngạn nói: “Vẫn chưa.”

Đám người Du Kình cũng biết vị bảo vệ canh cửa kia không phải chiếc đèn cạn dầu, cả đám ồ ạt gật đầu: Quả nhiên là như vậy.

Ông chủ đương nhiệm của Du Kình – Phó Vân Tĩnh suy nghĩ tầm hai giây, kế hỏi: “Nếu hôm đó hắn thật sự xin nghỉ và nói có việc, làm sao cậu có thể xác định được rằng chắc chắn hắn sẽ có mặt ở hội trường đấu giá? Và làm sao để có thể tìm được hắn?”

Theo như bọn họ biết, hai người đều chọn nhân vật có hình dáng bình thường nhất trong giới thực tế ảo, căn bản sẽ không biết dáng vẻ thật sự của đối phương khi ở thế giới hiện thực. Thậm chí ngay cả những manh mối cơ bản nhất như thân cao bao nhiêu, mấy tuổi rồi cũng không hề hay biết.

Mà ở hội trường đấu giá, rồng cá hỗn tạp. Không chỉ có nhà giàu quyền quý, mà còn có những tên buôn súng ống đạn dược và các ông trùm của các công ty lính đánh thuê. Mỗi một kẻ có tiền đều sẽ dẫn theo bên mình một nhóm lính đánh thuê phụ trách bảo vệ. Với một môi trường như thế này, nếu muốn lôi người ra chẳng khác nào là tìm kim ở dưới đáy biển.

Tống Ngạn nói: “Tôi vẫn chưa nghĩ xong.”

Đám người Du Kình nghe vậy liền biết cậu đã có ý tưởng rồi, liền tò mò hỏi: “Thế muốn làm thế nào?”

Tống Ngạn nói: “Chờ tôi nghĩ kỹ rồi sẽ nói cho các người sau.”

Phi thuyền từ từ rời khỏi trạm chuyển tiếp, đi đến tinh vực Gauze.

Hiện tại có mười tinh vực đã được khai phá và thích hợp để ở, hơn nữa chúng còn được chia thành các quốc gia lớn và nhỏ.

Trong đó quốc gia mà Tống Ngạn đang cư trú chiếm nhiều nhất, chiếm đến ba tinh vực, lần lượt là: tinh vực Aram, tinh vực Ascension – tinh cầu Đế Đô thuộc về tinh vực này, và tinh vực Tây Hà – ở bên cạnh “Bụi gai lốc xoáy”.

*Nhắc lại: “Bụi gai lốc xoáy” thuộc tinh vực Gauze – ý nghĩa cái tên tinh vực cũng chính là những sợi gai.

Chỉ có một phần của tinh vực Aram là thuộc về quốc gia khác. Có rất nhiều tinh vực tự thành lập nên một quốc gia và cũng có rất nhiều tinh vực, rất nhiều tinh hệ gộp lại thành một quốc gia. Cũng có một số tinh vực nằm ngoài liên minh tinh vực. Có lẽ cư dân ở các tinh vực đó bị con người ức hiếp tàn nhẫn, điên cuồng tranh đoạt mở rộng lãnh thổ, cho nên họ có tư tưởng bài xích người ngoài rất mạnh. Nếu không phải vì thiếu tài nguyên, có lẽ họ cũng chẳng muốn xây dựng các trạm chuyển tiếp không gian với con người.

Tinh vực Gauze ở một vị trí rất đặc thù, nó bị mắc kẹt ở ngay góc giữa và ở gần với các quốc gia này. Ban đầu phát triển không tồi, nhưng đáng tiếc sau này xảy ra nội chiến, hầu hết các cư dân tị nạn đều đổ ùa về đó, dần dần liền trở thành tinh vực hỗn loạn nhất trên toàn tinh tế.

Tuy nhiên, tinh vực Gauze vẫn rất huy hoàng tráng lệ, cũng có rất nhiều gia tộc lớn đan xen với nhau, thiên hà chính vẫn rất thịnh vượng. Nơi đây có tất cả hầu hết các cơ sở cần thiết, thậm chí ngay cả sòng bạc và hộp đêm cũng sôi động hơn những nơi khác. Là một nơi tiêu thụ vàng nổi tiếng nhất.

Phi thuyền từ từ tiến vào bến cảng, sau đó đám người Du Kình cùng đi đến khách sạn đã đặt từ trước.

Đoàn người sửa soạn nghỉ ngơi một hồi, tối đến lại tụ họp ăn tối cùng nhau.

Lão Tiền lướt tin tức trên diễn đàn một hồi, bỗng dưng “Chậc chậc” hai tiếng: “Nghe nói ông chủ Tinh Thần cũng tới, đúng là to gan thật, thế mà lại không sợ chết đi đến nơi này.”

Tinh Thần là một công ty lính đánh thuê.

Quy mô không lớn, các cuộc tuyển chọn cũng rất bình thường, ban đầu chẳng ai để ý.

Một công ty chẳng có mấy danh tiếng gì, ấy thế mà trong vòng một năm nay lại đột nhiên phát triển nhanh chóng.

Lịch sử làm giàu rất đơn giản.

Bởi vì ở cùng tinh vực Aram, nên ông chủ Tinh Thần cũng quen biết với nhà đấu giá thần bí lớn nhất tinh vực kia. Ban đầu bọn họ lợi dụng mối quan hệ này để nhận một vài đơn nhỏ như làm vệ sĩ bảo vệ này nọ. Nhưng vào một ngày đẹp trời, khi cả đám vệ sĩ đi theo chủ thuê bàn chuyện làm ăn, bỗng dưng trên đường gặp phải một đám hải tặc nhảy ra cướp bóc.

Để bảo vệ chủ thuê, năm vị lính đánh thuê đã đánh tan bọn hải tặc, ngay cả thuyền cũng phá tan tành. Một trận chiến làm nên tên tuổi. Sau đó nhờ có làn gió này, dần dần bọn họ bắt đầu nhận được các đơn hàng lớn hơn.

