Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng - Chương 2551
Chương 2551: Là ngươi? Tiểu Chính Tử (2)
Ánh mắt hắn nhìn về chỗ bên dưới của đại lục, sau đó ngẩn ngơ.
Ở đó có hai thân ảnh giống nhau đến chín phần đang ngồi đối diện, trên thân hai người đều có tám loại quang mang huyền không, tạo thành hình bát quái ở sau lưng họ, khí tức cực mạnh.
“Đại Hạ Phục Hi, bái kiến Doanh Chính đạo hữu.”
Một vị trong đó gật đầu cười.
Đại Hạ Phục Hi!
Doanh Chính hơi hiểu ra.
Lúc trước, chuyện Đại Hạ thiết lập ra thập đại tổ thân hắn cũng có biết.
Nhưng hắn không hề ngờ tới một trong thập đại tổ thần mà Đại Hạ thiết lập ra lại là Phục Hi. Bây giờ khí tức trên người hắn rất đáng sợ, không hề yếu hơn Thiên Cảnh ngũ trọng!
Đây là chuyện gì?
“Doanh Chính đạo hữu không biết đến chỗ ở của ta là có chuyện gì?”
Một người khác mở miệng nói.
“Phục Hi đạo hữu, ngươi có phương pháp nào cứu quần thần Đại Trăn trẫm không?’
Doanh chính lấy ra một khối cầu, bên trong có một tiểu thế giới, Mông Điềm, Thương Ưởng, Vương Tiễn, Lã Bất Vi và các thần tử Đại Trăn đang ngủ say trong đó.
Thần sắc hắn trịnh trọng.
Phục Hi trầm mặt trong chốc lát, mở miệng nói: “Luân Hồi là được.”
“Luân Hồi?”
Doanh Chính nhíu mày.
Vào Luân Hồi xong thì chẳng khác nào tu luyện lại từ đầu.
Điều này đối với quần thần của Đại Trăn là quá khó.
Bọn họ không giống với quần thần Đại Hạ, một đường luôn có Chư Thiên Luân Hồi Bàn tương trợ, còn có đủ loại kỳ vật Luân Hồi, chỉ trong vài vạn năm ngắn ngủi đã có thể tu hành tới Thiên Cảnh tứ trọng.
Quần thần Đại Trăn từ trước tới nay tu hành đã được mấy trăm ức, mấy ngàn ức năm.
Năm tháng tu hành dài như vậy, há có thể vì một câu nói liền bỏ sạch?
Lúc này, đột nhiên Phục Hi Đại Hạ nói: “Doanh Chính đạo hữu, Ngô Triêu Thiên Đế tinh thông đạo Luân Hồi, ít nhất có thể giúp chư thần Đại Trăn rút ngắn thời gian đi mười vạn lần, có thể lần nữa đạt đến đỉnh phong.”
“A?”
Hai mắt Doanh Chính sáng lên, kinh ngạc nhìn Phục Hi Đại Hạ.
Rút ngắn thời gian đi mười vạn lần?
Cái này có chút dọa người rồi.
Nhưng mà hắn cũng biết, Thiên Đế Đại Hạ không thể nào vô duyên vô cớ mà tương trợ cho bọn họ.
n tình lần trước, Đại Hạ đã trả xong lúc ra tay tương trợ cho hắn trong trận chiến kia chống lại Hồng Quân.
Tất nhiên không có nhân tình nữa vậy thì chỉ có giao dịch!
“Đại Hạ cần gì?”
Hắn trầm giọng hỏi.
“Quần thần Đại Trăn chuyển thế Luân Hồi, một thân bổn nguyên của họ đã vô dụng, không bằng đưa cho Ngô Triêu?”
Phục Hi Đại Hạ cười nói.
Bổn nguyên!
Doanh chính đã hiểu được ý của Phục Hi Đại Hạ.
Mặc dù bọn họ không đến từ cùng một chỗ, nhưng rất nhiều thần tử Đại Hạ và thần tử Đại Trăn bọn họ trùng tên trùng họ, có cùng bổn nguyên.
“Có thể!”
Doanh Chính đồng ý.
—————-
Thời gian dài đằng đẵng, vạn năm tuế nguyệt nháy mắt đã trôi qua.
Kiếp Số biến mất, Mệnh Số không thấy đâu nữa, Hồng Quân-hắc thủ vạn cổ cũng chết.
Bên trong tứ hải, lão tổ Chủ tộc tận mắt nhìn thấy trận chiến vạn năm trước, đã một lần nữa co đầu rút cổ, dù là Tây Hải đế vương, một vị lão tổ Chủ tộc Chuẩn Thiên Cảnh ngũ trọng chết trong tay Hạng Vũ, đại thù cỡ này hắn cũng không có ý định báo.
Trận chiến vạn năm trước thật sự là quá dọa người.
Hồng Quân vẫn lạc.
Đại Hạ xuất hiện ba tồn tại cảnh giới Thiên Cảnh ngũ trọng.
Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Chung Cực đại lục trở nên phồn vinh một lần nữa, mặc dù kém xa trước kia nhưng tình hình cơ bản đã khôi phục được lại. Các đạo châu lớn đều có sinh linh rải rác trong thiên địa, cảnh sắc an lành.
Mười hai đạo châu, Thiên Đình Đại Hạ chiếm cứ sáu đạo châu lớn, Thiên Đình Đại Trăn chiếm cứ bốn đạo châu lớn còn lại.
Toàn bộ Chung Cực đại lục chỉ còn lại hai Thiên Đình này.
Trong một tòa thành lớn cách Hàm Dương chín ngàn vạn năm ánh sáng, vẻ mặt Vũ không biểu cảm, đứng ở đỉnh của một lầu các, nhìn mặt đất rộng lớn.
Nàng là đệ tử của Hồng Quân.
Nhưng Doanh Chính không biết là đã quên mất nàng ta hay là không để ý tới, cũng không có bất cứ hành động nào với nàng.
“Đại Hạ vậy mà đã chiếm cứ bát đại đạo châu…”
Sắc mặt Vũ biến chuyển không ngừng.
Nàng làm thế nào cũng không nghĩ ra.
Vị này không phải là quân cờ của lão sư à?
Sao vài vạn năm ngắn ngủi đã trở thành bá chủ thiên địa, trấn áp hết thảy.
Hơn nữa, trận chiến vạn năm trước, Đại Hạ đã xuất lực nhiều nhất.
“Võ Chiếu.”
Chợt một giọng nữ lạnh lùng vô tình vang lên sau lưng nàng.
Thân hình Võ Chiếu run lên, quay ngoắt người lại.
Nàng không cảm giác được bất cứ khí tức gì!
Nàng cũng không nghe được một tiếng bước chân nào cả!
Ai?
Ai vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng nàng?
“Ngươi là ai?”
Nhìn nữ tử mặc một thân thanh y, ba búi tóc đen rũ xuống thắt lưng, mặt trái xoan, phong hoa tuyệt thế, nàng trầm giọng hỏi.
“Vạn năm trước, Hồng Quân chết trên tay ta.”
Thanh Mộc thản nhiên nói, nàng không cần làm ra bất cứ động tác gì, chỉ đứng đó thôi liền tỏa ra khí chất cao cao tại thượng, cực kỳ tôn quý một cách tự nhiên.
Dường như nàng ta chính là chúa tể chúng sinh, là chủ nhân thiên địa.
Vùng đất trời này, lấy nàng làm trung tâm.
Một lời của nàng có thể làm sập vạn cổ, một lời của nàng có thể phá diệt thời không.
“Cái gì?”
Võ Chiếu chấn kinh.