Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2552
Chương 2552: Thanh Mộc giúp đỡ Thanh Cổ
Với tu vi của nàng, vạn năm trước đương nhiên không thể nào quan sát trận chiến kia, nhưng tin tức cũng có truyền ra ngoài.
Người chém chết Hồng Quân tên là Thanh Mộc!
“Ngươi chính là Thanh Mộc kia?”
Nàng cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại, híp mắt nói.
Thanh Mộc không đáp,ngược lại lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, dường như muôn hoa trong thiên địa nở rộ: “Ngươi cảm thấy không cam lòng? Con của ngươi lại có thành tựu vượt xa ngươi?”
“Không thể phủ nhận.”
“Làm việc cho ta, ta có thể giúp ngươi bước vào Thiên Cảnh ngũ trọng, trở thành Chủ Tể thiên địa.”
———
Núi Luân Hồi.
Sâu trong Luân Hồi.
Lý Bắc Thần ngồi xếp bằng, yên tĩnh tu hành.
Phía sau hắn, Luân Hồi chi lộ uốn lượn quanh co không nhìn thấy điểm cuối.
Từng vị nhân kiệt Hoa Hạ đi trên Luân Hồi chi lộ, có người đã sắp đi đến cuối, cũng có người chỉ vừa đi được một phần ba.
“Thiên Đế.”
Đột nhiên, âm thanh Luân Khởi truyền đến từ ngoại giới.
Lông mày Lý Bắc Thần khẽ động, chậm rãi mở hai mắt ra, khí thế kinh sợ vừa lóe lên liền biến mất, cường đại hơn nhiều so với Hồng Quân trước kia.
Địa bàn của bát đại đạo châu mặc dù kém xa thời kỳ phồn hoa trong dĩ vãng, nhưng vẫn đủ để cho khí vận Đại Hạ tăng vọt.
Hô—-
Thân thể lóe lên đã biến mất trước Luân Hồi chi lộ.
Lúc xuất hiện thì hắn đã đứng ở núi Luân Hồi.
“Có chuyện gì?”
Nhìn tộc lão Luân Hồi tộc trước mặt, Lý Bắc Thần nghi hoặc hỏi.
Vạn năm trôi qua, Luân Khởi chưa từng quấy rầy hắn bao giờ.
Mà giờ lại mở miệng đánh thức hắn, rõ ràng là Chung Cực đại lục đã xảy ra chuyện!
“Có một đại lục nhỏ hơn Chung Cực đại lục một nửa bay từ sâu trong biển vũ trụ tới, nhìn qua thì hình như muốn dung hợp với Chung Cực đại lục!”
Luân Khởi trầm giọng bẩm báo.
Hắn tự mình dò xét qua, nhưng đại lục đó bị huyền quang khó lường bao phủ xung quanh, có một loại khí tức vô thương khiến cho hắn sợ mất mật, tựa như có thể đánh vỡ phòng ngự của hắn.
Hắn lập tức nhận ra, đây chính là đại sự.
“Đại lục?”
Lý Bắc Thần sững sờ.
Đại lục từ đâu xuất hiện?
Mà lại chỉ nhỏ hơn Chung Cực đại lục một nửa?
Không do dự, thân thể của hắn biến mất khỏi núi Luân Hồi, xuất hiện trong thiên cung Đại Hạ.
Tất cả nhân kiệt Hoa Hạ mặc dù đều tiến vào Luân Hồi chi lộ nhưng nhiều năm như vậy, mỗi người bọn họ cũng nuôi dưỡng rất nhiều đệ tử, đủ để thay thế bọn họ vận hành Đại Hạ.
Dù Đại Hạ mở rộng cương vực từ tam đại đạo châu đến bát đại đạo châu, vẫn có đầy đủ quan viên cưỡi ngựa nhậm chức, duy trì thống trị.
Cự hạm Đại Hạ khổng lồ này sớm đã không như xưa nữa.
Gần như không cần nghiêm túc tìm kiếm, chỉ cần ngẩng đầu là có thể đại lục rộng lớn xuất hiện bên ngoài thiên ngoại.
“Tốc độ thật nhanh!”
“Ba ngày sau nó sẽ đụng vào Chung Cực đại lục, sau đó dung hợp!”
Hắn nhăn mày lại.
Một trận chiến vạn năm trước đã đánh nát bốn phía xung quanh Chung Cực đại lục trong phạm vi ức trăm ức vạn năm ánh sáng.
Chẳng lẽ đại lục này là từ bên ngoài trăm ức vạn năm ánh sáng mà đến?
“Mảnh đại lục này, cũng có chút cảm giác quen thuộc…”
Hắn thầm nói trong lòng.
Nghĩ nghĩ, hắn phóng lên trời, dự định tự mình đi dò xét một phen.
Cảm giác quen thuộc chứng minh rằng đại lục này có khả năng do hắn ở kiếp trước sáng tạo ra!
Điều này khiến hắn không nói nên lời.
Kiếp trước rốt cuộc hắn đã làm gì chứ?
Sáng tạo ra Chung Cực đại lục, núi Luân Hồi, bây giờ lại thêm một đại lục nữa?
———-
“Sư tỷ!”
Trên bổn nguyên chi hải, Chung Cực đại lục. Lúc này ngoại trừ Thanh Mộc thì còn có thêm một người trẻ tuổi yêu dị.
Người trẻ tuổi này vô cùng xinh đẹp, tóc màu tím, hai tròng mắt dường như ẩn chứa hai viên câu ngọc, khí thế ngập trời từ trong đó phát ra khiến cho toàn bộ bổn nguyên chi hải phải run rẩy.
“Ngồi đi!”
Thanh Mộc phất tay, một đình nghỉ mát hiện ra, tách trà tỏa ra mùi trà.
Hai người ngồi trong đình.
“Sự đệ còn muốn đa tạ sư tỷ. Nếu không có sư tỷ thì sư đệ không biết lúc nào mới có thể thoát khỏi khốn cảnh!”
Người trẻ tuổi yêu dị cảm kích nói.
“Thanh Cổ, trước kia ngươi bị một tia khí thế của sư tôn phong ấn, thậm chí còn đả thương bổn nguyên của ngươi, bây giờ thương thế sao rồi?”
Thanh Mộc nói.
“Thương thế đã khỏi hẳn, nhưng chí bảo phối hợp đã nát.”
Thanh Cổ thở dài nói.
Nhớ tới một màn trước kia, đến giờ hắn vẫn còn sợ hãi.
Sư tôn nổi giận, một tia khí thế đã có thể đánh hắn rớt xuống vực sâu, chí bảo phối hợp nát bấy, bị phong ấn hoàn toàn trong một đại lục sư tôn tiện tay sáng tạo ra, vĩnh thế không thể thấy ánh mặt trời.
Hắn vốn cho rằng cả đời này sợ là mình không thể động đậy, cứ thể ở lại cái nơi tối tăm không ánh mặt trời này.
Không ngờ lại có ngày có thể thấy được ánh mặt trời!
“Chí bảo nát cũng đã nát, chỉ là vật ngoài thân.”
Thanh Mộc nói.
Lúc này, dường như Thanh Cổ nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt trắng bệch nói: “Sư tỷ, tỷ cứu đệ ra, sư đệ cảm kích vạn phần. Nhưng còn chỗ sư tôn…”
“Sư tôn?”
Trên mặt Thanh Mộc lộ ra một nụ cười kỳ dị.
“Thế nào?”
Thanh cổ nghi ngờ hỏi.
“Để sư tỷ cho ngươi nhìn sư tôn một chút…”
Thanh Mộc nói.