Các công ty lính đánh thuê nổi tiếng trên toàn tinh tế luôn có những đặc điểm riêng.

Ví dụ như Bạch Sư – công ty lính đánh thuê đứng đầu trong bảng xếp hạng thực lực hiện nay, luôn luôn đặt tiền lên trên hàng đầu, chỉ cần cung cấp đủ số tiền, chuyện gì cũng có thể thương lượng.

Ví dụ như Du Kình, tuy rằng nghiệp vụ năng lực không có gì để nói, nhưng phản ứng đầu tiên của mọi người khi nhắc đến chính là một đám không bình thường.

Còn về Tinh Thần, khi nhắc tới bọn họ, trong lòng mọi người chỉ có một chữ: Ổn.

Bề ngoài, bọn họ không bao giờ dính dáng đến bất kỳ phi vụ buôn bán bất hợp pháp nào, chủ yếu phụ trách bảo vệ an toàn cho người và hàng hóa.

Hơn nữa cũng không phải loại người đưa tiền là làm, cảm thấy phù hợp thì mới làm. Đến nay chưa từng thất bại bất cứ nhiệm vụ nào, làm đến đâu chắc đến đó, danh tiếng cũng càng ngày càng tốt.

Dần dần, mọi người cũng nhìn ra được, những lính đánh thuê của công ty này đều là những tinh anh. Cũng không biết là có người đỏ mắt, hay là bị đoạt đơn nên sinh lòng ganh ghét, mà dạo gần đây có một lời đồn đã được tung ra, nói rằng “Sự kiện Silent” ồn ào năm đó có thể là do đám người Tinh Thần làm.

Lão Tiền nói: “Mấy người nói xem tin đồn này có thật hay không? Nếu bây giờ tôi bắt ông chủ Tinh Thần trói lại giao cho Sâm Đức, liệu mấy khoản tiền thưởng truy nã đó có thuộc về tôi không?”

Đám người Du Kình cười nói: “Ông có thể thử xem.”

Lão Tiền tiếp tục lướt xem tin tức.

Đây là một diễn đàn lớn, người nào cũng có, rất nhanh hắn đã tìm thấy được một tấm ảnh chụp lén, lại “Chậc” một tiếng: “Vẫn không lộ mặt.”

Thời đại công nghệ cao, rất dễ dàng để hóa trang thành một người khác.

Chỉ thấy người trên ảnh mang một chiếc mặt nạ được thiết kế đặc biệt, hai tay cũng mang một bộ bao tay có cùng thiết kế, cực kỳ chi tiết.

Nhưng dù vậy cũng không có gì đáng trách, người đi theo con đường này, đương nhiên sẽ rất để ý đến sự riêng tư cá nhân.

Không nói ai khác, chỉ riêng bàn này đã có ba người trong đám bọn họ là hóa trang không để lộ mặt thật. Huống hồ là một nơi hỗn loạn như tinh vực Gauze, ắt hẳn sẽ có rất nhiều người hóa trang rồi mới đến đây.

Tống Ngạn chính là một trong những số đó.

Cậu không có hứng thú với ông chủ này nọ của mấy công ty lính đánh thuê, cậu chỉ để ý xem vị đồng đội kiêm luôn chức thầy giáo kia có tới hay không mà thôi.

Cậu nghỉ ngơi một đêm ở khách sạn, sáng hôm sau thì đi ra ngoài dạo chơi cùng với đám người Du Kình, tối đến thì đi hội trường.

Hội trường đấu giá được tổ chức tại một trong những hội trường lớn nhất của thành phố.

Muốn tham gia vào hội trường đấu giá, cần phải khám xét cơ thể, ngay cả máy truyền tin cũng phải giao ra, phòng ngừa mọi người quay chụp video.

Tạ Thần Vũ đi thang máy lên đến lầu 5, mới vừa bước ra khỏi thang máy, chợt nghe cấp dưới nói nhỏ bên tai: “Du Kình.”

Anh ngẩng đầu lên nhìn.

Ở cuối hành lang, có một nhóm người, hơn một nửa trong số đó là những người đang cực kỳ nổi tiếng trên mạng.

Ánh mắt anh chuyển đến một người đang nghiêng mình đứng dựa vào tường, không nhịn được nhìn nhiều hơn một chút.

Vị này có một mái tóc đỏ, hai tay thả lỏng cắm vào túi quần, trên tay có mang một chiếc vòng ức chế dành cho Alpha, là vị lính mới vừa mới xuất hiện đã được phong thần của Du Kình.

Sau sự kiện “viên đá Hoàng Động” kia, bỗng dưng vị lính mới này yên lặng đến lạ. Đương nhiên trong khoảng thời gian đó có lẽ người ta cũng nhận được các nhiệm vụ khác, chỉ là người ngoài không biết rõ mà thôi.

Thế nhưng lần thứ hai mọi người nghe được tin tức của vị lính mới này là vào hai tháng trước.

Lúc ấy có một nhà giàu mới nổi muốn đi đến thị trường cược đá quý để mở mang tầm mắt. Nhưng lại lo lắng hoàn cảnh nơi đây quá mức hỗn loạn và không an toàn, vì thế liền tìm đến Du Kình – công ty đang đà nổi tiếng trên mạng, tỏ vẻ muốn thuê một vị vệ sĩ để đảm bảo an toàn.

Chuyện này chỉ cần tìm một công ty bảo vệ là có ngay một vệ sĩ rồi. Bởi vì thông thường các công ty lính đánh thuê đều khinh thường không thèm nhận mấy đơn hàng như này, cho dù có nhận cũng sẽ nhận với giá cực cao.

Thế nhưng Du Kình chưa bao giờ đi theo con đường bình thường, vị lính mới này cũng dựa theo giá cả thông thường mà tiếp nhận nhiệm vụ, cùng chủ thuê đi đến địa điểm cần đến.

