Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2557
Chương 2557: Bạch Khởi lột xác!
Hơn mười hơi thở.
Một nhánh quân đoàn Đại Chu này đã bị chém tận giết tuyệt.
Lực lượng bổn tuyên tinh thuần tột cùng hoàn toàn bị quân đoàn ba cắn nuốt!
Lột xác!
Mặc dù quân đoàn ba ít đi mười tỷ binh sĩ, nhưng thực lực không giảm ngược lại còn tăng lên, nhân số Chủ Tể Vĩnh Hằng từ vài chục đạt tới khoảng bốn năm triệu.
“Vây giết bọn họ!”
Hướng Đại Chu Thiên Đình, có quân lệnh lạnh lùng truyền ra.
Oanh ần ầm!
Mười nhánh quân quân vọt tới, quân dung hùng dũng!
Hơn nữa một sức mạnh to lớn kỳ dị truyền đến từ nơi trong nơi xa xôi, bổn nguyên cuồn cuộn, một tỷ binh sĩ Vĩnh Hằng của mười nhánh quân đoàn khác đột nhiên hoàn toàn vỡ vụn, nhưng chỉ trong khoảnh khắc lại toàn bộ tụ lại một lần nữa hóa thành một đại tướng khôi lỗi thân cao ngàn vạn dặm, tay cầm cự thương!
Uy năng Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng quét ngang ra, cuốn sạch thiên địa!
“Địch tướng nhận lấy cái chết!”
Đại tướng khôi lỗi này quát lớn, quang mang trên thân hình chợt lóe lên trực tiếp hóa thành kích thước bình thường, tay cầm trường thương đâm ra, tất cả đều một thương đâm vỡ!
“Quân đoàn ba, giết!”
Bạch Khởi mặt không đổi sắc, một kiếm đã xé mở tầng phòng ngự một nhánh quân đoàn, sau đó bỏ qua quân đoàn ba, một mình xông về phía đại tướng khôi lỗi, huyết kiếm trong tay ngang trời, sát đạo xông lên trời.
Chém!
Rầm!
Chung Cực đại lục run rẩy, trường thương của đại tướng khôi lỗi vỡ ra, thân hình bị một kiếm chém bay ra ngoài!
Cùng là tu vi Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng, nhưng một khôi lỗi sao có thể so sánh với hắn?
Mặc dù tới cảnh giới này của bọn họ, cái gì đánh giết địch vượt cấp đều không còn khả năng, nhưng cùng một cảnh giới, Bạch Khởi là nhân kiệt tuyệt thế đỉnh cấp, lại sắp đi gần hết Luân Hồi chi lộ, vẫn có thể nói là vô địch!
Rầm rầm rầm!
Một kiếm chém xuống.
Đại tướng khôi lỗi liền bị chém bay từ biên cương Đại Hạ ra thiên ngoại, đánh vào trong biển vũ trụ!
Đè xuống đánh!
Bạch Khởi mặt không biểu cảm, sát đạo ngập trời, đại tướng khôi lỗi căn bản không có chút lực phản kháng!
Giết giết giết!
Một bên kia, quân đoàn ba xông vào trong quân đoàn Đại Chu, liều chết chém giết!
Từng con khôi lỗi vỡ tung.
Từng binh sĩ vẫn lạc.
Nhưng tu vi của những binh sĩ quân đoàn ba còn sống cũng đang tăng nhanh!
Hấp thu sức mạnh bổn nguyên của những khôi lỗi bạo vỡ vẫn lạc để lại, số lượng Chủ Tể Vĩnh Hằng bắt đầu tăng vọt.
Hơn nữa.
Giảm bớt áp lực của hai mươi nhánh quân đoàn, Luân Khởi và Luân thủ cũng tay nghề thành thạo, thậm chí Luân Thủy trực tiếp xông ra ngoài, đứng cùng với quân đoàn ba, gia tăng tầng phòng ngự lục sắc khủng bố cho quân đoàn ba, bản thân cũng điên cuồng công kích!
Từng quân đoàn khôi lỗi bị đánh vỡ!
Thực lực quân đoàn ba tăng lên nhanh chóng.
Từ bốn năm triệu Vĩnh Hằng, một mạch đạt đến ba bốn mươi triệu Vĩnh Hằng của hiện tại!
“Chém không chết ngươi?”
Phía trên bổn nguyên chi hải, Thanh Cổ sắc mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm Bạch Khởi đang gắt gao khống chế đại tướng khôi lỗi bên trong biển vũ trụ.
Lúc này.
Trên thân thể khôi lỗi đã xuất hiện không ít vết rách.
Qua không bao lâu, vị đại tướng khôi lỗi được ngưng tụ hình thành từ mười nhánh quân đoàn cấp Vĩnh Hằng cũng sắp bị đánh vỡ ra rồi!
Tâm niệm vừa động!
Chín nhánh quân đoàn còn lại cuối cùng cũng dưới một cổ sức mạnh toàn bộ ngưng tụ lại một lần nữa hóa thành đại tướng khôi lỗi.
Tên đại tướng khôi lỗi này không cũng hề để ý tới Luân Thủy và quân đoàn ba, trực tiếp xông vào biển vũ trụ, đi về phía Bạch Khởi.
Dưới góc nhìn của Thanh Cổ xem ra.
Những thứ tương tự như quân đoàn ba này không đủ để e sợ.
Trấn áp cái tên Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng Đại Hạ vừa mới xuất hiện này, đại sự lập tức được định!
“Thiên Đình Đại Hạ, tại sao bỗng nhiên lại xuất hiện một tồn tại Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng?”
Trên khuôn mặt Thanh Cổ xuất hiện vẻ lo lắng.
Tu vi của hắn hiện tại, chính là Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng.
Tuy là có sự phối hợp với ý chí của Chung Cực đại lục, có thể vượt xa sức mạnh quy tắc khôi lỗi cực hạn có thể phát huy, sáng tạo ta từng con khôi lỗi cấp Vĩnh Hằng, thậm chí tổ hợp hình thành một khôi lỗi Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng.
Nhưng vẫn không thể thay đổi được sự thật hắn cùng cấp với đối phương.
Điều này khiến trong lòng hắn có một cảm giác nguy cơ cực đại.
“Nghĩ nhiều rồi, hai đại tướng khôi lỗi Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng chẳng lẽ còn không thể trấn áp được hắn?”
“Cứ cho là không trấn áp được…?
Ánh mắt hắn lãnh khốc nhìn sang mười mấy nhánh quân đoàn khôi lỗi vừa mới nhiều thêm ở bên cạnh không xa.
Hắn còn có thể tổ hợp ra ba đại tướng khôi lỗi Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng.
Thậm chí cho hắn thời gian.
Đại tướng khôi lỗi Chuẩn Thiên Cảnh lục trọng thứ tư cũng không phải là vấn đề!
…
Thanh Mộc, không ngờ lại là ngươi.”
Trên đỉnh núi Vô Đạo, Bàn Cổ nhìn Thanh Mộc xuất hiện vô thanh vô tức, có chút kinh ngạc, cũng có chút bừng tỉnh.
“Ngươi có lẽ cũng biết mục đích ta tới đây.”
Thanh Mộc thản nhiên nói, mái tóc đen rủ xuống, ánh mắt hờ hững, tràn ngập cảm giác cao cao tại thượng, ánh nhìn phủ xuống chúng sinh như con sâu cái kiến.
Khí chất trên người nàng tôn quý vô cùng, vượt xa hết thảy.
Đứng trên đỉnh núi Vô Đạo, cả ngọn núi Vô Đạo khẽ có chút chấn động.