Chủ thuê nhà giàu mới nổi chơi tầm năm ván, ngẫu nhiên cũng sẽ cược hố, nhưng tất cả cũng đều một vừa hai phải.

Chủ thuê chơi rất vui vẻ, tận sâu trong đáy lòng vẫn luôn cảm thấy chuyến đi này không hề uổng phí, trở về nhất định sẽ khoe khoang một trận với người nhà và bạn bè. Thẳng đến khi chơi đến ván cược thứ sáu, bỗng dưng vị vệ sĩ luôn luôn yên lặng trong suốt hành trình lại giơ tay lên cược giá.

Mới đầu chủ thuê còn tưởng vị vệ sĩ này bị ảnh hưởng xung quanh cho nên mới cược chơi chơi mà thôi, thế nhưng rất nhanh chủ thuê đã biết là không phải.

Chỉ nghe giá cả càng lúc càng tăng lên, cuối cùng thì khối đá kia đã thuộc về vị vệ sĩ.

Chủ thuê nhà giàu mới nổi vừa mới có tiền không được bao lâu, lập tức liền bị vị vệ sĩ này làm cho trợn mắt há hốc mồm. Nhưng chuyện sau đó còn khiến người ta khiếp sợ hơn, bởi vì vị vệ sĩ đó đã cắt khối đá kia ra, bên trong chính là viên đá Kim Diễm, chỉ đứng sau viên đá Hoàng Động trong giới đá quý.

Toàn trường chấn động, ngay lập tức giới thương nhân trang sức đá quý đã vây xung quanh.

Sau khi nói chuyện với chủ thuê nhà giàu mới nổi, mọi người mới biết vị vệ sĩ kia là người của Du Kình. Quan sát dáng vẻ của vị vệ sĩ này hồi lâu, mọi người liền nhanh chóng nhận ra đây chính là lính mới của Du Kình. Nghĩ đến trong tay người này còn có mấy khối đá Hoàng Động chất lượng cao, nhất thời càng lúc mọi người càng nhiệt tình hơn.

Lúc này chủ thuê nhà giàu mới nổi mới ý thức được mình đang thuê một tôn đại thần, trở về liền viết tất cả chi tiết hành trình lên mạng, cùng ngày hôm đó liền thành công leo lên hotsearch. Sau đó, một số người có mặt đã quay video và hân hoan tải video lên, vì vậy cuối cùng thì mọi người cũng đã nhìn thấy dáng vẻ hoàn chỉnh của vị đại thần lính mới này.

Trong video còn có một cuộc đối thoại.

Giới thương nhân trang sức đá quý nhiệt tình thân thiện dò hỏi nên gọi đại thần như thế nào, chỉ thấy chủ thuê nhà giàu mới nổi ngơ ngác mà trả lời: “Gọi là 123”.

Giới thương nhân trang sức đá quý nghe xong liền rơi vào im lặng, ngay sau đó liền bắt đầu ồn ào kêu ca.

Chỉ thấy lính mới nhìn bọn họ một cách lạnh lùng, tay chỉ vào viên đá sáng lóng lánh mà cậu vừa mới cắt ra, chọn đại cho mình một cái tên: “Gọi tôi là Kim Diễm!”

=============

Bình thường đã đeo một lớp mặt nạ trên người rồi, nay lại chồng thêm một lớp nữa….

Đến đây, cư dân mạng đành phải chấp nhận cái tên “Kim Diễm” này của vị lính mới.

Tạ Thần Vũ cũng nhìn thấy hot search, lúc ấy anh chỉ cảm thấy vị lính mới này rất gầy yếu. Thế nhưng bây giờ gặp được, anh phát hiện vị lính mới này còn gầy hơn, vóc dáng chưa đến 1m8, dường như không giống như một Alpha.

Tống Ngạn cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cậu, cậu nghiêng đầu nhìn qua.

Tạ Thần Vũ hơi hơi mỉm cười với cậu.

Tống Ngạn lạnh lùng gật đầu, xem như đáp lại.

Rất nhanh sau đó, đám người Du Kình cũng phát hiện ra bọn họ.

Ông chủ đương nhiệm – Phó Vân Tĩnh chủ động chào hỏi: “Ông chủ Trần.”

Tạ Thần Vũ cười bắt tay với Phó Vân Tĩnh: “Ông chủ Phó.”

Hai bên còn chưa kịp hàn huyên, chợt nghe thấy một giọng nói u ám vang lên, phá tan bầu không khí yên lặng.

“Ông chủ Trần.”

Mọi người theo tiếng nhìn qua, người vừa cất tiếng nói là vua của tinh vực Gauze – tướng quân Sâm Đức.

Tướng quân sải bước đi qua, nhìn thẳng vào Tạ Thần Vũ, nói: “Gần đây ta có nghe được một tin tức, nói rằng ông chủ Trần chính là hung thủ đã giết chết con trai ta. Liệu có đúng như vậy không?”

Tạ Thần Vũ nói: “Không đúng đâu ạ.”

Tướng quân Sâm Đức yên lặng nhìn chằm chằm vào Tạ Thần Vũ.

Vị vua một cõi này có thân hình cao lớn, mặt mày hung ác, cả người tỏa ra khí chất tàn bạo. Nháy mắt bầu không khí bên trong hành lang như bị bao trùm trong sự yên lặng.

Đám người Du Kình im lặng vây xem.

Đám người Tinh Thần cũng đang nhìn về phía Sâm Đức, vẻ mặt bâng quơ nhẹ nhàng, nhưng có thể thấy được cơ bắp trên tay đang vô cùng căng thẳng.

Tạ Thần Vũ bình tĩnh đối diện với Sâm Đức, thản nhiên cực kỳ.

Khoan nói đến khi ấy anh làm việc vô cùng sạch sẽ, cho dù có bị lộ đuôi, ắt hẳn Sâm Đức sẽ không chờ đến tận bây giờ mới nói.

Nếu gần đây có người phát hiện và biết được sự kiện kia, vậy thì chỉ có hai lựa chọn. Một là báo tin cho Sâm Đức, cầm tiền thưởng chạy lấy người. Hai là sẽ đến đây dọa dẫm anh.

Nếu người đó không màng đến tiền mà vô cùng hận anh, chắc chắn người đó sẽ công khai chứng cứ trên mạng, để anh bại lộ ở trước mặt mọi người, để người nhà và bạn bè của anh bị liên lụy.

Hơn nữa, với tính cách của Sâm Đức, nếu thật sự có chứng cứ, gã sẽ chẳng nhiều lời với anh làm gì, e là đã giết chết anh từ lâu rồi.

Lão Tiền nhìn bọn họ, vừa âm thầm phỉ nhổ: Sao hổng giải thích thêm đi ba?, vừa nghiêm túc quan sát sắc mặt của Sâm Đức. Hắn yên lặng tự hỏi: Liệu bây giờ bắt người thì có được tính và được trao thưởng không ta?

Chỉ thấy Sâm Đức mở miệng: “Dựa vào đâu để ta tin ông?”

“Tôi cũng không biết,” Tạ Thần Vũ nói, “Tôi nhớ lúc xảy ra chuyện, trên mạng có liệt kê ra một dãy cái tên hiềm nghi. Sao tướng quân lại tin tưởng bọn họ không phải là hung thủ?”

Tướng quân Sâm Đức không nói gì.

Tạ Thần Vũ nhận lấy tầm mắt của gã tầm hai giây, bất đắc dĩ bật cười.

Anh cảm thấy giờ phút này anh có thể ôn hòa bình thản với tên súc sinh ở trước mặt này là đã kiềm chế lắm rồi.

Lòng thì âm thầm suy nghĩ xem sau này nên giết tên súc sinh này như thế nào, nhưng bề ngoài thì lại miễn cưỡng nói thêm vài câu: “Một năm trước tôi vẫn chưa làm nghề này. Thời điểm tôi mua Tinh Thần, nó cũng chưa được gọi là Tinh Thần. Hơn nữa so với hiện tại thì quy mô càng nhỏ hơn, lấy cái gì để giết người đây?”

Tạ Thần Vũ vẫn luôn yên tâm về hiệu suất làm việc của cậu nhỏ, thủ tục chuyển nhượng đều đâu ra đấy, không sợ người khác điều tra ra.

Cho nên ít nhất ở bên ngoài, anh của năm đó chẳng dính dáng gì đến công ty lính đánh thuê.

Tạ Thần Vũ nhún vai nói: “Quan trọng nhất chính là tôi không có động cơ giết người. Tôi còn tưởng rằng tướng quân sẽ không tin những tin đồn nhảm nhí này.”

Tướng quân Sâm Đức lại nhìn chằm chằm anh, kế đó lại thu hồi ánh mắt.

Vốn dĩ gã cũng không tin, nhưng chuyện liên quan đến con trai, gã cũng nên gạ hỏi một chút.

Là người đứng đầu trong ban tổ chức, gã duỗi tay làm một tư thế mời, mời bọn họ tiến vào bên trong.

Trải qua câu chuyện căng thẳng vừa rồi, cuối cùng cả hai nhóm người của hai công ty cũng không còn tâm tình để hàn huyên với nhau nữa, bắt đầu tiến vào hội trường.

Hội trường tổ chức rất lớn và sử dụng hình thức phòng riêng có bậc thang hình tròn, bảo vệ hoàn toàn sự riêng tư của khách mời.

Tống Ngạn rảo bước tiến vào phòng của Du Kình, chợt nghe thấy bọn họ vẫn còn đang thảo luận chuyện của Sâm Đức.

“Đã hơn một năm trôi qua rồi, vậy mà vẫn còn nổi điên.”

“Dù sao thì người ta cũng bị tuyệt hậu mà. Nghe nói một năm nay, hắn điên cuồng chữa bệnh, hốc một mớ thuốc linh ta linh tinh, không biết liệu có hốc chết luôn không?”

“Hai cha con tên này chẳng ra gì, một tên thì chết không rõ ràng, một tên thì hốc nhiều thuốc quá có ngày cũng sẽ chết, xem như là báo ứng……”

Trong khi nói chuyện, các vị khách mời đã lần lượt bước vào hội trường, nháy mắt đã chật kín các phòng.

Một lúc sau, nhóm biểu diễn làm nóng hội trường lui xuống, nhường sân khấu lại cho người dẫn chương trình phát biểu lời khai mạc.

Ngày đầu tiên của hội trường đấu giá tràn ngập những món đồ kỳ lạ.

Ví dụ như có đặc sản của một bộ lạc nào đó – không biết đào được từ một góc xó xỉnh nào.

Ví dụ như có món đồ đến từ nền văn minh ngoài hành tinh – cực khổ lắm mới tìm kiếm được.

Bên cạnh đó, cũng có một số đồ vật không rõ nguồn gốc, không thể đánh giá nhưng lại mang tính chất hiếm thấy. Ví dụ như răng của con trai một vị tổng thống nào đó chẳng hạn.

Tuy rằng phần lớn đều là những món đồ không mấy quan trọng, nhưng có thể bước lên sàn đấu giá của hội trường này thì cũng là vật không thể nào dễ dàng tìm kiếm được. Có đào lên được hay không cũng phải nhờ vận may và có một chút tầm nhìn xa trông rộng.

Giá khởi đầu của mấy món này rất thấp, thế nhưng với cái lưỡi lắt léo của người dẫn chương trình, cuối cùng thì cũng vẫn có người chịu bỏ ra một số tiền lớn để mua.

Tống Ngạn nhìn một hồi, dần dần cảm thấy không thú vị nữa. Đương lúc muốn đi kiếm chút gì đó để ăn, bỗng dưng lúc này dàn ban tổ chức lại mang lên sân khấu một vật gì đó.

“Mọi người đều biết tranh sơn dầu của vị họa sĩ nổi danh Địch Tuần đều rất có tiếng. Lần này chúng tôi phi thường may mắn khi có được một tác phẩm của ngài Địch sáng tác khi còn nhỏ,” người dẫn chương trình cười nói, “Cho đến thời điểm hiện tại, đây chính là tác phẩm – được ngài Địch vẽ khi còn nhỏ – đầu tiên, được lưu truyền ra bên ngoài. Và cũng rất có khả năng đây sẽ là tác phẩm cuối cùng trong bộ sưu tập khi còn nhỏ của ngài Địch mà mọi người có thể nhìn thấy!”

Tống Ngạn nghe được một cái tên quen thuộc liền dừng chân, nhìn về phía màn hình.

Bên kia, Tạ Thần Vũ đang uống nước, nghe vậy đột nhiên không kịp phòng bị thiếu chút nữa đã sặc.

Anh lau nước vươn ở bên khóe môi, bình tĩnh đặt ly xuống. Cậu nhỏ nghèo đến mức điên rồi hay sao mà lại kiếm tiền bằng hình thức này?

Thế nhưng trong lòng anh lại hiểu rõ, với tính cách tồi tệ của cậu nhỏ, chắc chắn có thể làm đến mức này. Dù sao cũng không ai biết vị họa sĩ nổi danh chính là ông chủ phía sau của nhà đấu giá lớn nhất tinh vực Aram. Thời điểm ban tổ chức có được món đồ này, có lẽ hai phần là chỉ nghĩ rằng bọn họ may mắn cho nên mới tìm kiếm được, tám phần còn lại là mừng rỡ như điên.

Nhưng cậu nhỏ nổi tiếng như vậy, theo lý thuyết thì món đồ này không nên được lấy ra vào ngày đầu tiên của hội trường đấu giá.

Tạ Thần Vũ ngẩng đầu lên, chờ diễn biến tiếp theo.

“Tác phẩm này của ngài Địch, chúng ta sẽ tiến hành bán đấu giá vào ngày hôm sau. Còn hôm nay, ngay sau đây chúng tôi sẽ cho quý vị xem một tác phẩm khi còn nhỏ của cháu trai ngài Địch!”

Người dẫn chương trình xốc màn lên, bắt đầu tẩy não: “Tay nghề của cháu trai này đều do một tay ngài Địch chỉ dạy, có chung một phong cách với ngài ấy. Tuy đến nay không theo con đường họa sĩ, nhưng cho dù là họa sĩ cũng không khinh thường được! Quý vị thích tác phẩm vừa rồi của ngài Địch ơi, ngàn vạn lần không thể bỏ qua tác phẩm này. Bởi vì để hai tác phẩm này ở cạnh nhau thì sẽ càng có giá trị cao hơn!”

Tống Ngạn: “……”

Tạ Thần Vũ: “……”

Đám người Du Kình ngẩn ra, tiếp theo đó liền nhanh chóng phản ứng lại, cả đám đồng loạt nhìn về phía Tống Ngạn: “Không phải cháu trai của Địch Tuần là “chồng” của cậu sao? Hắn có mấy người cháu trai vậy?”

Tống Ngạn nhìn bức tranh phóng to trên màn hình, phía dưới còn có chữ ký non nớt của một đứa trẻ, lập tức hít sâu một hơi nói: “Đúng là anh ta đó.”

Vừa nói dứt câu, chợt nghe người dẫn chương trình nói: “Giá khởi điểm là 100 tinh tệ, hiện tại bắt đầu đấu giá!”

Tống Ngạn đã chuẩn bị trước một con số rồi, lập tức ấn vào nút xác nhận đấu giá.

Người dẫn chương trình kích động nói: “Được, 250!”

Tạ Thần Vũ: “……”

Ai mà thất đức vậy? Đấu giá nào không đấu lại đấu 250?

Đã là kẻ có tiền, tại sao không làm tròn lên theo số nguyên 0, mà phải chen vào con số 50 làm gì? Chẳng lẽ là anti-fan của cậu nhỏ sao?

Cũng may có rất nhiều người cắn phải mồi tẩy não vừa rồi, rất nhanh giá cả đã tăng dần lên.

Tống Ngạn không tiếp tục đấu giá nữa.

Có thể cướp lấy vị trí đầu tiên là cậu đã có sự tôn trọng nhất định đối với “ông chồng” này của cậu rồi.

Tạ Thần Vũ trơ mắt nhìn đám người tranh nhau đấu giá, bỗng dưng có một suy nghĩ muốn nhảy lên thiêu rụi bức tranh này.

Lần đi này đều có tâm phúc, bọn họ đều biết thân phận thật sự của anh, nhịn không được nhìn anh một cái.

Trong đó có một người hỏi: “Không đấu hở sếp?”

Tạ Thần Vũ nói: “Không.”

Cậu nhỏ dựa vào gương mặt nên hút được không ít fan não tàn. Người dẫn chương trình vừa mới khiêu khích, hiện trường đấu giá liền ồn ào điên cuồng cạnh tranh, hiển nhiên là có fans ở đây.

Fan não tàn có tiền là đáng sợ nhất.

Bảo tôi bỏ ra một số tiền lớn để mua về một tấm giấy tôi phá khi còn nhỏ ư? Đừng hòng.

Vài cấp dưới nghe vậy liền không hỏi nữa, lúc này tác phẩm khiến người ta hít thở không thông kia cũng đã bị người khác mua đi rồi.

Ngày đấu giá đầu tiên kéo dài đến tận đêm khuya, cuối cùng thì cũng kết thúc.

Tống Ngạn không nhìn thấy được bất cứ món đồ nào thú vị, bèn tay không quay về khách sạn. Cậu nhìn khoang thực tế ảo trong phòng, bước vào đăng nhập.

Vài phút sau, Tạ Thần Vũ cũng online, hai người gặp nhau ở nơi hai người đã off lần trước, lén lút điều tra địa chỉ IP của đối phương.

—— vẫn như cũ, là địa chỉ IP tạm thời.

Cả hai đều là người cẩn thận, trước khi lên mạng đều sẽ bật chương trình an toàn.

Hai người cũng từng đi tìm người chuyên nghiệp để phá giải, thế nhưng chương trình của đối phương cũng rất chuyên nghiệp, nếu cứ cố gắng phá giải ắt sẽ bị phát hiện, đành phải thôi.

Thời buổi này rồi, có nơi nào thường dùng đến địa chỉ IP tạm thời?

Đáp án: Chính là tinh vực Gauze.

Nó là một chuỗi các máy chủ đám mây, mỗi lần nó sẽ được định vị ngẫu nhiên và số lần sẽ được tăng lên. Hai người vừa liếc mắt là có thể nhận ra rồi.

Tạ Thần Vũ tiếc nuối mà thu hồi tay, anh cười hỏi: “Không phải giờ này là cậu đã ngủ rồi sao?”

Tống Ngạn nói: “Em ngủ không được nên muốn đi dạo một chút, anh thì sao?”

Tạ Thần Vũ nói: “Tôi cũng vậy, muốn đi chơi chỗ nào?”

Tống Ngạn nói: “Đi đâu cũng được ạ.”

Hai người liền tránh khỏi con phố buôn bán náo nhiệt, đi đến một công viên.

Tạ Thần Vũ đảo quanh những lời muốn nói trong miệng, do dự không biết có nên mở lời hay không.

Suốt dọc đường đi, anh đều suy nghĩ xem làm sao để đào được người này. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui anh vẫn cảm thấy nếu anh không bại lộ thân phận trước thì rất khó mà đào được nhóc con này, trừ phi là gặp may mắn.

Hơn nữa, nếu nhóc con này đang có mặt ở trên tinh vực Gauze và anh cứ thế mà tay không trở về, thì anh lại cảm thấy không cam lòng.

Tạ Thần Vũ yên lặng vài giây, đột nhiên nói: “Cậu nhìn đóa hoa phía trước kìa.”

Tống Ngạn theo bản năng nhìn qua: “Dạ?”

Tạ Thần Vũ chỉ vào đóa hoa nhỏ cách đó không xa: “Tinh vực nền văn minh ngoài hành tinh cũng có một đóa hoa giống y như vậy, tên là hoa Qua Linh, là loài có độc.”

Tống Ngạn giật mình.

Hôm nay trong buối đấu giá cũng xuất hiện vật phẩm này, hiện tại nói ra, là trùng hợp sao?

Tống Ngạn bình tĩnh nói: “Phải không?”

Tạ Thần Vũ nói: “Tôi mới được phổ cập khoa học trên mạng.”

Tống Ngạn “Dạ” một tiếng, lại hàn huyên thêm một hồi, sau đó liền offline.

Ngày đấu giá thứ hai là một ít đồ cổ cùng tác phẩm nghệ thuật.

Tống Ngạn vẫn không có hứng thú với những vật phẩm này, một món cũng không đấu.

Còn Tạ Thần Vũ, bởi vì từ nhỏ đã được nung nấu một ít tế bào nghệ thuật, nên đã đấu giá đoạt được hai vật phẩm.

Hai người tan cuộc trở lại khách sạn, cả hai đều yên lặng mà nhìn chằm chằm khoang thực tế ảo.

Phòng khách sạn Tống Ngạn đang ở là một căn phòng xép, cậu đang ở chung với Phó Vân Tĩnh.

Đám người Du Kình vẫn chưa quay về phòng, tất cả đều đang tụ họp ở nơi này.

Một năm trôi qua, tất cả mọi người đều biết Tống Ngạn đang học chế tạo phi thuyền. Ngày mai là ngày cậu phải đi học, theo lý thuyết thì hôm nay cậu nên xin nghỉ.

Lão Tiền hỏi: “Rốt cuộc thì cậu đã nghĩ xong chưa?”

Tống Ngạn nói: “Tôi muốn công khai địa chỉ IP.”

Mọi người ngẩn ra: “Cái gì?”

Tống Ngạn lặp lại: “Tôi muốn công khai địa chỉ IP.”

Đây là chuyện mà cậu cứ cân nhắc mãi suốt quãng đường đi về hôm nay.

Hiện tại cậu đang ở trên tinh vực Gauze. Nếu vị đồng đội kia không ở nơi này, cho dù cậu có công khai địa chỉ IP thì cũng không điều tra ra được cậu.

Nếu ngược lại đồng đội đang ở nơi này, chứng tỏ khả năng cao cũng là người trong ngành. Cho dù cậu có công khai thì quen biết thêm một vị đồng nghiệp thì cũng có sao đâu.

Quan trọng là hai người đã quen biết nhau một năm trời, mà vẫn không có ai chủ động tiến thêm một bước. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì mối quan hệ này vẫn sẽ bế tắc mà thôi.

Tống Ngạn được người ta dạy lâu như vậy, nói thờ ơ là không có khả năng. Cậu không muốn lúc nào cũng phải cân nhắc đối phương là người tốt hay xấu, cậu chỉ muốn tự do thoải mái một chút. Huống chi ngày hôm qua, dường như đối phương cũng đang thả tín hiệu, cậu muốn thử mở lòng tiếp nhận.

Đám người Du Kình cân nhắc một chút, cảm thấy cũng được.

Nếu là người chung ngành, tốt xấu gì bọn họ cũng có thể xác định được nhân phẩm của đối phương, không cần phải treo cái mác thần bí như vầy nữa.

Phó Vân Tĩnh hỏi: “Nếu hắn không chú ý cậu mở IP thì sao?”

Tống Ngạn nói: “Vậy có nghĩa là không duyên phận.”

Nhưng quen biết đến nay, hai người đã có sự hợp ý nhất định rồi.

Cậu nói: “Tôi cá là anh ta cũng sẽ mở IP.”

Bên kia, Tạ Thần Vũ vươn ngón tay ra, nhẹ nhàng gõ gõ khoang thực tế ảo.

Từ trước đến nay, anh sẽ không làm những chuyện mà anh không nắm chắc, nhưng chuyện lần này anh thật sự cảm thấy không được chắc chắn cho lắm.

Hiện anh đang ở ngoài chỗ sáng, nếu để người ngoài biết được anh mạnh trong nhiều lĩnh vực thì sẽ không tốt. Đặc biệt là dưới tình huống không thể biết được bối cảnh của đối phương như thế nào.

Vì nhóc con này mà mạo hiểm một lần, liệu có đáng không?

Anh cười cười, mở khoang thực tế ảo ra, bước vào.

—— Đáng.

Hai người đều online, đứng nhìn nhau trong công viên – nơi hai người đã offline ở lần trước, lại tiếp tục tra xét IP của đối phương.

Vẫn như cũ, là địa chỉ IP tinh vực Gauze.

Thế nhưng dường như khác với IP lần trước, lần này có thể tra được địa chỉ cụ thể, là một tòa khách sạn. Tuy hai người không ở chung cùng một khách sạn, nhưng ít ra có thể xác định được hiện tại đối phương đang ở một khách sạn trong thành phố này.

Nháy mắt cả hai người đều hiểu rõ ý tứ của đối phương.

Tống Ngạn nhìn anh, biết rõ còn cố hỏi: “Ngày mai là ngày đi học rồi, mấy anh em vệ sĩ của anh có tìm anh tụ tập không?”

Tạ Thần Vũ nói: “Có, mấy ngày hôm trước bọn họ đã tới rồi. Bọn họ nói muốn dẫn tôi đi mở mang tầm mắt một chút, nên tôi liền đi theo bọn họ đến một hội trường đấu giá. Xem ra ngày mai không thể đi học với cậu được rồi.”

Tống Ngạn: “……”

Thế mà cũng soạn ra được?

Cậu lạnh lùng nói: “Vậy anh đi chơi với bọn họ đi, em off.”

“Khoan đã,” Tạ Thần Vũ vội vàng gọi cậu lại, cười nói, “Chọc cậu thôi.”

Tống Ngạn nghiêng đầu nhìn anh.

Tạ Thần Vũ liền chủ động nói: “Muốn gặp mặt không?”

Tống Ngạn hỏi: “Ngay bây giờ luôn ạ?”

Tạ Thần Vũ nói: “Tùy cậu.”

Tống Ngạn tự hỏi vài giây: “Vậy trước đó thêm số liên lạc của nhau đi.”

Tạ Thần Vũ nhướng mày: “Không phải cậu muốn lấy số liên lạc của tôi để thăm dò điều tra tôi đấy chứ?”

Tống Ngạn nghĩ như vậy thật, nhưng ngoài miệng lại nói: “Sẽ không.”

Cậu tung mồi nhử, “Nếu anh không yên tâm, anh cũng có thể điều tra em.”

Tạ Thần Vũ hiểu rồi: “Xem ra không có bao nhiêu người biết được số liên lạc này của cậu, vậy thì có thể thu hẹp phạm vi một chút rồi.”

Tống Ngạn vô cùng bình tĩnh.

Hội trường đấu giá có nhiều người như vậy, cho dù đã được thu hẹp thì vẫn là tìm kim ở dưới đáy biển mà thôi.

Cậu hỏi: “Vậy anh có muốn không?”

Tạ Thần Vũ nói: “Muốn.”

Tống Ngạn nói: “Vậy anh đưa số liên lạc ra để trao đổi đi.”

Tạ Thần Vũ cười nói: “Có vẻ như tôi có hơi thiệt thòi rồi.”

Sau khi đi thêm một bước này, hai người càng lúc càng cẩn thận, bắt đầu một làn gió mới.

Cả hai đều không chọn thời điểm ban ngày nhiều người, kẻo đối phương trốn trong đám đông hoặc tòa nhà rồi liếc mắt bỏ chạy. Cũng không chọn những địa điểm xa lạ, kẻo đối phương sẽ đào hố sẵn.

Cuối cùng cả hai đều một lòng cho rằng hội trường đấu giá là OK nhất.

Hơn phân nửa tất cả các vật phẩm trong ngày đấu giá thứ ba này đều là những vật phẩm quý giá, kế tiếp sau đó là một ít hoạt động không mấy hợp pháp. Hai người đều không hứng thú với các hoạt động phía sau này, quyết định sẽ gặp nhau ở khu nghỉ ngơi của hội trường đấu giá.

Có lẽ ban tổ chức cũng không muốn toà nhà này quá hoang vắng, ở khu nghỉ ngơi có trồng một mảng cây xanh. Thường ngày con đường kia rất ít người, đi dần dần một hồi, người sẽ càng lúc càng ít. Hơn nữa nơi đó còn là địa bàn của ban tổ chức, có lẽ sẽ không bị đối phương đào hố.

Hai người xác nhận thời gian gặp mặt xong, mang theo đủ loại suy đoán về các tình huống gặp mặt ngày mai, chúc nhau ngủ ngon.

Sáng hôm sau, Tống Ngạn vẫn theo thường lệ dạo chơi trong thành, nếm thử một ít món ăn đặc sắc, nhàn nhã vượt qua một ngày.

Tối đến, cậu kiểm tra một lần nữa quần áo trên người, đi theo đám người Du Kình đến hội trường đấu giá.

Cuối cùng thì lần này cũng có vật phẩm khiến cậu cảm thấy hứng thú. Đáng tiếc mấy khối đá quý này được bán với giá quá đắt, cậu cảm thấy không đáng giá nên kiên nhẫn chờ nửa trận đầu kết thúc, liền đứng dậy đi ra ngoài.

Đám người Du Kình có chút không yên tâm: “Thật sự không cần chúng tôi đi theo sao?”

Tống Ngạn nói: “Không cần, tôi muốn tự mình xử lý.”

Đám người Du Kình nghe vậy liền buông tay, nghĩ thầm, tự ngã mới nhớ lâu được.

Tống Ngạn mở cửa, theo hành lang đi đến khu nghỉ ngơi.

Mới vừa rảo bước trên con đường nhỏ có hai hàng cây xanh hai bên, bỗng dưng đèn trên đỉnh đầu tắt đi.

Ngay sau đó, dòng điện dự phòng được khởi động, những chiếc đèn dự phòng nho nhỏ dần dần sáng lên, khiến ánh sáng toàn bộ khu nghỉ ngơi mập mờ đến đáng sợ.

Tống Ngạn dừng chân, nghĩ thầm: Xảy ra chuyện rồi. Có thể cúp điện với phạm vi lớn như vậy, có lẽ là nhắm vào hội trường rồi, không liên quan đến mình.

Hơn nữa mặc dù chưa biết được thông tin của vị đồng đội kia, nhưng chắc chắn vị đồng đội kia sẽ không lừa cậu sập bẫy. Cho dù là lừa thật thì cũng cần phải biết là ai mới đi trả thù được.

Vì thế cậu dừng lại tầm hai giây, sau đó liền tiếp tục đi về phía trước.

Bên kia, Tạ Thần Vũ đang đứng rửa tay trong toilet khuôn viên cây xanh, trong lòng cũng hiện lên cùng một suy nghĩ: Xảy ra chuyện rồi.

Anh nhanh chóng phân tích tình huống, kế đó cũng cẩn thận bước ra ngoài.

Hai người đi trên hai hành lang riêng biệt, đến lối rẽ sắp tới là sẽ gặp được nhau.

Đúng lúc này, trên đỉnh đầu chợt có một thanh âm sột soạt vang lên. Ngay sau đó liền “Phanh” một tiếng, cửa sổ thông gió bị đẩy ra, một người nhảy xuống.

Người nọ dừng ở ngay lối rẽ. Tống Ngạn và Tạ Thần Vũ thấy được rõ ràng, cả hai cùng nhướng mày.

Tống Ngạn nghĩ thầm: Chẳng lẽ trước đó thả tín hiệu với mình, là vì muốn thực hiện tốt kế hoạch đã chuẩn bị sẵn, muốn kéo mình thành tấm đệm hoặc giải quyết hậu quả giùm sao? Thật uổng công cả ngày hôm qua còn tưởng cả hai đều có ý muốn gặp mặt nhau, căn bản là chỉ có một mình mình muốn thôi!

Tạ Thần Vũ nghĩ thầm: Lần đầu tiên gặp mặt mà đã kéo mình xuống nước rồi? Cực khổ dạy lâu như vậy, chẳng lẽ lại dạy ra một đứa lòng dạ hiểm độc?

Hai người đều muốn xác nhận xem người nọ có phải người bạn trên mạng kia của mình hay không, liền tiến lên vài bước, sẵn sàng thủ thế.

Sau đó lại một loạt tiếng động vang lên, có bốn năm người đồng loạt nhảy xuống.

Cả bọn vừa đáp xuống mặt đất, vừa nhấc đầu lên liền thấy hai người đứng ở hai bên hành lang, nghĩ thầm: Một nơi khỉ ho cò gáy thế này sao lại có người vậy hả?

Không khí đọng lại tầm một giây, tiếp theo tiểu đội nhảy cửa sổ thông gió kia quyết định giết người diệt khẩu. Cả bọn tách ra, ùa về phía hai người Tống Ngạn và Tạ Thần Vũ.

Nháy mắt, Tống Ngạn và Tạ Thần Vũ liền tiến vào trạng thái chiến đấu.

Hai người đều có kỹ thuật đánh nhau vượt trội, nhẹ nhàng dọn sạch đám người.

Ngay sau đó, cả hai liền phát hiện ra hình bóng của đối phương, đều đồng loạt kêu lên:

“Là anh.”

“Là cậu.”

Quen biết đến nay, mỗi khi rảnh rỗi hai người sẽ lại vật nhau, dần dần đã thuộc cách đánh của đối phương từ lâu rồi, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra được ngay.

Tống Ngạn nghĩ thầm: Là ông chủ của Tinh Thần.

Tạ Thần Vũ nghĩ thầm: Là lính mới của Du Kình.

Sau khi kinh ngạc qua đi, hai người lại quay về trạng thái ban đầu.

Cả hai đều không nhịn được mà dâng lên một niềm vui sướng.

Thật may mắn, hai người đều nghĩ.

Rốt cuộc thì một tràng máu nóng này không cần phải cho chó ăn rồi.

Bởi vì rốt cuộc trên đời này, vẫn tồn tại một tấm chân tình!

===================

ố ồ hai đứa sắp lột lớp da đầu tiên xuống rồi:”>

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 23"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

You must Register or Login to post a comment.

CÓ THỂ BẠN THÍCH

error-diep-bien.jpg
ERROR: Điệp Biến
1 Tháng mười một, 2024
tat-ca-ban-hoc-deu-co-the-nghe-duoc-tieng-long-cua-toi.jpg
Tất Cả Bạn Học Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi
22 Tháng mười một, 2024
sau-khi-bong-long-nhan-viec-minh-phu.jpg
Sau Khi Bóng Lông Nhận Việc Minh Phủ
6 Tháng 12, 2024
tui-bien-thanh-choa-cua-tinh-dich.jpg
Tui Biến Thành Chóa Của Tình Địch
28 Tháng mười một, 2024

© 2026 Cohet.Net. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Thế Giới Truyện Chữ, Truyện Audio Online